Read more
Osho – Con đường
Thiền
Chương 4. Hiểu tâm
trí
Các bạn yêu dấu của tôi,
Sáng nay tôi đã nói về bước đầu
tiên cho người tìm kiếm. Tôi cũng nói về những cách khác nhau để thanh lọc cơ
thể. Lớp thứ hai của tính cách con người là suy nghĩ. Cơ thể nên tinh khiết và
tâm trí cũng nên tinh khiết. Lớp thứ ba là cảm xúc, và khi cảm xúc tinh khiết
thế thì nền tảng cho thiền là sẵn sàng. Khi ba điều này diễn ra bạn sẽ kinh
nghiệm niềm vui vô hạn. Sẽ có bình an lớn lao trong cuộc sống của bạn. Nếu ba
điều này được hoàn thành, bạn sẽ có một cuộc sống mới.
Nhưng đây chỉ là những bước nền
tảng chuẩn bị bạn cho thiền. Theo một nghĩa, chúng là thực tập bên ngoài. Thực
tập bên trong vẫn sâu sắc hơn - trong nó chúng ta dâng hiến cơ thể, suy nghĩ và
cảm xúc để thanh lọc chúng và làm cho chúng rỗng không. Trong thực tập bên
ngoài cơ thể được thanh lọc, trong thực tập bên trong cơ thể được từ bỏ. Bạn đi
vào trạng thái vô thể xác, bạn đi vào trạng thái của vô trí và bạn đi vào trạng
thái tự do khỏi cảm xúc. Nhưng trước khi điều này có thể xảy ra trước tiên cần
cần gỡ bỏ tạp chất trong bản thân bạn.
Tôi đã nói với bạn về cơ thể;
bây giờ tôi sẽ nói về ý nghĩ. Tạp chất của tâm trí là gì?
Ý nghĩ rất hay thay đổi. Ý nghĩ
cũng để lại ấn tượng lên tâm trí, dù là tốt hoặc xấu. Điều mà một người nghĩ
cũng sẽ ảnh hưởng tới cá tính của người đó. Nếu ai đó nghĩ về cái đẹp, nếu ai
đó liên tục suy ngẫm về cái đẹp, sẽ khá tự nhiên là tính cách người đó cũng sẽ
được làm cho đẹp hơn. Nếu ai đó nghĩ về Thượng đế, về thiêng liêng, và ý nghĩ của
người đó xoay quanh điều đó, thế thì tự nhiên cuộc sống của người đó sẽ trở nên
được đổ đầy với thiêng liêng. Nếu ai đó nghĩ về sự thật thế thì tự nhiên sự thật
sẽ trở thành một phần của người đó.
Trong bối cảnh này tôi muốn đề
nghị bạn suy ngẫm về những thứ thường có trong tâm trí bạn. Mọi lúc bạn nghĩ về
gì? Hầu hết chúng ta hoặc nghĩ về tiền bạc, dục hoặc quyền lực.
Cách đây nhiều năm có một vị
vua ở Trung Quốc. Một hôm ông ấy đi tới biên giới của vương quốc vốn ở sát biển,
và ông ấy đưa tể tướng đi cùng. Họ cả hai đang đứng trên đỉnh đồi ngắm nhìn đại
dương trải dài hàng dặm. Có nhiều tàu thuyền đang chạy ngang qua, tới và đi, và
nhà vua hỏi tể tướng, “Có bao nhiều thuyền đang tới và bao nhiêu thuyền đang đi
ra?”
Tể tướng đáp, “Thưa bệ hạ, nếu
ngài muốn sự thật, chỉ có ba thuyền đang tới và ba thuyền đang đi ra”.
Nhà vua nói, “Ba ư? Có nhiều
thuyền ngoài đó, ông không thấy chúng ư?”
Tể tướng đáp, “Tôi chỉ thấy ba
thuyền: một của tiền bạc, một của dục và một của quyền lực. Chúng ta dành toàn
bộ cuộc đời mình du hành trên ba con thuyền này”.
Đây là sự thật: quá trình suy
nghĩ của chúng ta du hành trên ba thuyền này. Và bất kỳ ai du hành trên ba thuyền
này sẽ không trở nên tinh khiết trong ý nghĩ. Người ta sẽ có ý nghĩ tinh khiết
chỉ khi rời khỏi ba con thuyền này. Vì vậy sẽ là quan trọng với tất cả mọi người
nếu quan sát ý nghĩ trở đi trở lại trong tâm trí; vết thương nào trong tâm trí
mà ý nghĩ người đó cứ xoay xung quanh. Ý nghĩ mà tâm trí một người cứ trở đi trở
lại sẽ là yếu điểm cơ bản của người đó. Vì thế tất cả mọi người phải khám phá
điều này: nó có là tiền bạc, có là dục hay là quyền lực? Bạn có thường xuyên
nghĩ về một trong những điều này không? Bạn có nghĩ về nói dối? Bạn có nghĩ về
dối trá, về lừa gạt không? Đây tất cả là những điều nhỏ nhặt, ba điều đầu tiên
là điểm chính. Nếu tâm trí bạn cứ xoay quanh ba điều này thế thì ý nghĩ của bạn
không trong sạch. Chúng được gọi là những ý nghĩ uế tạp bởi chừng nào bạn còn
nghĩ về chúng bạn sẽ không thể biết sự thật.
Tinh khiết của ý nghĩ giống như
điều ở Ấn Độ chúng tôi gọi là sự thật, lòng tốt và cái đẹp. Ý nghĩ tinh khiết tập
trung vào ba trạng thái này. Bạn nghĩ về sự thật nhiều bao nhiêu? Bạn có nghĩ
chút nào về sự thật không? Bạn có từng tự hỏi sự thật là gì không? Trong khoảnh
khắc yên tĩnh, tâm trí bạn có từng tự hỏi về nó? Bạn có từng đau khổ trước ý
nghĩ về sự thật? Bạn có từng cảm thấy bạn muốn hiểu cái đẹp là gì không? Bạn có
từng cảm thấy bạn muốn hiểu hạnh phúc là gì không? Nếu tâm trí bạn bị vướng mắc
bởi những ý nghĩ uế tạp, thế thì tâm trí bạn là không trong sáng, và không thể
nào đạt được chứng ngộ với một ý nghĩ uế tạp.
Ý nghĩ không tinh khiết đưa bạn
hướng ra ngoài và ý nghĩ tinh khiết đưa bạn vào trong. Ý nghĩ ô trọc trôi chảy
ra ngoài và xuống dưới và ý nghĩ tinh khiết trôi chảy vào trong và lên trên. Với
người nghĩ về sự thật, về lòng tốt, về vẻ đẹp, sẽ không thể nào không thấy cuộc
sống của mình được tô điểm bởi những điều đó.
Gandhi từng bị cầm tù. Ông ấy từng
liên tục nghĩ về sự thật, về sự thống nhất, về không gắn kết. Những ngày đó ông
ấy từng ăn mười quả chà là được ngâm qua đêm trong nước cho bữa sáng.
Vallabhbhai Patel cũng cùng trong tù với ông ấy. Ông ấy tự hỏi, “Đây có là bữa
sáng không, chỉ mười quả chà là ư? Làm sao có thể đủ được?”
Ông ấy từng ngâm chà là cho
Gandhi, vì thế một ngày ông ấy ngâm mười lăm quả chà là. Ông ấy nghĩ, “Làm sao
ông lão già cả này biết được là có mười hay mười lăm quả chà là chứ? Ông ấy sẽ
chỉ ăn chúng thôi”.
Gandhi thấy có thêm vài quả chà
là nữa. Ông ấy nói, “Vallabhbhai, làm ơn đếm giúp số là chà”.
Khi chà được đếm có mười lăm quả.
Gandhi nói, “Có mười lăm”.
Vallabhbhai nói, “Sẽ tạo nên
khác biệt gì nếu có mười hay mười lăm quả?”
Gandhi nhắm mắt và nghĩ trong
vài phút. Ông ấy nói, “Vallabhbhai, ông đã cho tôi một ý kiến tuyệt vời. Ông
nói, “Khác biệt là gì giữa mười và mười lăm? Vì thế tôi đã hiểu rằng cũng sẽ
không có khác biệt giữa mười và năm.
Gandhi nói: “Từ hôm nay trở đi
tôi sẽ chỉ ăn năm quả chà là. Ông đã cho tôi thấy một điều cực kỳ tuyệt diệu, rằng
không có khác biệt giữa mười và mười lăm.
Vallabhbhai trở nên sợ hãi. Ông
ấy nói, “tôi chỉ nói vậy để ông sẽ ăn thêm một ít. Tôi chưa bao giờ hình dung rằng
ông sẽ nghĩ theo cách này”.
Người luôn nghĩ về việc ăn ít
và ít hơn nữa sẽ luôn đưa ra loại câu trả lời này, và người nghĩ về ăn thêm nữa
sẽ không thấy bất kỳ khác biệt nào giữa mười và mười lăm. Nhưng với người liên
tục nghĩ về ăn ít và ít hơn nữa, không có khác biệt giữa năm và mười. Vì vậy điều
bạn nghĩ sẽ bắt đầu cho thấy những thói quen hàng ngày của bạn.
Tôi sẽ kể cho bạn thêm một câu
chuyện…
Gandhi từng uống nước ấm với ít
mật ong và chanh trong nó. Mahadev Desai là người thân cận của ông ấy, và một
ngày ông ấy đang chuẩn bị nước nóng cho Gandhi. Nước nóng, tiếp tục đun nóng;
có hơi nước thoát ra từ nó. Khi Gandhi tới sau vài phút Mahadev Desai trao nước
cho ông ấy. Gandhi nhìn nó một lát và nói, “Sẽ tốt hơn nếu ông đã bọc nó lại”.
Mahadev nói, “Cái gì có thể xảy
ra trong năm phút nào? Và tôi quan sát nó, không gì rơi vào đó cả”.
Gandhi nói, “Không phải là thắc
mắc cái gì rơi vào nó. Hơi nước thoát ra từ nó hẳn gây tổn thương vài sinh vật”.
Gandhi nói, “Không phải là thắc mắc bọc nó hay cái gì đó rơi vào nó, nhưng có
hơi nước thoát ra từ nó và nó hẳn gây hại nhiều sinh vật trong không khí. Không
có lý do khác, nhưng chúng đã có thể được cứu rỗi”.
Với người luôn nghĩ về phi bạo
lực sẽ tự nhiên khi nghĩ và hành động như vậy. Vì thế tôi nói với bạn, nếu bạn
liên tục nghĩ về cái gì đó nó sẽ gần như mang tới thay đổi trong hành xử hàng
ngày của bạn.
Sáng nay một người bạn tới với
tin tức này. Ông ấy nói, “Rất buồn là bất chấp đã mời vài người tới hai lần, họ
vẫn không tới, muộn mười phút rồi”. Ông ấy cảm thấy buồn rằng bất chấp đã mời mọi
người tới hai lần, họ vẫn đã không tới. Nếu là tôi, thay vì nói rằng thật hay
khi nhiều người đã tới sau khi được mời chỉ có hai lần, tôi sẽ nói thậm chí còn
hay hơn nữa nếu những người vốn không tới được cũng có thể ở đây. Đây sẽ là
cách tiếp cận phi bạo lực. Cách tiếp cận của ông ấy là bạo lực, có bạo lực
trong nó.
Vì vậy điều tôi đang nói với bạn
là nếu bạn nghĩ một chút, nếu bạn tạo vài phương tiện cho chính bản thân bạn để
thanh lọc ý nghĩ của bạn, bạn sẽ thấy rằng từ từ, từ từ sẽ có thay đổi trong
ngay cả hành động nhỏ nhất của bạn. Ngay cả ngôn từ của bạn cũng sẽ trở nên phi
bạo lực, chuyển động của bạn sẽ trở nên phi bạo lực. Ý nghĩ của bạn có thể chuyển
hóa toàn bộ cuộc sống của bạn. Bất kể bạn nghĩ gì cũng đều có ảnh hưởng tới cuộc
sống của bạn bởi ý nghĩ của bạn có sức mạnh lớn.
Rất nhiều thứ phụ thuộc vào cái
bạn luôn nghĩ về. Nếu bạn liên tục nghĩ về tiền và bạn cố thiền, thế thì bạn sẽ
di chuyển vào hai hướng đối lập. Nó giống như là nếu bạn sắp buộc hai con trâu,
mỗi con một đầu xe kéo. Xe kéo sẽ gãy thành hai mảnh với sức kéo của trâu theo
những hướng đối lập, và nó sẽ không tiến lên trước được.
Nếu ý nghĩ của bạn tinh khiết
thế thì bạn sẽ thấy rằng sẽ có thay đổi lớn trong ngay cả hành động nhỏ nhất của
bạn. Cuộc sống không được tạo nên bởi những hành vi vĩ đại, nó được tạo dựng từ
những điều nhỏ bé. Bạn tỉnh dậy như thế nào, bạn ngồi như thế nào, bạn nói như
thế nào, bạn nói gì - rất nhiều phụ thuộc vào điều này. Và nguồn chính từ đó mọi
hành động này nảy sinh là tâm trí.
Vì thế ý nghĩ của bạn nên được
định hướng tới sự thật, lòng tốt và cái đẹp. Để cho có gợi nhớ tới sự thật thường
xuyên trong cuộc sống của bạn. Bất kỳ khi nào bạn có thời gian, suy ngẫm về sự
thật, suy ngẫm về lòng tốt và về cái đẹp. Và bất kỳ khi nào bạn định làm gì đó,
trước khi bạn bắt đầu, nghĩ về giây phút xem điều bạn định làm đó sẽ hài hòa với
sự thật, lòng tốt và cái đẹp hay đi ngược lại với chúng. Nếu có ý nghĩ trong
tâm trí bạn, cân nhắc xem dòng chảy này của ý nghĩ có dẫn chuyền tới sự thật, tới
lòng tốt và cái đẹp chăng. Nếu nó đối lập, thế thì ngừng những ý nghĩ này lại
ngay, đừng khuyến khích chúng. Chúng sẽ có hại cho bạn, chúng sẽ lôi kéo bạn xuống
và phá hủy cuộc sống của bạn. Vì vậy nhận biết về loại ý nghĩ đang chạy trong đầu
bạn đi và với can đảm, nỗ lực, kiên trì và quyết tâm hướng chúng tới tinh khiết
và sự thật.
Nhiều lần bạn sẽ cảm thấy rằng
bạn không biết ngay cả sự thật là gì. Nhiều lần bạn sẽ nghĩ rằng bạn không biết
ngay cả lòng tốt là gì. Có thể bạn sẽ không thể quyết định, nhưng ít nhất bạn
có ý nghĩ về nó và nỗ lực tìm ra. Điều này trong tự thân nó là tốt và sẽ mang tới
thay đổi trong bạn. Và người nào tiếp tục suy ngẫm sẽ từ từ, từ từ nhận ra rằng
mình biết sự thật là gì và lòng tốt là gì.
Trước mỗi ý nghĩ, mỗi lời nói
và mỗi hành động, ngừng lại giây lát đi. Không có gì phải vội. Xem cái bạn sắp
làm là gì, kết quả của nó sẽ là gì. Nó nói cho bạn cái gì? Cái gì sẽ xảy ra như
kết quả của nó? Rất quan trọng với người tìm kiếm khi nghĩ theo cách này.
Vì thế điều đầu tiên về thanh lọc
ý nghĩ cơ bản là quan sát tâm điểm ý nghĩ của bạn là gì. Nếu bạn không tập
trung vào bất kỳ một trong những loại mà tôi đang nói về, thế thì nó sẽ giúp
ích cho bạn phát triển thực tập này.
Bạn sẽ ngạc nhiên khi biết rằng
trong ba lĩnh vực - sự thật, lòng tốt, cái đẹp - ngay cả nếu chỉ một cái kích
hoạt trong bạn thế thì hai cái kia cũng sẽ tự động trở nên kích hoạt. Và tôi
nên đề cập tới bạn rằng có ba loại người. Một loại có khả năng thức tỉnh nhanh
trước lĩnh vực sự thật, loại thứ hai có khả năng nở hoa nhanh chóng trước lĩnh
vực lòng tốt và loại thứ ba có khả năng nở hoa nhanh chóng trước lĩnh vực của
cái đẹp.
Với mỗi người trong các bạn sẽ
có một lĩnh vực thống trị, nhưng nếu ngay cả một lĩnh vực trở nên kích hoạt thế
thì hai lĩnh vực kia cũng sẽ tự động trở nên kích hoạt. Nếu một người là người
yêu cái đẹp, người đó sẽ không là kẻ nói dối bởi nói dối là điều thật xấu xí. Nếu
một người là người yêu cái đẹp người đó sẽ không thể làm gì sai bởi quá xấu xí
làm bất kỳ cái gì sai. Điều này có nghĩa là người đó sẽ không thể ăn cắp bởi ăn
cắp thật xấu xí. Vì vậy nếu người đó hoàn toàn hiến dâng cho cái đẹp, nhiều thứ
có thể trở nên có thể vì cái đẹp.
Một lần, Gandhi làm khách tại
nhà Rabindrath Tagore. Lúc đó Rabindranath đã già. Ông ấy là người yêu cái đẹp;
ông ấy không quan tâm tới sự thật hay lòng tốt. Điều này chỉ có nghĩa rằng
chúng không là con đường trực tiếp của ông ấy - ông ấy là người yêu cái đẹp.
Gandhi là khách của ông ấy. Đó là buổi tối và hai người sắp đi ra ngoài dạo thì
Rabindranath nói, “Đợi một lát, tôi muốn chải tóc”.
Gandhi nói, “Thật là điều lồ bịch!
Chải tóc ư?”
Gandhi đã cạo đầu vì thế ông ấy
không có vấn đề với chải tóc. Và ở lứa tuổi đã cao của Rabindranath lo lắng về
chải tóc là một điều khá lạ lùng, và với Gandhi nó là không thể nghĩ nổi. Ông ấy
đợi trong giận dữ một chút nhưng ông ấy không thể nói gì với Rabindranath.
Rabindranath đi vào trong. Hai
phút trôi qua, năm phút trôi qua, mười phút trôi qua. Gandhi ngạc nhiên rằng
ông ấy lâu thế. Ông ấy đang làm gì trong đó thế? Ông ấy nhìn qua cửa sổ và thấy
rằng Rabindranath đang đứng trước một tấm gương toàn thân, chải tóc. Gandhi đơn
giản không thể chịu đựng điều này thêm nữa. Ông ấy nói, “Tôi không thể hiểu điều
ông đang làm! Thời gian cho cuộc đi bộ của chúng ta đang bị lãng phí. Và tại
sao ông cần chải tóc mình chứ? Mục đích của việc chải tóc ở lứa tuổi của ông là
gì?
Rabindranath đi ra và ông ấy
nói, “Khi tôi còn trẻ sẽ không thành vấn đề nếu tôi không chải tóc, nhưng bây
giờ tôi đã già nó sẽ không ra sao nếu tôi không chải nó. Và đừng nghĩ rằng tôi
đang cố trông đẹp đẽ; tôi chỉ không muốn làm phiền bất kỳ ai bởi xuất hiện xấu
xí trước họ. Rabindranath nói, “Đừng nghĩ rằng tôi đang làm điều này để trông đẹp
đẽ. Cơ thể mà tôi đang làm đẹp và nhờ nó di chuyển đây đó này sẽ thành cát bụi
ngày mai. Tôi biết rằng một ngày sớm thôi nó sẽ nằm trên giàn hỏa thiêu và sẽ
trở thành cát bụi. Nhưng tôi không muốn có dáng vẻ xấu xí; tôi không muốn làm
phiền ai cả - đây là lý do tại sao tôi cho nó mọi chú ý này”.
Người yêu cái đẹp như
Rabindranath sẽ nghĩ theo những motyp này. Xấu xí là một loại bạo lực với người
khác. Xấu xí này có thể ở bất cứ dạng nào: nó có thể ở hành xử của bạn, ở ngôn
ngữ của bạn hay ở bất kỳ dạng nào khác.
Vì vậy nếu bạn muốn trông đẹp đẽ,
thế thì làm nó với tính toàn bộ. Trở nên đẹp toàn bộ để tất cả cuộc sống của bạn
trở nên đẹp.
Vì vậy tôi không nói rằng người
chải tóc đang làm gì đó sai. Tôi chỉ nói rằng cạnh mái tóc của bạn, có gì đó
khác cần được làm đẹp. Tôi đang không nói rằng nếu bạn đang đeo trang sức bạn
đang làm gì đó sai; tôi đang nói rằng tốt chứ nếu bạn đeo trang sức, nhưng tại
sao không cũng là chính trang sức đi?Bạn tới đây mặt quần áo trắng không tì vết.
Tốt khi bạn mặc quần áo trắng, nhưng làm cho tự thân bên trong của bạn cũng trắng
như thế.
Vì thế cố hiểu cái đẹp là gì và
bạn sẽ thấy rằng sự thật và lòng tốt sẽ tự động theo sau. Nếu bạn cố hiểu lòng
tốt là gì bạn cũng sẽ hiểu cái đẹp và sự thật. Nếu bạn cố hiểu sự thật bạn cũng
sẽ hiểu hai cái kia. Bạn có thể lấy bất kỳ cái nào trong ba cái này làm nền tảng
của bạn. Nếu một trong chúng có thú vị nào đó với bạn, làm nó thành chú tâm của
bạn và để mọi ý nghĩ của bạn xoay quanh nó. Cho phép tính chất ở trong của bạn
được chạm vào bởi nó. Chọn một trong ba điều này và tập trung vào nó. Và nếu bạn
thực tập nó suốt cuộc sống của bạn, trong mỗi lĩnh vực cuộc sống của bạn -
trong hành xử của bạn và trong hành động của bạn - từ từ, từ từ bạn sẽ quan sát
một hiện tượng lạ xảy ra: bạn sẽ sửng sốt nhận ra rằng bạn càng thực tập nó nhiều,
tất cả những gì gượng ép trong cuộc sống của bạn và tất cả những ý nghĩ uế tạp
sẽ càng trở nên yếu hơn.
Tôi đang không yêu cầu bạn dừng
nghĩ về tiền bạc. Điều tôi đang nói là bạn nên bắt đầu nghĩ nhiều hơn về lòng tốt,
cái đẹp và sự thật. Khi bạn bắt đầu nghĩ về cái đẹp bạn sẽ không thể nghĩ về tiền,
bởi không có gì xấu xí như nghĩ về tiền. Khi bạn nghĩ về cái đẹp bạn sẽ không
thể nghĩ về dục bởi không có trạng thái nào của tâm trí xấu xí hơn là nghĩ về dục.
Vì vậy tôi đang nói với bạn một cách dứt khoát là định hướng năng lượng của bạn
tới trạng thái đó đi, và bạn sẽ thấy rằng từ từ, từ từ năng lượng của bạn sẽ trở
lại từ những ý nghĩ vô dụng và sự kìm kẹp mà chúng có với bạn sẽ biến mất.
Với nhận biết tường tận buông bỏ
đi tất cả những gì uế tạp và với nhận biệt hãy tập trung vào những gì tinh khiết.
Khi ý nghĩ của bạn trở nên tinh khiết sẽ có thay đổi lớn trong cuộc sống của bạn.
Đây là điều quan trọng nhất về ý nghĩ. Nó rất quan trọng nếu bạn muốn thanh lọc
ý nghĩ của bạn.
Bây giờ có vài điều nhỏ mà tôi
cũng muốn nói. Sẽ quan trọng với bạn khi biết rằng tất cả ý nghĩ của bạn tới từ
bên ngoài. Không có cái nào tới từ bên trong, chúng tất cả đều tới từ bên
ngoài. Có lẽ có đôi chút nền tảng bên trong cho ý nghĩ bên trong bạn, nhưng nhớ
rằng tất cả những ý nghĩ của bạn tới từ bên ngoài. Ý nghĩ tự thân chúng tới từ
bên ngoài nhưng có những đường rãnh theo đó chúng chạy vào bên trong bạn.
Nếu ai đó nghĩ về tiền, ý nghĩ
của tiền hẳn phải tới từ bên ngoài nhưng ham muốn với tiền tới từ bên trong, hạt
giống của nó là bên trong. Ý nghĩ tới từ bên ngoài và rồi gắn bản thân chúng với
những ham muốn của bạn. Nếu ai đó nghĩ về dục ham muốn với dục tới từ bên
ngoài, nhưng vốn có hạt giống bên trong mà ham muốn dục gắn kết tự thân nó vào.
Ý nghĩ của bạn tới từ bên ngoài nhưng có hạt giống cho ý nghĩ này bên trong bạn.
Mọi ý nghĩ của bạn tới từ bên ngoài.
Để thanh lọc ý nghĩ của bạn sẽ
quan trọng nếu nhận ra rằng cái ý nghĩ đi vào tâm trí bạn không tới một cách
tình cờ. Bạn nên tỉnh táo trước thực tế rằng ý nghĩ đi vào bạn chính là những ý
nghĩ mà bạn thực sự mong muốn; những ý nghĩ khác bạn chỉ việc quẳng chúng đi.
Như tôi đã nói trước đây, nếu
ai đó ném rác rưởi vào nhà bạn bạn sẽ đấu tranh với người đó, nhưng nếu ai đó
ném rác rười vào tâm trí bạn bạn sẽ không chiến đấu với anh ta. Nếu tôi gặp bạn
trên đường và bắt đầu kể bạn nghe câu chuyện về một bộ phim, bạn sẽ không phản
đối. Nhưng nếu tôi tới nhà bạn và ném chút rác rưởi vào nhà bạn bạn sẽ hỏi tôi,
“Bạn đang làm gì vậy? Điều này không đúng! “ Và nếu tôi đổ vào tâm trí bạn rác
rưởi, nếu tôi kể bạn câu chuyện về một bộ phim bạn sẽ lắng nghe nó rất sung sướng.
Bạn không ý thức rằng tâm trí bạn
cũng có thể được đổ vào với rác rưởi. Bạn là những kẻ thù của nhau: bạn tiếp tục
đổ rác rười vào tâm trí nhau. Người mà bạn xem như bạn đang làm gì cho bạn? -
không ai phản bội bạn nhiều hơn họ. Kẻ thù của bạn còn tốt hơn họ; ít nhất kẻ
thù của bạn không đổ lên đầu bạn rác rưởi bởi họ không nói chuyện với bạn.
Bạn đang đổ lên đầu người khác
rác rưởi và bạn ngủ quá say tới mức không nhận thấy rằng bạn đang nhận nó. Bạn
nhận mọi thứ vào. Bạn giống như nhà khách nơi không có người chăm sóc và không
có bảo vệ bên ngoài để thấy ai đang đi vào và ai đang đi ra. Bạn là nơi bất kỳ
ai cũng có thể vào, con người, động vật, kẻ trộm hoặc kẻ lừa gạt. Và khi cảm thấy
thích người ta có thể rời đi và nếu cảm thấy không thích rời đi người đó sẽ ở lại.
Tâm trí bạn không nên giống như
nhà khách. Nếu tâm trí bạn giống nhà khách, nếu nó không được bảo vệ tốt, thế
thì sẽ khó cho bạn để trở nên tự do khỏi những ý nghĩ uế tạp. Bạn nên quan sát
một cách có ý thức tâm trí bạn.
Bước thứ hai để đạt được độ
tinh khiết của ý nghĩ là cần phải quan sát ý nghĩ của bạn. Nên có sự quan sát đầy
đủ nhất định. Bạn nên thường xuyên quan sát điều đang diễn ra bên trong bạn và
không chấp nhận với bất kể cái gì vô dụng.
Gần đây, tôi có đi du lịch. Có
hai người chúng tôi trên khoang tàu, một người đàn ông khác và bản thân tôi.
Ông ấy muốn chuyện phiếm với tôi. Ngay khi tôi ngồi xuống ghế ông ấy mời tôi một
điếu thuốc. Tôi nói, “Tôi xin lỗi, nhưng tôi không hút thuốc”.
Ông đặt điếu thuốc trở lại. Một
lát sau ông ấy lấy ra một lá trầu không và mời tôi: “Mời ông dùng cái này”.
Tôi nói, “Tôi xin lỗi, nhưng
tôi không muốn”.
Một lần nữa ông ấy đặt nó lại
và ngồi xuống. Sau đó, ông ấy cầm lên một tờ báo và hỏi tôi, “Ông có muốn đọc
nó không?”
Tôi nói, “Tôi không muốn đọc”.
Sau đó ông ấy nói với tôi, “Khó
khăn thế - ông từ chối chấp nhận bất kỳ cái gì tôi mời ông”.
Tôi nói, “Người nào đơn giản chấp
nhận mọi thứ là kẻ ngu. Và với những gì ông mời tôi tôi cũng sẽ cố tránh xa khỏi
ông. Tôi sẽ không nhận nó, nhưng tôi cũng mong nó được lấy đi khỏi ông”.
Nếu bạn không có gì để làm, bạn
sẽ làm gì? Bạn sẽ cầm báo lên và bắt đầu đọc nó bởi bạn chẳng có gì để làm. Sẽ
tốt hơn khi đơn giản ngồi và chẳng làm gì hơn là tích tụ mọi thứ tạp nham đó.
Không có gì sai khi không làm gì cả, nhưng có vài kẻ ngốc vốn nói rằng tốt hơn
là nên làm gì đó hơn là chẳng làm gì cả. Điều này không đúng. Luôn tốt hơn khi
không làm gì hơn là làm gì đó có hại, bởi ít nhất trong vài giây bạn không mất
gì cả và bạn không tích tụ rác rưởi nào.
Vì vậy tỉnh táo về điều này. Nếu
bạn quan sát chuyển động của ý nghĩ bên trong bạn sẽ không khó để giữ những ý
nghĩ của bạn tinh khiết. Và không khó nhận ra những ý nghĩ không tinh khiết: ý
nghĩ nào tạo nên dạng không yên ổn trong bạn là ý nghĩ uế tạp và ý nghĩ nào tạo
nên dòng chảy an bình trong bạn là ý nghĩ tinh khiết. Ý nghĩ mang tới bạn niềm
vui là tinh khiết và ý nghĩ tạo nên dạng bối rối nào đó là ý nghĩ uế tạp. Bạn
phải tránh những ý nghĩ như vậy. Và nếu bạn thường xuyên quan sát tâm trí bạn,
ý nghĩ của bạn sẽ trở nên ngày một tinh khiết.
Và điều thứ ba: Có nhiều ý nghĩ
uế tạp trên thế giới này đang tiếp tục lặp lại. Những ý nghĩ uế tạp này tạo ra
lửa, và khói từ những ý nghĩ uế tạp này đi vào tâm thức bạn và bao quanh bạn
làm bạn nghẹt thở. Nhưng đừng quên rằng có vài ngọn lửa của ý nghĩ tinh khiết vẫn
đang cháy, vẫn có vài con sóng của ý nghĩ tinh khiết vẫn sống động. Trong toàn
đại dương tăm tối này vẫn có vài nguồn sáng. Cố ở gần những nguồn sáng này. Đây
là cái tôi gọi là satsang.
Dù thế giới là rất tăm tối
nhưng nó không tối hoàn toàn, có vài ngọn đèn đang cháy. Ngay cả nếu chúng được
làm bởi đất sét và ngay cả nếu ngọn bấc có yếu ớt, thì ít nhất chúng vẫn có đó.
Bạn nên cố gắng ở gần chúng bởi khi bạn mang ngọn đèn còn chưa được thắp sáng của
bạn lại ngọn đèn phát sáng, rất có khả năng là bằng cách ở gần thế ngọn đèn đã
sáng ngọn đèn còn chưa thắp sáng sẽ lại bừng sáng trở lại. Có khả năng là nó
cũng sẽ không còn ám khói và sẽ bắt đầu cháy sáng trở lại.
Di chuyển gần hơn những ngọn lửa
sáng vì sự thật, lòng tốt và cái đẹp. Mang bản thân mình gần hơn nữa với chúng.
Di chuyển gần hơn với những ý nghĩ này, với những người này, thành những con
sóng của những ý nghĩ nơi nó bắt đầu có thể thắp sáng ngọn đèn của bạn.
Bạn có thể làm điều này theo ba
cách: bằng cách ở gần với ý nghĩ tinh khiết và chân chính, bằng cách ở gần con
người tinh khiết và chân chính, và chính yếu và quan trọng nhất, bằng cách ở gần
với tự nhiên. Tự nhiên chưa bao giờ có ý nghĩ uế tạp. Nếu bạn nhìn lên bầu trời
và bạn tiếp tục ngắm nhìn nó, bạn sẽ thấy rằng bầu trời không gợi lên bất kỳ ý
nghĩ ô trọc nào trong bạn. Thay vào đó nó sẽ dọn sạch rác rưởi trong đầu bạn và
bạn sẽ thấy rằng bằng cách ngắm nhìn bầu trời bạn cảm thấy bạn trở thành một với
nó. Nếu bạn ngắm nhìn thác nước bạn sẽ cảm thấy rằng bạn trở thành một phần của
thác nước. Nếu bạn ở trong rừng đầy cây cối bạn sẽ cảm thấy bạn cũng trở thành
một trong những cái cây.
Một lần một người đã hỏi hiền
nhân, “Tôi muốn biết sự thật. Làm sao tôi làm vậy được?”
Hiền nhân nói, “Có nhiều người
lúc này, hãy quay lại khi không có ai xung quanh đây”.
Ông ta không tới gặp hiền nhân
trong cả ngày, ông ấy đợi tới tối khi không còn ai xung quanh nữa. Trời tối, những
ngọn đèn đang được thắp sáng và hiền nhân ở đó một mình. Ông ấy vừa mới chuẩn bị
đóng cửa thì người đàn ông nói, “Xin đợi đã! Bây giờ không có ai. Ngài đã gặp tất
cả những người đã tới gặp ngài. Tôi đã đợi bên ngoài tới khi mọi người rời đi để
tôi có thể vào đây. Bây giờ tôi ở đây và tôi muốn hỏi ngài làm sao tôi có thể
trở nên yên lặng và làm sao tôi có thể chứng ngộ?”
Hiền nhân đáp, “Hãy đi ra
ngoài. Không thể là ở trong lều này bởi ngọn đèn đang thắp sáng được làm bởi
con người. Và không thể ở bên trong lều này bởi lều tự thân nó đã được làm bởi
con người. Hãy đi ra ngoài. Có một thế giới rộng lớn bên ngoài vốn không do bất
kỳ con người nào tạo nên, nó được tạo nên bởi Thượng đế. Hãy ra ngoài nơi không
có dấu hiệu nào về sự sáng tạo của con người”.
Hãy nhớ, con người là động vật
duy nhất để lại những dấu ấn ô uế phía sau; không động vật nào khác làm như thế.
Họ đi ra ngoài. Có những cây
tre, đó là một đêm trăng sáng và trăng ở ngay trên đầu. Hiền nhân đứng trước những
cây tre… một phút, hai phút, mười phút, mười lăm phút… cho tới khi người đàn
ông hỏi, “Hãy nói gì đi. Ngài chỉ đứng yên lặng. Tôi không hiểu”.
Hiền nhân nói, “Nếu anh có thể
anh sẽ hiểu. Đơn giản đứng yên lặng. Tôi đã trở thành cây tre và anh cũng có thể
trở thành một cây”.
Người đàn ông nói, “Điều này rất
khó”.
Và hiền nhân nói, “Đây là
phương pháp của tôi. Khi tôi đứng gần những cây tre này, sau một lát tôi quên rằng
tôi khác biệt và tôi trở thành tre. Ngắm trăng, sau một lát tôi quên rằng tôi
khác biệt và tôi trở thành trăng”.
Gần với thiên nhiên đi, nếu bạn
có thể khám phá tính thống nhất giữa bản thân bạn và tự nhiên, thế thì theo một
cách bí ẩn ý nghĩ của bạn sẽ trở nên tinh khiết. Uế tạp của ý nghĩ bạn sẽ bắt đầu
giảm dần. Vì thế có ba cách: trong sạch của ý nghĩ… và có vô vàn con đường dẫn
tới sự trong sạch của ý nghĩ. Những con người tinh khiết chưa bao giờ chết hết,
họ mãi mãi hiện hữu - nhưng đôi khi chúng ta quá đui mù tới nỗi không người
đang sống nào có vẻ tinh khiết với chúng ta. Chỉ có người chết mới có vẻ tinh
khiết với chúng ta. Nhưng rất khó để tiếp xúc với người chết, thế mà mọi tôn
giáo của thế giới lại thờ phụng người chết. Không có một tôn giáo nào thờ phụng
người sống; họ đều thờ phụng người chết. Và họ có ý tưởng sai lầm rằng mọi người
vĩ đãi được sinh ra đã sống rồi, và không thể có thêm nữa. Và họ có ý tưởng rằng
nếu một người còn sống thì người đó không thể là thiêng liêng được.
Luôn có người chứng ngộ trên
Trái đất này, họ hiện hữu khắp nơi. Nếu bạn có mắt bạn có thể nhận ra họ. Và điều
quan trọng là thậm chí nếu theo đánh giá và kỳ vọng của bạn họ hiển nhiên không
tinh khiết, quá khứ uế tạp của họ liên quan tới bạn như thế nào? Có một vị
fakir từng nói, “Cho tới giờ tôi đều học được gì đó từ bất kỳ người nào tôi từng
gặp”.
Có người hỏi ông ấy: “Sao có thể
như vậy được? Ông có thể học được gì từ một tên trộm?”
Ông ấy nói, “Chuyện xảy ra là một
lần tôi làm khách tại nhà một tên trộm trong một tháng. Anh ta sẽ rời nhà mỗi
đêm để ra ngoài và ăn trộm, và anh ta sẽ trở về vào ba hoặc bốn giờ sáng.
Tôi sẽ hỏi anh ta, “Vậy, có gì
xảy ra không?”
Anh ta sẽ trả lời, “Không có gì
hôm nay, có lẽ ngày mai”.
Anh ta không trộm được gì cả
tháng. Thỉnh thoảng có một người bảo vệ đứng ở cửa, đôi khi những người của
ngôi nhà sẽ tỉnh dậy, đôi khi anh ta không thể phá khóa, đôi khi anh ta vào được
nhà nhưng không thể tìm cách ăn trộm được gì. Và mỗi đêm kẻ trộm sẽ trở về nhà
mệt mỏi và tôi sẽ hỏi anh ta, “Vậy, có gì xảy ra không?” Và anh ta sẽ nói,
“Không có gì hôm nay, nhưng có lẽ tôi sẽ xoay sở được vào ngày mai”.
“Đây là điều tôi học được từ
anh ta: nếu nó không xảy ra hôm nay, đứng lo lắng. Nhớ rằng, nó có thể xảy ra
vào ngày mai. Khi tên trôm ra ngoài ăn trộm, làm gì đó sai trái, có thể là đầy
hy vọng…” Vì vậy vị fakir nói, “Vào những ngày lúc tôi đang tìm kiếm Thượng đế,
tôi muốn ăn trộm Thượng đế. Tôi cảm thấy những bức tường và gõ cửa nhưng tôi
không thể tìm ra đường đi. Tôi mệt mỏi và chán nản và tôi nghĩ, “Thật là vô vọng.
Buông bỏ nó đi thôi”. Nhưng kẻ trộm đó đã cứu tôi - chỉ bởi việc nói, “Nó đã
không xảy ra hôm nay, nhưng có lẽ nó sẽ xảy ra ngày mai”. Và tôi đã làm điều
này thành một châm ngôn: nếu không hôm nay, có lẽ là ngày mai. Và rồi một ngày
nó đã xảy ra - kẻ trộm nỗ lực ăn trộm được gì đó và tôi cũng tìm thấy thiêng
liêng”.
Vì thế, không phải là bạn có thể
học chỉ từ một người đã thấy. Bạn phải có thông minh và hiểu biết để học, và
khi đó với bạn toàn thế giới sẽ vô vàn người đã thấy. Nếu họ không sẵn có, thế
thì…
Ví dụ, có người ngang qua
Mahavira và nghĩ rằng ông ấy chỉ là tên du thủ du thực, một kẻ trần như nhộng:
“Ai biết được gã này là ai? Có lẽ hắn là một kẻ điên!” Có nhiều người không nhận
ra Mahavira. Bạn có lẽ từng nghe người ta nói rằng một người là nangaluchcha: từ
này lần đầu tiên được dùng để tả Mahavira bởi ông ấy trần truồng, nanga, và ông
ấy từng cạo đầu, luchcha. Người ta từng nói, “Ông ấy là một nangaluchcha”. Ngày
nay từ này được xem như sự lăng mạ. Ở Ấn Độ, nếu ai đó gọi bạn như vậy bạn sẽ tức
giận. Nhưng nó lần đầu tiên được dùng cho hiền nhân cạo đầu và trần truồng,
Mahavira. Vì thế có những người ngang qua Mahavira và nghĩ, “Ai biết được người
này là dạng người gì?” Có những người đánh và nện cả ông ấy. Họ nghĩ rằng ông ấy
là kẻ lừa đảo, một kẻ du thủ du thực, dạng đột nhập nào đó. Những người này đã
không hiểu Mahavira.
Có những người đã đóng đinh
Christ vì nghĩ rằng ông ấy là kẻ nói dối. Có người đã bỏ độc Socrates. Và đừng
nghĩ rằng những người như thế chỉ đâu đó những ngày đấy; họ hiện hữu bên trong
mỗi người các bạn. Đây là cách mọi người đang là. Ngay cả bây giờ, nếu bạn có
cơ hội bạn sẽ bỏ độc Socrates, và nếu được trao cho nửa cơ hội bạn sẽ đóng đinh
Christ lần nữa. Và nếu bạn có cơ hội bạn sẽ nhìn Mahavira và cười vào người đàn
ông điên khùng này.
Nhưng bởi họ đã chết và bạn
sùng kính người chết, họ không là vấn đề. Thật khó mà sùng kính ai đó còn sống.
Thật khó chấp nhận người đó và hiểu người đó. Vì vậy nếu bạn đang thực sự tìm
kiếm sự thật thế thì toàn thể thế giới là đầy những người chứng ngộ. Chưa từng
xảy ra và sẽ không bao giờ xảy ra rằng không có những người chứng ngộ đâu đó.
Và nếu cái ngày chuỗi người chứng ngộ dừng lại xảy ra, thì từ ngày đó trở đi
không ai sẽ trở nên chứng ngộ nữa bởi dòng suối tự thân nó sẽ phải đi tới kết
thúc. Nó sẽ phải trở thành sa mạc. Dù rộng hay hẹp, dòng suối vẫn luôn luôn
trôi chảy. Thân thuộc với nó đi, trở nên kết nối với nó đi. Không phải là khi bạn
thấy một người chứng ngộ bạn sẽ lập tức hiểu ngay. Nhưng nếu bạn để cho mắt
mình được mở, hiểu biết sẽ tới thông qua những điều nhỏ bé.
Trong một cuốn sách, tôi đọc về
một hiền nhân vẫn làm việc ở tuổi sáu mươi. Tên ông ấy là Rajababu, như mẹ ông ấy
đã gọi ông ấy. Ông ấy đã trở nên già nhưng mọi người vẫn gọi ông ấy là
Rajababu. Một ngày ông ấy đi ra ngoài tản bộ. Mặt trời vẫn chưa nhô lên và ông ấy
đi bộ ra rìa ngôi làng. Một phụ nữ đang cố đánh thức cậu con trai nói với nó,
“Rajababu, mày còn ngủ tiếp bao lâu nữa? Sáng rồi này, dậy đi”.
Đang bước đi với một cây gậy
trong tay khi ông ấy nghe thấy, “Rajababu, mày sẽ còn ngủ tiếp bao lâu nữa?
Sáng rồi. Dậy đi”.
Ông ấy nghe thấy vậy, quay lại
và đi về nhà. Ông ấy cảm thấy, “Bây giờ sẽ khó khăn… hôm nay mình đã nhận được
thông điệp của mình. Hôm nay mình đã nghe thấy, “Rajababu, mày còn ngủ tiếp chừng
nào nữa? Trời đã sáng rồi, bây giờ dậy đi!” Và ông ấy nói, “Đủ là đủ! Bây giờ
nó đã kết thúc”.
Giờ đây ai biết được người phụ
nữ đó nói điều này để đánh thức cậu con trai của bà ta - nhưng với người hiểu
biết nó trở thành một thông điệp thiêng liêng. Và có thể ai đó đang cố dạy bạn
gì đó và bạn không có tai để nghe hoặc mắt để thấy. Bạn chỉ ngồi và lắng nghe,
nghĩ xem có lẽ nó có ý nghĩa với ai đó khác.
Vì vậy ở gần với sự thật, mong
chờ cho sự thật, tìm kiếm cho sự thật, khám phá và nuôi dưỡng ý nghĩ tinh khiết
trong cuộc sống của bạn, ở gần với tự nhiên. Chúng đều là những điều kiện và nền
tảng hữu ích cho phát triển ý nghĩ tinh khiết.
Giờ đây tôi đã cho bạn vài mẹo
để thanh lọc ý nghĩ, nhưng bạn sẽ phải hiểu tầm quan trọng của chúng để làm cho
chúng thành một phần của thực tập hàng ngày của bạn. Không chỉ với hôm nay hay
ngày mai: không thể có khóa thiền nào mà chỉ diễn ra trong ba ngày và kết thúc.
Phi tôn giáo là căn bệnh thâm nhập vào cuộc sống rồi, vì thế khóa thiền cũng sẽ
phải tiếp tục trong suốt cuộc đời của bạn. Không có lối ra, nó sẽ phải được thực
tập trong suốt cuộc đời của bạn.
Ngày mai tôi sẽ nói về cách làm
sao để thanh lọc cảm xúc.
Bây giờ chúng ta sẽ cố hiểu điều
gì đó về thiền tối và rồi chúng ta sẽ ngồi thiền.
Cho thiền tối chúng ta sẽ thực
hiện quyết tâm giống như chúng ta đã làm cho thiền sáng. Chúng ta sẽ lặp lại
quyết tâm năm lần. Rồi sau năm lần, chúng ta sẽ cảm nhận nó một lát, cũng giống
như chúng ta đã thực hiện sáng nay. Mọi người nên nằm xuống… mọi người nên nằm
xuống trước. Nằm xuống lặng lẽ ở chỗ của bạn và rồi đèn sẽ được tắt đi. Rồi
chúng ta sẽ thư giãn cơ thể. Ở trại thiền gần đây nhất tôi đã yêu cầu các bạn
thư giãn toàn bộ cơ thể. Có thể vài người trong các bạn chưa thể làm điều đó,
nhưng tôi có gợi ý cho họ.
Trong yoga có bảy trung tâm hay
là luân xa. Trong bảy trung tâm này chúng ta sẽ sử dụng năm trung tâm cho thời
thiền này. Luân xa đầu tiên được gọi là muladhar và nó ở gần trung tâm dục. Nó
là luân xa đầu tiên mà chúng ta sẽ sử dụng trong thiền đêm này. Luân xa thứ hai
được gọi là svadhishthan. Giả định là nó ở gần rốn. Vì bây giờ bạn mới chỉ có
thể tưởng tượng điều này, rằng luân xa đầu tiên ở gần trung tâm dục và luân xa
thứ hai ở gần rốn. Tiếp theo luân xa gần tim được gọi là luân xa anahat. Luân
xa ở trán được gọi là agya, và nếu bạn dịch chuyển lên trên luân xa trên đỉnh đầu
được gọi là luân xa sahasrar. Chúng ta sẽ sử dụng năm luân xa này. Còn có thêm
các luân xa nữa - có bảy luân xa - nhưng chúng ta sẽ chỉ sử dụng năm luân xa
này và với giúp đỡ của chúng chúng ta sẽ làm cho cơ thể thư giãn.
Bạn sẽ ngạc nhiên khi biết rằng
luân xa đầu tiên kiểm soát chân. Chúng ta sẽ đưa ra gợi ý cho luân xa đầu tiên.
Khi bạn nằm xuống tôi sẽ yêu cầu bạn tập trung vào luân xa thứ nhất, và khi đó
bạn sẽ đặt chú ý của mình gần trung tâm dục và giữ tập trung của bạn ở đó. Sau
đó tôi sẽ nói: để luân xa thứ nhất thư giãn. Và cùng điều đó, cả hai chân bạn
nên thư giãn. Bạn nên tưởng tượng rằng luân xa thứ nhất đang thư giãn, rằng nó
đang thư giãn, và chân đang thư giãn. Được một lát bạn sẽ thấy rằng chân của bạn
trở nên không còn sự sống và chỉ đang mắc vào thân bạn thôi.
Khi chân bạn đã thư giãn thế
thì chúng ta sẽ di chuyển lên trên tới luân xa thứ hai gần rốn. Tôi sẽ đề nghị
bạn mang chú ý tới rốn; bạn sẽ tập trung chú ý của bạn vào rốn. Sau đó tôi sẽ
nói rằng luân xa thứ hai đang trở nên thư giãn, mọi cơ quan ở bụng đang trở nên
thư giãn. Với gợi ý này mọi cơ quan sẽ trở nên thư giãn.
Sau đó chúng ta sẽ dịch chuyển
xa hơn, tới trung tâm tim, và tôi sẽ nói rằng luân xa tim đang thư giãn. Sau đó
bạn sẽ thư giãn tim mình. Nhận thức của bạn nên ở luân xa tim, gần tim, và bạn
sẽ cảm thấy rằng luân xa tim đang trở nên thư giãn. Thế thì toàn bộ vùng đó,
toàn bộ cơ chế của lồng ngực sẽ thư giãn.
Sau đó chúng ta sẽ di chuyển
lên trên: tới trán, giữa hai mắt là luân xa agya, trung tâm con mắt thứ ba.
Chúng ta sẽ định hướng nhận thức của mình vào con mắt thứ ba, và tôi sẽ nói rằng
trung tâm con mắt thư ba đang trở nên thư giãn và trán được thư giãn. Và với điều
đấy trán, cổ và toàn bộ vùng đầu sẽ trở nên thư giãn hoàn toàn, và toàn bộ cơ
thể sẽ được thư giãn. Sẽ hơi có tình trạng nằng nặng và chỉ ở đỉnh đầu sẽ có một
chút rung động.
Và cuối cùng tôi sẽ định hướng
bạn tới luân xa sahasrar, luân xa thứ bảy, và bạn sẽ mang nhận thức của bạn tới
đỉnh đầu. Ở đây cũng sẽ thư giãn và với nó toàn bộ đầu sẽ thư giãn. Thông qua
những gợi ý này bạn sẽ thấy rằng mọi thứ trong bạn đã trở nên thư giãn. Tôi đã
tạo ra quá trình kéo dài này để cơ thể mọi người trở nên được thư giãn như một
xác chết.
Tôi sẽ đưa ra những gợi ý với
những luân xa này, và khi tất cả chúng trở nên thư giãn tôi sẽ nói rằng cơ thể
trở nên chết hoàn toàn, bây giờ buông bỏ nó trọn vẹn đi. Khi cơ thể trở nên
không có sự sống, thế thì tôi sẽ nói rằng hít thở của bạn đang thư giãn, đang
trở nên tĩnh lặng hơn. Tôi sẽ gợi ý điều này một lát. Sau đó tôi sẽ gợi ý rằng
tâm trí đang trở nên hoàn toàn trống rỗng. Vậy là tôi sẽ đưa ra ba gợi ý: một
cho luân xa, rồi cho hít thở, và thứ ba là cho ý nghĩ.
Sau toàn bộ bài tập này tôi sẽ
nói rằng trong mười phút mọi thứ sẽ tĩnh lặng. Trong tĩnh lặng đó bạn sẽ chỉ
kinh nghiệm chứng nhân trong bạn. Sẽ có ánh sáng nhận thức và bạn sẽ nằm xuống
tĩnh lặng ở đó. Chỉ nhận thức của bạn sẽ có đó, sẽ chỉ có nhận thức của việc nằm
đó. Trong trạng thái này có thể toàn bộ cơ thể sẽ cảm thấy như chết - và nó sẽ
vậy, bởi qua bài tập với luân xa cơ thể sẽ trở nên giống như cơ thể chết.
Đừng sợ. Đừng sợ nếu cơ thể cảm
thấy như thể nó đã chết. Là tốt khi cảm thấy như vậy. Nếu ai đó kinh nghiệm cơ
thể mình như chết trong khi vẫn đang sống, người đó sẽ từ từ trở nên tự do khỏi
những sợ hãi về cái chết. Vì vậy đừng sợ hãi. Dù bạn trải qua bất kỳ kinh nghiệm
gì - nhẹ nhàng, sáng rỡ, an bình - chỉ quan sát nó và ở nơi mà bạn đang ở trong
trống rỗng hoàn toàn. Ba giai đoạn này rất quan trọng: quyết tâm, cảm giác và
thiền. Đây sẽ là thiền tối.
Tôi nghĩ chúng ta tất cả đều đã
hiểu điều tôi đã nói. Bây giờ các bạn có thể tách ra. Trước tiên tìm lấy một chỗ
cho chính mình để các bạn có thể nằm xuống. Không ai nên ngồi cả. Cho bản thân
càng nhiều không gian càng tốt, tận dụng toàn bộ không gian này.Xem tiếp Chương 5 - Quay về Mục lục