Chương 10. Không quá chậm đâu

Chương 10. Không quá chậm đâu

Price:

Read more

Mặt trời mọc buổi tối – Osho

Bài nói về Thiền

Chương 10. Không quá chậm đâu



Powered by RedCircle


Câu hỏi thứ nhất:

Phương Tây đã cho sinh thành ra Aristotle, Nietzsche, Heidegger, Camus, Berdyaev, Marcel và Sartre. Bản thân nó liệu có cho sinh thành chư phật hay việc đồng cảm với tâm thức phương Đông là được cần?

Chinmaya, tâm thức Phật không phương Đông không phương Tây. Nó không liên quan gì tới địa lí hay lịch sử, nó không liên quan gì tới tâm trí như vậy. Tâm trí là phương Đông, phương Tây, Ấn Độ, Trung Quốc, Nhật Bản, Đức, nhưng tâm thức thuần khiết bên trong nhất đơn giản là bầu trời thuần khiết - bạn không thể đồng nhất nó với bất kì cái gì vì nó là vô điều kiện.

Đông là gì và Tây là gì? - các cách thức ước định, các cách thức khác nhau của việc ước định. Người Hindu là gì và người Do Thái là gì? - những cách ước định khác nhau. Đây là những cái tên bệnh. Mạnh khoẻ không là phương Đông không là phương Tây.

Đứa trẻ được sinh ra, và ngay lập tức việc ước định bắt đầu - các cách ước định là rất tinh vi. Trực tiếp, gián tiếp, chúng ta bắt đầu gây sức ép cho đứa trẻ vào khuôn nào đó. Nó sẽ nói ngôn ngữ nào đó, và từng ngôn ngữ có cách suy nghĩ của nó, từng ngôn ngữ có nhấn mạnh của nó, chiều hướng đặc thù của nó. Đó là lí do tại sao đôi khi dịch từ ngôn ngữ nọ sang ngôn ngữ kia trở thành không thể được; ngôn ngữ kia thậm chí có thể không có từ tương ứng, ngôn ngữ kia có thể đã không nhìn vào thực tại và sự sống theo cách đó. Sự sống là vô hạn; cách bạn nhìn vào nó là hữu hạn - có thể có vô hạn cách nhìn vào nó.

Và thế rồi đứa trẻ bắt đầu được tô mầu bởi gia đình, bởi trường học, nhà thờ, tu sĩ, bố mẹ - và điều đó diễn ra một cách im lặng. Dần dần, toàn thể bầu trời tâm thức bị đóng lại, chỉ một cửa sổ nhỏ, một lỗ trống, được bỏ để mở. Lỗ trống đó là người Ấn Độ, người Anh, người Mĩ. Lỗ trống đó là người Hindu, người Jaina, Phật tử. Lỗ trống đó là phương Đông, phương Tây.

Phật tính là để giành lại lần nữa tâm thức mà bạn đã mang cùng việc sinh của bạn. Sự thuần khiết không ô uế đó, mặt nguyên bản đó không có mặt nạ nào, hồn nhiên đó là Phật tính. Cho nên Phật tính không thể có tính  phương Đông, phương Tây; nó là siêu việt.

Bạn có thể ngạc nhiên rằng khi đứa trẻ lớn lên trong gia đình... và từng đứa trẻ phải lớn lên trong một gia đình - điều đó gần như là điều phải có, không có cách khác - một loại gia đình nào đó được cần tới. Cho dù nó là tâm xã, nó sẽ phải có những giới hạn riêng của nó, nó có thể là khu định cư nhưng nó sẽ  có những giới hạn riêng của nó. Và không có cách khác để nuôi lớn đứa trẻ mà không có môi trường nào đó bao quanh nuôi dưỡng. Môi trường bao quanh nuôi dưỡng đó là điều phải có, không có nó đứa trẻ không thể sống sót; đứa trẻ phải được chăm sóc, nhưng đứa trẻ phải trả giá cho điều đó. Việc đó là không đơn giản, việc đó là rất phức tạp. Đứa trẻ phải liên tục điều chỉnh bản thân nó theo gia đình vì gia đình là 'đúng', bố là 'đúng', mẹ là 'đúng'. Họ là những người có quyền lực - đứa trẻ bất lực. Nó phải tuỳ thuộc vào họ, nó phải nhìn lên họ, nó phải tuân theo họ. Đúng hay sai không phải là vấn đề; đứa trẻ phải trở thành cái bóng, kẻ bắt chước.

Đó là điều Hindu giáo là gì, Ki tô giáo là gì, đó là điều tâm trí phương Đông và phương Tây là gì. Và điều đó rất tinh tế; đứa trẻ có thể không bao giờ trở nên nhận biết về nó vì điều đó không được làm trong một ngày, điều đó liên tục diễn ra chậm thế - cũng giống như nước rơi từ trên núi, rơi và rơi và rơi, và nó phá huỷ các tảng đá, và đá biến mất.

Đứa trẻ phải điều chỉnh theo nhiều cách. Việc điều chỉnh đó làm cho nó thành giả, không đích thực, làm cho nó thành không thực - không thực với con người riêng của nó. Bây giờ các nhà tâm lí đã khám phá ra rằng nếu đứa trẻ nào đó chứng tỏ là ngu, điều đó có thể không phải vậy, vì không đứa trẻ nào được sinh ra là ngu. Điều đó có thể chỉ là toàn thể môi trường bao quanh, gia đình, mà nó phải điều chỉnh theo. Nếu người bố quá trí tuệ, đứa trẻ sẽ phải cư xử theo cách ngu si để giữ cân bằng. Nếu đứa trẻ cư xử theo cách thông minh, người bố, theo một cách tinh vi, giận dữ. Ông ta không thể dung thứ đứa trẻ thông minh, ông ta không bao giờ dung thứ bất kì người nào cố là thông minh hơn ông ta. Ông ta sẽ ép đứa trẻ vẫn còn thấp kém bất kể  điều ông ta liên tục nói, và đứa trẻ sẽ học cách cư xử như người ngu, vì khi nó cư xử như người ngu, mọi sự diễn ra ổn thoả, mọi thứ là hoàn toàn được. Người bố có thể biểu lộ việc không hài lòng trên bề mặt, nhưng sâu bên dưới ông ta được thoả mãn. Ông ta bao giờ cũng thích người ngu quanh mình; được vây quanh bởi người ngu, ông ta là người thông minh nhất.

Vì điều này, qua hàng trăm năm, đàn bà đã học được thủ đoạn: họ không bao giờ cố là thông minh - chồng sẽ không thích điều đó. Không phải là họ không thông minh, họ thông minh như đàn ông - nhưng họ phải học. Bạn đã không quan sát điều đó sao? Nếu vợ nhiều giáo dục  hơn, chồng cảm thấy hơi chút khó chịu về điều đó. Không đàn ông nào muốn lấy đàn bà có giáo dục hơn anh ta, nổi tiếng hơn anh ta. Không chỉ điều đó, nhưng trong những thứ nhỏ bé nữa: nếu đàn bà cao hơn, không đàn ông nào muốn lấy cô ấy. Có thể đó chỉ là vì điều này mà đàn bà đã quyết định theo sinh học là không trở nên quá cao - có thể có một loại lí do tâm lí nào đó trong đó - bằng không bạn sẽ không lấy chồng. Nếu bạn quá thông minh, bạn sẽ không lấy chồng. Đàn bà phải giả vờ rằng cô ấy bao giờ cũng còn là đứa trẻ, thơ ngây, để cho chồng có thể cảm thấy thoải mái rằng đàn bà dựa vào anh ta.

Trong một gia đình, đứa trẻ tới trong tình huống đã làm sẵn. Mọi thứ đã có đó, nó phải khớp bản thân nó vào trong điều đó, nó phải điều chỉnh theo điều đó. Nó không thể là bản thân nó; nếu nó cố là bản thân nó, nó bao giờ cũng lâm vào rắc rối và nó bắt đầu cảm thấy mặc cảm. Nó phải điều chỉnh - với bất kì giá nào - sống sót là điều quan trọng nhất, điều đầu tiên, các thứ khác là phụ. Cho nên từng đứa trẻ phải điều chỉnh theo gia đình, theo bố mẹ, theo địa lí, theo lịch sử, theo đặc tính của những người quanh nó, với đủ loại định kiến, niềm tin ngu xuẩn, mê tín. Đến lúc bạn trở nên nhận biết hay bạn trở nên hơi chút độc lập, bạn bị ước định thế, việc ước định đã đi sâu vào trong máu và xương và tuỷ, tới mức bạn không thể thoát ra khỏi nó.

Phật tính là gì? Phật tính là thoát ra khỏi toàn thể việc ước định này. Đây là chặt rễ.

Bạn có thể đi vào trong vườn và quan sát - một điều bạn sẽ ngạc nhiên. Khi cây mới được trồng, một cách tự nhiên cây phải điều chỉnh theo các cây khác mà đã hiện hữu trong sự tồn tại. Nó phải tìm cách thức. Nó có thể mọc cành của nó chỉ ở chỗ có không gian. Nếu các cây khác đã chiếm không gian đó, nó không thể mọc theo các hướng đó. Nó phải tìm cách trong tình huống đang tồn tại; nó phải điều chỉnh. Có thể nó không thể mọc cành theo mọi phía, nó không thể được cân bằng - nó có thể mọc các cành chỉ ở phía bắc vì có không gian nào đó ở đó, ba phía khác đã bị chiếm. Nó trở nên bị lệch: nó mọc cành quá nhiều về phía bắc, và mọi phía khác vẫn còn không được mọc; nó bị mọc lệch. Và đây là trên bề mặt. Nếu bạn đi sâu, cùng điều đó đang xảy ra với rễ. Đã có rễ của các cây khác; chúng đã chiếm quyền sở hữu đất. Cây mới phải tìm cách; nó phải tránh các chỗ đã bị chiếm, nó phải tìm nguồn nước mới nếu nó có thể, nó không thể mọc rễ như chúng tự nhiên đã mọc nếu như không có cây khác xung quanh.

Nhưng điều đó là không thể được cho đứa trẻ - cùng điều đó xảy ra cho nhân loại. Đứa trẻ mọc cành theo các hướng sẵn có. Đứa trẻ mọc rễ; những rễ đó trở nên vướng mắc với rễ của bố mẹ. Và chúng vẫn còn vướng mắc nếu bạn không chặt chúng. Rất khó tìm ra người trưởng thành thực sự; mọi người già đi, họ không bao giờ trưởng thành. Và già đi không phải là trưởng thành - chúng không đồng nghĩa. Già đi là đi hướng tới chết, trưởng thành là đi hướng tới sống nhiều hơn, sống dư thừa hơn. Tính quyết định lớn được cần tới về phần bạn. Mọi người vẫn còn bị vướng mắc. Một người có thể năm mươi tuổi, nhưng người đó vẫn cư xử với vợ mình dường như người đó đã ở cùng mẹ mình. Người đó vẫn mong đợi cùng điều với vợ mình như người đó đã từng mong đợi từ người mẹ; người đó vẫn là đứa trẻ. Người đàn bà có thể năm  mươi, nhưng cô ấy vẫn mong đợi từ người chồng cùng loại hành vi như cô ấy đã mong đợi từ người bố. Điều này không là trưởng thành. Và vì điều đó không thể được đáp ứng - chồng không phải là bố bạn và vợ không phải là mẹ bạn - thế thì có thất vọng. Đây là vướng mắc với rễ.

Bạn vẫn còn bị vướng mắc. Bố có thể chết, mẹ có thể chết, nhưng rễ của bạn vẫn liên tục đi theo cùng hướng theo đó chúng đã học đi trong thời thơ ấu của bạn. Bây giờ không gian là sẵn có, nhưng bạn đã quên cách lớn lên trong những không gian đó mà đã trở thành mới sẵn có - không gian trở thành sẵn có mọi ngày. Nhưng bạn đã quên mất, hoàn toàn quên mất. Hay vài phần của bạn đã chết; chúng đã đơn giản biến mất. Rất khó tìm ra một người là toàn thể. Tay ai đó là quá lớn, và não quá nhỏ. Não ai đó quá lớn, và tim gần như không tồn tại, số không. Mọi người đang sống chỉ theo bộ phận, và sống theo bộ phận là sống trong khổ. Phật là người sống như một toàn thể, như một toàn thể hữu cơ.

Đông và Tây là không liên quan với tâm thức Phật.

Chinmaya, nếu chư phật có thể xảy ra ở Đông mà không có sự giúp đỡ của Tây, tại sao chúng không thể xảy ra ở Tây mà không có sự giúp đỡ của Đông? Và ai đã bảo bạn rằng chúng đã không xảy ra ở Tây? Chỉ các cái tên là khác ở đó; họ không gọi nó là tâm thức Phật, họ gọi nó là tâm thức Christ; đó là cùng điều. Meister Eckhart hay Jacob Boehme hay Gurdjieff - đây là chư phật. Họ đã từng xảy ra ở Tây nhiều như họ đã từng xảy ra ở Đông; chỉ cái tên là khác.

Không hỗ trợ nào của Đông là được cần, không đồng cảm. Phật không phải là đồng cảm của Đông và Tây, Phật là siêu việt của mọi cái là Đông và Tây - siêu việt trên mọi phân chia - không là đồng cảm, không là gặp gỡ những là siêu việt, không là tổng hợp của các cái đối lập nhưng đi ra ngoài các cái đối lập. Phật là bầu trời thuần khiết - ông ấy không biết biên giới. Điều đó có thể xảy ra ở bất kì chỗ nào, vào bất kì lúc nào.

Nhưng bản ngã phương Đông cảm thấy rất thoải mái để nghĩ rằng chư phật chỉ có thể xảy ra ở phương Đông. Và khi người Ấn Độ dùng từ 'Đông' họ đơn giản ngụ ý Ấn Độ; họ không ngụ ý Trung Quốc, họ không ngụ ý Nhật Bản - họ không thể ngụ ý Pakistan - 'Đông' của họ đơn giản ngụ ý Ấn Độ. Và nếu bạn nhấn mạnh vào Ấn Độ nữa - 'Ở đâu?' - thế thì nó không bao giờ ngụ ý Nam Ấn Độ, nó ngụ ý Bắc Ấn Độ. Nếu bạn tiếp tục nhấn mạnh, bạn chung cuộc sẽ thấy rằng người Ấn Độ ngụ ý rằng bản thân người đó là người có thể trở thành Phật, không ai khác. Nếu bạn liên tục nhấn mạnh, chung cuộc bạn sẽ thấy rằng người đó đang tuyên bố bản thân người đó, có vậy thôi; duy nhất người đó có thể trở thành Phật, không người nào khác. Sâu bên dưới điều đó không là gì ngoài trò chơi bản ngã. Quên mọi trò chơi bản ngã này đi. Thoát ra khỏi những khẳng định bản ngã này.

Trong thời gian cũng vậy, cũng như nó xảy ra trong không gian, cùng điều đã xảy ra lặp đi lặp lại. Ấn Độ là một không gian nào đó. Trong thời gian cũng điều đó xảy ra. Bây giờ, có những người nói 'Chư phật chỉ thường xảy ra trong quá khứ, họ không thể xảy ra bây giờ. Họ sẽ không xảy ra trong tương lai; đây là kali yuga, đâylà thời đại tồi tệ nhất.' Tại sao đây là thời đại tồi tệ nhất? Thời gian bao giờ cũng là như vậy. Chim hót cùng tiếng hót mà chúng vẫn thường hót vào thời của Phật, cây vẫn nở hoa theo cùng cách, và sông chảy theo cùng cách, các sao di chuyển theo cùng cách. Đây là cùng điệu vũ; thời gian không thể tạo ra bất kì khác biệt gì. Tại sao chỉ trong quá khứ? Lần nữa bản ngã được dính vào. Chúng ta quá bị gắn bó với quá khứ - 'quá khứ của chúng ta', 'di sản kế thừa của chúng ta'. Chúng ta nghĩ về quá khứ của chúng ta dưới dạng vinh quang, điều đó cho chúng ta sự thoả mãn lớn, và nó giúp chúng ta và an ủi chúng ta rằng 'Chúng ta đã từng ở trên đỉnh; không ai đã bao giờ ở chiều cao đó nơi chúng ta đã ở'. Điều đó giúp cho chúng ta cảm thấy thoải mái, vì khi chúng ta nhìn quanh - và tình huống thực là xấu thế - chúng ta cần một loại mơ nào đó để giúp chúng ta.

Và có hai loại mơ có thể: hoặc bạn mơ về quá khứ, đó là điều các tôn giáo đã từng làm, hoặc bạn mơ về tương lai, đó là điều các tôn giáo vật chất đang làm. Chủ nghĩa cộng sản, chủ nghĩa phát xít, chủ nghĩa quốc xã - họ mơ về tương lai; họ nói trong tương lai sẽ là xã hội không tưởng, thời đại vàng. Các tôn giáo cổ thường nói trong quá khứ là thời đại vàng. Không ai nói ngay bây giờ là thời đại vàng.

Và tôi muốn tuyên bố điều đó cho bạn ngay bây giờ: Bây giờ là thời đại vàng duy nhất. Chư phật xảy ra bây giờ, vì không có thời gian khác, và chư phật xảy ra ở đây. Và 'ở đây' chứa tất cả, toàn thể không gian, và 'bây giờ' chứa toàn thể thời gian. Nhưng chúng xảy ra chỉ khi ai đó lấy quyết định đi ra ngoài mọi biên giới, khi ai đó mạo hiểm đi ra ngoài bầy đoàn và tâm lí bầy đoàn, khi người ta quyết định không là một phần của đám đông.

Đó là điều bạn là gì: khi bạn là người Hindu bạn là một phần của đám đông, khi bạn là người Jaina bạn là một phần của đám đông, bạn là người Ki tô giáo bạn là một phần của đám đông. Khi bạn bỏ đám đông và bạn trở nên tự do và bạn bắt đầu sống cuộc sống theo cách bạn muốn sống nó, khi bạn chấp nhận bản thân bạn một cách toàn bộ - khi không có tự kết án, khi bạn không so sánh bản thân bạn với bất kì người nào hay bất kì lí tưởng nào và bạn không hạ bản thân bạn xuống lặp đi lặp lại - khi bạn bắt đầu sống cuộc  sống của bạn một cách vui vẻ, cách Thượng đế muốn bạn sống...

Thượng đế đã không cho bạn việc sinh để sống cuộc sống của  ai đó khác; nếu ngài đã muốn Krishna, ngài chắc đã tạo ra Krishna, nếu ngài muốn Christ, ngài chắc đã tạo ra Christ. Tại sao Chinmaya? Bây giờ ngài muốn Chinmaya.

Nhà huyền bí Hassid, Zusia, sắp chết, và ông ấy bắt đầu cầu nguyện. Nước mắt chảy dài từ mắt ông ấy và ông ấy đã run rẩy. Và ai đó hỏi 'Có chuyện gì vậy? Sao thầy run?' Ông ấy nói 'Ta run vì lí do nào đó. Đây là khoảnh khắc cuối cùng, ta sắp chết. Ta sẽ sớm đối diện với Thượng đế, và chắc chắn ngài sẽ không hỏi ta "Zusia, sao ông không là Moses? Nếu ngài hỏi ta sẽ nói "Thưa Trời, vì ngài đã không cho tôi phẩm chất của Moses!"; sẽ không có vấn đề. Ngài sẽ không hỏi ta "Sao ông không là Giáo sĩ Akiba?" Ta sẽ nói với ngài "Thưa ngài, ngài không bao giờ cho tôi phẩm chất của việc là Akiba, đó là lí do tại sao." Nhưng ta đang run vì nếu ngài hỏi "Zusia, sao ông đã không là Zusia?" thế thì ta chẳng có gì để trả lời, thế thì ta sẽ phải nhìn xuống trong xấu hổ. Đó là lí do tại sao ta đang run và những nước mắt này đang chảy. Toàn thể đời ta, ta đã cố trở thành Moses hay Akiba hay ai đó khác, và ta đã quên hoàn toàn rằng ngài muốn ta chỉ là Zusia và không ai khác. Bây giờ ta đang run, bây giờ ta sợ. Nếu ngài hỏi câu hỏi này, ta sẽ trả lời cái gì đây? Làm sao ta sẽ có khả năng ngước mắt lên khi ngài nói "Tại sao ông đã không là Zusia? Ông đã được cho mọi phẩm chất của việc là Zusia, làm sao ông đã bỏ lỡ?" Và ta đã bỏ lỡ trong việc bắt chước người khác.'

Nhớ, bao giờ cũng nhớ Zusia; đó là một trong những sự vụ có ý nghĩa nhất trong đời bất kì nhà huyền bí nào. Nếu bạn nhớ điều đó, nó sẽ giúp đỡ.

Bạn phải là cái ngã riêng của bạn, hoàn toàn cái ngã riêng của bạn. Đừng bắt chước. Đừng đi theo quá khứ. Đừng đi theo bất kì lí tưởng nào vì chúng toàn là tâm lí bầy đàn. Trượt ra khỏi chúng đi. Là sư tử, và đi ra khỏi đám đông. Và bắt đầu sống cuộc sống của bạn thực sự như có thể, vì nếu bạn không thể là thực cho cuộc sống riêng của bạn, làm sao bạn có thể là thực với người khác? Và bằng việc là thực với cái ngã riêng của bạn, bạn sẽ siêu việt trên mọi giới hạn của đất nước, tôn giáo, giáo điều chính trị, Đông, Tây; bạn sẽ siêu việt trên mọi giới hạn.

Bằng việc là bản thân bạn... Chỉ nghĩ về nó, bạn sẽ là người Đức? hay bạn sẽ là người Nhật Bản? hay người Miến Điện? Chỉ là bản thân bạn, bạn sẽ là ai? người Ki tô giáo? Người Hindu? Người Mô ha mét giáo? Bạn sẽ không hiện hữu; bạn sẽ không thấy bản thân bạn trong mọi định nghĩa này, bạn sẽ bắt đầu trưởng thành ra bên ngoài các  định nghĩa.

Tâm thức Phật là tâm thức siêu việt. Nó chẳng liên quan gì tới Đông hay Tây.

Câu hỏi thứ hai:

Tôi bao giờ cũng mơ  trở thành người nổi tiếng thế giới, giầu có và thành công. Osho ơi, thầy có thể giúp tôi trong việc hoàn thành ham muốn của tôi không?

Không đâu, thưa ngài, không chút nào, không bao giờ, vì ham muốn của bạn là tự tử. Tôi không thể giúp được bạn tự tử. Tôi có thể giúp bạn trưởng thành và hiện hữu, nhưng tôi không thể giúp được bạn tự tử, tôi không thể giúp được bạn phá huỷ bản thân bạn chẳng vì cái gì.

Tham vọng là chất độc. Nếu bạn muốn là nhạc sĩ giỏi hơn, tôi có thể giúp bạn, nhưng đừng nghĩ dưới dạng trở thành nổi tiếng thế giới. Nếu bạn muốn là nhà thơ giỏi hơn, tôi có thể giúp bạn, nhưng đừng nghĩ dưới dạng giải thưởng Nobel. Nếu bạn muốn là hoạ sĩ giỏi, tôi có thể giúp bạn - tôi giúp tính sáng tạo. Nhưng tính sáng tạo chẳng liên quan gì tới tên tuổi và danh vọng, thành công và tiền bạc. Và tôi không nói rằng nếu chúng tới thế thì bạn phải từ bỏ chúng, nếu chúng tới điều đó là được, tận hưởng chúng. Nhưng không để chúng trở thành động cơ của bạn, vì khi một người đang cố là thành công, làm sao người đó có thể thực sự là nhà thơ? Năng lượng của  người đó là trong chính trị, làm sao người đó có thể có tính thơ ca? Nếu một người đang cố là giầu, làm sao người đó có thể là hoạ sĩ thực? Toàn thể năng lượng của người đó dồn vào việc là giầu. Hoạ sĩ cần toàn thể năng lượng của người đó dồn vào bức tranh, và bức tranh là ở đây bây giờ. Và giầu có có thể tới ở đâu đó trong tương lai - có thể tới, có thể không tới. Không có sự cần thiết; nó toàn là ngẫu nhiên - thành công là ngẫu nhiên, danh vọng là ngẫu nhiên.

Nhưng phúc lạc không phải là ngẫu nhiên. Tôi có thể giúp bạn là phúc lạc; bạn có thể vẽ và phúc lạc. Liệu bức tranh có trở nên nổi tiếng hay không, liệu bạn có trở thành một Picasso hay không, không phải là vấn đề chút nào, nhưng tôi có thể giúp bạn vẽ theo cách mà trong khi bạn vẽ ngay cả Picasso có thể cảm thấy ghen tị với bạn. Bạn có thể hoàn toàn mất hút trong việc vẽ của bạn, và đó là niềm vui thực. Đó là những khoảnh khắc của yêu và thiền; đó là những khoảnh khắc là thiêng liêng. Khoảnh khắc thiêng liêng là khoảnh khắc trong đó bạn hoàn toàn bị mất hút - khi các biên giới của bạn biến mất, khi trong một khoảnh khắc bạn không hiện hữu và Thượng đế hiện hữu.

Nhưng tôi không thể giúp bạn thành công được. Tôi không chống lại thành công, để tôi nhắc bạn lần nữa, tôi không nói đừng thành công; tôi chẳng có gì để chống lại nó, nó là hoàn toàn tốt. Điều tôi đang nói là không lấy nó làm động cơ, bằng không bạn sẽ bỏ lỡ hội hoạ, bạn sẽ bỏ lỡ thơ ca, bạn sẽ bỏ lỡ bài ca mà bạn đang hát ngay bây giờ; và khi thành công tới, bạn sẽ chỉ có bàn tay trống rỗng vì không ai có thể được hoàn thành bởi thành công. Thành công không thể nuôi dưỡng; nó không có dưỡng chất trong nó - thành công chỉ là sự rỗng tuếch.

Mới đêm hôm nọ tôi đã đọc cuốn sách về Somerset Maugham, Đối thoại với Willie. Cuốn sách được viết bởi cháu gái của Somerset Maugham, Robin Maugham.  Bây giờ, Somerset Maugham đã một trong những người nổi tiếng, thành công, giầu có nhất thời đại này, nhưng cuốn hồi kí này đang tiết lộ ra. Nghe những lời này.

Robin Maugham viết về ông bác nổi tiếng và thành công của mình, Somerset Maugham:

Ông ấy chắc chắn là tác giả đang sống nổi tiếng nhất. Và là người buồn nhất... 'Cháu biết đấy,' ông ấy nói với tôi 'Bác sẽ sớm chết, và bác không thích ý tưởng về nó chút nào...' và phát biểu này đã được đưa ra khi ông ấy chín mươi mốt tuổi. 'Bác là người rất già' ông ấy nói. 'Nhưng điều đó không làm cho nó thành dễ dàng hơn với bác.'

Ông ấy giầu có, nổi tiếng thế giới và mọi cái đó, vào độ tuổi chín mươi mốt ông ấy vẫn làm ra của cải, cho dù ông ấy đã không viết ra một lời trong thời đó. Tiền hoa hồng từ những cuốn sách của ông ấy vẫn chảy vào từ khắp thế giới theo đúng nghĩa đen, và những người hâm mộ đã viết như vậy. Tại khoảnh khắc này bốn vở kịch của ông ấy đang được diễn ở Đức. Vở kịch của ông ấy The Circle đã được diễn lại vẻ vang ở Anh và vở The Constant Wife vừa mới được chuyển thể thành nhạc. Một trong những tác phẩm nổi tiếng nhất của ông ấy, Of Human Bondage, đã sớm được chuyển thành phim, mà có thể mang tới cho ông ấy nhiều triệu đô la như các tác phẩm Rain, The Moon And Sixpence và The Razor's Edge đã làm. Không may, một phần thưởng cho mọi tài năng và thành công của ông ấy đã không được trao cho ông ấy là hạnh phúc.

Ông ấy đã là người buồn nhất trên thế giới.

'Kí ức hạnh phúc nhất đời của bác là gì?' tôi đã hỏi ông ấy. Ông ấy nói 'Bác không thể nghĩ được về một khoảnh khắc nào.' Tôi nhìn quanh - cô cháu gái nói - phòng khách và những đồ đạc giá trị  vô cùng của nó cùng những bức tranh và tác phẩm nghệ thuật mà thành công của ông ấy đã tạo khả năng cho ông ấy thu mua về. Bản thân biệt thự của ông ấy và khu vườn tuyệt diệu - khung cảnh môi trường cổ tích trên bờ biển Địa Trung Hải - đã có giá trị  sáu trăm nghìn pounds. Ông ấy có mười một người hầu, nhưng ông ấy đã không hạnh phúc.

Ngày hôm sau ông ấy đã xem trong Kinh Thánh và nói 'Bác đã bắt gặp một trích đoạn: Người ta sẽ được lợi gì nếu người ta thu được toàn thế giới và mất đi hồn riêng của mình? Ông ấy đan tay vào nhau và tháo ra trong đau đớn và lại nói 'Bác phải nói với cháu, cháu Robin yêu của bác, rằng đoạn văn bản này thường được treo đối diện với giường của bác khi bác còn nhỏ.' Và thế rồi tôi đưa ông ấy đi dạo trong vườn và ông ấy nói 'Cháu biết đấy, khi bác chết, họ sẽ lấy nó đi khỏi bác - mọi cây, toàn thể ngôi nhà, và mọi đồ đạc đồng quê. Bác thậm chí sẽ không có khả năng đem một cái bàn theo bác.'

Và ông ấy đã rất buồn, và ông ấy run.

Ông ấy im lặng một chốc khi chúng tôi bước qua rặng cam, và thế rồi ông nói 'Bác đã là thất bại cho toàn thể con đường qua đời bác.' Tôi cố an ủi ông ấy. 'Bác là nhà văn nổi tiếng nhất vẫn còn sống. Chắc chắn điều đó ngụ ý cái gì đó chứ?' Tôi hỏi. 'Bác ước bác không bao giờ viết ra một lời' ông ấy trả lời. 'Nó đã mang cái gì lại cho bác? Cả đời bác đã là thất bại, và bây giờ quá trễ để thay đổi' ông ấy nói. 'Nó là quá trễ.' Và nước mắt trào ra trong mắt ông ấy.

Thành công có thể mang tới cái gì cho bạn? Bây giờ, người này, Somerset Maugham, đã sống vô ích. Ông ấy đã sống lâu - chín mươi mốt tuổi - ông ấy có thể đã là người rất rất mãn nguyện, được hoàn thành. Nhưng nếu thành công có thể trao cho điều đó, chỉ thế thôi;  nếu giầu có có thể trao điều đó, chỉ thế thôi; nếu biệt thư lớn và người hầu có thể trao điều đó, chỉ thế thôi.

Trong phân tích tối thượng về  sự sống, tên tuổi và danh vọng là không liên quan, mọi thứ thành vấn đề trong việc tìm ra chung cuộc bạn sống thế nào từng khoảnh khắc của đời bạn. Nó có là vui vẻ không? Nó có là mở hội không? Và trong những thứ nhỏ bé bạn có hạnh phúc không? Tắm, nhấm nháp trà, lau sàn, lang thang trong vườn, trồng cây, nói chuyện với bạn bè, hay ngồi im lặng với người yêu của bạn, hay ngắm trăng, hay chỉ lắng nghe tiếng chim - bạn có hạnh phúc trong mọi khoảnh khắc này không? Từng khoảnh khắc có là khoảnh khắc được biến đổi của hạnh phúc chói sáng không? Nó có rạng ngời với niềm vui không? Điều đó mới thành vấn đề.

Bạn hỏi tôi liệu tôi có thể giúp được bạn trong hoàn thành ham muốn của bạn không. Không, không chút nào đâu, vì ham muốn đó là kẻ thù của bạn; nó sẽ phá huỷ bạn. Và một ngày nào đó khi bạn sẽ bắt gặp câu này trong Kinh Thánh 'Người ta sẽ được lợi gì nếu người ta thu được toàn thế giới và mất đi hồn riêng của mình?' bạn sẽ khóc trong thất vọng, và thế rồi bạn sẽ nói 'Và bây giờ quá trễ để thay đổi. Quá trễ mất rồi.'

Tôi nói với bạn, ngay bây giờ không là quá trễ đâu, cái gì đó có thể được làm: bạn có thể thay đổi cuộc sống của bạn một cách toàn bộ từ chính rễ. Tôi có thể giúp bạn trải qua thay đổi giả kim thuật, nhưng tôi không thể đảm bảo theo nghĩa thế gian. Tôi đảm bảo mọi thành công trong thế giới bên trong; tôi có thể làm bạn thành giầu - giầu như bất kì Phật nào. Và chỉ chư phật là giầu; những người chỉ có những thứ thế gian quanh họ không phải là giầu thực - họ là người nghèo đang lừa phỉnh bản thân họ và người khác rằng họ là giầu. Sâu bên dưới là kẻ ăn xin, họ không phải là hoàng đế thực.

Phật tới một thành phố, và nhà vua có chút ít ngần ngại đi ra đón ông ấy. Thừa tướng riêng của nhà vua nói 'Nếu bệ hạ không đi và đón ông ấy, thế thì xin nhận việc từ chức của thần, thế thì thần không thể phục vụ bệ hạ thêm nữa.' Nhà vua nói 'Nhưng tại sao?' - và ông này là người không thể thiếu được, không có thừa tướng nhà vua chắc đã bị thất bại, thừa tướng là chìa khoá thực cho quyền lực của nhà vua. Ông ta nói 'Nhưng tại sao? Tại sao ông khăng khăng thế? Tại sao ta phải đi đón kẻ ăn xin?' Và thừa tướng, ông già, nói 'Bệ hạ là kẻ ăn xin và ông ấy là hoàng đế, đó là lí do tại sao. Bệ hạ đi đón ông ấy đi, bằng không bệ hạ không xứng đáng để phục vụ.'

Nhà vua phải đi. Ngần ngại, ông ta đi. Nhưng khi ông ta đã gặp xong Phật, ông ta chạm chân ông già, thừa tướng của ông ta, và ông ta nói 'Ông đúng, ông ấy là vua, ta là kẻ ăn xin.'

Sự sống là kì lạ. Ở đây đôi khi vua là kẻ ăn xin và kẻ ăn xin là vua. Đừng bị lừa bởi dáng vẻ. Nhìn vào trong đi. Tim là giầu có khi nó đập rộn ràng với niềm vui, tim là giầu có khi nó rơi vào hài hoà với Đạo, với tự nhiên, với luật tối thượng của sự sống, với pháp - dhamma. Tim là giầu có khi bạn rơi vào trong hài hoà với cái toàn thể; đó là giầu có duy nhất có đó. Bằng không, một ngày nào đó bạn sẽ khóc và bạn sẽ nói 'Trễ quá rồi...'

Tôi không thể giúp bạn phá huỷ cuộc sống của bạn, tôi ở đây để tôn cao cuộc sống của bạn, tôi ở đây để cho bạn cuộc sống dư thừa.

Câu hỏi thứ ba:

Bản ngã có vẫn làm việc khi tôi cảm thấy vui vẻ và mãn nguyện không?

Champak, khi vui có đó, không có bản ngã. Nhưng khi vui qua rồi, bản ngã quay lại; và khi bản ngã quay lại, nó biến vui thành kinh nghiệm. Bằng không, khi vui có đó, không có người trải nghiệm và không có kinh nghiệm - không có phân chia. Không phải là bạn cảm thấy vui, bạn là vui. Khi vui có đó, bạn không có đó, vui hiện hữu, chỉ vui. Nhưng sớm hay muộn...

Bạn vẫn không có năng lực chứa vui đó mãi mãi; cửa sổ đóng, cửa ra vào khép, hương thơm biến mất, âm nhạc trở thành xa xăm và xa xăm, và biến mất. Bản ngã quay lại, và bản ngã nói 'Anh bạn, kinh nghiệm đẹp sao! Nó thật lớn lao, dị thường!' Và bây giờ cái đã không là kinh nghiệm đã bị thu lại thành kinh nghiệm.

Bạn hỏi tôi: Bản ngã có vẫn làm việc khi tôi cảm thấy vui vẻ và mãn nguyện không?

Khi bạn thực sự trong vui và mãn nguyện, bản ngã không hiện hữu, không thể hiện hữu, vì mãn nguyện không thể hiện hữu cùng bản ngã - điều đó là không thể được - chúng không thể tồn tại cùng nhau; điều đó chưa bao giờ được nghe thấy. Việc đồng tồn tại của chúng là không thể được. Khi vui và mãn nguyện có đó, duy nhất Thượng đế hiện hữu.

Nhưng tôi có thể hiểu được câu hỏi của bạn, Champak. Câu hỏi này nảy sinh về sau khi bản ngã quay lại và khoảnh khắc của vui đã biến mất, và bản ngã chiếm hữu. Nó rất tham, nó chiếm  hữu mọi thứ, nó tích trữ mọi thứ. Nó thu mọi thứ sống thành thứ chết, vì chỉ những thứ chết có thể được tích luỹ. Bây giờ nó nói 'Giữ nó như kí ức, nó là thứ hay.' Bây giờ cái đó được rút gọn vào trong bộ nhớ. Bây giờ bản ngã nói 'Có loại vui này ngày càng nhiều hơn đi, tạo ra nó nhiều hơn.' Và bạn biết bạn đã không là người sáng tạo của nó; nó đã tới khi bạn đã không có, nó đã tới không được mời, nó đã tới theo cách riêng của nó, nó đã xuất hiện từ trời xanh. Bạn đã không là người tạo ra nó, bạn đã không là người chế ra nó, bạn đã không gắn nó lại, nó đã là cái gì đó từ cõi bên kia đột nhiên nắm quyền sở hữu bạn, lay bạn dậy, tắm cho bạn. Và trong một khoảnh khắc bạn đã được ngập nắng, bạn quên mọi khổ và mọi phiền não và mọi đau đớn. Bạn đã không là người trong khoảnh khắc đó; nó đã là thoáng nhìn về Phật tính, chỉ là kinh nghiệm loé sáng.

Nhưng bản ngã không thể bỏ mất cơ hội. Một khi khoảnh khắc này qua rồi, bản ngã lập tức nhảy lên và chiếm quyền sở hữu nó, lưu giữ nó vào trong kí ức, và thúc giục bạn có nó nhiều hơn. Bây giờ bạn trong rắc rối - bạn không biết phải làm gì để mang vui đó lại.

Điều này xảy ra mọi ngày ở đây. Khi người mới tới tôi và họ bắt đầu thiền, đột nhiên, một ngày nào đó, nó có đó - phúc lành - và họ xúc động, họ cực lạc. Nhưng bản ngã chiếm hữu nó, và thế rồi mỗi lúc một khó hơn cho nó xảy ra. Thế rồi họ lo nghĩ, 'Nó đã xảy ra... tại sao nó không xảy ra bây giờ?'

Nó đã xảy ra vì bạn đã vô nhận biết về nó, nó đã xảy ra vì bạn đã không đòi hỏi nó. Bạn có thể đã không đòi hỏi vì bạn không có kinh nghiệm trước đây. Nó đã xảy ra vì đã không có việc tìm kiếm nó, nó đã xảy ra vì bạn đã không tìm nó - bạn đã không thể tìm nó, nó là không biết. Bây giờ bạn biết cái gì đó về nó, và vì bạn biết, bạn đang tìm nó. Và vì bạn tìm, bạn hiện hữu. Trong việc tìm người tìm còn dai dẳng, còn lại - và người tìm là rào chắn.

Đó là toàn thể thông điệp của Huyền Giác và shodoka - chứng đạo ca của ông ấy - toàn thể thông điệp: rằng người tìm là rào chắn. Thượng đế không thể được tìm, Thượng đế tới; bạn chỉ phải có tính cảm nhận, sẵn có, vậy thôi.

Khi trong thiền bạn cảm thấy cực lạc nảy sinh lần đầu tiên, nó không phải là việc làm của bạn. Cảnh giác. Bạn không làm bất kì cái gì, nó đang xảy ra cho bạn - nó là món quà vô cùng. Cảm thấy biết ơn đi. Đừng nghĩ dưới dạng rằng bạn là người làm, đừng vỗ  lưng bản thân bạn, đừng nói 'Nhìn đấy, tôi đã làm điều đó.' Nếu bạn đã làm nó, bạn sẽ trong rắc rối; nó sẽ không tới nữa. Bạn đã trở nên tinh ranh, khôn lỏi; hồn nhiên của bạn đã bị mất.

Cho nên bất kì khi nào những kinh nghiệm đẹp về vui, mãn nguyện, yêu, phúc lớn, phúc lành xảy ra, nhớ một điều, bao giờ cũng nhớ rằng bạn không là người thao túng chúng; chúng tới. Cảm thấy cám ơn, biết ơn, và quên mọi điều về chúng đi. Đừng lưu giữ chúng trong kí ức và đừng trở nên tham về chúng. Nếu bạn trở nên tham, bản ngã đã bước vào - và với việc báo thù - và bản ngã đã bắt đầu lại đầu độc bạn.

Champak, bản ngã biến mất nhiều lần, trong cuộc sống bình thường nữa nó biến mất nhiều lần, nhưng mọi người không biết cách giữ những khoảnh khắc đó được nguyên vẹn thuần khiết, không bị ô nhiễm bởi bản ngã mà sẽ tới về sau, cái nhất định tới. Nó chẳng liên quan gì tới thiền như vậy, thiền chỉ là một trong những cách làm cho bạn sẵn có, để giúp bạn trở thành thụ động, tiếp nhận, nữ tính. Nhưng nó xảy ra; như thấy con chim tung cánh, và nó có thể xảy ra.

Samadhi đầu tiên của Ramakrishna đã xảy theo cách đó. Ông ấy mới chỉ mười ba. Ông ấy đang đi về nhà từ trang trại, và đi qua một ao làng, và vài con thiên nga đột nhiên bay lên từ ao. Bầu trời tối, đầy mây đen. Nổi trên nền những đám mây đen đó, những con thiên nga trắng loé lên như tia sét. Khoảnh khắc đó thuần khiết, cực kì đẹp tới mức Ramakrishna ngã ra đó trên đất trong lời cầu nguyện lớn. Ông ấy bị điểm huyệt bởi Thượng đế.

Ông ấy vẫn còn vô ý thức trong vài giờ. Ai đó phát hiện ra ông ấy và mọi người mang ông ấy về nhà. Đó đã là samadhi đầu tiên của ông ấy. Khi ông ấy mở mắt ra sau vài giờ, ông ấy đã là con người khác toàn bộ. Đôi mắt kia đã không còn là đôi mắt cũ; chúng có ánh sáng nới. Bộ mặt không còn là bộ mặt cũ; nó có niềm vinh quang mới. Cậu bé đã được biến đổi. Mọi người bắt đầu tôn thờ cậu bé; mọi người bắt đầu tới từ khắp chốn xa  xôi chỉ để xem điều đã xảy ra. Cái gì đó thiêng liêng đã xuyên thấu ông ấy. Và ông ấy đã không làm bất kì cái gì, ông ấy chỉ đi qua cái ao, nhưng ông ấy không bao giờ cho phép bản ngã của ông ấy chiếm quyền sở hữu điều đó. Khi mọi người hỏi 'Ông đã làm gì?' ông ấy nói 'Tôi đã không làm bất kì cái gì; nó đã xảy ra.' Và ông ấy không bao giờ tham để điều đó xảy ra lần nữa; bằng ông chắc ông ấy đã bỏ lỡ. Và nó bắt đầu xảy ra lặp đi lặp lại; thế rồi những thứ nhỏ bé bắt đầu lẩy cò nó.

Bạn không thể thấy thiên nga bau trên nền mây tối mọi ngày. Nhưng điều đó không phải là vấn đề; điều đó chỉ là bắt đầu. Thế rồi những thứ nhỏ bé... Ai đó sẽ mỉm cười, và nó sẽ xảy ra. Đoá hoa bên vệ đường, và Ramakrishna sẽ nhìn nó và đi vào trong cực lạc, ông ấy sẽ không còn ở đó nữa. Hay ai đó sẽ nói cái gì đó... chỉ âm thanh này. Ai đó tụng mật chú... chỉ âm thanh này. Hay ai đó chơi đàn veena... chỉ âm thanh này, và ông ấy sẽ đi vào trong cực lạc.

Về sau, việc đưa ông ấy đi bất kì chỗ nào đã là điều khó thế cho các đệ tử của ông ấy. Trên đường, đang bước đi, và đột nhiên ông ấy sẽ mất đi, ông ấy sẽ biến mất. Bất kì chỗ nào ông ấy đi, bất kì cái gì...

Thực ra, dần dần, dần dần, tất cả là thiêng liêng; dần dần, dần dần mọi thứ...

Điều đó phải đã xảy ra cho Ba Tiêu nữa, nhà huyền bí và nhà thơ Thiền.

Ao cổ

Ếch nhảy vào

Tõm!

Ba Tiêu phải đã đi vào trong cực lạc sâu - chỉ tiếng 'tõm', âm thanh của ếch nhảy vào trong ao cổ, là đủ, quá đủ - cánh cửa đã mở ra.

Nó mở ra cho bạn nữa - Thượng đế hào phóng - nhưng bạn bỏ lỡ vấn đề, vì bạn diễn giải sai nó. Đôi khi điều đó xảy ra khi bạn đang làm tình, thường xuyên hơn khi bạn làm tình vì đó là kinh nghiệm sâu nhất của bạn. Ramakrishna phải đã là một hồn rất thẩm  mĩ, bằng không, ai đi vào trong cực thích thế khi thấy vài con thiên nga bay nổi trên nền mây đen? Ông ấy phải đã có sự nhạy cảm thẩm mĩ mênh mông. Điều đó đã là đủ; ông ấy đi vào trong trạng thái cực thích.

Bình thường, mọi người không nhạy cảm thế; họ đã trở thành rất cứng rắn. Chỉ để sống còn họ đã thu thập áo giáp quanh bản thân họ - chỉ để bảo vệ bản thân họ; họ sợ là mong manh. Nhưng trong khi làm tình người ta trở thành mong manh. Trong sự thân mật đó, thoáng nhìn tới; bạn mất hút, bạn bị sở hữu bởi năng lượng nào đó mà không phải là của riêng bạn. Bạn là tí hon khi so sánh với nó; nó là khổng lồ, to lớn.

Nhưng đừng sở hữu nó về sau; bản ngã là tinh ranh. Khi nó tới, cám ơn Thượng đế, khi nó đi, cám ơn Thượng đế, nhưng đừng trở thành người làm theo bất kì cách nào, vẫn còn là người không làm.

Câu hỏi thứ tư:

Thầy nói chúng tôi chỉ cần tuyên bố chứng ngộ riêng của chúng tôi cho bản thân chúng tôi, nhưng về kẽ hở, về sự gián đoạn, về bước nhảy lượng tử, chết và tái sinh thì sao? Có tuyên bố về phương cách - cách thức tạo ra hậu quả cho nguyên nhân  để đi theo không? Đây có là chấp nhận chứng ngộ với chữ 'c' thường không, vẫn biết rằng một ngày nào đó chữ "C' hoa sẽ tới trong tia sét bất thần? Lẫn lộn, lẫn lộn.

Krishna Prem, bạn đang nói về gì vậy? Kẽ hở nào? Gián đoạn nào? Bước nhảy lượng tử nào? Bạn là nó. Kẽ hở chỉ có trong mơ của bạn, kẽ hở không tồn tại; bạn chưa bao giờ khác hơn được chứng ngộ - chứng ngộ là chất liệu bạn được tạo ra.

Bạn nói: Thầy nói chúng tôi chỉ cần tuyên bố chứng ngộ riêng của chúng tôi cho bản thân chúng tôi, nhưng về kẽ hở, về sự gián đoạn, về bước nhảy lượng tử, chết và tái sinh thì sao?

Không cái gì đã bao giờ chết, không cái gì đã bao giờ được sinh ra. Làm sao có thể có tái sinh khi không cái gì đã bao giờ chết? Nó tất cả là một quá trình, nó tất cả là sự liên tục. Sống không bao giờ biết tới chết. Bạn đang mơ.

Tôi đã nghe một chuyện về Đạo...

Một hoàng đế lớn đang ngồi bên cạnh đứa con trai sắp chết của mình - đứa con trai duy nhất. Mọi hi vọng của ông ấy đã bị tan nát: ông ấy chỉ có một đứa con - ông ấy già rồi - và đứa con sắp chết. Và các bác sĩ đã thất bại và họ nói 'Bây giờ, đây là đêm cuối cùng.' Ông ấy đã ngồi đó kêu khóc - ông ấy đã không thể ngủ được - cả đêm ông ấy đã ngồi bên cạnh giường. Đến sáng, mệt mỏi, kiệt sức, ông ấy rơi vào giấc ngủ trên ghế.

Ông ấy mơ thấy rằng ông ấy có một vương quốc rất rất lớn trên hành tinh khác nào đó. Ông ấy có những cung điện vàng khổng lồ, ông ấy có mười hai con trai, toàn điển trai, thông minh - bạn không thể nghĩ được cải tiến nào thêm trong tình huống này; nó đã là hoàn hảo.

Và thế rồi đứa con trai chết. Người vợ kêu thét trong đau đớn. Giấc mơ của nhà vua bị quấy rối, và ông ấy mở mắt ra và bắt đầu cười. Người vợ nghĩ ông ấy đã phát điên. Mọi người tụ tập lại. Người vợ hỏi 'Ông đang làm gì vậy? Tại sao ông cười? Và ông đã yêu đứa con nhiều thế - sao ông cười?' Ông ấy nói 'Ta cười vì bây giờ  tin vào cái gì? Mới khoảnh khắc trước ta đã mơ rằng ta có mười hai con trai, đẹp thế, mạnh mẽ thế - những siêu nhân - thông minh thế, vô song, và ta có vương quốc lớn với những cung điện vàng; cung điện này có vẻ chỉ như chiếc lều của người nghèo. Và khoảnh khắc bà kêu thét, mơ biến mất, và cùng với nó mất luôn cả mười hai đứa con trai của ta và cung điện vàng, và vương quốc và mọi thứ. Và  khi ta đang mơ về mười hai đứa con đó và vương quốc và cung điện, nó thực tới mức ta đã quên bà, và đứa con sắp chết, và vương quốc này, và ta này. Giờ ta cười: khóc cho ai, cho mười hai đứa con trai kia mà đã  biến mất hay cho đứa này đã biến mất? Đó là lí do tại sao ta cười.'

Nếu kẽ hở tồn tại chỉ trong mơ, không có cách nào để bắc cầu qua nó; vì cầu mà bạn làm sẽ là cầu mơ. Mọi điều được cần là ở chỗ bạn thức dậy. Krishna Prem, thức dậy đi! Mở mắt ra. Nhìn xem: toàn là mơ. Đôi khi với mắt mở bạn mơ, và đôi khi với mắt nhắm bạn mơ. Đôi khi bạn có ác mộng đêm và đôi khi bạn có 'ác mộng ngày', nhưng đó là khác biệt duy nhất - chúng toàn là ác mộng. Thức dậy đi.

Chỉ cái ngã chứng kiến là thực tại, mọi cái khác mà bạn thấy là phim được chiếu. Quay vào trong, và thấy rằng bạn được chứng ngộ. Vấn đề không phải là bắc cầu qua kẽ hở, nó chỉ là vấn đề nhận ra, nhớ lại.

Cho nên nó có thể xảy ra bất kì khoảnh khắc nào. Khoảnh khắc bạn cho phép nó xảy ra, khoảnh khắc bạn cho phép nó, nó có thể xảy ra. Mọi điều tôi liên tục nói với bạn chỉ là để giúp bạn cho phép nó, điều đó sẽ không tạo ra chứng ngộ đâu, điều đó chỉ giúp bạn cho phép nó, chấp nhận nó.

Có tuyên bố về phương cách - cách thức tạo ra hậu quả cho nguyên nhân để đi theo không?

Chứng ngộ không phải là hậu quả của bất kì nguyên nhân nào; chứng ngộ đã có đó rồi, nó phải không đi theo bất kì nguyên nhân nào. Nó chính là nền đất của bạn; không cái gì cần được làm để đạt tới nó. Thấy nhấn mạnh này đi: nhấn mạnh vào không làm bất kì cái gì, nhấn mạnh chỉ vào việc nhớ lại.

Bạn có tiền đâu đó trong túi, nhưng bạn đã quên mất nó và bạn cảm thấy khổ. Và bạn nghĩ rằng bây giờ bạn đang ở trong một thành phố kì lạ, không ai biết bạn - bạn sẽ đi ăn ở đâu? bạn không có tiền. Và tiền có đó, chỉ mỗi việc bạn đã quên mất tiền. Hay bạn có thể cất sai chỗ; bạn liên tục nhìn vào túi bên trái và nó có thể ở túi bên phải. Và bạn nhìn đi nhìn lại, và bạn cảm thấy lặp đi lặp lại ngày càng sợ, bất an - cái gì sẽ xảy ra, ai sẽ cho bạn thức ăn hôm nay? Nhưng thực sự không cái gì phải được làm; mọi điều được cần là nhớ bạn đã để nó ở đâu.

Việc làm không phải là vấn đề, chỉ nhận biết là vấn đề. Đó là nhấn mạnh của Thiền. Yoga nhấn mạnh làm, 'Làm cái này, làm cái kia', đó là lí do tại sao Yoga thoả mãn cho bản ngã của mọi người rất nhiều vì nó cho bạn khả năng vô hạn để tiến hoá trong thế giới của bản ngã. Nhiều tư thế thế, nhiều qui tắc thế, nhiều kỉ luật thế, pranayama, và bài luyện tập... và nó tiếp diễn mãi. Và bạn cảm thấy 'Mình đã làm nhiều thế. Bây giờ mình về nhà, bây giờ mình lại gần hơn, gần hơn, gần hơn'. Nhưng bạn không bao giờ tới, bạn không bao giờ đạt tới.

Thiền là hiện tượng bất thần; nó không phải là quá trình dần dần. Toàn thể cách tiếp cận là ở chỗ bạn không bao giờ khác đi, bạn được chứng ngộ rồi; từ chính lúc bắt đầu bạn là Phật.

Tôi đang lặp lại điều đó ngày tiếp ngày để cho việc gõ búa thường xuyên này vào đầu bạn có thể một ngày nào đó phá vỡ sự quên lãng, tầng quên lãng. Và bất kì ngày nào mà việc quên lãng mất đi, nó sẽ tới, nó sẽ tới như sự bột phát, nó sẽ trào lên trong bạn.

Bạn nói, Krishna Prem: Đây có là chấp nhận chứng ngộ với chữ 'c' thường không, vẫn biết rằng một ngày nào đó chữ "C' hoa sẽ tới trong tia sét bất thần?

Chứng ngộ là chứng ngộ, dù với chữ 'C' hoa hay chữ 'c' thường cũng không tạo ra khác biệt. Nó sẽ không khác với chữ 'C' hoa; nó là cùng một hiện tượng. Khi tôi liên tục nói với bạn, nó không tạo ra chứng ngộ với chữ 'c' thường, không; nó không thể tạo ra chứng ngộ chút nào. Đó là điều tôi đang nói, đó là điều Huyền Giác đang ca: không cái gì có thể tạo ra chứng ngộ. Bạn đã rơi vào giấc ngủ, tôi đang hét lên. Và đôi khi tôi thực sự phải hét.

Mới hôm nọ Vivek đã nói 'Sáng nay Thầy đã hét nhiều tới mức tôi bị rung chuyển, chấn động mạnh; thần kinh của tôi thành dễ cáu.' Tốt, vậy tôi sẽ phải làm việc hét nhiều thêm một chút. Sớm hay muộn làm sao bạn có thể tránh được việc thức dậy? Bạn có thể tránh việc  thức dậy được bao lâu?

Jesus nói 'Trèo lên nóc nhà và hét.' Nhà huyền bí Hassid, Akiba, thực tại thường làm điều đó, ông ấy sẽ trèo lên nóc nhà và hét. Ở bãi chợ ông ấy liên tục trèo lên nóc nhà của ai đó và hét và nói 'Mọi người, các vị đang làm gì vậy? Thức dậy đi! Nhớ tới Thượng đế!' Và, tất nhiên, những người đã ở bãi chợ sẽ trở nên rất sợ khi ông ấy hét 'Nhớ điều các vị đang làm! Lần nữa sao? Lần nữa lại cùng thứ ngu xuẩn sao?' Ông ấy đã thường xuyên đi trong bãi chợ và ông ấy sẽ giữ mọi người và lay họ và nói 'Nhớ đi!'

Ông ấy phải đã là người gây phiền hà - mọi Thầy đều vậy. Khi họ trở thành quá nhiều, mọi người phải gạt bỏ họ. Họ đã đóng đinh Jesus vì ông ấy phải đã trở thành quá nhiều - hét quá nhiều, và ông ấy thậm chí sẽ không cho phép họ ngủ ban đêm. Họ phải đầu độc Socrates; ông ấy phải đã là mối phiền hà quanh Athens. Ông ấy là vậy. Người ta nói rằng mọi người thậm chí sợ gặp ông ấy trên phố, vì nếu ông ấy thấy bạn, ông ấy sẽ bắt giữ bạn. Mọi người sợ tới mức họ thậm chí sẽ không nói lời chào, vì ông ấy sẽ nói 'Ông ngụ ý gì? Đợi đã, chúng ta hãy thảo luận nó, chúng ta hãy đi sâu vào trong nó.' Bây giờ, ngay cả 'chào', và bạn bị bắt. Người ta nói rằng mọi người sẽ gặp ông ấy và trốn vào phố ngang nào đó hay họ sẽ trốn đâu đó và để ông ấy đi qua. Điều đó phải đã trở thành không thể chịu nổi. Thế rồi họ quyết định rằng tốt hơn cả là kết thúc người này.

Thầy là người thường xuyên hét trong giấc ngủ của bạn, nhưng thầy phải liên tục làm điều đó dù bạn nghe hay không, dù điều đó trở thành không thể chịu nổi, dù bạn cảm thấy chói tai, rung chuyển, trên bờ loạn thần kinh hay không. Ông ấy phải liên tục làm: ông ấy phải khuấy động bạn, ông ấy phải xuyên thấu vào giấc ngủ của bạn. Và giấc ngủ là dài - trong nhiều thế kỉ bạn đã ngủ; bạn đã hoàn toàn quên mất cách mở mắt. Thầy phải gần như gõ búa đưa bạn vào thức.

Friedrich Nietzsche thường nói 'Tôi triết lí hoá bằng búa.' Tôi không biết về ông ấy, nhưng tôi chắc chắn dạy bằng búa, tôi thuyết giảng bằng búa. Và bạn càng tới gần, tôi sẽ càng hét vào bạn. Chỉ thế thì có khả năng rằng mặc cho bản thân bạn, một ngày nào đó bạn có thể mở mắt ra. Không có khác biệt giữa chữ 'c' thường và chữ 'C' hoa, chứng ngộ đơn giản là chứng ngộ.

Câu hỏi thứ năm:

Trong buông xuôi theo thầy, tôi đang buông xuôi bản thân tôi sao?

Nirvesh, trong việc hỏi điều đó bạn đã đánh mất con đường.

Mới vài ngày trước, Nirvesh đã có đó trong buổi darshan, và đã nói với tôi 'Bây giờ thế là đủ. Thế là đủ rồi. Trong một năm tôi đã lang thang. Bây giờ tôi buông xuôi mọi thứ cho thầy. Bây giờ nắm quyền sở hữu tôi và dẫn tôi tới bất kì chỗ nào thầy muốn.'

Bây giờ, câu hỏi này: Trong buông xuôi theo thầy, tôi đang buông xuôi bản thân tôi sao?

Vâng, nếu bạn thực sự buông xuôi cho tôi, bạn đã buông xuôi cho cái ngã thực của bạn, vì tôi là người với cái ngã thực của tất cả. Đó là nghĩa của Thượng đế. Tôi không còn tách rời khỏi cái toàn thể, tôi ở chỗ bạn cũng phải ở đó. Tôi chỉ là sự phản xạ của cốt lõi bên trong nhất của bạn; bản thân bạn không thể thấy được bên trong nó vì bạn chưa có khả năng đi vào trong những cõi sâu hơn đó của con người bạn, nhưng bạn có thể thấy nó trong tôi. Thầy không là gì ngoài sự phản xạ bên ngoài của cốt lõi bên trong nhất của bạn. Cúi lạy Thầy là cúi lạy cái ngã sâu hơn của bạn. Cho nên, vâng, nếu bạn thực sự buông xuôi theo tôi, bạn đang buông xuôi theo bản thân bạn. Nhưng nếu bạn buông xuôi theo tôi để buông xuôi theo bản thân bạn, bạn đã không buông xuôi theo tôi chút nào, và thế thì bạn bỏ lỡ toàn thể vấn đề. Bạn hiểu điều đó không? Nếu bạn buông xuôi theo tôi chỉ để  buông xuôi theo bản thân bạn, thế thì bạn đã không buông xuôi theo tôi.  Khi buông xuôi theo tôi bạn quên mọi điều về bản thân bạn, đó là buông xuôi.

Buông xuôi ngụ ý bạn xoá  bản thân bạn đi, bạn nói 'Tôi không còn nữa, thưa Thầy. Bây giờ, thầy hiện hữu - tôi không còn nữa. Từ khoảnh khắc này tôi dừng hiện hữu.' Nếu bạn có thể làm điều đó, bạn sẽ đạt tới bản thân bạn.

Câu hỏi cuối cùng:

Osho ơi,

Thầy đã nói rằng mọi cách thiền phải bị bỏ đi. Vì phúc lành của thầy, nhiều kinh nghiệm đẹp thế đã được đạt tới. Khi thiền về ngọn lửa mầu lam-lục bên trong đó, ngay trong ngọn lửa đó tôi thấy mắt thầy, mặt thầy, toàn thể con người thầy. Có cảm giác dường như toàn thể sự tồn tại đang rót vào trong tôi. Thế rồi lần nữa nó trở thành thiền về thầy. Những khoảnh khắc phúc lạc này tới và đi - tôi không có kiểm soát trên chúng. Ngay cả vậy, tôi có phải cố gắng bỏ điều này  đi không? Đây cũng có phải là thiền không? Xin thầy giải thích.

Nirupam, làm sao bạn có thể bỏ nó được? Nếu những khoảnh khắc này tới theo cách riêng của chúng, làm sao bạn có thể bỏ chúng được? Và khi tôi nói mọi cách thiền phải bị bỏ đi, tôi ngụ ý mọi cách thiền mà bạn làm, tôi không nói về những cách thiền xảy ra. Chúng là món quà từ Thượng đế - nhận chúng với niềm vui lớn, mở hội, đón nhận chúng vào trong tim bạn. Bạn không thể dừng chúng, và không có nhu cầu nữa. Khi tôi nói bỏ mọi cách thiền, tôi ngụ ý những cách thiền bạn đã làm theo cách riêng của bạn.

Chúng phải được làm lúc bắt đầu, bằng không bạn sẽ không bao giờ có khả năng bỏ chúng. Nỗ lực phải được làm để cho nó có thể bị bỏ. Nhưng cái đẹp thực là trong việc bỏ. Nhưng bạn có thể bỏ chỉ nếu bạn đã làm nó, nhớ điều đó.

Có thể có vài người mới, người đã không làm thiền, và họ có thể cảm thấy rất thoải mái, họ sẽ  nói 'Được, vậy tại sao làm chúng? Không có nhu cầu làm nếu người ta phải bỏ...' Không, bạn có thể bỏ chỉ nếu bạn làm. Chỉ người giầu có thể phân phát của cải của người đó, có thể từ bỏ giầu có của người đó, người nghèo không thể làm được nó. Đầu tiên bạn phải có, chỉ thế thì bạn có thể bỏ. Cho nên tôi không nói đừng bắt đầu thiền. Khi người ta bắt đầu thiền, người ta phải là người làm, lúc ban đầu, thiền là một loại nỗ lực. Nhưng điều đó phải là vậy; lúc ban đầu, bạn không thể mong đợi nhiều hơn.

Nhưng đừng bị mắc vào trong điều đó. Có phẩm chất khác của thiền - chuẩn bị cho điều đó đi. Dần dần, dần dần làm thiền, vài khoảnh khắc sẽ tới mà không là việc làm của bạn. Thế thì dịch chuyển từ làm sang những khoảnh khắc đó mà không phải là việc làm của bạn. Dần dần, liên tục bỏ nỗ lực, và để tính tự phát vô nỗ lực nảy sinh trong bạn.

Và đó là điều đang xảy ra, Nirupam. Bạn không cần bỏ bất kì cái gì.

Bạn nói: Những khoảnh khắc phúc lạc này tới và đi - tôi không có kiểm soát trên chúng.

Đó là cách nó phải vậy. Nếu bạn có kiểm soát trên chúng, thế thì chúng không thể là rất đẹp và chúng không thể là thiêng liêng. Kiểm soát của bạn ngụ ý bản ngã kiểm soát. Và nếu bạn kiểm soát, chúng sẽ  nhỏ hơn bạn; khi chúng ở bên ngoài kiểm soát của bạn, chúng là lớn hơn bạn. Chúng tới - bất thần có đó - chúng tràn ngập bạn; trong một khoảnh khắc bạn không là một phần của thế giới này. Bạn bước trên đất, vậy mà chân bạn không chạm đất. Trong một khoảnh khắc bạn được mang tới thực tại khác, thực tại tách rời, thực tại vô thời gian, không gian vô không gian. Những khoảnh khắc này phải được ấp ủ, cho phép, đón chào. Với sự tôn kính lớn, mở bản thân bạn ra cho những khoảnh khắc này. Đây là cách Thượng đế tới.

Và câu hỏi thực sự, thực sự cuối cùng:

Sáng nay, tôi ngồi hàng ngay trước thầy trong bài nói. Một loại thách thức chạy xô qua mạch máu của tôi và đập rộn ràng với dòng chảy lửa bất bình. Các từ 'dũng cảm' và 'chân giá trị' trào lên trong tôi, đặc lại trong tiếng gầm thét bùng nổ một cách im lặng. Nước mắt chảy dài trên mặt tôi và ngực tôi phồng lên dưới cái đau nhói của hàng thế kỉ than khóc. Tôi giữ việc nhìn thẳng vào thầy, với một loại ý chí sẵn sàng đi ra ngoài sự ương ngạnh riêng của nó. Đỉnh cao của sự mãnh liệt không ngờ sở hữu tôi bằng một loại xúc động ngay lập tức bay vút vào trong lời cầu nguyện van xin. Tôi tưởng tượng giơ nắm tay trống rỗng vào gió trên đỉnh núi, vào sấm, và ở chỗ tối của bóng tối. Một ham muốn lớn tới mức nó không thể tìm thấy đối thể, mọi thôi thúc mạnh tới mức tôi không thể phủ nhận nó, vang dội bên trong khối hồn tôi, và tôi cứ nhìn, không giận, không sợ, tự hào nhưng không tự hào, biết nhưng không biết, và tôi biết thầy biết. Hồn trần trụi của tôi đối diện với tầm cỡ của con người thầy với sức mạnh của sự bất lực riêng của nó. Hiểu biết từ mắt thầy, phát ra nhiều vôn ánh sáng vào trong tim tôi làm cho khao khát bùng cháy đau đớn thậm chí còn nhiều hơn... và thế rồi... Thầy đi vào không âm thanh, với sự dịu dàng của cánh hoa rụng qua bầu trời mùa hè rực rỡ.

Divya, đây là cách mặt trời mọc buổi tối. Cho phép nó ngày càng nhiều hơn, mở hội nó ngày càng nhiều hơn. Đây là cách Thượng đế bước vào.

Kết thúc quyển 'Mặt trời mọc buổi tối' - Quay về Mục lục

..............................

0 Đánh giá

Ads Belove Post

Powered by RedCircle