Joshu: Tiếng gầm của sư tử - Osho - Giới thiệu

Joshu: Tiếng gầm của sư tử - Osho - Giới thiệu

Price:

Read more

Joshu: Tiếng gầm của sư tử - Osho
Bài nói về Thiền
Giới thiệu

Trong tất cả những câu chuyện Osho đã chia sẻ với các đệ tử của Người qua nhiều năm thì câu chuyện này chắc chắn là một trong những chuyện được ưa thích vào mọi thời:
Tôi đã kể cho bạn câu chuyện này, một câu chuyện rất cổ, về sư tử cái đẻ rơi một chú sư tử con khi nó đang nhảy từ mô đất này sang mô đất khác. Sư tử non rơi vào trong bầy cừu và lớn lên giữa các con cừu. Không có cách nào cho nó biết rằng nó không phải là cừu. Và cừu không sợ, chúng chưa bao giờ nghĩ rằng nó là nguy hiểm.
Một hôm một sư tử già thấy hiện tượng này và không thể tin được điều đó! Nó chưa bao giờ thấy bất kì sư tử nào bước đi trong bầy cừu cả. Khoảnh khắc cừu thấy sư tử chúng bắt đầu chạy - một cách tự nhiên. Nhưng sư tử non này tin nó là cừu.
Sư tử già là một loại giống như Joshu. Nó bắt lấy sư tử non. Sư tử non bắt đầu run rẩy, còn sư tử già nói, "Con ngốc lắm! Con run như cầy sấy, khóc lóc và kêu gào xin được thả ra vì con muốn nhập bọn với bầy kia. Có cái gì đó con không biết, dường như là con không nhận biết, và ta sẽ không để con đi chừng nào ta chưa làm cho con nhận biết. Lại đây với ta!'
Nó lôi sư tử non tới cái hồ gần đó. Hồ im lìm - không gợn sóng, không có gió ở đó. Nó đem sư tử non tới mép nước và bảo, "Nhìn vào trong nước mà xem. Nhìn vào mặt ta và mặt con."
Ngay lập tức, từ sư tử non một tiếng gầm cất lên. Đấy không phải là nỗ lực gì, đấy đơn giản là sự kiện thấy ra rằng nó là sư tử - ngay lập tức tiếng gầm vang vọng những dãy núi xa xăm.
Sư tử non cám ơn sư tử già và nói, "Thầy đã rất tốt với con. Bằng không cả đời mình con sẽ sống bằng việc gặm cỏ cùng cừu. Thầy đã cho con việc sinh thành mới."
Đâu đó sâu bên trong tất cả chúng ta, thông điệp này được nghe thấy rõ ràng: chúng ta không sống cuộc sống tràn đầy như chúng ta được ngụ ý cần sống vậy. Một cách bất mãn, chúng ta sống theo ham muốn, mơ mộng, muốn yêu và hiểu biết, mà chẳng bao giờ đạt tới. Cứ tự hỏi sao cuộc sống của cừu trống rỗng thế, chán chường thế, không thoả mãn thế.
Nhưng thế rồi thầy tới với lời nói ôn hoà hay cái nhảy bất thần; lay chúng ta dậy, đánh thức chúng ta khỏi giấc ngủ; đưa chúng ta tới tĩnh lặng của thầy và vũng nước im lặng mà trong đó chúng ta thấy phản xạ khuôn mặt thực của mình. Điều này đã là công việc, trò chơi, của mọi thầy trong nhiều thời đại: đánh thức chúng ta từ những giấc mơ của mình. Đây là trò chơi mà Joshu đã chơi với các đệ tử của mình từ một nghìn một trăm năm trước. Cùng trò chơi mà Osho chơi với chúng ta, ở đây, hôm nay.
Trong tám bài nói này, Osho đem Joshu trở lại với cuộc sống. Không chỉ bằng việc bình luận về ông ấy hay cuộc sống của ông ấy, mà bằng việc là cùng loại người đó - một thầy, hít thở tinh tuý của Thiền. Với 'cú đánh mạnh' của chiếc thiền trượng, sự chấn động của trò đùa mãnh liệt, hay việc mời chén trà, Osho và Joshu cùng nhau đang nói, "tỉnh dậy, nhận ra bản thể của bạn."
Swami Prem Sushil
Poona, 1989
Lưu ý cho độc giả
Phần cuối mỗi bài nói trong loạt này tuân theo một cách in nào đó mà có thể gây khó hiểu với độc giả còn chưa hiện diện tại chính sự kiện.
Đầu tiên là thời gian của Sardar Gurudayal Singh. “Sardarji” là một đệ tử lâu năm có tiếng cười nồng nhiệt và tiêm nhiễm đã làm nẩy sinh việc mang tên anh ấy cho lúc kể chuyện cười.
Chuyện cười được tiếp sau bởi việc thiền bao gồm bốn phần. Mỗi giai đoạn của thiền đều được báo trước bởi một tín hiệu từ Osho cho người đánh trống, Nivedano. Nhịp trống này được biểu diễn trong văn bản là như sau:
(tiếng trống)
Giai đoạn thứ nhất của thiền là nói lảm nhảm, mà Osho đã mô tả là “lau sạch tâm trí bạn khỏi mọi loại bụi bặm... nói bất kì ngôn ngữ nào mà bạn không biết... ném tất cả mất trí của bạn ra.”
Trong vài khoảnh khắc căn phòng tràn đầy sự điên khùng, khi hàng nghìn người hô, hét, lảm nhảm điều vô nghĩa và vung vẩy tay chân mình khắp xung quanh.
Tiếng lắp bắp được biểu thị trong văn bản như sau:
(nói lắp bắp)
Giai đoạn thứ hai là thời kì ngồi im lặng, tập trung tâm thức vào trung tâm, điểm chứng kiến.
Giai đoạn thứ ba là “buông bỏ” - mỗi người ngã vô nỗ lực xuống đất, cho phép các biên giới vốn vẫn giữ họ phân tách nay tan biến đi.
Và nhịp trống cuối cùng báo cho toàn thể hội chúng trở lại tư thế ngồi, như họ được hướng dẫn trong việc làm cho kinh nghiệm thiền của mình ngày càng là một phần của cuộc sống thường ngày. Những người tham dự được hướng dẫn qua từng giai đoạn của thiền theo lời của Thầy, và toàn bộ văn bản của từng buổi thiền tối được tái tạo lại ở đây.

0 Đánh giá

Ads Belove Post