Chương 8. Đạo sư sex

Chương 8. Đạo sư sex

Price:

Read more

Osho - Tự truyện (Cuộc đời Luận sư Osho)
Phần IINhững phản chiếu trong một tấm gương soi trống rỗng:
Nhiều khuôn mặt của một kẻ chưa bao giờ tồn tại
Hỏi: Ông là ai?
Đáp: Là bất cứ ai mà bạn nghĩ, bởi vì nó tùy thuộc vào bạn. Nếu bạn nhìn tôi với cái tâm trống rỗng toàn bộ, tôi sẽ khác. Nếu bạn nhìn tôi với những ý tưởng, thì những ý tưởng đó sẽ tô màu tôi; nếu bạn đến với tôi, mang theo một định kiến, thì tôi sẽ khác. Tôi chỉ là một tấm gương soi. Chính khuôn mặt của bạn sẽ được phản chiếu. Có một ngạn ngữ, rằng nếu một con khỉ nhìn vào trong gương, nó sẽ không thấy một vị tông đồ đang nhìn nó xuyên qua tấm gương – nó chỉ thấy một con khỉ.
Do vậy, mọi sự tùy thuộc vào cái cách mà bạn nhìn tôi. Tôi đã biến mất hoàn toàn, nên tôi không thể áp đạt mình lên bạn. Tôi không có gì để áp đặt. Chỉ có một "cái không" một tấm gương soi. Bây giờ bạn có tự do hoàn toàn.
Nếu bạn thực sự muốn biết tôi là ai, bạn phải tuyệt đối trống rỗng như tôi. Rồi thì hai tấm gương sẽ phản chiếu lẫn nhau, và chỉ có sự trống rỗng sẽ được phản chiếu. Sự trống rỗng vô hạn sẽ được phản chiếu: hai tấm gương đối mặt với nhau. Nếu bạn có một ý tưởng nào đó, thì bạn sẽ thấy ý tưởng của riêng bạn trong tôi.

Chương 8. Đạo sư sex

Hỏi: Người ta đã viết, và đã nói về ông như là đạo sư rao giảng "tình dục miễn phí", tin vào "tình dục lang chạ" với những phiên "đối mặt dữ dội" và "kiểm soát tâm trí". Đúng hay sai?
Đáp: Bạn có nghĩ rằng nên ấn định giá cả cho sex? Phải chăng nó không nên miễn phí? Phải chăng nó phải được trả tiền?
Đối với tôi, sex là một hiện tượng đơn giản, đẹp đẽ, tự nhiên. Nếu hai người muốn chia sẻ năng lượng với nhau, thì sự can thiệp là vô lối. Và cụm từ "tình dục miễn phí" hàm ý rằng bạn muốn sex cũng là một thứ hàng hóa, rằng nó phải được mua – hoặc là từ một gái điếm cho một đêm, hoặc từ một người vợ trong suốt cuộc đời, nhưng nó phải được mua và được trả tiền.
Vâng, tôi tin vào "tình dục miễn phí."  Tôi tin rằng, sex là quyền tự nhiên của mọi người, được chia sẻ, được hưởng thụ. Nó là trò vui thú. Không có gì nghiêm trọng về nó cả. Những người đã và đang nói về tôi như là người dạy "tình dục miễn phí", họ thực sự đáng thương.  Họ là những người bị kìm nén về tình dục.
(Từ một cuộc phỏng vấn với Ken Kashiwahara, Good Morning, America)
Tôi đã viết một cuốn sách – không phải viết, những bài nói chuyện của tôi được tập hợp lại trong nó – nó được gọi là "From Sex to Superconsciousness". Từ đó, hằng trăm trong số những cuốn sách của tôi đã được xuất bản, nhưng dường như không ai đọc bất cứ cuốn sách nào trong số đó – không, tại Ấn Độ. Tất cả họ đều đọc Từ Tình dục đến Siêu thức. Tất cả họ đều phê bình nó, tất cả họ đều chống lại nó. Những bài báo vẫn đang được viết, những cuốn sách được viết chống lại nó, và những mahatma tiếp tục phản đối nó. Và không cuốn sách nào khác của tôi được đề cập, không có cuốn sách nào khác được để mắt đến. Bạn có hiểu không? Như thể là tôi đã chỉ viết một cuốn sách duy nhất.
Người ta đang chịu một vết thương. Sex đã trở nên một vết thương phải được chữa lành.
Cực khoái tình dục, theo tôi, cho bạn thoáng nhìn đầu tiên về "trạng thái thiền" – bởi vì tâm trí ngừng lại, thời gian ngừng lại. Vào những khoảnh khắc ít ỏi đó, không có thời gian, vắng bặt tâm trí, bạn hoàn toàn im lặng và phúc lạc. Tôi nói điều đó – nó là sự tiếp cận khoa học của tôi với chủ đề, bởi vì không có cách nào khác để cho người ta phát hiện rằng, nếu vắng bặt tâm trí và không có thời gian, thì bạn bước vào một trạng thái phúc lạc. Ngoài sex ra, không có khả tính nào khác để cho tâm trí hiểu rằng, có một cách nào đó để vượt lên tâm trí, vượt lên thời gian. Chắc chắn là sex cho thoáng nhìn đầu tiên về "trạng thái thiền". Và tôi đang bị kết án khắp thế giới, bởi vì tôi đang nói sự thật với mọi người.
Không ai đã nghĩ ra ý tưởng nào khác để giải thích làm thế nào bạn đã tìm thấy "thiền". Bạn không thể tìm thấy nó bằng cách chỉ đi dạo trên vệ đường – nó đang nằm ở đó và bạn đến “nhặt” thiền lên. Bạn đã tìm thấy thiền ở đâu?
Tôi đã là "đề tài thảo luận" khắp thế giới, bị kết án, chỉ vì tôi đang nói về việc đi từ sex đến siêu thức. Nhưng chưa ai đưa ra bất cứ lời giải thích nào, cắt nghĩa tại sao họ đang kết án tôi – vì tôi đã viết cuốn sách đó;  nó được dịch ra 34 thứ tiếng, đã được tái bản mấy chục lần, và được đọc bởi tất cả những tu sĩ! Bất luận họ là người Hindu giáo, Jaina giáo, Kytô giáo, hay Phật giáo, những tu sĩ là những khách hàng "số một" của cuốn sách đó. Đã có một hội nghị Jaina giáo ở đây, tại Pune, chỉ cách đây vài tháng, và thư ký của tôi thông báo cho tôi, "Thật kỳ lạ. Những tu sĩ Jaina đến và chỉ hỏi về một cuốn duy nhất, Từ Tình dục đến Siêu thức. Rồi họ giấu nó trong áo, và lặng lẽ đi ra, để cho không ai phát hiện được họ."
Cuốn sách, Từ Tình dục đến Siêu thức, không bàn về tình dục, nó bàn về Siêu thức. Nhưng cái cách duy nhất có thể được, cho người ta thấy rằng có một cánh cửa nào đó, cách nào đó để vượt lên tư tưởng vào trong sự im lặng vĩnh cửu, là cực khoái tình dục. Cho dẫu nó chỉ kéo dài một khoảnh khắc, thì cái khoảnh khắc đó là vĩnh cửu – mọi sự ngừng lại. Bạn quên tất cả những lo âu, tất cả mọi căng thẳng.
Tôi đã và đang nói với bạn rằng có thể đi từ tình dục tới siêu thức, và bạn đã rất vui sướng – bạn chỉ nghe thấy cụm từ "từ tình dục", bạn không nghe thấy cụm từ "tới siêu thức".
Và đây là trường hợp với những ai chống tôi và với những ai ủng hộ tôi – cũng tương tự như nhau! Con người hầu hết đều giống nhau; thù và bạn thì không mấy khác nhau. Tôi đang bị hiểu lầm bởi những đối thủ, và cái đó thì hiểu được. Nhưng tôi cũng đang bị hiểu lầm bởi những người ủng hộ; cái đó thật không thể hiểu được chút nào. Những đối thủ có thể được tha thứ, song những người ủng hộ thì không thể tha thứ được.
Bởi vì tôi đã nói rằng, tình dục là ngu xuẩn, nhiều câu hỏi giận dữ đã đến với tôi. Một trong những nữ sannyasin của tôi đã viết cho tôi, "Thầy thật cả gan khi nói rằng tình dục là ngu xuẩn!" Chắc hẳn cô ta đã cảm thấy bị thương tổn. Và tôi có thể hiểu: khi bạn đang sống trong một cách nào đó, bạn không muốn nó bị mô tả như là ngu xuẩn. Không ai muốn bị gọi là ngu xuẩn. Không phải trên vấn đề tình dục mà bạn bị khuấy động – chính cuộc sống của bạn bị khuấy động; nếu nó là ngu xuẩn, và bạn đang sống nó, thì có nghĩa là bạn đang ngu xuẩn. Cái đó gây thương tổn. Nhưng tôi phải nói điều ấy cho dẫu nó gây thương tổn, bởi vì đó là cách duy nhất để làm cho bạn nhận biết rằng có một cái gì thêm trong đời, một cái gì đó cao hơn, một cái gì đó vĩ đại hơn, một cái gì đó phúc lạc hơn bội phần, cực khóai hơn bội phần.
Tình dục chỉ là một khởi đầu – không phải là kết thúc. Và không có gì sai, nếu bạn xem nó như là một khởi đầu. Nếu bạn khởi sự bám vào nó, thì sự việc bắt đầu đi sai đường.
Sau khi làm tình, ít nhất trong một giờ, hãy ngồi thiền, và bạn sẽ thấy tôi đang nói cái gì. Bạn sẽ hiểu cái tôi muốn nói, khi tôi nói tình dục là ngu xuẩn. Sau khi làm tình, hãy nhớ ngồi thiền trong một tiếng đồng hồ, chỉ để quan sát cái gì đã xảy ra. Bạn là chủ nhân của nó, hay chỉ là một tên nô lệ? Nếu bạn là chủ nhân của nó, thì nó không ngu xuẩn. Nếu bạn là tên nô lệ, thì nó ngu xuẩn – bởi vì bằng cách lặp lại nó, bạn đang làm cho sự nô lệ của bạn ngày càng mạnh hơn, bạn đang nuôi nấng sự nô lệ của bạn.
Chỉ qua thiền định mà bạn sẽ có khả năng hiểu cái tôi đã và đang nói với bạn. Nó không phải là một vấn đề phải được quyết định bằng biện luận, nó chỉ có thể được quyết định bởi thiền định của riêng bạn, sự hiểu biết của riêng bạn, sự "nhận biết" của riêng bạn.
Tôi chưa bao giờ dạy "tình dục miễn phí" cả.  Cái mà tôi đã và đang dạy, là sự thiêng liêng của tình dục. Tôi vẫn dạy rằng, không nên hạ thấp tình dục từ lãnh vực của tình yêu sang lãnh vực của luật pháp. Cái khoảnh khắc mà bạn phải yêu một người đàn bà bởi vì cô ta là vợ của bạn – chứ không phải là bởi vì bạn đơn giản yêu cô ta – thì nó là mại dâm, mại dâm được hợp pháp hóa. Tôi vẫn mãi chống lại mại dâm, bất luận nó là hợp pháp hóa hay phi pháp. Tôi tin tưởng vào tình yêu. Nếu hai người yêu nhau, thì họ có thể sống cùng nhau chừng nào họ còn yêu nhau. Cái khoảnh khắc mà tình yêu biến đi, thì họ nên chia tay một cách lịch sự.
Tôi chưa bao giờ dạy bất cứ cái gì liên quan đến "tình dục miễn phí". Đây là cái thứ báo chí vàng vọt ngu xuẩn của Ấn Độ, mà đã giản lược triết lý toàn bộ của tôi vào hai từ. Tôi đã xuất bản 400 cuốn sách – chỉ có một cuốn liên quan đến tình dục. 399 cuốn kia, không ai bận tâm về chúng; chỉ có một cuốn sách có liên quan đến tình dục – và cuốn sách đó cũng không dành cho sex. Cuốn đó cũng nói về việc làm thế nào để chuyển hóa năng lượng tình dục thành năng lượng tâm linh. Nó thực sự là phản tình dục!
Cái mà người ta đã và đang làm, là thông tin sai lạc và rồi kết án chính cái thông tin sai lạc của họ. Họ chưa bao giờ trình bày tư tưởng của tôi một cách công bằng; nếu không thế, thì tôi không nghĩ rằng Ấn Độ lại quá thiếu thông minh như vậy. Một đất nước mà đã sản sinh ra triết học Mật tông, một đất nước mà đã xây những đền thờ như Khajuraho, Konarak, thì không thể quá ngu xuẩn đến nỗi nó không hiểu cái mà tôi đang nói. Khajuraho là bằng chứng của tôi. Tất cả văn học của Mật tông là bằng chứng của tôi. Và đó là đất nước duy nhất nơi mà một cái gì đó như Mật tông đã tồn tại. Không nơi nào khác trên thế giới có bất cứ nỗ lực nào được làm, để chuyển hóa năng lượng tình dục thành năng lượng tâm linh – và đó là điều mà tôi đang làm. Những những nhà báo thì không quan tâm đến thực tại; họ chỉ quan tâm đến "chuyện giật gân".

Ads Belove Post

Powered by RedCircle