Chương 3. Tìm cái không bên ngoài

Chương 3. Tìm cái không bên ngoài

Price:

Read more

Ngôn ngữ của sự tồn tại - Osho
Bài nói về Thiền
Chương 3. Tìm cái không bên ngoài
Thưa thầy kính yêu của chúng tôi,
Những người đi theo của Đạo, Lâm Tế nói, cái nhìn của sư núi này không khác với cái nhìn của Phật Sakyamuni (Thích ca). Với tất cả sự đa dạng của các hoạt động hàng ngày của chúng ta, có thiếu cái gì không? Ánh sáng tâm linh biểu hiện qua sáu giác quan chưa bao giờ bị ngắt quãng. Người có khả năng cảm nhận nó theo cách này có thể là người vô tư trong phần còn lại của đời mình.
Người đức hạnh, không có chỗ trong ba thế giới, nơi giống như ngôi nhà cháy. Nó không phải là cung điện để ở lâu vì quỉ sát nhân của vô thường sẽ, trong một thoáng chốc, không chọn lựa giữa người cao quí và người hèn mọn, và giữa người già và người trẻ. Nếu ông không muốn khác biệt với sư tổ và phật, điều đủ cho ông là không tìm kiếm cái gì bên ngoài.
Nếu, trong thời gian của một ý nghĩ, sự thuần khiết của ông và vô trí trong sạch toả sáng, đây là phật Dharmakaya (pháp thân) riêng của ông. Nếu, trong thời gian của một ý nghĩ, vô trí vô đam mê của ông toả sáng, đây là phật Sambhogakaya (báo thân) riêng của ông. Nếu, trong thời gian của một ý nghĩ, vô trí vô phân biệt của ông toả sáng, đây là phật Nirmanakaya (hoá thân) riêng của ông.
Ba thân này là người bây giờ đang lắng nghe giải thích của ta về pháp. Điều này chỉ có thể được đạt tới nếu không cái gì được tìm kiếm từ bên ngoài.
Maneesha, tôi phải nói cái gì đó về việc vắng mặt của tôi hôm qua trước khi tôi có thể đi vào trong thảo luận về những phát biểu của Lâm Tế. Tôi không thể tới hôm qua được vì Anando đã lấy mọi quần áo của tôi đưa cho người giặt khô. Ban đầu tôi nghĩ người giặt khô phải ở Poona, nhưng đến cuối chiều sự việc mới thành rõ ràng là người giặt khô lại ở Bombay. Và trong đêm cô ấy đã điện thoại nói rằng cô ấy sẽ đi Thuỵ Sĩ, với tất cả mười hai va li của Avirbhava đầy quần áo của tôi để giặt khô!
Bằng cách nào đó cô ấy phải đã được thuyết phục quay lại, vì không có quần áo chính phủ sẽ có lí do trực tiếp để bắt tôi. May mắn là cô ấy đã quay lại từ Bombay. Toàn thể công lao cho việc hiện hữu của tôi ở đây hôm nay thuộc về cô ấy.
Những người đi theo của Đạo, Lâm Tế nói, cái nhìn của sư núi này không khác với cái nhìn của Phật Sakyamuni (Thích ca).
Thực ra ông ấy đang nói rằng không chỉ các ý nghĩ của ông ấy thực tại là hệt như các ý nghĩ của Phật Gautam, mà mọi chư phật, quá khứ và hiện tại và tương lai, đều có cùng một sáng suốt, cùng một chói sáng. Nhưng ông ấy có thể nói chỉ về bản thân ông ấy bởi lí do đơn giản là đây là kinh nghiệm thực tại của ông ấy. Vì khoảnh khắc khi phật tính của ông ấy trở nên được biết cho ông ấy, ông ấy đã từng quan sát rằng mọi hành động, mọi hoạt động, mọi đáp ứng đều đích xác là cùng điều của Phật Gautam Sakyamuni.
Với tất cả sự đa dạng của các hoạt động hàng ngày của chúng ta, có thiếu cái gì không? Ánh sáng tâm linh biểu hiện qua sáu giác quan…
Sáu giác quan này phải được ghi ra. Bình thường chúng ta chỉ nói tới năm giác quan; giác quan thứ sáu đang ngủ. Khoảnh khắc bạn quay vào trong, giác quan thứ sau bắt đầu làm việc. Do đó khi các Phật tử nói về sáu giác quan điều đó làm cho mọi người chưng hửng - đâu ra giác quan thứ sáu? Nó là không thấy được, nó là khi bạn nhắm mắt lại: đột nhiên bạn thấy giác quan mới xuyên thấu vào lãnh thổ bên trong của bạn điều bạn chưa bao giờ biết trước đây. Nó bao giờ cũng có đó, nhưng bạn chưa bao giờ quay vào trong. Cho nên Phật bao giờ cũng nói về sáu giác quan.
Ánh sáng tâm linh biểu hiện qua sáu giác quan chưa bao giờ bị ngắt quãng.
Bây giờ điều đó phải được làm thành bẩy giác quan, bởi lí do đơn giản... Mãi tới thế kỉ này các nhà sinh lí học vẫn còn không nhận biết rằng trong tai bạn có hai giác quan, không phải một. Một giác quan là giác quan nghe và giác quan kia là giác quan thăng bằng. Người say đi lảo đảo, loạng choạng khi người đó bước đi, bởi lí do đơn giản là chất cồn ảnh hưởng tới giác quan thăng bằng. Người đó muốn để chân vào chỗ này, và nó đi sang chỗ khác. Giác quan này mà bị giấu kín trong tai chưa bao giờ được nhắc tới trong quá khứ, vì nó không biểu lộ ra như mắt, tai hay tay. Người say đáng thương chịu đựng vấn đề do giác quan thứ sáu.
Cho nên tôi muốn đổi thứ tự này. Giác quan thứ bẩy là giác quan phật, mắt phật. Giác quan thứ sáu bạn đã có. Ai đó đánh vào tai bạn, và đột nhiên bạn cảm thấy cả thế giới chuyển động - đó là giác quan thứ sáu.
Một người say đang cố gắng vất vả để mở khoá cửa nhà. Vợ ông ta đã phát mệt với ông ta; ông ta không chịu nghe, ông ta sẽ về nhà bất kì khi nào ông ta cảm thấy thích điều đó - vào giữa đêm... Cho nên bà ấy nói, "Ông giữ lấy khoá và ông im lặng mở cửa, đi vào phòng, và ngủ. Và ông đừng quấy rầy tôi!"
Ông ta đang gặp rắc rối lớn, và một cảnh sát trên phố quan sát cái khó xử của người đáng thương này. Ông ta không thể nào xoay xở tra khoá vào ổ được; cả hai tay đều rung rung. Bạn cần chút ít thăng bằng để làm cho ổ khoá đứng yên, và bạn cũng cần thăng bằng cho tay kia của bạn đang cầm chìa khoá.
Viên cảnh sát, cảm thông với ông già này, tới bên và hỏi ông ta, "Tôi có thể giúp ông được chứ?" Ông ấy nói, "Anh phải giúp cho. Chỉ cần giữ ngôi nhà của tôi trong khi tôi mở cửa. Mọi thứ đều rung rinh, dường như động đất đang xảy ra." Viên cảnh sát cười, và anh ta nói, "Ý tưởng này chưa bao giờ đi vào tâm trí tôi."
Vào chính khoảnh khắc đó người vợ, nghe tiếng ồn, mở cửa sổ trên tầng hai và hỏi, "Có chuyện gì thế? Khoá không làm việc à? Tôi có phải ném chìa khoá khác xuống không?" Người này nói, "Chìa khoá hoàn toàn tốt, bà chỉ cần đưa cái ổ khoá khác để tôi có thể mở nó."
Đấy, mọi thứ mất giác quan thăng bằng của nó. Người ta bắt đầu không chỉ loạng choạng bước đi, người ta bắt đầu thấy mọi thứ không có đó, né tránh những thứ không có đó, và lảo đảo va vào những thứ đang có đó. Có lẫn lộn. Đi theo người say từ quán rượu về nhà người đó là một kinh nghiệm lớn. Bao nhiêu điều lớn lao xảy ra trên đường, bạn không thể tin được.
Cho nên tôi muốn bạn nhớ rằng có bẩy giác quan. Giác quan thứ sáu, điều Lâm Tế nói là giác quan phật, tôi muốn gọi nó là giác quan thứ bẩy. Về giác quan thứ sáu Lâm Tế là như người truyền thống, người thường, như mọi người khác. Điều đó không phải là lỗi của ông ấy, người ta chưa bao giờ nghĩ rằng có nhu cầu về giác quan thăng bằng. Chính khám phá về cấu trúc sâu hơn của tai mới làm cho sự việc được rõ ràng với chúng ta rằng chúng ta có giác quan thăng bằng nào đó nữa. Từ tất cả các giác quan này, Lâm Tế đang nói, thường xuyên một ánh sáng nào đó đang toả ra.
Người có khả năng cảm nhận nó theo cách này có thể là người vô tư trong phần còn lại của đời mình.
Người đức hạnh, không có chỗ trong ba thế giới, nơi giống như ngôi nhà cháy.
Đây là kinh nghiệm của mọi chư phật. Không có an bình ở bất kì đâu. Mọi thứ là dường như đang trong đám cháy, và mọi điều bạn cần làm là nhảy ra khỏi đám cháy này. Ghen tị của bạn là đám cháy, giận giữ của bạn là đám cháy, yêu của bạn là đám cháy - mọi thứ bạn đang sống không gì khác ngoài ngôi nhà đang cháy. Mọi khoảnh khắc đều có lo âu, mọi khoảnh khắc đều có đau khổ.
Người đức hạnh, không có chỗ trong ba thế giới, nơi giống như ngôi nhà cháy. Nó không phải là cung điện để ở lâu vì quỉ hung đồ của vô thường sẽ, trong một thoáng chốc, không chọn lựa giữa người cao quí và người hèn mọn, và giữa người già và người trẻ. Nếu ông không muốn khác biệt với sư tổ và phật, điều đủ cho ông là không tìm kiếm cái gì bên ngoài.
Đó là bản chất của thông điệp này: không cái gì để tìm kiếm ở bên ngoài. Tìm kiếm cái gì đó bên ngoài là đi vào trong ngôi nhà đang cháy. Dù bạn cố gắng nhiều đến đâu... Bạn thậm chí có thể trở nên thoải mái trong một tình huống không thoải mái, chỉ bằng việc tự nhủ mình, "Đây là điều cuộc sống là vậy." Nhưng điều này không phải vậy. Bạn có thể lắng đọng với nỗi buồn của bạn, nỗi khổ của bạn - mọi người đều đã lắng đọng với các thứ khi tin điều đó, người ta còn có thể làm cái gì khác được? Giận tới, yêu tới, ghét tới, và tất cả chúng sở hữu bạn như các con quỉ.
Cách duy nhất để tránh cái vòng luẩn quẩn này - từ nhà tù này sang nhà tù khác, từ đám cháy này sang đám cháy khác - cách duy nhất là không tìm cái gì bên ngoài và quay vào trong. Không có tìm kiếm bên trong, bạn đơn giản thấy. Bên ngoài bạn tìm và bạn không bao giờ thấy cái gì; bên trong bạn không tìm, nó đã có đó.
Nếu, trong thời gian của một ý nghĩ, sự thuần khiết của ông và vô trí trong sạch toả sáng, đây là phật Dharmakaya (pháp thân) riêng của ông.
Phật đã làm ra các phân loại. Pháp thân nghĩa là thân của tính tôn giáo. Nếu trong thời gian của một ý nghĩ, tâm trí bạn rõ ràng, trong sạch, vô trí toả sáng, đây là Phật pháp thân của bạn. Bạn đang đi vào trong cõi giới của không gian bên trong của bạn, mà có thể được nói là chính thân của tính tôn giáo.
Nếu, trong thời gian của một ý nghĩ, vô trí vô đam mê của ông toả sáng, đây là phật sambhogakaya (báo thân) riêng của ông.
Vô trí tự nó toả sáng là thiền. Đó là điều được gọi là samadhi. Phật đã gọi nó là sambhogakaya (báo thân) - thân của phúc lạc.
Nếu, trong thời gian của một ý nghĩ, vô trí vô phân biệt của ông toả sáng, đây là phật nirmanakaya (hoá thân) riêng của ông.
Có lẽ Phật là người duy nhất trong quá khứ đã trao công trạng cho tính sáng tạo. Nirmanakaya (hoá thân) nghĩa là thân của tính sáng tạo. Nirman nghĩa là tính sáng tạo.
Nếu vô trí toả sáng mà không làm ra bất kì khác biệt gì, toàn thể năng lượng của bạn tự nó bắt đầu sáng tạo ra một cách tự phát. Không thành vấn đề nó sáng tạo ra cái gì; bạn có thể là thợ gốm, hay bạn có thể là nhạc sĩ, hay bạn có thể là nhà thơ. Dù bạn là bất kì ai và dù bạn đang làm bất kì cái gì - bạn có thể chỉ là bà nội trợ - công việc của bạn sẽ mang phẩm chất của tính sáng tạo. Công việc của bạn sẽ mang phẩm chất của yêu, của im lặng, của an bình.
Ba thân này là người bây giờ đang lắng nghe giải thích của ta về pháp
Lâm Tế nói, "Các ông tất cả đều là ba thân này, mặc dầu các ông không nhận biết về chúng. Các ông nhận biết được mỗi một thân, thân thể có da, mà chỉ là bộ xương. Ẩn đằng sau nó là những kho báu." Phật đã chia chúng thành ba thân: Dharmakaya (Pháp thân), Sambhogakaya (Báo thân), Nirmanakaya (Hoá thân).
Ba thân này là người bây giờ đang lắng nghe giải thích của ta về pháp. Điều này chỉ có thể được đạt tới nếu không cái gì được tìm kiếm từ bên ngoài.
Nếu bạn không tìm cái gì từ bên ngoài, bạn là đầy đủ, bạn là toàn thể, bạn là hoàn hảo. Khoảnh khắc bạn bắt đầu ham muốn cái gì đó từ bên ngoài, rắc rối bắt đầu. Bạn đã đi xuống từ ngai vàng của hoàng đế và trở thành kẻ ăn xin. Và một khi bạn là kẻ ăn xin, sẽ rất khó tìm lại được ngai vàng.
Thế giới là bao la và ham muốn đem bạn đi xa xôi. Toàn thể các kiếp sống được dành để hoàn thành những ham muốn trẻ con.
Một trong những người giầu nhất trong thời tôi, năm 1940... Tôi đã là đứa trẻ nhỏ và bố tôi ốm, cho nên tôi ở cùng với bố tôi trong bệnh viện. Người giầu này, Ngài Seth Hukumchand, đã tạo ra một bệnh viện thực sự lớn ở Indore. Ông ấy hay tới, và tình cờ chúng tôi đã trở thành bạn bè. Ông ấy là một ông già nhưng ông ấy hay tới mọi ngày và tôi thường đợi ông ấy ở cổng. Tôi hỏi ông ấy, "Bác có nhiều thế..." Gần ba phần tư nhà ở Indore là tài sản của ông ấy. Và Indore là chỗ đẹp nhất và giầu nhất tiếp sau Bombay.
Ông ấy nói, "Cháu hỏi câu hỏi lạ nhỉ. Không ai đã từng hỏi bác."
Tôi đã hỏi ông ấy, "Sao bác vẫn tạo ra những ngành công nghiệp mới, tạo ra những cung điện mới? Và bác đang trở nên già. Làm sao tất cả những cái này sẽ giúp ích gì vào lúc chết?"
Ông ấy nói, "Bác biết chứ, mọi thứ sẽ vẫn còn ở đây và bác sẽ mất đi. Nhưng chỉ một ham muốn được là người giầu, thành công nhất trong nước dẫn bác đi. Chẳng vì lí do nào khác, chỉ mỗi điều là với mọi thứ bác phải là người giỏi nhất."
Ông ấy có chiếc Rolls Royce duy nhất trên thế giới được làm bằng vàng ròng. Nó không bao giờ được lái đi, nó chỉ để trưng bày, đứng trước lâu đài đẹp của ông ấy. Ông ấy có những con ngựa hay nhất trên thế giới mà bạn có thể tưởng tượng. Tôi chưa bao giờ thấy những con ngựa đẹp thế. Ông ấy có cả lâu đài đầy với đủ loại các thứ nước ngoài. Và lí do là ở chỗ ông ấy muốn là người chủ duy nhất của thứ gì đó. Đó là là điều kiện tuyệt đối của ông ấy: bất kì khi nào ông ấy mua một thứ, thứ đó phải không được sản xuất ra lần nữa; ông ấy phải là người chủ duy nhất. Và ông ấy sẵn sàng trả bất kì số tiền nào cho nó.
Ham muốn duy nhất của ông ấy là - vì Indore vào thời đó là một bang - mua mọi ngôi nhà trong bang, thậm chí cả lâu đài của vua. Và ông ấy gần thành công - bẩy mươi nhăm phần trăm số nhà ở Indore thuộc về ông ấy. Ngay cả nhà vua cũng phải vay tiền từ ông ấy, và ông ấy cho nhà vua vay rất hào phóng để chung cuộc chiếm lấy toàn thể Indore..."Ông ta có thể là vua nhưng đó là tài sản của bác."
Tôi hỏi ông ấy, "Điều đó sẽ làm gì cho bác? Điều đó sẽ đem lại an bình nào? Bác bao giờ cũng lo âu, căng thẳng, tới bệnh viện, hỏi các nhà tâm thần về những trục trặc của bác. Những ngôi nhà này không thể giải quyết được các trục trặc của bác và tiền này không thể giải quyết được các trục trặc của bác."
Và chung cuộc một thời điểm tới khi ông ấy thâu tóm mọi vàng của Ấn Độ, ông ấy đã trở thành vua vàng của Ấn Độ. Ông ấy đã mua mọi vàng, bất kì chỗ nào có thể có. Và một khi bạn có mọi vàng trong tay, bạn có toàn thể đất nước trong tay bạn. Nếu bạn bắt đầu bán nó, giá sẽ hạ xuống. Ông ấy giữ cho toàn thể thị trường phụ thuộc vào ông ấy chỉ bởi vì ông ấy đang giữ vàng.
Và tôi hỏi ông ấy, "Bác có được thích thú gì từ điều đó?"
Ông ấy nói, "Bác không biết, chỉ có ham muốn vô cùng để là người giầu nhất, là người quyền lực nhất."
Cuộc hành trình nội tâm bắt đầu chỉ khi bạn hiểu rõ ràng rằng bất kì cái gì bên ngoài cũng sẽ không cho bạn sự mãn nguyện.
Takuan đã viết:
Được mời bởi bố mẹ mình,
Chúng ta đã tới đây
Như khách tạm thời,
Và không tâm trí còn lại,
Chúng ta trở về nơi sinh.
Trong bài cú nhỏ ông ấy đang mô tả toàn thể cuộc đời. Đứa trẻ tới được bố mẹ mời như khách vào trong thế giới, ở lại đây thời gian nào đó, và lại đi vào trong tính vũ trụ không biết, chỉ như con sóng nảy sinh và biến mất trong đại dương. Chừng nấy là cái gọi là cuộc đời của chúng ta.
Nếu bạn hiểu nó, bạn trở nên khiêm tốn, bạn trở nên hoàn toàn an bình. Bạn biết rằng bạn chỉ là khách ở đây; không cần sở hữu cái gì, không cần níu bám cái gì. Mọi thứ sẽ bị bỏ lại đằng sau và bạn sẽ mất đi. Con sóng triều của cái chết sẽ tới và sẽ dọn sạch bờ của mọi chữ kí mà bạn đã từng kí ra.
Bài cú của Thiền sư khác, Hotei:
Maitreya! Maitreya!
Mãi mãi phân chia bản thân mình,
Ông ấy ở đây, ở kia, ở mọi nơi -
Vậy mà chắc chắn không được để ý.
Bài cú này đặc biệt quan trọng với chúng a, vì Maitreya đang nằm đây. Hotei không nhận biết Maitreya ở đâu. Ông ấy thường ngồi đây ngay hàng đầu, và ông ấy đã từng bị bỏ lỡ. Tôi có thể gợi ông ấy ra...
(Sardarji cười lớn rung cả bụng từ cuối phòng.)
Bạn thấy đấy, Sardar Gurudayal Singh... anh ấy sẽ phải đi và gợi ông ấy, đó là vấn đề. Vì Maitreya sẽ không nghe bất kì ai, ông ấy sẽ phải bị lôi ra. Và thỉnh thoảng ông ấy tới, vẫn gõ cửa Nhà Lão Tử. Trong vài ngày Anando rất khiếp hãi vì ông ấy gõ vào cửa nhà cô ấy mọi đêm. Ông ấy thường là hàng xóm của cô ấy.
Ông ấy đang bị bỏ lỡ vô cùng, nhưng dẫu sao đi chăng nữa ông ấy đang ở đây trên cây, trong không trung.
Maitreya! Maitreya!
Ông ấy ở đây, ở kia, ở mọi nơi -
Vậy mà chắc chắn không được để ý.
Maitreya là cái tên khác của Phật. 'Người bạn' là nghĩa của từ `maitreya'.
Câu hỏi 1
Câu hỏi của Maneesha:
Thưa thầy kính yêu của chúng tôi,
Khi thầy nói về niết bàn, hay bất kì cái gì khác mà tâm trí chúng tôi không biết, nghe mà không có tâm trí là khá dễ dàng - chỉ cho phép những lời của thầy thấm qua tâm thức chúng tôi, để dùng lời thầy để thiền. Tuy nhiên, khi thầy nói về vấn đề mà có thể ảnh hưởng tới cuộc sống hàng ngày của chúng tôi, việc nghe mà không có tâm trí tham dự là khó hơn.
Chẳng hạn, rõ ràng, đêm hôm nọ một số người trong chúng tôi nghe thầy tán thành về ma tuý; một số trong chúng tôi nghe thầy nói chúng không giúp ích cho người tìm kiếm.
Nếu chúng tôi dùng tâm trí mình toàn bộ trong việc nghe thầy, chúng tôi có bỏ lỡ ý nghĩa cốt yếu của việc ngồi đây không?
Maneesha, câu hỏi của bạn có ý nghĩa vì nó có thể là câu hỏi của nhiều người, và nó nảy sinh bởi vì bạn không lắng nghe. Điều tôi nói đêm hôm nọ không phải là điều tôi muốn về bất kì loại ma tuý nào, không phải là tôi tôi không muốn chúng. Điều tôi nói là điều thứ ba: tôi nói rằng trong nhiều thế kỉ nhân loại đã vật lộn để chấm dứt ma tuý, nhưng đã thất bại. Cách duy nhất để gạt bỏ ma tuý là làm thuần khiết ma tuý. Và điều đó là có thể vì chúng là hoá chất - chúng ta có thể thay đổi thành phần của chúng. Và chúng ta có thể làm cho chúng thành hữu dụng tới mức chúng không phá huỷ hay làm hại bất kì người nào, nhưng chỉ cho người đó khoảnh khắc nghỉ ngơi, an bình để nhìn ra ngoài cuộc sống bình thường của người đó. Điều đó có thể giúp cho người đó truy tìm sâu hơn, sự cố nhỏ đó có thể trở thành việc tìm kiếm về thiền.
Chừng nào ma tuý còn chưa thể được dùng như một bước hướng tới thiền thì chúng còn là nguy hiểm. Như chúng vậy ngày nay chúng toàn là nguy hiểm, và không chính phủ nào đã từng có khả năng ngăn chặn chúng. Đủ mọi loại biện pháp... hàng triệu người vào tù - đặc biệt là thanh niên, người đã bị phá huỷ hoàn toàn bởi những ma tuý đó. Và một giải pháp đơn giản... Tôi bao giờ cũng tự hỏi tại sao những người đang có quyền lực bao giờ cũng đi theo cái gì đó không thể được và không thử điều rất đơn giản. Điều đơn giản nhất là ở chỗ không nhà máy nào nên sản xuất ra bất kì ma tuý nào phá huỷ bất kì cái gì trong tâm trí mọi người. Ma tuý nên là chất nuôi dưỡng và tính sáng tạo của niềm thôi thức hướng tới thiền. Nhưng thậm chí không ai đã đề nghị điều đó.
Tình huống này là một với mọi khó khăn của chúng ta. Những người đang có quyền lực là có quyền lực chỉ bởi vì phần lớn nhân loại ốm yếu. Hoặc họ ốm yếu vì không được chăm cho ăn uống, hoặc họ ốm yếu vì nuôi dưỡng sai. Hoặc họ khổ từ ma tuý, hoặc họ khổ từ lo âu và những khổ sở khác.
Dường như người ưu tú, người có quyền, muốn mọi người vẫn còn như họ vậy. Không ai muốn rằng mọi người phải trở thành phật. Và mọi cơ hội nên được cung cấp - bởi giáo dục, bởi cha mẹ, bởi hàng xóm - mọi cơ hội để giúp người này thiền.
Hiểu biết của tôi là ở chỗ không có gì trong thế giới này phải bị phủ nhận. Tôi tuyệt đối khẳng định về mọi thứ, vì ngay cả chất độc cũng có thể được dùng để chữa cái gì đó. Cho nên không cái gì phải bị từ chối, duy nhất bạn phải tìm ra cách dùng nó theo cách khẳng định để cho cuộc sống trở nên giầu có hơn. Bây giờ, bạn nói vài người nghe rằng tôi chấp nhận ma tuý. Theo một cách nào đó, đúng; tuy nhiên, không phải mà tuý đang sẵn có, mà là ma tuý có thể được tạo ra, điều sẽ không là hệt như cần sa hay hashish hay LSD. Chúng sẽ có thành phần hoá chất khác, giúp cho thân thể và tâm trí bạn theo mọi cách có thể. Cho nên họ nghe đúng, nhưng họ có thể diễn giải nó sai.
Họ có thể nghĩ, "Trời, mình cứ tưởng Osho chống ma tuý." Và họ có thể đã chạy xô lại sau cuộc họp, nghĩ, "Đủ với phật rồi, bây giờ đi tìm ai đó bán mọi loại ma tuý." Nhưng họ đã diễn giải sai về tôi, họ đã không công bằng với tôi. Tôi không ủng hộ những ma tuý này.
Và bạn nói, "Một số người trong chúng tôi nghe thầy nói chúng không hữu dụng cho người tìm kiếm." Điều đó cũng sai. Như chúng vậy, chúng không hữu dụng cho người tìm kiếm, chúng là cản trở. Nhưng điều trong tay chúng ta là thay đổi chúng.
Con người có thể lên tới mặt trăng, và con người không thể biến đổi ma tuý với những khía cạnh có hại, tiêu cực của nó để có những phẩm chất khẳng định cuộc sống, tôn cao cuộc sống. Điều đó đơn giản là sự ngạc nhiên. Không ai cố gắng theo hướng đó chỉ bởi vì những người lãnh đạo tôn giáo sợ hãi: nếu mọi người trở nên được thoả mãn với ma tuý, ai sẽ đi tới nhà thờ? Ai sẽ đi tới đền chùa? Mọi người sẽ đơn giản tận hưởng ma tuý, và không có hiệu quả xấu nào cho nên bạn thậm chí không thể nói chống lại chúng được.
Các chính phủ sẽ sợ những ma tuý như vậy, vì người lính sẽ dùng chúng và thế thì bạn không thể thuyết phục được họ rằng họ phải đi vào chiến tranh. Họ sẽ trở nên an bình thế. Họ phải bị giữ trong trạng thái mà họ sẵn sàng giết bất kì ai vào bất kì khoảnh khắc nào. Nhưng nếu ma tuý như vậy là sẵn có thế thì sẽ có an bình thế trong người lính. Tướng có thể ra lệnh, "Bên trái quay!" và không ai sẽ quay trái.
Tôi đã kể cho bạn câu chuyện về vị giáo sư trong thế chiến thứ hai, người được tuyển vào quân đội vì quân đội đang cần nhiều lính, và từ mọi nghề nghiệp. Ông ấy là giáo sư triết học. Ông ấy nói đi nói lại, "Tôi không phải là kiểu người cần để trở thành lính. Tôi là giáo sư triết học," nhưng chẳng ai nghe ông ấy - mọi người đều tìm cớ không đi ra mặt trận. Ông ấy bị buộc đi.
Ngày đầu tiên ông ấy đứng trong hàng quân vào cuộc duyệt binh sáng và lệnh được ban ra: "Quay trái, quay phải. Tiến lên, quay lại." Ông ấy cứ đứng đấy.
Viên tướng đi tới ông ấy và hỏi, "Có chuyện gì vậy, anh này? Sao anh không làm điều anh được bảo?"
Ông ấy nói, "Phỏng có ích gì? Chung cuộc mọi người đều phải tới đây nơi tôi đang đứng. Mọi luyện tập này... ông có thể nói cho tôi vấn đề gì ở nó, họ đang đi đâu? Vì chung cuộc họ đều xếp vào hàng. Cho nên tôi đã đứng đây rồi. Chẳng cái gì mới sẽ xảy ra từ việc quay trái quay phải này - tôi quan sát."
Viên tướng nói, "Anh là người rất kì lạ. Ai đã tuyển anh vào quân đội?" Ông ấy nói, "Tôi đã nói trước rồi là tôi không phải kiểu đó. Toàn đồ ngốc này - kể cả ông - đang làm những điều không cần thiết. Tôi không thấy kẻ thù nào ở đây cả."
Thế là anh ta được đưa tới người đã đem anh ta tới - ông này là người quản lí tình trạng lộn xộn. Ông này được hỏi, "Làm gì với người này đây? Anh ta không nghe mệnh lệnh; ngược lại, anh ta còn cãi. Và anh ta là nguy hiểm vì người khác cười, và luận cứ của anh ta có thể lan rộng khắp nơi, người khác có thể bắt đầu nói cùng điều. Anh ta là người rất nguy hiểm; tôi không muốn anh ta trong trung đoàn của tôi. Anh ta gọi tôi là đồ ngốc trước mọi người khác. Và thực ra tôi không thể bác bẻ được anh ta, đó là điều ngốc. Cho nên anh ta đúng, nhưng tôi không thể giữ anh ta được, ông để anh ta vào việc khác nào đó đi."
Người quản lí nói, "Tôi sẽ cho anh ta vào đống lộn xộn."
Có một đống hạt đậu, và ông này nói với ông kia, "Ngồi xuống và phân loại các hạt đậu này ra - hạt lớn hơn sang phía bên này, và hạt nhỏ hơn sang phía bên này." Ông ta nói, "Ít nhất điều này tôi có thể làm được."
Sau một giờ khi người quản lí tới, chả cái gì xảy ra. Vị giáo sư đơn giản ngồi đó, gần như suy tư. Người quản lí nói, "Trời, chuyện gì vậy? Anh đã chả làm gì cả, anh thậm chí không động tới một hạt đậu."
Ông ấy nói, "Tôi là người không bao giờ lấy một bước chừng nào chưa hiểu thấu mọi hậu quả."
Người quản lí chưa bao giờ nghe thấy từ 'hậu quả'. Ông ta nói, "Hậu quả sao? Đó là nhiệm vụ đơn giản thế."
Ông ấy nói, "Nó đâu có đơn giản. Ông không hiểu lí thuyết tương đối rồi."
Người quản lí nói, "Chúng tôi không cần Albert Einstein ở đây. Bất kì ai cũng có thể làm được điều đó - lớn hơn sang một bên, bé hơn sang bên kia."
Vị giáo sư nói, "Thế những hạt ở giữa thì sao? Đó là vấn đề mà tôi đang suy tư đây - để chúng vào đâu? Chúng không có chỗ, và ông chưa bao giờ bảo tôi để các hạt ở giữa vào đâu. Và điều này là vấn đề rất phức tạp vì một số hạt lớn hơn, một số hạt nhỏ hơn, một số hạt thậm chí nhỏ hơn nữa, và một số hạt thậm chí lại còn nhỏ hơn nữa. Nếu tôi làm điều đó một cách chính xác thế thì tôi sẽ phải có cả một hàng các hạt đậu, trải dài hàng dặm đường. Nếu ông muốn tôi làm điều đó tôi có thể làm nó, nhưng tôi chả thấy nó phục vụ gì cho đất nước theo bất kì cách nào.
"Tôi cứ tưởng ông là người nhạy cảm, nhưng dường nhưng cả đại đội ở đây toàn kẻ ngốc. Kẻ ngốc thứ nhất nói, 'Quay trái, quay phải!' Còn ông đang bảo tôi làm một điều gần như không thể được. Hàng này sẽ kéo dài hàng dặm đường, và ai sẽ quan tâm? - tôi sẽ đi cùng cái hàng này. Cho nên không hiểu thấu mọi hậu quả, tôi không thể chạm tới cái gì được. Tôi đã nói với ông từ trước rồi rằng nghề của tôi là triết học."
Điều đó là rắc rối. Hoặc bạn nghe và thế rồi diễn giải nó sai, hoặc bạn không nghe và thế rồi bạn nghĩ rằng ma tuý không thể giúp ích được. Cả hai đều sai, vì cả hai đang nghĩ về ma tuý ngày nay. Còn tôi đang nói rằng cái gì đó đã không được giải quyết trong nhiều thế kỉ và đã làm rối loạn cuộc sống của hàng triệu người... Đây là lúc người nào đó chỉ ra cho các nhà khoa học và cho các chính phủ của thế giới rằng họ đang hành hạ một cách không cần thiết hàng triệu người trong tù. Điều đơn giản nhất sẽ là thay đổi hợp chất của ma tuý và làm cho ma tuý được lành mạnh hơn.
Nhưng rắc rối là, chính phủ quan tâm tới người bạo hành, không quan tâm tới người im lặng. Và tu sĩ quan tâm tới người căng thẳng, lo âu, khổ sở. Bằng không, ai sẽ đi cầu nguyện cho ai? Đây là lí do cơ bản tại sao không cái gì đã được làm; bằng không đó là vấn đề đơn giản, không cái gì có thể đơn giản hơn. Và cùng điều này là tình huống với các vấn đề khác.
Và, Maneesha này, tôi hiểu rằng bạn có thể im lặng về niết bàn hay bất kì cái gì khác mà tâm trí bạn không biết. Bạn có muốn tôi nói chỉ về những thứ bạn không biết không? Điều đó sẽ đơn giản có nghĩa là tôi không nói. Vì thực ra tôi đã nói quá nhiều về niết bàn tới mức bạn đã biết nó nhiều như bạn biết về ma tuý - có khi còn biết nhiều về niết bàn hơn về ma tuý.
Và bạn không muốn tôi nói về cuộc sống đặc thù của bạn? Bạn đơn giản muốn tôi nói về những điều bạn không có gì liên quan tới - chỉ để có giải trí và đi tới căng tin.
Không, tôi sẽ nói về cuộc sống thực tế của bạn và tôi sẽ nói về cõi bên kia cùng nhau, vì một nửa là không thể được. Nếu bạn chỉ nói về cõi bên kia thế thì cuộc sống thực tại của bạn vẫn còn như cũ và cõi bên kia không thể được đạt tới; nó không bao giờ có thể trở thành kinh nghiệm của bạn.
Tôi phải nói về cõi bên kia để cho dần dần, dần dần nó chìm vào trong mọi thớ thịt của con người bạn. Và tôi phải nói về cuộc sống thực tế của bạn để cho bạn có thể bắt đầu thay đổi điều đó tương ứng theo cõi bên kia cuộc sống của bạn. Chúng phải trở thành một. Nhưng ngay bây giờ niết bàn chẳng có nghĩa gì với bạn - nó chỉ là lời.
Mọi người thích nói về những điều không tạo ra khác biệt trong cuộc sống của họ. Nhưng tôi không quan tâm tới loại tụ tập đó. Nếu bạn không quan tâm tới biến đổi cuộc sống của bạn, bạn đang làm phí hoài thời gian của bạn ở đây một cách không cần thiết.
Cuộc sống thực tế của bạn và cõi bên kia cuộc sống của bạn là một toàn thể duy nhất; cả hai đều phải được thảo luận. Và bạn phải học không diễn giải, mà lắng nghe một cách rõ ràng điều tôi đang nói.
Câu hỏi 2
Maneesha đã hỏi câu hỏi khác:
Thưa thầy kính yêu của chúng tôi,
Đôi khi trong thiền có cảm giác về tâm thức nảy sinh và trải rộng. Đó có phải là cùng hiện tượng được bao hàm trong việc quan sát không?
Maneesha, quan sát là điểm cao nhất. Cái nảy sinh trong thiền là sự bắt đầu, nó chỉ là một giọt sương. Khi bạn đi xa hơn và xa hơn và xa hơn và đạt tới đại dương, thế thì bạn sẽ biết cái bao la và cái vĩ đại vô cùng của tính quan sát. Thiền chỉ là kĩ thuật; tính quan sát là bản tính của bạn.
Thiền là cách đạt tới tính quan sát.
Bây giờ, cái gì đó nghiêm chỉnh...
Maggie Muldoon chung cuộc quyết đinh đi tới khám bác sĩ tâm thần khét tiếng, Bác sĩ Feelgood.
"Bác sĩ ơi," Maggie nói, "chồng tôi là đồ không thể nào chịu được. Anh ấy uống ba chai rượu whiskey một ngày, hút năm bao thuốc là, và la hét tôi suốt ngày đêm 'làm cái này!' rồi 'làm cái kia!' Anh ấy quấy rầy tôi, và anh ấy không thể giữ được việc làm."
"Này," Feelgood nói, vừa ghi vào cuốn sổ tay, "nếu anh ấy xấu như thế, sao cô có những mười lăm đứa con với anh ta?"
"Tôi hi vọng," Maggie đáp, "làm mất tăm mất tích anh ấy trong đám đông."
Kowalski bị đưa ra toà vì ăn cắp gà đông lạnh trong siêu thị địa phương. Boris Babblebrain, luật sư trẻ, công bố lời bào chữa đáng ngạc nhiên cho Kowalski và anh chàng Polack được cho là "không phạm tội."
"Anh được tha," chánh án Rumcake nói. Nhưng Kowalski không nhúc nhích, anh ta ngây người nhìn lại đằng sau.
"Chánh án nói anh có thể đi được," Babblebrain nói, vừa chỉ tay Kowalski ra cửa.
Đột nhiên, mặt Kowalski sáng lên và anh ta mỉm cười với chánh án. "Cám ơn ông, chánh án tôn kính," Kowalski nói. "Và điều đó có nghĩa là tôi có thể giữ con gà được chứ?"
Polly được công nhận về tôn giáo - điều đó xảy ra trong Ki tô giáo; vài người được công nhận về tôn giáo - và khi cô ấy rời bỏ nghề nghiệp ở nhà thổ cô ấy bắt đầu cuộc đời mới với Đội quân cứu rỗi của Christ. Một đêm cô ấy đáng trống ở một góc phố.
"Tôi thường ăn nằm trong vòng tay của đàn ông!" Polly la lên. "Bùm!" cái trống kêu lên.
"Đàn ông da trắng!" Polly kêu lên. "Bùm!"
"Đàn ông da đen!" Polly kêu lên. "Bùm! Bùm!"
"Đàn ông Trung Quốc!" Polly kêu lên. "Bùm! Bùm! Bùm!"
"Tôi thường ăn nằm trong vòng tay của bản thân quỉ!" cô ấy kêu lên. "Bùm! Bùm! Bùm! Bùm!"
"Được rồi, thưa xơ. Hallelujah!" một tiếng nói vọng tới từ phía sau đám đông. "Giao cấu tất cả chúng đi!"
Nhưng đây là hiện tượng thông thường, khi mọi người được công nhận về tôn giáo. Đó là đóng góp lớn của Ki tô giáo cho thế giới - họ công nhận về tôn giáo và cả trống! Cho nên họ hét lên tội của họ và đánh trống để thu hút sự chú ý của mọi người, để cho họ cũng có tôn giáo. Nhưng đó là điều ngu xuẩn thế. Tôn giáo không phải là cái gì đó mà người ta nhận được - người ta có nó, không ai có thể trao nó cho bạn được. Nó là chính bản thể bạn.
Bây giờ, Nivedano... Bùm!
(Tiếng trống)
(Nói lắp bắp)
Nivedano...
(Tiếng trống)
Im lặng. Nhắm mắt lại.
Cảm thấy thân thể bạn hoàn toàn bị đông cứng.
Nhìn vào bên trong.
Đây là con đường tới bản thể bên trong nhất của bạn.
Khi bạn nhìn các trung tâm,
Bạn dần trở nên nhận biết về bản tính thực của bạn.
Bản tính thực đó chúng ta gọi là phật.
Trong khoảnh khắc này bạn là mọi chư phật.
Và khoảnh khắc này có thể được mang đi suốt cả ngày. Không như sự căng thẳng, không như ý nghĩ, mà chỉ như hương thơm, như việc nhớ lại, dòng chảy ngầm. Nó sẽ biểu lộ trong cuộc sống thực tế của bạn.
Phật là cõi bên kia của bạn. Nó sẽ biểu lộ trong hành động của bạn, trong đáp ứng của bạn, trong mọi thứ bạn làm - phật sẽ hiện diện.
Và đây là kinh nghiệm vĩ đại nhất trên thế giới, có hiện diện phật hai mươi bốn giờ bên trong bạn, như bó đuốc bùng cháy toả ánh sáng khắp xung quanh, rót đầy bạn với sự mãn nguyện sâu sắc, làm cho bạn nhận biết về tất cả các phúc lành của cuộc sống đang liên tục trút xuống bạn, nhưng bạn đã bị mù.
Để làm cho nó sắc bén và rõ ràng hơn, Nivedano...
(Tiếng trống)
Thảnh thơi, buông bỏ.
Bạn chỉ là người quan sát.
Tâm trí có đó, thân thể có đó,
nhưng bạn không là thân thể,
bạn không là tâm trí.
Bạn đơn giản là người quan sát.
Chỉ việc quan sát, bạn trở nên ngày càng được định tâm hơn.
Chỉ việc quan sát, bạn đi ngày càng gần hơn
tới trung tâm vũ trụ.
Chỉ việc quan sát, và bạn đã có được nó:
vĩnh hằng của nó,
bất tử của nó,
hân hoan vô cùng về nó.
Người đã trải nghiệm phật bên trong bản thân mình,
toàn thể cuộc đời người đó trở thành lễ hội,
lễ hội ánh sáng.
Từng khoảnh khác đều là buổi lễ,
từng khoảnh khắc là điệu vũ,
từng khoảnh khắc hàng nghìn đoá hoa
nở trong tâm thức.
Người quan sát càng đi sâu hơn,
kho báu ẩn kín càng mở ra những cánh cửa của chúng.
Nivedano...
(Tiếng trống)
Quay lại. Nhưng quay lại như phật,
nhớ không gian bạn đã từng ở.
Đem niềm vui đó đi cùng bạn,
an bình đó, im lặng đó, mọi đoá hoa đó.
Ngồi vài giây như phật.
Được chứ, Maneesha?
Dạ vâng, thưa Thầy kính yêu.
Chúng ta có thể mở hội việc gặp gỡ chư phật chứ?

Dạ vâng, thưa Thầy kính yêu.
..............................

0 Đánh giá

Ads Belove Post

Powered by RedCircle