Chương 5. Hiểu cảm xúc

Chương 5. Hiểu cảm xúc

Price:

Read more

Osho – Con đường Thiền
Chương 5. Hiểu cảm xúc

Các bạn yêu dấu,
Chúng ta đã nói về hai mặt gắn liền với hành trình tâm linh: thanh lọc của cơ thể và thanh lọc của ý nghĩ. Cảm xúc là lớp sâu hơn cơ thể và ý nghĩ. Thanh lọc của cảm xúc mang phẩm chất quan trọng nhất. Trong hành trình tâm linh và thiền, thanh lọc của cảm xúc hữu ích hơn của cơ thể và ý nghĩ. Như thế là do người ta không sống theo ý nghĩ nhiều lắm, người ta sống theo cảm xúc của mình nhiều hơn. Người ta nói rằng con người là động vật dựa vào lý trí, nhưng điều này là không đúng. Bạn không làm nhiều điều trong cuộc sống như là kết quả của suy nghĩ, phần lớn những gì bạn làm chịu ảnh hưởng bởi cảm xúc. Hận thù của bạn, giận dữ của bạn, tình yêu của bạn - tất cả đều liên quan đến cảm xúc của bạn, không phải ý nghĩ của bạn.
Hầu hết những hoạt động trong cuộc đời bạn bắt nguồn từ thế giới cảm xúc, không từ thế giới của ý nghĩ. Bạn cũng hẳn nhận thấy rằng bạn nghĩ một điều, và khi thời điểm tới bạn làm gì đó khác. Lý do cho điều này là có khác biệt cơ bản giữa cảm xúc và ý nghĩ. Bạn có thể quyết định rằng bạn sẽ không trở nên tức giận; bạn có thể nghĩ rằng tức giận là xấu nhưng khi tức giận nắm lấy bạn thì suy nghĩ bị đặt ra rìa và bạn trở nên giận dữ.
Chừng nào biến đổi trong thế giới cảm xúc chưa xảy ra, chỉ nghĩ và suy tính thôi không thể mang lại cuộc cách mạng trong cuộc sống. Đó là lý do tại sao trong hành trình tâm linh điểm mấu chốt nhất là cảm xúc. Vì vậy sáng nay chúng ta sẽ thảo luận làm thế nào để mang tới thanh lọc của cảm xúc.
Trong nhiều chiều mà cảm xúc xâm chiếm tôi muốn nhấn mạnh tới bốn chiều. Tôi sẽ nói về bốn khía cạnh mà qua đó cảm xúc trở nên tinh khiết. Đây cũng là bốn khía cạnh có thể hoán chuyển và trở thành nơi ươm trồng cho những cảm giác uế tạp. Khía cạnh đầu tiên trong các khía cạnh này là thân thiện, thứ hai là từ bi, thứ ba là hân hoan và thứ tư là biết ơn. Nếu bạn vốn đã có sẵn bốn cảm xúc này trong cuộc sống thế thì bạn sẽ đạt được tinh khiết của cảm xúc.
Bốn chiều này mỗi chiều đều có mặt trái của chúng. Đối lập của thân thiên là căm ghét và thù địch, đối lập của từ bi là tàn nhẫn, bạo lực và độc ác, đối lập của hân hoan là buồn rầu, khổ sở, đau đớn và lo lắng, đối lập của biết ơn là vô ơn. Cuộc sống và cảm xúc của người nào nằm trong bốn mặt đối lập này là đang trong trạng thái cảm xúc uế tạp, và người nào bắt rễ vào bốn mặt đầu tiên chính là bắt rễ vào cảm xúc tinh khiết.
Bạn nên tìm ra cái gì ảnh hưởng tới cảm xúc của bạn, cái gì dịch chuyển cảm xúc của bạn. Có đúng là thay vì thân thiện, thù địch và chống đối đang nổi trổi hơn trong cuộc sống của bạn? Có đúng là thay vì thân thiện bạn lại dễ dàng bị lay động bởi thù địch, bởi chống đối? Bạn có chịu tác động dễ dàng hơn bởi nó? Bạn có chịu kích động dễ dàng hơn bởi nó? Bạn có nhận thêm nhiều năng lượng hơn từ nó? Như tôi đã nói trước đấy giận dữ có năng lượng, nhưng thân thiện cũng có năng lượng. Người nào chỉ biết cách tập hợp năng lượng của giận dữ sẽ lỡ đi chiều chính yếu trong cuộc đời. Người chưa học được cách thức tỉnh năng lượng của thân thiện là người vốn chỉ mạnh mẽ trong tình huống thù địch và trở nên yếu đuối trong tình huống thân thiện.
Bạn có thể không ý thức rằng mọi quốc gia trên thế giới trở nên yếu hơn suốt thời kỳ hòa bình, và suốt thời gian chiến tranh họ trở nên mạnh hơn. Tại sao vậy? - bởi họ không biết cách tạo ra năng lượng của thân thiện. Im lặng không là sức mạnh với bạn, nó là điểm yếu. Đây là lý do tại sao Ấn Độ, một quốc gia từng nói rất nhiều về bình an và yêu thương, lại trở nên bất lực như vậy - bởi thông thường cách duy nhất để cảm thấy sức mạnh là thù địch.
Hitler đã viết trong tự truyện: Nếu bạn muốn tạo nên một quốc gia mạnh thì hãy giả vờ rằng bạn có kẻ thù hoặc tạo nên kẻ thù thực sự. Hãy nói với quốc gia rằng có kẻ thù ở khắp nơi, ngay cả khi không có. Khi mọi người tin rằng họ bị bao vây bởi kẻ thù thì nó sẽ tập hợp nhiều sức mạnh và năng lượng.
Đây là lý do tại sao Hitler đã giả vờ rằng người Do thái là kẻ thù - nó không là sự thật - và trong mười năm ông ta đã thuyết giảng và lý giải trước toàn đất nước rằng, “Người Do thái là kẻ thù của chúng ta và chúng ta sẽ phải bảo vệ bản thân trước họ”. Nhiều năng lượng đã được tập hợp. Tất cả sức mạnh của nước Đức đi ra qua thù địch, tất cả sức mạnh của Nhật đi ra qua thù địch. Ngày nay, sức mạnh của Mỹ và Nga cũng đi ra qua thù địch.
Cho tới giờ lịch sử loài người cho thấy rằng chúng ta chỉ biết cách làm sao để tập hợp năng lượng của thù địch; chúng ta chưa biết về năng lượng của thân thiện. Mahavira, Phật và Christ đã đặt nền móng cho năng lượng thân thiện. Họ đã nói rằng phi bạo lực là sức mạnh. Jesus đã nói “Yêu thương là sức mạnh”; Phật đã nói “Từ bi là sức mạnh”. Bạn nghe đấy, nhưng bạn không hiểu.
Vì thế tôi nói với bạn, nghĩ về cuộc sống của bạn đi. Bạn cảm thấy mạnh mẽ khi nào? - là khi bạn cảm thấy thù oán ai đó hay là khi bạn cảm thấy bình an và tràn đầy yêu thương với ai đó? Và bạn sẽ thấy rằng bạn cảm thấy mạnh mẽ trong hoàn cảnh thù địch; và khi bạn ở trạng thái ý thức và tĩnh lặng bạn trở nên bất lực và yếu đuối. Điều này có nghĩa rằng bạn đang bị chế ngự bởi cảm xúc không tinh khiết. Và cảm xúc không tinh khiết càng mạnh mẽ, bạn càng ít có thể đi vào bản thân mình.
Là gì ngăn cản bạn đi vào bản thân mình? Cố hiểu điểm rất quan trọng này. Thù địch của bạn luôn được tập trung tới bên ngoài; điều này có nghĩa rằng thù địch xảy ra cho ai đó bên ngoài bạn. Nếu không có ai bên ngoài thù địch không thể nảy sinh trong bạn.
Nhưng tôi nói với bạn rằng yêu thương không tập trung tới bên ngoài: ngay cả nếu không có ai ở bên ngoài yêu thương vẫn có thể xảy ra trong bạn. Yêu thương là thực chất, thân thiện là thực chất. Thù địch cần người khác, nó gắn liền với người khác. Thù hận được kích hoạt bởi bên ngoài, yêu thương tuôn ra từ bên trong. Suối yêu thương trôi chảy từ bên trong, phản ứng của thù hận không được gợi lên từ bên trong. Cảm xúc không tinh khiết được tạo ra từ bên ngoài, cảm xúc tinh khiết trôi chảy từ bên trong.
Cố hiểu khác biệt giữa cảm xúc ô uế và cảm xúc tinh khiết này. Cảm xúc được kích hoạt bởi bên ngoài là không tinh khiết; vì thế tình yêu của bạn, đam mê mà bạn gọi là tình yêu, không tinh khiết bởi nó khởi hoạt bởi bên ngoài. Chỉ tình yêu trôi chảy từ bên trong, cái không được khởi hoạt từ bên ngoài, mới là tinh khiết. Đó là lý do tại sao phương Đông chúng tôi nói có khác biệt giữa tình yêu và đam mê: chúng tôi phân biệt đam mê với tình yêu.
Đam mê được kích hoạt bởi bên ngoài. Phật hay Mahavira không có đam mê trong tim họ, họ có tình yêu.
Jesus đang ngang qua một thị trấn. Đó là buổi trưa và ông ấy rất mệt. Mặt trời rất nóng vì thế ông ấy dừng lại để nghỉ ngơi dưới cây trong vườn. Ngôi nhà và khu vườn thuộc về một gái điếm. Cô ấy nhìn thấy Jesus đang nghỉ dưới cây trong vườn nhà mình. Không ai giống vậy từng dừng lại nghỉ ngơi trong vườn của cô ấy; cô ấy chưa từng thấy bất kỳ ai như vậy trước đây. Cô ấy đã thấy nhiều người đẹp, cô ấy đã thấy nhiều người mạnh mẽ, nhưng vẻ đẹp này là khác, sự trọn vẹn này là gì đó không của thế giới này. Cô ấy bị lôi kéo theo hấp dẫn của mình với ông ấy tới mức trước khi cô ấy nhận ra nó cô ấy đã đi tới bên cây đó rồi.
Khi cô ấy đi tới gần Jesus và bắt đầu ngắm ông ấy, ông ấy mở mắt và đứng lên chuẩn bị rời đi. Cám ơn cô ấy ông ấy nói, “Cám ơn cô vì bóng mát mà cây của cô đã trao cho tôi. Bây giờ tôi sẽ đi, tôi có con đường dài để đi”.
Nhưng cô gái điếm nói, “Nếu ông không vào nhà tôi một lát, tôi sẽ cảm thấy bị xúc phạm. Xin hãy ở lại một lát. Đây là lần đầu tiên tôi mời ai đó vào nhà. Mọi người đi tới cửa nhà tôi và tôi đuổi họ đi. Đây là lần đầu tiên trong đời tôi mời ai đó vào nhà”.
Jesus nói, “Ngay khi cô mời tôi vào trái tim cô, tôi đã trở thành khách của cô rồi. Nhưng tôi còn con đường dài để đi vì vậy xin để cho tôi đi. Tôi đã nhận lòng hiếu khách của cô rồi”.
Nhưng cô gái điếm nói, “Điều này làm tôi tổn thương. Chẳng lẽ dù chỉ biểu lộ vừa đủ tình yêu ông cũng không vào nhà tôi được ư?”
Jesus nói với cô gái, “Nhớ cho, tôi là người duy nhất có thể yêu cô. Tất cả những người đàn ông khác tới cửa nhà cô không yêu cô. Tôi là người duy nhất có thể yêu cô. Người khác tới cửa nhà cô không yêu cô bởi họ không có tình yêu. Họ tới bởi vì cô. Với tôi, tình yêu của tôi là ở trong tôi”.
Tình yêu giống như ánh sáng của ngọn đèn: nếu không ai ở đây ánh sáng vẫn sẽ tiếp tục đổ ra, và nếu ai đó ngang qua nó sẽ đổ lên họ. Nhưng đam mê và ham muốn không giống ánh sáng: khi chúng được kích hoạt bởi ai đó, những năng lượng này di chuyển tới họ. Đó là lý do tại sao đam mê là căng thẳng. Tình yêu không là căng thẳng. Không có căng thẳng trong yêu, yêu là trạng thái yên lặng hoàn toàn.
Cảm xúc không tinh khiết là cảm xúc bị ảnh hưởng bởi bên ngoài. Gió từ bên ngoài mang tới gia tăng cảm xúc uế tạp trong bạn. Và cảm xúc tinh khiết là cảm xúc tới từ bên trong bạn; những cơn gió từ bên ngoài không ảnh hưởng lên chúng. Chúng tôi không nghĩ về Mahavira hay Phật theo cách này, rằng họ đã yêu - nhưng tôi nói với bạn họ là những người duy nhất yêu. Nhưng có khác biệt giữa yêu của họ và của bạn. Yêu của bạn nằm trong mối quan hệ với ai đó; yêu của họ không là mối quan hệ, nó là trạng thái của thực thể. Nó không là mối quan hệ - yêu của họ không trong quan hệ với ai đó khác, nó là trạng thái thực thể của họ. Họ bị ép buộc yêu bởi họ không có lựa chọn khác.
Người ta đã nói về Mahavira rằng có người đã lăng mạ ông ấy, họ ném đá vào ông ấy, họ nhét đinh vào tai ông ấy và ông ấy tha thứ mọi việc. Tôi nói rằng điều này không đúng: Mahavira không tha thứ cho bất kỳ ai bởi chỉ những ai giận dữ mới có thể tha thứ. Và Mahavira không có thương xót với họ bởi chỉ những ai độc ác mới có thể có lòng thương xót. Và Mahavira đã không nghĩ rằng ông ấy nên cư xử xấu với những người này bởi chỉ những người cư xử xấu mới nghĩ như vậy.
Thế thì Mahavira đã làm gì? Mahavira bất lực, ông ấy không có gì để trao ngoại từ tình yêu. Bất kể điều gì được làm với ông ấy câu trả lời duy nhất của ông ấy sẽ là tình yêu. Nếu bạn ném đá vào cây đầy quả bạn sẽ chỉ nhận được quả hồi đáp lại, không có cách nào khác. Cây sẽ không làm gì cả, điều này là bất lực của nó. Và nếu bạn làm rơi bất kỳ loại xô nào xuống sông đầy nước, bất kể xô bẩn hay sạch, được làm bởi vàng hay sắt, dòng sông vẫn không có lựa chọn nào ngoài trao nước cho bạn. Không có gì vĩ đại về dòng sông, làm khác đi là bất lực. Vì vậy khi tình yêu là trạng thái của thực thể nó là một loại vô chọn lựa - người ta phải cho đi, không có cách nào khác.
Vì vậy cảm xúc tới từ bên trong, vốn không lôi kéo bạn từ bên ngoài, vốn không thể được lôi kéo từ bên ngoài, là cảm xúc tinh khiết. Và sóng cảm xúc mà bão tố bên ngoài tạo nên trong bạn là cảm xúc không tinh khiết. Cảm xúc được tạo nên bởi bên ngoài sẽ gây nên bồn chồn và lo lắng trong bạn, và cảm xúc mà nảy sinh từ bên trong bạn sẽ đổ lên bạn hân hoan.
Vì thế nhớ lấy điều đầu tiên về cảm xúc tinh khiết và không tinh khiết này: cảm xúc tinh khiết là trạng thái của thực thể, cảm xúc không tinh khiết là sự vặn vẹo của thực thể, không phải là trạng thái. Cảm xúc không tinh khiết là kết quả của ảnh hưởng bên ngoài lên thực thể, cảm xúc tinh khiết là sự mở rộng bên trong của thực thể. Vì vậy nghĩ về điều này: những cảm xúc làm bạn rung động tới từ bên trong bạn, hay những người khác tạo nên chúng trong bạn? Tôi đang bước đi trên phố và bạn lăng mạ tôi: nếu tôi tức giận đây là cảm xúc không tinh khiết bởi bạn đã tạo ra nó trong tôi. Tôi đang bước đi trên phố: bạn bày tỏ tôn trọng với tôi và tôi hài lòng - đây là cảm xúc không tinh khiết bởi bạn đã tạo ra nó trong tôi. Nhưng nếu trạng thái bên trong tôi vẫn còn là cùng như nó đã là trước khi lăng mạ hay khen ngợi tới, bất kể bạn chửi tôi hay bạn khen ngợi tôi, thế thì đây là cảm xúc tinh khiết bởi bạn đã không tạo ra nó trong tôi, nó là của chính tôi. Cái mà của chính tôi đó là tinh khiết. Cái mà của chính tôi đó là tinh khiết và cái mà tới từ bên ngoài là không tinh khiết. Cái tời từ bên ngoài là phản ứng, tiếng vang.
Mới đây tôi tới một nơi mà ở đó có thể nghe thấy những tiếng dội lại. Nếu bạn tạo ra một âm thanh ở đó những ngọn núi sẽ lặp lại nó. Tôi đã nói rằng hầu hết mọi người chỉ lặp lại: nếu bạn nói gì đó họ sẽ lặp lại nó. Họ không có gì của chính họ để nói, họ giống như phòng dội âm. Nếu bạn hét họ sẽ hét lại - nó không là của họ, bạn đã tạo ra nó. Và cái bạn đã trao đi lại không là của bạn, ai đó đã tạo ra nó trong bạn. Các bạn tất cả đều là những phòng dội âm: bạn không có bất kỳ âm thanh nào của chính bạn, bất kỳ cuộc sống nào của chính bạn. Bạn không có bất kỳ cảm giác nào của chính bạn. Mọi cảm xúc của bạn là không tinh khiết bởi chúng thuộc về người khác, chúng được vay mượn. Vì vậy nhớ lấy điểm mấu chốt đầu tiên này: cảm xúc nên là của chính bạn. Nó không nên là phản ứng, nó nên là trạng thái của thực thể bạn.
Tôi chia trạng thái của thực thể này thành bốn phần. Phần đầu tiên là thân thiện. Thân thiện là phẩm chất phải được phát triển. Thân thiện phải được phát triển bởi nguồn thân thiện vốn có trong bạn đấy, nhưng cuộc sống đưa tới rất ít cơ hội cho nó phát triển. Nó vẫn còn chưa được phát triển, nó vẫn còn giống như hạt mầm trong đất của thực thể bạn - nó không thể phát triển.
Hạt mầm của thù địch lại rất được phát triển. Tại sao ư? Có những lý do tự nhiên cho điều này bởi thù địch cũng được cần tới. Nó có thể được cần tới, nhưng nó không có nghĩa là bạn đồng hành suốt cuộc đời. Có những lúc nó được cần tới và cũng có lúc buông bỏ nó là cần tới.
Khi đứa trẻ được sinh ra kinh nghiệm đầu tiên của nó không là kinh nghiệm của yêu. Điều đứa trẻ kinh nghiệm khi nó sinh ra là sợ. Điều này là tự nhiên. Đứa trẻ nhỏ rất thoải mái trong bụng mẹ nơi nó không gặp vấn đề gì, không lo lắng gì về kiếm sống, ăn uống - không lo lắng. Nó nghỉ ngơi trong giấc ngủ rất hân hoan. Khi nó ra khỏi bụng mẹ, đứa trẻ yếu đuối theo mọi cách, kinh nghiệm đầu tiên của nó là của sợ hãi. Và nếu nó choáng váng vì sợ hãi nó sẽ không cảm thấy tình yêu với người đầu tiên mà nó thấy, nó sẽ sợ hãi người đó. Và nếu nó sợ ai đó nó sẽ bắt đầu ghét họ.
Xem điều này như một nguyên tắc cơ bản: sợ hãi chưa bao giờ tạo ra tình yêu. Nếu ai đó nói rằng không thể có tình yêu mà không có sợ hãi, tuyên bố của họ là sai hoàn toàn. Nếu có sợ hãi, không có khả năng nào của yêu. Không thể có yêu cùng sợ hãi. Ngay cả nếu tình yêu được bộc lộ trên bề mặt thì bên trong cũng không có tình yêu.
Phần lớn tình yêu mà chúng ta nhìn thấy trên thế giới này là dựa vào sợ hãi. Và tình yêu dựa vào sợ hãi là sai lầm. Đấy là lý do tại sao trên bề mặt có tình yêu nhưng căm ghét tiếp tục trượt ra từ bên trong. Bạn cũng ghét người bạn yêu. Tình yêu là trên bề mặt và căm ghét là bên dưới bởi bạn sợ người khác. Nhớ điều này: người đe dọa người khác đang lỡ cơ hội nhận tình yêu. Nếu người cha đang hăm dọa con trai ông ta sẽ không thể nhận được tình yêu của nó. Nếu người chồng đang hăm dọa người vợ anh ta sẽ không thể nhận được tình yêu của cô ấy. Anh ta sẽ nhận được sự giả vờ của tình yêu bởi tình yêu chỉ phát triển trong vô sợ hãi, nó không phát triển trong sợ hãi.
Ngay khi đứa trẻ được sinh ra nó kinh nghiệm sợ hãi - và đó là nơi ngọn nguồn của ghét được kích hoạt. Nguồn năng lượng của yêu thương không được kích hoạt. Hầu hết mọi người chết khi nguồn này còn chưa từng trở nên được kích hoạt bởi cuộc sống không trao cho nó cơ hội. Bạn nghĩ bạn yêu ai đó: cái đó cũng không là tình yêu, nó chỉ là thèm khát. Ngay cả cái đó cũng chỉ là thèm khát, ngay cả cái đó cũng không là tình yêu. Tình yêu chỉ có thể phát triển thông qua thiền.
Đây là lý do tại sao nguồn của tình yêu và thân thiện trong bạn phải được phát triển. Nó phải được phát triển bất chấp mọi bản năng ban sơ vốn không trao cho nó cơ hội để phát triển.
Cuộc sống vốn bạn đang sống không cho phép nó phát triển, chỉ ghét được phát triển. Và cái bạn gọi là thân thiện chỉ là đạo đức giả và cử chỉ lễ phép. Thân thiện của bạn chỉ là sắp xếp để trốn khỏi ghét, để trốn tránh nó - nhưng nó không là thân thiện.
Thân thiện là điều khác hoàn toàn. Làm sao bạn có thể phát triển nguồn đó? Làm sao những cảm giác của thân thiện có thể bắt đầu xảy ra trong bạn? Bạn phải liên tục tạo ra môi trường thân thiện xung quanh bản thân bạn. Thông điệp của thân thiện phải được truyền tải tới tất cả mọi người xung quanh bạn. Sóng của thân thiện phải đường gửi đi. Và trong bản thân bạn bạn phải trao cho nó năng lượng, bạn phải kích hoạt nguồn thân thiện đó.
Khi bạn đang ngồi bên bờ sông, trao tình yêu cho dòng sông. Tôi đang nói về sông bởi để trao tình yêu cho một người có thể đôi chút khó khăn. Trao tình yêu cho cây - tôi đang nói về cây bởi có thể khó khi trao tình yêu cho một người. Trước tiên, gửi tình yêu tới tự nhiên. Luân xa anahat, trung tâm tim có thể trôi chảy dễ dàng hơn về phía tự nhiên bởi tự nhiên không làm tổn thương bạn.
Con người thời cổ đại thật kinh ngạc: họ sẽ gửi những thông điệp của tình yêu tới toàn thể thế giới! Khi mặt trời mọc vào buổi sáng họ sẽ chào nó với bàn tay khoanh lại và nói, “Vinh danh tới bạn! Trong từ bi nguyên thủy của bạn bạn trao cho chúng tôi ánh sáng và rực rỡ”. Và sự thờ phụng này không là ngoại giáo, nó không vì ngu dốt; nó có ý nghĩa, nó có ý nghĩa tuyệt vời. Với những ai được đổ đầy với tình yêu tới mặt trời, với những ai chỉ bằng việc gọi dòng sông như người mẹ của mình cũng trở nên được đổ đầy với tình yêu, với những ai gọi đất như người mẹ của mình và bằng việc nhớ tới điều này thôi cũng được lấp đầy bởi tình yêu rồi, với họ sẽ không thể nào dung chứa ghét với con người lâu được. Nó là không thể.
Những con người kinh ngạc này đã trao thông điệp của tình yêu tới tất thảy tự nhiên. Họ vun trồng lời cầu nguyện, tình yêu và dâng hiến mọi nơi. Điều này là cần thiết. Nếu bạn muốn hạt mầm của tình yêu bên trong bạn đâm chồi, điều cơ bản đầu tiên là gửi đi thông điệp của tình yêu tới tự nhiên. Nhưng các bạn thật là những người kỳ lạ: mặt trăng sẽ ở trên bầu trời cả đêm và bạn sẽ ngồi và chơi bài, và bạn sẽ tính toán bạn thắng hoặc thua bao nhiêu. Mặt trăng sẽ ở trên đó và cơ hội đẹp cho tình yêu sẽ bị mất vì chẳng gì hết. Mặt trăng đã có thể thức tỉnh trung tâm của tình yêu trong bạn. Nếu bạn có thể ngồi với trăng trong vài giây say đắm và chuyển đi thông điệp của tình yêu, tia sáng của nó có thể lay động gì đó trong bạn, cài gì đó bản chất, và bạn sẽ được đổ đầy với tình yêu.
Có những cơ hội ở khắp mọi nơi; có những cơ hội ở khắp mọi nơi. Tồn tại tràn đầy những điều kinh ngạc - trao tình yêu cho chúng đi. Bất kỳ khi nào bạn nhận được bất kỳ cơ hội để yêu nào, đừng để nó trôi qua, sử dụng nó. Ví dụ, bạn đang bước đi dọc trên đường và có một hòn đá nằm trên đường - dịch chuyển nó sang bên. Đây là cơ hội tới hoàn toàn miễn phí, và nó sẽ biến đổi toàn bộ cuộc sống của bạn. Công việc này là rất rẻ! Cái gì có thể là thiền rẻ hơn điều này? - bạn đang bước trên đường và bạn nhìn thấy một hòn đá; bạn nhặt nó lên và đặt nó sang rìa đường. Ai biết ai có thể đi ngang qua, và ai biết ai có thể bị thương bởi hòn đá? Bạn vừa thực hiện một hành động của tình yêu. Tôi đang nói với bạn điều này bởi những điều rất nhỏ bé trong cuộc sống sẽ vun trồng hạt giống tình yêu trong bạn, những điều rất rất nhỏ bé.
Một đứa trẻ đang khóc trên đường và bạn chỉ ngang qua - bạn có thể đợi vài giây và lau sạch nước mắt từ mắt đứa trẻ chăng? Abraham Lincoln đang dự cuộc họp thượng viện khi con lợn bị mắc kẹt vào một ống máng. Ông ấy chạy ra khỏi cuộc họp nói, “Ngưng cuộc thảo luận một phút, tôi sẽ trở lại ngay”.
Làm điều này quả là rất kỳ lạ. Quốc hội Mỹ có lẽ chưa từng bao giờ ngừng lại chỉ vì một điều như vậy. Ông ấy chạy ra để giải thoát con lợn! Quần áo ông ấy bị lấm bùn hết. Ông ấy nhấc con lợn ra khỏi máng và rồi quay trở lại bên trong. Mọi người hỏi, “Là gì vậy? Tại sao ông dừng cuộc họp và chạy ra ngoài xúc động thế?”
Ông ấy trả lời, “Một cuộc sống đang trong nguy hiểm”.
Đây thật là một hành động vì tình yêu giản dị, nhưng thật kinh ngạc! Và chúng là điều rất, rất nhỏ. Và tôi biết những người lọc nước trước khi uống để không sinh vật nào bị giết hại, nhưng không có tình yêu bên trong họ. Lọc nước không có giá trị gì; lọc nước trước khi uống nước là thói quen rất cơ học. Và họ không ăn vào buổi tối vì sợ rằng vài sinh vật sẽ bị giết hại, nhưng không có tình yêu trong trái tim họ vì thế điều này chỉ là vô nghĩa. Họ lọc nước trước khi uống hay không ăn vào buổi tối hay không ăn thịt không thành vấn đề - không gì trong đó thành vấn đề. Một brahmin hay một người Jaina sẽ không ăn thịt, nhưng đừng nghĩ rằng đó là bởi người đó đầy tình yêu bên trong - nó chỉ là vấn đề của thói quen. Nó là điều kiện của người đó, nhưng người đó không có tình yêu bên trong mình. Thế nhưng, nếu điều này phát triển thông qua tình yêu của bạn nó sẽ là điều phi thường.
Phi bạo lực là tôn giáo cơ bản chỉ khi nó phát triển thông qua tình yêu. Nếu nó được chạm tới bởi đọc kinh sách hay tuân theo truyền thống nào đó, thế thì nó không là tôn giáo. Trong cuộc sống có nhiều điều rất, rất, rất nhỏ. Và bạn đã quên.
Điều tôi đang nói với bạn là nếu bạn đặt bàn tay lên vai ai đó, thế thì gửi cho người đó tất cả tình yêu trong trái tim bạn thông qua bàn tay bạn. Để cho toàn bộ năng lượng cuộc sống của bạn, toàn bộ trái tim bạn quy tụ về bàn tay bạn và rồi để cho nó toàn bộ đi ra. Bạn sẽ ngạc nhiên, phép màu sẽ xảy ra. Khi bạn nhìn vào mắt ai đó, đổ toàn bộ trái tim bạn qua mắt ai đó và bạn sẽ ngạc nhiên: mắt bạn sẽ trở thành kỳ diệu và chúng sẽ lay động gì đó bên trong người khác. Không chỉ tình yêu của bạn sẽ thức tỉnh, mà có thể xảy ra rằng bạn trở thành phương tiện truyền đạt, thành động cơ cho tình yêu của ai đó nữa thức tỉnh. Khi một người yêu một cách đúng, tình yêu trở nên linh hoạt bên trong hàng nghìn người.
Đừng bỏ lỡ bất kỳ cơ hội thức tỉnh trung tâm với thân thiện và tình yêu nào. Và để chộp lấy cơ hội này, nhớ tới điểm mấu chốt này: mỗi ngày, suốt quãng thời gian hai mưới bốn tiếng, nhớ làm một hay hai điều mà bạn không mong đợi cái gì hồi đáp lại từ nó. Bạn làm việc hai mươi bốn giờ một ngày và bạn làm điều đó bởi bạn muốn gì đó trở lại. Thường xuyên, mỗi ngày, làm gì đó mà bạn không mong đợi nhận lại bất kỳ cái gì. Đây sẽ là những hành động của tình yêu và chúng sẽ giúp trao tới sự sinh thành tình yêu trong bạn. Nếu một người chỉ làm một điều mỗi ngày mà từ nó người đó không mong đợi nhận lại gì, người đó sẽ nhận lại thật nhiều từ nó bởi điều đó sẽ kích hoạt và phát triển trung tâm yêu trong người đó.
Vì thế làm gì đó mà từ đó bạn không mong bất kỳ gì trở lại, không gì cả. Cách đó, thân thiện sẽ từ từ, từ từ phát triển. Khoảnh khắc bạn có thể thân thiện với ai đó vốn là người lạ sẽ tới. Rồi sẽ có tăng tiến hơn nữa, và khoảnh khắc khi bạn thậm chí có thể thân thiện với ai đó vốn là kẻ thù của bạn sẽ tới. Và rồi khoảnh khắc khi bạn sẽ không còn phân biệt ai là bạn và ai là thù sẽ tới.
Mahavira từng nói, “Tất cả mọi người đều là bạn tôi. Tôi cảm thấy không thù địch với bất kỳ ai”.
Đây không là ý nghĩ, nó là cảm giác. Nó không là ý nghĩ trong tâm trí mà là trạng thái trong đó bạn cảm thấy rằng không ai là kẻ thù của bạn. Và khi nào thì trạng thái “không ai là kẻ thù của tôi” đó xuất hiện? Nó xuất hiện khi bạn không còn là kẻ thù của bất kỳ ai. Có thể Mahavira vẫn có vài kẻ thù, nhưng Mahavira đang nói rằng không ai là kẻ thù của ông ấy. Điều này có nghĩa gì? Nó có nghĩa rằng ông ấy không mang thù địch. Mahavira đang nói rằng ông ấy không dung chứa thù hằn. Đấy hẳn là khoảnh khắc vui sướng làm sao!
Khi bạn yêu một người thật nhiều niềm vui nảy sinh: thế thì có thể có giới hạn không với niềm vui của người vốn có thể yêu toàn bộ thế giới kinh nghiệm đuợc? Điều này chẳng tốn kém gì, bạn chẳng mất gì và bạn được thật nhiều. Đó là lý do tại sao tôi không nói rằng Mahavira và Phật là những người từ bỏ: trong thế giới này họ là những người thưởng thức cuộc sống nhiều hơn bất cứ ai. Trong thế giới này họ thưởng thức nhiều nhất. Bạn có thể là người từ bỏ, nhưng không phải họ. Họ đã mở ra nhiều cửa của hân hoan không giới hạn, vô tận. Họ đã uống và biết tới điều tối thượng nhất, tới cái đẹp nhất, thiêng liêng nhất trên thế giới này. Và bạn biết gì? - bạn không biết gì ngoại trừ thuốc độc. Họ đã kinh nghiệm tiên đan.
Bạn phải rèn luyện cuộc sống của bạn cho thời khắc tối thượng thế thì bạn sẽ có thể mở rộng tình yêu của bạn với toàn thế giới và tia sáng của tình yêu sẽ lan tỏa từ trái tim bạn. Nhưng để điều đó xảy ra sẽ cần tới rèn luyện. Chắc chắn rằng bạn thực hiện hành động nhỏ của tình yêu mỗi ngày. Thực hiện nó có ý thức. Cả ngày đưa tới hàng nghìn cơ hội cho bạn thể hiện tình yêu của mình. Nhưng bạn có nhiều thói quen xấu: bạn lỡ toàn bộ cơ hội để thể hiện tình yêu của bạn nhưng bạn không bỏ lỡ cơ hội duy nhất để thể hiện ghét của bạn. Bạn bỏ lỡ càng nhiều cơ hội để biểu lộ ghét của bạn bao nhiêu, bạn càng có thể nhận được nhiều cơ hội hơn để biểu lộ yêu của bạn tốt hơn. Để những cơ hội ghét trôi qua đi. Thỉnh thoảng, để chúng trôi qua bằng cách không được sử dụng. Và thỉnh thoảng sử dụng cơ hội để yêu thương một cách ý thức. Điều này sẽ thúc đẩy rất lớn quá trình thiền của bạn.
Vì vậy chìa khóa đầu tiên là thân thiện, và chìa khóa thứ hai là từ bi. Từ bi cũng là một dạng của thân thiện, nhưng tôi sẽ đề cập tới nó riêng bởi nó cũng bao gồm vài yếu tố khác. Điều tôi ngụ ý về 'những yếu tố khác' là nếu bạn nhìn người khác xung quanh bạn, bạn sẽ cảm thấy từ bi với họ. Ngay lúc này nhiều người đang ngồi đây: người ta không thể biết được, tới tối một trong số họ có thể sẽ chết. Vào tối nào đó tất cả mọi người rồi cũng sẽ chết, một ngày nào đó chúng ta tất cả cũng sẽ không còn nữa. Và nếu tôi nhận thấy rằng tất cả mọi người đang ngồi trước tôi đây có lẽ tôi sẽ không còn thấy một trong các khuôn mặt của họ nữa, trái tim tôi sẽ không ngập tràn từ bi với họ hay sao?
Chỉ vừa mới đây tôi tới thăm một khu vườn và hoa nở tại đó sẽ tàn ùa vào buổi tối. Cuộc sống của chúng rất ngắn ngủi: chúng nở vào buổi sáng và tới tối chúng sẽ không còn. Chẳng lẽ khi nhớ đến thực tế rằng hoa đang hé nụ đây sẽ héo tàn và rơi rụng và tan thành cát bụi vào buổi tối không làm bạn ngập tràn từ bi với chúng sao? Ý tưởng về vài ngôi sao trong bầu trời đêm sẽ vỡ và rơi xuống không làm bạn ngập tràn từ bi với những ngôi sao sao? Nếu có hiểu biết sâu hơn, khi chúng ta nhìn mọi thứ xung quanh mình chúng ta sẽ cảm thấy từ bi với mọi thứ, chúng ta sẽ cảm thấy rất đồng cảm với mọi thứ. Cuộc gặp của chúng ta rất ngắn ngủi, cuộc sống thật khó khăn, cơ hội này là rất hiếm hoi; nhiều đam mê thế, nhiều ham muốn thế, nhiều nỗi đau trong mỗi người thế và vậy mà chúng ta cách nào đó vẫn đang sống và yêu thương và tạo nên những tác phẩm nghệ thuật - điều này chẳng phải có thể tạo nên bao nhiêu từ bi đó sao? Một người một lần bạt tai Phật. Quá giận dữ tới nỗi người này đã bạt tai ông ấy. Phật lau sạch dớt dãi và nói với người này, “Ông có muốn nói thêm gì không?”
Ananda, đệ tử vốn đang ngồi cùng Phật, nói, “Thầy đang nói về gì thế? Ông ấy đã nói gì ư? Chỉ cần ra lệnh cho con và con sẽ chăm sóc ông ta. Điều này là giới hạn rồi, ông ấy đã bạt tai thầy!” Nhưng Phật nói, “Ông ấy đang cố nói gì đó và ông ấy chưa có ngôn ngữ cho nó. Ông ấy đang cố nói gì đó và lời của ông ấy bất lực và thúc đẩy bên trong của ông ấy thì rất mạnh. Ông ấy không thể nói nó vì thế ông ấy phải nói nó thông qua hành động”.
Điều này tôi gọi là từ bi, rằng Phật cảm thấy đồng cảm với người đàn ông bởi ngôn ngữ của ông ấy quá bất lực. Người đàn ông cố nói gì đó, ông ấy đang cố thể hiện gì đó và ông ấy rất tức giận. Ông ấy không thể tìm ra từ vì thế ông ấy thể hiện nó bằng việc bạt tai. Khi ai đó tới tôi với tình yêu và nắm tay tôi, tôi cảm thấy thật nhiều từ bi: người đó đang cố nói gì đó nhưng ngôn ngữ là không đủ. Người đó đang cố nói gì đó bằng việc nắm tay tôi. Khi một người đang ôm ai đó ngôn ngữ là không đủ. Một người quá bất lực và đang cố nói gì đó, vì thế người đó mang trái tim mình lại gần với trái tim người khác bởi người đó không thể tìm ra cách khác.
Hôm qua khi tôi đang rời nơi này vài người đã bắt đầu chạm vào chân tôi, và tôi cảm thấy nhiều từ bi thế. Người này mới bất lực làm sao! Người đó đang cố nói gì đó và ông ấy không thể nói, vì thế ông ấy chạm chân người khác. Một trong những người bạn gần gũi của tôi đang đi phía sau tôi; ông ấy rất lý trí và đã nói, “Không, không! Đừng làm thế!” Ông ấy cũng phải. Thật buồn cho điều xảy ra cho thế giới này. Những người nào đang chạm chân người khác là đích thực, nhưng bây giờ có những người muốn bạn chạm chân họ. Vì vậy trong thực tế điều ông ấy đã nói là đúng: “Không, không! Đừng làm điều đó.
Tôi thấy điều ông ấy đã nói vừa là đúng vừa là sai. Ông ấy đúng khi ông ấy nói rằng thật lầm lạc với bất kỳ ai trên thế giới này khi cho phép ai đó chạm vào chân của họ, nhưng cũng sẽ là thế giới lầm lạc nếu không còn người nào mà người khác cảm thấy thích chạm chân họ. Và cũng sẽ là một thế giới lầm lạc nếu không còn bất kỳ trái tim nào có thể cúi xuống chân người nào đó. Thế giới mà chúng ta không còn ngập tràn trong cảm giác vốn chỉ có thể được thể hiện bằng cách chạm chân ai đó sẽ là một thế giới buồn.
Bạn có hiểu điều tôi đang nói không? - cũng sẽ là thế giới buồn nếu chúng ta không bao giờ tràn ngập trong cảm giác mà chỉ có thể được thể hiện bằng cách chạm chân ai đó. Con người sẽ trở nên rất khô khan, không có ý nghĩa gì. Và tôi đã sửng sốt khi tôi thấy ai đó cúi xuống và chạm chân tôi, tôi có thể thấy rằng người đó đang không chạm chân tôi, người đó đang thấy điều gì đó ở chân tôi: với người ấy, họ đang chạm vào chân của sự sùng đạo. Tôi đang gợi bạn nhớ về điều đó. Và cho tới nay, bất kỳ khi nào ai đó cúi xuống trước chân người khác - nếu người đó bị buộc phải làm vậy là chuyện khác - còn không thì bất kỳ khi nào người đó cúi xuống người đó đang thật sự cúi mình trước bàn chân của thiêng liêng. Sau cùng, người nào đó có gì trong chân họ mà đáng phải cúi xuống? Nhưng có những cảm xúc bên trong mà không thể thể hiện theo một cách khác được.
Hôm qua có người yêu quý tôi đã ở trong phòng tôi cùng tôi. Vào buổi tối, khi tôi bắt đầu đi tắm, tôi bật đèn và ông ấy nói, “Bây giờ đó là ánh sáng, để tôi chạm vào chân thầy”.
Tôi đã thật sự sửng sốt! Và ông ấy chạm vào chân tôi và tôi thấy nước mắt trong mắt ông ấy. Không có gì trên trái đất này đẹp hơn những giọt nước mắt đó. Trên trái đất này không bài thơ, bài ca nào đẹp hơn những giọt nước mắt đó, giọt nước mắt tới từ khoảnh khắc của tình yêu. Và nếu bạn hiểu, nếu bạn nhớ, nếu bạn có thể thấy, làm sao bạn có thể không ngập tràn với từ bi? Nhưng bạn thấy gì? - bạn thấy những điều ở mọi người vốn không mang tới sự tăng trưởng cho từ bi trong bạn ngoại trừ trỉ chích. Bạn đang thấy ở mọi người cái kích hoạt sự tàn nhẫn thay vì từ bi của bạn. Bạn đang thấy cái không thật ở mọi người, cái không là trái tim của họ mà là sự bất lực của họ.
Một người chửi tôi - đấy có là trái tim của người đó không? Không, nó phải là sự bất lực của anh ta. Có trái tim bên trong sự tồi tệ nhất của con người, và nếu bạn có thể thấy nó từ bi sẽ ngập tràn bạn, từ bi lớn sẽ ngập tràn bạn.
Phật đã nói vào sáng hôm đó, “Ta cảm thấy từ bi, rất nhiều từ bi. Lời nói thật không đủ, Ananda ạ. Trái tim của người đàn ông đó đang cố nói thật nhiều và nó không thể đảm đương nổi”. Ông ấy đơn giản hỏi người đàn ông, “Ông muốn nói thêm gì không?”
Người đàn ông đó có thể nói gì thêm nữa? Bây giờ khó để nói bất kỳ cái gì. Người đàn ông rời đi. Vào ban đêm ông ấy ăn năn rất nhiều tới nỗi ngày hôm sau ông ấy đi tới Phật để xin lỗi. Ông ấy ngã xuống chân Phật và bắt đầu khóc. Phật nói, “Ananda, con có thấy ngôn ngữ thiếu như thế nào không? Bây giờ ông ấy lại muốn nói gì đó và ông ấy không thể nói. Hôm qua ông ấy đã cố nói gì đó và không thể và ông ấy đã xử sự theo một cách, và bây giờ ông ấy lại đang xử sự theo một cách. Ananda, ngôn từ là rất không đủ và người đàn ông xứng đáng với từ bi lớn”.
Cuộc sống là ngắn ngủi, chỉ vài ngày. Tôi đang nói điều này mặc dù chỉ có vài ngày, nhưng thực tế ngay đến vài giờ phút tiếp theo cũng là không chắc chắn. Và nếu trong những giờ phút này của cuộc sống chúng ta chưa học được từ bi với nhau, chúng ta còn chưa là người; chúng ta còn chưa biết cuộc sống, chúng ta còn chưa nhận biết nó.
Vì vậy trải từ bi khắp xung quanh bạn đi. Nhìn xung quanh bạn - mọi người mới không hạnh phúc làm sao, đừng thêm gì vào bất hạnh của họ. Từ bi của bạn sẽ giảm bớt bất hạnh của họ; chỉ một lời từ bi sẽ giảm bớt bất hạnh của họ. Đừng thêm gì vào bất hạnh của họ nữa. Bạn tất cả đang thêm vào bất hạnh của nhau; bạn tất cả đang giúp nhau bất hạnh hơn. Mỗi một người lại có nhiều người phía sau đang làm họ bất hạnh. Nếu hiểu biết về từ bi có đó, thế thì bạn sẽ thay đổi mọi cách thức mà bạn gây nên bất hạnh ở người khác. Và nếu bạn có thể mang lại hạnh phúc cho cuộc sống của ai đó, bạn sẽ tìm ra cách để thực hiện nó.
Nhớ lấy một điều: người nào mang lại bất hạnh cho người khác thì tự mình cuối cùng sẽ trở nên bất hạnh, và người nào mang lại hạnh phúc cho người khác thì cuối cùng sẽ chạm tới những chiều cao của hạnh phúc. Đấy là lý do tại sao tôi đang nói rằng ai cố gắng trao đi hạnh phúc sẽ phát triển trung tâm của hạnh phúc bên trong bản thân người đó, và ai cố gắng mang bất hạnh tới người khác sẽ phát triển trung tâm của bất hạnh bên trong bản thân người đó. Hoa trái không tới từ bên ngoài, hoa trái được tạo ra bên trong bạn. Bất kể bạn làm gì, tính hấp thu nó được phát triển bên trong bản thân bạn. Ai muốn yêu nên trao đi tình yêu của mình. Ai muốn hân hoan nên bắt đầu chia sẻ hân hoan của mình. Ai muốn hoa trút xuống nhà mình nên trút hoa lên nhà người khác. Không có cách nào khác. Vì vậy từ bi là cảm xúc mà mỗi người phải phát triển để đi vào trong thiền.
Chìa khóa thứ ba là vui sướng, hạnh phúc, thích thú, cảm giác của hân hoan và không còn thống khổ. Bạn tất cả đều đầy đau khổ. Các bạn là những người buồn rầu và mệt mỏi; các bạn là những người nản chí chỉ kéo lê bản thân trên con đường thất bại cho tới kết thúc cay đắng. Bạn bước đi như thể bạn đã chết rồi. Không có năng lượng, không có sự sống trong bước đi của bạn; không có sự sống trong cuộc sống hàng ngày của bạn. Bạn lờ phờ, buồn rầu, tan vỡ, thất bại. Điều này là sai bởi tuy cuộc sống có thể là ngắn ngủi, tuy cái chết có thể là chắc chắn, người nào có dù chỉ đôi chút hiểu biết cũng sẽ không buồn phiền.
Socrates đang chết. Ông ấy đã bị bỏ độc - và ông ấy đang cười! Một trong những đệ tử của ông ấy, Creto, hỏi ông ấy, “Thầy đang cười và mắt thầy thì đầy nước mắt. Cái chết rất gần - đây là thời gian cho buồn rầu”.
Socrates nói, “Đâu là buồn rầu này? Nếu ta chết và ta chết một cách hoàn toàn, thế thì đâu là buồn rầu này? Sẽ không có ai còn lại để kinh nghiệm buồn rầu. Và nếu ta chết và ta vẫn còn ở lại, thế thì đâu là nhu cầu cho buồn rầu? Cái sẽ mất đi không là ta; ta là cái vẫn còn lại”.
Vì thế ông ấy đã nói, “Ta hạnh phúc. Chết chỉ có thể làm hai điều: nó có thể hoặc hủy hoại ta hoàn toàn, và nếu nó hoàn toàn hủy hoại ta ta sẽ hạnh phúc bởi ta sẽ không có đó để kinh nghiệm buồn rầu; và nếu phần nào đó của ta còn lại ta sẽ hạnh phúc bởi phần mà không là ta sẽ bị hủy hoại. Ta sẽ vẫn còn lại. Chết chỉ có thể làm hai điều, đó là lý do tại sao ta đang cười. Và, Socrates đã nói, “Ta hạnh phúc bởi chết có thể mang gì đi khỏi ta? Nó sẽ hoặc là tiêu diệt ta hoàn toàn nhưng thế thì nó mang đi gì khỏi ta? - bởi vì thế thì người mà nó mang đi đó cũng sẽ không có đấy. Và nếu ta còn đó, mọi thứ vẫn còn đó. Nếu ta còn đó thế thì mọi thứ còn đó bởi cái bị mang đi không là ta. Đấy là lý do ta nói ta hạnh phúc”.
Ông ấy hạnh phúc ngay cả khi ông ấy đối mặt với cái chết, và đây là bạn, bất hạnh ngay cả khi còn đang sống. Bạn đang sống và thế mà bạn vẫn bất hạnh; nhưng đã có những người hạnh phúc ngay cả khi đối mặt với cái chết.
Mansoor đã bị tra tấn cho tới chết. Chân ông ấy bị chặt, tay ông ấy bị chặt, họ móc mắt ông ấy ra. Không ai trong lịch sử từng bị tra tấn hung bạo hơn thế. Jesu đối mặt với cái chết nhanh chóng, Gandhi bị giết nhanh chóng với một viên đạn, Scorates bị bỏ độc - nhưng Mansoor là người duy nhất đối diện với cái chết đau đớn nhất trong lịch sử. Đầu tiên họ chặt chân ông ấy, và khi máu bắt đầu túa ra từ chân ông ấy vốc máu đó và đặt nó lên tay mình.
Một đám đông lớn đã tụ tập xung quanh ông ấy; họ ném đá vào ông ấy. Ai đó hỏi ông ấy, “Ông đang làm gì thế?”
Ông ấy nói, “Tôi đang thực hiện nghi lễ vaju, rửa tay trước khi cầu nguyện”. Người Mohammed rửa tay họ trước khi cầu nguyện. Ông ấy rửa tay bằng máu của mình và ông ấy nói, “Tôi đang thực hiện nghi lễ vaju”. Rồi ông ấy nói - nhớ lấy những lời này của Mansoor - “Nghi lễ vaju của tình yêu, nghi lễ vaju thật của tình yêu, được làm với máu, không phải với nước. Và chỉ ai thực hiện lễ vaju với máu của chính mình mới có thể đi vào cầu nguyện”.
Mọi người bối rối. Họ nghĩ ông ấy điên. Trước tiên chân ông ấy bị chặt, rồi tay ông ấy bị chặt, rồi thì họ móc mắt ông ấy. Hàng nghìn người đã tụ tập: họ ném đá vào ông ấy và từng phần cơ thể một của ông ấy bị xẻ ra. Và khi họ chọc thủng mắt ông ấy ông ấy kêu lên, “Chúa ơi, xin nhớ rằng Mansoor này đã chiến thắng”.
Và mọi người hỏi, “Ông có ý gì? Ông đã chiến thắng cái gì?”
Ông ấy trả lời, “Tôi đang đề nghị Chúa nhớ rằng Mansoor đã thắng. Tôi đã e sợ rằng giữa nhiều thù hận và căm hờn thế này, có lẽ tình yêu sẽ không sống sót được. Chúa ơi, xin nhớ rằng Mansoor đã thắng - tình yêu của con là bất diệt. Bất kể những người này đang làm gì với con, họ vẫn không thành công trong việc phá hủy tình yêu của con. Họ đã không thể làm điều họ đang cố làm. Tình yêu này là vĩnh hằng”. Và ông ấy nói, “Đấy là lời cầu nguyện của tôi, đây là sự thờ phụng của tôi”.
Thậm chí sau đó ông ấy đã cười! Thậm chí sau đó ông ấy đã say với thiêng liêng.
Người đối mặt với cái chết cười và hạnh phúc, nhưng bạn ngồi với những khuôn mặt chảy dài, buồn rầu và đau khổ ngay cả khi bạn đối diện với cuộc sống. Đây là hướng sai lầm. Người nào đầy thù hằn không thể tiếp tục trên hành trình tâm linh. Với hành trình tâm linh vui vẻ là cần thiết; với hành trình tâm linh bạn cần một linh hồn đầy hân hoan.
Vì vậy vui mừng mọi lúc đi. Đây chỉ là thói quen - buồn rầu chỉ là thói quen mà bạn đã thiết lập nên. Vui vẻ cũng là thói quen mà bạn có thiết lập nên. Để hỗ trợ cho vui vẻ bạn phải nhìn vào những khía cạnh vốn đầy ánh sáng của cuộc sống, không phải bóng tối. Nếu tôi nói với bạn rằng bạn có một người bạn hát rất hay hoặc chơi sáo rất du dương, bạn sẽ nói, “Có lẽ - nhưng làm thế nào người đó có thể chơi sáo khi chúng ta đã thấy anh ta uống trong quán rượu?” Nếu tôi nói với bạn rằng người bạn này chơi sáo rất du dương bạn sẽ nói với tôi, “Làm sao lại có thể vậy khi chúng tôi đã thấy anh ấy uống rượu trong quán?” Điều này hỗ trợ cho bóng tối. Nếu tôi nói với bạn, “Đây là bạn tôi, anh ấy uống rượu”, và bạn nói với tôi, “Có lẽ vậy, nhưng anh ấy chơi sáo rất hay!” - đây là nhìn vào mặt tươi sáng của cuộc sống. Ai muốn hạnh phúc sẽ nhìn vào mặt tươi sáng. Ai muốn hạnh phúc sẽ thấy rằng có một đêm tối giữa hai ngày, và ai muốn cảm thấy khổ sở sẽ thấy rằng chỉ có một ngày giữa hai đêm tối.
Cách chúng ta nhìn cuộc sống có tác động trực tiếp lên những gì phát triển trong chúng ta. Vì vậy đừng nhìn vào mặt tối của cuộc sống, nhìn tới mặt sáng của cuộc sống đi.
Khi tôi còn nhỏ cha tôi nghèo. Với khó khăn lớn ông ấy tự mình xây nhà. Ông ấy nghèo và ông ấy cũng không hiểu biết; ông ấy chưa từng xây nhà trước đây. Ông ấy xoay sở xây nhà với khó khăn lớn. Ông ấy hẳn đã thực hiện điều đó mà không biết cách thực hiện nó như thế nào, bởi khi hoàn thành, trước khi chúng tôi có thể chuyển vào đó thì mưa đổ xuống và nó bị sụp đổ. Tôi còn nhỏ và rất buồn. Cha tôi không có trong thị trấn, vì vậy tôi gửi cho ông ấy thông điệp rằng ngôi nhà đã bị sụp và mọi hy vọng chúng tôi có về việc chuyển vào đó đã biến thành cát bụi.
Khi ông ấy về tới ông ấy phân phát kẹo cho mọi người thị trấn! Và ông ấy nói, “Tôi rất biết ơn Thượng đế. Nếu ngôi nhà bị sụp tám ngày sau thì không một đứa trẻ nào nhà tôi sẽ còn sống sót”. Chúng tôi dự kiến chuyển vào ngôi nhà tám ngày sau đó. Sau đó, gần như suốt cuộc đời ông ấy ông ấy hạnh phúc về thực tế rằng ngôi nhà đã sụp sớm hơn tám ngày. Nếu nó sụp xuống tám ngày sau thì sẽ là một thảm kịch.
Cuộc sống cũng có thể được nhìn theo cách này - rất nhiều niềm vui và hân hoan nảy sinh trong cuộc sống của những ai nhìn cuộc sống theo cách này. Tất cả phụ thuộc vào cách bạn nhìn cuộc sống như thế nào. Cuộc sống tự nó không có ý nghĩa gì: tất cả đều phụ thuộc vào cách chúng ta nhìn nó. Thái độ của bạn, cách bạn nhìn nó, hiểu biết của bạn chính là cái tạo nên nó hoặc phá vỡ nó.
Hỏi bản thân xem bạn tập trung vào cái gì. Bạn đã từng đi ngang ai đó ác độc tới mức người đó không có dù chỉ một phẩm chất thần thánh chưa? Và nếu bạn có thể tìm thấy phẩm chất đó thế thì tập trung vào nó - đó là hương thơm thật sự của người đó. Trong cuộc sống, hãy tìm kiếm hào quang và ánh sáng khắp nơi bởi qua điều này, hào quang và ánh sáng sẽ được sinh ra trong bạn. Đây là niềm vui sướng.
Cảm giác thứ ba là trở nên tràn đầy với vui mừng. Bạn trở nên tràn đầy vui mừng tới mức nó phủ định cái chết và đau khổ. Bạn trở nên hân hoan tới mức cái chết và đau khổ teo tóp lại và chết; bạn không thậm chí nhận thấy rằng cái chết và đau khổ tồn tại.
Ai vun trồng vui vẻ và hân hoan bên trong mình sẽ tạo nên phát triển trong thiền. Điều này rất, rất quan trọng với phát triển của thiền.
Đã từng có một vị thánh hạnh phúc với cuộc sống của mình tới mức mọi người bối rối, bởi họ chưa từng nhìn thấy ông ấy buồn hay trong đau đớn. Khi thời điểm cái chết của ông ấy tới ông ấy nói, “Bây giờ ba ngày nữa ta sẽ không còn. Và ta đang cho các bạn biết điều này để các bạn nhớ đừng có khóc trước mộ của người đã cười trong suốt cuộc đời mình. Ta đang để các bạn biết điều này để không buồn phiền nào rơi xuống ngôi lều này. Luôn luôn là hân hoan ở đây, luôn luôn là vui vẻ ở đây. Vì thế hãy làm cho cái chết của ta thành sự ca tụng, đừng làm nó thành lý do cho than khóc. Đừng than khóc cái chết của ta, làm nó thành sự ca tụng”.
Nhưng mọi người trở nên buồn, họ trở nên rất buồn. Ông ấy là người đáng ngạc nhiên đến thế và ông ấy càng đáng ngạc nhiên nỗi buồn của mọi người càng sâu sắc. Có nhiều người yêu quý ông ấy. Trong ba ngày họ tất cả bắt đầu tụ tập xung quanh ông ấy, và tới khi ông ấy chết ông ấy đang kể chuyện đùa cho mọi người, khiến họ cười và nói chuyện cùng họ với tình yêu. Rồi vào buổi sáng trước khi ông ấy chết ông ấy hát, và sau khi kết thúc bài hát ông ấy nói, “Nhớ là, đừng cởi bỏ quần áo của ta. Đặt cơ thể ta với quần áo này lên giàn hỏa táng. Và đừng tắm cho ta!”
Đấy là những chỉ dẫn cuối cùng của ông ấy, và rồi ông ấy chết. Ông ấy được hỏa táng trên giàn hỏa táng với quần áo đang mặc. Và khi ông ấy đang cháy trên giàn hỏa táng và mọi người đang đứng xung quanh cảm thấy buồn, bất ngờ họ bị sốc. Ông ấy dấu pháo hoa và pháo dây trong quần áo của mình, và khi ông ấy được đặt lên giàn hỏa táng pháo dây và pháo hoa bắt đầu bắt lửa. Giàn hỏa táng trở thành một lễ hội! Mọi người bắt đầu cười và nói, “Ông ấy làm chúng ta cười trong cuộc sống của ông ấy, và ông ấy cũng làm chúng ta cười trong cái chết của ông ấy”.
Cuộc sống phải được biến đổi thành tiếng cười. Cuộc sống phải được tạo nên bởi vui vẻ và ngay cả cái chết phải được tạo nên bởi vui vẻ. Và người nào thành công trong việc làm điều này sẽ được ban phúc và đổ đầy với lòng biết ơn. Ai đi vào thiền với không gian này sẽ di chuyển nhanh hơn người đó có thể tưởng tượng, người đó sẽ trở nên giống như mũi tên.
Ai đi vào thiền với tâm trí nặng gánh đã buộc đá vào mũi tên - thế thì mũi tên sẽ đi được bao xa? Bạn muốn đi càng nhanh thì tâm trí bạn càng cần vô lo và nhẹ nhàng. Bạn muốn mũi tên đi càng xa, mũi tên phải càng nhẹ. Và bạn muốn trèo càng cao, hành lý bạn sẽ phải để lại phía dưới càng nhiều. Và gánh nặng lớn nhất là khổn khổ của bạn, buồn phiền của bạn, thù địch của bạn. Không có gánh nặng nào lớn hơn điều này.
Bạn từng quan sát mọi người chưa? - họ bước đi như thể họ đang bị nặng ỳ xuống, như thể họ đang mang một gánh nặng lớn trên đầu. Buông bỏ gánh nặng này và nói có với vui vẻ! Đưa ra tiếng gầm lớn với hân hoan! Để cho thế giới biết rằng bất kể bạn có loại cuộc sống gì, nó có thể tạo thành bài ca, nó có thể được đổ đầy với hân hoan. Cuộc sống có thể trở thành âm nhạc. Nhớ lấy điều thứ ba này - hân hoan.
Và điều thứ tư là lòng biết ơn: biết ơn là thiêng liêng. Trong thế kỷ này, nếu cái gì bị mất đi thì chính là lòng biết ơn.
Bạn có biết khi bạn hít vào không chỉ bạn mới hít vào không? - bởi thời khắc hơi thở chưa đi vào bạn sẽ không thể tiếp nhận nó được. Bạn có chắc chắn rằng chính bạn là người được sinh ra không? Không, không phải bạn. Bạn không giữ vai trò có ý thức gì trong việc sinh ra của bạn, nó không là quyết định của bạn. Bạn có ý thức cơ thể nhỏ bé mà bạn nhận được đó đáng ngạc nhiên thế nào không? Thật là phép màu vĩ đại nhất trên trái đất. Bạn ăn ít thức ăn và dạ dày nhỏ bé này của bạn tiêu hóa nó - đây là phép màu vĩ đại.
Khoa học đã phát triển nhiều, nhưng nếu chúng ta có mở cửa những nhà máy lớn và thuê hàng nghìn chuyên gia thì vẫn sẽ khó để tiêu hóa dù chỉ một cái bánh chappati và chuyển hóa nó thành máu. Thật khó để tiêu hóa một cái bánh chappati và chuyển hóa nó thành máu, và cơ thể của bạn đang thực hiện phép màu suốt hai mươi từ giờ mỗi ngày - cơ thể nhỏ bé này, vài cái xương, một ít mỡ. Những nhà khoa học nói rằng cơ thể được tạo nên bởi những nguyên liệu mà sẽ đáng giá bốn hoặc nhiều nhất là năm rupi. Nó không được làm nên bởi những nguyên liệu đắt đỏ. Phép màu vĩ đại như vậy ở bên bạn hai mươi bốn tiếng một ngày và bạn không biết ơn nó!
Bạn đã từng yêu cơ thể bạn chưa? Bạn đã từng hôn tay bạn chưa? Bạn đã từng yêu đôi mắt của mình chưa? Bạn đã từng nhận thấy điều kinh ngạc đến vậy đang diễn ra chưa? Thật bất thường khi thấy ai đó trong các bạn yêu đôi mắt mình và ai đó hôn tay mình, ai đó kinh nghiệm lòng biết ơn rằng điều kinh ngạc này đang diễn ra không có kiến thức của người đó và thậm chí không cả sự tham gia của người đó.
Vì thế trước nhất biết ơn cơ thể bạn đi. Chỉ ai biết ơn cơ thể mình mới có thể biết ơn cơ thể của những người khác. Trước tiên trở nên tràn đầy trong tình yêu với cơ thể bạn, bởi chỉ người nào tràn đầy tình yêu cho cơ thể của chính mình mới có khả năng yêu cơ thể của những người khác. Người nào đang dạy bạn chống lại cơ thể của bạn là phi tôn giáo. Người nào đang nói với bạn rằng cơ thể là kẻ thù của bạn, rằng nó là tội lỗi, rằng nó là thế này và thế kia, là phi tôn giáo. Cơ thể là phép màu kỳ diệu nhất. Cơ thể hữu dụng một cách kinh ngạc - biết ơn nó đi.
Cơ thể này là gì? Cơ thể này được tạo nên bởi năm nguyên tố - biết ơn cơ thể, biết ơn năm nguyên tố này.
Điều gì sẽ xảy ra với bạn nếu một ngày mặt trời chết đi? Nhà khoa học nói rằng trong bốn triệu năm mặt trời sẽ chết: nó đã ban phát đủ ánh sáng, nó đang trở nên trống rỗng, và một ngày khi nó chết sẽ tới. Ngay bây giờ chúng ta đang mang ấn tượng rằng mặt trời sẽ mọc lên mỗi ngày. Nhưng một ngày khi con người đi ngủ và nghĩ rằng mặt trời sẽ mọc vào ngày mai và rồi nó sẽ không mọc sẽ tới. Và thế thì điều gì sẽ xảy ra? Không chỉ mặt trời sẽ chết, cuộc sống tự nó cũng sẽ chết bởi cuộc sống được nuôi dưỡng bởi mặt trời, bởi mọi hơi ấm và năng lượng được nuôi dưỡng bởi mặt trời.
Bạn ngồi bên đại dương: bạn đã từng nghĩ rằng bảy mươi phần trăm cơ thể bạn gồm nước biển chưa? Con người sinh ra trên cạn, nhưng cơ quan vi mô đầu tiền đã tới trong sự tồn tại ở đại dương. Và bạn sẽ ngạc nhiên biết rằng ngay cả bây giờ tỷ lệ muối trong nước ở cơ thể bạn cũng giống như ở đại dương. Và khi tỷ lệ này trong cơ thể hơi bị xáo trộn bạn sẽ ốm.
Ngồi bên đại dương, bạn từng nhớ rằng bạn cũng có gì đó của đại dương trong chưa? Bạn nên biết ơn đại dương vì đại dương vốn ở trong bạn, và bạn nên biết ơn ánh sáng mặt trời vì mặt trời vốn ở trong bạn, và bạn nên biết ơn gió cái mà đang di chuyển hơi thở của bạn. Bạn nên biết ơn bầu trời và trái đất đã tạo nên bạn. Điều này tôi gọi là lòng biết ơn, lòng biết ơn thiêng liêng.
Bạn có thể không trở nên tôn giáo nếu không có lòng biết ơn này. Làm sao người vô ơn có thể trở nên tôn giáo? Một khi bạn bắt đầu kinh nghiệm lòng biết ơn này thường xuyên, bạn sẽ ngạc nhiên - lòng biết ơn này sẽ đổ đầy bạn với thật nhiều bình an, với thật nhiều bí mật. Và rồi bạn sẽ hiểu một điều: rằng bạn không đáng được trao cho tất cả những điều đó, nhưng bởi bạn có mọi thứ đó bạn sẽ được đổ đầy với lòng biết ơn. Bạn sẽ được đổ đầy với lòng biết ơn bởi cái bạn đã nhận sẽ cho bạn cảm giác hoàn thành.
Bày tỏ lòng biết ơn của bạn đi. Tìm cách phát triển lòng biết ơn và thiền của bạn sẽ ăn sâu thông qua nó. Và không chỉ thiền của bạn, mà toàn bộ cuộc đời của bạn sẽ thay đổi to lớn. Cuộc sống của bạn sẽ trở thành rất khác, nó sẽ trở thành gì đó hoàn toàn mới.
Jesu bị đóng đinh và khi ông ấy đang chết ông ấy nói, “Cha, xin tha thứ cho họ. Xin tha thứ cho họ bởi một là, họ không biết điều họ đang làm” - đó là từ bi của ông ấy - “và hai là, có khoảng cách giữa người và con, và bây giờ khoảng cách đó đã gần lại. Họ đã giúp con buông bỏ khoảng cách đã có giữa chúng ta. Vì điều đó con biết ơn họ”.
Vì vậy khi bạn liên hệ với bất kỳ ai trong cuộc sống của bạn, liên tục nhớ tới lòng biết ơn của bạn. Bạn sẽ thấy cuộc sống của bạn trở nên tràn đầy điều kỳ diệu.
Tôi đã nói với bạn bốn điều cần thiết cho sự tinh khiết của cảm xúc: thân thiện, từ bi, vui vẻ và biết ơn. Có nhiều điều khác, nhưng bốn điều này là đủ. Nếu bạn thiền với chúng những điều còn lại sẽ tự chúng tự động đi theo. Đây là cách cảm xúc sẽ trở nên tinh khiết.
Tôi đã nói với bạn cách cơ thể có thể được thanh lọc, cách ý nghĩ của bạn có thể được thanh lọc và cách cảm xúc của bạn có thể được thanh lọc. Ngay cả nếu bạn chỉ có thể đạt được được ba phần này bạn vẫn sẽ đi vào thế giới mới và kinh ngạc. Ngay cả nếu bạn đạt được chỉ ba phần này, rất nhiều thứ sẽ xảy ra.
Tôi sẽ nói về ba nguyên tắc chính sau. Tôi sẽ thảo luận tính không của cơ thể, tính không của tâm trí và tính không của cảm xúc. Tôi đã nói về thanh lọc; sau đó tôi sẽ nói về tính không. Và khi thanh lọc và tính không gặp nhau, samadhi, chứng ngộ xảy ra.
Bây giờ chúng ta sẽ ngồi thiền sáng mà tôi đã giải thích cho các bạn. Chúng ta sẽ bắt đầu bằng cách đưa ra quyết tâm năm lần. Rồi sẽ đi vào trạng thái cảm xúc một lát. Sau đó chúng ta sẽ quan sát hơi thở vào và hơi thở ra, giữ cho cột sống thẳng, mắt nhắm lại, quan sát với ý thức vùng gần mũi nơi hơi thở đi vào và đi ra.
Mọi người ngồi giãn ra để không ai chạm vào ai.
Xem tiếp Chương 6 - Quay về Mục lục

Ads Belove Post