Zorba Phật - Chương 5

Zorba Phật - Chương 5

Price:

Read more

Osho - Zorba Phật
Chương 05 - 05 tháng 1 năm 1979
Buổi tối tại thính đường Trang Tử

Tình yêu là lớp duy nhất thực. Cầu nguyện không phải là một cái gì đó điều kiện, nó chưa bao giờ là điều kiện; nếu là điều kiện thì nó sẽ không bao giờ là cầu nguyện. Cầu nguyện không thể được dậy. Nếu bạn học cách cầu nguyện thì bạn sẽ lỡ toàn bộ khía cạnh của cầu nguyện trong suốt cuộc đời bạn. Đó là lý do mà mọi người được giáo dục không đúng.
Tất cả mọi sự giáo dục tôn giáo đều là giáo dục không đúng, bởi vì tôn giáo không thể được dậy Nó là một cái gì đó được hấp thụ. Không ai có thể dậy nó cho bạn, mặc dù bạn có thể học nó; nhưng khi nó được biết đến bởi chính bạn thì nó có vẻ đẹp, có sự thật đích thực trong nó. Cầu nguyện Hindu giáo, cầu nguyện Hồi giáo, cầu nguyện Thiên Chúa giáo không phải là cầu nguyện; chúng chỉ là những điều kiện. Đứa trẻ bị thuyết giảng, bị ép buộc, bị mua chuộc, bị làm cho sợ hãi. Chúng đã học và chúng liên tục lặp lại bất kỳ điều gì chúng đã được dậy, nhưng đó chỉ là băng ghi âm, là máy quay đĩa trong đầu chúng; trái tim chúng sẽ không cùng những thứ đó. Và chỉ khi trái tim bạn cùng sự cầu nguyện của bạn thì sẽ có sự giao tiếp, giao cảm, nó trở thành cây cầu giữa bạn và toàn bộ.
Không cần thiết gọi toàn bộ là “Thượng đế”, bởi vì từ đó đã trở thành rất xấu xa, nó đã rơi vào những bàn tay sai trái. Chính nó là từ tuyệt đẹp nhưng nó đã bị liên tưởng rất sai - bởi nhà thờ, bởi ngôi đền, bởi nhà thờ Do Thái giáo, và bởi tất cả những kẻ giết người, những kẻ sát sinh đã xuất hiện dưới cái tên của nó. Tôn giáo đã không chứng tỏ phúc lành mà nó đã chứng tỏ tai họa.
Cho nên nói rằng cầu nguyện là sự giao cảm giữa một phần và toàn bộ, giữa con sóng và đại dương. Nhưng mối giao cảm đó chỉ có thể là của trái tim chứ không thể là của cái đầu.
Hãy học cách yêu, hãy đằm thắm nhiều hơn với tất cả những điều này: mọi người, thú vật, chim muông, cây cối, núi non, những vì tinh tú. Và nếu bạn có thể liên tục liên hệ với tồn tại thông qua tình yêu thì đó là cầu nguyện, là namaz. Namaz là từ Sufi về cầu nguyện.
Một sannyasin mới hỏi: Làm cách nào tôi sẽ biết rằng tôi đang trên hành trình đúng tới giác ngộ? Tôi sẽ cảm thấy điều đó không hoặc...?
Bạn sẽ cảm nhận điều đó bằng nhiều cách. Nó giống như bạn đang tới khu vườn. Có thể bạn không nhìn thấy nó, có thể nó ở sau rặng núi hoặc những ngôi nhà. Bạn không thể nhìn thấy nó, nhưng khi bạn tới gần khu vườn hơn thì gió sẽ mát hơn. Bạn có thể đoán rằng bạn đang di chuyển đúng hướng. Khi bạn đến gần hơn gió sẽ ngát thơm; bạn có thể chắc chắn hơn rằng bạn đang di chuyển đúng hướng. Thậm chí khi bạn đến gần hơn bạn có thể nghe tiếng chim ca hót. Mặc dù bạn không nhìn thấy nó nhưng những chỉ dẫn, những gợi ý lờ mờ bắt đầu xuất hiện.
Toàn bộ con đường tới giác ngộ tràn đầy những trải nghiệm tuyệt vời, và những trải nghiệm đó là những thứ duy nhất giá trị, chúng là hiển nhiên. Chúng đang di chuyển quá tuyệt vời, chúng đang quá tràn đầy đến mức bạn không cần hỏi bất kỳ ai. Bạn biết nó. Rằng nó sẽ xảy ra.
Những ý nghĩ bắt đầu biến mất, đó là tín hiệu. Tình yêu bắt đầu tuôn chảy nhiều hơn mà không vì bất kỳ lý do nào, chỉ vì nhà tiên tri nhìn thấy niềm vui của nó. Con người bắt đầu cảm nhận âm nhạc, giai điệu nhiều hơn; sự hòa hợp tuyệt vời được cảm nhận bên trong. Mọi thứ bắt đầu biến thành toàn bộ duy nhất, những mảnh vỡ bắt đầu biến thành sự hợp nhất. Dạng hòa hợp huyền bí bắt đầu xuất hiện bên trong. Bạn không phải là nhiều nhân vật, bạn bắt đầu trở thành duy nhất, thành cá thể; bạn không còn là đám đông nữa. Một cái gì đó bắt đầu bình ổn, hướng tâm; sự kết tinh bắt đầu xuất hiện và bạn lại rất vui mừng hoan hỉ mà không vì lý do nào. Nếu một ai đó hỏi bạn tại sao lại quá vui vẻ bạn không thể trả lời, bởi vì không có lý do nào cả. Con người đang vui mừng hoan hỉ một cách vô lý.
Cuộc đời bắt đầu có ý nghĩa, có niềm vui; nó không còn là thông thường nữa. Thậm chí những điều thông thường cũng không còn là thông thường nữa mà chúng bắt đầu phát ra một cái gì đó phi thường. Chỉ là một bông hồng nhỏ và bạn xúc động, bạn cảm thấy giống như đang nhảy múa. Hoàng hôn và bạn cảm thấy giống như cầu nguyện. Giống như con chim đang bay và những giọt nước mắt của niềm vui bắt đầu tuôn chảy.
Những điều đó không ngừng sâu sắc thêm hàng ngày và ở cực đỉnh, bạn biến mất như là bản ngã. Bạn không thể tìm ra Ta nào bên trong, nhưng lại có ánh sáng tuyệt vời, ánh sáng linh thiêng đang rọi sáng. Khi bạn biến mất, bạn đã đến nơi. Đó là những tiêu chuẩn cực đỉnh. Khi bạn hãy còn chưa là bạn, bạn đã tới nơi. Đó là trải nghiệm rất ngược đời. Lần đầu tiên con người không thể nói “Ta là” ngay cả khi con người đang là.
Sukhma có nghĩa là phúc lạc cực đỉnh. Hạnh phúc từ bên ngoài, do vậy có thể nhận được nó từ bên ngoài. Nguyên nhân của nó là từ bên ngoài, do vậy nó làm cho bạn phụ thuộc vào bên ngoài. Nó tạo ra sự nghiện ngập, cảnh nô lệ, sự lệ thuộc, và cũng tạo ra nỗi sợ hãi ghê gớm bởi vì nó có thể bị lấy đi ở bất kỳ thời điểm nào, nó có thể bị hủy diệt tại bất kỳ thời điểm nào. Nó rất bấp bênh: bạn có thể cướp đoạt nó, nó có thể bị đánh cắp. Và ngọn nguồn, nơi trao hạnh phúc cho bạn cũng có thể rút lại.
Ví dụ, bạn yêu người đàn ông và bạn cảm thấy rất hạnh phúc. Anh ta có thể rút lui và tất cả hạnh phúc của bạn biến mất; không chỉ có vậy, nó để lại cho bạn nỗi bất hạnh lớn lao, nỗi đau đớn khủng khiếp.
Phúc lạc là điều nảy sinh trong sâu thẳm bản thể bạn, nó là ngọn nguồn của thực tại bạn. Nó không phụ thuộc vào bên ngoài do vậy nó không thể bị lấy đi. Không có nỗi sợ về việc bị mất nó, mất nó là điều không thể.
Có hai con đường trong cuộc đời: một là hướng ra bên ngoài để tìm hạnh phúc, hai là hướng vào bên trong để tìm kiếm phúc lạc. trở thành sannyasin có nghĩa rằng, bây giờ bạn tìm kiếm niềm phúc lạc thay vì hạnh phúc, rằng bây giờ bạn sẽ quay vào trong. Sannyas là quyết định quan trọng để hướng vào bản thể của chính bạn, để nhìn thấy suối nguồn bên trong của chính con người. Đó là sự cải tâm, sự đổi hướng một trăm tám mươi độ. Đó là sự cố gắng để đối mặt với chính mình, cố để biết “Ta là ai?”, thời điểm bạn nhìn vào bên trong bản thể mình, sự ngạc nhiên kỳ diệu đang chờ đợi bạn. Có niềm vui tuyệt vời đang chờ đợi bạn, bạn chỉ việc quay vào và hòa vào. Nó là của bạn và không ai có thể lấy nó đi, thậm chí cái chết cũng không thể lấy nó khỏi bạn. Nó là vĩnh hằng.
Niyaso - Đó là từ Sufi. Nó có nghĩa là cầu nguyện; nhưng có sự khác biệt giữa namaz và niyaso. Namaz có nghĩa là cầu nguyện được biểu cảm thông qua lời nói: đó là sự giao tiếp bằng lời nói, đó là cuộc đối thoại ta - ngươi với Thượng đế. Niyaso là cầu nguyện trong im lặng, không lời nói: hoàn toàn im lặng, lòng biết ơn sâu sắc, nhưng không bằng lời nói, chỉ bằng cảm nhận. Không có gì phải được nói, bởi vì điều gì có thể được nói? Và Thượng đế không biết ngôn ngữ nào ngoài sự im lặng, cho nên bất kỳ điều gì chúng ta, có thể an ủi chúng ta, nó có thể cho chúng ta cảm hứng tuyệt vời - nhưng thực sự có thể nói gì với Thượng đế? Có gì để nói? Con người chỉ có thể cúi đầu trong im lặng sâu sắc, trong sự biết ơn - đó là niyaso. Đó chính là tâm hồn cầu nguyện.
Những lời nói thể hiện thân thể, thế thì cầu nguyện trở thành hiện thân. Không có những lời nói, khi có sự im lặng tuyệt đối, nó giống như linh hồn không thân thể, nhưng điều đó sẽ đạt tới Thượng đế nhanh hơn. Những lời nói là nặng nề, chúng không thể bay nhanh trong bầu trời. Những lời nói liên tục bị kéo xuống bởi lực hấp dẫn của trái đất, chúng thuộc về trái đất; nhưng im lặng là một cái gì đó của bên kia. Thời điểm bạn tĩnh lặng, bạn không còn trên mặt đất mà bạn đã ở thiên đường.
Có câu chuyện ngụ ngôn rằng, Adam và Eva đã bị trục xuất khỏi vườn Eden bởi vì họ đã ăn trái cây, câu chuyện này được cho là rất có ý nghĩa. Câu chuyện đơn giản rằng họ đã học được những con đường của kiến thức, họ đã trở thành lời nói; họ đã đạt được tâm trí. Họ mất sự tĩnh lặng của mình bởi vì họ mất sự tĩnh lặng cho nên họ mất thiên đường. Thời điểm bạn đạt được sự tĩnh lặng, bạn đang quay trở lại thiên đường.
Adam và Eva thực sự không bị trục xuất, bởi vì Thượng đế có thể trục xuất họ đi đâu? Tất cả là thiên đường, không còn nơi nào khác. Nhưng họ đã bị rơi vào dạng giấc mơ nói; đó là sự trục xuất. Và thời điểm mà chúng ta thức tỉnh khỏi giấc mơ nói, chúng ta quay trở lại.
Thực tế chúng ta đã luôn có điều đó, chỉ là chúng ta đã quên. Chúng ta bị lạc quá nhiều trong ý nghĩ của chúng ta, quá nhiều đến mức chúng ta quên mối liên hệ với tồn tại như là nó vậy, chúng ta quên mối liên hệ với điều đó là vậy.
Niyaso có nghĩa trở nên hoàn toàn tĩnh lặng. Cho nên điều đó sẽ là chìa khóa cho bạn. Bất kỳ khi nào bạn có thời gian bạn hãy vào tĩnh lặng, ngồi tĩnh lặng. Nếu nước mắt xuất hiện, điều đó là tốt. Nếu trong sự tĩnh lặng đó bạn bắt đầu cảm thấy thích nhảy múa, hãy nhảy múa. Nếu trong sự tĩnh lặng đó một cái gì đó bắt đầu xuất hiện với năng lượng cơ thể bạn, hãy cho phép nó. Xuất hiện quá mạnh mẽ - Nếu bạn không kiểm soát, bạn sẽ kinh ngạc, bạn sẽ không có khả năng tin vào mắt mình khi bạn nhìn thấy điều đang diễn ra. Bạn có thể nhảy múa, bạn có thể khóc, bạn có thể cười, nhưng tất cả sẽ trở thành tuyệt đối tĩnh lặng, và sự giao cảm trong tĩnh lặng đó là niyaso.
Veet có nghĩa là bên kia, gyan có nghĩa là kiến thức - kiến thức về bên kia. Sự thật là kiến thức của bên kia. Nó có thể được trải nghiệm nhưng nó không thể được biết. Tại sao nó không thể được biết? Bởi vì về cơ bản nó là người biết và người biết không thể biến thành biết. Nó chính là tính chủ quan của bạn. Bạn không thể biến nó thành khách quan; chỉ những vấn đề khách quan mới có thể được biết. Do vậy từ “khoa học” là đúng; khoa học có nghĩa là kiến thức. Điều đó hoàn toàn đúng: khoa học là kiến thức. Tôn giáo không phải là kiến thức, tôn giáo là trải nghiệm. Nó không được biết nhưng được trải nghiệm.
Sự thật không phải là một cái gì đó bên ngoài bạn. Nó ở chính bên trong tính chủ quan của bạn. Hãy nhìn vào tôi, chỉ thiền trong chốc lát. Ai đang nhìn? Sự tỉnh táo bên trong bạn là gì? Đó là sự thật. Con người phải tới suối nguồn của chính mình để cảm nhận nó; các kinh sách không ích gì. Tôi không thể trao cho bạn điều đó, không ai có thể trao điều đó cho bạn. Sự thật không thể chuyển giao bởi vì nó không phải là kiến thức; kiến thức có thể được chuyển giao. Chính vì vậy khoa học có thể được dậy, tôn giáo không thể được dậy.
Trong khoa học có những người thầy, trong tôn giáo có những bậc thầy; và sự khác biệt đó là rất ý nghĩa. Người thầy giáo là người dậy; bậc thầy là người đầu độc, tiêm nhiễm. Thầy giáo là người cho bạn nhiều thông tin hơn; bậc thầy là người làm cho bạn nhận biết bạn là ai. Không gì có thể nói về điều đó.
Cho nên không kinh sách, không triết lý, không hệ thống triết học được sử dụng đối với sự thật. Thế thì trở thành một mình là gì? Con người phải học cách làm thế nào quên kiến thức, con người phải học cách làm thế nào quên những kinh sách, con người phải học cách làm thế nào để bỏ rơi những hệ thống triết lý. Con người phải tới nơi mà mọi ý nghĩ biến mất. Con người chỉ đơn giản là vậy, không một ý nghĩ nào. Trong chính thời điểm đó sự thật được trải nghiệm, đó là trải nghiệm tồn tại.
Niềm tin có nghĩa bạn không biết gì và bạn hãy còn tin, vì nỗi sợ hãi hoặc vì sự tham lam - nỗi sợ địa ngục và ham muốn thiên đường. Đó là trò bịp bợm cũ rích của các thầy tu và vì nỗi sợ hãi và tham lam mà con người bắt đầu tin. Nhưng tin mà không biết là giả dối, là không trung thực. Chính vì vậy mà khắp thế gian tràn ngập những kẻ đạo đức giả đó là những người mộ đạo: họ tin vào Thượng đế, họ tin sau cuộc sống, họ tin vào linh hồn, nhưng bởi vì họ tin, họ vẫn giữ nguyên đạo đức giả.
Ta là sống trong giả dối. Niềm tin là vay mượn, đó không phải là sự hiểu biết của chính chúng ta. Người biết là người đã trải nghiệm, không cần phải tin. Cho nên trong bất kỳ hoàn cảnh nào thì tin cũng là vớ vẩn. Nếu bạn không biết, thì điều đó là vớ vẩn. Nếu bạn biết thì điều đó cũng là vớ vẩn, bởi vì khi bạn biết, thì không cần thiết tin. Hãy nhận biết về việc tin.
Người tìm kiếm thực sự phải là người theo thuyết bất khả tri. Sự khởi đầu của việc tìm kiếm thực sự không thể bám rễ vào việc tin hoặc không tin. Con người phải hoàn toàn cởi mở; con người không nên bắt đầu với ý tưởng ưu tiên nào đó. Con người nên bắt đầu trong trạng thái tuyệt đối trong trắng, con người nên bắt đầu mà không có bất kỳ kết luận nào. Chỉ khi đó con người mới cso thể hướng vào sự thật và vào một ngày con người tình cờ nhận ra nó. Chính vì vậy, tôi nói rằng người mộ đạo thực sự phải có phẩm chất bất khả tri. Người đó không phải là người không tin, bởi vì thông tin không là gì mà lại là tin. Con người tin vào Thượng đế, con người không tin vào Thượng đế; cả hai là như nhau.
Tôi không thuyết giảng bạn không tin hoặc tin. Tôi thuyết giảng bạn cởi mở, tìm kiếm chân thành; con người phải biến nó thành khách quan.
Tâm thức có thể ở hai trạng thái: một là tâm trí, hai là không tâm trí. Tâm trí là trạng thái của tâm thức nơi mọi thứ đang trong hỗn loạn; hồ đầy sóng. Nó giống như hồ, nhưng đầy sóng; thế thì đó là tâm trí. Khi những con sóng lặng yên và hồ tuyệt đối phẳng lặng - nó giống như hồ nhưng không gợn sóng, không lăn tăn, không nhiễu loạn - thế thì đó là không tâm trí.
Tâm thức có thể tự biểu cảm như là sự ồn ào - thế thì đó là tâm trí; hoặc sự tĩnh lặng - thế thì đó là không tâm trí. Khi tâm thức tràn đầy những ý nghĩ, những ước mong, những ký ức, sự tưởng tượng thì đó là tâm trí, bởi vì có nhiều sóng. Khi tất cả những ước mong, những ý nghĩ, những tưởng tượng và những ký ức trở nên yên lặng, đã bình ổn, đã biến mất thì đó cũng là tâm thức nhưng nó có phẩm chất hoàn toàn khác, phẩm chất của không-tâm trí.
Tâm trí sống trong quá khứ và tương lai; không tâm trí sống trong hiện tại. Tâm trí là hoàn toàn tốt nếu bạn đang khám phá thế giới bên ngoài, thế giới khách quan, khía cạnh khoa học; tâm trí là cần đến bởi vì cần đến nghi ngờ, cần đến nghĩ - những thứ đó là những dụng cụ để tìm hiểu thực tại khách quan. Nhưng nếu bạn hướng vào trong thì tất cả chúng không cần đến nữa, chúng trở thành những rào cản.
Cái bên trong không phải là khách quan, bên trong được biết đến chỉ khi tâm thức bạn trở thành tấm gương, tấm gương im lặng, không bụi bặm, mặt hồ yên tĩnh không gợn sóng. Thế thì hồ sẽ phản chiếu ánh trăng trong vẻ đẹp huy hoàng của nó. Khi tâm thức ở trong trạng thái không-tâm trí, nó phản chiếu sự thật như là nó vậy, nó phản ánh tồn tại như là nó vậy.
Đó là ý nghĩa của tên bạn và đó cũng là ý nghĩa của thiền, và tất cả điều đó hàm ý sannyas có nghĩa là gì. Con người phải chuyển từ tâm trí thành không tâm trí đó là cuộc cách mạng thực sự. Sự thay đổi từ tâm trí tới không-tâm trí là cuộc cách mạng duy nhất.
Deva có nghĩa là linh thiêng, utsava có nghĩa là vui mừng lễ hội - lễ hội linh thiêng. Tôn giáo trong quá khứ đã là rất buồn, nghiêm trọng, và chính vì vậy mà loài người không thể trở nên mộ đạo. Nếu tôn giáo vẫn sẽ giữ nguyên nghiêm trọng và buồn thì chỉ những người tâm thần, những người bệnh tật, những người ốm yếu, những người có cuộc sống nhàm chán sẽ quan tâm đến nó. Nếu tôn giáo là nghiêm trọng và buồn chán thì chỉ có những người khổ tâm, những người tàn bạo là trở nên quan tâm, bởi vì tôn giáo buồn là cuộc sống tiêu cực. Nó không khẳng định cuộc sống, nó không ca ngợi cuộc sống. Nó không biết đến cười.
Thiên Chúa giáo nói rằng Jesus không bao giờ cười. Bây giờ điều này tuyệt đối vô nghĩa! Nếu ông ấy thực sự chưa bao giờ cười thì ông ấy không có giá trị gì. Thực tế chỉ ông ấy có thể cười, chỉ ông ấy có thể ca hát, chỉ ông ấy có thể nhảy múa. Thiên Chúa giáo đã vẽ nên Jesus với gương mặt rất nghiêm trọng, chịu đựng đau khổ cho nhân loại. Toàn bộ điều này là khổ hạnh. Chính vì vậy cây thập ác trở nên quan trọng hơn Christ.
Tôi gọi Thiên Chúa giáo là Thập Ác giáo, nó là tôn giáo của cây thập ác mà không phải của Christ.
Quan điểm của tôi về tôn giáo cũng là quan điểm của mọi người đang sống trong vui mừng hoan hỉ, đang sống theo lối sống lễ hội. Tôn giáo phải là khẳng định cuộc sống, chính nó phải bám rễ sâu vào cõi thế tục. Đó là thế giới của Thượng đế, là sự sáng tạo của người. Phải trở nên thích thú, yêu thương, thưởng thức. Đó là món quà, chúng ta phải vui mừng hoan hỉ trong trạng thái biết ơn, với thái độ cảm ơn. Đó là món quà vĩ đại, nó trở nên sống động, chỉ là sống động, có khả năng nhìn thấy bầu trời đêm đầy sao, có khả năng nghe thấy âm nhạc của dòng suối chảy trên những ngọn núi cao, có khả năng nhìn thấy bông hoa hồng, như thế còn hơn là đủ. Còn cần gì hơn nữa để con người trở nên hạnh phúc? Toàn bộ tồn tại đang vui đùa hoan hỉ ngoại trừ con người. Nhảy múa ở mọi nơi và âm nhạc ở mọi nơi ngoại trừ trong con người.
Con người cần tôn giáo khỏe mạnh hơn, tôn giáo đó giúp con người cười, yêu thương, sống thực sự; và tất cả đó là nỗ lực của tôi - tạo ra những sannyasin nhảy múa. Sannyas cũ là của từ bỏ, sannyas của tôi là vui chơi, hoan hỉ, lễ hội. Nếu bạn có thể hết lòng vui chơi hoan hỉ, bạn đã cầu nguyện, bạn đã thiền. Bạn được Thượng đế chấp nhận chỉ khi bạn đang trong trạng thái vui chơi nhảy múa.
Vidheya có nghĩa là tuyệt đối tích cực. Không thể sống cuộc đời chỉ bởi liên tục nói “không”, và những người cố sống cuộc đời chỉ nói “không” thì đơn giản là đang bị lỡ mất cuộc sống. Con người không thể tạo ra nơi định cư bởi “không”, bởi vì “không” chỉ là rỗng tuếch. “Không” giống như bóng tối. Bóng tối không tồn tại thực sự; đó chỉ đơn giản là vắng mặt của ánh sáng.
Chính vì vậy bạn không thể làm điều gì trực tiếp với bóng tối: bạn không thể đẩy nó ra khỏi phòng, bạn không thể vứt nó sang nhà hàng xóm, bạn không thể mang nhiều bóng tối vào nhà bạn. Không gì có thể thực hiện trực tiếp với bóng tối, bởi vì làm gì có nó. Nếu bạn muốn thực hiện điều gì đó với bóng tối, bạn sẽ phải làm một cái gì đó với ánh sáng. Nếu bạn muốn bóng tối bật lên thì tắt ánh sáng đi; nếu bạn không muốn bóng tối thì bật ánh sáng lên. Nhưng tất cả những điều bạn phải làm là chúng phải được thực hiện với ánh sáng.
Theo cách thức chính xác như vậy, “có” là ánh sáng, “không” là bóng tối. Nếu bạn thực sự muốn làm một cái gì đó trong cuộc đời, bạn phải học những con đường của “có”. Và “có” là đẹp tuyệt vời; chỉ nói thôi cũng quá thư giãn rồi.
Hãy để điều đó trở thành sự cầu nguyện của bạn, thiền của bạn. Ngồi tĩnh lặng, chỉ đơn giản là nói “có”, “có”... toàn bộ nhất có thể. Lắc lư cùng nó, nhảy múa cùng nó, hãy để nó vang lên trong bạn từ chân tới đầu: “có”! Và bạn sẽ ngạc nhiên; nó trở thành câu thần chú, nó sẽ tạo ra âm nhạc tuyệt vời trong bạn.
Gốc rễ của từ “amen” đơn giản nghĩa là “có”. Khi bạn kết thúc cầu nguyện của mình và bạn nói amen, bạn đang nói “Có, Thượng đế; có, Thượng đế; có, Thượng đế”. Nhưng mọi người liên tục nói amen mà không biết rằng nghĩa của nó là “có”; thế thì điều đó thật vô nghĩa. Hãy thay đổi điều đó; tốt hơn là hãy nói “Vâng, Thượng đế” và hãy nói điều đó một cách toàn bộ sao cho cơ thể bạn cũng nói lên điều đó. Hãy để cho điều đó trở thành chính lối sống của bạn. Nói “có” đối với cây cối, với chim muông và với mọi người, và bạn sẽ ngạc nhiên: cuộc đời trở nên phúc lành nếu bạn nói “có” với nó. Cuộc đời trở thành cuộc phiêu lưu vĩ đại.
Đó là ý nghĩa của vidheya: khả năng nói “có”. Deva có nghĩa là linh thiêng, prasado có nghĩa là ơn huệ. Có những thứ có thể đạt được bằng nỗ lực, nhưng cũng có những điều không bao giờ đạt được bằng nỗ lực. Những thứ có thể đạt được bằng nỗ lực luôn là trần tục - tiền, quyền lực, danh vọng; và những điều không thể đạt được bằng nỗ lực luôn là siêu phàm - tình yêu, cầu nguyện, thiền, đấng linh thiêng, sự thật.
Tất cả những điều thực sự ý nghĩa luôn xuất hiện như là ân huệ của Thượng đế. Bạn chỉ phải trở nên có khả năng đón nhận nó. Bạn không thể đạt được nó mà bạn chỉ có thể đón nhận nó. Bạn không thể tạo ra bất kỳ nỗ lực tích cực nào đối với nó. Tay của chúng ta rất nhỏ, tầm với của chúng ta rất hạn chế, nhưng chúng ta có thể chờ đợi và chúng ta có thể chờ đợi với triển vọng sâu sắc, mặc dù không có những ước mong bên ngoài. Chúng ta có thể chờ đợi trong trạng thái rất hồi hộp, rất rộn ràng. Trong sự chờ đợi đó, cái bên kia thấm vào, sự vĩnh hằng thấm vào theo thời gian; thiên đường xuất hiện trên trái đất.
Con người phải học cách chờ đợi, con người phải học cách không nỗ lực, con người phải học cách làm thế nào trong trạng thái từ bỏ. Con người phải học cách làm thế nào buông bỏ. Bí mật vĩ đại nhất trong cuộc đời là bí mật của buông bỏ, của từ bỏ, của tin cậy vào tồn tại.
Đó là ý nghĩa của prasado: Thượng đế xuất hiện cứ như là món quà, và tất cả những điều tuyệt diệu đều xuất hiện như là món quà.
Đừng cố gắng phấn đấu điều đó, nếu không bạn sẽ bị lỡ. Lão Tử nói: Tìm kiếm và bạn sẽ không bao giờ nhận ra, đừng tìm kiếm và ngay lập tức sẽ nhận ra. Nội dung tuyên bố của Lão Tử là rất vĩ đại, là nền tảng của đạo: thư giãn, trở thành trạng thái buông bỏ, trôi cùng dòng sông, đừng đẩy dòng sông. Cho phép dòng sông mang bạn đi và bạn sẽ tới nơi.
Anand có nghĩa là phúc lạc, Phật có nghĩa là người đã trở nên thưc tỉnh - là con người phúc đức, thức tỉnh. Cái tên là để liên tục nhắc nhở bạn rằng không có sự khác biệt giữa Phật và bạn, không có sự khác biệt về phẩm chất giữa Christ và bạn. Khác biệt duy nhất là Phật thức tỉnh còn bạn thì đang ngủ, nhưng điều đó cũng không khác biệt gì nhiều. Con người đang ngủ có thể trở nên thức tỉnh ở bất kỳ thời điểm nào, và chính những người đã trở nên thức tỉnh cũng đã ngủ trong thời gian rất dài. Mọi thánh nhân đều có quá khứ và mọi tội đồ đều có tương lai, cho nên không có nhiều khác biệt.
Nhưng các tôn giáo đã thuyết giảng mọi người rằng có quá nhiều khác biệt. Rằng Jesus là con trai duy nhất của Thượng đế, rằng bạn không bao giờ giống Jesus. Điều đó là phi nhân tính. Điều đó tạo ra dạng hệ thống cấp bậc; điều đó là rất mất dân chủ, không công bằng, không ngay thẳng. Mọi người đều là con của Thượng đế, giống hệt Jesus. Đúng, có một chút khác biệt; ông ấy biết điều đó và bạn đã không tình cờ biết. Nhưng đó là khác biệt duy nhất. Ngược lại bạn cũng cùng Thượng đế nhiều như Jeus, Phật và bất kỳ người nào khác. Họ biết; bạn không nhận biết, cho nên chỉ một chút nỗ lực là bạn trở nên nhận biết - đó là tất cả những điều cần đến.
Giấc ngủ đang chia bạn thành lớp rất mỏng. Khi điều này được hiểu thì bạn bắt đầu làm việc theo cách rất khác. Sự tự tin sâu sắc và sự kính trọng lớn lao với chính bản thân con người nảy sinh; và đó là điều mà các thầy tu đã hủy hoại. Họ đã hủy hoại tất cả lòng tự trọng trong mọi người, tự yêu thương trong mọi người. Họ đã lên án bạn quá nhiều trong thời gian quá dài đến mức sự lên án đó đã đi vào tâm trí mọi người. Mọi người ghét chính mình; và làm cách nào bạn chuyển hóa chính mình nếu bạn ghét chính bạn? Nếu bạn tự nghĩ bạn là không giá trị thì bạn sẽ không có khả năng hướng lên trên, điều đó là không thể.
Tôi tuyên bố rằng bạn cũng giá trị như Phật, như Krishna, như Christ, như Mohammed, như bất kỳ ai khác. Và bạn phải kính trọng chính mình, bạn phải yêu chính mình, bởi vì chỉ nếu bạn yêu thương và tôn trọng chính mình bạn sẽ hướng vào trong. Nếu bạn yêu và tôn trọng chính mình thì chỉ khi đó bạn sẽ bắt đầu làm việc để biến đổi chính bạn. Sự khác biệt là quá nhỏ đến mức nó có thể bị phá vỡ ở bất kỳ thời điểm mong manh nào. Có sự tìm kiếm mãnh liệt và thiết tha đối với sự thật, nó có thể bị phá vỡ tại thời điểm mỏng manh, sự thức tỉnh có thể xuất hiện một cách bất ngờ. Có hai khả năng thức tỉnh: từ từ và bất ngờ. Từ từ có nghĩa đơn giản là sự mãnh liệt của bạn không quá mạnh, bạn là người thiếu nhiệt tình, cho nên bạn phải mất nhiều năm, có thể nhiều đời. Nhưng nếu thiết tha trong tìm kiếm, cháy bỏng, ở nhiệt độ một trăm, thế thì bạn có thể bốc hơi, tan biến tại chính thời điểm đó - đó là sự chứng ngộ bất ngờ. Không cần thiết phải vào quá trình từ từ. Tại sao lại trì hoãn đến ngày mai trong khi nó có thể xuất hiện hôm nay? Tại sao lạ trì hoãn tới thời điểm tiếp theo nếu nó có thể xuất hiện tại chính thời điểm này?
Osho đặt tên cho trung tâm thiền.
Bắt đầu ngay bây giờ - các bạn đang sẵn sàng để giúp mọi người!
Đây sẽ là tên: Marida. Marida có nghĩa là say sưa. Tất cả những kẻ say sưa đều đạt tới Thượng đế và chỉ duy nhất những kẻ say sưa. Cái gọi là những con người lý trí, cái gọi là những con người đạo mạo không bao giờ đạt được. Họ không thể đạt được; sự đạo mạo của họ không cho phép họ vào vùng chưa biết, vào vùng không an toàn. Họ đang dính chặt vào những điều quen thuộc, bởi vì với những điều quen biết thì có sự an toàn, có sự bảo đảm; với những điều chưa biết sẽ có mọi sự nguy hiểm. Cho nên chỉ một ít người say sưa, chỉ một ít người điên khùng là có khả năng nhận biết phúc lạc tuyệt đỉnh.
Cho nên hãy giúp mọi người trở nên say sưa? Hãy đến gần tôi sao cho có thể biến bạn thành say sưa!

Ads Belove Post