Chừng nào bạn chưa đạt tới điều tối thượng, cảm giác về cái gì đó bị thiếu sẽ vẫn còn với bạn

Chừng nào bạn chưa đạt tới điều tối thượng, cảm giác về cái gì đó bị thiếu sẽ vẫn còn với bạn

Price:

Read more

Sách Nói Thiền Osho


Uttama, chính một trong những điều có ý nghĩa là hiểu rằng chừng nào bạn chưa đạt tới điều tối thượng, cảm giác về cái gì đó bị thiếu sẽ vẫn còn với bạn. Và cảm giác này không chống lại bạn; cảm giác này là một loại nhắc nhở bạn rằng bạn còn chưa đạt tới, rằng bạn phải tiếp tục đi nữa. Đừng coi cảm giác về việc thiếu là tiêu cực; nó là lành mạnh và tích cực. Nó chỉ ra rằng bạn nhận biết về chỗ bạn đang ở và bạn cũng nhạy cảm với chỗ bạn nên ở, và giữa hai điều này, lỗ hổng là cảm giác về thiếu vắng.

Tôi muốn đọc lại câu hỏi của bạn: "Tôi luôn đi tới chỗ thầy ở và không thể đi xa được."

Tôi đã từng nhận biết về điều đó. Trong cả năm tôi đã đi từ chỗ nọ sang chỗ kia và bạn vẫn còn thường xuyên đi cùng tôi. Nó không phải chỉ là gắn bó với tôi - nó là cái gì đó nhiều hơn. Nó không phải là vấn đề ở cùng tôi: nó là vấn đề ở trong cùng trạng thái của hiện hữu như tôi đang vậy.

Bạn không muốn bỏ lỡ cơ hội, bất kì khoảnh khắc nào. Và người ta không bao giờ biết được - thời gian của bạn có thể tới và bạn có thể ở xa khỏi tôi.

Dầu vậy cái gì đó vẫn thiếu. Nó sẽ tiếp tục thiếu trong một chút ít thời gian thêm nữa. Bạn đang trưởng thành, nhưng để đạt tới hoa, để đạt tới quả, cần thời gian lâu hơn để trưởng thành. Và trưởng thành tâm linh không giống như hoa mùa vụ; chúng tới trong vòng vài tuần là chúng mất đi. Trưởng thành tâm linh của vĩnh hằng: một khi nó tới, nó còn lại - còn lại mãi mãi.

Một cách tự nhiên, so sánh với vĩnh hằng, thang thời gian của bạn là rất nhỏ. Vài ngày trôi qua, hay vài tháng hay vài năm; chúng ta bắt đầu cảm thấy, có cái gì đó sai sao? Mình có làm điều đúng không? Và đây là cảm giác tự nhiên. Nhưng tôi đã từng quan sát bạn. Không cái gì là sai, mọi thứ là như nó đáng vậy. Bạn trưởng thành một cách im lặng. Mọi trưởng thành đều im lặng, nó không gây ra tiếng ồn nào. Và đột nhiên một hôm nào đó... hoa xuất hiện.

Ba ngày trước đây bên cạnh phòng Trang Tử đã không có hoa. Thế rồi một hôm bão tới và mưa tới, và đến sáng đột nhiên có hoa hướng dương đẹp - chỉ trong một đêm. Tôi đã nhìn chỗ này; vào buổi tối không có hoa, đến sáng đã có hoa.

Phải mất thời gian cho trưởng thành, nhưng khi khoảnh khắc đúng tới, nó là sự bùng nổ. Đột nhiên, khắp mọi nơi, là mùa xuân. Và điều tốt là mãi cho tới khi nó xảy ra, bạn liên tục cảm thấy rằng cái gì đó bị thiếu. Bạn ắt không quên lấy một khoảnh khắc rằng cái gì đó bị thiếu. Điều đó sẽ là nguy hiểm.

Hàng triệu người đã quên mất nó hoàn toàn. Họ tuyệt đối bằng lòng và cảm thấy rằng mọi thứ họ cần họ đều có - không cái gì bị thiếu. Họ là những người nghèo nhất trên thế giới. Họ không có khao khát về đạt tới cao hơn, họ không muốn trèo lên núi, họ không muốn đi lên các vì sao - trong hang tối của họ là hoàn toàn thoải mái. Người ta phải có từ bi với họ. Mãn nguyện của họ là cái chết tâm linh của họ. Bạn cần bất mãn tâm linh, điều thường xuyên đưa bạn đi, như mũi tên, hướng tới các đích xa xôi.

"Tại chỗ nối của hai con đường, con đường bên trong và con đường bên ngoài, với nước mắt trong mắt anh ấy, con lừa bướng bỉnh đang chết đói. Con đường bên ngoài không hấp dẫn anh ấy thêm nữa, và khi nó vậy thì hi vọng nhanh chóng bị đập tan. Thấy ngón tay thầy trỏ tới mặt trăng, dầu vậy anh ấy vẫn không đi mấy trên con đường bên trong."

Trưởng thành bên trong là rất tĩnh lặng và rất im lặng.

Bạn không thể nghe thấy tiếng bước chân riêng của bạn.

Bạn chỉ trở nên nhận biết khi bạn đạt tới giai đoạn nào đó. Và điều đó là đáng ngạc nhiên bởi vì mọi lúc bạn cứ tưởng chẳng cái gì xảy ra... rồi đột nhiên, hoa đã tới. Đây là điều tôi ngụ ý bởi kiên nhẫn.

Để trưởng thành là cây tuyết tùng Li băng, người ta cần kiên nhẫn lớn. Chúng không phải là hoa mùa vụ và bạn không thể thấy được sự trưởng thành này. Nó xảy ra mọi khoảnh khắc, mọi cây đều đang trưởng thành mọi khoảnh khắc. Nhưng sự tồn tại vận hành rất im lặng.

Bạn đang trưởng thành, và cho dù bạn không thể nhận biết về nó, chừng nào cái gì đó mới toàn bộ còn chưa xảy ra và làm cho bạn nhận biết rằng bạn đã đạt tới chỗ nào đó mà không biết với bạn. Và điều đó có thể xảy ra vào bất kì khoảnh khắc nào.

Về phần bạn kiên nhẫn lớn là được cần tới, và tin cậy rằng toàn thể sự tồn tại đang hỗ trợ cho tất cả những người đang cố trưởng thành về tâm linh. Không phải là bạn đang cố trưởng thành về tâm linh đâu; chính sự tồn tại, thông qua bạn, đang cố đạt tới chiều cao tối thượng của nó đấy.

" Tôi hoàn toàn không biết làm sao nói cho anh ấy. Chán bánh mì kẹp cá, anh ấy trở nên quen với việc bỏ đói. Điều này là vì sợ, lười, không kiên nhẫn chăng? Anh ấy chỉ cần chuyện đùa rôm rả sao?"

Nó là tổ hợp của nhiều thứ. Sợ bao giờ cũng có đó, và sẽ vẫn còn chừng nào bạn chưa đi tới biết rằng không có chết. Sợ là cái bóng của chết. Khi chết biến mất, cái bóng biến mất.

Có nóng vội, nhưng bạn phải dùng nóng vội của bạn không ngược với trưởng thành của bạn, mà thiên về nó. Phải rất kiên nhẫn một cách nóng vội. Nóng vội của bạn chỉ nên biểu lộ niềm khao khát của bạn. Nó không nên ngược với kiên nhẫn của bạn; nó nên đơn giản là ham muốn vô cùng của bản thể bạn để kết tinh hoá, để đạt tới đâu đó nơi cuộc sống trở nên có nghĩa, phúc lạc, nơi sợ biến mất, chết biến mất, nơi người ta trở nên quen với tính bất tử riêng của mình.

Và nó không phải là lười biếng. Nó có vẻ vậy thôi, bởi vì bạn không nhìn vào những chỗ mới mọi ngày; dường như là bạn đang đứng, không chuyển động. Trong cuộc hành trình bên trong điều này đã được cảm thấy bởi nhiều nhiều người, bởi gần như mọi người. Và lí do là bản chất của chuyển động.

Bạn đang ngồi trong tầu hoả và tầu hoả đang chạy; làm sao bạn biết rằng tầu hoả đang chạy? Bởi vì bạn không thể thấy được bánh xe; ý tưởng duy nhất là tầu hoả đang di chuyển được cho bạn bởi cây cối và nhà cửa và nhà ga đang chạy qua ở cả hai bên. Chúng đang đi theo hướng đối lập; chúng càng chạy nhanh, bạn càng cảm thấy tầu hoả đang di chuyển nhanh hơn.

Trong một khoảnh khắc tưởng tượng rằng tầu hoả của bạn đang đi vào chỗ không có gì ở cả hai bên, bạn không thể thấy được cái gì đang đi về phía sau. Bạn có cảm thấy rằng tầu hoả của bạn đang chuyển động không? Chẳng hạn, nếu tầu hoả đang di chuyển trên trời - không cây, không nhà, không nhà ga - bạn sẽ không có khả năng nào cảm thấy chuyển động của tầu hoả. Đây là lí do tại sao chúng ta không thể cảm thấy chuyển động của trái đất. Nó chuyển động nhanh hơn bất kì tầu hoả nào, nhưng không có gì đối lập lại để bạn có thể cảm thấy chuyển động của nó.

Trong cuộc hành trình bên trong đây là vấn đề. Bạn một mình. Không có cây, không nhà ga, không nhà nào cả; nó giống như bầu trời. Làm sao bạn có thể cảm thấy được liệu có chuyển động nào xảy ra hay không? Người ta trở nên nhận biết về chuyển động chỉ khi người ta đi tới chỗ xác định nào đó mà khác với chỗ mà người đó đã quen thuộc. Thế thì đột nhiên người ta nhận ra rằng người ta đã di chuyển rất nhanh. Thực ra, ngay cả trong nhiều kiếp sống bạn có thể đạt tới chứng ngộ, điều đó cũng là quá sớm. Nhưng tôi nói bạn có thể đạt tới nó bây giờ; mọi điều được cần là ở chỗ bạn không nhìn vào mọi thứ một cách phủ định.

Tâm trí chúng ta là hiện tượng rất phủ định. Thảnh thơi nó sẽ gọi là lười biếng, khao khát sâu sắc nó sẽ gọi là nóng vội. Bao giờ cũng nhớ tâm trí có tính phủ định. Nó không biết cách nói có. Và đó là nghĩa của tin cậy: nói có.

Bạn đang trong tình huống hoàn toàn tốt, Uttama. Nói có với nó đi, và nói có sâu sắc và toàn bộ nhất có thể được. Và bất kì điều phủ định nào mà tâm trí mang vào, đổi nó thành khẳng định. Nó nói đó là lười biếng. Bảo nó, không phải vậy đâu; đấy là thảnh thơi, đấy là nghỉ ngơi. Nó nói đó là nóng vội. Bảo nó, không phải vậy đâu; đấy là khao khát lớn lao, đam mê lớn lao để nhận ra bản thân mình, để nhận ra kho báu của mình - không chết mà không nhận ra bản thân mình.

Và bạn hỏi, "Anh ấy chỉ cần chuyện đùa rôm rả sao?"

Điều đó tôi có thể làm được! Bất kì khi nào cần tới bất kì chuyện đùa rôm rả nào, bạn đem con lừa của bạn tới tôi.

Vợ của Patrick sống ở xa trong vùng thôn quê và một hôm bị ốm, ngay trước kì sinh con cô ấy. Lúc đó trời rất tối khi bác sĩ tới và ông ta hỏi, "Quí bà nhỏ bé đâu rồi?"

Patrick: "Cô ấy ở kia trong chuồng trâu bò nơi cô ấy đổ sụp xuống." Với Patrick cầm đèn bác sĩ bắt đầu công việc của ông ấy.

"Patrick, anh là người bố tự hào của cậu nhỏ này."

Patrick nói, "Bác sĩ, chúng ta phải đi uống rượu mừng."

"Một phút nữa, đem đèn lại gần hơn một chút đi. Anh là bố của hai đứa!"

"Chúng ta sẽ mở một chai," Patrick nói.

"Đợi đã!" bác sĩ nói. "Đem đèn lại gần hơn chút đi. Anh là bố của ba đứa."

"Và chắc chắn sẽ là mở hội và tất cả," Patrick nói.

"Môt phút nữa," bác sĩ nói, "Đem đèn lại gần hơn chút đi."

"Tôi không muốn gây khó khăn, bác sĩ," Patrick nói, "nhưng ông có cho rằng cái đèn đầy máu này đang hấp dẫn chúng tới không?"

Trẻ con cứ tới khi đèn đưa vào gần hơn...

Uttama, vẫn còn vui mừng đi, chờ đợi với tình yêu lớn đi. Mọi thứ cần thời gian riêng của nó, nóng vội không có nghĩa gì. Kiên nhẫn là cách thức của sự tồn tại. Vẫn còn thảnh thơi đi bởi vì bạn càng kích động bạn càng trở nên xa xôi hơn với mục đích. Kinh nghiệm sẽ xảy ra chỉ khi bạn hoàn toàn im lặng, chỉ là cái vũng im lặng... toàn thể năng lượng của bạn được thảnh thơi thế, dường như nó vắng bóng.

Khi bạn đã trở thành chỉ là số không bạn trở thành bụng mẹ. Và từ cái không này được sinh ra nguyên bản của bạn, thực tại đích thực của bạn.

Trích từ quyển 'Tương Lai Vàng' Tập 1, Chương 4 

0 Đánh giá

Ads Belove Post

Powered by RedCircle