SỐNG THIỀN OSHO 0106 - Người giả không thể nhảy lên trạng thái chứng ngộ được

SỐNG THIỀN OSHO 0106 - Người giả không thể nhảy lên trạng thái chứng ngộ được

Price:

Read more

Người giả không thể nhảy lên trạng thái chứng ngộ được
SỐNG THIỀN OSHO



Thường thì tôi là "cách này" hay "cách nọ". Nhưng đôi khi tôi đã kinh nghiệm mọi loại mâu thuẫn, một cách đồng thời. Tôi thấy đàn bà như đối thể của sự tôn thờ, và đồng thời tôi thèm khát họ. Tôi bằng lòng để cuộc sống tuôn chảy, và tôi sợ tương lai. Tôi khao khát được một mình, và tôi khao khát bao giờ cũng cùng với mọi người. Tôi cảm thấy kì lạ vì những mâu thuẫn này tất cả dường như thực và đúng ngang nhau. Liệu có gì để được hiểu hay được làm về điều này không?
Bất kì khi nào bạn bắt gặp mâu thuẫn, theo dõi rất cẩn thận vào. Nhất định có cái gì đó có ý nghĩa lớn lao. Đừng bao giờ né tránh mâu thuẫn, vì cuộc sống là mâu thuẫn. Cuộc sống tồn tại qua giằng co của mâu thuẫn. Cho nên bất kì khi nào bạn bắt gặp mâu thuẫn, bạn ở rất gần với cội nguồn của cuộc sống. Để điều đó bao giờ cũng được nhớ tới.
Phản ứng bình thường là bất kì khi nào bạn bắt gặp mâu thuẫn, bạn bắt đầu cố giải quyết nó, bắt đầu tìm những giải thích cho nó, hay bắt đầu vứt nó vào trong vô thức để cho bạn không cần lo nghĩ về nó. Bạn bắt đầu làm cái gì đó về nó ngay khoảnh khắc bạn cảm thấy mâu thuẫn nào đó vì bạn đã được dạy sống phi mâu thuẫn. Bạn đã được dạy một điều rất nguy hiểm. Không ai có thể sống phi mâu thuẫn được. Nếu bạn muốn sống, bạn phải sống qua mâu thuẫn, như mâu thuẫn.
Bạn đã được dạy phải nhất quán; đó là lí do tại sao bạn đã trở thành giả. Đây là toàn thể thủ đoạn đó. Làm sao thói đạo đức giả lớn thế tồn tại trên thế giới này? Tại sao? Tại sao toàn thể thế giới đã biến thành đạo đức giả? Có thủ đoạn cho điều đó, một thủ đoạn lớn; một công nghệ lớn ở đằng sau nó. Công nghệ đó là: dạy mọi người phải nhất quán, và họ sẽ trở thành đạo đức giả. Vì cuộc sống tồn tại qua mâu thuẫn.
Cuộc sống là không nhất quán. Khoảnh khắc này thế này, khoảnh khắc khác thế khác; cuộc sống là theo cách đó. Khoảnh khắc này bạn cảm thấy yêu, khoảnh khắc khác bạn ghét cùng người đó; cuộc sống là giống điều đó. Bây giờ, bạn đã được dạy nếu bạn yêu, thế thì bao giờ cũng yêu. Cái gì xảy ra? Bạn không thể bao giờ cũng yêu được, cho nên chỉ một điều là có thể: khi ghét tới bạn che giấu ghét, bạn kìm nén ghét, và bạn cứ giả vờ yêu. Đây là điều đạo đức giả là gì. Khi bạn không yêu, bạn giả vờ.
Bạn ghét vợ bạn đầy người, nhưng bạn về nhà và bạn ôm cô ấy và bạn hôn cô ấy và bạn hỏi, "Em khoẻ không, cưng?" và mọi điều như thế. Và sâu bên dưới bạn ghét cô ấy và bạn muốn giết cô ấy. Thực ra, cả ngày bạn đã từng mơ tưởng làm sao giết người đàn bà này. Nhưng bạn đã được dạy phải nhất quán. Cho nên, một khi bạn đã rơi vào tình yêu, và bạn đã nói những điều trong những khoảnh khắc yêu đó và bạn đã hứa rằng "Anh sẽ yêu em mãi mãi và mãi mãi" - bây giờ bạn phải nhất quán.
Bạn sẽ làm gì với ghét của bạn mà nhất định nảy sinh? Từng đối thể yêu nhất định là đối thể ghét nữa. Nếu bạn muốn không ghét, thế thì bạn sẽ phải dừng yêu. Nếu bạn thực sự muốn không ghét bất kì ai, thế thì bạn sẽ phải dừng yêu, nhưng bạn không thể yêu một cách nhất quán được. Sự không nhất quán sẽ tới đi tới lại mãi.
Dường như ai đó đã bảo bạn, "Nếu anh thấy ngày rồi, đừng thấy đêm. Điều đó là không nhất quán." Cho nên bạn sẽ làm gì? Ban ngày bạn giữ cho mắt bạn mở, trong đêm bạn giữ cho mắt bạn nhắm và tin rằng nó là ngày. Nhưng đêm tới; nó không tuân theo ý tưởng của bạn. Nó phải tới. Đêm tiếp sau ngày; ngày tiếp sau đêm.
Bạn đã được dạy, "Phải nhất quán." Cái gọi là tính cách của bạn không là gì ngoài nỗ lực để nhất quán.
Con người thực không thể có tính cách được. Con người thực nhất định là vô tính cách vì có tính cách nghĩa là có nhất quán. Vô tính cách nghĩa là tự do.
Tôi nói cái gì đó hôm qua. Bây giờ, nếu tôi có tính cách, tôi sẽ cố nhất quán với quá khứ của tôi; bất kì điều gì tôi đã nói hôm qua, tôi phải nói cùng điều đó hôm nay. Nhưng thế thì tôi phải lặp lại quá khứ của tôi. Tôi không thể sống được trong khoảnh khắc này và tôi không thể sống được trong hiện tại.
Thực ra, người nhất quán là người cứ đổi quá khứ của mình thành tương lai của mình, người cứ đặt quá khứ của mình làm tương lai của mình, đi trước bản thân mình.
Đó là con người của tính cách, con người nhất quán. Người không nhất quán là người không bao giờ cho phép quá khứ trở thành tương lai của mình, người vẫn còn tự do cho tương lai, người không có lời hứa nào phải giữ, người không có cam kết nào với quá khứ. Bất kì khi nào nó là vậy, người đó sống nó một cách toàn bộ; cái đã qua, là qua rồi.
Một người thực sẽ yêu bạn và sẽ ghét bạn nữa. Và đôi khi người đó sẽ nói, "Anh bao giờ cũng yêu em"; và đôi khi người đó sẽ nói, "Anh không thể yêu em nữa. Không thể được." Đôi khi người đó sẽ trong tuần trăng mật sâu sắc với bạn và đôi khi trong li dị sâu sắc, và cả hai điều này sẽ diễn ra như ngày và đêm. Hôn nhân thực là tuần trăng mật và li dị, tuần trăng mật và li dị liên tục. Tuần trăng mật nhỏ, li dị nhỏ; tuần trăng mật lớn, li dị lớn. Nó liên tục như ngày và đêm.
Cho nên bất kì khi nào bạn bắt gặp mâu thuẫn, có tính quan sát đi, rất tỉnh táo đi. Bạn ở rất gần với cuộc sống. Và khi bạn nhất quán bạn chỉ là giả, thứ đồ nhựa, bạn không thực.
Tôi không dạy nhất quán. Tôi dạy tự do của việc không nhất quán. Tôi dạy tự do của việc là mâu thuẫn. Đó là toàn thể cách tiếp cận của tôi hướng tới cuộc sống.
Tất nhiên, bạn sợ việc bị mâu thuẫn vì thế thì bạn sẽ không biết bạn là ai. Với tính cách có cái gì đó, cái gì đó rất an ninh: bạn biết bạn là ai. Bạn có cái nhãn: người tốt, người xấu, thánh nhân, tội nhân. Bạn có thể tin vào căn cước của bạn khi bạn nhất quán - rằng bạn là người chồng tốt, người Ki tô giáo tốt, người đi nhà thờ, và thế này và thế nọ. Với không nhất quán, căn cước của bạn biến mất; bạn không biết bạn là ai. Bạn trở thành lỗ hổng, bạn không còn đóng nữa, bạn có tương lai mở. Bạn không biết bạn sẽ làm gì khoảnh khắc tiếp; chỉ khoảnh khắc tiếp mới biết. Sống trong bất an ninh đó, cần dũng cảm.
Tính chất sannyas là điều tôi đề nghị. Tính chất sannyas nghĩa là vẫn còn trong bất an ninh; tính chất sannyas nghĩa là không cho phép quá khứ của bạn ảnh hưởng tới tương lai của bạn, không cho phép quá khứ của bạn phóng chiếu bản thân nó vào tương lai. Để người chết chôn người chết. Quá khứ qua rồi, là qua rồi. Đừng níu bám lấy nó, và đừng giúp nó bám lấy bạn.
Khoảnh khắc cái gì đó đã đi qua, nó đã đi qua rồi. Hoàn toàn được gột sạch nó và được tự do và tươi tắn lại lần nữa; thế thì bạn sẽ là thực, đích thực, và sẽ có niềm vui, và sẽ có mở hội và bài ca. Tôi không nói bạn sẽ không bao giờ buồn, không. Bạn sẽ buồn. Người giả không bao giờ buồn - vì người đó không bao giờ hạnh phúc. Người giả chỉ vẫn còn ở giữa, không bao giờ hạnh phúc, không bao giờ buồn. Người đó đơn giản lờ phờ, hờ hững; người đó không bao giờ quá lạnh và không bao giờ quá nóng. Người đó chỉ "làng nhàng". Bằng cách nào đó người đó xoay xở. Người đó có cuộc sống thoải mái, nhưng không phải cuộc sống thực.
Tôi không nói rằng người thực bao giờ cũng hạnh phúc. Tôi nói người thực bao giờ cũng thực. Khi người đó buồn người đó sẽ thực sự buồn. Người đó sẽ hát bài ca - về nỗi buồn. Người đó sẽ chấp nhận nỗi buồn của mình như một phần của cuộc sống, như một phần của trưởng thành. Người đó sẽ không bác bỏ nó. Nếu người đó cảm thấy muốn khóc người đó sẽ khóc; người đó sẽ không nói, "Mình làm gì thế này? Điều này là không tốt. Chỉ đàn bà mới khóc, và mình là đàn ông." Người đó sẽ không nói điều đó. Người đó sẽ nói, "Nếu mắt tôi muốn khóc và nước mắt rơi xuống, tốt. Tôi phải là thực. Tôi chỉ là bất kì cái gì tôi đang là." Người đó sẽ khóc. Nước mắt của người đó sẽ là thực.
Nụ cười của bạn là giả, nước mắt của bạn là giả. Bạn xoay xở để mỉm cười, và bạn xoay xở để khóc nữa. Cho nên bạn sống cuộc sống trống rỗng. Cuộc sống của người thực sẽ tràn đầy, đôi khi đầy niềm vui và đôi khi đầy nỗi buồn.
Và người thực một ngày nào đó trở nên chứng ngộ. Người không thực không bao giờ trở nên chứng ngộ. Khi người thực trở nên chứng ngộ, thế thì không có vui và không có buồn. Thế thì bản thể người đó chỉ là nhân chứng. Vui tới: người đó quan sát nó. Buồn tới: người đó quan sát nó.
Bây giờ, đây là ba giai đoạn. Người giả: vui của người đó chỉ là giả bộ, là mặt nạ, buồn của người đó cũng vậy, người đó giả vờ. Người thực, giai đoạn thứ hai: người đó là tự nhiên, tự phát; vui của người đó là thực, buồn của người đó là thực. Bạn có thể tin cậy người đó. Khi người đó khóc, toàn thể trái tim người đó khóc; và khi người đó mỉm cười, toàn thể trái tim người đó mỉm cười. Và giai đoạn thứ hai này là điều phải có để đạt tới giai đoạn thứ ba, người chứng ngộ. Người chứng ngộ không buồn, không hạnh phúc. Người đó đạt tới linh hồn chứng kiến; người đó đơn giản quan sát. Người đó biết buồn đã tới, hạnh phúc đã tới, nhưng những điều này giống như khí hậu tới và đi và thay đổi, còn người đó vẫn được định tâm.
Người giả không thể nhảy lên trạng thái chứng ngộ được; do đó tôi dạy người thực, nhưng người thực không phải là mục đích.
Đó là lí do tại sao công việc của tôi đi ra ngoài tư tưởng của nhóm Đương đầu, tư tưởng của nhóm Động thái. Tư tưởng của nhóm Động thái hay tư tưởng của nhóm Đương đầu dừng lại ở con người thực. Tốt. Tốt hơn là người không thực. Nhưng không đủ. Cái gì đó còn chưa xảy ra. Tôi dùng nhóm Đương đầu, nhóm Động thái, và mọi cách trị liệu mà đã trở thành sẵn có ở phương Tây. Chúng là hoàn toàn đẹp; chúng đem bạn từ trạng thái đầu tiên, giả tới trạng thái đích thực, thực. Nhưng công việc của tôi đi ra ngoài chúng. Nhưng tôi có thể đi ra ngoài chỉ nếu bạn đã trải qua giai đoạn thứ hai. Từ giai đoạn thứ nhất không có cách nào, từ người giả không có cách nào, tới chứng ngộ; chỉ từ người thực mới có cách.
Bạn sẽ phải đi qua cực lạc của người thực và đau khổ của người thực. Khi bạn đã sống sâu sắc mọi thực tại của cuộc sống, nhân chứng sẽ nảy sinh. Nó nảy sinh một cách tự nhiên, từ việc là người thực.
Cho nên bạn nói, "Thường thì tôi là "cách này" hay "cách nọ". Đó không phải là cách tốt. Bạn bị cố định với một thứ, cách này hay cách nọ. Trở nên linh động hơn đi, vẫn còn linh động hơn đi, vì cuộc sống không cứng nhắc; nó linh động, nó tuôn chảy. Và đó là điều đang xảy ra và làm lẫn lộn bạn.
"Nhưng đôi khi tôi đã kinh nghiệm mọi loại mâu thuẫn, một cách đồng thời." Tốt. Bạn được ân huệ đấy. Lẫn lộn này là bắt đầu của cuộc hành trình lớn, cuộc hành hương lớn. Nếu bạn trở nên sợ, bạn sẽ quay lại người giả.
Người giả là an ninh. Để tôi nhắc bạn lặp đi lặp lại: người giả là thoải mái. Cách tốt để chết là người giả, nhưng không phải là cách tốt để sống. Ngay cả chết của bạn sẽ là giả, vì làm sao chết có thể là thực được? Khi bạn đã không sống thực, làm sao bạn có thể chết thực được?
Cho nên nhiều người chết, nhưng hiếm khi cái chết thực xảy ra. Khi vị Phật chết đó là cái chết thực, hay khi Lin Chi chết đó là cái chết thực. Có rất ít cái chết là thực, vì rất ít người sống thực. Bạn chỉ giả vờ sống, và thế rồi một ngày nào đó bạn giả vờ chết.
Tôi đã nghe, một người gặp một bạn già trên đường, và người bạn già này là nhà Khoa học Ki tô giáo rất, rất cuồng tín. Người bạn già hỏi người này, "Bố anh bây giờ thế nào rồi?" và người này nói, "Bố tôi ốm lắm." Nhà Khoa học Ki tô giáo, tất nhiên, là nhất quán với triết lí của mình, nói, "Ông ấy không ốm đâu. Ông ấy chỉ nghĩ là ông ấy ốm thôi."
Đó là ý thức hệ của Nhà khoa học Ki tô giáo, rằng bạn chỉ nghĩ rằng bạn ốm, đó là lí do tại sao bạn ốm. Bạn không ốm thực. Ông ấy nói, "Ông ấy chỉ nghĩ là ông ấy ốm thôi. Ông ấy không ốm thực."
Sau tám ngày, hai người này lại gặp nhau, và nhà khoa học Ki tô giáo lại hỏi, "Bố anh bây giờ thế nào rồi?"
Và anh thanh niên ngần ngại một chút, và thế rồi anh ta nói, "Bây giờ ông ấy nghĩ là ông ấy chết." - để nhất quán với ý thức hệ của ông già này.
Người bố đã chết, nhưng đây là thực tại.
Bạn liên tục sống trong thế giới giả tưởng. Cuộc sống của bạn không là gì ngoài suy nghĩ của bạn, một thứ giả; và cái chết của bạn cũng vậy. Ốm của bạn, khoẻ của bạn, sướng của bạn, buồn của bạn tất cả đều là hư huyễn tới mức làm sao bạn có thể chết cái chết thực được? Cái chết thực phải được kiếm lấy. Người ta phải trở nên xứng đáng với cái chết thực. Và người ta trở nên xứng đáng chỉ bằng việc sống thực.
Bây giờ bạn ở rất gần với cội nguồn ánh sáng vĩ đại. Đó là lí do tại sao bạn cảm thấy mọi loại mâu thẫn đồng thời. Điều đó nghĩa là tính cứng chắc của bạn đang tan chảy. Ghét và yêu của bạn không được phân loại thành hai nữa. Chúng không được đặt vào trong những cái hộp tách rời nữa; chúng đang hội nhập với nhau. Cái sâu lắng và cái tầm thường đang đi tới nhau, và bạn bị lẫn lộn bởi vì bây giờ bạn không thể dán nhãn cái gì là cái gì.
"Tôi đã kinh nghiệm mọi loại mâu thuẫn, một cách đồng thời. Tôi thấy đàn bà như đối thể của sự tôn thờ, và đồng thời tôi thèm khát họ." Đó là điều đã xảy ra qua nhiều thời đại. Có hai điều đàn ông đã làm với đàn bà: hoặc anh ta đã tôn thờ đàn bà như nữ Thượng đế hoặc anh ta đã kết án đàn bà như phù thuỷ. Hoặc anh ta đã khai thác đàn bà cho sự thèm khát của mình hoặc anh ta chạm chân cô ấy và nói, "Bà là thiêng liêng. Mẹ thiêng liêng." Hoặc đàn bà đã là gái mãi dâm hoặc là mẹ thiêng liêng. Đàn ông đã không chấp nhận đàn bà như con người.
Và đàn bà là con người, như bạn là con người. Cô ấy không là mẹ thiêng liêng không là gái mãi dâm, nhưng đó là cách tâm trí diễn ra. Tâm trí làm mọi thứ thành khác biệt, tách rời, đặt chúng vào các phân loại. Bạn đã giết chết người đàn bà thực, bởi vì người đàn bà thực là cả hai, gái mãi dâm và mẹ thiêng liêng, cùng nhau, đồng thời. Nếu bạn rơi vào tình yêu với gái mãi dâm bạn sẽ thấy mẹ thiêng liêng. Ngay cả gái mãi dâm sẽ biến thành mẹ thiêng liêng nếu bạn yêu cô ấy; bạn sẽ không thấy gái mãi dâm. Và rơi vào yêu với mẹ thiêng liêng và bạn sẽ thấy gái mãi dâm nữa.
Điều tôi đang nói là ở chỗ cuộc sống không nhỏ thế như được đặt vào trong những cái hộp - ở chỗ đây là gái mãi dâm và đây là mẹ thiêng liêng. Cuộc sống là bao la, lớn thế. Nó chứa các mâu thuẫn. Và đó là cái đẹp của cuộc sống và đó là cái giầu có của cuộc sống.
Đàn ông đã thay đổi giữa các cực này. Đôi khi anh ta gọi đàn bà là mẹ thiêng liêng. Điều đó nữa cũng là không tính người, vì thế thì bạn để đàn bà ở trên bệ và bạn không cho phép cô ấy là con người. Quan sát mà xem. Khi bạn ép buộc người đàn bà là mẹ thiêng liêng, bạn đang làm gì? Bạn không cho phép cô ấy là con người. Và cô ấy sẽ giả vờ rằng cô ấy là mẹ thiêng liêng, cho nên nếu bạn muốn làm tình với cô ấy, cô ấy sẽ ngần ngại không sẵn sàng. Cô ấy sẽ nói không, và cô ấy sẽ ngụ ý có. Cô ấy phải nói không; cô ấy là mẹ thiêng liêng.
Người đàn bà tốt ắt hẳn là người đàn bà chết. Ngay cả khi bạn làm tình, cô ấy sẽ nằm ra như cái xác. Hơi chút chuyển động, và bạn sẽ trở nên sợ: vậy là bạn sai, cô ấy không tốt thế, không đức hạnh thế sao? Nếu cô ấy bắt đầu tận hưởng việc làm tình của bạn, bạn sẽ nghĩ rằng cô ấy là người đàn bà xấu. Chỉ đàn bà xấu mới tận hưởng làm tình, không phải đàn bà tốt. Đàn bà tốt sao? Họ không nghĩ tới dục chút nào.
Nhìn thủ đoạn này đi. Bạn để người đàn bà lên cao thế; thế rồi bạn không cho phép cô ấy là con người. Bạn đã làm cho cô ấy thành "siêu nhân". Đó là cách để làm cô ấy thành không có tính người. Hay bạn buộc cô ấy là gái mãi dâm; đó lại là một cách, để cô ấy ở dưới con người, làm cho cô ấy lại không có tính người. Thế rồi bạn đi tới gái mãi dâm, bạn cho cô ấy tiền, bạn làm tình với cô ấy - mà không có trách nhiệm, không yêu. Nó là thèm khát đơn giản, thuần khiết, nhưng bạn biết rằng người đàn bà đó là người đàn bà xấu. Làm sao bạn có thể yêu cô ấy được? Bạn cảm thấy tốt, không có vấn đề gì. Bạn có thể thèm khát người đàn bà này và bạn có thể dùng cô ấy như một vật. Cô ấy chỉ là gái mãi dâm, không phải là con người; bạn không có quan hệ với cô ấy. Bạn chỉ đi và làm các thứ với cô ấy, trả giá, và bạn được kết thúc. Ngày hôm sau ở bãi chợ, bạn thậm chí sẽ không nhận ra cô ấy.
Trong cả hai cách này bạn đều đã biến người đàn bà thành sinh linh vô nhân. Cả hai đều xấu. Đàn bà là cả hai: mẹ thiêng liêng và gái mãi dâm. Cũng như bạn là cả hai: Thượng đế và con vật.
Để tôi nhắc lại: điều trần tục là điều linh thiêng, luân hồi là niết bàn.
Qua những phân loại này... Thực tại là phức tạp thế và sâu sắc thế, nó không thể được phân loại, nó không thể bị phân ranh giới trong các định nghĩa. Không đàn bà nào chỉ là gái mãi dâm và không đàn bà nào chỉ là mẹ thiêng liêng. Và điều đó là đúng về đàn ông, theo cùng cách. Một khi bạn thấy điều này, bạn được tự do khỏi các phân loại, các hộp logic, các ngăn kéo, và bạn có thể thấy thực tại như nó vậy.
Người đàn bà là một con người, như bạn là một con người. Vậy mà thỉnh thoảng cô ấy là mụ phù thuỷ; cũng như thỉnh thoảng bạn là hèn hạ, xấu xí, kinh khủng, cô ấy cũng thế. Và thỉnh thoảng cô ấy cực lạc, cực lạc thuần khiết. Thỉnh thoảng cô ấy là hiện tượng đẹp nhất trên trái đất, cũng như bạn vậy.
Ở Ấn Độ chúng ta có cách biểu diễn đúng, biểu tượng về Kali. Bạn phải đã thấy bức hình của Kali hay bức tượng của Kali. Đó thực sự là hiểu biết lớn về đàn bà. Kali được vẽ đen, đen như quỉ - "kali" nghĩa là "đen" - và vậy mà bà ấy là người mẹ thiêng liêng. Và bà ấy là đẹp nhất. Bà ấy đen, đen như quỉ, nhưng hình dạng của bà ấy là hình dạng của điều thiêng liêng. Bà ấy có mặt đẹp, thân thể đẹp, tuyệt đối theo tỉ lệ; nhưng bà ấy đen. Và thế rồi, bà ấy đang nhảy múa trên ngực chồng bà ấy, gần như giết chết ông ấy. Shiva là chồng bà ấy, và bà ấy đang múa trên ngực ông ấy gần như giết chết ông ấy. Và bà ấy yêu ông ấy nữa. Bà ấy yêu và giết cùng nhau. Mọi mâu thuẫn đặt cùng nhau.
Người mẹ cho bạn việc sinh ra, người đàn bà cho bạn việc sinh ra, và dần dần người đàn bà giết bạn nữa. Bà ấy đem cái chết của bạn tới gần hơn; do đó có hấp dẫn và nỗi sợ. Bạn bị hấp dẫn tới điều thiêng liêng, và bạn sợ điều hiểm ác.
Cho nên bạn nói, "Tôi thấy đàn bà như đối thể của tôn thờ, và đồng thời tôi thèm khát họ." Cả hai đều là những phần bù. Chấp nhận chúng đi. Đó là cách thực tại như vậy. Đàn bà là cả hai, và bạn là cả hai. Và nếu bạn chấp nhận thực tại mâu thuẫn này, một ngày nào đó bạn sẽ đi ra ngoài nó, bạn sẽ siêu việt lên trên nó.
Có một yếu tố siêu việt nữa, nhưng yếu tố siêu việt đó có thể được hiểu chỉ khi bạn đi qua các mâu thuẫn. Nếu bạn né tránh mâu thuẫn, bạn sẽ không bao giờ đạt tới cái siêu việt. Đi qua mâu thuẫn đi, và dần dần bạn sẽ trở thành chỉ là nhân chứng cho cả hai chúng.
Việc đó làm việc như thế nào? Nó làm việc theo cách đơn giản. Nếu bạn nghĩ bạn tốt, bạn bị đồng nhất với tốt. Nếu bạn nghĩ bạn xấu, bạn bị đồng nhất với xấu. Nhưng nếu bạn cho phép cả hai tốt và xấu cùng nhau, bạn không thể bị đồng nhất với cả hai. Bạn vẫn còn không bị đồng nhất, và đó là điều nền tảng, thay đổi triệt để. Bạn vẫn còn không bị đồng nhất. Bạn không thể hình dung ra bạn là ai, tốt hay xấu, ngày hay đêm, sống hay chết, đẹp hay xấu. Bạn không thể đồng nhất với bất kì cái gì, cho nên bạn vẫn còn không bị đồng nhất.
Tốt tới và đi qua, và bạn biết bạn không thể là tốt, vì xấu đang tới. Và xấu tới và đi qua, và bạn biết bạn không thể là xấu. Không là nó, bởi vì tốt đang tới. Cho nên bạn không thể là tốt và bạn không thể là xấu; thế thì bạn là ai? Bạn là nhân chứng, nhân chứng quan sát mọi thứ tới rồi đi, người quan sát trên núi.
"Tôi bằng lòng để cuộc sống tuôn chảy, và tôi sợ tương lai." Vẫn cùng một điều thôi. Cùng mâu thuẫn ở trên nhiều mức độ.
"Tôi khao khát được một mình, và tôi khao khát bao giờ cũng cùng với mọi người." Cùng điều đó.
"Tôi cảm thấy kì lạ vì những mâu thuẫn này tất cả dường như thực và đúng." Chúng là vậy. Và khi lần đầu tiên bạn nhận ra rằng chúng là đúng và thực, người ta cảm thấy kì lạ. Đó là điều Thiền nhân nói: đầu tiên sông là sông và núi là núi, thế rồi sông không còn là sông và núi không còn là núi - kì lạ, lẫn lộn, mọi thứ lộn tùng phèo, mọi thứ rối tung - và thế rồi một ngày núi lại là núi và sông lại là sông, mọi thứ lại được lắng đọng, trên bình diện cao hơn tất nhiên, trên bình diện siêu việt tất nhiên.
Bạn sẽ phải đi qua sự kì lạ này. Để lành mạnh, người ta phải trải qua nhiều sự không lành mạnh.
"Liệu có gì để được hiểu hay được làm về điều này không?" Chỉ hiểu thôi, chẳng cái gì được làm về nó. Tôi không dạy làm. Không cái gì phải được làm cả. Bạn chỉ quan sát. Quan sát ngày càng cẩn thận hơn, quan sát chi tiết vào. Quan sát sắc thái tinh tế nhất của bất kì thay đổi nào trong bạn. Quan sát tất cả - mà không định kiến, không phán xét. Và việc quan sát đó sẽ tích hợp bạn, sẽ làm cho bạn ngày càng nhận biết hơn.
Và đó là toàn thể chủ định của cuộc sống: để tạo ra thông minh hơn, tạo ra nhận biết hơn.

0 Đánh giá

Ads Belove Post

Powered by RedCircle