Chương 2. Hấp dẫn của bản ngã

Chương 2. Hấp dẫn của bản ngã

Price:

Read more

Yoga: Alpha và Omega (Tập 3)
Chương 2. Hấp dẫn của bản ngã

Câu hỏi thứ nhất:
Osho ơi,
Tôi cảm thấy xung đột giữa việc chùng lỏng và tự nhiên và việc nhận biết.
Không có xung đột, nhưng bạn có thể tạo ra xung đột. Ngay cả nơi không xung đột nào tồn tại, tâm trí vẫn tạo ra xung đột, bởi vì tâm trí không thể tồn tại mà không ở trong xung đột.
Chùng lỏng và tự nhiên sẽ cho bạn nhận biết tự phát. Không có nhu cầu làm bất kì nỗ lực nào về nhận biết; nó sẽ đi theo như cái bóng. Nếu bạn chùng lỏng và tự nhiên, nó sẽ tới. Không cần làm bất kì nỗ lực khác nào vì nó bởi vì chùng lỏng và tự nhiên tự động nở hoa trong nhận biết. Hay, nếu bạn nhận biết, thế thì bạn sẽ trở thành chùng lỏng và tự nhiên. Chúng cả hai đi cùng nhau. Nhưng nếu bạn cố cả hai, thế thì bạn sẽ tạo ra xung đột. Không cần cố cả hai cùng nhau.
Điều đó có nghĩa gì khi tôi nói, chùng lỏng và tự nhiên? Nó nghĩa là: không làm nỗ lực nào. Cứ là bất kì cái gì bạn đang là. Nếu bạn vô nhận biết, thế thì cứ vô nhận biết đi, vì đó là điều bạn đang là trong trạng thái chùng lỏng và tự nhiên của bạn. Vô nhận biết đi. Nếu bạn làm bất kì nỗ lực nào, thế thì làm sao bạn có thể chùng lỏng và tự nhiên được? Đơn giản thảnh thơi, và chấp nhận bất kì cái gì đang là hoàn cảnh - và chấp nhận việc chấp nhận của bạn nữa. Đừng đi từ đó. Thời gian sẽ trôi qua trước khi mọi sự lắng đọng xuống. Trong thời kì chuyển tiếp đó, bạn có thể không nhận biết bởi vì mọi sự đang lắng đọng. Một khi mọi sự được lắng đọng và luồng chảy là tự nhiên bạn sẽ đột nhiên thấy ngạc nhiên. Không mong đợi, một sáng, bạn thấy bạn nhận biết - không cần làm nỗ lực nào.
Hay, nếu bạn đang làm việc qua nhận biết - và cả hai phương pháp này là khác nhau, chúng bắt đầu từ các quan điểm khác nhau - thế thì đừng nghĩ tới chùng lỏng và tự nhiên. Bạn đơn giản làm việc với nó thông qua nỗ lực của bạn để nhận biết. Sẽ mất thời gian lâu... khi nhận biết trở thành tự nhiên và không nỗ lực nào được cần. Chừng nào điểm này còn chưa tới, nơi không nỗ lực nào được cần, nhận biết vẫn còn chưa được đạt tới đâu. Khi bạn có thể quên tất cả nỗ lực và đơn giản nhận biết, chỉ thế thì bạn đã đạt tới nó. Thế thì, ngay bên cạnh, bạn sẽ thấy hiện tượng chùng lỏng và tự nhiên. Chúng tới cùng nhau. Chúng bao giờ cũng xảy ra cùng nhau. Chúng là hai mặt của cùng một hiện tượng, nhưng bạn không thể làm việc trên chúng cùng nhau.
Điều đó cũng giống như người trèo lên núi. Có nhiều con đường; tất cả chúng đều lên tới đỉnh, tất cả chúng đều lên cao trào trên đỉnh. Nhưng bạn không thể bước trên hai con đường cùng nhau được. Nếu bạn thử bạn sẽ phát điên và bạn sẽ không bao giờ lên tới đỉnh cả. Làm sao bạn có thể bước đi trên hai con đường cùng nhau, và biết rõ rằng chúng tất cả đều dẫn tới cùng đỉnh? Nhưng người ta phải bước chỉ một con đường thôi. Chung cuộc, khi người ta lên tới đỉnh, người ta sẽ thấy mọi con đường đều đã lên tới đó. Để bước đi bao giờ cũng chọn một con đường thôi. Tất nhiên, khi bạn đạt tới, mọi con đường sẽ đạt tới cùng một điểm, cùng đỉnh.
Có tính nhận biết là một kiểu quá trình khác. Phật đã đi theo nó. Ông ấy đã gọi nó là việc tự nhớ hay chính tâm. Trong thời đại này một vị Phật khác, George Gurdjieff, đã theo nó; ông ấy gọi nó là tự nhớ. Vị Phật khác nữa, Krishnamurti, cứ nói hoài về nhận biết, tỉnh táo. Đây là một con đường. Tilopa thuộc về con đường khác, con đường của việc chùng lỏng và tự nhiên - thậm chí không bận tâm về nhận biết, chỉ là bất kì cái gì bạn đang là, không làm nỗ lực nào vì bất kì cải tiến nào. Và tôi bảo bạn, quan điểm của Tilopa là cao hơn Phật, Gurdjieff và Krishnamurti, bởi vì ông ấy không tạo ra xung đột. Ông ấy đơn giản nói, “Cứ là bất kì cái gì ông đang là.” Thậm chí không nỗ lực tâm linh... bởi vì cái đó nữa cũng là một phần của bản ngã. Ai đang cố cải tiến? Ai đang cố nhận biết? Ai đang cố đạt tới chứng ngộ? Ai là điều này bên trong bạn? - nó lại là cùng bản ngã đó thôi. Cùng bản ngã đã cố trở thành tổng thống một nước hay thủ tướng, bây giờ cố đạt tới Phật tính.
Bản thân Phật đã gọi chứng ngộ là 'cơn ác mộng cuối cùng'. Chứng ngộ, cơn ác mộng cuối cùng, bởi vì nó lại là giấc mơ... Và không chỉ nó là giấc mơ mà là ác mộng, bởi vì bạn khổ qua nó. Quan điểm của Tilopa là quan điểm tối thượng. Nếu bạn có thể hiểu được nó, thì không nỗ lực nào được cần theo bất kì loại nào. Bạn đơn giản thảnh thơi và hiện hữu, và mọi thứ đi theo cách riêng của nó. Người ta đơn giản là không làm: ngồi yên tĩnh, và xuân tới và cỏ tự nó mọc lên.
Câu hỏi thứ hai:
Osho ơi,
Điều được hiểu là, trong quá khứ, nhiều trường phái yoga đã dạy chủ yếu qua kìm nén. Và rất ít người đã đạt tới qua nó. Chẳng lẽ không có khả năng là, ngay cả ngày nay, kĩ thuật kìm nén có thể phù hợp với loại người nào đó?
Điều thứ nhất: không bao giờ! - không người biết nào đã bao giờ dạy kìm nén.
Điều thứ hai: không bao giờ có bất kì ai đã đạt tới qua nó.
Nhưng tiền giả tồn tại mọi nơi. Cách là tự nhiên là rất đơn giản, nhưng có vẻ rất khó với bạn vì bản ngã muốn cái gì đó khó khăn để vật lộn, để được thách thức, để chinh phục nó. Bản ngã tồn tại qua thách thức thường xuyên. Nếu cái gì đó tuyệt đối đơn giản, bản ngã rơi bịch xuống. Nếu bạn không có gì làm mà ngồi yên tĩnh và im lặng và để mọi sự hiện hữu, và để mọi thứ đi tới chỗ chúng đi, không hoạt động nào về phần bạn, thế thì khi nào và làm sao bản ngã sẽ tồn tại được? Không có khả năng nào.
Trong chùng lỏng và tự nhiên, bản ngã rơi bịch xuống hoàn toàn, ngay lập tức. Nó biến mất bởi vì bản ngã cần hoạt động thường xuyên. Bản ngã giống như đi xe đạp: bạn phải đạp nó liên tục. Nếu bạn dừng đạp, nó có thể đi thêm vài mét hay vài chục mét vì đà quá khứ, nhưng nó phải đổ xuống. Xe đạp và người đi xe cả hai sẽ đổ kềnh. Xe đạp cần việc đạp thường xuyên. Thậm chí bạn đạp rất chậm, bạn sẽ ngã xuống. Nó cần việc nạp năng lượng liên tục.
Bản ngã cũng giống như đạp xe - bạn phải nuôi dưỡng nó liên tục: thách thức này, thách thức nọ, hoạt động này, hoạt động nọ - cái gì đó phải được đạt tới. Đỉnh Everest phải bị chinh phục, bạn phải lên tới mặt trăng - cái gì đó bao giờ cũng ở tương lai. Bạn phải đạp, và thế thì bản ngã tồn tại. Bản ngã tồn tại trong hoạt động.... Bất hoạt, đơn giản chiếc xe đạp đổ kềnh, và người đạp xe cũng đổ. Ngay lập tức toàn thể hoạt động biến mất và cùng nó bản ngã biến mất.
Đó là lí do tại sao những thứ đơn giản có vẻ khó cho bản ngã và những thứ khó có vẻ đơn giản. Nếu tôi bảo bạn rằng con đường là rất, rất gian truân, bạn sẽ sẵn sàng đi theo ngay lập tức. Nếu tôi nói điều đó là rất đơn giản, nó đơn giản tới mức bạn chẳng cần thậm chí lấy một bước, nó đơn giản tới mức bạn không cần đi đâu cả, chỉ ngồi trong nhà bạn và nó sẽ xảy ra, bạn đơn giản sẽ quên tôi và điều tôi nói. Bạn sẽ đơn giản đi khỏi tôi cứ dường như bạn đã không nghe chút nào. Bạn sẽ tới ai đó người đang nói cái gì đó vô nghĩa và tạo ra khó khăn nào đó cho bạn. Đó là tại sao kìm nén đi vào sự tồn tại, bởi vì đó là điều khó nhất trên thế giới, kìm nén - gần như không thể được vì nó chưa bao giờ thành công, nó bao giờ cũng là thất bại.
Làm sao bạn có thể kìm nén được con người bạn bằng phần khác? Điều đó cũng giống như cố thắng, bằng tay phải của bạn cố đánh bại tay trái của bạn. Bạn có thể giả vờ, sau một chút hoạt động bạn có thể giả vờ rằng tay phải ở trên đỉnh và tay trái bị đè, nhưng bạn nghĩ nó bị đè hay nó bị chinh phục? Làm sao bạn có thể chinh phục được một phần của con người bạn bởi phần khác? - chỉ giả vờ thôi. Nếu bạn kìm nén dục, vô dục - brahmacharya sẽ là giả vờ, đạo đức giả. Nó chỉ là tay phải nằm ra và đợi đó, giúp cho bạn giả vờ. Bất kì khoảnh khắc nào nó có thể lật mọi thứ lần nữa - và nó sẽ lật. Cái mà bạn đã chinh phục phải bị chinh phục đi chinh phục lại, bởi vì nó không bao giờ là thắng lợi thực. Và, đến cuối cùng, bạn thấy rằng bạn đã từng chiến đấu cả đời và chẳng cái gì đã được đạt tới. Thực ra, duy nhất bạn sẽ bị thất bại, không gì khác. Cả đời bạn sẽ bị thất bại.
Không thầy nào, người biết, không thầy nào, người chứng ngộ, đã bao giờ thuyết giảng kìm nén. Nhưng họ đã thuyết giảng cái gì đó mà có thể có vẻ giống như kìm nén với những người không biết, cho nên để tôi làm phân biệt này rõ ràng ra. Chẳng hạn - phân biệt này là rất tinh tế - Phật, Mahavira cả hai đều dạy về nhịn ăn, cả hai đều dạy về brahmacharya, vô dục. Họ dạy kìm nén sao? Họ không thể... và họ không có dạy.
Khi Phật nói, “Cứ nhịn ăn đi,” ông ấy ngụ ý gì? Kìm nén cơn đói của bạn sao? - không. Ông ấy nói, “Quan sát cơn đói của bạn.” Thân thể sẽ nói, “tôi đó.” Bạn đơn giản ngồi bên trong bản thể mình và quan sát. Không làm gì hoặc nuôi thân thể hoặc kìm nén cơn đói. Bạn đơn giản quan sát cơn đói. Không hoạt động nào được cần về phần bạn - và kìm nén là một hoạt động. Khi bạn kìm nén cơn đói, bạn sẽ làm gì? Bạn sẽ không có khả năng quan sát nó. Thực ra, đó là điều duy nhất mà bạn sẽ né tránh.
Người muốn kìm nén cơn đói và người đã đi vào nhịn ăn, như người Jaina làm mọi năm, họ sẽ làm gì? Họ sẽ cố làm sao lãng tâm trí đi đâu đó khác để cho cơn đói không được cảm thấy. Họ sẽ tụng mật chú, hay họ sẽ đi tới đền chùa và nhẩm đọc kinh, hay họ sẽ đi tới người lãnh đạo tôn giáo của họ để nghe ông ấy, để cho tâm trí bị dính líu và họ không chú ý tới cơn đói đang có đó. Đây là kìm nén. Kìm nén nghĩa là: cái gì đó có đó và bạn không nhìn vào nó và bạn giả vờ cứ như là nó không có đó. Cho nên nếu bạn bị bận rộn, sâu trong tâm trí, thế thì cơn đói không thể xuyên thấu được và không thể đem chú ý của bạn tới bản thân nó được. Cơn đói sẽ cứ gõ cửa, nhưng bạn đang nhẩm mật chú to tới mức bạn không nghe thấy tiếng gõ cửa. Kìm nén nghĩa là làm sao lãng tâm trí bạn khỏi con người bạn.
Bạn đã lấy lời nguyện vô dục, bạn đã lấy cuộc đời của một brahmachari; bây giờ bạn sẽ làm gì khi ham muốn dục nảy sinh và người đàn bà đẹp đi ngang qua? Bạn sẽ bắt đầu tụng mật chú: “Rama, Rama, Rama.” Bạn né tránh. Bạn đang thả tấm rèm lên mắt bạn. Bạn giả vờ dường như người đàn bà này không có đó. Nhưng người đàn bà có đó và đó là lí do tại sao bạn đang tụng tên Rama, và to thế.
Ở Ấn Độ, mọi người phải tắm sáng. Ở làng tôi có một cái hồ rất đẹp, một con sông, và mọi người ra đó để tắm sáng. Ở đó, vào thời thơ ấu của tôi, lần đầu tiên tôi trở nên nhận biết về thủ đoạn của kìm nén. Sông lạnh - đặc biệt vào mùa đông - mọi người đi ra đó tắm... Tôi quan sát họ tắm trong mùa hè nữa, và họ sẽ không tụng: “Rama, Hari Krishna, Hari Krishna.” Nhưng vào mùa đông, bởi vì sông lạnh thế và họ tụng to thế, họ quên sông đi. Họ đằm mình và họ nhảy ra. Tâm trí họ đang dính líu vào việc tụng. Sáng càng lạnh, tiếng tụng về Thượng đế càng to.
Vào thời thơ ấu của tôi, quan sát mọi người ở đó, lần đầu tiên tôi trở nên nhận biết về thủ đoạn này, điều họ đang làm, bởi vì tôi thấy cùng những người đó đi tắm vào mùa hè và họ không bận tâm về Rama, Hari Krishna, hay bất kì ai - nhưng vào mùa đông, đột nhiên họ trở thành tôn giáo sao? Họ đã học được thủ đoạn, cách để né tránh sự kiện, và sự kiện là có đánh và đá và sống động - chuyển tâm trí đi đâu đó khác.
Bạn có thấy mọi người đi qua phố đơn độc trong đêm khi trời tối không? Họ bắt đầu hát bài ca, hay hu ýt sáo, hay lầm rầm. Họ làm gì? - cùng thủ đoạn đó. Lầm rầm, họ quên bóng tối. Hát to bài ca, họ lắng nghe giọng nói riêng của họ và cảm thấy rằng họ không một mình. Giọng nói cho cảm giác rằng họ không một mình. Được bao quanh bởi giọng nói của họ, bóng tối đã biến mất với họ. Bằng không, nếu họ đi một cách im lặng trong phố đơn độc trong đêm tiếng bước chân của họ tạo ra sợ hãi, cứ dường như ai đó đang đi theo. Đây là thủ đoạn đơn giản.
Mahavira và Phật không thể nói và không thể dạy những lừa dối như vậy. Họ dạy về nhịn ăn, nhưng việc nhịn của họ là khác toàn bộ, về chất. Trên bề mặt cả hai người nhịn ăn sẽ là như nhau, nhưng khác biệt tồn tại sâu bên dưới. Sâu bên dưới, người theo Mahavira hay Phật sẽ nhịn ăn và sẽ không làm hoạt động nào trong tâm trí. Người đó sẽ quan sát và người đó sẽ chú ý tới cơn đói. Thế rồi nảy sinh một hiện tượng rất, rất đẹp: nếu bạn chú ý tới cơn đói, nó biến mất. Không thức ăn nào, nó biến mất. Tại sao? Điều gì xảy ra trong việc chú ý tới cơn đói?
Khi ham muốn dục nảy sinh, người ta đơn giản chú ý toàn bộ tới nó; không phán xét, không nói điều này là tốt hay xấu, không nói điều này là xấu xa, không nói rằng đây là khêu gợi từ quỉ. Không, không đánh giá chút nào, bởi vì mọi đánh giá đều thuộc vào tâm trí và việc chứng kiến không phải là của tâm trí. Tốt, xấu - mọi phân biệt đều thuộc về tâm trí, và việc chứng kiến là không phân chia, là một. Nó không tốt không xấu, nó đơn giản hiện hữu. Người ta chú ý tới cơn đói hay tới ham muốn dục, chú ý toàn bộ - và chú ý toàn bộ là năng lượng mạnh thế, nó là lửa - cơn đói đơn giản bị thiêu cháy, ham muốn dục đơn giản bị thiêu cháy. Cái gì xảy ra? Cái gì là cơ chế bên trong?
Ban cảm thấy đói... Thực ra, bạn chưa bao giờ đói cả. Thân thể đã đói, bạn chưa bao giờ đói. Nhưng bạn bị đồng nhất với thân thể rằng, “Mình là thân thể.” Đó là lí do tại sao bạn đói. Khi bạn chú ý tới cơn đói một khoảng cách được tạo ra, sự đồng nhất bị phá vỡ. Sự đồng nhất không còn đó. Bạn không còn là thân thể; thân thể đói và bạn là người quan sát. Đột nhiên tự do phúc lạc nảy sinh trong bạn rằng “Mình không là thân thể, mình chưa bao giờ là thân thể. Thân thể đói; mình không đói.” Chiếc cầu bị gẫy - bạn là tách rời.
Thân thể có ham muốn dục vì thân thể đã tới từ dục. Thân thể có ham muốn dục vì mọi tế bào thân thể đều có tính dục. Mẹ bạn và bố bạn, trong hoạt động dục, sâu sắc, đã tạo ra thân thể bạn. Tế bào thứ nhất của thân thể bạn tới từ đam mê dục sâu sắc; chúng mang phẩm chất của điều đó. Và những tế bào đó đã tự nhân bản chúng lên; đó là cách toàn thân thể bạn được tạo ra. Toàn thân bạn là đam mê dục. Ham muốn nảy sinh. Điều đó là tự nhiên cho thân thể, không cái gì sai trong nó. Thân thể là năng lượng dục và không gì khác.
Brahmacharya là không có khả năng cho thân thể: tính dục là tự nhiên cho thân thể. Và với bạn chỉ brahmacharya là tự nhiên; dục là phi tự nhiên, tuyệt đối phi tự nhiên. Đó là lí do tại sao chúng ta gọi là vô dục, brahmacharya. Từ tiếng Anh ‘celibacy - độc thân’ là không thật hay lắm. Điều đó là rất bình thường, rẻ mạt. Nó không mang nghĩa của brahmacharya. Brahmacharya được dẫn ra từ gốc brahman. Từ ‘brahmacharya’ nghĩa là bạn đã đi tới đạt tới, bạn đã đi tới biết rằng bạn là brahman, điều tối thượng, điều thiêng liêng - bạn là bản thân Thượng đế.
Khi người ta bắt đầu cảm thấy điều này, rằng người ta là bản thân Thượng đế, thế thì có vô dục thực. Bởi vì thế thì không có vấn đề gì. Điều gì xảy ra, điều gì là điều huyền bí... khi bạn tách rời, khi chiếc cầu bị gẫy, bạn không bị đồng nhất với thân thể. Bạn không nói, “Mình là thân thể,” bạn nói, “Mình ở trong thân thể, nhưng không là thân thể. Mình sống trong ngôi nhà này, nhưng mình không là ngôi nhà. Mình ở trong quần áo này, nhưng quần áo không phải là mình.” Khi bạn đã đạt tới điều này.... Và tôi nói đạt tới, bởi vì về mặt trí tuệ bạn đã biết nó - điều đó không phải là vấn đề; bạn đã chưa nhận ra nó. Khi bạn nhận ra trong chú ý sâu sắc tới đói, hay tới dục, hay bất kì cái gì - bạn nhận ra; đột nhiên chiếc cầu biến mất giữa thân thể là linh hồn được hiện thân. Khi lỗ hổng có đó và bạn đã trở thành nhân chứng, thế thì thân thể sống qua hợp tác của bạn.
Thân thể không thể sống được nếu không có hợp tác của bạn. Đó là điều xảy ra khi thân thể chết: thân thể là tuyệt đối như cũ, chỉ hợp tác của bạn không còn đó. Bạn đã đi ra khỏi ngôi nhà, đó là lí do tại sao thân thể chết. Bằng không, không ai đã bao giờ chết. Thân thể vẫn thế, nhưng thân thể phụ thuộc vào năng lượng của bạn, bạn phải liên tục nạp năng lượng cho thân thể. Nó tồn tại với hợp tác của bạn; nó không có sự tồn tại của riêng nó. Chính là qua bạn nó mới cùng tồn tại. Bằng không, nó sẽ rã rời ra. Bạn là trung tâm và là nhân tố kết tinh trong nó.
Khi trong cơn đói, người ta quan sát cơn đói; sự hợp tác không có đó. Nó là cái chết tạm thời. Bạn không hỗ trợ cho thân thể. Khi bạn không hỗ trợ cho thân thể, làm sao thân thể có thể cảm thấy đói được? - bởi vì thân thể không thể cảm được cái gì; việc cảm là của bản thể bạn. Cơn đói có thể có đó trong thân thể, nhưng thân thể không thể cảm được, nó không có cách nào để cảm.
Bây giờ, chỉ trong thập kỉ này, các nhà giải phẫu não đã trở nên nhận biết về một hiện tượng rất bí ẩn nào đó: rằng não, cái cảm thấy mọi thứ, không có cảm giác trong hệ thần kinh riêng của nó. Bạn có thể nằm đó thức hoàn toàn trên bàn của nhà giải phẫu não và đầu bạn có thể bị mở ra và ông ấy có thể cắt các mô não của bạn - bạn sẽ không cảm giác. Không cần thuốc mê gì cả. Ông ấy có thể làm một cửa sổ trong đầu, ông ấy có thể khoan một lỗ trong đầu; bạn sẽ cảm thấy việc khoan vào xương sọ, nhưng một khi ông ấy chạm tới bên trong thì không có cảm giác chút nào. Nếu ông ấy cắt cả bộ não hoàn toàn bạn sẽ không biết, và bạn hoàn toàn thức.
Nhiều người ở phương Tây đang đi với nhiều bộ phận bị cắt - họ không biết. Nhiều người đang đi với điện cực nào đó trong não họ - họ không biết và họ không thể cảm thấy.... Đá có thể được đặt vào trong đầu bạn, bên trong, và bạn sẽ không bao giờ cảm thấy rằng nó có đó bởi vì trong não không có cảm giác. Thế thì cảm giác này tới từ đâu?
Não là phần tinh tế nhất của thân thể, phần nhạy bén nhất; thế mà nó không có cảm giác. Cảm giác tới từ bản thể bạn. Nó được vay mượn bởi thân thể, thân thể không có cảm giác của riêng nó. Một khi bạn quan sát cơn đói - và nếu việc quan sát là thực, đích thực, và bạn không né tránh - cơn đói biến mất.
Việc nhịn ăn của một Mahavira hay một Phật là khác toàn bộ với việc nhịn ăn của người Jaina và Phật tử. Brahmacharya của Mahavira là khác toàn bộ với brahmacharya của sư Jaina. Mahavira không né tránh nó, ông ấy đơn giản quan sát nó. Quan sát, nó biến mất. Chứng kiến, nó không được tìm thấy ở đó. Né tránh, nó đi theo bạn. Thực ra, không chỉ đi theo bạn, nó ám ảnh bạn.
Không yoga nào dạy kìm nén - không thể dạy được - nhưng có những nhà yogi dạy điều đó. Họ là thầy giáo; họ đã không nhận ra bản thể bên trong nhất của họ. Cho nên thậm chí không tồn tại một người nào có thể đạt tới Phật tính qua kìm nén. Điều đó là không thể được, nó đơn giản không thể được. Qua nhận biết người ta đạt tới, không qua kìm nén.
Câu hỏi thứ ba:
Osho ơi,
Trong thiền, sao lãng thường là đau thể xác. Thầy nói về thiền khi đau xảy ra đi?
Đây là điều tôi đã nói tới. Nếu bạn cảm thấy đau, chăm chú vào nó, đừng làm gì cả. Chăm chú là lưỡi gươm vĩ đại - nó chém qua mọi thứ. Bạn đơn giản chăm chú tới cái đau.
Chẳng hạn, bạn đang ngồi trong phần cuối của thiền một cách im lặng, bất động, và bạn cảm thấy nhiều vấn đề trong thân thể. Bạn cảm thấy chân tê dại sắp chết, có ngứa ngáy trong tay, bạn cảm thấy kiến bò trên thân thể và nhiều lần bạn đã nhìn - chả có kiến nào. Việc bò này là ở bên trong, không ở bên ngoài. Bạn phải làm gì? Bạn cảm thấy chân tê dại sắp chết - quan sát vào, cứ dồn toàn thể chăm chú vào nó. Bạn cảm thấy ngứa ngáy - đừng gãi, điều đó sẽ không ích gì. Bạn cứ giữ chăm chú của bạn. Thậm chí đừng mở mắt ra. Cứ giữ chăm chú bên trong và chờ đợi và quan sát, và trong vòng vài giây việc ngứa biến mất. Bất kì cái gì xảy ra - cho dù bạn cảm thấy đau, đau nhói trong dạ dầy hay trong đầu, điều đó là có thể, bởi vì trong thiền toàn thân thay đổi. Nó thay đổi hoá chất của nó. Những thứ mới bắt đầu xảy ra; thân thể đang trong hỗn độn. Thỉnh thoảng dạ dầy sẽ bị ảnh hưởng bởi vì trong dạ dầy bạn đã kìm nén nhiều xúc động, và chúng tất cả đều bị khuấy động lên. Thỉnh thoảng bạn sẽ cảm thấy buồn nôn, mửa. Thỉnh thoảng bạn sẽ cảm thấy đau buốt trong đầu bởi vì thiền đang thay đổi cấu trúc bên trong của não bạn. Bạn thực sự trong hỗn độn khi đi qua thiền. Chẳng mấy chốc mọi sự sẽ lắng đọng. Nhưng, với thời gian hiện thời, mọi sự sẽ bất ổn.
Vậy bạn định làm gì? Bạn đơn giản nhìn cái đau ở trong đầu; quan sát nó. Bạn là người quan sát. Bạn chỉ quên rằng bạn là người làm, và dần dần mọi thứ rút xuống và rút xuống đẹp và duyên dáng tới mức bạn không thể tin được chừng nào bạn chưa biết nó. Và không chỉ có việc cái đau đó biến mất khỏi đầu; bởi vì năng lượng đã tạo ra đau, nếu nó được quan sát, cái đau biến mất và cùng năng lượng đó trở thành niềm vui thích.
Năng lượng này là một. Đau hay vui thích là hai chiều của cùng một năng lượng.
Nếu bạn có thể vẫn còn im lặng ngồi và chú ý tới các sao lãng, mọi sao lãng biến mất. Và khi mọi sao lãng biến mất, bạn đột nhiên trở nên nhận biết rằng toàn thân đã biến mất.
Thực ra, cái gì đã xảy ra? Tại sao những điều này đã xảy ra? - và khi bạn không thiền chúng không xảy ra. Bạn có đó cả ngày và tay chả bao giờ ngứa, đầu không đau và dạ dầy hoàn hảo và chân ổn thoả. Mọi thứ đều ổn. Cái gì thực sự xảy ra? Tại sao, trong thiền, những điều này đột nhiên bắt đầu?
Thân thể đã là người chủ lâu thế rồi, và trong thiền bạn đang ném thân thể ra khỏi quyền làm chủ của nó. Bạn đang truất ngôi nó. Nó níu bám; nó cố gắng theo đủ mọi cách để vẫn còn là người chủ. Nó sẽ tạo ra nhiều thứ để làm sao lãng bạn để cho thiền bị mất đi; bạn bị tống ra khỏi cân bằng và thân thể lại lên ngôi. Mãi cho tới giờ, thân thể vẫn còn là người chủ và bạn đã từng là nô lệ. Qua thiền, bạn đang thay đổi toàn thể mọi sự; đó là cuộc cách mạng lớn. Và, tất nhiên, không kẻ cai trị nào muốn bị tống ra khỏi quyền lực của nó.
Thân thể chơi trò chính trị - đó là điều đang xảy ra. Khi nó tạo ra đau tưởng tượng, ngứa, kiến bò, thân thể đang cố gắng làm sao lãng bạn. Và điều đó là tự nhiên, bởi vì thân thể vẫn còn trong cai trị lâu thế, trong nhiều kiếp nó đã từng là hoàng đế và bạn đã từng là nô lệ. Bây giờ bạn đang thay đổi mọi thứ lộn ngược lại. Bạn đang đòi lại ngôi vị của bạn, và điều tự nhiên là thân thể sẽ cố gắng bất kì cái gì nó có thể làm để quấy rối bạn. Nếu bạn bị quấy rối, bạn bị lạc. Bình thường, mọi người kìm nén những điều này. Họ sẽ bắt đầu tụng mật chú; họ sẽ không nhìn vào thân thể.
Tôi không dạy bạn bất kì loại kìm nén nào. Tôi dạy chỉ nhận biết. Bạn cứ quan sát, chăm chú, và bởi vì nó là giả, ngay lập tức nó sẽ biến mất. Khi tất cả những đau và ngứa và kiến đã biến mất và thân thể đã lắng đọng vào đúng chỗ của việc là nô lệ, đột nhiên nhiều phúc lạc thế nảy sinh tới mức bạn không thể chứa được nó. Đột nhiên nảy sinh nhiều lễ hội thế trong bản thể bạn không thể diễn đạt được; bạn tràn ngập với an bình đi qua hiểu biết, với phúc lạc mà không phải của thế giới này.
Câu hỏi thứ tư:
Osho ơi,
Trong khi nói về tình yêu hôm qua, thầy đã nói nó là nhu cầu cơ bản mà chúng ta phải cố gắng và hoàn thành. Thầy cũng nói rằng nó đem tới khổ lặp lại. Vậy thì làm sao người ta có thể sống một cách có nghĩa nếu cố gắng của chúng ta để hoàn thành tình yêu bao giờ cũng kết thúc trong khổ?
Mọi cố gắng của bạn bao giờ cũng kết thúc trong khổ. Không chỉ cố gắng được làm hướng tới tình yêu đâu - mọi cố gắng của bạn, một cách vô điều kiện, đều kết thúc trong khổ, bởi vì mọi cố gắng đều bắt nguồn từ bản ngã. Không nỗ lực nào sẽ thành công bởi vì người làm là nguyên nhân của mọi khổ. Nếu bạn có thể trong tình yêu mà không có người yêu ở đó, thế thì sẽ không có khổ.
Điều đó dường như rất, rất khó: làm sao ở trong tình yêu mà không có người yêu ở đó? Người yêu gây ra khổ, không phải tình yêu. Người yêu bắt đầu mọi sự mà kết thúc ở địa ngục. Mọi người yêu đều thất bại, và tôi không làm ngoại lệ nào; nhưng yêu không bao giờ thất bại. Cho nên bạn phải hiểu: bạn phải không có đó trong tình yêu của bạn. Yêu nên có đó, nhưng không có bản ngã nào trong nó. Bạn nên bước đi, nhưng người bước không nên có đó. Bạn nên ăn, nhưng người ăn không nên có đó. Bạn nên làm bất kì cái gì được yêu cầu, nhưng người làm không nên có đó.
Đây là toàn thể kỉ luật. Đây là kỉ luật duy nhất của tôn giáo. Người tôn giáo không phải là người thuộc vào bất kì tôn giáo nào. Thực ra, người tôn giáo chưa bao giờ thuộc vào bất kì tôn giáo nào. Người tôn giáo là người đã vứt bỏ người làm và sống một cách tự nhiên, và chỉ hiện hữu ở đó.
Thế thì yêu có phẩm chất khác - nó không có tính sở hữu, nó không ghen tuông. Nó đơn giản cho. Nó không là mặc cả; bạn không thương mại trong nó. Nó không là món hàng, nó là việc tràn ngập của hiện hữu của bạn. Bạn chia sẻ nó. Thực ra, trong trạng thái đó của bản thể nơi yêu tồn tại và không có người yêu, không phải là bạn đang trong tình yêu với ai đó và không trong tình yêu với ai đó khác, bạn đơn giản 'trong yêu'. Đó không phải là vấn đề về đối thể.
Nó cũng giống như việc thở. Bạn thở với ai... bạn đơn giản thở thôi. Bất kì ai đang ở cùng bạn đều không là hoàn cảnh, và cũng giống như điều đó, bạn đang trong tình yêu với ai trở thành không liên quan, bạn đơn giản trong yêu - bất kì ai đang cùng với bạn! Hay, có thể không có ai cả. Bạn có thể ngồi trong căn phòng rỗng, nhưng yêu cứ chảy. Bây giờ yêu không phải là hoạt động, nó là hiện hữu của bạn. Bạn không thể bật nó lên hay tắt nó đi - nó là bạn. Điều này là ngược đời.
Khi bạn biến mất, thế thì yêu là bạn; khi bạn không có, thế thì chỉ yêu là có. Chung cuộc, bạn hoàn toàn quên về yêu vì ai có đó để mà nhớ nó? Thế thì yêu chỉ giống như hoa nở ra, mặt trời mọc, sao đầy trời đêm - nó chỉ xảy ra. Ngay cả bạn chạm vào đá, bạn chạm nó một cách yêu mến. Điều đó đã trở thành hiện hữu của bạn.
Đó là nghĩa của câu nói của Jesus, “Yêu kẻ thù của ông.” Vấn đề không phải là yêu kẻ thù, nó là việc trở thành yêu. Thế thì bạn không thể làm gì khác được. Cho dù kẻ thù tới, bạn phải yêu. Không có gì khác để làm. Ghét là ngu xuẩn tới mức nó có thể tồn tại chỉ với bản ngã. Ghét là ngu xuẩn bởi vì bạn đang nện búa vào người khác, và nện búa vào bản thân bạn còn nhiều hơn vào người khác. Nó là ngu xuẩn bởi vì mọi điều hại mà bạn làm sẽ quay lại bạn. Nó sẽ quay lại bạn nhiều lần hơn. Bạn sẽ bị nghiền nát dưới bụi phóng xạ. Nó đơn giản ngu xuẩn, ngốc nghếch. Mọi tội lỗi đều ngu xuẩn và ngốc nghếch.
Đó là lí do tại sao ở phương Đông chúng ta chỉ biết một tội lỗi, và đó là dốt nát. Mọi thứ khác chỉ là sản phẩm phụ. Khi tôi nói về yêu, tôi nói về yêu mà không có người yêu. Và nếu yêu của bạn đang mang bạn tới khổ, biết cho rõ nó không phải là yêu đâu. Chính bản ngã của bạn đem tới khổ đấy. Bản ngã đầu độc mọi thứ, bất kì cái gì bạn chạm vào. Điều đó giống như Vua Midas: bất kì cái gì ông ấy chạm vào đều biến thành vàng. Bản ngã giống hệt Vua Midas - bất kì cái gì nó chạm vào đều thành chất độc. Và bạn biết Midas rơi vào khó khăn và rắc rối gì rồi!
Mọi thứ đều biến thành vàng, và ngay cả thế ông ta trở thành khốn khổ, khốn khổ như bất kì người nào đã từng khốn khổ trên thế gian này. Ông ta chạm vào con gái ông ta, người mà ông ta yêu mến, và cô bé trở thành vàng. Ông ta chạm vào vợ và vợ biến thành vàng. Ông ta chạm vào thức ăn và thức ăn trở thành vàng. Ông ta không thể uống được, ông ta không thể ăn được, ông ta không thể ngủ được, ông ta không thể yêu được, ông ta không thể đi được. Họ hàng riêng của ông ta trốn biệt. Người hầu sẽ đứng từ xa, bởi vì nếu họ lại gần và tình cờ ông ta chạm vào, họ sẽ thành vàng. Vua Midas phải đã tuyệt đối phát điên.
Vậy bạn thì sao? Bất kì cái gì bạn chạm vào đều trở thành chất độc. Ngay cả khi mọi thứ biến thành vàng, địa ngục được tạo ra. Về bạn thì sao? - bạn chạm vào và mọi thứ trở thành chất độc. Bạn sống trong khổ, nhưng bạn phải tìm nguyên nhân. Nguyên nhân ở bên trong bạn: người làm, bản ngã, cái ‘tôi’. Nhưng bạn sẽ phải đi qua nó. Bạn không thể học được từ kinh nghiệm của tôi.
Trong Thiền, họ nói rằng bất kì khi nào nước là nóng hay lạnh, chỉ nếu bạn uống, thế thì bạn biết. Lời của tôi rằng bản ngã biến mọi thứ thành chất độc sẽ không giúp gì mấy đâu. Bạn phải quan sát. Bạn phải ngó nhìn. Bạn phải cảm và hiểu bản ngã riêng của bạn - điều nó đã làm cho bạn.
Nhưng bản ngã rất thủ đoạn. Nó bao giờ cũng nói... bất kì khi nào bạn trong khổ nó bao giờ cũng nói ai đó khác đã gây ra điều đó. Đó là thủ đoạn cách bản ngã tự bảo vệ nó. Nếu bạn trong khổ, bạn chưa bao giờ nghĩ rằng đó là do bạn - đó bao giờ cũng là ai đó khác. Chồng khổ bởi vì vợ đang tạo ra; vợ khổ vì chồng đang tạo ra khổ - bản ngã bao giờ cũng đổ trách nhiệm lên người khác. Bố khổ vì con...
Tôi đã thấy những người khổ vì họ có con, và tôi đã thấy những người, họ khổ vì họ không có con. Tôi thấy những người khổ khi họ đang yêu - mối quan hệ của họ gây cho họ nhiều rắc rối, rối loạn, phiền não - và tôi thấy những người khổ mà không trong yêu, bởi vì không có yêu họ là người khổ. Dường như bạn tuyệt đối dứt khoát ở trong khổ. Dù hoàn cảnh là bất kì cái gì, bạn tạo ra khổ. Nhưng thế rồi bạn chẳng bao giờ nhìn, cái gì đó phải ở bên trong gây ra nó - bản ngã đó, cái bạn nghĩ bạn là nó, ý tưởng về cái ngã. Ý tưởng về cái ngã càng lớn, khổ sẽ càng lớn.
Trẻ con ít trong khổ vì bản ngã của chúng còn chưa được phát triển, và thế thì mọi người cứ nghĩ cả đời họ rằng cuộc sống là thiên đường trong thời thơ ấu. Lí do duy nhất là đơn giản: rằng bản ngã cần thời gian để phát triển. Trẻ con không có mấy bản ngã. Nếu bạn cố nhớ quá khứ của bạn, bạn sẽ thấy rào chắn ở đâu đó. Vào bốn tuổi, hay ba tuổi, đột nhiên kí ức dừng lại đó. Tại sao?
Các nhà phân tâm đã từng thăm dò bí ẩn này và bây giờ họ đã đi tới một kết luận. Họ nói, bởi vì bản ngã không có đó, cho nên ai sẽ thu thập kí ức. Người thu thập đã không có đó. Mọi sự đã xảy ra, kinh nghiệm đã xảy ra - bởi vì đứa trẻ không phải là trang giấy trắng mở ra ở ba tuổi. Hàng triệu thứ đã xảy ra. Và, với đứa trẻ, nhiều thứ xảy ra hơn là với người già vì đứa trẻ tò mò hơn và từng điều nhỏ bé đều là thứ lớn lao. Hàng triệu thứ đã xảy ra trong ba năm đó, nhưng bởi vì bản ngã không có đó, không dấu vết nào để lại. Nếu đứa trẻ bị thôi miên, nó có thể nhớ được. Nó có thể đi ra ngoài rào chắn này.
Trong nhiều thực nghiệm, người bị thôi miên đã nhớ được không chỉ những điều đã xảy ra sau khi sinh, mà cả những điều đã xảy ra trước khi sinh, khi họ còn trong bụng người mẹ. Người mẹ ốm, hay bị đau dạ dầy nặng, và đứa trẻ chịu đựng. Hay, khi đứa trẻ còn trong bụng mẹ, lớn lên tới bẩy tháng hay tám tháng và người mẹ đã làm tình, đứa trẻ nhớ điều đó. Bởi vì khi người đàn bà làm tình, đứa trẻ bị ngạt bên trong.
Cho nên ở phương Đông điều đó đã hoàn toàn bị cấm: khi người mẹ mang thai, yêu không nên được làm. Bất kì hoạt động dục nào cũng đều nguy hiểm cho đứa con vì đứa trẻ phụ thuộc vào người mẹ cho việc thở của nó. Ô xi được cung cấp bởi người mẹ, và khi người mẹ đang trong hoạt động dục nhịp thở của cô ấy bị mất. Nhịp liên tục không còn đó; đứa con ngạt thở, không biết điều gì đang xảy ra. Trong khi làm tình, nhiều ô xi được người mẹ hấp thu - bây giờ những điều này là sự kiện khoa học - và khi nhiều ô xi bị người mẹ hấp thu, đứa trẻ không thể có được ô xi. Thỉnh thoảng thậm chí chết là có thể; đứa trẻ có thể chết. Đứa trẻ nhớ tất cả những điều này. Bạn cũng nhớ tất cả những điều này. Chúng có đó, nhưng bởi vì bản ngã đã không có đó, chúng đã không trở thành gánh nặng lên bạn.
Người chứng ngộ nhớ những điều giống thế này. Người đó không có trung tâm để ghi nhớ: người đó đã tích luỹ kí ức, nhưng nó không phải là gánh nặng. Nếu người đó muốn, người đó có thể nhìn vào trong kí ức và thấy một điều từ nó, nhưng người đó không bị nặng gánh. Kí ức không tới với người đó bởi bản thân chúng. Người đó có thể kiểm tra, người đó có thể thấy, nhưng bình thường người đó vẫn còn như bầu trời rỗng. Không cái gì tới bởi tự nó.
Bạn sẽ được hiểu thấu bởi kinh nghiệm riêng của bạn, không phải bởi điều tôi nói. Nhìn vào khổ và bao giờ cũng cố tìm ra nguyên nhân, và bạn sẽ thấy nguyên nhân ở bên trong bản thân bạn. Một khi bạn thấy nguyên nhân ở bên trong, vấn đề biến đổi đã đạt tới độ trưởng thành của nó. Bây giờ bạn có thể lật lại, bạn có thể thay đổi - bạn sẵn sàng. Trong khi bạn cứ đổ trách nhiệm lên người khác, không thay đổi nào là có thể. Một khi bạn nhận ra rằng bạn chịu trách nhiệm cho mọi khổ mà bạn đã tạo ra - bạn là địa ngục riêng của bạn - chính khoảnh khắc đó việc rẽ ngoặt vĩ đại xảy ra. Ngay lập tức, bạn trở thành cõi trời riêng của bạn.
Đó là lí do tại sao tôi bảo bạn đi vào trong quan hệ, trong thế giới; để kinh nghiệm, để trở nên trưởng thành, trở nên chín chắn, trở nên dày dạn. Chỉ thế thì bất kì điều gì tôi đang nói sẽ có nghĩa cho bạn. Bằng không, bạn sẽ hiểu một cách trí tuệ, nhưng về mặt tồn tại bạn sẽ bỏ lỡ.
Câu hỏi thứ năm:
Osho ơi,
Tôi không thể dường như cảm thấy thầy như là người yêu. Cảm thấy rằng thầy chỉ đúng cho tôi thôi. Đây có phải là vì trăn trở của tôi với đàn ông không? Người ta có phải trong tình yêu với thầy như điều kiện tiên quyết cho loại quan hệ mới không?
Bạn không hiểu tôi chút nào. Bạn không được yêu cầu là người yêu của tôi. Tôi không được yêu cầu là người yêu của bạn. Nhưng tôi hiểu khó khăn của bạn. Bạn không thể hiểu được rằng yêu là có thể mà không có người yêu. Bạn có thể yêu tôi mà không là người yêu tôi; đó là loại tình yêu cao nhất, tình yêu thuần khiết nhất.
Điều này phải được hiểu, bởi vì giữa thầy và đệ tử mối quan hệ không phải là của thế giới này. Thầy không là bố bạn không là anh bạn, không là chồng bạn không là vợ bạn, không là con bạn. Không, mọi quan hệ đã tồn tại trong thế giới này là không liên quan giữa thầy và đệ tử. Theo một nghĩa nào đó thầy là tất cả, và theo một nghĩa nào đó là không gì cả. Theo một nghĩa nào đó thầy có thể có tính cha. Theo một nghĩa nào đó thầy có thể chỉ như đứa con của bạn. Khi tôi nói theo một nghĩa nào đó thầy sẽ có tính cha với bạn, thầy không thể già hơn bạn; thầy có thể rất trẻ, nhưng theo một nghĩa nào đó thầy sẽ có tính cha với bạn bởi vì thầy cho và bạn nhận. Và bởi vì thầy sống trên đỉnh núi và bạn sống trong thung lũng, thầy có thể không già hơn bạn về thời gian, nhưng thầy dứt khoát già hơn bạn trong vĩnh hằng.
Theo một nghĩa nào đó thầy sẽ giống như đứa con với bạn, bởi vì thầy đã lại trở thành đứa trẻ. Mối quan hệ là rất phức tạp, rất rắc rối. Thầy không thể là chồng của bạn bởi vì thầy không thể sở hữu bạn, và thầy không thể bị bạn sở hữu. Nhưng theo một nghĩa nào đó, thầy giống như người chồng. Không có việc sở hữu của thầy với bạn, bạn vẫn bị sở hữu. Không có bất kì nỗ lực nào về phần thầy, thái độ của bạn hướng tới thầy nhất định là giống như thái độ của người được yêu. Bởi vì mối quan hệ giữa thầy và đệ tử nhất định là theo cách mà đệ tử phải có nữ tính, bởi vì đệ tử là người nhận và người đó phải mở. Thực ra, người đó phải trở thành mang thai với thầy. Chỉ thế thì tái sinh sẽ là có thể.
Theo một nghĩa khác nào đó thầy giống như người vợ bởi vì thầy dịu dàng thế. Mọi góc cạnh đều đã biến mất trong đời thầy. Thầy đã trở nên ngày một tròn trĩnh hơn, và tròn trĩnh, và tròn trĩnh. Ngay cả trong thân thể của mình, trong bản thể của mình, thầy cũng nữ tính hơn. Đó là lí do tại sao Phật trông nữ tính hơn.
Nietzsche chê Phật chỉ bởi vì điều này: rằng ông ấy là người đàn ông nữ tính. Nietzsche nói rằng ông ấy đã tạo ra toàn thể nữ tính của Ấn Độ, bởi vì, với Nietzsche, nam tính là yếu tố sức mạnh - nữ tính nghĩa là yếu đuối. Và theo nghĩa nào đó ông ta là đúng, bởi vì Phật mang nữ tính, nhưng ông ấy không yếu. Hay, cái yếu có sức mạnh riêng của nó mà không cái mạnh nào có thể có. Đứa trẻ là yếu, nhưng đứa trẻ có sức mạnh không người già nào có thể có.
Đá là rất mạnh, và ở ngay bên cạnh đá là hoa - rất yếu. Nhưng hoa có sức mạnh mà không đá nào đã bao giờ có. Hoa chắc chắn yếu: buổi sáng nó tới, đến tối nó đi rồi. Nó phù du thế, nó tạm thời thế, chốc lát thế. Nhưng hoa có sức mạnh của chiều hướng khác, của phẩm chất khác bởi vì nó sống động thế. Thực ra, nó chết sớm thế bởi vì nó sống mãnh liệt thế. Chính sự mãnh liệt của cuộc sống trong hoa vét cạn nó vào buổi tối. Đá cứ sống bởi vì nó sống hờ hững thế. Cuộc sống không mãnh liệt: rất lờ phờ, lười biếng, ngủ. Đá ngủ, hoa sống.
Thầy là yếu theo nghĩa nào đó bởi vì cái yếu của thầy là sức mạnh riêng của thầy. Thầy mang nữ tính theo nghĩa nào đó bởi vì mọi hung hăng đều qua rồi, mọi bạo hành đã biến mất. Thầy giống mẹ nhiều hơn bố. Việc này rất phức tạp - và không ai được yêu cầu là người yêu, nhưng mọi người được yêu là ở trong tình yêu.
“Tôi không thể dường như cảm thấy thầy như là người yêu. Cảm thấy rằng thầy chỉ đúng cho tôi thôi.”
Lạnh lẽo làm sao! Chỉ đúng thôi sao? Chỉ đúng là không đủ. Chừng nào tôi còn chưa nhiều hơn đúng cho bạn, chẳng cái gì sẽ xảy ra. Chỉ đúng là quá tính toán; chỉ đúng là còn kém hơn đủ. Chỉ đúng nghĩa là tôi gặp bạn chỉ ở ngoại vi, không ở trung tâm. Và khi bạn nói, “Thầy chỉ đúng cho tôi thôi,” quan hệ này không thể là của trái tim. Nó chỉ là của tâm trí - tính toán, láu lỉnh, tinh ranh, phòng vệ, đứng bên cạnh, không đi vào quan hệ trái tim nguy hiểm, vẫn còn ở ngoại vi bao giờ cũng sẵn sàng chuồn. Đó là điều nó nghĩa là gì: ‘chỉ đúng’ - và chỉ đúng không có năng lượng, nó lạnh lẽo.
Cho nên nếu bạn không thể trưởng thành ra khỏi điều này, thế thì tốt hơn cả là bỏ tôi đi, bởi vì chẳng cái gì sẽ xảy ra đâu. Bạn không có đủ năng lượng. Và nếu bạn không di chuyển đủ nhanh tới tôi, tôi không di chuyển tới bạn được. Điều đó là không thể được; bạn phải di chuyển. Mối quan hệ giữa đệ tử và thầy không phải là mối quan hệ có tính toán. Khi thầy trở thành thầy duy nhất cho bạn - không phải là thầy là thầy duy nhất đâu, có nhiều thầy chứ, nhưng điều đó không phải là vấn đề - khi với đệ tử thầy trở thành thầy duy nhất, khi toàn thể lịch sử, quá khứ và tương lai, trở nên nhạt nhoà trước người này, mọi sự phai mờ đi và duy nhất người này còn lại trong tim bạn, chỉ thế thì cái gì đó mới là có thể.
Bởi vì điều này, nhiều vấn đề nảy sinh. Ai đó rơi vào tình yêu với Phật. Thế rồi người đó nói Phật là người chứng ngộ duy nhất. Thế rồi người đó nó, “Được rồi - Jesus có đó, Krishna có đó, nhưng không giống Phật.” Thế thì Jesus và Krishna bị ném vào ngoại vi. Ở trung tâm, trong chính trung tâm của điện thờ, hay, trong điện thờ của trái tim, duy nhất Phật tồn tại. Với đệ tử này điều đó là hoàn toàn đúng. Thế rồi ai đó rơi vào tình yêu với Jesus, thế thì Jesus vào trung tâm; Phật, Mahavira và Mohammed tất cả ra ngoại vi. Khi một thầy trở thành giống như mặt trời và bạn quay quanh thầy như trái đất, như một hành tinh, thầy trở thành trung tâm của bạn, chính trung tâm của cuộc sống của bạn. Chỉ thế thì cái gì đó là có thể, không bao giờ trước đó.
Chỉ đúng, là không đúng chút nào. Chỉ đúng, nghĩa là gần như sai. Cố gắng thoát ra khỏi cái bẫy của 'chỉ đúng' đi. Nếu bạn tới tôi tràn đầy, chỉ thế thì bạn mới tìm thấy tôi. Nếu bạn tới tôi mà chạy, chạy nhanh nhất có thể được, chỉ thế thì bạn mới tìm thấy tôi. Nếu bạn nhảy liều lĩnh vào tôi, chỉ thế thì bạn mới tìm thấy tôi. Điều đó quá giống như chuyện kinh doanh khi bạn nói, “Chỉ đúng.” Hoặc trưởng thành ra khỏi nó hoặc ra đi khỏi tôi đi. Có thể ở đâu đó khác với ai đó khác bạn có thể rơi vào tình yêu. Bởi vì vấn đề không phải là liệu bạn có rơi vào tình yêu với thầy A hay thầy B hay thầy C - đấy không phải là vấn đề. Vấn đề là, bạn rơi vào tình yêu. Dù nó xảy ra ở bất kì chỗ nào, đi tới đó đi. Nếu quan hệ là 'chỉ đúng', thế thì tôi không phải là thầy bạn, thế thì bạn không phải là đệ tử của tôi.
“Đây có phải là vì trăn trở của tôi với đàn ông không?”
Không, nó không phải bởi vì trăn trở của bạn với đàn ông. Nó là bởi vì bạn, bản ngã của bạn; và trăn trở của bạn về đàn ông là bởi vì bản ngã của bạn nữa; chúng nữa cũng là vì điều đó. Nếu đàn bà không thể buông xuôi theo bất kì đàn ông nào, đấy không phải là vì đàn ông thiếu hay đàn ông không có đó. Đấy chỉ là vì đàn bà đã không trưởng thành, bởi vì chỉ người trưởng thành mới có thể buông xuôi, bởi vì chỉ người trưởng thành mới có thể đủ dũng cảm để buông xuôi. Người đàn bà này vẫn còn trẻ con, chậm tiến. Thế thì mọi đàn ông đều sẽ là vấn đề.
Nếu bạn không thể buông xuôi trong tình yêu, sẽ rất khó cho bạn buông xuôi chút nào. Với thầy cũng có việc buông xuôi, và buông xuôi lớn hơn bất kì đàn ông nào đã bao giờ có thể đòi hỏi hay bất kì đàn bà nào đã bao giờ có thể đòi hỏi. Bởi vì đàn ông đòi hỏi buông xuôi của thân thể bạn, nếu người đó chỉ có quan hệ với bạn chỉ vì dục. Nếu người đó cũng yêu bạn, thế thì người đó đòi hỏi buông xuôi của tâm trí bạn. Nhưng thầy đòi hỏi bạn - tâm trí, thân thể, linh hồn - toàn thể sự hiện hữu của bạn. Ít hơn sẽ không có tác dụng.
Có ba khả năng. Bất kì khi nào bạn đi tới thầy, khả năng đầu tiên là có quan hệ với thầy về mặt trí tuệ, qua cái đầu. Điều đó chẳng là mấy. Bạn có thể thích ý tưởng của thầy, nhưng điều đó không có nghĩa là bạn thích thầy. Thích ý tưởng, thái độ của thầy, không phải là thích thầy. Bạn có thể để các ý tưởng này tách rời. Không cần rơi vào trong bất kì quan hệ nào với thầy. Đây là điều đang xảy ra cho người hỏi này: quan hệ là về trí tuệ; đó là lí do tại sao 'chỉ đúng'.
Thế rồi có khả năng khác: bạn rơi vào trong tình yêu với trái tim. Thế thì không có vấn đề về điều thầy nói; vấn đề là bản thân thầy. Nếu bạn có quan hệ với tôi về mặt trí tuệ, sớm hay muộn bạn sẽ phải ra đi vì tôi sẽ cứ tự mâu thuẫn với mình - ý tưởng này hợp với bạn, ý tưởng khác có thể không hợp. Ý tưởng này bạn thích, ý tưởng kia bạn không thích - và tôi sẽ cứ mâu thuẫn. Và tôi mâu thuẫn với lí do đặc biệt: bởi vì tôi chỉ muốn những người quanh tôi ở trong tình yêu, không phải là những người được tôi thuyết phục về trí tuệ. Để tống họ đi tôi phải vẫn còn liên tục ngược đời.
Đây là cách che chắn, che chắn rất tinh vi. Tôi không bao giờ nói với bạn, “Đi đi.” Bạn đơn giản đi theo cách riêng của bạn. Bạn cảm thấy thoải mái vì người này mâu thuẫn thế, cho nên bạn đã bỏ đi. Chỉ những người có quan hệ với tôi bằng trái tim của họ sẽ không bận tâm về các mâu thuẫn này. Họ sẽ không bận tâm về điều tôi nói; họ nhìn thẳng vào tôi. Họ biết tôi, cho nên tôi không thể lừa được họ. Họ biết tôi một cách trực tiếp, không qua điều tôi nói - việc nói là không quan trọng gì mấy.
Nhìn vào phân biệt này: người bị thuyết phục bởi ý tưởng của tôi có quan hệ với tôi qua các ý tưởng đó; người đang trong tình yêu với tôi có thể có quan hệ với ý tưởng của tôi, nhưng qua tôi, và điều đó tạo ra khác biệt lớn.
Thế rồi có kiểu quan hệ thứ ba mà là có thể chỉ sau khi kiểu quan hệ thứ hai đã xảy ra. Khi bạn thực sự trong yêu, yêu trở thành tự nhiên thế, nó biến mất. Khi tôi nói biến mất, tôi không ngụ ý rằng nó biến mất - tôi chỉ ngụ ý rằng bạn không còn nhận biết rằng nó có đó. Bạn có nhận biết về việc thở của bạn không? Khi cái gì đó đi sai, có đấy - khi bạn chạy nhanh và thở mạnh và bạn hết hơi, có đấy. Nhưng khi bạn đang nghỉ ngơi trong ghế và mọi thứ đều tốt, bạn có nhận biết về việc thở không? Không, không có nhu cầu. Khi có đau đầu chỉ thế thì bạn mới trở nên nhận biết về đầu, cái gì đó đi sai. Khi cái đầu mạnh khoẻ hoàn hảo, bạn vô đầu. Đây là định nghĩa về mạnh khoẻ: khi thân thể mạnh khoẻ hoàn hảo, bạn không biết điều đó... cứ dường như nó không có đó; bạn trở thành vô thân thể. Và đây là định nghĩa của yêu nữa. Yêu là điều tối thượng, mạnh khoẻ cao nhất, bởi vì yêu làm cho người ta thành toàn thể. Khi bạn yêu thầy, dần dần bạn hoàn toàn quên mất về yêu. Nó phải trở thành tự nhiên thế, như thở.
Thế thì kiểu quan hệ thứ ba đi vào hiện hữu mà không phải là của cái đầu không của trái tim, nhưng của bản thân việc hiện hữu. Trái tim và cái đầu là hai tầng; ẩn bên dưới chúng là trung tâm của hiện hữu của bạn. Bạn có thể gọi nó là atma, cái ta, linh hồn, hay bất kì cái gì bạn thích. Bởi vì ở đó, không phân biệt của lời nào là có nghĩa nữa. Bạn có thể gọi nó là vô ngã, anatma - điều đó cũng sẽ được. Cái đầu là chỗ bắt đầu; đừng bị mắc kẹt ở đó. Trái tim là lối chuyển qua - đi qua nó đi, nhưng đừng làm nhà ở đó. Là sự hiện hữu - thế thì không có biên giới. Thế thì, thực ra, đệ tử và thầy không phải là hai. Họ tồn tại như hai, nhưng một tâm thức chảy từ bờ nọ sang bờ kia.
Câu hỏi thứ sáu:
Osho ơi,
Thầy nói rằng khi đứa trẻ học sinh nhìn ra cửa sổ, nó đang trong thiền. Tôi bao giờ cũng nghĩ tôi đang mơ ngày khi tôi làm điều đó, và xa xôi với thiền. Tôi có ở trong thiền mọi lúc mà không biết nó không?
Vâng, đứa trẻ đang trong thiền đấy. Nhưng thiền này là vì dốt nát; điều đó sẽ phải đi thôi. Cái mà bạn đã không giành được thì không thể còn lại với bạn được. Chỉ cái mà bạn đã giành được mới trở thành của bạn. Đứa trẻ có tính thiền vì nó dốt nát. Nó không có nhiều ý nghĩ để sao lãng. Đứa trẻ có tính thiền vì một cách tự nhiên, bất kì khi nào tâm trí tìm thấy hài lòng, nó cho phép tâm trí di chuyển.
Thực ra, đứa trẻ vẫn không phải là một phần của xã hội. Đứa trẻ vẫn nguyên thuỷ, như con vật. Nhưng hạt mầm đang mọc lên. Sớm hay muộn nó sẽ ở trong xã hội.
Và thế thì mọi thiền sẽ bị mất, hồn nhiên của thời thơ ấu sẽ bị mất. Đứa trẻ đang trong vườn Eden, cũng như Adam và Eve. Chúng sẽ phải sa ngã. Chúng sẽ phải phạm tội. Chúng sẽ phải bị tống vào thế giới, bởi vì chỉ từ kinh nghiệm về thế giới mà thiền mới nảy sinh, cái đến theo mùa vụ, cái không thể bị mất.
Cho nên có hai kiểu hồn nhiên: một kiểu vì dốt nát, kiểu kia vì nhận biết. Phật giống như trẻ thơ, và mọi đứa trẻ đều giống như Phật, nhưng khác biệt bao la tồn tại. Mọi đứa trẻ đều sẽ bị lạc vào trong thế giới. Chúng cần kinh nghiệm, chúng cần bị ném vào trong thế giới. Và qua kinh nghiệm của chúng, nếu chúng đạt tới thiền, lần nữa hồn nhiên và thời thơ ấu tới, thế thì không ai có thể ném chúng đi được. Bây giờ chính là từ kinh nghiệm mà chúng đã học được điều đó. Nó không còn qua dốt nát, nó là qua việc kinh nghiệm riêng của chúng. Bây giờ đó là kho báu riêng của chúng.
Nếu mọi thứ đi đúng, thế thì bạn sẽ lại trở thành đứa trẻ ở cuối cuộc đời bạn. Đó là mục đích của mọi tôn giáo. Đó là nghĩa của tái sinh; đó là nghĩa của việc phục sinh của Ki tô giáo. Phục sinh không phải là của thân thể, nó là của linh hồn. Lần nữa người ta trở thành như đứa trẻ; lần nữa người ta là hồn nhiên, nhưng hồn nhiên này có cơ sở, bắt rễ trong kinh nghiệm. Nếu bạn chết mà không trở thành đứa trẻ lần nữa, bạn đã sống cuộc sống của bạn theo cách vô tích sự, bạn đã sống một cách vô dụng. Bạn đơn giản làm phí hoài cơ hội này. Bạn sẽ phải quay lại lần nữa - cái toàn thể sẽ cứ ném đi ném lại...
Đây là toàn thể học thuyết về tái sinh: rằng chừng nào bản thân bạn còn chưa học được nó, cái toàn thể không được thoả mãn với bạn. Chừng nào bạn chưa trở thành đứa trẻ theo quyền riêng của bạn - không phải bởi vì thân thể bạn, mà bởi vì hiện hữu của bạn: nếu hồn nhiên được đạt tới bởi bạn, và hồn nhiên được đạt tới mắc cho mọi sao lãng, mặc cho mọi điều có đó để phá huỷ nó - bạn sẽ phải được ném lại, lặp đi lặp lại mãi.
Cuộc sống là việc học tập; nó là kỉ luật. Cho nên không chỉ bạn, mà mọi đứa trẻ đã từng có tính thiền và thế rồi nó bị mất. Và đứa trẻ không bị mất bởi người khác, nhưng có một sự cần thiết bản chất; nó phải đánh mất hồn nhiên đó. Cái đó không đủ sâu. Nó không thể đi qua các sao lãng. Nó là nông.
Bạn cứ nghĩ về điều đó thế này: đứa trẻ là hồn nhiên, nhưng rất nông. Nó không có chiều sâu. Mọi xúc động của nó đều nông. Khoảnh khắc này nó yêu, khoảnh khắc tiếp nó ghét. Khoảnh khắc này nó giận, khoảng khắc tiếp nó tha thứ, nó đã quên hoàn toàn. Nó sống cuộc sống rất nông, không gốc rễ - nó không có chiều sâu. Dốt nát có thể có hồn nhiên, nhưng không thể có chiều sâu. Chiều sâu tới qua kinh nghiệm.
Vị Phật có chiều sâu, chiều sâu vô hạn. Cũng giống như đứa trẻ trên bề mặt, nhưng ở chiều sâu của sự hiện hữu của ông ấy không giống đứa trẻ chút nào. Mọi kinh nghiệm của nhiều kiếp sống đã làm cho ông ấy dày dạn. Không cái gì có thể làm sao lãng ông ấy, không cái gì có thể phá huỷ hồn nhiên của ông ấy - không cái gì, tuyệt đối không cái gì. Bây giờ hồn nhiên của ông ấy được bắt rễ sâu tới mức bão có thể tới - thực ra, chúng được đón chào - và cây sẽ không bị bật rễ. Nó sẽ tận hưởng việc tới của cơn bão. Nó sẽ tận hưởng chính nỗ lực của cơn bão để nhổ bật rễ nó, và khi bão qua rồi nó sẽ mạnh hơn vì điều đó, không yếu hơn.
Đây là khác biệt: hồn nhiên tuổi thơ là món quà của tự nhiên; hồn nhiên mà bạn đạt tới qua nỗ lực riêng của bạn không phải là món quà của tự nhiên, bạn phải giành lấy nó. Bao giờ cũng nhớ rằng bất kì cái gì bạn đã giành được đều là của bạn. Không kẻ cắp nào là có thể trong sự tồn tại, không cướp nào, không việc ăn cắp nào. Và bạn không thể vay mượn nó từ bất kì ai khác.
Câu hỏi thứ bẩy:
Osho ơi,
Nhiều câu hỏi đã từng được hỏi về mơ. Ai đó đã hỏi:
Linh ảnh có phải cũng là mơ không?
Làm sao tỉnh táo trong ngủ và trong mơ?
Thỉnh thoảng tôi cảm thấy rằng thầy tới trong mơ của tôi. Tôi nghĩ gì về những giấc mơ như vậy?
Vâng, linh ảnh là mơ, không về thế giới này mà về thế giới khác. Thỉnh thoảng bạn có linh ảnh và, nếu bạn thiền, bạn sẽ có ngày càng nhiều hơn. Chúng sẽ tới, với thời hiện tại, chính hiện tượng bất thường này.
Cho nên, ai đó đã hỏi: “Linh ảnh có phải cũng là mơ không?”
Vâng, chúng là mơ, không về thế giới này mà về thế giới khác; chúng là mơ cao hơn. Chúng không liên quan tới sự vật, nhưng liên quan tới hiện tượng bên trong của bạn. Nhưng dầu vậy chúng là mơ, cho nên đừng níu bám lấy chúng. Người ta phải đi ra ngoài chúng nữa. Nếu bạn thấy vị Phật trong linh ảnh của bạn, nhớ rằng Phật này cũng là một phần của mơ - tất nhiên, đẹp, tâm linh, rất, rất có ích trong tìm kiếm của bạn - nhưng đừng níu bám lấy nó.
Các Thiền sư đã từng nói từ nhiều thế kỉ rằng nếu bạn gặp vị Phật giết ngay ông ấy đi! Đừng đợi lấy một khoảnh khắc. Nếu bạn không giết ông ấy, ông ấy sẽ giết bạn. Và họ đúng.
Linh ảnh là đẹp, nhưng nếu bạn bắt đầu thích thú chúng quá nhiều chúng có thể là nguy hiểm. Thế thì bạn lại bị mắc kẹt với kinh nghiệm nào đó. Khi bạn thấy Phật điều đó thực đẹp và nó có vẻ thực hơn là cái thực, và có duyên dáng thế. Chỉ bằng việc thấy linh ảnh bạn cảm thấy im lặng và an bình thế bên trong. Khi bạn thấy Krishna với chiếc sáo của ông ấy, hát bài ca, ai mà không muốn bám vào? Người ta muốn bám vào; người ta muốn linh ảnh này được lặp đi lặp lại. Thế thì Phật đã giết bạn.
Nhớ lấy, đây là tiêu chí, rằng bất kì cái gì được thấy đều phải bị coi như mơ; chỉ người thấy là thực. Mọi thứ được thấy đều là mơ - tốt, xấu, tôn giáo, phi tôn giáo, dục, tâm linh, không tạo ra khác biệt gì. Có bức tranh khiêu dâm về dục trong mơ và có bức tranh khiêu linh trong mơ nữa, nhưng cả hai đều là khiêu. Người ta phải vứt cả hai. Mọi kinh nghiệm đều là mơ; duy nhất người kinh nghiệm là thực. Bạn phải đi tới điểm nơi không có gì được thấy, không có gì được nghe, không có gì được ngửi, không có gì được chạm - chỉ không gian bao la và bạn một mình. Chỉ người thấy còn lại. Mọi khách thăm đã đi mất; khách đi rồi, chỉ chủ còn lại. Khi khoảnh khắc này tới, chỉ thế thì điều thực mới xảy ra. Trước điều đó, mọi thứ khác là mơ.
Câu hỏi thứ hai đã được hỏi: “Làm sao tỉnh táo trong ngủ và trong mơ?”
Bởi vì người đã hỏi nói rằng bất kì khi nào người đó cố nhận biết, người đó không thể ngủ được. Hay, nếu ngủ tới và đột nhiên người đó nhớ rằng người đó phải tỉnh táo, giấc ngủ bị phá vỡ và thế thì người đó không thể ngủ được, điều đó là khó.
Nhận biết với ngủ không thể làm việc một cách trực tiếp được, đầu tiên bạn phải làm việc với thức đã. Đừng thử điều đó, bằng không giấc ngủ của bạn sẽ bị rối loạn và cả ngày của bạn sẽ bị rối loạn, và bạn sẽ cảm thấy chán nản, lười biếng, ngủ. Đừng làm điều đó.
Bao giờ cũng nhớ có xiềng xích và người ta phải di chuyển từng bước một. Bước đầu tiên là nhận biết khi thức. Đừng nghĩ về ngủ chút nào. Đầu tiên bạn phải tỉnh khi thức trong ngày, và khi bạn thu được đủ năng lượng nhận biết, chỉ thế thì bước thứ hai mới có thể được lấy. Thế thì sẽ không có nỗ lực, thực sự. Chính năng lượng mà bạn đã thu thập qua ngày sẽ còn lại tỉnh táo bên trong. Sẽ không có nỗ lực nào được cần. Nếu nỗ lực được cần, thế thì ngủ sẽ bị quấy rối bởi vì nỗ lực là chống lại ngủ.
Điều này xảy ra trên khắp thế giới: hàng triệu người chịu chứng mất ngủ. Và trong một trăm người, chín mươi chín trường hợp là tới mức họ chịu đựng vì họ làm nỗ lực nào đó để ngủ. Nỗ lực là chống lại việc ngủ. Họ thử nhiều cách để đi vào giấc ngủ, và chính nỗ lực này là chống lại nó bởi vì nỗ lực làm cho bạn tỉnh táo, nỗ lực làm cho bạn căng thẳng, và ngủ là hiện tượng vô nỗ lực. Bạn đơn giản đi vào giấc ngủ, bạn không cần làm gì. Nếu bạn làm, ngủ sẽ không thể nào có được. Bạn đơn giản để đầu lên gối và chỉ không làm gì cả, thậm chí chờ đợi giấc ngủ, bởi vì nếu bạn đợi giấc ngủ bạn đang làm cái gì đó - việc đợi. Bạn đơn giản nằm ra trên giường, tắt đèn đi, nhắm mắt lại và giấc ngủ tới. Bạn không thể đem nó tới, nó xảy ra; nó không phải là hành động.
Và hiểu bản chất của ngủ là hiểu nhiều điều. Samadhi cũng giống như điều đó. Đó là lí do tại sao Patanjali sẽ nói về sau về việc ngủ đó và samadhi có cái gì đó chung. Đây là cái chung của chúng: giấc ngủ tới, tỏ ngộ cũng tới; samadhi cũng tới, bạn không thể làm được gì để đem nó tới. Nếu bạn thử, bạn đơn giản hiện hữu và nó tới.
Cho nên đừng làm nỗ lực nào để nhận biết trong khi đi vào giấc ngủ. Bạn sẽ quấy rối giấc ngủ và bạn sẽ không thu được nhận biết. Bạn cứ làm việc vào ban ngày đã. Khi bạn ngày càng nhiều tỉnh táo hơn vào ban ngày, chính luồng tỉnh táo đó đi vào giấc ngủ bằng năng lượng riêng của nó. Bạn rơi vào giấc ngủ và dầu vậy bạn vẫn cảm thấy một trung tâm bên trong bạn, đang quan sát. Một ánh sáng - ánh sáng nhỏ lúc bắt đầu - đang bùng cháy bên trong, và bạn có thể quan sát. Nhưng đừng bắt đầu nó. Bạn làm nó trong khi thức, và nó sẽ xảy ra trong khi bạn đi vào giấc ngủ.
Câu hỏi cuối cùng: Nhiều người thỉnh thoảng cảm thấy rằng tôi tới trong mơ của họ, cho nên nghĩ gì về những giấc mơ như vậy?
Chúng không có cùng kiểu. Điều đó tuỳ vào bạn. Thỉnh thoảng nó có thể chỉ là kiểu mơ thứ nhất mà tôi có gọi là rác rưởi. Vì bạn nghe tôi chăm chú thế, một dấu ấn còn lại trong tâm trí. Bạn nghe tôi liên tục mọi ngày và bạn thiền, và một dấu ấn còn lại trong tâm trí. Nó có thể trở thành nặng. Thỉnh thoảng tâm trí phải xả nó ra; nó là rác rưởi.
Nhưng nó có thể thuộc kiểu thứ hai nữa: rằng bạn muốn tôi ở gần hơn. Và tôi đã tạo ra nhiều rào chắn thế; bạn không được phép lại gần nhiều thế. Đến sáng bạn có thể thấy tôi; điều đó nữa, cũng từ một khoảng cách. Đến tối bạn có thể tới, và điều đó nữa cũng với khó khăn. Cho nên bạn phải kìm nén nó. Kìm nén đó có thể gây ra kiểu mơ thứ hai. Bạn có thể mơ rằng tôi đã tới với bạn, hay bạn đã tới với tôi và bạn nói với tôi.
Nó có thể thuộc kiểu thứ ba: nó có thể là trao đổi từ vô thức. Nếu nó thuộc kiểu thứ ba, thế thì nó có nghĩa. Nó đơn giản chỉ ra cho bạn rằng bạn đang cố thoát khỏi tôi. Lại gần hơn đi. Vô thức đơn giản nói rằng, “Đừng thử trốn thoát và đừng vẫn còn ở ngoại vi; lại gần hơn đi.”
Nó có thể thuộc kiểu thứ tư: cái gì đó từ kiếp sống quá khứ của bạn. Bởi vì nhiều người trong các bạn đã sống cùng tôi; nó có thể là một mảnh của quá khứ. Tâm trí bạn đang đi trên rãnh quá khứ.
Nó có thể thuộc vào kiểu thứ năm nữa: một khả năng của tương lai. Mọi kiểu đều có thể. Đây là năm kiểu mơ. Nó cũng có thể là linh ảnh, điều cũng là một kiểu mơ - nhưng tôi đã không nói về nó bởi vì nó có phẩm chất khác. Nó có phẩm chất của cuộc sống thức tỉnh; điều đó nữa cũng là mơ. Cuộc sống thức tỉnh là giấc mơ bao la nữa. Nhưng linh ảnh có phẩm chất của cuộc sống thức tỉnh. Thỉnh thoảng tôi tới bạn, nhưng hiếm thôi, bởi vì bạn phải giành lấy nó. Nếu bạn thấy tôi một trăm lần, chín mươi chín lần nó sẽ là cái gì đó của năm kiểu mơ kia. Nhưng lần thứ một trăm, tôi tới bạn khi bạn đã giành được nó. Thế thì nó là linh ảnh.
Nhưng dần dần bạn sẽ phải trở nên nhận biết về cái gì là cái gì. Ngay bây giờ tôi không thể cho bạn tiêu chí về cách đánh giá cái gì là cái gì. Bạn sẽ phải tự mình nếm trải nó.
Cho nên đầu tiên trở nên nhận biết trong khi bạn thức, trong ban ngày. Thu lấy ngày càng nhiều năng lượng nhận biết. Làm nó thành dòng chảy tràn ngập tới mức, khi bạn rơi vào giấc ngủ, thân thể bạn rơi vào giấc ngủ, tâm trí bạn rơi vào giấc ngủ, nhưng năng lượng, dòng chảy của nhận biết mạnh thế nó vẫn liên tục. Thế thì bạn sẽ có khả năng tạo ra phân biệt, và khi người ta trở nên có khả năng tạo ra phân biệt trong mơ đó là thành tựu vĩ đại.
Thế thì, dần dần, rác rưởi rơi rụng đi. Kiểu mơ thứ nhất biến mất, bởi vì con người của nhận biết sống đầy đủ ban ngày tới mức người đó không thu thập rác rưởi. Rác rưởi là kinh nghiệm không đầy đủ. Bạn ăn, thức ăn ngon, nhưng bạn không thể ăn nó quá nhiều được bởi vì bạn là khách - mọi người sẽ nghĩ gì? Kinh nghiệm không đầy đủ đã trở thành rác rưởi. Bây giờ, trong đêm bạn sẽ lại ăn nữa. Bạn sẽ phải làm đầy đủ kinh nghiệm này, bằng không tâm trí sẽ cứ tiếp diễn mãi.
Tâm trí không thích cái gì đó không đầy đủ. Tâm trí là kẻ cầu toàn: nó không thích cái gì không đầy đủ. Một chiếc răng của bạn rụng, và thế rồi lưỡi cứ đưa đi đưa lại vào đó bởi vì cái gì đó không đầy đủ. Bây giờ tâm trí liên tục... ngớ ngẩn, bởi vì chỉ bằng việc chạm lưỡi chẳng cái gì sẽ xảy ra, nhưng tâm trí cứ lặp đi lặp lại... nó chưa bao giờ thử trước đây khi răng có đó. Bây giờ cái gì đó là không đầy đủ.
Các nhà tâm lí nói rằng ngay cả khỉ - vì chúng cũng có tâm trí như bạn - nếu bạn vẽ một nửa vòng tròn và bỏ phấn đó, chúng sẽ làm đầy đủ nó. Khỉ đấy! - bởi vì chúng không thể dung thứ được vòng tròn không đầy đủ, chúng sẽ làm đầy đủ nó ngay lập tức. Tâm trí bao giờ cũng cố làm đầy đủ mọi sự...
Kiểm mơ thứ nhất biến mất khi bạn trở nên nhận biết. Bạn sống cuộc sống đầy đủ thế không có nhu cầu nào. Và thế rồi kiểu mơ thứ hai biến mất dần dần, bởi vì bạn không sống trong ham muốn. Người nhận biết sống trong nhu cầu, không trong ham muốn, cho nên không có nhu cầu thoả ước cái gì. Người đó có cái không, cho nên người đó chưa bao giờ trở thành tổng thống một nước trong mơ. Người đó không có ham muốn, không tham vọng. Người đó sống rất bình thường. Luồng chảy tự nhiên của cuộc sống là đủ. Ăn thức ăn, cảm thấy thoả mãn, uống nước, cảm thấy thoả mãn, có được giấc ngủ ngon - thế là đủ. Nhiều hơn không được đòi hỏi tới.
Thế rồi kiểu mơ thứ ba biến mất. Với sự biến mất của hai kiểu đầu, ý thức và vô thức đã đi tới gần thế không cần trao đổi cái gì trong mơ. Thực ra, vô thức bắt đầu trao đổi trong khi bạn thức đầy đủ. Thế thì mọi sự trở nên đơn giản, trao đổi trở thành đích xác. Thế thì kiểu mơ thứ tư biến mất. Khi bạn thoải mái thế với cuộc sống của bạn, nhận biết, được thoả mãn hoàn toàn, quá khứ rơi rụng đi hoàn toàn. Không có nhu cầu cho nó đi về quá khứ. Bạn sống trong khoảnh khắc; quá khứ biến mất, và thế rồi kiểu mơ thứ năm biến mất. Bạn sống toàn bộ thế trong khoảnh khắc này, nhận biết thế, hoàn toàn nhận biết thế, không có tương lai cho bạn.
Khi tất cả năm kiểu mơ biến mất, cái không thực, ảo tưởng đã biến mất. Bây giờ lần đầu tiên, bạn đạt tới nhận ra cái thực, brahman.
Đủ cho hôm nay.

0 Đánh giá

Ads Belove Post