1001 Điều Nghịch Lí (0010) Con người của chứng ngộ không cần đạo đức, không cần luân lí

1001 Điều Nghịch Lí (0010) Con người của chứng ngộ không cần đạo đức, không cần luân lí

Price:

Read more

1001 Điều Nghịch Lí - Osho
0010. Con người của chứng ngộ không cần đạo đức, không cần luân lí
Con người của chứng ngộ, cảm thấy là một với sự tồn tại, không cần đạo đức, không cần luân lí, không cần giáo huấn về cái gì là đúng và cái gì là sai. Người đó là trong hoà điệu với sự tồn tại tới mức mọi thứ xảy ra qua người đó nhất định chỉ là đúng. Không có khả năng về bất kì cái gì đi sai.
Tâm trí con người là thứ rất phức tạp. Tôi đã từng ủng hộ việc giải phóng phụ nữ, và thư kí của tôi Hasya đã ở châu Âu, gặp gỡ các nhóm khác nhau. Cô ấy đã đi gặp các nhóm giải phóng phụ nữ nữa, nhưng vì một cuốn sách được viết bởi một đàn ông, họ sẽ không chấp nhận nó. Cùng sự ngu xuẩn - tôi ủng hộ việc giải phóng họ, nhưng vì tôi là đàn ông, họ sẽ không chấp nhận sách của tôi hay ý tưởng của tôi về cách đàn bà có thể đạt tới giải phóng. Và bản thân họ đang làm những điều ngu xuẩn nhân danh giải phóng. Giải phóng của họ là gì? Chỉ là hút thuốc như đàn ông, ăn mặc như đàn ông, dùng các từ thô tục như đàn ông. Họ sẽ sớm yêu cầu đi tiểu như đàn ông. Đây là giải phóng của họ!
Đó là cùng vấn đề với mọi loại cảnh nô lệ: bản thân người nô lệ không có khả năng có được tự do khỏi ước định của người đó. Bằng không, nó có thể xảy ra trong một khoảnh khắc. Ở đây thậm chí không ai hỏi bạn là ai, chúng tôi đơn giản cho bạn cơ hội để bỏ các ước định của bạn. Dù các ước định đó là bất kì cái gì, dù bất kì ai đã áp đặt chúng, người Hindus hay người Mô ha mét giáo hay người Do Thái hay người Ki tô giáo, không thành vấn đề. Vấn đề là bỏ chúng và chỉ là bản thân bạn, sạch sẽ, dường như bạn mới được sinh ra.
Đây là cuộc cách mạng duy nhất mà có thể làm cho mọi loại nô lệ biến mất khỏi thế giới. Và chúng ta cần một thế giới của tự do, của mọi loại tự do - nói, đi lại, chân giá trị. Toàn thể quá khứ là tối tăm tới mức đây là lúc cắt lìa bản thân chúng ta với quá khứ một cách tuyệt đối và tạo ra tương lai mới.
Và đặc biệt trong những khoảnh khắc này, trong phần cuối cùng của thế kỉ hai mươi này, điều đó đang trở nên ngày càng sắp xảy ra: hoặc bạn tạo ra con người mới và nhân loại mới hoặc bạn sẽ phá huỷ hành tinh đẹp này. Hoặc là cuộc cách mạng vô cùng, ném đi mọi quá khứ bị tải nặng lên chúng ta, hoặc chúng ta sẽ bị chết bởi trọng lượng này. Và không chỉ chúng ta sẽ bị chết - cây cối, chim muông, con vật, hoa, mọi thứ sẽ biến mất. Con chim cu cu này sẽ không hót. Sẽ không có việc tụ hội im lặng như thế này.
Trong quá khứ đó đã chỉ là vấn đề ý thức hệ, triết lí. Bây giờ nó là vấn đề rất thực tế, thực chứng, sự kiện: Bạn có muốn sống còn không? Thế thì bỏ mọi sự nô lệ và mọi loại mê tín vô ý thức, mọi kém cỏi. Chỉ để từng con người là bản thân người đó, được chấp nhận, được kính trọng.
Nếu sự tồn tại kính trọng bạn, những brahmin này là ai mà kết án bạn? Nếu sự tồn tại chấp nhận bạn, thế thì bạn có thể có cảm giác trách nhiệm vô cùng: bạn được cần bởi sự tồn tại, và điều này là đủ để cảm thấy được đáp ứng và được mãn nguyện.
Nhưng việc đáp ứng này chỉ tới qua việc làm sâu sắc của thiền.
Tôi quan tâm tới Zen chỉ vì Zen là thiền thuần khiết. Chính từ ‘Zen' ngụ ý thiền. Nó chẳng có cái gì khác, nó không yêu cầu nghi lễ. Như bạn vậy, yêu cầu duy nhất là đi vào trong và khám phá cái ta vĩnh hằng của bạn.
Cái ta vĩnh hằng đó không là người brahmin không là người harijan; cái ta vĩnh hằng đó không là đàn ông không là đàn bà. Cái ta vĩnh hằng đó là phúc lạc, an bình đi qua hiểu biết.
Cái ta vĩnh hằng đó là cực lạc thuần khiết. Bạn có thể hát và bạn có thể múa và việc hát của bạn, việc múa của bạn, nếu chúng tới từ cốt lõi bên trong nhất của bạn, trở thành lời cầu nguyện duy nhất của bạn. Chúng là lời cầu nguyện đích thực duy nhất; mọi lời cầu nguyện khác được con người soạn ra, và lời cầu nguyện do con người soạn ra là không có giá trị.
Lời cầu nguyện nảy sinh bên trong bạn, như ngọn lửa... và đó là điều xảy ra trong thiền sâu. Đột nhiên bạn bắt đầu trải nghiệm hơi ấm mới và ngọn lửa mới, niềm vui mới mà bạn chưa bao giờ trải nghiệm trước đây. Nó đã từng ngủ, nó đã từng bị kìm nén liên tục, trong hàng triệu năm. Nó đã đi sâu tới mức bạn sẽ phải đi tới chiều sâu đó để tìm ra nó.
Đó là lí do tại sao tôi liên tục nhấn mạnh: đi tiếp đi, mỗi lúc một sâu hơn, và liên tục vứt đi rác rưởi mà quá khứ đã bỏ lại trong bạn.
Không có cách nào biết bản thân người ta qua lời, hệ thống niềm tin, kinh sách. Chỉ có một cách, và đó là đi thẳng vào trong cái ta riêng của bạn sâu nhất có thể được, dẹp đi mọi cỏ dại, không bị ngăn cản bởi bất kì ý nghĩ nào, và đột nhiên bạn đi tới cội nguồn cuộc sống của bạn. Nó là lửa và nó là lửa vĩnh hằng. Một khi bạn đã trải nghiệm nó, nó bao giờ cũng còn với bạn. Nó sẽ rạng ngời trong sự hiện diện của bạn; ngay cả người khác sẽ cảm thấy việc rạng ngời đó. Những người có chút sự cảm nhận, những người không hoàn toàn mù, thậm chí sẽ thấy thay đổi này, việc tái sinh này, cuộc cách mạng mà bạn đã trải qua.
Tất cả chúng ta đều bắt đầu với đầu sai. Những người muốn biết về bản thân họ, lại đi hỏi người khác. Những người muốn biết về bản thân họ, lại đi đọc kinh sách. Bạn đang bắt đầu từ đầu sai.
Nếu bạn muốn đạt tới bản thân bạn, cứ đi vào bản thân bạn như chiếc dao sắc, cắt đi mọi rác rưởi, đạt tới chính tâm thức mà không thể bị cắt.
Và không có nhu cầu phải lo nghĩ. Tâm thức không thể bị cắt chặt, không thể bị thiêu cháy. Không có cách nào phá huỷ nó. Nó không có hình tướng, nó không bao giờ chết. Nó chỉ liên tục chuyển từ hình tướng này sang hình tướng khác, tới các đỉnh ngày càng cao hơn. Đỉnh cao nhất chúng ta đã đạt tới mãi tới giờ là bản tính phật.
Nếu bạn đi sâu vào bên trong bản thân bạn, bạn sẽ thấy vị phật. Không thành vấn đề liệu bạn là người Hindu hay người Mô ha mét giáo hay người Ki tô giáo, người harijan, đàn ông hay đàn bà; vị phật là chính bản tính của bạn. Vấn đề chỉ là đi đủ sâu.
Kẻ trộm làm nỗ lực lớn - phá tường, sợ ai đó có thể nghe thấy tiếng động và người đó có thể bị bắt quả tang. Nhưng khi người đó đi vào trong nhà, người đó thấy chẳng có ai.
Mọi thiền của bạn đều là nỗ lực của kẻ trộm. Khi bạn thành công, bạn sẽ thấy không gian không người, thuần khiết bên trong. Trong trắng của nó, thuần khiết của nó, là sức mạnh của nó.
Khi con người của chứng ngộ nhìn vào hoa hồng không có phân chia giữa người biết và cái được biết; người đó trở thành chính tâm của hoa hồng. Khi người đó nhìn vào mặt trời mọc người đó trở thành mặt trời mọc, khi người đó nhìn vào mây trắng, người đó trở thành mây trắng. Điều đó không phải bởi nỗ lực nào. Người đó chỉ trở thành chiếc gương, sạch tới mức mọi thứ tới trước nó, đều được phản xạ trong nó. Người đó trở thành nó.
Và bị đồng nhất với mọi thứ bao quanh bạn là kinh nghiệm lớn lao nhất mà con người đã từng bắt gặp. Thế thì con chim cu cu hót không là cái gì đó bên ngoài bạn, nó cho cảm giác dường như tiếng hót đang nảy sinh bên trong bạn. Hoa đang nở bên trong bạn. Ý tưởng về bản thân bạn đã trở thành rộng tới mức nó bao phủ toàn thể sự tồn tại.
Trăng vẫn vậy, nhưng nó không còn ở bên ngoài. Hoa vẫn vậy, nhưng chúng nở bên trong. Đó đích xác là nghĩa của từ ‘biến đổi': bạn trở thành chính mọi thứ bạn thấy.
Con người của chứng ngộ, cảm thấy là một với sự tồn tại, không cần đạo đức, không cần luân lí, không cần giáo huấn về cái gì là đúng và cái gì là sai. Người đó là trong hoà điệu với sự tồn tại tới mức mọi thứ xảy ra qua người đó nhất định chỉ là đúng. Không có khả năng về bất kì cái gì đi sai.
Cứ giữ con chim trong tay bạn và không nghĩ về nó... hay hoa trong tay bạn, và không nghĩ về nó. Chỉ nhìn nó. Không ý nghĩ nào di chuyển giữa bạn và hoa, cái gì xảy ra? Đột nhiên bạn là hoa. Và nếu bạn cảm thấy là một với hoa, bạn đã cảm thấy là một với sự tồn tại.
Con người của chứng ngộ, cảm thấy là một với sự tồn tại, không cần đạo đức, không cần luân lí, không cần giáo huấn về cái gì là đúng và cái gì là sai. Người đó là trong hoà điệu với sự tồn tại tới mức mọi thứ xảy ra qua người đó nhất định chỉ là đúng. Không có khả năng về bất kì cái gì đi sai.
Thiền là nghệ thuật mang bạn tới gần hơn với nhịp tim đập của sự tồn tại. Bạn càng đi sâu hơn vào bên trong bạn... bạn sẽ thấy chính nhịp tim đập của sự tồn tại. Thế thì không có đạo đức nào dành bạn; mọi điều bạn làm đều đẹp. Thế thì bạn yêu không có điều kiện, không đòi hỏi, không sở hữu. Thế thì bạn cho từ niềm vui, không từ bắt buộc; thế thì bạn chia sẻ bởi vì bạn có đầy tràn tới mức nếu bạn không chia sẻ, gánh nặng của niềm vui sẽ là quá nhiều. Bạn trở thành đám mây phải mưa xuống đâu đó, vì mưa đang trở nên mỗi lúc một nặng hạt hơn.
Nếu chư phật đã nói, nó không là gì khác hơn mây mưa đang trút xuống một cách tự phát. Thế thì từng cử chỉ đều tự động đúng; thế thì từng lời bắt nguồn từ bản thể sâu nhất của bạn, đem tới điệu vũ nào đó và niềm vui nào đó và hương thơm nào đó cùng nó.
Maneesha đã hỏi:
Osho kính yêu,
Chúng tôi có thể học được gì từ chim cu cu mà sẽ mang chúng tôi tới gần thầy hơn?
Maneesha, không có gì để được học từ chim cu cu. Chỉ lắng nghe...
Và khi bạn lắng nghe chim cu cu, âm thanh biến mất, tiếng hót biến mất. Ngay cả tiếng vọng của nó, xa xăm, biến mất. Chỉ không gian im lặng được bỏ lại sau. Thế thì bạn đã tới gần tôi hơn, vì tôi không có đó. Tôi là ngôi nhà nơi không người nào sống. Nếu bạn cũng trở thành không người nào, bạn sẽ biết hương vị của bản thể tôi, vì hương vị này là như nhau, dù nó là bản thể bạn hay bản thể tôi.
Phật Gautam tương truyền đã nói rằng hương vị của nước biển là như nhau dù ở đông hay tây, ở nam hay ở bắc.
Bất kì khi nào bạn đi tới trống rỗng hoàn toàn, bạn đã đi tới gần, không chỉ với tôi, bạn đã đi tới gần mọi chư phật của quá khứ và mọi chư phật của tương lai, vì nó là cùng thực tại đang đập rộn ràng trong tất cả chúng ta.
Trước khi chúng ta đi vào trong thiền, chỉ cắt đi chút ít cỏ dại. Và tiếng cười cũng giống như chiếc kiếm rất sắc - nó cắt đi.
Paddy và Sean loạng choạng ra khỏi quán rượu muộn trong đêm, say khướt. Họ nhắm đi về nhà thì Paddy dừng lại, trỏ vào chiếc đèn phố và nói, "Sean, nhìn trăng tròn đẹp chưa!"
"Đừng có là đồ ngốc, Paddy," Sean nói. "Đó là mặt trời!" Họ cãi nhau qua lại một chốc, nhưng không thể đi tới bất kì kết luận rõ ràng nào, cho nên họ quyết định lấy ý kiến bên thứ ba. Người tiếp ngẫu nhiên tới là Kowalski, cũng rất say.
"Xin lỗi ngài," Paddy nói, vừa trỏ vào đèn phố. "Nhưng cảm phiền ông nói cho chúng tôi liệu đó là mặt trăng hay mặt trời?"
"Chết tiệt, làm sao tôi biết được?" Kowalski đáp. "Tôi có sống quanh đây đâu!"
Lúc đó là ba giờ sáng và Paddy và Seamus đang say khướt cò bợ, cố tìm đường về nhà. Nhưng phố tối và cây đứng thành hàng hoàn toàn. Họ hết đụng vào cây nọ tới cây kia, loạng choạng, cố đưa chai whiskey của mình ra trước ra sau.
Dường như không thể nào bước nổi khi họ va vào cây này, đụng vào nhau, và va vào cây kia.
Điều này diễn ra trong hai mươi phút thì Paddy, kiệt sức hoàn toàn và thâm tím mình mẩy, dừng lại và quay sang Seamus. "Tớ nghĩ có thể chúng ta nên thôi uống nhiều thế," Paddy rên rỉ, "và đợi cho đám diễu hành chết tiệt này kết thúc!"
Xem tiếp Điều Nghịch Lí 0011 - Quay về Mục lục



0 Đánh giá

Ads Belove Post