Chương 40. Tuyệt đối không mục đích nào

Chương 40. Tuyệt đối không mục đích nào

Price:

Read more

Tương Lai Vàng (Tập 2) - Osho

Chương 40. Tuyệt đối không mục đích nào



Câu hỏi 1

Osho kính yêu,

Khi tôi tới thăm cửa hiệu pizza của Sarjano hôm qua, tôi thấy anh ấy than vãn bởi thùng khổng lồ mì sợi. Anh ấy nói rằng, mặc cho sự đảm bảo của thầy, anh ấy cảm thấy nó tất cả đều là vô vọng. Anh ấy nói, "Tôi có thể-a không bao giờ có được-a chứng ngộ-a. Tôi-a quá-a gắn bó-a với bột mì-a của tôi." Tôi đã thử cổ vũ anh ấy bằng việc nói rằng thầy đang giúp chúng ta trở về với cội nguồn, và chỗ nào có nước chấm chỗ đó phải là mì sợi. Nhưng anh ấy là không thể an ủi được. Thưa thầy kính yêu, xin thầy, thầy có thể giúp được chứ?

Maneesha, Sarjano không cần trở nên chứng ngộ - anh ấy đã chứng ngộ rồi. Những người đã từng ở chỗ của anh ấy đều đã nếm trải chứng ngộ trong món mì sợi của anh ấy.

Điều đó là đúng, anh ấy bị quá gắn bó với bột mì-a. Tôi sẽ gợi ý cho anh ấy rằng ở chỗ của chúng ta anh ấy nên đổi những cái tên này đi một chút ít - bởi vì tôi chống lại quá khứ, tôi không thể cho phép bất kì bột mì-a nào ở đây. Cho nên tôi phải đổi tên món mì sợi của anh ta; từ mai nó sẽ được gọi là: món tương lai-a. Và món pizza của anh ấy nên được gọi là món hiện tại-a. Ngôn ngữ nên có nghĩa. Pizza nhắc nhở người ta về một pi - đó là lí do tại sao tôi chưa bao giờ gọi nó là pizza. Tôi bao giờ cũng gọi nó là "piesta" chỉ để tránh cái pi đó.

Và Sarjano không cần lo nghĩ về chứng ngộ; những người ở cùng tôi đã được chứng ngộ rồi. Họ có thể nhận ra nó, họ có thể không nhận ra nó - chỉ từ khiêm tốn...

Một con voi rất lớn đang đi bình thản qua rừng rậm châu Phi thì nó thoáng thấy một con chuột nhắt. Nó dừng lại sững sờ; nó chưa bao giờ thấy con chuột trước đây. "Trời đất," nó nói, "mày nhỏ thế!" "Vâng," chuột nói, "tôi vừa mới bị ốm xong."

Theo tục lệ cổ, giáo sĩ của một giáo đường địa phương phủ phục trước hộp pháp điển của Thượng đế, "Cầu Trời, xin tha thứ cho con, vì con không là gì cả." Thế rồi người điều khiển dàn ca nhà thờ theo sau, "Cầu Trời, xin tha thứ cho con, vì con không là gì cả." Một cụ già nhỏ bé đang cầu nguyện bên cạnh chiếc áo sơ mi nhuốm mầu thuốc lá và đôi giầy cũ nói vọng ra, "Cầu Trời, xin tha thứ cho con, vì con không là gì cả." Giáo sĩ phẫn nộ nói với người điều khiển dàn ca nhà thờ, "Nhìn cái người nghĩ ông ta là không gì cả kia!"

Trong xã hội nơi mọi thứ biến thành bản ngã, ngay cả khiêm tốn - điều phải là vô ngã - trở thành bản ngã tinh vi trong bản thân nó. Nhưng người của tôi không phải là người bản ngã; do đó họ không cần khiêm tốn - vì khiêm tốn và bản ngã là hai cực đoan của cùng một năng lượng. Người của tôi là đơn giản, họ ở đích xác chỗ giữa; họ theo trung bình vàng.

Niết bàn, chứng ngộ, kaivalyam, moksha, tất cả những kinh nghiệm lớn lao này, đều không được tuyên bố ra. Mọi người sẽ nhận ra chúng chỉ bằng niềm vui của bạn, bằng sự vui chơi của bạn, bằng hiện diện của bạn. Và Sarjano chơi đùa, vui vẻ - thỉnh thoảng hơi nhiều chút ít. Thỉnh thoảng anh ấy đi tới cực đoan, nhưng phần lớn thời gian vẫn còn "điên thường." Một hôm tôi đi tới thăm chỗ anh ấy. Tôi đã nghe nói quá nhiều về điều đó. Anh ấy và Kuteer cả hai đang làm những điều lớn lao ở đó.

Sarjano đã làm món tương lai-a lớn cho tôi, một chiếc đồng hồ đeo tay lớn có cả chữ số và kim. Anh ấy phải đã dành nhiều thời gian thế và nhiều tình yêu thế... và nó tới cùng một thông điệp: "Osho ơi, tôi chỉ có thể tặng thầy loại đồng hồ này." Bạn có thể thấy tính khiêm tốn của anh ấy, tình yêu của anh ấy. Anh ấy là một trong những đệ tử đáng yêu nhất của tôi.

Tất cả các bạn phải nhớ rằng tôi đã đổi tên... Chúng ta nghĩ về con người mới và chúng ta nghĩ về tương lai của nhân loại - và đây là bài nói cuối cùng của loạt bài này. Hoàn toàn là thời gian đúng và chính để cho tính sáng tạo mới của Sarjano những cái tên mới: tương lai-a và hiện tại-a.

Câu hỏi 2

Osho kính yêu,

Thầy đã từng nói về yêu và tự do, và bạn gái của tôi đã đi với người đàn ông khác. Tôi nhìn vào bên trong để xem liệu có cái gì giống như yêu mà sẽ sẵn lòng cho người khác tự do không, và tôi không thể tìm được cái gì ngoại trừ nỗi khổ đen đủi này, điều tôi bị ngạc nhiên khi tìm ra bản thân tôi đang thích thú. Tôi có con người mới nào trong tôi hay nó tất cả đều là con người cũ?

Vijen, đây là phúc lành tôi đã nói tới mọi ngày. Sau rốt, bạn gái của bạn đã bỏ bạn. Chuyện đó chỉ xảy ra cho người rất may mắn và bạn biết điều đó!

Bạn nói bạn thích thú điều đó; nó chỉ là từ thói quen cũ mà bạn gọi nó là "nỗi khổ đen đủi." Bạn không thấy mâu thuẫn: nó là phúc lành trắng toát, không phải là nỗi khổ đen đủi. Nó là nỗi khổ đen đủi với người mà bạn gái của bạn đã đi cùng! Bạn bây giờ nên cầu nguyện và thiền cho anh chàng đáng thương đó. Bạn gái của bạn đã làm đủ cho bạn rồi; bây giờ cô ấy sẽ làm cùng điều đó cho anh chàng khác.

Bạn nói, "Tôi ngạc nhiên thấy bản thân tôi thích thú điều đó." Mọi người sẽ thích thú điều đó, bởi vì mọi người đều bị hành hạ bởi cái gọi là quan hệ. Họ bắt đầu rất đẹp, rất dịu ngọt, nhưng họ kết thúc rất sớm trong khổ hoàn toàn, trong đen tối tuyệt đối, và dường như không có kết thúc cho đêm. Đó là lí do tại sao cách nhìn của tôi về con người mới là ở chỗ người đó sẽ chỉ quan hệ với những người khác, nhưng sẽ không có quan hệ như vậy - không trói buộc vì ngày mai, không hợp đồng vì tương lai. Hôm nay là đủ lên chính nó; tận hưởng nó đi. Nếu ngày mai bạn thấy bản thân bạn vẫn còn cùng nhau, điều đó là tốt. Nếu bạn thấy bản thân bạn tách ra, tách ra với lòng biết ơn đi, bởi vì với ngày nào đó bạn đã cho niềm vui lớn cho nhau, và điều tốt là trước khi mọi sự trở thành cay đắng bạn nên tách ra. Ít nhất trong kí ức của bạn những khoảnh khắc đẹp đẽ đó bao giờ cũng sẽ còn lại - hương thơm, tươi tắn, sống động.

Hymie và Becky giầu có đang ngồi trong tầng mái New York xa hoa của họ xem truyền hình thì có tiếng gõ cửa. Hymie mở cửa và đương đầu với một thân hình lực lưỡng mét tám đội mũ trùm đầu. "Xin ông," Hymie nói, "cứ lấy tiền bạc của tôi, bất kì cái gì cũng được, nhưng đừng làm đau tôi." "Thưa bà," nhân vật trùm đầu nói, "Tôi là kẻ cưỡng hiếp, không phải kẻ cắp." "Ơn Trời," Hymie nói và nói qua vai hắn ta, "Becky, điều đó dành cho bạn."

Ba tháng sau, cùng cảnh tượng: cùng tiếng gõ cửa, cùng nhân vật trùm đầu, nhưng lần này Hymie đóng cửa với anh ta, nói, "Tôi đã cho rồi."

Cuộc sống có thể là sự háo hức thực, cực lạc, nhưng vì di sản kế thừa xấu xí của chúng ta nó biến thành là địa ngục. Và việc bạn đổi người đàn bà hay người đàn ông là không đủ. Trong vòng vài ngày, người đàn ông thứ hai hay người đàn bà thứ hai sẽ lại kết thúc trong cùng không gian tối tăm.

Có lẽ sự tồn tại có thiết kế khác cho đàn ông, và chúng ta đã không lắng nghe nó. Thiết kế khác đó là ở chỗ chúng ta phải vẫn còn là người lạ, gặp gỡ và tách ra không tạo ra bất kì loại cầm tù nào cho nhau, bất kì hợp đồng nào cho tương lai, bất kì lời hứa nào. Không hứa hẹn gì và không hợp đồng nào - nếu chúng ta có thể sống cuộc sống từ khoảnh khắc sang khoảnh khắc và cho phép thay đổi, không ngần ngại gì, không có bất kì chống đối nào với nó xảy ra, một cách vui vẻ, cuộc sống có thể trở thành việc mở hội.

Nhưng con người đã nghe theo các tu sĩ ngu xuẩn, các triết gia dốt nát, các chính khách tội phạm, thay vì lắng nghe trái tim riêng của mình và lắng nghe bản thân sự tồn tại trong im lặng sâu sắc và thiền. Chừng nào con người còn chưa đi theo bản tính của mình, sự tồn tại của mình, trái tim riêng của mình mà không có bất kì kiềm chế nào, cuộc sống sẽ vẫn còn tối tăm; nó không thể xả ra phúc lạc vô cùng mà nó chứa trong bản thân nó.

Con người mới phải chứng tỏ rằng chúng ta có thể sống mà không có bất kì tôn giáo nào và không có bất kì đạo đức nào, rằng chúng ta có thể sống mà không có bất kì Thượng đế nào và không có bất kì tu sĩ nào, rằng chúng ta có thể sống đơn giản theo trái tim riêng của chúng ta, dù nó đưa tới bất kì chỗ nào, cũng như mây trắng nổi trên trời không phương hướng, không mục đích, tận hưởng mọi khoảnh khắc dù là ở bất kì chỗ nào.

Người già hướng đích; do đó tôn giáo trở thành liên quan, đạo đức trở nên thịnh hành. Con người mới sẽ là tuyệt đối không có mục đích nào, toàn bộ hoà điệu với khoảnh khắc hiện tại, không lắng nghe bất kì mệnh lệnh nào của Thượng đế - điều toàn là hư cấu.

Một cậu bé đang ngồi trên vệ đường, khóc, và một cụ già đi qua và tới nó. "Có chuyện gì thế cháu nhỏ?" cụ hỏi. "Sao cháu khóc?" "Cháu khóc vì cháu không thể làm điều anh lớn làm," nó nói. Cụ già ngồi xuống vệ đường và khóc theo.

Moses đi xuống núi nơi ông ấy đã thương lượng với Thượng đế nhân danh dân tộc của ông ấy. Ông ấy triệu mọi người tới tụ tập để cho họ thông điệp từ Thượng đế. "Thế này", ông ấy nói, "tôi có vài tin lành và vài tin dữ. Tin lành là, tôi đã được ngài giáng cho mười lời răn. Tin dữ là, ngoại tình vẫn có đó."

Câu hỏi 3

Osho kính yêu,

Tôi đã du hành trong Himalaya bẩy tuần. Ngày tôi trở về Poona, thầy đã trả lời một câu hỏi mà tôi đã gửi từ tám tuần trước, về cảm giác vô vọng. Trong khi thầy trả lời nó, tôi đã nhận được câu trả lời bằng kinh nghiệm, khi đợi trên sân ga tầu hoả Varanasi trong hai mươi tám tiếng. Mỗi giờ người ta lại công bố rằng tầu hoả sẽ tới trong một giờ; nhưng mỗi lần đều không có tầu - chỉ thêm người, thêm nóng, thêm ồn, thêm mùi, và thêm ruồi. Cuối cùng tôi thực sự từ bỏ hi vọng, kéo mũ rơm sụp xuống mắt, và khóc. Khi tôi nhìn lên lần nữa, ruồi có vẻ phiêu diêu với ánh nắng mặt trời qua đôi cánh của chúng, âm thanh của tầu hoả và Chaiwallahs là âm nhạc trong tai tôi, và tim tôi đầu tình yêu với mọi người. Osho ơi, cảm giác thời gian của thầy là huyền bí. Thầy làm nó thế nào?

Prem Indivar, nó là bí mật đấy, nhưng một hôm tôi có thể thì thào điều đó vào tai bạn - bạn chỉ phải hứa không kể nó cho bất kì ai khác. Bạn phải liên tục nói, "Thầy chưa nói điều đó cho tôi." Và họ sẽ hiểu rằng tôi đã nói điều đó.

Một người đang đứng đích xác nơi bạn đã từng đứng ở ga Varanasi, nhìn tầu hoả đi, và anh ta quan sát ai đó đứng gần mình, kêu to lên với một trong những hành khách ra đi, "Tạm biệt nhé, vợ anh là một cô gái dễ ăn nằm lắm! Vợ anh là một cô gái dễ ăn nằm lắm!" Anh ta bị sững sờ.

Sau khi tầu hoả đã đi mất, anh ta đi tới người vừa mới kêu lên và hỏi, "Tôi nghe anh có đúng không? Anh nói với người kia là vợ anh ta là người dễ ăn nằm sao?" Người kia nhún vai. "Điều đó không thực sự đúng đâu," anh ta nói, "nhưng tôi không muốn làm tổn thương tình cảm của anh ta."

"Khác biệt gì giữa Mĩ và Anh?" cô giáo hỏi. "Con biết ạ," Hymie nói. "Mĩ có Ronald Reagan, Johnny Cash, Bob Hope, và Stevie Wonder. Anh có Margaret Thatcher, no cash (không tiền mặt), no hope (không hi vọng) - và no wonder (không ngạc nhiên)."

Cho nên đừng lo nghĩ về điều đã xảy ra trên sân ga Varanasi. Điều này là thông thường ở nước này. Tôi đã từng du hành trong nhiều năm khắp nước; tôi phải chờ trên mọi sân ga. Vài sự cố sẽ giúp bạn:

Một hôm, lần đầu tiên trong đời mình, tôi thấy tầu hoả tới đúng giờ. Điều đó tuyệt đối là cơ hội duy nhất ở Ấn Độ. Nó đơn giản không xảy ra. Tôi ngạc nhiên và cảm thấy biết ơn tới mức tôi đi tới người lái tầu để cám ơn ông ấy và tôi nói với ông ấy, "Đây là kinh nghiệm đầu tiên của tôi rằng tầu hoả đã tới đúng giờ. Ông phải là người lái tầu giỏi nhất nước."

Ông ấy nói, "Đừng làm tôi cảm thấy xấu hổ."

Tôi nói, "Tại sao?"

Ông ấy nói, "Đây là chuyến tầu của ngày hôm qua. Nó chậm đích xác hai mươi bốn giờ!"

Ngay lúc đó, khi ông ấy bảo tôi rằng nó chậm hai mươi bốn tiếng, tôi nói, "Trời." Ông trưởng ga đang đứng cạnh tôi. Tôi hỏi ông ấy, "Nếu tầu bị chậm - và tôi đã từng du hành trong hai mươi năm - thế thì phỏng có ích gì mà in bảng giờ tầu?"

Ông ấy nói, "Ông là người kì nhỉ. Không có bảng giờ tầu làm sao chúng tôi biết tầu bị chậm thế nào?"

Tôi nói, "Ờ phải rồi; tôi đã không nghĩ về điều đó."

Ông ấy nói, "Mọi thứ sẽ bị lộn xộn lên. Bảng giờ tầu được in để cho ông có thể biết tầu hoả sẽ bị chậm bao lâu."

Ở một ga đầu mối khác, cũng như bạn nói... tầu hoả cứ được công bố đi công bố lại, "một giờ trễ... hai giờ trễ." Tôi không thể tin được vào điều đó khi tôi nghe rằng đó là một giờ trễ; thế rồi nó trở thành hai giờ, thế rồi nó trở thành bốn giờ. Tôi nói, "Trời, nó đang tới phía này hay đang đi phía kia? Nếu nó chậm một giờ, làm sao có thể đột nhiên thành chậm bốn giờ bây giờ?"

Tôi đi tới ông trưởng ga và tôi hỏi, "Tầu sẽ đi theo hướng nào?"

Ông ấy nói, "Đừng bực mình. Chỉ là để bảo vệ mạng sống chúng tôi mà chúng tôi không thể tuyên bố được rằng là chậm hai mươi bốn tiếng; mọi người sẽ giết chúng tôi. Cho nên chúng tôi tuyên bố theo từng lần một; điều đó giữ cho mọi người bình thản và yên tĩnh rằng "chỉ một giờ nữa thôi... thôi được hai giờ nữa... và bằng việc tuyên bố dần chúng tôi xoay xở được cho bốn mươi tám giờ."

Tôi nói, "Tôi có thể hiểu được từ bi lớn của các ông; bằng không sẽ có nhiều đau tim, bệnh tim... nếu ông bắt đầu tuyên bố nó đích xác đúng." Tôi đã thấy tầu hoả tới chậm sáu mươi giờ và tôi đã từng ngồi ở sân ga trong sáu mươi giờ, nhưng nó bao giờ cũng là "chậm hai giờ nữa... chậm hai giờ nữa." Nó có thể xảy ra chỉ ở nước này, nước đã biết phải sống kiên nhẫn - không ai bận tâm. Mọi người chấp nhận điều đó dường như nó được xác định bởi số phận; bạn không thể làm được cái gì về nó.

Nhưng bạn đã trải qua một kinh nghiệm thực sự hay - nó là vậy vì kiên nhẫn của bạn. Bạn nói khoảnh khắc bạn che mặt bằng chiếc mũ rơm và khóc... Điều đó phải đã lau sạch mắt bạn và nó phải đã làm dịu trái tim bạn, và khi bạn nhìn lại, ruồi có mầu sắc phiêu diêu - cánh của chúng trong ánh mặt trời là cực kì đẹp. Những tiếng ồn trên sân ga đột nhiên trở thành dàn nhạc. Chính kiên nhẫn và chính việc khóc đã cho bạn một kinh nghiệm rất mới.

Bình thường con người đã được nuôi lớn với ý tưởng rằng khóc chỉ dành cho đàn bà, không dành cho đàn ông, mặc dầu tự nhiên đã làm tuyến nước mắt với kích cỡ như nhau đằng sau mắt của đàn ông và đàn bà, cả hai. Điều tuyệt đối chắc chắn là tự nhiên dự định cho đàn ông cũng kêu và khóc và có nước mắt. Bạn có thể đã không khóc cả đời bạn. Khóc là kinh nghiệm mới thế với bạn, thảnh thơi thế, tạo ra một loại buông bỏ, tới mức mọi thứ quanh bạn là kinh tởm mới vài khoảnh khắc trước nay trở thành đẹp.

Khóc chắc chắn là một trong những điều quan trọng nhất cho mọi người học. Có thể có hàng triệu người chưa bao giờ khóc. Họ không biết niềm vui của nó, nó làm thảnh thơi thế nào, nó lau sạch mắt bạn thế nào - không chỉ mắt bên ngoài mà cả cách nhìn bên trong của bạn - và nó làm cho cây có vẻ xanh hơn làm sao, âm thanh của lời rõ ràng hơn làm sao. Tiếng ồn ở bãi chợ chắc chắn bắt đầu thay đổi thành hài hoà bởi vì bạn đang trong hài hoà.

Bạn bỏ hi vọng, bạn khóc về nó, bạn trở thành hồn nhiên như đứa trẻ. Bạn nên học cái gì đó từ kinh nghiệm đó. Sân ga của ga Varanasi, với bạn, biến thành một kinh nghiệm tôn giáo.

Câu hỏi 4

Osho kính yêu,

Tại sao có chuyện bất kì khi nào tôi tới để hỏi một câu hỏi, những câu hỏi có ý nghĩa lớn lao, điều tôi biết đã có đó trước đây, lẩn tránh tôi. Tôi muốn hỏi về chứng ngộ và thiền, nhưng khi tôi viết ra chúng, câu hỏi mất mọi thực tại với tôi. Ý nghĩa và chiều sâu của mọi thứ bao giờ cũng làm cho tôi hoảng sợ. Liệu đó có thể là tôi đang né tránh những kho báu sâu của bản thể tôi không?

Premdipa, câu hỏi về chứng ngộ và về thiền chưa là việc tìm kiếm sâu của bạn. Bạn không né tránh cái gì qua chúng. Ngược lại, khi bạn cố viết câu hỏi về chứng ngộ hay thiền, nó mất mọi thực tại với bạn vì nó không có thực tại cho bạn - nó là câu hỏi vay mượn. Bạn nghe nhiều thế về chứng ngộ ở đây, về thiền; một cách tự nhiên bạn trở nên tò mò. Nhưng tò mò không phải là truy hỏi, và chừng nào việc tìm kiếm còn chưa trở thành đích thực tới mức nó trở thành vấn đề sống và chết, câu hỏi không thể có thực tại được. Bạn có thể hỏi nó, nhưng nó sẽ vẫn còn là rởm - cho bạn và cho tôi.

Tôi có thể thấy qua câu hỏi của bạn, bởi vì nỗ lực căn bản của tôi không phải là trả lời câu hỏi mà trả lời người hỏi. Và trong nỗ lực để trả lời người hỏi, tôi phải phá huỷ câu hỏi. Mọi câu trả lời của tôi đều là nỗ lực để phá huỷ câu hỏi của bạn.

Tôi không cho bạn câu trả lời.

Tôi đơn giản lấy đi câu hỏi, để cho bạn có thể trống rỗng nhiều hơn, im lặng nhiều hơn, để cho bản thân bạn có thể tìm thấy câu trả lời.

Câu trả lời của tôi không thể là câu trả lời của bạn.

Kinh nghiệm của tôi không thể là kinh nghiệm của bạn.

Các thầy giáo trong trường phổ thông, trong cao đẳng, trong đại học, cho bạn câu trả lời liên quan tới câu hỏi của bạn; họ không quan tâm tới người hỏi chút nào. Đó có thể là bất kì ai, X, Y, Z. Câu trả lời của họ sẽ vẫn còn như cũ nếu câu hỏi là như cũ. Nhưng câu trả lời của tôi sẽ không còn như cũ nếu người hỏi là khác, bởi vì không hai người nào có thể hỏi cùng một câu hỏi. Lời của họ có thể là như nhau, việc xây dựng câu hỏi của họ có thể là như nhau, nhưng nghĩa không thể là như nhau - bởi vì nguồn từ đó những câu hỏi đó nảy sinh là khác nhau.

Điều hoàn toàn đúng là hiểu rằng chứng ngộ và thiền vẫn không phải là việc tìm kiếm đích thực của bạn. Thay vì vay mượn những câu hỏi đó từ người khác, nhìn vào bản thân bạn đi. Tìm ra câu hỏi riêng của bạn. Chúng có thể không rất to lớn và vĩ đại; chúng có thể là trần tục. Bạn gái của ai đó trốn đi, bạn trai của ai đó giả vờ rằng anh ta bị liệt. Họ có thể ngu xuẩn, họ có thể ngớ ngẩn, nhưng họ sẽ là thực và tôi muốn trả lời họ, vì tôi có thể phá huỷ họ và đem bạn ra khỏi tính ngớ ngẩn, tình huống trần tục nào đó...

Vâng, một ngày nào đó bạn sẽ có khả năng hỏi những câu hỏi về thực tại cao hơn - về chứng ngộ, về thiền, về tâm thức, về bản thể, về điều tối thượng - nhưng chúng phải tới từ cốt lõi bên trong nhất của bạn; bằng không việc trả lời chúng đơn giản chỉ làm phí không chỉ thời gian của bạn, không chỉ thời gian của tôi, mà thời gian của mọi người khác nữa một cách không cần thiết.

Điều hoàn toàn đúng là bạn nên bắt đầu hỏi cái gì là có ý nghĩa cho bạn. Ở đây, không ai sẽ cười vào câu hỏi của bạn, không ai sẽ chế nhạo bạn, không ai sẽ kết án bạn, bởi vì đây là việc tụ tập của những người tìm kiếm để giúp lẫn nhau - những bạn lữ hành. Nếu ai đó ngã, mọi bàn tay quanh người đó sẽ giúp người đó lại đứng trên chân người đó. Vấn đề không phải là cười; vấn đề là tình yêu của bạn, từ bi của bạn, tình bạn của bạn.

Một bà mệnh phụ Do Thái, khoe khoang với bạn mình tại phòng tranh, đang chỉ vào một bức tranh, "Đó là của Rembrandt," bà ấy nói.

"Đó là của Velasquez chứ, thưa bà," người hướng dẫn sửa lại.

"Thế thì đó là của Goya."

"Của Rubens, thưa bà."

"Của Turner."

"Không, thưa bà, là của Constable."

"Được, đó dứt khoát là của Picasso," bà ấy nói.

"Không, thưa bà, đó là chiếc gương."

Câu hỏi của bạn phải đích thực là của bạn, chúng phải soi gương bạn. Đừng giả vờ rằng bạn biết về Rembrandt, Rubens, Goya... chỉ chiếc gương rẻ tiền sẽ có tác dụng; cứ nhìn vào mặt riêng của bạn ấy. Câu hỏi nên tới từ thực tại riêng của bạn; thế thì chúng có thể bị làm tan biến, và bạn có thể lên cuộc hành trình của biến đổi.

Một người đi qua rừng rậm, đi săn thú hoang, đột nhiên loạng choạng bắt gặp một người đàn bà đẹp đang nằm trần truồng trong rừng. Cô ấy nói một cách dụ dỗ với anh ta, "Em là thú săn (game) đây," thế là anh ta bắn cô ta.

Mọi người phải cư xử tương ứng với hiểu biết riêng của họ. Bây giờ kẻ ngốc kia bắn người đàn bà đẹp vì anh ta hiểu chỉ một nghĩa của từ game - thú săn; hiểu biết của anh ta là hiểu biết của thợ săn dốt nát. Nhưng người ta không thể làm khác được.

Bạn phải hành động tương ứng với thực tại riêng của bạn.

Ngay cả việc hỏi của bạn cũng là một hành động có ý nghĩa. Đừng vay mượn câu hỏi của bạn; đừng lấy chúng từ bầu không khí. Nếu mọi người khác quan tâm tới cái gì đó, điều đó không có nghĩa là bạn cũng phải quan tâm. Đây không phải là đám đông. Ở đây chúng ta kính trọng cá nhân.

Và đó là thông điệp của tôi cho con người mới: rằng người đó sẽ là một cá nhân, không phải là một răng trong bánh xe. Người đó sẽ không thuộc vào bất kì đám đông nào - chính trị, tôn giáo, xã hội, giống nòi, quốc gia. Người đó sẽ không thuộc vào bất kì ai.

Người đó sẽ một mình, đứng như đỉnh Himalaya đẹp trong tính cá nhân riêng của người đó. Người đó có thể có bạn bè, người đó có thể có bạn lữ hành, bạn tìm kiếm, nhưng người đó không thể thuộc vào bất kì ý thức hệ nào - điều ép buộc người đó phải mù quáng, phải là người tin, điều ép buộc người đó phục tùng quan niệm nào đó.

Người đó sẽ giữ bản thân mình tuyệt đối tự do khỏi đám đông; người đó sẽ không là cừu, người đó sẽ là người chăn cừu. Mọi người sẽ là người chăn cừu - không chỉ duy nhất Jesus Christ...!

Được chứ, Maneesha?

Vâng, thưa Osho.

Kết thúc quyển 'Tương Lai Vàng' Tập 1 - Quay về Mục lục Tập 2

..............................

0 Đánh giá

Ads Belove Post

Powered by RedCircle