Lời - Giao cảm

Lời - Giao cảm

Price:

Read more



Vasumati đã viết điều này:
Hôm nay và trong vài ngày qua trong bài nói, ngay khi thầy bắt đầu nói, thân thể tôi nằm dài ra trên sàn. Và cái gì đó bắt đầu xảy ra. Giọng thầy âu yếm tôi, làm thư giãn các cơ của tôi từng sợi một, dịu dàng ru ngủ tôi và kéo tôi vào trong im lặng của thầy cho tới khi tôi giống như một mảng rong biển trong sóng của đại dương vô hạn của thầy. Ôi, Osho ơi, tim tôi chết đi theo thầy, dâng lên và hạ xuống cùng thầy, thở cùng thầy. Liệu có thể là tôi đang trong tình yêu với thầy, đi cùng thầy, với rung động của thầy, sự hiện diện ấm áp và thơm tho của thầy? Khi tôi ở gần thầy, mọi câu hỏi đơn giản tan biến và chẳng có gì ngoài nhịp tim tôi, mưa và giọng thầy.
Vâng, Vasumati, nó đấy. Khi lời bắt đầu tan biến, cái gì đó sâu sắc, sâu lắng hơn nhiều xảy ra. Giao cảm. Việc gặp gỡ của Thầy và đệ tử, không như hai tâm trí mà như hai sự hiện diện, hội nhập vào nhau, tan chảy trong nhau, mất đi trong nhau. Chẳng bao lâu khoảnh khắc đó xảy ra khi đệ tử không còn tách rời, Thầy không còn tách rời. Họ đã trở thành một. Sự hợp nhất đó là mục đích của mọi tính đệ tử. Khi sự hợp nhất đó đã xảy ra, bạn đã biết Thầy, bạn đã say từ thầy, bạn đã hấp thu thầy. Bạn đã tới nhà.
Và thứ hai: không có đối lập với tôi. Nó có vẻ mâu thuẫn với bạn; với tôi nó không. Với tôi không có mâu thuẫn chút nào, vì từng mâu thuẫn đều không là gì ngoài việc là phần bù. Không có cách nào để mâu thuẫn thực sự. Đêm không mâu thuẫn với ngày. Nó chỉ cho việc nghỉ ngơi để năng lượng ngày được phục hồi lại vào buổi sáng. Nếu không có đêm, sẽ không có ngày nữa. Chính là qua đêm mà ngày sống, thu lại sinh lực. Và chính là qua ngày mà đêm được sinh ra. Chính là qua sống mà chết tới, và chính là qua chết mà sống quay lại lặp đi lặp lại. Chúng không phải là kẻ thù: chúng là bạn, đối tác trong cùng trò chơi, quan hệ bù nhau.
Cho nên nếu bạn hiểu tôi bằng tình yêu lớn, bạn sẽ thấy rằng những mâu thuẫn đó có vẻ giống như mâu thuẫn với bạn bởi vì việc hiểu của bạn là nhỏ. Khi việc hiểu của bạn lớn hơn chút ít, khi bạn đã đi tới giai đoạn cao hơn chút ít của tâm thức, những mâu thuẫn đó sẽ không có vẻ giống như mâu thuẫn - chúng sẽ là quan hệ bù nhau. Chúng sẽ làm cho bất kì cái gì tôi đang nói thành rất giầu có. Nó làm cho chúng giầu có.
Nếu bạn nói chỉ về Thiền, nó có một loại tính giầu có. Nếu bạn nói chỉ về Sufis, nó có một loại giầu có khác. Nhưng khi bạn nói về cả Sufis và Thiền, giầu có của bạn là mênh mông. Nó nhiều hơn là tổng của Thiền và Sufi giáo. Nó không phải chỉ là Thiền cộng với Sufi giáo: nó là Thiền nhân với Sufi giáo - nó là đa chiều. Do đó tôi liên tục nói qua các cửa sổ khác nhau. Lúc thì tôi đứng ở cửa sổ mở sang phương đông và tôi nói về phương đông và mặt trời mọc và buổi sáng. Và lúc thì tôi đứng ở cửa sổ mở sang phương tây và tôi nói về buổi tối và mặt trời lặn và cái đẹp của nó. Và tôi liên tục thay đổi vì có nhiều cánh cửa mở tới điều thiêng liêng. Jesus nói: Có nhiều biệt thự trong cung điện của Thượng đế. Có hàng triệu khả năng. Đó là tính vô hạn của Thượng đế, rằng bạn không thể vét cạn ngài được. Nhưng chú ý tới mọi khả năng chắc chắn làm cho bạn giầu có hơn vô hạn lần. Cho nên không có đối lập với tôi, mà chỉ có các phần bù.
Và điều thứ ba: không có câu trả lời, thực hay không thực. Tôi không định cho bạn câu trả lời như vậy. Điều tôi đang cho bạn là cái nhìn sâu vào trong bí ẩn của cuộc sống, không phải là câu trả lời mà là cái nhìn sâu vào trong bí ẩn của cuộc sống. Nếu câu trả lời của tôi gợi ra điều huyền bí trong bạn, tôi đã thành công. Nếu câu trả lời của tôi trở thành câu trả lời của bạn, tôi đã thất bại. Đừng coi câu trả lời của tôi như các câu trả lời. Tôi không phải là thầy giáo phổ thông. Tôi không có câu trả lời để trao cho bạn. Cái mà tôi phải trao cho bạn là ý nghĩa về điều bí ẩn và điều huyền bí.
Nhưng tôi hiểu. Điều đó là khó - tôi nói ngôn ngữ này, bạn nói ngôn ngữ khác. Khi tôi nói 'ngôn ngữ' tôi không ngụ ý tiếng Anh, tiếng Đức hay tiếng Pháp. Tôi ngụ ý... ngôn ngữ của tôi tới từ bản thể tôi, ngôn ngữ của bạn tới từ bản thể bạn. Chúng ta có thể nói cùng ngôn ngữ trên bề mặt, nhưng sâu bên dưới nó gần như không thể nào dịch ra được, điều tôi đang nói với bạn đấy. Không thể nào dịch được nó vào ngôn ngữ của bạn. Thế thì tại sao tôi vẫn cứ nói nó?
Tôi chỉ là dở hơi. Tôi không thể cưỡng lại được. Nó tràn ngập ra. Không có cách nào ngăn cản nó. Tôi phải nói nó - hệt như mây trĩu nặng với hạt mưa và nó phải mưa! Dù bạn có khả năng thấm đẫm nó hay không, đấy không phải là vấn đề. Đá có thể không có khả năng thấm nó vào. Hay, mảnh đất nào đó có thể thấm nó vào và sẽ tràn đầy xanh tươi và cái đẹp sẽ nảy sinh. Nhưng điều đó tất cả đều không quyết định được. Nó là điều để mở. Nó có thể xảy ra, nó có thể không xảy ra. Điều đó tuỳ thuộc vào cách bạn để tôi vào.
Tôi đã nghe một câu chuyện hay:
Vài năm trước ở Pháp, một cuộc gặp gỡ phi thường đã xảy ra. Một số triết gia hàng đầu từ Anh và Mĩ đã được mời tới gặp gỡ với người tương nhiệm trong lục địa. Họ đã trình bày các ý tưởng, chia sẻ kinh nghiệm, và khám phá mức độ 'trao đổi' có thể giữa họ. Ngay giữa bầu không khí rất tương đắc đó, các cuộc gặp gỡ được tổ chức, thảo luận xảy ra, và các bài diễn văn được đọc lên. Nhiều tình bạn phải đã được thiết lập và không chút rượu nào được uống, nhưng rõ ràng không có trao đổi triết học nào xảy ra.
Chẳng hạn, Gabriel Marcel đã cố gắng giải thích ý tưởng của ông ấy về Thượng đế, duyên dáng và siêu việt. Ông ấy liên tục gặp phải chống đối từ thính giả, từ các triết gia khác: "Nhưng ông ngụ ý gì bởi điều đó? Nhưng chắc chắn ông không ngụ ý điều này chứ? Làm sao lại có thể là...? Chẳng phải đúng là...? vân vân và vân vân.... "
Sau một chốc Marcel trở nên cáu tiết, và thính giả thì nhao nhao cả lên. Cuối cùng, ai đó trong thính giả hỏi Marcel sao ông ấy không đơn giản nói ra điều ông ấy ngụ ý. Vì ông ấy đã cố giải thích chính điều này một lúc rồi, ông ấy đơn thuần đáp lại, "Có lẽ tôi không thể nào giải thích được điều này cho các ông, nhưng nếu tôi có chiếc đàn piano ở đây tôi có thể chơi nó được." Và bởi vì không có đàn piano, không trao đổi nào là có thể. Nhưng tôi nghi ngờ: ngay cả với chiếc piano điều đó có thể đã không xảy ra - vì người khác có thể không hiểu được ngôn ngữ của âm nhạc nữa.
Vâng, đích xác đó là điều đang xảy ra ở đây. Điều tôi đang cố nói cho bạn là một loại âm nhạc mà tôi đã nghe thấy. Nó đã không được nghe bằng lời. Nó là âm thanh của tiếng nước chảy. Nó là trong tiếng gió thoảng qua rặng thông. Nó là tiếng hót của chim. Nó là trong im lặng của bóng tối. Nó là tia sáng mặt trời nhảy múa. Nó ở khắp chốn! Nhưng nó là âm nhạc. Và chừng nào bạn còn chưa có khả năng hiểu âm nhạc này, bạn sẽ không thể nào hiểu được tôi. Bạn sẽ liên tục hiểu lầm tôi.

0 Đánh giá

Ads Belove Post

Powered by RedCircle