Chương 1. Cho anh ta cách đối xử đặc biệt

Chương 1. Cho anh ta cách đối xử đặc biệt

Price:

Read more

Joshu: Tiếng gầm của sư tử - Osho
Bài nói về Thiền
Chương 1. Cho anh ta cách đối xử đặc biệt

Osho ơi,
Joshu, cũng còn được biết tới là Joshu, sinh vào năm 778. Khi ông ấy lần đầu tiên gặp Nam Tuyền, Joshu đi vào phòng của thầy trong đạo tràng. Nam Tuyền đang nằm, và câu hỏi đầu tiên của ông ấy với Joshu là : "Ông từ đâu tới?"
"Từ chùa Jui-hsiang," Joshu đáp.('Jui-hsiang' nghĩa là tượng thiêng)
"Ông có thấy tượng thiêng không?" Nam Tuyền hỏi.
"Không, tôi không thấy," Joshu đáp, "Tôi chỉ thấy Như lai nằm."
Lúc này, Nam Tuyền ngồi dậy, nói, "Ông là sư có thầy hay sư không thầy?"
"Với thầy," Joshu đáp.
"Ai là thầy ông?" Nam Tuyền hỏi.
"Xuân sớm còn lạnh," Joshu nói.
"Tôi mừng là thầy khoẻ."
Nam Tuyền gọi sư cả tới và nói, "Cho anh ta cách đối xử đặc biệt."
Maneesha, Joshu là một trong những người ngoại lệ đã trở nên chứng ngộ mà không có khai tâm chính thức nào. Họ không phải là đệ tử của ai cả. Đó là trường hợp rất ngoại lệ. Nhưng câu chuyện về Joshu lại rất hay. Từng phát biểu của ông ấy đều thi vị, hàm chứa đến mức chừng nào bạn còn chưa lắng nghe trong im lặng hoàn toàn, bạn sẽ bỏ lỡ hương thơm của nó, ý nghĩa của nó, sáng suốt xuyên thấu của nó vào thực tại.
Joshu là một trong những thầy đáng yêu nhất trong truyền thống thiền. Đã từng có các thầy vĩ đại, nhưng không ai đáng yêu nhiều như Joshu - và ông ấy xứng đáng với điều đó. Công việc của ông ấy với mọi người, với đệ tử, hiền dịu, tinh tế đến mức chỉ nhà thơ mới có thể đảm đương được điều đó... một nghệ nhân vĩ đại trong việc khắc tạc ra chư phật từ những tảng đá của nhân loại.
Mọi người chỉ là những phiến đá lớn. Cần có một nghệ nhân, một nghệ sĩ lớn, một nhà điêu khắc, người cùng với đôi bàn tay đáng yêu loại bỏ đi tất cả những cái không tinh túy và để lại chỉ cái tuyệt đối tinh tuý.
Cái tinh tuý tuyệt đối đó là vị phật của chúng ta. 1 Joshu - Joshu Tòng Thẩm (zh. zhàozhōu cóngshěn/ chao-chou ts'ung-shen 趙州從諗, ja. jōshū jūshin) 778-897 là một vị Thiền sư Trung Quốc, môn đệ thượng thủ của Nam Tuyền Phổ Nguyện Các bạn sẽ thấy công việc của Joshu và các bạn sẽ rơi vào tình yêu với con người này, trong giai thoại này Maneesha đã đem tới.
Joshu, cũng còn được biết tới là Joshu Tòng Thẩm, sinh vào năm 778. Khi ông ấy lần đầu tiên gặp Nam Tuyền, Joshu đi vào phòng của thầy trong đạo tràng. Nam Tuyền đang nằm, và câu hỏi đầu tiên của ông ấy với Joshu là : "Ông từ đâu tới?"
Điều phải được hiểu là cùng những câu hỏi đó đã được các thầy khác nhau hỏi các đệ tử khác nhau lặp đi lặp lại. Chúng không ngụ ý đích xác điều bạn hiểu. Khi Nam Tuyền, đang nằm, nói, "Ông từ đâu tới?" điều đó không có nghĩa là ông ấy đang hỏi địa chỉ của Joshu. Ông ấy đang hỏi về cội nguồn nguyên thuỷ của anh ta. Ông ấy đang hỏi, "Từ đâu ông đã bất thần xuất hiện trong sự tồn tại? Ông đã ở đâu trước việc sinh thành của ông? Ông đã ở đâu trước khi bố mẹ ông được sinh ra?" Chắc chắn phải ở đâu đó...
"Từ chùa Jui-hsiang," Joshu đáp.('Jui-hsiang' nghĩa là tượng thiêng).
Bây giờ có cái gì đó cần được nói cho bạn mà không được nói trực tiếp trong giai thoại này. Có một ngôi chùa rất cổ, Jui-hsiang, nghĩa là tượng thiêng - ngôi chùa của Phật. Nhưng nó đã biến mất qua thảm hoạ tự nhiên, trong một trận động đất. Điều đó phải đã có trước khi Joshu được sinh ra. Phát biểu của anh ta rằng anh ta tới từ chùa Jui-hsiang... và ngôi chùa Jui-hsiang không còn nữa rồi!
Ở Nhật Bản động đất là kinh nghiệm hàng ngày. Đó là lí do tại sao gỗ và tre đã trở thành quan trọng thế ở Nhật Bản. Bạn không thể làm nhà bằng đá cẩm thạch được; bất kì khoảnh khắc nào động đất cũng đều có thể tới và thế thì nó sẽ rất nguy hiểm, nó sẽ làm chết người. Bạn chỉ có thể làm bức tường rất mỏng; phần lớn tường đều làm bằng giấy. Bạn phải dùng vật liệu rất nhẹ, để cho dù động đất có tới thì nó cũng không giết chết bạn. Chỉ bởi vì những trận động đất đó, tre đã đóng một ý nghĩa đặc biệt trong cuộc sống người Nhật Bản.
Joshu đang nói rằng anh ta tới từ ngôi chùa Jui-hsiang nghĩa là anh ta nhớ kiếp sống quá khứ của mình, rằng anh ta đã là tu sĩ trong ngôi chùa Jui-hsiang mà không còn tồn tại nữa.
"Ông có thấy tượng thiêng không?" Nam Tuyền hỏi.
... bởi vì người ta nói là ngôi chùa đó có tượng thực đẹp. Chỉ bởi vì động đất, ở Nhật Bản họ bắt đầu làm tượng Phật bằng gỗ. Ấn Độ chưa bao giờ biết tới tượng gỗ nào, nhưng Trung Quốc và Nhật Bản đã phải đổi từ đá cẩm thạch sang gỗ. Tượng gỗ có thể tồn tại qua trận động đất. Không cứng thế, nó mềm; nhưng tượng đá thì nhất định sẽ bị vỡ tan.
Nam Tuyền hỏi anh ta - ông ấy đã không nói gì về kiếp sống quá khứ của anh ta. Ông ấy có thể thấy rằng điều Joshu đang nói là đúng.
Khi bạn gặp thầy, trước khi bạn nói với thầy điều gì về bản thân mình, thầy đã biết điều đó rồi. Bạn không thể nói dối được, bạn chỉ có thể đích thực và chân thực. Nam Tuyền đã không hỏi về bằng chứng nào, bất kì sự hợp pháp nào, bất kì luận cứ nào, cho dù ngôi chùa đó đã biến mất từ lâu trước đây. Ngược lại, ông ấy hỏi, "Ông vẫn thấy tượng linh thiêng chứ? Chúng ta nghe nói nó có bức tượng rất đẹp về Phật nhưng bị phá huỷ rồi. Ông vẫn còn thấy nó chứ?"
"Không, tôi không thấy," Joshu đáp, "Tôi chỉ thấy Như lai nằm."
Nam Tuyền đang nằm. Bây giờ không nói một cách trực tiếp rằng "Thầy là phật; bây giờ tôi phải làm gì với bất kì tượng thiêng nào?"... sự tinh tế này, cái đẹp này! Joshu nói, "Tôi chỉ thấy Như Lai" - Như Lai là tên khác của Phật Gautam - "đang nằm trước tôi. Ai bận tâm về tượng khi mình đang đối diện với chính vị phật?" Tất cả điều đó đều được bao hàm trong nó. Anh ta đã chấp nhận Nam Tuyền như người chứng ngộ.
Lúc này, Nam Tuyền ngồi dậy, nói, "Ông là sư có thầy hay sư không thầy?"
Thấy sáng suốt lớn lao của Joshu, rằng anh ta tuyên bố Như Lai đang nằm trước mình, cho nên ai còn bận tâm tới tượng... đây không phải là người thường. Nam Tuyền đơn giản ngồi dậy và hỏi, "Ông là sư có thầy hay sư không thầy?"
"Với thầy."
Bạn nhớ từ với này. Anh ta đang nói, "Tôi đã ở cùng thầy. Thầy đang nói về cái gì?" Anh ta không nói, "Tôi không có thầy" và anh ta không nói, "Tôi có thầy." Anh ta nói, "với thầy."
Đó là lí do tại sao tôi bảo bạn rằng anh ta chưa bao giờ trở thành đệ tử một cách chính thức. Sáng tỏ của anh ta, chứng ngộ của anh ta gần đến mức khi anh ta tới Nam Tuyền, anh ta chẳng cần được khai tâm nữa. Anh ta sắp bùng nổ thành ánh sáng vào bất kì lúc nào. Mùa đã chín, thời đã điểm. Bất kì lúc nào quả sẽ rơi khỏi cây, vì nó đã hoàn toàn chín. Vấn đề chỉ là vài khoảnh khắc.
Câu trả lời của anh ta cực kì hay. Anh ta không nói, "Tôi không có thầy" và anh ta không nói, "Tôi có thầy."
"Với thầy," Joshu đáp.
"Thầy ông là ai?" Nam Tuyền hỏi.
Nam Tuyền đang chọc anh ta, để xem liệu anh ta đơn giản nói như con vẹt hay anh ta thực sự biết.
"Xuân sớm còn lạnh," Joshu nói.
"Tôi mừng là thầy khoẻ."
Anh ta đã không trả lời câu hỏi này, "Thầy ông là ai?" mà đơn giản chỉ ra rằng, "Tôi ở cùng với thầy. Xuân sớm còn rất lạnh và tôi mừng là thầy khoẻ." Gián tiếp và tinh tế thế, câu trả lời dịu dàng thế.
Nam Tuyền gọi sư trưởng tới và nói, "cho anh ta cách đối xử đặc biệt."
Anh ta không nên bị coi là sư thường. Có hàng nghìn... "Cho anh ta cách đối xử đặc biệt. Anh ta gần chứng ngộ và anh ta không cần hướng dẫn nào cả." Cách đối xử đặc biệt chỉ nghĩa là cho anh ta cơ hội, không gian, tình yêu và bầu không khí thân thiết, để cho anh ta có thể nở thành đoá hoa. Anh ta đã nhú hoa. Anh ta không còn là nụ nữa, cho nên cho anh ta cách đối xử đặc biệt.
Ở cả hai phía đó là cuộc gặp gỡ rất đặc biệt. Nam Tuyền đã không yêu cầu anh ta trở thành đệ tử. Ông ấy đã chấp nhận anh ta làm khách. Ông ấy cho anh ta cùng cách đối xử như ông ấy đã cho người chứng ngộ. Mà Joshu cũng không yêu cầu Nam Tuyền chấp nhận mình làm đệ tử. Không có nhu cầu - Nam Tuyền sẽ làm mọi điều cần thiết. Tất cả những nghi lễ này của việc là đệ tử đều bị gạt sang bên. Joshu có thể thấy Nam Tuyền, phật tính rạng ngời của ông ấy, và anh ta hoàn toàn thoả mãn rằng chỉ ngồi cạnh ông ấy thôi cũng là đủ. Không nghi lễ nào là cần cả. Ở cả hai phía đều hiểu rằng đó là mối quan hệ không chính thức.
Joshu là thầy ngay khi đạt tới đỉnh tối thượng của mình, và Nam Tuyền hạnh phúc cho anh ta cách đối xử đặc biệt. Đó là điều rất hiếm hoi, có lẽ là trường hợp duy nhất, bởi vì tôi đã không bắt gặp bất kì trường hợp nào trong đó thầy nói, "cho anh ta cách đối xử đặc biệt." Nhưng điều đó xảy ra, hiếm hoi, rằng người chín muồi như vậy đã tới. Cho dù anh ta không tới, thì anh ta vẫn cứ trở thành phật. Bây giờ anh ta tới, điều đó không có nghĩa Nam Tuyền lợi dụng ưu thế của việc anh ta tới và làm anh ta thành đệ tử của mình. Tất cả những điều đó đều là giá trị bãi chợ. Nam Tuyền hạnh phúc rằng Joshu chẳng mấy chốc sẽ nở hoa, còn Joshu hạnh phúc là Nam Tuyền vẫn còn khoẻ, mạnh khoẻ, và anh ta đã tìm thấy phật sống. Chẳng cái gì được nói ra một cách trực tiếp, nhưng mọi thứ đều được hiểu rõ ràng bởi cả hai.
Soseki, một nhà thơ Thiền, đã viết:
Vào những lúc tôi không thể quyết định được
con đường quay lui
về nơi tôi đã đi,
thì bất kì nơi đâu tôi đi
đều trở thành đường về nhà.
Ông ấy đang nói, nếu bạn không biết bạn đã tới từ đâu, đừng lo. Cứ đi tiếp đi: bất kì con đường nào cũng đều kết thúc tại nhà bạn.
Trong thế giới này, bạn nên nghĩ về trung tâm và chu vi. Từ trung tâm tới chu vi bạn có thể nối bằng nhiều đường khác nhau. Bạn không biết mình đã tới từ đâu, bạn không biết trung tâm... không cần phải lo. Cứ gắn bó với một con đường đi vào bên trong và bạn sẽ đạt tới.
Soseki rất tiêu biểu, đây là trường hợp với mọi người. Bạn không biết trung tâm của mình... còn tôi cứ nói mãi, "đi vào trung tâm." Và tôi biết hoàn toàn rõ rằng bạn không biết trung tâm của bạn. Vậy bạn sẽ đi đâu? Nhưng tôi biết rằng bất kì nơi đâu bạn đi, chỉ đi thôi - nếu bạn đi với năng lượng tràn đầy của mình, thế thì bạn sẽ đi tới chỗ chất dứt ở chính cội nguồn bản thể bạn. Điều này là kinh nghiệm hợp lệ của hàng nghìn nhà huyền môn rằng chẳng phải lo âu gì về nó cả.
Tôi đã không bảo bạn trung tâm ở đâu. Tôi chỉ biết một điều, rằng nếu bạn đi vào trong với tính toàn bộ và sự khẩn thiết của bạn, bạn sẽ đạt tới nó. Không ai đã từng bị lỡ cả. Khoảnh khắc bạn toàn bộ và có sự khẩn thiết thì trung tâm kéo bạn lại - bản thân trung tâm kéo bạn về nó. Bạn không đi, bạn bị kéo tới.
Vấn đề chỉ là bạn phải ở cùng. Việc ở cùng đó là vấn đề. Mọi người manh mún tới mức ngay cả khi tôi nói tính toàn bộ, sự khẩn thiết, bạn nghĩ có lẽ điều đó là dành cho ai đó khác - "Mình không định chết vào khoảnh khắc này." Nhưng ai đó khác đó có thể là bạn đấy! Khoảnh khắc nào đó bạn sắp chết đi - sao không phải là khoảnh khắc này? Ai mà biết được?
Và trong khoảnh khắc của chết, nếu bạn không đi và tới, trong và ngoài, và bạn không làm con đường rõ ràng từ chu vi vào trung tâm, bạn sẽ không có khả năng ở vào khoảnh khắc chết. Điều đó phải được làm khi bạn còn sống, tràn đầy sinh động đến mức bạn có thể thu lấy tất cả mọi năng lượng của mình và đi vào hướng tới trung tâm. Tính toàn bộ và sự khẩn thiết là điều kiện tiên quyết tuyệt đối. Nếu bạn đi một cách uể oải, với tò mò trong tâm trí - "Để mình xem đã, có gì trong đó?" - thì bạn sẽ không đi vào đâu.
Tâm trí tò mò không có cách nào đi vào trong. Để đạt tới trung tâm của mình phải cần có sự mãnh liệt vô cùng. Bạn phải thu lấy bản thân mình, tất cả mọi điều bạn có vào đầu mũi giáo. Thế thì đừng lo lắng: đi với tốc độ, và bất kì nơi đâu bạn đạt tới cũng sẽ là trung tâm của bản thể bạn. Bạn không thể đi đâu khác được.
Maneesha đã hỏi:
Osho ơi,
Liệu nơi chúng tôi đã đi có ý nghĩa gì trong quan hệ với nơi chúng tôi tới không?
Không, Maneesha, bởi vì đó là cùng một chỗ. Nơi bạn đã đi và nơi bạn sẽ tới là cùng một chỗ. Không có hai chỗ, cho nên không có vấn đề về ý nghĩa nào.
Không cần phải bận tâm về nơi bạn đã đi. Đó là con đường dài, con đường rất dài. Vài người đã làm điều đó, và điều đó tạo ra phiền não vô cùng mà bạn không thể nào quan niệm nổi. Một kiếp sống là đủ làm cho bất kì ai thành điên khùng, nhưng nhớ ngược lại trước, các kiếp trước… và bạn không biết bao nhiêu trăm hay nghìn kiếp bạn đã sống qua, bởi vì bốn triệu năm bạn đã ở đây rồi trên hành tinh này. Vầ điều đó cũng không phải là chỗ cuối.
Với những người đã từng liên quan tới vấn đề đó, câu hỏi cần thiết là: từ đâu chúng ta đã tới hành tinh này và theo cách nào? Cuộc sống phải đã tới hành tinh này từ hành tinh khác đang chết đi hoặc bởi vì thảm hoạ tự nhiên, hoặc bởi vì những người sống ở đó đã huỷ diệt nó bằng việc tạo ra những thứ như vũ khí hạt nhân. Nhưng cái gì đó phải đã xảy ra ở hành tinh nào đó. Có năm trăm hành tinh mà trên đó sự sống có thể tồn tại được. Chúng ta phải tới như hạt mầm từ hành tinh nào đó khác.
Cho nên dù bạn đi ngược lại... điều là một tiến trình rất khó khăn, nhưng vẫn có thể nếu bạn đủ bướng bỉnh, như Mahavira. Ông ấy là người rất bướng bỉnh. Tôi cho rằng chẳng có người nào ngang hàng được. Ông ấy sống trần trụi và ông ấy sẽ không nói. Trong mười hai năm ông ấy tuyệt đối im lặng - im lặng đến mức một hôm ông ấy đang đứng bên cạnh sông dưới gốc cây thiền... Và ông ấy sẽ không bao giờ thiền ngồi, đơn giản bởi vì ngồi là tư thế rất thoải mái. Ông ấy không thích tư thế của Phật Gautam; điều đó quá thoải mái. Trong tư thế thoải mái đó có quá nhiều khả năng bạn rơi vào mơ mộng, vào giấc ngủ. Nhưng đứng thì lại rất khó rơi vào mơ hay ngủ. Bạn phải vẫn còn thức. Mahavira là người duy nhất đã thiền đứng.
Cho nên ông ấy thiền dưới gốc cây. Và một người đem bò ra sông cho uống nước, còn Mahavira đang đứng bên bờ dưới gốc cây, ai đó chạy tới người này - anh ta đã mang đến cả trăm con bò - và bảo người này, "Nhà anh bị cháy đấy, anh về ngay đi." Nhưng bỏ cả trăm con bò trong rừng... Thế rồi anh ta thấy ra một điểm tốt, rằng người này đang đứng đó. Thế là anh ta bảo Mahavira, "Đằng nào thì ông cũng đứng ở đây, trông hộ bò cho tôi với và tôi sẽ quay lại ngay." Anh ta chẳng bận tâm ngay cả việc xem Mahavira đã không trả lời, và anh ta chẳng có ý tưởng gì về ông ấy là ai.
Mahavira đang thiền. Ông ấy không bận tâm về bò của bất kì ai. Ông ấy chẳng bận tâm về vương quốc riêng của mình, ông ấy đã bỏ nó - ông ấy phải trông bò sao? Và lũ bò đi vào bóng râm cây cối, đằng sau hàng rào. Khi người này quay lại, chẳng còn lấy một con bò, còn Mahavira vẫn đứng đó. Người này hỏi, "Bò của tôi đâu rồi?" Và Mahavira không nói. Người này nói, "Ông là thằng cha kì lạ. Ông có nghe tôi nói hay không?"
Nhưng Mahavira vẫn im lìm như tảng đá. Người này nói, "Lạy trời, dường như là ông ta vừa điếc vừa câm! Chẳng thèm nói mà cũng chẳng thèm nghe, mà mình lại bỏ bò lại cho gã ta chăm nom và tất cả mất rồi. Rừng thì sâu, đầy thú hoang. Làm sao mình tìm lại được cả trăm con bò đây?" Anh ta đi vào rừng để tìm.
Nhưng bò không đi xa mấy, chúng ở ngay sau Mahavira, nghỉ ngơi dưới những cây lớn. Khi chúng đã nghỉ ở đó xong, chúng quay lại, tới gần Mahavira. Người này từ trong rừng quay lại rất thất vọng. Chẳng có dấu hiệu gì về một con bò và ở đây anh ta lại thấy cả trăm con bò đang đứng sau Mahavira! Anh ta nói, "Gã này dường như là tên trộm. Nó đang giở trò đểu: với mình nó giả vờ điếc và câm, cho nên mình phải đi vào rừng và trong lúc đó thì nó tập hợp bò lại! Nếu mình đi xa hơn, nó sẽ thoát mất. Nó chỉ đợi mặt trời lặn." Toàn tưởng tượng của riêng anh ta...
Anh ta trở nên giận tới mức anh ta lấy hai miếng gỗ và đập chúng vào tai Mahavira - "Ta sẽ cho mi bài học. Đồ điếc này, đồ câm này - mày sẽ được điếc thực." Dầu vậy, Mahavira vẫn đứng đó. Ngài chẳng nói gì cả. Cả hai tai rơi ra, máu chảy túa xuống...
Câu chuyện này cực kì hay. Tại điểm này dường như là nó trở thành biểu tượng hơn. Trong huyền thoại Ấn Độ thần của mây và sét có tên là Indra. Indra đang quan sát điều xảy ra, và ông ấy rất quan tâm rằng một người hồn nhiên đã chẳng làm gì mà lại bị trừng phạt mà không có lí do gì cả. Thế là Indra từ mây bước xuống và nói với Mahavira, "Ông đã quyết định giữ im lặng trong mười hai năm. Ông sẽ không ngạc nhiên nếu những điều như vậy cứ xảy ra. Ta có thể cử hai vệ sĩ chăm nom cho ông."
Đối thoại này phải đã xảy ra từ tâm qua tâm, bởi vì Mahavira không nói. Nhưng tâm qua tâm ông ấy nói với Indra, "Ta biết ơn rằng tự nhiên - và ông là đại diện cho tự nhiên - chăm nom tới người hồn nhiên. Nhưng đừng lo, điều đó sẽ không xảy ra mãi đâu. Nó đã không xảy ra trước đây. Và ta không thể đảm đương được hai vệ sĩ; ta muốn tuyệt đối một mình. Những cái tai này và mắt này, thân thể này sẽ bị đem đi thiêu trên dàn hoả thiêu một ngày nào đó, cho nên cái gì có đó để mà lo nghĩ?"
Indra nói, "Ông bướng lắm."
Và Mahavira nói với thần, "Không bướng bỉnh thì ta không thể đi vào các kiếp sống quá khứ của mình được. Mười hai năm này của im lặng chỉ là một nỗ lực để xuyên qua mọi rào chắn và đạt tới chỗ nơi ta đã đi. Chừng nào ta còn chưa biết nơi ta đã tới, thì làm sao ta có thể đi ngược lại cội nguồn được? Làm sao ta có thể làm cho vòng tròn hoàn chỉnh được?"
Đó là thái độ của Mahavira: trước hết bạn phải biết bạn đã tới từ đâu. Nhưng đấy không phải là thái độ của tôi bởi vì không có nhu cầu đi vào rắc rối không cần thiết đó. Điều đó không nhỏ, điều đó cực lớn, bởi vì không chỉ nhớ lại, đó thực sự là sống lại các kiếp sống quá khứ của bạn. Mọi thứ trở thành phức tạp và đậm đặc; bạn bị bao quanh bởi những đám mây đen tầng tầng lớp lớp. Bạn cần sức mạnh ý chí cực kì lớn để đi tiếp và tìm ra chỗ mà từ đó bạn đã tới. Đây là việc hành hạ không cần thiết, và tôi chẳng bao giờ thiên về bất kì việc hành hạ không cần thiết nào.
Tôi đã nghe nói về một người đang lái xe gần New Delhi. Người đó hỏi một ông già đang ngồi dưới gốc cây, nhặt củi, "Đến New Delhi còn bao xa nữa?"
Ông già nói, "Con đường ông đang đi, nếu ông cứ đi thẳng, thì sẽ rất xa. Ông sẽ phải đi vòng quanh trái đất bởi vì ông đã đi bỏ lại Delhi tám dặm đằng sau. Bây giờ thì tuỳ ông đấy: nếu ông bướng bỉnh, thì cứ đi tiếp đi. Nếu ông nhạy cảm, chỉ việc quay xe lại và lùi trở lại."
Cách tiếp cận của tôi là, khi mọi thứ có thể được làm theo cách đơn giản và không phải hành hạ gì... Điều đó tuyệt đối ngớ ngẩn - quên nơi bạn đã tới đi. Một điều là chắc chắn, bạn đã tới. Bây giờ cách tốt nhất và cách dễ nhất là nhìn vào nơi bạn đang đi, bởi vì chung cuộc bạn sẽ tìm thấy rằng điểm bạn tới cũng là điểm bạn đã đi từ đó. Đây là cách cuộc sống trở thành vòng tròn hoàn chỉnh.
Cho nên tôi không thấy cần gì, Maneesha này, để nhớ lại nơi nào các bạn đã tới. Nhưng cả Phật giáo và Jaina giáo, và chỉ hai tôn giáo này thôi, đã tìm ra cách để đi vào quá khứ. Jaina giáo đã đi rất sâu vào khoa học của việc nhớ lại toàn bộ quá khứ. Và bởi vì phương pháp luận khó khăn này được Mahavira chấp nhận, nên người Jainas vẫn còn là thiểu số rất nhỏ. Ai định chịu đựng nhiều thế? Cuộc sống trong bản thân nó đã đủ khổ rồi; sao lại mời thêm khổ, những khổ mà bạn đã quên rồi, bạn đã trải qua rồi? Bạn đã có bao nhiêu vợ... chỉ nhớ lại tất cả những người vợ đó sẽ không cho bạn bất kì sáng suốt nào mà chỉ có chứng đau nửa đầu! Bao nhiêu chồng... đủ mọi loại kẻ ngốc, và chỉ nhớ lại họ sẽ là sống cuộc sống ma. Không cần đâu.
Phật giáo đã cố gắng hơn một chút, nhưng đã không đi rất xa vào trong đó. Sau Phật, rất ít sư đã thử nhưng điều đó chẳng bao giờ trở thành một đặc thù của Phật giáo. Nhưng Jaina giáo là trường hợp rất đặc thù. Phật giáo đã trở thành một tôn giáo thế giới - toàn thể vùng Viễn Đông trở thành phật tử - trong khi Jaina giáo vẫn còn là một cộng đồng nhỏ ở Ấn Độ. Chỉ ba triệu rưởi người là con số của họ ngày nay. Nếu Mahavira đã chuyển đạo cho một đôi hai nghìn năm trăm năm trước đây, thì đôi đó đã tạo ra được ba triệu rưởi người vào thời nay!
Cho nên bạn có thể hiểu rằng Mahavira không thể thuyết phục nổi nhiều người. Ông ấy đã nêu ra cách thức gian nan đến mức chỉ vài người phiêu lưu yêu mến điều không thể được mới trở nên quan tâm tới ông ấy. Phật và Mahavira là người đồng đại. Con đường của Phật êm đềm hơn, nhân bản hơn; Mahavira tuyệt đối khô khan, rất nghiêm khắc. Con đường của Phật đi qua khu vườn; Mahavira chọn đi qua sa mạc nơi thậm chí nước uống cũng sẽ không có sẵn. Nhưng đấy chỉ là những cá tính khác nhau, duy nhất...
Maneesha này, bạn không cần cố gắng một cách không cần thiết để tìm ra nơi nào bạn đã tới. Bạn đã bị đau nửa đầu rồi, bạn có muốn đau nữa không? Maneesha đáng thương phải chịu chứng đau nửa đầu. Tôi chịu chứng đau nửa đầu gần mười lăm năm nay, cho nên tôi biết nó nghĩa là gì. Gần như là đầu bạn bị chẻ ra làm đôi. Bạn sẽ muốn đập đầu mình vào tường.
Nhưng một sự việc kì lạ đã xảy ra...
Tôi đã ở Jalgaon, rất gần đây, và nó là một trong những chỗ nóng nhất trong mùa hè. Tôi vừa mới tới đó, lúc ấy phải là hai giờ chiều, và tôi mệt mỏi thế và bị đau nửa đầu. Cho nên tôi bảo ông chủ của tôi rằng trước hết tôi muốn tắm.
Tôi vào phòng tắm của ông ấy, và họ có vòi nước lắp sai kiểu. Tôi cứ tưởng đấy là nước lạnh nhưng nó lại là nước nóng, và tôi bật nó lên hết cỡ, lên đầu tôi. Và rồi tôi nhẩy bổ ra - bởi vì nó không phải là nước lạnh, nó là nước hoàn toàn nóng! Nhưng trong cú nhẩy đó tôi quên phứt mất chứng đau nửa đầu. Kể từ đó trở đi nó không quay lại nữa. Điều gì đã xảy ra tôi chẳng biết; tôi đơn giản quên mất, cú sốc quá lớn. Ngày đó tôi hiểu câu ngạn ngữ khôn ngoan, rằng nếu bạn có rắc rối nhỏ thì cách duy nhất để chữa nó là tìm ra rắc rối lớn hơn. Thế thì bạn sẽ quên mất nó.
Ngày đó tôi hiểu tại sao Mulla Nasruddin lại hay đi đôi giầy nhỏ hơn một cỡ. Người chủ tiệm giày cứ hỏi anh ta mãi, "Sao anh phải chịu đau thế? Anh bao giờ cũng tới một cách khập khiễng, và rồi cứ hỏi giầy cỡ không dành cho anh - nó là giầy nhỏ hơn một cỡ. Và cả ngày dài cả thành phố đều biết anh trải qua đau đớn đến đâu. Cứ nghĩ mà xem - giầy nhỏ hơn một cỡ!"
Nasruddin nói, "Ông đâu biết triết lí đằng sau điều đó. Bởi vì chiếc giầy này, không rắc rối, không lo âu nào chạm được tôi cả. Đây là nỗi lo âu đến mức tôi chẳng có gì còn lại ngoại trừ chiếc giầy và chỉ chờ chết. Chẳng cái gì khác thành vấn đề cả. Và thêm vào đó, khi tôi về tới nhà vào buổi tối và tôi cởi giầy ra... nhẹ nhõm làm sao! Ông còn có thể kiếm được sự nhẹ nhõm như thế ở đâu khác được?!"
Đấy gần như điều vẫn đang được làm, một cách không chủ ý, trong chương trình EST. Trong tám tiếng bạn không được vào phòng vệ sinh. Sau hai hay ba giờ sự việc bắt đầu trở nên khó khăn, và rồi tới một khoảnh khắc mà bạn không thể nào chứa nó thêm được nữa. Nhưng bạn đã cam kết với chương trình này và bạn không thể đứng dậy để vào nhà vệ sinh được. Nhà vệ sinh bị khoá lại và mọi người sẽ cười bạn, rằng bạn không đủ dũng cảm. Cho nên mọi người đều cố gắng dũng cảm.
Thế rồi bỗng nhiên ai đó, mặc dầu đã cố gắng, mới nhìn xuống và người đó thấy - người đó đang làm gì vậy? Người đó không muốn làm điều đó, nhưng bây giờ điều đó không còn trong sự kiểm soát của người đó nữa rồi. Bóng đái chỉ có thể chứa một lượng nước nào đó, bây giờ nó tuôn tràn ra. Nhưng nó đem lại sự nhẹ nhõm lớn thế. Và một khi một người làm điều đó, thì mọi người khác cũng làm điều đó. Và họ nói với bạn mình, "Đấy là cái gì đó đáng kinh nghiệm - sự nhẹ nhõm! Chúng tôi chưa bao giờ biết tới sự nhẹ nhõm như vậy."
Cho nên Maneesha, không cần biết tới những loại nhẹ nhõm như vậy. Cách đơn giản hơn có sẵn đấy, và tôi thiên về cái đơn giản và cái hiển nhiên. Tìm ra nơi bạn đang hiện hữu: đó là điểm nơi bạn đã bắt đầu đi ra và là nơi bạn phải quay lại.
Cội nguồn nguyên thuỷ của bạn cũng là mục đích tối thượng của bạn.
Bây giờ là lúc cho Sardar Gurudayal Singh.
Sardar Gurudayal Singh đáng thương phải đợi lâu thế và phải kìm mình. Tôi đã biết anh ấy trong ba mươi nhăm năm nay. Anh ấy sẽ trở nên chứng ngộ vào bất kì ngày nào, nhưng chỉ bởi vì những chuyện cười này... anh ấy là người nghiện chuyện cười. Anh ấy nghĩ, "Nếu mình trở thàn chứng ngộ, thế thì chuyện cười ngày mai sẽ ra sao? Cho nên hoãn lại đã; chứng ngộ không phải là cái gì bạn sẽ bị mất đi. Bất kì ngày nào bạn cũng có thể trở nên chứng ngộ, nhưng trong khi đó cứ tận hưởng chuyện cười trước cái đã."
Bà Wimple và cậu con trai nhỏ của bà ấy lên xe bus. Bà ấy trả tiền vé và bước sang lối đi giữa của xe bus, dắt Willie trong tay.
"Bà đợi chút xíu, thưa bà," người soát vé nói. "Bà sẽ phải trả tiền vé cho cậu nhỏ này nữa."
"Nhưng nó mới ba tuổi thôi," bà Wimple phản đối.
"Này nhé," người soát vé đáp, "với tôi nó trông như bẩy tuổi rồi."
"Nhưng nó không thể thế được!" bà Wimple kêu lên. "Tôi mới lấy chồng được bốn năm."
"Này thưa bà," người soát vé đáp, "Tôi chỉ cần tiền của bà thôi, không cần lời thú tội đâu nhé!"
Có một tai nạn tồi tệ tại nhà thương điên London, khi một bạn tù ngã xuống giếng.
Loony Larry thấy tình huống này và bỗng nhiên, trước sự kinh ngạc của mọi người, tự thả mình xuống nước ở đầu sợi dây thừng. Sau một nỗ lực không thể tin được, Loony Larry xoay xở kéo anh bạn tù kia lên.
Phương tiện đại chúng biết tin về biến cố này, và tổ tin tức của Kênh bốn chẳng mấy chốc đã có mặt ở nhà thương điên để phỏng vấn Loony Larry, người anh hùng.
"Đó là hành động nổi bật của lòng dũng cảm và từ bi của con người," Walter Wicker, phóng viên truyền hình, nói vào microphone.
"Rất cám ơn các vị," Loony Larry đáp, nhe răng ra cười một cách ngượng ngùng.
"Và anh có thể cho chúng tôi biết," Walter tiếp tục, "ngay bây giờ người mà anh vừa cứu ở đâu không?"
"Ô!" Larry nói, chỉ lên cột cờ. "Tôi vừa mới treo anh ta lên cho khô!"
"Lạy trời!" bác sĩ Snooze, nhà thôi miên, nói với bệnh nhân mới tới của mình, Herman. "Anh trông khủng khiếp thế. Chuyện gì xảy ra với anh vậy?"
"Thế này, bác sĩ," Herman giải thích, vừa nằm ườn ra trên ghế tràng kỉ. "Em vừa mới lấy vợ và vợ em Suzie đẹp lộng lẫy tới mức chúng em làm tình năm lần mọi đêm! Và em chưa bao giờ ngủ được cả."
"Tôi biết rồi!" Snooze nói. "Nghe cho rõ đây, tôi sẽ chỉ cho anh cách thôi miên mình để anh có thể đi ngủ ngay trong đêm.
"Khi anh lên giường, anh nằm dài ra và bảo từng bộ phận thân thể anh đi ngủ, lần lượt từng thứ một."
"Cám ơn bác sĩ," Herman nói, "Em sẽ thử điều đó." Và anh ta loạng choạng về nhà.
Đêm đó, sau bữa ăn tối thịnh soạn, Herman vào phòng ngủ, bỏ Suzie làm chuyện rửa bát. Herman chui xuống dưới khăn trải giường và bắt đầu tự thôi miên mình.
"Ngón chân!" Herman hạ lệnh, "đi ngủ!"
"Bàn chân!" Herman ra lệnh, "đi ngủ!"
"Cẳng chân!" Herman chỉ huy, "đi ngủ!"
"Thân thể!" Herman vừa nói vừa ngáp, "đi ngủ!"
"Đầu!" Herman thở dài, "đi ngủ!"
Vừa lúc đó cửa mở ra và Suzie lướt vào trong phòng ngủ mặc bộ đồ ngủ mỏng tang thấy rõ bên trong.
Một mắt Herman mở ra, và dần dần bị cuốn hút theo người đàn bà đẹp tuyệt trần đang trèo vào giường.
"Nhanh lên," anh ta hô to. "Mọi người thức dậy!"
Nivedano...
(tiếng trống)
(nói lắp bắp)
(tiếng trống)
Im lặng. Nhắm mắt lại, cảm thấy thân thể hoàn toàn đông cứng.
Bây giờ nhìn vào bên trong với toàn bộ tâm thức của bạn, với sự khẩn thiết, dường như đây là khoảnh khắc cuối của cuộc sống của bạn.
Đi ngày một sâu hơn - đi như mũi giáo.
Bạn sẽ đạt tới trung tâm mà không thất bại.
Trung tâm của bản thể bạn cũng là trung tâm của sự tồn tại.
Biết bao nhiêu hoa hồng nở, biết bao nhiêu cái đẹp, duyên dáng thế và huy hoàng thế. Vui mừng trong khoảnh khắc may mắn này đi.
Thế giới đã quên mất ngôn ngữ này và con đường vàng dẫn bạn tới kho báu riêng của mình.
Chân lí là ở đây, cái thiện là ở đây, cái đẹp là ở đây.
Từ cội nguồn này mọi thứ nảy sinh và mọi thứ quay trở lại cội nguồn này.
Đây là cội nguồn vĩnh hằng của sự tồn tại.
Chỉ một mùi vị nhỏ của nó và bạn không còn là cùng con người đó nữa. Bạn bắt đầu trở thành phật.
Để làm cho điều đó rõ ràng hơn,
Nivedano...
(tiếng trống)
Thảnh thơi. Buông bỏ thân thể và tâm trí.
Bạn không là cả hai cái đó, bạn chỉ là nhân chứng.
Việc chứng kiến này là chính chìa khoá vàng,
Chìa khoá chính
mở ra mọi bí ẩn của sự tồn tại.
Bạn cảm thấy phật thật sâu sắc, thật thân thiết nhất có thể được.
Phật là cái tên khác của quyền năng chứng kiến của bạn,
và bạn phải sống nó cả hai mươi bốn tiếng,
trong mọi hoạt động của mình.
duyên dáng, nhận biết,
hành xử như cách Phật đã hành xử.
Luôn luôn tự nhắc nhở mình trong cả ngày
rằng bạn thuộc vào điều siêu việt, rằng bạn không phải là một phần của sự tồn tại tầm thường.
Nhà bạn là ở cái vĩnh hằng, ở điều linh thiêng.
Tối nay đẹp trong chính nó.
Nhưng sự hiện diện của mười nghìn chư phật đang chứng kiến cùng nhau đã làm cho nó đặc biệt đẹp.
Trong việc chứng kiến này bạn đã làm tan biến cá nhân bạn.
Tôi có thể thấy chỉ mỗi một đại dương tâm thức không gợn sóng nào. Phòng Phật đã trở thành một tâm thức đại dương.
Đây là điều làm cho một chỗ trở thành linh thiêng.
Khoảnh khắc này bạn ở đỉnh cao nhất của
tâm thức, của niềm vui, của phúc lành. Chẳng mấy chốc bạn sẽ được gọi quay lại. Bắt đầu thu lấy mọi hoa và hương thơm. Khi bạn quay lại, quay lại như phật.
Nivedano...
(tiếng trống)
quay lại, nhưng tự nhắc mình về cách thức phật sẽ tới - với duyên dáng, với im lặng, với an bình.
ngồi lại vài phút chỉ để hồi tưởng lại nơi bạn đã ở, không gian ấy, con đường vàng ấy.
Điều này sẽ chuẩn bị bạn cho tiếng gầm của sư tử.
Phật đã nói rằng con người, khi người đó trở nên chứng ngộ, phát ra tiếng gầm của sư tử. Loạt bài này mà chúng ta bắt đầu ngày hôm nay có tên là Joshu: tiếng gầm của sư tử.
Bạn nhớ tới cái đẹp của sư tử,
như sức mạnh vô biên, như tính một mình vĩ đại.
Khoảnh khắc bạn gầm,
mọi thung lũng sẽ âm vang tiếng đó.
Mọi trái tim trống rỗng sẽ vang vọng tiếng đó.
Một phật có thể làm lẩy cò hàng nghìn chư phật trên thế giới. Điều này sẽ là thông điệp của bạn.
Với một thế giới đang chết, bạn là niềm hi vọng cuối cùng.
Được chứ, Maneesha?
Vâng, thưa Thầy kính yêu.

0 Đánh giá

Ads Belove Post