Osho - Thử Thách Lớn Lao

Osho - Thử Thách Lớn Lao

Price:

Read more

Osho - Thử Thách Lớn Lao


(Sorry, Coming soon!)
Mục lục
Chương 1. Chuyến bay một mình tới một mình   
Chương 2. Thiền động
Chương 3. Yoga - Hiện tượng tự nhiên
Chương 4. LSD - Đường tắt tới samadhi giả
Chương 5. Cân bằng sông
Chương 6. Tôn giáo - Sự xa xỉ cuối cùng   
Chương 7. Những bí mật của tính môn đệ   
Chương 8. Thượng đế chính là tồn tại   
Chương 9. Từ cái không
Chương 10. Giữ nguyên khép kín với điều tầm thường - Kỹ thuật chuyển hóa   
Chương 11. Tìm kiếm cá nhân, truy tìm cá thể   
Chương 12. Giữa chết và tái sinh
Hết

Vào thiền là vượt lên kiến thức tích lũy của bạn. Thời điểm mà kiến thức này bị vượt qua thì việc tiếp thu bắt đầu. Và người tiếp thu có một cái gì đó rất khác. Họ chưa bao giờ tuyên bố rằng họ biết, họ luôn nhận biết sự ngu dốt của mình. Và càng nhận biết nhiều thì họ càng trở nên cởi mở với cái mới.
Thời điểm bạn tiếp thu một cái gì đó thì cũng là lúc vứt nó đi; ngược lại có mọi khả năng nó sẽ trở thành một phần kiến thức của bạn, một phần tích lũy của bạn. Nếu kiến thức của bạn xuất phát từ những kinh nghiệm quá khứ, vậy thì đó cũng là vay mượn, bởi vì bạn không là con người cũ tí nào nữa. Và cho dù kiến thức của bạn vay mượn từ quá khứ hay vay mượn từ ai đó thì cũng không có gì khác nhau.
Ngày hôm qua của tôi đã xa rồi; nó đã thực sự chết… nó không được tìm ra ở đâu ngoại trừ trong ký ức tôi. Bây giờ với tôi, ngày mai của tôi cũng là “người khác” như là bạn. Thực tế, nó còn “khác” hơn bởi vì bạn gần với tôi hơn. Ở thời điểm này, nếu bạn có thể tĩnh lặng, bạn là tôi, một phần của tôi.
Nếu tôi đang nói với bạn về một cái gì đó đến với tôi ngày hôm qua thì đó không phải là tôi sẽ nói chuyện với bạn. tôi sẽ là người chết, là bộ dữ liệu tê liệt. Tôi sẽ không sống ở thời điểm này, không được dàn xếp cho thời điểm này. Một cái gì đó chết sẽ được khẳng định thông qua tôi. Và tin vào một cái gì đó chết... đó là điều không thể.

Ads Belove Post

Powered by RedCircle