Chương 10. Chuyện tình với vũ trụ

Chương 10. Chuyện tình với vũ trụ

Price:

Read more

Bông Sen Trắng
Bài giảng về Thiền sư Bồ Đề Đạt Ma
Chương 10. Chuyện tình với vũ trụ

Câu hỏi thứ nhất:
Osho ơi, có rất nhiều đạo đức giả ở Ấn Độ về dục. Mọi người thậm chí không sẵn lòng thảo luận về nó một cách cởi mở, vậy mà có sự phát triển tăng lên của, và việc ám ảnh với, ảnh khoả thân. Trận lụt khiêu dâm này sẽ có ích không? Chung cuộc có thể đem dục vào chỗ để mở trong Ấn Độ được không?
D. M. Silvera, quá khứ của con người đã từng rất ngu xuẩn, và toàn thể tính ngu xuẩn đã nảy sinh từ cách tiếp cận, thái độ phủ định cuộc sống. Và mọi tôn giáo trong quá khứ đã hỗ trợ cho cách tiếp cận phủ định cuộc sống này. Không phải chư phật, không phải các Christ, không phải các Zarathustra, mà là các tu sĩ. Chính người tôn giáo chuyên nghiệp đang khai thác nhân danh chư phật, các Christ, các Zarathustra, người đã từng khai thác đám đông.
Tu sĩ đã thấy giữ mọi người phủ định cuộc sống là rất có ích, bởi vì khoảnh khắc một người có tính phủ định cuộc sống, người đó trở thành yếu. Và dễ khai thác người yếu, bắt người yếu làm nô lệ. Dễ dàng chi phối người yếu, phá huỷ người yếu.
Do đó tu sĩ đã thấy rằng hai điều là rất bản chất cho sức mạnh, tự do, tâm thức của con người - và cả hai phải bị phá huỷ. Điều thứ nhất là thức ăn, và điều thứ hai là dục - cả hai là những bản năng cơ bản. Thức ăn được cần cho cá nhân để sống còn và dục được cần cho giống nòi để sống còn. Không có thức ăn và dục nhân loại sẽ biến mất. Biết điều này, rằng đây là các yêu cầu bản chất của người thực sự sống động, các tu sĩ đã chống lại cả hai, và họ đã hỗ trợ cho nhịn ăn và họ đã hỗ trợ cho vô dục. Bởi vì họ đã hỗ trợ cho nhịn ăn, họ đã làm cho mọi người bị ám ảnh bởi thức ăn. Bất kì tôn giáo nào có nhịn ăn như nguồn gốc của nó - chẳng hạn, Jaina giáo - nhất định tạo ra ám ảnh thức ăn trong các tín đồ của nó. Bất kì tôn giáo nào được bắt rễ trong việc đối lập của nó với dục đều nhất định tạo ra ám ảnh dục.
Khiêu dâm là sản phẩm phụ của cái gọi là tôn giáo. Nó là hiện tượng tôn giáo - tôi xin lỗi! Chính bởi vì các tu sĩ mà khiêu dâm tồn tại. Và nó không phải là điều mới, nó là cổ đại như con người. Khajuraho, Konarak, Puri, chúng là gì? Khiêu dâm trong điêu khắc thôi. Và bạn có thể đi tới các hang động cổ đại nhất và bạn bao giờ cũng sẽ thấy hình khiêu dâm loại này loại khác. Bạn có thể nhìn vào trong văn học dân gian, bài hát dân gian, chuyện dân gian, và bạn bao giờ cũng thấy chúng có tính khiêu dâm.
Khiêu dâm cổ như tu sĩ. Một khi tu sĩ bước vào, khiêu dâm tới như cái bóng; nó nhất định xảy ra. Và khi bạn được dạy phủ định cuộc sống bạn trở thành sợ việc nói về mọi thứ một cách thẳng thắn, đích thực. Bạn không thích nói về dục, bởi vì mọi người sẽ nghĩ gì về bạn? Bạn muốn che giấu nó. Bạn cố tạo ra mẽ ngoài - dường như dục không tồn tại trong đời bạn. Nhưng sâu bên dưới bạn đang sôi lên. Sâu bên dưới, bạn đang nghĩ về dục hai mươi bốn giờ một ngày.
Các cuộc điều tra tâm lí hiện đại nói rằng từng đàn ông nghĩ về dục ít nhất một lần cứ mỗi ba phút. Và đây là về người phi tôn giáo, nhớ lấy, cho nên nói gì với người tôn giáo? Họ phải nghĩ về dục cứ ba giây! Đàn bà nghĩ về dục một lần cứ mỗi bẩy phút - đó là lỗ hổng giữa đàn ông và đàn bà. Đó là lí do tại sao đàn bà có thể giả vờ nhiều hơn là họ cao hơn nhiều, là họ không bận tâm, là toàn thể cái xấu này của dục là sáng tạo của đàn ông. Họ là người cao siêu hơn. Nhưng khác nhau chỉ ở bốn phút thôi. Đàn ông phải thuyết phục họ "bốn phút nữa," có vậy thôi.
Do đó đàn ông phải đi vào một loại vuốt ve trước. Trước khi anh ta có thể thuyết phục được người đàn bà bình thường, mạnh khoẻ, ít nhất việc vuốt ve bốn phút trước là cần. Và bởi vì đàn ông năng nổ về dục, bởi vì năng lượng của đàn ông là năng lượng năng nổ và đàn bà là dục đón nhận, điều đó nữa tạo ra khác biệt lớn. Đàn ông phải lấy bước khởi đầu. Đàn bà có thể giả vờ: "Em không chạy theo anh đâu."
Mulla Nasruddin và vợ anh ta cãi nhau, và Mulla nói, "Khoảnh khắc bất hạnh nhất trong đời anh là khi anh cưới em."
Cô vợ nói, "Nhưng em có chạy theo anh đâu."
Mulla nói, "Điều đó đúng. Không bẫy chuột nào đã bao giờ chạy theo chuột cả. Bẫy chuột đơn giản đợi; chuột tự nó tới."
Điều đó đúng: chuột hay Mulla Nasruddin - chẳng tạo ra khác biệt gì. Vì đàn bà có tính đón nhận, họ có chút ít lạnh. Đàn ông là nóng. Và bởi vì đàn bà có dục đón nhận họ không mấy quan tâm tới sách báo khiêu dâm - bởi vì phần năng nổ nhất trong thân thể đàn ông hay thân thể đàn bà là con mắt. Có khác biệt giữa mắt đàn ông và mắt đàn bà - không khác biệt về sinh lí tất nhiên nhưng cái gì đó rất sâu và có tính tâm lí. Mắt đàn ông năng nổ, mắt đàn bà đón nhận. Do đó đàn bà không quan tâm lắm tới sách báo khiêu dâm.
Hơn nữa, dục của đàn ông có cái gì đó hướng ngoại trong nó và dục của đàn bà có cái gì đó của hướng nội. Bất kì khi nào bạn làm tình với người đàn bà, cô ấy sẽ nhắm mắt, bởi vì khi bạn làm tình với người đàn bà, cô ấy không quan tâm thế tới bạn; cô ấy quan tâm nhiều hơn tới điều đang xảy ra bên trong cô ấy. Cô ấy nhắm mắt lại. Cô ấy tận hưởng cảm giác rằng bạn làm lẩy cò trong bản thể bên trong nhất của cô ấy. Nhưng đàn ông quan tâm nhiều hơn tới việc nhìn cái gì đang xảy ra cho đàn bà. Anh ta muốn giữ ánh sáng đó bật mãi. Không chỉ có thế: có vài người thực sự tôn giáo, người để máy ảnh tự động trong phòng ngủ của họ để chụp ảnh để cho về sau họ có thể thích thú với điều đã xảy ra. Đàn ông quan tâm nhiều hơn tới việc nhìn điều đang xảy ra cho đàn bà và ít quan tâm tới cảm giác bên trong riêng của anh ta.
Hôn người đàn bà và cô ấy nhắm mắt lại, bởi vì cô ấy muốn nếm trải nụ hôn trong lãnh thổ của cô ấy, cô ấy muốn hấp thu nó. Và đàn ông muốn nhìn điều đang xảy ra cho đàn bà; mối quan tâm của anh ta hướng theo chiều khác. Do đó đàn ông bao giờ cũng vẫn còn quan tâm tới khiêu dâm.
Nhưng khiêu dâm không phải là hiện tượng tự nhiên - bạn phải được nhắc nhở về điều đó lặp đi lặp lại - nó là hiện tượng tôn giáo. Bởi vì các tu sĩ đã chống lại dục nhiều thế, con người đã từng kìm nén nó. Và khi bạn kìm nén bất kì cái gì quá nhiều nó nhất định tự khẳng định nó theo cách tinh vi, cách ẩn kín, theo cách mà bạn thậm chí sẽ không nhận biết một cách có ý thức về điều bạn đang làm. Nó sẽ bắt đầu đi vào trong tâm trí vô thức của bạn.
Do đó có mối quan tâm vô cùng về thân thể đàn bà. Ảnh, tượng, phim - về căn bản, chúng toàn hoặc là khiêu dâm trực tiếp hoặc gián tiếp. Chừng nào không có cái gì đó về dục trong nó bạn còn không quan tâm. Dục và sát hại là bản chất cho bộ phim thành công, cho câu chuyện được đọc, cho hư cấu được tận hưởng. Kì lạ! Dục và sát hại - sao chúng được kết nối? Chúng được kết nối: nếu bạn kìm nén quá nhiều bạn trở nên có tính sát hại. Thực ra, giết ai đó là hành động đảo ngược của dục.
Đàn ông muốn đi vào thân thể của đàn bà. Nếu anh ta không được phép, anh ta sẽ bắt đầu tìm bất kì cách nào có thể để đi vào thân thể người khác. Anh ta sẽ trở thành đồng dục; nếu anh ta không thể tìm được người đàn bà thế thì anh ta sẽ tìm đàn ông. Nếu anh ta không thể tìm được con người, anh ta sẽ tìm con vật. Nếu điều đó nữa trở thành khó, thế thì anh ta sẽ bắt đầu tạo ra đàn bà cao su, đàn bà nhựa mà bạn có thể để trong túi để cho bất kì khi nào bạn cần người đàn bà, bạn chỉ bơm lên cô ta một chút. Và nếu không có khả năng nào chút nào, anh ta trở nên phát rồ. Năng lượng dục bị kìm nén trở thành giận, trở thành sát hại.
Thực ra, các nhà tâm lí nói rằng mọi vũ khí của chúng ta đều không là gì ngoài biểu tượng, biểu dụ, cho bộ phận sinh dục nam - chúng là việc đâm vào trong thân thể người khác. Lưỡi lê, viên đạn, chiếc kiếm – chúng không là gì ngoài một phần khác của tôn giáo phủ định cuộc sống. Bây giờ, chính khách cũng quan tâm tới kìm nén dục vì lí do này, vì chính chủ định này: nếu dục của người ta bị kìm nến họ có thể dễ dàng bị làm thành kẻ giết người khác và bị người khác giết.
Và toàn thể quá khứ của con người đã là lịch sử của các cuộc chiến tranh và chiến tranh. Trong quá khứ ba nghìn năm chúng ta đã đánh năm nghìn cuộc chiến tranh. Điều đó dường như tuyệt đối mất trí - năm nghìn cuộc chiến tranh trong ba nghìn năm - dường như chúng ta đang sống ở đây chỉ để giết lẫn nhau! Cái gì đã đi sai với con người? Không con vật nào giết bất kì thành viên nào khác của loài của nó. Không sư tử nào giết sư tử khác; không bao giờ. Không chó nào giết chó khác; không bao giờ. Chỉ mỗi con người. Tại sao điều đó đã xảy ra cho con người? - vì không con vật nào có giới giáo sĩ, giáo hoàng, shankaracharya, vân vân. Không con vật nào khác có người như Ayatollah Khomeini.
Nghe tin tức rằng một vị vua Iran bị ung thư, cái gọi là người tôn giáo này, trưởng của những người tôn giáo Iran, nói, "Đấy chẳng phải là ý của allah, ý chí Thượng đế sao, tin này là đúng và ung thư giết ông ấy." Và ông ấy ban hành một tuyên bố cho những người Mĩ gốc I ran: "Giết người này đi! Chặt ông ta thành từng mảnh và gửi những mảnh đó về Iran!"
Nhưng đây bao giờ cũng là thái độ của cái gọi là người tôn giáo - sát hại. Nó là dục bị kìm nén. Dục bị kìm nén nhất định tạo ra rắc rối cho bạn.
Chồng và vợ có khó khăn trong việc quyết định bỏ cái gì cho dịp lễ ăn chay, nhưng cuối cùng, theo tinh thần chuộc lỗi nồng nhiệt, họ đồng ý về dục.
Khi nhiều tuần chập chạp trôi qua, họ bắt đầu tiếc về chọn lựa của họ nhưng vẫn bị mắc kẹt với nó, ngủ ở các phòng ngủ tách biệt và cũng khoá cửa để kiểm soát cám dỗ.
Cuối cùng, mặt trời phương Đông vinh quanh đã mọc lên, và cô vợ thức dậy bởi một chuỗi tiếng gõ cửa phòng cô ấy.
"Ồ, George," cô ấy gọi ra, "Em biết anh gõ về cái gì rồi!"
"Em đúng là đồ quỉ sứ!" anh ta la lên. "Nhưng em có biết anh gõ bằng cái gì không?"
Điều này là tự nhiên! Con người là con vật bị hư hỏng duy nhất trên thế gian. Đủ mọi loại hư hỏng... Và trong nhiều thế kỉ bạn đã từng bị ước định rất lạnh lùng về dục. Và bởi vì bạn lạnh lùng về dục, bạn lạnh lùng về mọi thứ khác. Chính cội nguồn ấm áp của bạn biến mất.
Dục là cội nguồn của sống; nó là cách Thượng đế tạo ra sự tồn tại. Nó phải được kính trọng, tôn thờ. Nó là thiêng liêng. Dục là hiện tượng thiêng liêng nhất trong sự tồn tại, bởi vì nó là cơ sở của mọi cuộc sống. Nếu cuộc sống không thiêng liêng, thế thì dục không thiêng liêng. Nếu cuộc sống thiêng liêng, thế thì dục là thiêng liêng.
Nhưng các chính khách và tu sĩ mưu đồ chống lại con người. Chính khách muốn có lính tráng; tu sĩ muốn các nô lệ ngu xuẩn, người vâng lời. Phá huỷ chân giá trị của con người và anh ta dễ dàng trở thành nô lệ vâng lời. Và cách tốt nhất để phá huỷ chân giá trị của con người là làm cho người đó tranh đấu chống lại bản thân mình: người đó bắt đầu cảm thấy mặc cảm vì người đó không thể chinh phục được.
Bây giờ, làm sao bạn có thể chinh phục được dục hay thức ăn? Nếu bạn tranh đấu với dục của bạn, bạn phân chia bản thân bạn thành hai người: bạn trở thành chia chẻ - bạn sẵn lòng đi vào trong thế giới của phân liệt - bạn trở thành ốm yếu và bệnh tật. Tranh đấu với năng lượng riêng của mình bạn không bao giờ có thể thắng lợi; tranh đấu với năng lượng riêng của bạn là dường như bạn đang làm cuộc tranh đấu lớn giữa tay phải và tay trái của bạn. Ai sẽ thắng? Không ai có thể thắng được. Chỉ năng lượng của bạn sẽ bị tiêu tán, bạn sẽ trở nên yếu hơn.
Và một điều lớn hơn sẽ xảy ra, có hậu quả lâu dài: nếu bạn không thể thắng được khi chống lại dục của bạn, bạn sẽ bắt đầu cảm thấy mặc cảm, xấu xí, bị kết án, vô giá trị tới mức bạn sẽ sẵn sàng cúi đầu trước bất kì người ngu xuẩn nào. Bất kì ai có thể là người giả vờ giỏi hơn, kẻ đạo đức giả, sẽ trở thành người lãnh đạo chính trị của bạn, sẽ trở thành tu sĩ của bạn về mặt tôn giáo. Mọi điều người đó cần là đạo đức giả, mọi điều người đó cần là tinh ranh, mọi điều người đó cần là mẽ ngoài để ẩn nấp đằng sau. Các chính khách của bạn sống cuộc sống kép, các tu sĩ của bạn sống cuộc sống kép - cuộc sống này từ cửa trước, cuộc sống kia từ cửa sau. Và cuộc sống cửa sau là cuộc sống thực của họ. Những nụ cười cửa trước đó chỉ là giả, những bộ mặt đó có vẻ hồn nhiên thế chỉ là trau dồi.
Nếu bạn muốn thấy thực tại của chính khách, bạn sẽ phải nhìn ông ta từ cửa sau nhà ông ta. Ở đó ông ta ở trong sự trần trụi của mình, như ông ta vậy, và tu sĩ cũng vậy. Hai loại người tinh ranh này đã chi phối nhân loại. Và họ tìm ra rất sớm rằng nếu bạn muốn chi phối nhân loại, làm cho nó yếu đi, làm cho nó cảm thấy mặc cảm, làm cho nó cảm thấy vô giá trị. Phá huỷ chân giá trị của nó, lấy đi mọi vinh quanh khỏi nó, hạ nhục nó. Và họ đã tìm ra cách thức tinh vi để hạ nhục mà họ không bước vào trong bức tranh chút nào. Họ bỏ nó cho bạn hạ nhục bản thân bạn, phá huỷ bản thân bạn. Họ đã dạy bạn một loại tự tử chậm.
Bạn hỏi tôi, Silvera: "Có nhiều đạo đức giả ở Ấn Độ về dục."
Nó không chỉ là câu hỏi về dục. Dục là đạo đức nền tảng nhất, nhưng thế rồi có nhiều nhiều nhánh của nó. Ấn Độ là nước đạo đức giả nhất trên thế giới bởi vì nó giả vờ là nước tôn giáo nhất. Tôn giáo và đạo đức giả là con cô con cậu.
Có tính tôn giáo và không đạo đức giả là hiện tượng rất hiếm hoi. Chỉ thỉnh thoảng một Phật, một Bồ đề đạt ma, một Kabir, một Jesus... chỉ thỉnh thoảng bạn sẽ tìm thấy một người có tính tôn giáo và không đạo đức giả. Nhưng thế thì chúng ta không bao giờ dung thứ những người này. Chúng ta đã đầu độc Socrates đơn giản vì ông ấy có tính tôn giáo trung thực. Ông ấy trung thực tới mức ông ấy nói, "Không có Thượng đế. Chân lí là Thượng đế." Ông ấy trung thực tới mức ông ấy không thể nói được rằng có cõi trời và địa ngục. Và bởi vì ông ấy chỉ có thể nói, "Chừng nào tôi chưa biết, làm sao tôi có thể đưa ra phát biểu lớn thế được?" ông ấy đã bị đầu độc và chết.
Tội của ông ấy là gì? Tội gán cho ông ấy ở toà án là ở chỗ ông ấy làm hư hỏng thanh niên. Bất kì khi nào có một người như Socrates, người yêu chân lí, người yêu thực sự Thượng đế, người đó dường như là làm hư hỏng mọi người. Thực ra, ông ấy đang cố làm cho họ đích thực và thực, ông ấy đang cố đem họ ra khỏi thói đạo đức giả của họ, nhưng với đám đông điều đó có vẻ như là làm hư hỏng.
Jesus bị đóng đinh bởi lí do đơn giản rằng ông ấy là người nổi dậy - người nổi dậy chống lại mọi thói đạo đức giả. Phật bị ném đá, nhiều nỗ lực đã được thực hiện trong đời ông ấy, bởi lí do đơn giản là ông ấy là con người chân thành nói mọi sự như ông ấy thấy chúng.
Vâng, có khả năng của siêu việt trên dục, nhưng điều đó không được làm bởi kìm nén. Dục có thể được siêu việt, và siêu việt trên dục là kinh nghiệm lớn, nhưng nó không thể được thực hiện nếu bạn chống lại nó. Nó có thể được thực hiện chỉ nếu bạn là bạn với năng lượng này, nếu bạn hấp thu năng lượng này, nếu bạn tìm ra bí mật của khao khát dục là gì, nếu bạn tìm ra chìa khoá. Và chìa khoá không khó tìm ra, nhưng các tu sĩ đã làm cho mọi sự thành rối beng tới mức gần như bây giờ không thể nào tìm ra được chìa khoá. Chìa khoá là đơn giản, nhưng hàng nghìn năm của ước định sai đã làm cho rất khó biết điều hiển nhiên, đơn giản nhất này.
Tại sao mọi người quan tâm tới dục? Nó không chỉ là câu hỏi sinh học, nó là câu hỏi tâm linh nhiều hơn. Quan sát riêng của tôi là ở chỗ mọi người quan tâm tới dục bởi vì đó là cửa sổ tự nhiên duy nhất mở vào Thượng đế, món quà tự nhiên. Trong trạng thái cực thích sâu khi những người yêu gặp gỡ và hội nhập và tan chảy và biến mất vào trong nhau trong một khoảnh khắc, thời gian biến mất, tâm trí biến mất, bản ngã biến mất, và người ta có hương vị của thiền, của samadhi, của siêu tâm thức. Hương vị đó sẽ cho bạn chìa khoá.
Nếu bạn có thể đạt tới vô trí, vô bản ngã, vô thời gian, mà không có dục, dục sẽ biến mất khỏi cuộc sống của bạn; sẽ không cần nó. Nhưng đó là việc biến mất. Không phải là bạn đã phủ nhận nó, không phải là bạn đã bác bỏ một phần của con người bạn; nó được hấp thu, nó được biến đổi. Thế thì cùng một năng lượng thô của dục, cùng năng lượng sinh học đó, đạt tới những đỉnh cao thế... Đầu tiên nó trở thành yêu, thế rồi nó trở thành lời nguyện. Nó là cùng năng lượng di chuyển, soải cánh bay lên trên.
Nhớ lấy: tôi không nói rằng dục không thể được siêu việt. Dục có thể được siêu việt, nó nên được siêu việt, nhưng không qua kìm nén. Không ai đã bao giờ có khả năng siêu việt lên trên nó qua kìm nén. Nếu bạn kìm nén dục bạn trở thành lạnh; nếu bạn trở thành lạnh bạn mất đi phẩm chất cực thích.
Một hôm, trong khi làm tình với vợ, Mulla Nasruddin tìm ra cái gì đó mới vào một khoảnh khắc. Anh ta hỏi vợ, "Anh có làm đau em không, em yêu?"
Cô ấy nói, "Không, sao vậy? Sao anh hỏi câu hỏi đó?"
Anh ta nói, "Anh chắc đã tưởng tượng ra điều đó. Anh nghĩ trong một khoảnh khắc rằng em đã chuyển động."
Bây giờ, hai mươi năm họ đã lấy nhau, anh ta là bố của bẩy đứa con, và vợ chưa bao giờ chuyển động! Điều đó bị coi là không đúng. Đàn bà tốt không tận hưởng làm tình, chỉ đàn bà xấu mới tận hưởng làm tình. Đàn bà tốt đơn giản nằm đó chết, hoàn toàn lạnh. Và khi đàn bà vẫn còn lạnh, kinh nghiệm cực thích của đàn ông vẫn còn cục bộ, ở bộ phận sinh dục. Nó không đạt tới linh hồn anh ta, nó không đạt tới toàn thể thân thể anh ta. Mọi tế bào của anh ta và mọi thớ thịt của con người anh ta không run lên, không trong điệu vũ. Nó là nghèo nàn, rất nghèo nàn. Nó là việc tiết ra, việc giảm nhẹ, nhưng không là kinh nghiệm cực thích. Vâng, anh ta được giảm nhẹ khỏi gánh nặng. Năng lượng dục của anh ta đã tràn đầy, anh ta đã làm giảm nhẹ năng lượng này, nhưng nó không thực sự là cực lạc cực thích. Anh ta đã không biết tới vô thời gian nào qua nó, vô bản ngã nào qua nó, vô trí nào qua nó. Anh ta đã không xuyên thấu vào điều tối thượng qua nó. Nó đã là việc lãng phí vô cùng khi có liên quan tới kinh nghiệm tâm linh. Về mặt sinh học điều đó là được, anh ta có thể cho sinh ra con cái, nhưng anh ta sẽ không có khả năng cho sinh ra con người riêng của mình. Linh hồn của anh ta sẽ vẫn còn không được sinh ra.
Bây giờ, đàn bà đã trở thành lạnh lùng thế bởi vì họ đã từng nghe các tu sĩ lâu rồi. Và các tu sĩ đã từng ca ngợi họ rất cao: tu sĩ đã bảo họ rằng họ là người tâm linh nhất trên thế giới. Chính là qua đàn bà mà tu sĩ đã phá huỷ chiều cực thích của đàn bà và chiều cao cực thích của đàn ông. Đàn ông vẫn có thể có chút ít cực thích, nhưng nó chỉ là cảm giác thoáng qua, không gì nhiều, không cái gì có thể biến đổi bạn. Và đàn bà đã hoàn toàn quên mất.
Ở phương Đông, đặc biệt ở Ấn Độ, tôi không nghĩ rằng đàn bà nào đã bao giờ đạt tới niềm vui cực thích. Ở phương Tây cũng là hoàn cảnh hệt vậy trong quá khứ. Chính là chỉ trong ba mươi, bốn mươi năm mới đây thôi, bởi vì phong trào giải phóng phụ nữ mà vài đàn bà đã trở nên cực thích - không nhiều, chỉ mười phần trăm. Chín mươi phần trăm đàn bà ở phương Tây vẫn sống trong trạng thái nguyên thuỷ, và một trăm phần trăm ở Ấn Độ. Họ không biết cực thích là gì, họ không có ý tưởng về nó - họ chưa bao giờ kinh nghiệm nó. Bây giờ, không cái gì có thể độc ác hơn. Đây là việc cắt thực tận chính gốc rễ của nhân loại. Nó đang phá huỷ nhân loại tại chính nền móng. Ngôi đền không thể được dựng lên.
Người bẻ ghi được một cô gái điếm gạ gẫm dọc sân đường ray. Cô ta thuyết phục anh ta tới thăm cô ấy ở nhà một tầng gần đó. Người làm đường sắt này, không quá nhiệt tình khủng khiếp, quyết định dùng đinh đóng đường ray thay vì chim anh ta.
Trong mười phút không người tham dự nào nói gì. Thế rồi cuối cùng anh ta hỏi, "Thích nó không?"
"Em chắc chắn mừng là anh nói cái gì đó," người đàn bà trả lời. "Công cụ của anh lạnh thế em sợ anh chết rồi!"
Đàn ông phải trở thành quá lạnh lùng, và khi đàn ông trở thành quá lạnh lùng trong thực tại của anh ta, hoang tưởng của anh ta bắt đầu trở nên ngày càng mạnh hơn. Đó là điều khiêu dâm là gì. Khi thân thể bị kìm nén về dục, dục đi vào trong đầu. Khiêu dâm là dục qua cái đầu. Nó là ngu xuẩn như hoang tưởng về thức ăn trong đầu và nghĩ rằng nó sẽ nuôi dưỡng cho bạn. Nó sẽ không nuôi dưỡng cho bạn đâu - bạn sẽ bị bỏ đói đến chết. Thức ăn thực được cần để nuôi dưỡng bạn.
Khiêu dâm là dục bị kìm nén trong chỗ tự nhiên của nó, điều đã tự khẳng định nó qua cái đầu. Và có nhiều nguy hiểm trong điều đó. Một nguy hiểm là: nếu bạn trở nên quá quan tâm tới khiêu dâm - điều đã xảy ra trên khắp thế giới - thế thì người đàn bà thực không có vẻ hấp dẫn và người đàn ông thực không có vẻ hấp dẫn thế. Thế thì vấn đề lớn nảy sinh: hoang tưởng của bạn cần người đàn bà mà bạn đã thấy trong tạp chí Playboy. Nhưng bạn không thể tìm ra người đàn bà đó ở đâu cả - bất kì ai bạn tìm thấy sẽ không được. Bây giờ không cái gì sẽ thoả mãn cho bạn. Dần dần, dần dần thực tại trở thành không thực và cái không thực trở thành thực hơn.
Nhưng toàn thể lỗi thuộc về cái gọi là người tôn giáo - và họ là những người muốn con người được tự do khỏi mọi loại tù túng. Họ muốn mọi người được tự do khỏi tù túng của dục, và họ là những người đang giữ con người trong tù túng dục. Họ là thủ phạm, họ là tội phạm. Nhưng họ dường như là những nhà đạo đức lớn, những người thuần khiết đạo đức - chống lại khiêu dâm, chống lại hôn trong phim, chống lại ôm nhau trên phố, chống lại đủ mọi quan hệ nồng nàn, chống lại bất kì cách diễn đạt nào của tình yêu đam mê. Họ làm cho mọi người thành lạnh lùng. Thế rồi những người lạnh lùng này bắt đầu đi tới cái đầu; không có cách khác. Bạn có thể đi tới chỗ nào khác được?
Khiêu dâm sẽ biến mất vào ngày các tu sĩ biến mất, bằng không nó sẽ không biến mất. Và nhớ lấy, mãi dâm cũng sẽ biến mất vào ngày các tu sĩ biến mất. Mãi dâm là bên tương ứng của tu sĩ; nếu tu sĩ còn, mãi dâm sẽ vẫn còn. Mãi dâm là sáng tạo của tu sĩ.
Bạn hỏi tôi: "Có rất nhiều đạo đức giả ở Ấn Độ về dục. Mọi người thậm chí không sẵn lòng thảo luận về nó một cách cởi mở, vậy mà có sự phát triển tăng lên của, và việc ám ảnh với, ảnh khoả thân."
Điều đó là tự nhiên. Nếu mọi người không nói về điều đó, nếu họ không có đủ dũng cảm để nói thẳng về nó, nếu họ không thể sống cuộc sống của họ một cách tự nhiên, họ nhất định tìm cách ngầm nào đó. Tự nhiên có tính kiên trì dai dẳng. Không dễ dàng siêu việt lên trên tự nhiên; siêu việt trên tự nhiên cần khéo léo lớn. Phật nói: upaya lớn - khéo léo lớn, nghệ thuật lớn, hiểu biết lớn.
Vâng, siêu việt là đẹp, nó đem bạn tới phúc lành lớn, nhưng trước điều đó bạn phải có tính nghệ thuật, hiểu biết, thiền bao la. Đây không phải là cách để đi ra ngoài nó.
Theo nghĩa đó, khiêu dâm là việc giúp đỡ theo hai cách. Nó là việc giúp đỡ cho các nạn nhân của tu sĩ. Các nạn nhân cần nó, bằng không họ sẽ phát rồ, họ sẽ phát điên. Khiêu dâm giữ cho họ còn lành mạnh. Nó phục vụ cho mục đích nhân đạo lớn. Bạn có thể đã không nghĩ về điều đó theo cách đó, nhưng khiêu dâm phục vụ cho chủ định lớn: nó giữ mọi người còn chút ít lành mạnh và mạnh khoẻ, bởi vì thế thì dâm dục của họ có thể có lối ra ngầm. Nếu bạn đóng mọi lối ra, thế thì mọi người sẽ bắt đầu nổ vào trong điên rồ.
Và nếu khiêu dâm là được phép, được chấp nhận - trong điện ảnh, trên ti vi, trong phim, trong tạp chí, trong sách - nó sẽ giúp mọi người thoát ra khỏi chỗ ẩn nấp của họ. Nó sẽ là ích lợi. Nó sẽ giúp cho mọi người nói về dục rõ ràng hơn, thực hơn, chân thành hơn. Dục sẽ không còn là điều cấm kị nữa. Và bất kì khi nào cái gì đó tới trong chỗ mở, thay đổi lớn xảy ra.
Đem bản thể bên trong của bạn ra chỗ mở, trong gió, trong mặt trời, trong mưa, và bạn sẽ ngạc nhiên: bạn đang trở nên sạch hơn, thuần khiết hơn, vô trọng lượng. Hiểu biết của bạn tăng trưởng, tính toàn vẹn của bạn tăng trưởng, việc tự kính trọng của bạn tăng trưởng, sự độc lập của bạn tăng trưởng, và bạn trở nên ngày càng ít phụ thuộc vào người khác - những lãnh đạo chính trị, tu sĩ tôn giáo.
Trong cái nhìn của tôi về cuộc sống, thế giới sẽ là thế giới đẹp nếu chúng ta có thể gạt bỏ các chính khách và tu sĩ. Đây là những người không cho phép nhân loại sống cuộc sống của nó một cách đầy đủ.
Vâng, Silvera, khiêu dâm có thể giúp đỡ: nó chung cuộc có thể đem dục ra chỗ mở. Và nếu mọi người bắt đầu thảo luận nó một cách cởi mở, thẳng thắn, không giữ lại cái gì, không có định kiến hay kết án nào... Bởi vì nó là hiện tượng tự nhiên - tự nhiên như hoa, tự nhiên như sao.
Nếu mọi người bắt đầu nói về dục và nghiên cứu nó một cách tự nhiên, không mặc cảm nào, hai điều sẽ xảy ra. Điều kì lạ nhất sẽ là ở chỗ khiêu dâm sẽ biến mất. Ai quan tâm tới ảnh khoả thân nếu người đó có thể đạt tới niềm vui cực thích của mình với người đàn bà? Chừng nào anh ta không là ngu xuẩn hoàn toàn, sao anh ta phải quan tâm? Bức tranh chỉ là bức tranh. Không có gì cả, không ai cả - chỉ vài mầu sắc và vài đường nét được thu xếp theo cách nào đó. Bạn không bị lừa bởi thức ăn trong bức tranh; bạn không mang bức tranh đó lại gần tim bạn, nghĩ rằng bất kì khi nào bạn đói bạn sẽ nhìn vào bức tranh và nó sẽ thoả mãn cho bạn. Nhưng bạn liên tục mang tranh khoả thân gần tim bạn. Người nghĩ rằng người đó có thể nuôi dưỡng bản thân mình và sống trên chất 'nuôi dưỡng' này bằng việc nhìn vào tranh thức ăn ngon là kẻ ngu. Và cũng như vậy người nghĩ rằng bằng việc mang bức tranh khoả thân người đó có thể có bất kì sáng suốt nào trong chiều cao tối thượng của dục, trong kinh nghiệm cực thích, cũng là ngu.
Có lần một người tới Picasso - ông ấy là nhà hiện thực - và người này nói, "Tranh của ông tuyệt đối không hiện thực. Tôi là triết gia hiện thực và tôi đã tới để nói cho ông rằng ông phí thời gian của ông. Hiện thực đi!"'
Picasso hỏi, "Ông ngụ ý gì bởi việc hiện thực?"
Ông ta lập tức lấy ra bức tranh vợ ông ta từ trong túi, giơ nó cho Picasso xem, và nói, "Đây là ảnh chụp vợ tôi. Nó mô tả đích xác vợ tôi thế nào. Đây là bức tranh hiện thực. Và tôi đã xem tranh của ông về đàn bà - khó thế để tìm ra ông thực sự muốn mô tả cái gì."
Và điều đó đúng. Có lần một người đàn bà đã đề nghị Picasso vẽ cho bức chân dung bà ấy, ông ấy vẽ. Ông ấy mất sáu tháng và đòi giá trên trời cho nó. Người đàn bà nói, "Được, tôi sẽ trả cho ông, nhưng chỉ có một điều này: mũi tôi không đúng trong tranh, cho nên ông phải làm cho nó đúng."
Picasso nhìn bức tranh và nói, "Điều đó là không thể được."
Người đàn bà nói, "Sao nó lại không thể được? Tôi sẵn sàng trả tiền."
Ông ấy nói, "Điều đó không phải là vấn đề. Bây giờ tôi không biết tôi đã vẽ mũi ở đây!"
Cho nên người ngày là đúng khi chỉ cho ông ấy bức tranh vợ ông ta. Picasso nhìn vào bức tranh và nói, "Đây mà là thứ hiện thực à?"
Người này nói, "Vâng, tuyệt đối đại diện, tuyệt đối hiện thực."
Picasso nói, "Thế thì ông có bà vợ rất nhỏ - và rất phẳng nữa!"
Ảnh chụp là ảnh chụp - phẳng; bạn không thể tìm ra bất kì đường cong nào của vợ bạn trong ảnh chụp. Bạn có thể liên tục tìm nhiều kiếp cùng nhau, nhưng bạn sẽ không tìm ra cái gì cả. Không có gì.
Nếu khiêu dâm trở thành thứ được chấp nhận, một điều sẽ là... Và không có gì sai trong nó. Nếu ai đó thích xem ảnh khoả thân, việc can thiệp vào không phải là việc của bất kì ai khác. Luật pháp không, chính phủ không, cảnh sát cũng không có quyền nào can thiệp vào. Nếu anh ta thích điều đó, anh ta đơn giản thích thú bức tranh; anh ta không can thiệp vào đời của bất kì ai. Nhưng anh ta dường như làm cái gì đó sai. Thực ra, việc tận hưởng đã trở thành sai.
Trong hàng nghìn năm chúng ta đã từng được bảo cho rằng tận hưởng bản thân mình là cái gì đó tội lỗi. Khổ là được, vui là sai. Cho nên chúng ta phá huỷ vui của mọi người theo mọi cách có thể. Chúng ta can thiệp vào cuộc sống riêng tư của họ. Bây giờ, đây là chuyện tuyệt đối cá thể - một người thích thú ảnh khoả thân; đó không phải là việc của bất kì ai bước vào đó. Nhưng cảnh sát có đó, quan toà có đó, luật pháp có đó, chính phủ có đó, tu sĩ có đó, và toàn thể đám đông, chỉ bởi vì người đó đang thích thú một bức tranh. Và người đó tận hưởng bức tranh đó bởi vì cùng những người này! Đây là những người đã tạo ra toàn thể vấn đề. Đầu tiên họ tạo ra vấn đề và thế rồi họ có đó để khuyên bạn cách gạt bỏ nó.
Hai người thường làm một kinh doanh - họ là đối tác. Người thứ nhất tới một thị trấn và trong đêm đi ném hắc ín than vào cửa sổ và cửa ra vào của mọi người. Và sau đó ba, bốn ngày người thứ hai tới lau sạch nó. Nếu bất kì ai muốn anh ta tới, anh ta sẵn sàng lau sạch hắc ín than, anh ta sẽ lau sạch nó. Đến lúc đó đối tác kia sẽ đi phá huỷ thị trấn khác nào đó. Theo cách này họ kiếm nhiều tiền. Việc làm hay, không đầu tư nào! Người này liên tục phá các tấm cửa sổ nhà mọi người, và người kia tới để lau sạch nó.
Đây là điều các tu sĩ, cảnh sát, chính khách đã từng làm trong nhiều thời đại: họ phá huỷ bạn và thế rồi họ sẵn sàng giúp bạn. Họ ném bạn vào bùn và thế rồi họ có đó, những cứu tinh lớn, để cứu bạn. Ai đã ném bạn vào bùn ngay chỗ đầu tiên? Nhưng thế thì, nếu bạn không bị ném vào bùn, họ không thể là đấng cứu tinh được. Để là đấng cứu tinh họ phải ném bạn vào bùn trước hết, thế rồi họ sẽ cứu bạn - và tên của họ sẽ vẫn còn trong lịch sử và họ sẽ được nói tới trong nhiều thế kỉ là những người vĩ đại.
Tôi yêu người bình thường, tự nhiên, người đơn giản. Tôi không kính trọng với những người vĩ đại của bạn, cái gọi là người vĩ đại. Tôi cực kì kính trọng người thường, con người tự nhiên.
Khiêu dâm có thể có giúp đỡ lớn - nó sẽ giúp bạn gạt bỏ các tu sĩ - nhưng khiêu dâm một mình sẽ không là gì mấy cho trưởng thành bên trong. Bạn sẽ phải tìm, truy vấn, vào trong năng lượng dục của bạn sâu sắc hơn nhiều. Bạn sẽ phải đi tới cốt lõi sâu nhất của bản thể bạn và tìm ra cái gì là cái hấp dẫn bạn.
Bạn đã bao giờ quan sát con vật làm tình chưa? Nếu bạn chưa quan sát, quan sát đi, và bạn sẽ ngạc nhiên. Một khải lộ lớn sẽ có đó chờ đợi bạn: rằng con vật không tận hưởng làm tình. Bây giờ điều đó là một sự kiện được thiết lập chắc: không con vật nào thích thú làm tình; nó gần như việc cưỡng bách, cưỡng bách tự nhiên mà nó phải đi vào. Khoảnh khắc hành động yêu được kết thúc, con cái và con đực đi đường của chúng - và bạn có thể thấy mặt chúng, trong mắt chúng: chúng buồn, thất vọng, có thể tự hỏi sâu bên dưới tại sao chúng đi vào điều vô nghĩa này lặp đi lặp lại. Chính là chỉ con người có năng lực đạt tới niềm vui cực thích.
Dục là có tính con vật, nhưng dục với niềm vui là có tính người. Nó là cái gì đó tuyệt đối có tính người; với niềm vui lớn, với sự nồng nhiệt, nó là đặc quyền của con người. Con vật làm tình có vẻ gần như chúng đánh nhau, dường như có cãi vã, dường như con đực tấn công con cái và con cái đơn giản chấp nhận điều đó. Nếu nó không chấp nhận, con đực có thể thậm chí còn hung hăng hơn và nó có thể chứng tỏ là định mệnh. Cho nên con cái đơn giản chấp nhận và nhường, nhưng cảm thấy mất mặt. Và con đực dường như lúng túng về tại sao nó làm điều đó.
Nhưng trong con người đó là hiện tượng khác toàn bộ. Nó là một chuyện rất dịu dàng và tinh tế. Nó có tính thơ ca, nó có tính âm nhạc. Nó là cội nguồn của mọi thơ ca, mọi âm nhạc, mọi nghệ thuật lớn.
Khiêu dâm sẽ giúp một chút ít tất nhiên, nhưng không mấy. Bạn sẽ phải đi vào thám hiểm sâu hơn về năng lượng dục. Bạn sẽ phải học cái gì đó của Mật tông lần nữa.
Đó là lí do cho toàn thể nỗ lực của tôi ở đây: đưa vào trong thế giới một Mật tông mới, một cái nhìn mới về yêu và những khả năng của yêu, và cái nhìn sâu vào trong thực tại của cực thích - bởi vì cực thích là cội nguồn lớn nhất của bạn về việc tìm ra Thượng đế, sự hài hoà, chân lí, sự thống nhất vũ trụ của mọi cuộc sống. Nếu bạn có thể là một với một người đàn bà, là một với người đàn ông, bạn có chìa khoá bí mật trong tay bạn. Bạn có thể là một với toàn thể vạn vật, với toàn thể vũ trụ.
Tôi đang cố cho bạn một tôn giáo mới toàn bộ: một tôn giáo yêu cuộc sống, một tôn giáo khẳng định cuộc sống, một tôn giáo là chuyện tình sâu sắc với vũ trụ. Các tôn giáo cũ được kết thúc rồi; ngày của họ qua rồi. Nhân loại cần một cảnh quan mới. Nhân loại cần tâm trí mới toàn bộ - con người mới yêu cuộc sống, người say với niềm vui của cuộc sống, người biết cách nhảy múa cùng cây cối và biết cách hát cùng chim chóc và người không chống lại cái gì mà bao giờ cũng sẵn sàng biến đổi mọi thứ vào các bình diện cao hơn.
Vâng, dục có thể được biến đổi thành yêu và yêu có thể được biến đổi thành lời nguyện. Khi dục trở thành lời nguyện bạn đã về tới nhà.
Câu hỏi thứ hai:
Osho kính yêu,
Khi thầy nói tôi chỉ giả vờ là đệ tử, thầy phá huỷ tôi hoàn toàn. Tôi bị nghiền nát. Đáy của mọi thứ rời ra. Nhưng bây giờ, hai mươi bốn giờ sau, tôi phải thú nhận rằng tôi cảm thấy rất thoải mái và thức tỉnh. Nó giống như buổi sáng mới. Bất kì cái gì thầy quyết định làm với tôi, tôi đều biết ơn.
Santosh, tôi đánh mạnh bạn chỉ để làm cho bạn thức dậy. Nó là từ từ bi và yêu. Không có lí do khác, không có động cơ khác chút nào. Tôi không có gì để được từ bạn, tôi không có ham muốn được hoàn thành. Tôi có thể chết ngay khoảnh khắc này bởi vì tôi không có gì để làm ngày mai. Từng khoảnh khắc là đầy đủ, từng khoảnh khắc là quá đủ. Cho nên nếu thỉnh thoảng tôi đánh bạn, bao giờ cũng nhớ, nó phải bởi vì tôi cảm thấy bạn xứng đáng với việc đánh.
Tôi không đánh bất kì ai và mọi người đâu. Tôi chỉ đánh những người được chọn, tôi chỉ đánh khi tôi thấy tiềm năng, khi tôi thấy rằng cú đánh sẽ đánh thức bạn dậy. Lúc bắt đầu, tất nhiên, đó là kinh nghiệm đau đớn, đó là cú sét đánh từ trời - và bất ngờ thế.
Bây giờ, Santosh không mong đợi điều đó - và đột nhiên lưỡi kiếm giáng vào cổ anh ta, và trước khi anh ta có thể nói công việc nào được làm xong. Nó là công việc rất tinh tế. Nó cần bạn mất hai mươi bốn giờ để thấy ra vấn đề, Santosh này, nhưng cho dù bạn có thể thấy ra nó sau hai mươi bốn giờ, điều đó là rất sớm. Có những người sẽ không thấy nó trong nhiều tháng hay trong nhiều năm hay trong nhiều kiếp.
Tôi sung sướng rằng bạn đang cảm thấy thoải mái và thức tỉnh, rằng bạn đang cảm thấy như sáng mới. Tảng đá nào đó đã bị phá huỷ điều đã cản trở bạn khỏi việc tới gần tôi, cánh cửa nào đó đã được mở ra. Và tôi không bận tâm về chìa khoá; nếu chìa khoá bị mất tôi đập luôn ổ khoá! Tôi sung sướng rằng bạn hiểu ra vấn đề. Đừng quên nó lần nữa.
Tâm trí có xu hướng quên. Tâm trí là tính quên. Bạn phải liên tục nhớ bạn ở đâu, tại sao bạn ở đây. Bạn không sống theo cách trần tục, ở bãi chợ. Bạn đang sống trong phật trường. Bạn đã trở thành một phần của cuộc hành hương vĩ đại. Nhận biết về nó đi, nhận biết về cơ hội lớn này đi. Đừng vẫn còn vô ý thức với tôi, vì bạn càng có ý thức, khả năng càng lớn rằng trước khi tôi rời bỏ thân thể, nhiều người trong các bạn sẽ trở nên chứng ngộ. Nỗ lực của tôi là điều này: tôi muốn để lại hàng nghìn người chứng ngộ. Và điều đó không phải là không thể được; mọi ngày tôi đều cảm thấy khả năng này đang tới ngày càng thực tại hơn, ngày càng nhiều người đang trở nên hài hoà với tôi, đang cảm thấy như ở nhà với tôi. Đừng tụt lại sau. Nhớ điều đó bây giờ.
Tất nhiên, nếu bạn quên lần nữa tôi sẽ nện búa nữa - và lần sau nó sẽ còn đau hơn, bởi vì thế thì bạn sẽ cần việc gõ búa nhiều hơn để cho bạn có thể nhớ được. Giống như con ngựa mà Phật nói tới, chỉ cái bóng của chiếc roi là đủ. Vâng, người thông minh không cần được bảo cùng một điều lặp đi lặp lại.
Và Santosh là người thông minh, một trong những người thông minh nhất ở đây, nhưng ngủ. Tiềm năng lớn, khả năng lớn, nhưng trong hạt mầm. Thời gian đã tới rồi, Santosh này! Rơi vào trong đất đi. Để hạt mầm chết đi để cho bạn có thể được sinh ra.
Câu hỏi thứ ba:
Osho kính yêu,
Vở kịch yêu cuộc sống của tôi bây giờ phản ánh câu ngạn ngữ cổ của Humphrey Bogart: Đàn bà - họ là địa ngục để sống cùng, và là địa ngục để không sống cùng. Phải làm gì?
Deva Abhiyana, người ta phải đi qua địa ngục này. Người ta phải kinh nghiệm cả hai địa ngục của việc sống cùng với đàn bà và địa ngục của việc sống không có đàn bà. Và điều đó không chỉ đúng về đàn bà đâu, nó đích xác đúng về đàn ông nữa. Cho nên đừng là con lợn gia trưởng nam tính! Điều đó áp dụng cho cả hai phía, nó là chiếc kiếm hai lưỡi. Đàn bà cũng mệt mỏi về sống cùng đàn ông và họ cũng thất vọng khi họ phải sống một mình. Đó là một trong những thế tiến thoái lưỡng nan nền tảng nhất của con người; nó phải được hiểu. Bạn không thể sống mà không có đàn bà vì bạn không biết cách sống với bản thân bạn. Bạn không có đủ tính thiền.
Thiền là nghệ thuật sống cùng bản thân bạn. Nó không là gì khác ngoài điều đó, đơn giản điều đó: nghệ thuật của việc vui vẻ một mình. Thiền nhân có thể ngồi một cách vui vẻ một mình trong nhiều tháng, trong nhiều năm. Người đó không khao khát người khác, bởi vì cực lạc bên trong riêng của người đó là nhiều, là áp đảo tới mức ai bận tâm tới người khác? Nếu người khác tới trong đời người đó, điều đó không phải là nhu cầu, nó là xa hoa.
Và tôi ủng hộ tất cả cho xa hoa, bởi vì xa hoa nghĩa là bạn có thể tận hưởng nó nếu nó có đó và bạn có thể tận hưởng nó khi nó không có đó. Nhu cầu là hiện tượng khó khăn. Chẳng hạn, bánh mì và bơ là nhu cầu, nhưng hoa trong vườn là xa hoa. Bạn có thể sống không có hoa, bạn sẽ không chết, nhưng bạn không thể sống được mà không có bánh mì và bơ.
Với người không thể sống cùng bản thân mình được, người khác là nhu cầu, nhu cầu tuyệt đối, bởi vì bất kì khi nào người đó một mình người đó đều chán bản thân mình - chán tới mức người đó muốn bận nào đó với ai đó khác. Bởi vì nó là nhu cầu, nó trở thành phụ thuộc, bạn phải phụ thuộc vào người khác. Và bởi vì nó trở thành phụ thuộc, bạn ghét, bạn nổi dậy, bạn chống lại, bởi vì đó là sự nô lệ. Phụ thuộc là một loại nô lệ, và không ai muốn là kẻ nô lệ.
Abhiyana gặp một người đàn bà - Abhiyana không có khả năng sống một mình. Người đàn bà này cũng không có khả năng sống một mình, đó là lí do tại sao cô ấy gặp Abhiyana; bằng không thì không có nhu cầu. Cả hai đều chán với bản thân mình và cả hai đều nghĩ rằng người kia sẽ giúp gạt bỏ cái chán này. Vâng, lúc ban đầu điều đó có vẻ là như thế, nhưng chỉ lúc ban đầu thôi. Khi họ ở cùng nhau, chẳng mấy chốc họ thấy rằng cái chán không bị phá huỷ - nó không chỉ nhân đôi mà nhân lên nhiều lần. Bây giờ, đầu tiên họ chán bản thân họ, bây giờ họ chán với người kia nữa - bởi vì bạn càng tới gần người kia, bạn càng biết người kia, người kia càng trở thành gần như một phần của bạn.
Đó là lí do tại sao bạn thấy các đôi bị chán bước đi bên cạnh bạn có thể chắc chắn họ đã lấy nhau. Nếu họ không chán bạn có thể chắc chắn họ không lấy nhau. Người đàn ông này phải đang bước đi với vợ của ai khác, đó là lí do tại sao có nhiều vui vẻ thế.
Có lần tôi du hành trong tầu hoả. Trong khoang của tôi có một người đàn bà, và người đồng hành của cô ấy thường tới ở mọi ga, lúc thì mang kem, lúc thì trái cây, lúc thì cái này, lúc thì cái nọ.
Tôi hỏi người đàn bà, "Anh chị có lấy nhau không? Người đàn ông này là ai?"
Cô ấy nói, "Anh ấy là chồng tôi và chúng tôi đã lấy nhau bẩy năm."
Tôi nói, "Tuyệt đối sai! Nếu anh ấy mà là chồng cô, anh ấy chắc đã biến mất trong khoang của anh ấy rồi và anh ấy chắc đã không xuất hiện chút nào. Anh ấy tới ở mọi ga. Tôi không thể tin cô được. Thực thà với tôi đi!"
Cô ấy trông phân vân. Cô ấy nói, "Nhưng sao ông đi tới biết được?"
Tôi nói, "Chẳng có gì mấy trong điều đó; nó là điều đơn giản. Anh ấy tới cực lạc tới mức anh ấy không thể là chồng bạn được."
Cô ấy nói, "Ông đúng đấy. Anh ấy không phải là chồng tôi, anh ấy là bạn của chồng tôi, và chúng tôi bí mật đi lên Himalayas chỉ để có bẩy hay mười ngày ở đó cùng nhau thôi. Anh ấy là người yêu của tôi."
Khi bạn đang trong yêu - khi bạn còn chưa thuyết phục người đàn bà và người đàn bà chưa thuyết phục bạn ở cùng nhau mãi mãi - cả hai bạn cùng giả vờ vui lớn. Và cái gì đó của nó là đúng nữa, vì hi vọng rằng "Ai biết được, mình có thể ra khỏi nỗi chán chường, khổ sở, lo âu, cái một mình của mình. Người đàn bà này có thể giúp mình." Và người đàn bà cũng hi vọng. Nhưng một khi bạn ở cùng nhau các hi vọng sớm biến mất, thất vọng bắt đầu. Bây giờ bạn chán và vấn đề đã trở nên được nhân lên. Bây giờ, làm sao gạt bỏ được người đàn bà này?
Bởi vì bạn không có tính thiền bạn cần người khác để giữ cho bạn bận. Và bởi vì bạn không có tính thiền bạn không có khả năng yêu nữa, bởi vì yêu là niềm vui tuôn tràn. Bạn chán với bản thân bạn. Bạn đã có gì để chia sẻ với người khác? Do đó, ở với người khác cũng trở thành địa ngục.
Theo nghĩa đó Jean-Paul Sartre là đúng rằng người khác là địa ngục. Người khác không phải là địa ngục thực đâu; nó chỉ có vẻ vậy thôi. Địa ngục tồn tại trong bạn, trong tính phi thiền của bạn, trong việc không có khả năng ở một mình và cực lạc của bạn. Và cả hai là đều không có khả năng ở một mình và cực lạc. Bây giờ cả hai đều chặn họng nhau, liên tục cố vồ lấy hạnh phúc nào đó từ nhau. Cả hai đang làm điều đó và cả hai đều là kẻ ăn xin.
Tôi đã nghe:
Một nhà phân tâm gặp một nhà phân tâm khác trên phố. Người thứ nhất nói với người kia, "Anh trông khoẻ đấy. Tôi thế nào?"
Không ai biết về bản thân mình, không ai quen với bản thân mình. Chúng ta chỉ thấy mặt người khác. Người đàn bà có vẻ đẹp, người đàn ông có vẻ đẹp, mỉm cười, toàn nụ cười. Chúng ta không biết nỗi khổ của người đó. Có thể tất cả những nụ cười kia chỉ là mẽ ngoài để lừa người khác và để lừa bản thân người đó. Có thể đằng sau những nụ cười đó có nước mắt lớn. Có thể người đó sợ nếu người đó không mỉm cười người đó có thể bắt đầu khóc lóc và kêu la.
Nhưng khi bạn thấy người khác bạn đơn giản thấy bề mặt, bạn rơi vào tình yêu với bề mặt. Nhưng khi bạn đi tới gần hơn, bạn sớm biết rằng chiều sâu bên trong của người kia là tối như chiều sâu của riêng bạn. Người đó là kẻ ăn xin như bạn vậy. Bây giờ... hai kẻ ăn xin ăn xin lẫn nhau. Thế thì nó trở thành địa ngục.
Vâng, Abhiyana, bạn là đúng: "Đàn bà - họ là địa ngục để sống cùng, và là địa ngục để không sống cùng."
Vấn đề không phải là đàn bà chút nào, cũng không phải là đàn ông; nó là vấn đề thiền và yêu. Thiền là cội nguồn từ đó vui vẻ trào lên bên trong bạn và bắt đầu tuôn trào. Nếu bạn có đủ vui vẻ để chia sẻ, chỉ thế thì yêu của bạn mới là sự hài lòng. Nếu bạn không có đủ để chia sẻ, yêu của bạn sẽ mệt mỏi, cạn kiệt, chán chường.
Cho nên bất kì khi nào bạn ở cùng người đàn bà, bạn chán và bạn muốn gạt bỏ cô ấy, và bất kì khi nào bạn ở một mình, bạn chán với bản thân bạn và bạn muốn gạt bỏ cái cô đơn của bạn, và bạn tìm và kiếm người đàn bà. Đây là cái vòng luẩn quẩn! Bạn có thể liên tục đi như con lắc từ cực đoan này sang cực đoan khác cả đời bạn.
Thấy ra vấn đề thực đi! Vấn đề thực không liên quan gì tới đàn ông và đàn bà. Vấn đề thực có cái gì đó liên quan tới thiền và việc nở hoa của thiền trong yêu, trong vui vẻ, trong phúc lạc.
Đầu tiên thiền đi, là phúc lạc đi, thế thì nhiều yêu sẽ xảy ra theo cách riêng của nó. Thế thì ở với người khác là đẹp và ở một mình cũng đẹp. Thế thì nó là đơn giản nữa. Bạn không phụ thuộc vào người khác và bạn không làm người khác phụ thuộc vào bạn. Thế thì nó bao giờ cũng là tình bạn, sự thân thiết. Nó không bao giờ trở thành mối quan hệ, nó bao giờ cũng là thân thuộc. Bạn quan hệ, nhưng bạn không tạo ra hôn nhân. Hôn nhân là từ sợ, thân thiết là từ yêu.
Bạn quan hệ; chừng nào mọi thứ diễn ra đẹp, bạn chia sẻ. Và nếu bạn thấy rằng một khoảnh khắc đã tới để ra đi, bởi vì các con đường của bạn phân tách ở ngã tư đường này, bạn nói tạm biệt với lòng biết ơn lớn lao về mọi điều mà người kia đã từng là với bạn, vì mọi niềm vui và mọi vui thú và mọi khoảnh khắc đẹp mà bạn đã chia sẻ với người khác. Không khổ, không đau, các bạn đơn giản tách ra.
Không ai có thể đảm bảo rằng hai người bao giờ cũng sẽ hạnh phúc cùng nhau, bởi vì mọi người đều thay đổi. Khi bạn gặp người đàn bà cô ấy là một người, bạn là một người. Sau mười năm bạn sẽ là người khác, cô ấy sẽ là người khác. Nó giống như dòng sông: nước liên tục chảy. Những người đã rơi vào yêu không còn đó nữa, cả hai không còn đó nữa. Bây giờ bạn có thể liên tục bám lấy lời hứa nào đó được ai đó khác cho - nhưng bạn đã không cho nó.
Con người thực của hiểu biết không bao giờ hứa hẹn về ngày mai, người đó chỉ có thể nói, "Với khoảnh khắc này." Người thực sự chân thành không thể hứa được chút nào. Làm sao người đó có thể hứa được? Ai biết về ngày mai? Ngày mai có thể tới, có thể không tới. Ngày mai có thể tới: "Tôi sẽ không như cũ, bạn sẽ không như cũ." Ngày mai có thể tới: "Bạn có thể tìm thấy ai đó mà cùng với người đó bạn khớp sâu sắc hơn, tôi có thể tìm thấy ai đó mà tôi thấy hài hoà hơn." Thế giới là bao la. Sao vét cạn nó hôm nay? Để cửa mở đi, để mọi phương án mở đi.
Tôi chống lại hôn nhân. Chính hôn nhân tạo ra vấn đề. Chính hôn nhân đã trở thành rất xấu. Thể chế xấu nhất trên thế giới là hôn nhân, bởi vì nó buộc mọi người phải giả dối: họ đã thay đổi, nhưng họ liên tục giả vờ rằng họ vẫn như cũ.
Một ông già, tám mươi tuổi, mở hội mừng kỉ niệm đáng cưới lần thứ năm mươi với vợ mình bẩy mươi nhăm. Họ đi tới cùng khách sạn, tới cùng nơi nghỉ an dưỡng trên núi, nơi họ đã trải qua tuần trăng mật. Hoài niệm! Bây giờ ông ấy tám mươi, bà ấy bẩy mươi nhăm. Họ đặt cùng khách sạn và lấy cùng phòng xưa. Họ cố sống những ngày đẹp đẽ đó của năm mươi năm trước lần nữa.
Và khi họ sắp đi ngủ, người đàn bà nói, "Ông có quên không? Ông không hôn tôi như cách ông đã hôn tôi vào đêm trăng mật sao?"
Ông già nói, "Được." Thế là ông ấy đứng dậy.
Bà già hỏi, "Ông đi đâu đấy?"
Ông ấy nói, "Tôi đi lấy răng quên ở buồng tắm."
Mọi thứ đã thay đổi. Bây giờ cái hôn này không có răng hay với răng giả sẽ không là cùng cái hôn đó. Nhưng ông lão nói, "Được." Cuộc hành trình phải đã là mệt mỏi, và với ông già tám mươi tuổi... Nhưng mọi người liên tục cư xử dường như họ vẫn như cũ.
Một bà già và một ông già lấy nhau. Điều đó phải đã xảy ra ở Mĩ, còn đâu khác được! Ở Mĩ không ai dường như già cả, mọi người đều giả vờ là trẻ.
Cho nên họ đi tuần trăng mật. Ông già cầm tay vợ trong tay mình và bóp chặt trong hai, ba phút - đó là mọi điều họ có thể làm khi có liên quan tới làm tình - thế rồi họ đi vào giấc ngủ.
Hôm sau ông ấy lại bóp tay bà già - nhưng lần này chỉ một phút - ba phút có thể đã là quá lâu. Và ngày thứ ba, khi ông ấy vừa mới định bóp tay bà ấy, bà ấy nói, vừa quay sang bên kia, "Hôm nay tôi đau đầu."
Rất ít người thực sự trưởng thành; cho dù họ trở nên già đi, họ không trưởng thành. Già đi không phải là trưởng thành. Trưởng thành thực sự tới qua thiền.
Học im lặng, an bình, tĩnh lặng đi. Học là vô trí đi. Điều đó phải là chỗ bắt đầu cho mọi sannyasins. Không cái gì có thể được làm trước điều đó và mọi thứ trở thành dễ dàng hơn sau điều đó. Khi bạn thấy bản thân bạn hoàn toàn hạnh phúc và phúc lạc, thế thì ngay cả chiến tranh thế giới thứ ba có xảy ra và toàn thế giới biến mất bỏ lại bạn một mình, điều đó sẽ không ảnh hưởng tới bạn. Bạn sẽ vẫn ngồi dưới cây của mình làm vipassana.
Ngày khoảnh khắc đó tới trong đời bạn, bạn có thể chia sẻ niềm vui của bạn - bây giờ bạn có khả năng cho yêu. Trước điều đó nó sẽ là khổ, hi vọng và thất vọng, ham muốn và thất bại, mơ... và thế rồi bụi trong tay bạn và trong mồm bạn.
Thận trọng đi, đừng phí thời gian. Bạn càng sớm trở thành vô trí càng tốt. Thế thì nhiều điều có thể nở hoa trong bạn: tình yêu, tính sáng tạo, tính tự phát, niềm vui, lời nguyện, lòng biết ơn, Thượng đế.
Câu hỏi cuối cùng:
Osho kính yêu,
Tôi chưa bao giờ nhớ được điều thầy nói với tôi. Tôi phải làm gì?
Savito, không cần nhớ điều tôi nói đâu. Lời là không quan trọng chút nào. Bạn không phải là học trò ở đây; sẽ không có thi cử gì cả. Bạn không bị yêu cầu nhớ lời tôi. Chỉ thấm đẫm tôi, tâm linh của chỗ này, hương vị của bản thể tôi. Để im lặng của tôi đạt tới bạn. Nếu bạn quên lời điều đó là hoàn toàn tốt; chúng phải bị quên đi, bằng không chúng sẽ làm hỗn loạn tâm trí bạn.
Tôi không ở đây để cho bạn nhiều thông tin; tôi ở đây để cho bạn Biến đổi. Với biến đổi, trí nhớ không được cần, cho nên đừng lo nghĩ. Nhiều người trở nên lo nghĩ "Chúng tôi liên tục quên điều thầy nói." Bạn vẫn nghĩ bạn đang ở đại học hay ở trung học hay cao đẳng, và bạn sẽ bị kiểm tra về sau và bạn sẽ phải sao chép lại. Không cái gì phải được sao chép lại, không ai sẽ hỏi cái gì cả. Ít nhất tôi sẽ không bao giờ hỏi bạn câu hỏi nào.
Tôi dùng lời để truyền đạt im lặng. Tôi dùng lời để giữ cho tâm trí bạn bị bận để cho có thể có giao cảm tâm qua tâm. Tâm trí trở nên bị bận với lời, và giống như kẻ trộm tôi có thể vào trong tim bạn. Tôi có phương cách riêng của tôi. Tôi kể cho bạn chuyện cười, bạn bắt đầu cười, bạn mở mồm ra... và tôi chui vào!
Savito, một chuyện cười cho bạn:
Sol và Abe, hai ông goá tám mươi nhăm tuổi, đang ngồi trên ghế dài công viên ở St. Petersburg, Florida. Sol đang kể cho Abe về cô gái địa phương mà ông ấy đã hẹn hò đêm hôm trước.
"Ông đã làm gì?" Abe hỏi.
"Chúng tôi vào một nhà nghỉ, lên giường, và tôi hát 'Đấy là những ngày'."
"Điều đó có vẻ giống như buổi tối quan trọng đấy," Abe nói. "Ông không phiền nếu tôi đưa cô ấy đi đêm nay chứ?"
"Chắc rồi, làm đi."
Hôm sau, Sol nói, "Đêm trước diễn ra thế nào?"
"Tốt."
"Ông đã làm gì?"
"Thế này, chúng tôi vào nhà nghỉ và lên giường. Tôi không nhớ được bài hát, thế là tôi giao cấu cô ấy."
Đủ cho hôm nay.
Xem tiếp Chương 11 Quay về Mục lục

0 Đánh giá

Ads Belove Post