Chương 15. Tất cả các mũi tên đều hội tụ về điều này

Chương 15. Tất cả các mũi tên đều hội tụ về điều này

Price:

Read more

Thế này, Thế này, Nghìn lần Thế này – Osho

Bản chất của Thiền

Chương 15. Tất cả các mũi tên đều hội tụ về điều này



Powered by RedCircle

Sorry, Coming soon!

.................................

Bát ăn xin của người ăn xin

Một người ăn xin gõ cửa một hoàng đế, lúc đó là sáng sớm, thậm chí còn hơi tối, mặt trời còn chưa lên đường chân trời. Hoàng đế bước ra đi dạo buổi sáng trong khu vườn đẹp của mình; bằng không chắc đã khó cho người ăn xin có cuộc gặp ông ta. Nhưng không có người trung gian nào ngăn cản ông ta.

Hoàng đế nói, "Ông muốn gì?"

Người ăn xin nói, "Trước khi ông hỏi điều đó, nghĩ hai lần đi!"

Hoàng đế chưa bao giờ thấy sư tử như thế ở người này; ông ta đã tranh đấu các cuộc chiến tranh, đã chiến thắng, đã làm rõ ràng rằng không ai là mạnh hơn ông ta, nhưng đột nhiên người ăn xin này nói với ông ta, "Nghĩ hai lần về điều ông đang nói đi, vì ông có thể không có khả năng hoàn thành nó!"

Nhà vua nói, "Đừng lo nghĩ, đó là mối quan tâm của ta; ông cứ hỏi điều ông muốn, nó sẽ được thực hiện!"

Người ăn xin cười... hoàng đế không thể hiểu được tiếng cười này.

Người ăn xin nói, "Ông thấy bát ăn xin của ta không? Ta muốn nó được trút đầy! Không thành vấn đề cái gì, điều kiện duy nhất là ở chỗ nó phải được trút đầy, nó phải là đầy. Ông có thể vẫn nói không, nhưng nếu ông nói có, thế thì ông đang nhận rủi ro đấy."

Thời điểm để cười của hoàng đế đã tới, vì cái bát của người ăn xin... và ông ta còn bị ra điều kiện nữa! Ông ta bảo thừa tướng rót đầy bát của người ăn xin bằng kim cương, để cho người ăn xin này có thể biết ông ấy đang hỏi ai.

Người ăn xin lại nói, "Nghĩ hai lần đi."

Và sự việc sớm trở nên rõ ràng rằng người ăn xin là đúng, vì khoảnh khắc kim cương được trút vào trong bát ăn xin của ông ấy, chúng đơn giản biến mất. Nhiều kim cương hơn, nhiều ngọc lục bảo hơn, nhiều ngọc quí hơn - nhà vua có kho báu mênh mông, nhưng trong vài giờ mọi thứ mất tiêu và bát ăn xin vẫn còn trống rỗng.

Tin tức lan đi như lửa hoang trong kinh thành; hàng nghìn người tới để xem sự vụ huyền bí này. Khi đá quí đã hết, nhà vua nói, "Đem tất cả vàng và bạc ra, mọi thứ. Toàn thể vương quốc của ta lâm nguy, toàn thể sự chính trực của ta bị thách thức."

Nhưng đến tối mọi thứ đã biến mất trong bát của người ăn xin và chỉ có hai người ăn xin còn lại - một người thường là hoàng đế.

Hoàng đế nói, "Trước khi tôi chạm chân ông và hỏi xin tha thứ vì không nghe theo lời cảnh báo của ông nghĩ hai lần, xin nói cho tôi bí mật của bát ăn xin này."

Người ăn xin nói, "Không có bí mật đâu. Tôi đã tìm thấy bát ăn xin này trên mảnh đất đám tang, nó là sọ người. Tôi đã đánh bóng nó, làm nó có vẻ giống cái bát. Tôi là người nghèo, tôi thậm chí không thể mua được bát, nhưng vì nó là sọ người, ông liên tục rót bất kì cái gì vào trong nó và cái đó biến mất."

Câu chuyện này cực kì có nghĩa. Bạn đã bao giờ nghĩ về bát ăn xin riêng của bạn chưa? Mọi thứ biến mất: quyền, danh, kính trọng, của cải, mọi thứ biến mất và bát ăn xin của bạn liên tục mở mồm nó đòi thêm nữa và nữa. Và vì nỗ lực liên tục này để có thêm nữa, bạn liên tục bỏ lỡ thế này. Cái "nữa" đem bạn đi xa khỏi thế này. Ham muốn, khao khát về cái gì đó khác đem bạn đi xa khỏi khoảnh khắc này.

Và chỉ có hai loại người trên thế giới: đa số đang đuổi theo các cái bóng, họ sẽ không bao giờ được hoàn thành. Bát ăn xin của họ sẽ vẫn còn với họ cho tới khi họ vào mồ.

Và một thiểu số rất nhỏ, một trong cả triệu người, dừng chạy đuổi, chỉ vẫn còn đứng ở đây và bây giờ, bỏ mọi ham muốn, không đòi hỏi cái gì và đột nhiên người đó tìm thấy mọi thứ bên trong bản thân người đó.

Đây là cánh cửa của vương quốc của Thượng đế.

Kết thúc quyển 'Thế này, Thế này, Nghìn lần Thế này' - Quay về Mục lục

..............................

0 Đánh giá

Ads Belove Post