Thien hoa hong huyen bi Osho

Thien hoa hong huyen bi Osho

Price:

Read more

Biểu tượng hoa hồng huyền bí là ở chỗ nếu con người chăm sóc hạtmầm mà người đó được sinh ra cùng nó, đem lại đất trồng thích hợp chonó, cho nó bầu không khí thích hợp và rung động thích hợp, đi trênđường phải, nơi hạt mầm có thể bắt đầu trưởng thành, thì sự trưởngthành tối thượng sẽ được tượng trưng bằng hoa hồng huyền bí - khi conngười bạn nở hoa và mở tất cả những cánh hoa ra để cho hương thơmlan toả.
Với những người muốn đi sâu hơn, tôi đã chọn việc tạo ra cách trị liệuthiền. Phần thứ nhất bao gồm việc cười - trong ba giờ, người ta chỉ cườikhông vì lí do gì cả. Và bất kì khi nào cái cười của họ bắt đầu tắt đi thìhọ lại nói “Ya-Hoo!” và cười sẽ trở lại. Đào sâu trong ba giờ bạn sẽ ngạcnhiên là biết bao tầng bụi bặm đã tích tụ lên con người bạn. Nó sẽ cắtqua chúng tựa như lưỡi gươm trong một cú đánh. Trong bẩy ngày liêntục, ba giờ mỗi ngày... bạn không thể quan niệm được biết bao biến đổicó thể xảy ra cho con người bạn.
Và rồi phần thứ hai là việc khóc. Phần thứ nhất loại bỏ mọi thứ cản trởcái cười của bạn - tất cả những cấm đoán của loài người quá khứ, tất cảnhững kìm nén, nó cắt bỏ chúng đi. Nó đem lại không gian mới bêntrong bạn. Nhưng bạn vẫn còn phải đi thêm vài bước nữa để đạt tới ngôiđền con người bạn, bởi vì bạn đã kìm nén quá nhiều nỗi buồn, quá nhiềuthất vọng, quá nhiều lo âu, quá nhiều nước mắt - tất cả chúng vẫn cònđó, che phủ bạn và phá huỷ cái đẹp của bạn, cái duyên dáng của bạn,niềm vui của bạn.
Ngày xưa ở Mông cổ người ta có ý tưởng cổ đại là mọi kiếp sống, bất kìnỗi đau nào cũng bị ngăn chặn... và nỗi đau quả bị ngăn chặn, bởi vìchẳng ai muốn nó. Bạn không muốn đau khổ, cho nên bạn ngăn chặn nó,bạn tránh nó, bạn ngoảnh mặt đi chỗ khác. Nhưng nó thì cứ còn đấy.Và ý tưởng của người Mông cổ - và tôi cũng đồng ý với điều đó - là hếtkiếp nọ đến kiếp kia nó cứ tích luỹ trong bạn; nó trở thành gần như cáivỏ đau đớn cứng rắn. Nếu bạn đi vào trong bạn sẽ thấy cả hai, cười vàkhóc. Đó là lí do tại sao đôi khi xảy ra là bằng việc cười, đột nhiên bạnthấy nước mắt cũng trào ra - rất lẫn lộn, vì thông thường ta nghĩ chúng làmâu thuẫn nhau. Khi bạn tràn đầy nước mắt thì đấy không phải là lúccười, hay khi bạn đang cười thì chẳng có lí do đúng cho khóc. Nhưng sựtồn tại không tin vào các khái niệm, các tư tưởng của bạn: sự tồn tại siêuviệt trên mọi quan niệm của bạn, cái vốn nhị nguyên, cái dựa trên nhịnguyên. Ngày và đêm, cười và khóc, đau khổ và phúc lạc, chúng cứ tớicùng nhau.
Khi một người đạt tới con người bên trong nhất của mình thì người đó sẽthấy tầng đầu tiên là cười và tầng thứ hai là đau đớn, khóc lóc.Cho nên trong bảy ngày, bạn phải cho phép bản thân mình được khóclóc, kêu gào, chẳng vì lí do gì hết cả - chỉ để cho nước mắt sẵn sàng tràora. Bạn vẫn đang ngăn cản chúng; chỉ đừng có ngăn cản nữa thôi. Và bấtkì khi nào bạn cảm thấy chúng không tới thì hãy nói “Ya-Boo!” Đấy lànhững âm thanh thuần khiết, được dùng như một kĩ thuật để đem lại tấtcả cái cười và tất cả cái khóc của bạn và lau sạch bạn hoàn toàn, cho nênbạn có thể trở thành đứa trẻ hồn nhiên.
Cuối cùng, phần thứ ba là chứng kiến - người quan sát trên đồi. Cuốicùng, sau cười và khóc, chỉ còn lại sự im lặng chứng kiến. Chứng kiếntheo cách riêng của nó là việc chặn lại tự động. Việc khóc dừng lại khibạn chứng kiến nó, nó trở thành tiềm tàng. Việc thiền này loại bỏ khócvà cười trước đó, cho nên chẳng còn gì để mà chặn lại nữa trong việcchứng kiến của bạn. Thế thì việc chứng kiến đơn thuần mở ra bầu trờithuần khiết. Cho nên trong bảy ngày bạn kinh nghiệm đơn thuần sự sángtỏ.
Đây hoàn toàn là cách thiền của tôi.Bạn sẽ ngạc nhiên rằng không cách thiền nào có thể mang đến cho bạnnhiều như chiến lược nhỏ này. Đây là kinh nghiệm của tôi với nhiềucách thiền, rằng điều cần phải làm là phải phá vỡ hai tầng bên trong bạn.Cái cười của bạn đã bị kìm nén; bạn đã được bảo, “Đừng cười, đây làvấn đề nghiêm trang.” Bạn không được phép cười trong nhà thờ, haytrong lớp đại học...
Cho nên tầng thứ nhất là cười, nhưng một khi cười đã qua đi thì bạnbỗng nhiên sẽ thấy bản thân mình tràn ngập với nước mắt, đau khổ.Nhưng cả cái đó nữa cũng sẽ là hiện tượng nặng gánh lớn lao. Nhiềukiếp sống đau đớn và khổ cực sẽ biến mất. Nếu bạn có thể vứt bỏ haitầng này thì bạn có thể tìm thấy chính mình.Chẳng có ý nghĩa nào trong các từ ‘Ya-hou’ và ‘Ya-bou’ cả. Đấy chỉ làcông cụ, âm thanh có thể dùng cho mục đích nào đó để đi vào trong conngười bạn.
Tôi đã phát minh ra nhiều cách thiền, nhưng có lẽ đây là cách nền tảngvà bản chất nhất. Nó có thể dẫn đưa cả thế giới...Mọi xã hội đều đã làm quá nhiều điều tệ hại bằng cách ngăn cản niềmvui của bạn cũng như nước mắt của bạn. Nếu người già bắt đầu khóc bạnsẽ nói, “Bác làm gì vậy? Bác phải cảm thấy xấu hổ chứ; bác không cònlà đứa trẻ con nữa, rồi ai đó lại coi thường bác vì bác đang khóc. Báclàm cái gì bình thường khác, nhưng đừng có kêu khóc nữa.” Đấy bạnxem - cứ đứng trong phố mà khóc xem, đám đông sẽ tụ lại để an ủi bạn:“Thôi đừng khóc nữa! Dù cái gì có xảy ra thì cứ quên hết cả đi, nó đãxảy ra rồi.” Chẳng ai biết điều gì đã xảy ra, chẳng ai có thể giúp đượcbạn, nhưng mọi người đều cố gắng - “Đừng khóc nữa!” Và lí do là ở chỗnếu bạn cứ khóc thế thì họ cũng bắt đầu khóc, bởi vì họ cũng tràn đầynước mắt. Nhưng giọt nước mắt đó là rất gần với mắt họ.
Và việc khóc, kêu gào, cười nói lại là lành mạnh. Bây giờ các nhà khoahọc đang phát hiện ra rằng kêu gào, khóc lóc, cười nói là lành mạnh ghêlắm, không chỉ về thể chất mà còn cả về tâm lí nữa. Chúng có rất nhiềukhả năng giữ cho bạn lành mạnh. Toàn bộ loài người đã đi tới chút gàndở bởi lí do đơn giản là chẳng ai cười hoàn toàn cả, vì tất cả mọi ngườixung quanh sẽ nói, “Anh làm gì thế? Anh có là trẻ con nữa không đấy? -tuổi này mà lại cười thế à? Con anh sẽ nghĩ gì? Im đi thôi!”Nếu bạn kêu khóc mà không có lí do nào, chỉ như bài tập, việc thiền...thì chẳng ai tin vào điều đó. Nước mắt chưa bao giờ được chấp nhận làthiền cả. Và tôi bảo bạn này, chúng không chỉ là thiền, chúng còn làthuốc nữa đấy. Bạn sẽ có cái nhìn tốt hơn và bạn sẽ có linh ảnh bêntrong tốt hơn. Tôi đang trao cho bạn kĩ thuật rất nền tảng, tươi tắn và cònchưa bao giờ được dùng tới, và đang trở thành phổ biến khắp thế giới,không hoài nghi gì nữa, vì hiệu quả của nó sẽ biểu lộ cho bất kì ai rằngngười đó sẽ trở nên trẻ hơn, người đó sẽ trở nên đáng yêu hơn, người đósẽ trở nên duyên dáng hơn. Người đã trở nên linh hoạt hơn thì cũng ítcuồng tín hơn; người đã trở nên vui sướng hơn, thì cũng tưng bừng hơn.
Tất cả điều mà thế giới này cần là lau sạch khỏi trái tim mọi sự ức chếcủa quá khứ. Và cười cùng khóc có thể làm được cả hai. Khóc sẽ lôi ratất cả mọi đau khổ vẫn ẩn kín bên trong bạn còn cười sẽ lôi ra tất cảnhững cái vẫn ngăn cản niềm cực lạc của bạn. Một khi bạn đã học đượcnghệ thuật này thì bạn sẽ ngạc nhiên lắm: sao mãi đến giờ mới bảo chotôi điều này? Có lí do đấy: chẳng ai muốn loài người có sự tươi tắn củahoa hồng cùng hương thơm và cái đẹp.
Tôi đã gọi loạt bài giảng này là Hoa hồng Huyền bí. “Ya-Hoo!” là câumật chú để đem hoa hồng huyền bí vào chính trung tâm bạn, để mởtrung tâm bạn ra và lan toả hương thơm của bạn, và Hoa hồng Huyền bílà sự hoàn thành của con người bên trong của bạn.
Hướng dẫn
Cách thiền này có ba phần, kéo dài trong 21 ngày, cũng có thể đượcthực hiện một mình.
1. Hướng dẫn cười
Cái cười đích thực thì chẳng về cái gì cả. Nó đơn thuần nảy sinh trongbạn như hoa nở trên cây. Nó chẳng có lí do nào, không lời giải thíchhợp lí. Nó là bí ẩn; do đó là biểu tượng cho hoa hồng huyền bí.Trong bẩy ngày, bạn hãy bắt đầu bằng việc kêu lên “Ya-hou!” (nói là“Ya-hu”)một số lần nào đó, rồi cứ thế mà cười chẳng vì gì cả trong 45phút nếu bạn thực hành có một mình hay trong liền 3 giờ nếu bạn có mộtnhóm. Bạn có thể ngồi hay nằm xuống. Một số người thấy nằm ngửagiúp cho cơ dạ dầy và cho phép năng lượng chuyển vận dễ dàng hơn.
Một số người thấy rằng đắp tấm chăn mỏng lên người hay phủ lên chângiúp đem lại việc cười, cái rúc rích trẻ thơ trong họ. Việc nhấn mạnh làtìm ra cái cười bên trong của bạn, cái cười không vì nguyên cớ gì cả,cho nên mắt bạn nói chung vẫn nhắm. Tuy nhiên ánh mắt chạm vào bạnbè của bạn làm nảy ra tiếng cười thì cũng tốt.Cứ để cho thân thể bạn lăn lộn theo cách vui sướng và đùa nghịch, vớisự hồn nhiên của trẻ thơ trong bạn, và hãy cho phép bản thân bạn đượccười một cách toàn bộ.
Vào mọi lúc, bạn có thể đi tới gặp khối cản, cái đã có đó trong nhiều thếkỉ, ngăn cản cái cười của bạn. Khi điều này xảy ra, hãy kêu lên Ya-Hoo!hay nói lúng búng (những âm vô nghĩa) cho đến khi cái cười nảy sinhtrở lại.
Buông bỏ: Vào cuối giai đoạn cười, bạn hãy ngồi hoàn toàn bất độngtrong vài phút, mắt nhắm. Trong thân thể đông cứng như bức tượng, tụhội tất cả năng lượng vào bên trong. Rồi buông bỏ: thảnh thơi thân thểbạn hoàn toàn và cho phép nó đổ xuống không cố gắng và không kiểmsoát gì. Khi bạn cảm thấy sẵn sàng thì hãy ngồi dậy và ngồi in lặng,quan sát trong 15 phút.
2. Hướng dẫn khóc
Khi cái cười đã qua đi thì bạn sẽ thấy mình tràn ngập với khóc lóc, đauđớn. Nhưng điều đó nữa cũng sẽ là hiện tượng nhẹ gánh lớn lao. Nhiềukiếp sống trong đau đớn và đau khổ sẽ tan biến. Nếu bạn có thể gạt bỏhai tầng này thì bạn đã tìm ra bản thân mình.
Với tuần thứ hai, bạn hãy bắt đầu bằng việc nói “Ya-Bou” (nói là “Yabu”)nhẹ nhàng một số lần, rồi chỉ cho phép chính mình được kêu khóctrong 45 phút. Bạn có thể cần có một căn phòng hơi tối để giúp cho bạnđi vào trong nỗi buồn của mình. Bạn có thể ngồi hay nằm. Bạn hãynhắm mắt và đi sâu vào trong tất cả những tình cảm làm cho bạn kêukhóc.
Bạn hãy cho phép mình được kêu khóc thực sự sâu sắc, lau sạch và giảitoả gánh nặng trong tim. Bạn hãy cảm thấy cái đê ngăn cản mọi nỗi đaubị dồn nén của mình bị vỡ tung - hãy để cho nước mắt trào ra. Nếu bạncảm thấy nghèn nghẹn hay cảm thấy buồn ngủ sau khi kêu khóc mộtchốc thì hãy nói lúng búng. Bạn hãy đung đưa mình một chút ra trước rasau hay nói Ya-bou vài lần. Nước mắt có đó, chỉ đừng ngăn cản chúng.
Buông bỏ: Đến cuối của giai đoạn kêu khóc mỗi ngày, bạn hãy ngồihoàn toàn bất động trong vài phút và rồi đi vào trong buông bỏ, tươngtự như bạn đã làm sau khi cười.
Trong suốt cả tuần khóc này, bạn hãy cởi mở mọi tình huống có thể đemlại nước mắt. Hãy cho phép bản thân bạn thành mong manh.
Hướng dẫn về Người quan sát trên núi
Trong tuần thứ ba, bạn hãy ngồi im lặng trong bất kì thời kì nào màmình cảm thấy thoải mái, và rồi nhảy múa theo điệu nhạc trái tim, nhẹnhàng.
Bạn có thể ngồi bệt trên sàn hay trên ghế, đầu và lưng nên thật thẳng,mắt nhắm, thở tự nhiên.
Hãy thảnh thơi, luôn nhận biết, trở thành như người quan sát trên núi, chỉ chứng kiến bất kì cái gì diễn ra. Đó là tiến trình quan sát mà chínhlà thiền; điều bạn quan sát thì không quan trọng. Hãy nhớ chớ trở nênđồng nhất với hay bị biến mất vào bất kì cái gì xảy tới: ý nghĩ, tình cảm,cảm giác thân thể, phán xét.
Sau khi ngồi, hãy chơi bản nhạc nhẹ theo chọn lựa của bạn và nhảymúa. Hãy cho phép thân thể tìm ra chuyển động của nó, và tiếp tục quansát khi bạn đang di động: chớ có bị mất đi trong âm nhạc.
Vài điểm có ích
• Trong toàn bộ thời kì hai mươi mốt ngày này, tốt nhất là nên tránh cácphương pháp hay phiên thanh tâm khác (như Thiền Động hay Kundalini,hay các phiên như thở, giải toả xúc động hay năng lượng sinh học).
• Nếu bạn áp dụng Thiền Hoa hồng Huyền bí cùng với người khác thìđừng nói chuyện lẫn nhau trong buổi tập.
• Nhiều người đi tới tầng giận dữ trong tuần cười hay trong tuần khóc.Không cần phải bị vướng mắc tại đó. Hãy để cho nó được bày tỏ bằngcách nói lúng túng và qua những chuyển động thân thể, rồi trở lại vớiviệc cười hay khóc.

• Bạn hãy tôn vinh cái cười của mình, tôn vinh nỗi buồn của mình, tônvinh khoảnh khắc quan sát im lặng của mình!

0 Đánh giá

Ads Belove Post

Powered by RedCircle