Chương 46. Cách thức mật tông để tự do khỏi ham muốn

Chương 46. Cách thức mật tông để tự do khỏi ham muốn

Price:

Read more

Vigyan Bhairav Mật Tông Tập 3 - Osho

Sách về các Bí mật: Bình luận mới

Chương 46. Cách thức mật tông để tự do khỏi ham muốn

Câu hỏi thứ nhất:

"Thầy đã nói hôm qua rằng động cơ hướng tới giải thoát hay samadhi cũng là căng thẳng và rào chắn, nhưng chẳng phải đúng là nó không phải là ham muốn mà là hứng khởi - khao khát thực chất của con người đó sao?"

Bạn phải hiểu ham muốn là gì, và tôn giáo đã làm bạn lẫn lộn nhiều về điều đó. Nếu bạn ham muốn cái gì đó của thế giới, họ gọi điều đó là ham muốn. Nếu bạn ham muốn cái gì đó của thế giới kia, họ gọi nó bằng cái tên khác. Điều này là ngớ ngẩn. Ham muốn là ham muốn! Không có khác biệt về đối thể của ham muốn là gì. Đối thể có thể là bất kì cái gì - của thế giới này, vật chất, hay của thế giới khác, tâm linh - nhưng việc ham muốn vẫn còn là một điều.

Mọi ham muốn đều là lệ thuộc. Ngay cả bạn ham muốn Thượng đế, nó là lệ thuộc; ngay cả bạn ham muốn giải thoát, nó là lệ thuộc. Và giải thoát không thể xảy ra chừng nào việc ham muốn này còn chưa mất toàn bộ. Cho nên nhớ, bạn không thể ham muốn giải thoát, điều đó là không thể được; điều đó là mâu thuẫn. Bạn có thể trở thành vô ham muốn, và thế thì giải thoát xảy ra. Nhưng điều đó không phải là kết quả của ham muốn. Thay vì thế, nó là hệ quả của vô ham muốn.

Cho nên cố hiểu ham muốn là gì đi. Ham muốn nghĩa là ngay bây giờ bạn không đồng ý, bạn không thoải mái. Chính khoảnh khắc này bạn không thoải mái với bản thân bạn, và cái gì đó khác trong tương lai, nếu được hoàn thành, sẽ đem bạn tới an bình. Việc hoàn thành này bao giờ cũng trong tương lai; nó không bao giờ ở đây và bây giờ. Căng thẳng này của tâm trí hướng tương lai là ham muốn. Ham muốn nghĩa là bạn không trong khoảnh khắc hiện tại, và mọi cái đang có đó chỉ là khoảnh khắc hiện tại. Bạn ở đâu đó trong tương lai, và tương lai không hiện hữu. Nó không bao giờ hiện hữu, nó sẽ không bao giờ hiện hữu. Mọi cái đang hiện hữu, bao giờ cũng là hiện tại - khoảnh khắc này.

Phóng chiếu này của sự hoàn thành của bạn vào đâu đó trong tương lai là ham muốn. Cho nên sự hoàn thành tương lai là gì, là không liên quan. Nó có thể là vương quốc của Thượng đế, cõi trời, niết bàn, nó có thể là bất kì cái gì, nhưng nếu nó ở trong tương lai, nó là ham muốn. Và bạn không thể ham muốn trong hiện tại được, nhớ lấy; điều đó là không thể được. Trong hiện tại bạn chỉ có thể hiện hữu, bạn không thể ham muốn. Làm sao bạn có thể ham muốn trong hiện tại được?

Ham muốn dẫn vào tương lai, vào hoang tưởng, mơ. Đó là lí do tại sao nhiều nhấn mạnh thế bởi Phật vào vô ham muốn - vì chỉ trong vô ham muốn bạn đi vào trong thực tại. Với ham muốn bạn đi vào trong mơ. Tương lai là mơ, và khi bạn phóng chiếu vào trong tương lai bạn sẽ bị thất vọng. Bạn đang phá huỷ thực tại ngay bây giờ vì mơ tương lai, và thói quen này của tâm trí sẽ vẫn còn với bạn. Nó đang được làm mạnh thêm mọi ngày. Cho nên khi tương lai của bạn tới nó sẽ tới dưới dạng của hiện tại, và tâm trí bạn sẽ lại đi tới tương lai khác nào đó. Cho dù bạn có thể đạt tới Thượng đế, bạn sẽ không được thoả mãn. Cách bạn hiện hữu, điều đó là không thể được. Ngay cả trong sự hiện diện của điều thiêng liêng, bạn sẽ phải đi xa vào trong tương lai.

Tâm trí bạn bao giờ cũng đi vào trong tương lai. Chuyển động này của tâm trí vào tương lai là ham muốn. Ham muốn không liên quan tới bất kì đối thể nào, không liên quan tới liệu bạn ham muốn dục hay bạn ham muốn thiền - điều đó không tạo ra khác biệt. Việc ham muốn là vấn đề - rằng bạn ham muốn. Nó ngụ ý bạn không ở đây. Nó ngụ ý bạn không trong khoảnh khắc thực, và khoảnh khắc thực là cánh cửa duy nhất vào trong sự tồn tại. Quá khứ và tương lai không phải là những cánh cửa, chúng là tường.

Cho nên tôi không thể gọi bất kì ham muốn nào là tâm linh. Ham muốn như vậy là trần tục. Ham muốn là thế gian. Không có ham muốn tâm linh; không thể có được. Điều đó là thủ đoạn của tâm trí, sự lừa dối. Bạn không muốn bỏ việc ham muốn, cho nên bạn đổi đối thể. Đầu tiên bạn đã ham muốn của cải, danh vọng, quyền lực. Bây giờ bạn nói bạn không ham muốn và rằng những thứ này là những thứ trần tục. Bạn kết án chúng, và những người ham muốn chúng bị kết án trong con mắt của bạn. Bây giờ bạn ham muốn Thượng đế, vương quốc của Thượng đế, niết bàn, moksha, cái vĩnh hằng, satchitananda, brahman. Bây giờ bạn ham muốn những thứ này, và bạn cảm thấy rất tuyệt. Bạn nghĩ bạn được biến đổi, nhưng bạn đã không làm bất kì cái gì. Bạn vẫn còn là cùng người cũ.

Bạn chỉ giở thủ đoạn với bản thân bạn, và bây giờ bạn ở trong đống lộn xộn lớn hơn vì bạn nghĩ rằng đây không phải là việc ham muốn. Bạn vẫn còn là người cũ. Tâm trí vẫn còn như cũ; vận hành của tâm trí vẫn còn như cũ. Bạn vẫn chưa ở đây. Đối thể của ham muốn đã thay đổi, nhưng việc theo đuổi, việc mơ, vẫn còn, và việc mơ là ham muốn - không phải đối thể.

Cho nên cố hiểu tôi đi. Tôi nói rằng mọi ham muốn là trần tục vì ham muốn là trần tục. Cho nên vấn đề không phải là thay đổi ham muốn, vấn đề không phải là thay đổi đối thể. Vấn đề là chuyển hoá, là cách mạng từ ham muốn sang vô ham muốn; từ ham muốn sang vô ham muốn, không từ ham muốn cũ sang ham muốn mới, từ ham muốn trần tục sang ham muốn thế giới khác, từ ham muốn vật chất sang ham muốn tâm linh - không! Từ ham muốn sang vô ham muốn là cách mạng!

Nhưng làm sao chuyển từ ham muốn sang vô ham muốn? Bạn chỉ có thể chuyển được nếu có ham muốn nào đó. Nếu có động cơ lợi ích nào đó, tham nào đó, cái lợi nào đó có đó, chỉ thế thì bạn mới có thể chuyển từ ham muốn sang vô ham muốn. Nhưng thế thì bạn lại không chuyển chút nào. Tôi nói rằng với vô ham muốn bạn sẽ đạt tới phúc lạc vĩnh hằng. Điều này là đúng - rằng với vô ham muốn phúc lạc vĩnh hằng xảy ra - nhưng nếu tôi nó với bạn rằng với vô ham muốn bạn sẽ thu được hạnh phúc vĩnh hằng, bạn sẽ làm nó thành đối thể của ham muốn và thế thì bạn sẽ bỏ lỡ vấn đề hoàn toàn.

Nó không phải là kết quả, nó là hệ quả của việc hiểu sâu. Cho nên cố hiểu rằng với ham muốn, có khổ, và đừng nghĩ rằng bạn đã biết nó. Bạn không biết; bằng không làm sao bạn có thể đi vào trong ham muốn được? Bạn chưa trở nên nhận biết rằng ham muốn là khổ, ham muốn là địa ngục. Nhận biết đi. Khi bạn ham muốn cái gì đó, nhận biết đi. Thế rồi đi cùng với ham muốn này trong tỉnh táo đầy đủ, và thế thì bạn sẽ đạt tới địa ngục.

Mọi ham muốn đều dẫn tới khổ, dù được hoàn thành hay không. Nếu được hoàn thành, nó dẫn tới sớm hơn; không được hoàn thành nó cần thời gian - nhưng mọi ham muốn đều dẫn tới khổ. Tỉnh táo về toàn thể quá trình này, và đi cùng nó. Không có vội vàng vì không cái gì có thể được làm trong vội vàng, và trưởng thành tâm linh là không thể được trong vội vàng. Đi chậm, kiên nhẫn. Quan sát mọi ham muốn và thế rồi quan sát cách mọi ham muốn trở thành cánh cửa tới địa ngục. Nếu bạn có tính quan sát, sớm hay muộn bạn sẽ nhận ra rằng việc ham muốn là địa ngục. Khoảnh khắc việc nhận ra đó xảy ra, sẽ không có ham muốn. Đột nhiên ham muốn sẽ biến mất, và bạn sẽ ở trong trạng thái vô ham muốn. Tôi không nói việc không ham muốn, tôi đơn giản nói “vô ham muốn.”

Bạn không thể thực hành được nó, nhớ lấy; chỉ ham muốn có thể được thực hành. Làm sao bạn có thể thực hành vô ham muốn được? Bạn không thể thực hành được nó, bạn chỉ có thể thực hành ham muốn. Nhưng nếu bạn tỉnh táo, bạn sẽ trở nên nhận biết rằng chúng dẫn tới khổ. Và khi từng ham muốn đều dẫn tới khổ, khi điều này trở thành việc nhận ra cho bạn - không đơn thuần là ý kiến và tri thức, mà là sự kiện được nhận ra - việc ham muốn biến mất, nó trở thành không thể được. Làm sao bạn có thể đưa bản thân bạn vào khổ được? Bạn bao giờ cũng "đưa bản thân bạn tới hạnh phúc" - suy nghĩ rằng bạn hạnh phúc - và bao giờ cũng đi vào trong khổ. Điều này đã từng xảy ra trong hết kiếp nọ tới kiếp kia. Bạn bao giờ cũng nghĩ cái này hay cái kia là cánh cửa của cõi trời và khi bạn đã đi vào bạn bao giờ cũng nhận ra rằng đây là địa ngục. Và điều này đã từng là vậy không có ngoại lệ nào; nó bao giờ cũng là hoàn cảnh.

Đi cùng với lưu tâm trong mọi ham muốn, và cho phép mọi ham muốn dẫn bạn tới khổ. Thế thì, đột nhiên, một ngày nào đó trưởng thành sẽ xảy ra cho bạn, việc chín muồi này sẽ xảy ra cho bạn: bạn sẽ nhận ra rằng mọi ham muốn đều là khổ.

Khoảnh khắc bạn nhận ra nó, việc ham muốn biến mất. Không có nhu cầu làm bất kì cái gì bây giờ; việc ham muốn đơn giản rơi đi mất, khô héo đi, và bạn ở vào trạng thái vô ham muốn. Trong vô ham muốn đó niết bàn hiện hữu, cái hoàn hảo, phúc lạc tuyệt đối hiện hữu. Bạn có thể gọi nó là Thượng đế, vương quốc của Thượng đế hay bất kì cái gì bạn chọn gọi nó, nhưng nhớ cho rõ rằng nó không phải là kết quả của việc ham muốn của bạn. Nó là hệ quả của việc vô ham muốn, và việc vô ham muốn không thể được thực hành.

Những người “thực hành” vô ham muốn, họ đang tự lừa bản thân mình. Có nhiều người trên khắp thế giới - bhikkhus, sannyasins - người thực hành việc vô ham muốn. Bạn không thể thực hành được việc vô ham muốn; không thứ phủ định nào có thể được thực hành. Bên dưới họ vẫn đang ham muốn, họ đang khao khát Thượng đế, an bình mà sẽ xảy ra, phúc lạc đang chờ đợi họ ở đâu đó trong tương lai bên ngoài chết. Họ đang ham muốn, và họ chỉ gọi việc ham muốn của họ là "ham muốn tâm linh."

Bạn có thể tự lừa dối bản thân bạn rất dễ dàng. Lời rất có tính lừa dối và bạn có thể hợp lí hoá. Bạn gọi chất độc là "cao lương mĩ vị," và khi bạn gọi nó là cao lương mĩ vị, nó dường như là cao lương mĩ vị. Lời gây thôi miên; đó là một điều. Nhưng việc cảm này, việc nhận ra này rằng ham muốn là khổ, phải là của bạn.

Mary Stevens đã viết ở đâu đó rằng bà ấy đã tới thăm nhà người bạn, và con gái của bạn bà ấy bị mù. Mary Stevens rất phân vân vì cô gái này nói, "Bác ấy xấu, cháu không thích bác ấy"; và "Mầu sắc của bộ trang phục này là đẹp."

Vì cô bé mù, Mary Stevens hỏi, "Làm sao cháu cảm thấy rằng ai đó là xấu và rằng mầu sắc là đẹp?"

Cô bé nói, "Chị cháu nói điều này cho cháu." Đây là tri thức.

Phật đã nói rằng ham muốn là khổ và bạn liên tục lặp lại. Đây là tri thức. Bạn đang ham muốn, và bạn chưa bao giờ thấy rằng ham muốn là khổ. Bạn đã đơn giản nghe Phật. Điều này sẽ không có tác dụng. Bạn đơn giản làm phí hoài cuộc đời và cơ hội của bạn. Kinh nghiệm riêng của bạn có thể làm thay đổi bạn; không cái gì khác làm thay đổi. Tri thức không thể được vay mượn. Nếu được vay mượn, nó chỉ là giả. Nó có vẻ giống tri thức, nhưng nó không là tri thức. Nhưng tại sao chúng ta theo Phật hay Jesus - tại sao? Vì tham của chúng ta. Chúng ta nhìn vào mắt Phật, và chúng an bình tới mức tham nảy sinh, ham muốn nảy sinh về làm sao đạt tới điều này. Phật là phúc lạc thế - mọi khoảnh khắc đều trong cực lạc.

Ham muốn nảy sinh để làm sao là giống như Phật. Chúng ta cũng ham muốn trạng thái như vậy.

Thế rồi chúng ta liên tục hỏi làm sao Phật đã đạt tới được điều này, làm sao nó xảy ra. Cái "làm sao" này tạo ra nhiều vấn đề vì thế thì Phật sẽ nói rằng trong “vô ham muốn” nó xảy ra. Và ông ấy đúng, nó đã xảy ra trong vô ham muốn. Nhưng khi chúng ta nghe thấy rằng trong vô ham muốn nó xảy ra, chúng ta bắt đầu thực hành vô ham muốn, chúng ta bắt đầu bỏ ham muốn, và toàn thể nỗ lực là ham muốn để là giống Phật.

Phật đã không cố là giống bất kì người nào khác; ông ấy đã không đòi hỏi phải là vị phật. Ông ấy đã đơn giản cố hiểu khổ riêng của ông ấy - và việc hiểu càng bừng lên trong ông ấy, khổ càng biến mất. Thế rồi một ngày ông ấy đi tới hiểu ra rằng ham muốn là chất độc. Nếu bạn có ham muốn bạn đã rơi thành nạn nhân; bây giờ không có khả năng nào cho bạn bao giờ được hạnh phúc. Bạn chỉ có thể hi vọng - có hi vọng và thất vọng, thế thì càng nhiều hi vọng và càng nhiều thất vọng: đây sẽ là vòng tròn của bạn. Và khi bạn trở thành thất vọng nhiều hơn, bạn lại hi vọng nhiều hơn, vì đó là an ủi duy nhất. Bạn liên tục đi vào tương lai vì trong hiện tại bạn bao giờ cũng có thất vọng, và thất vọng tới vì quá khứ của bạn.

Trong quá khứ, hiện tại này là tương lai, và bạn đã hi vọng về nó. Bây giờ nó là thất vọng. Thế rồi bạn lại hi vọng về tương lai, và khi nó sẽ trở thành hiện tại bạn sẽ lại trở nên bị thất vọng. Thế thì bạn sẽ lại hi vọng. Thế thì lại nhiều thất vọng hơn, nhiều hi vọng hơn, và với nhiều hi vọng hơn, lại vẫn nhiều thất vọng hơn. Đây là cái vòng luẩn quẩn. Đây là điều bánh xe sansara là gì.

Nhưng không phật nào có thể trao cho bạn mắt riêng của ông ấy. Và điều tốt là không thể trao chúng cho bạn; bằng không bạn bao giờ cũng sẽ vẫn còn là giả, vĩnh hằng. Thế thì bạn sẽ không bao giờ trở thành đích thực. Khổ là tốt vì chỉ qua khổ bạn trở thành đích thực và thực. Cho nên điều đầu tiên: đi cùng ham muốn của bạn để cho bạn có thể hiểu chúng thực sự là gì. Trải nghiệm bất kì khổ nào được ẩn kín ở đó. Để nó được lộ ra cho bạn. Duy nhất điều đó là khổ hạnh - duy nhất điều đó là tapascharya.

Naropa đã nói rằng nếu bạn có thể tỉnh táo mọi ham muốn đều dẫn bạn tới niết bàn, và đây là nghĩa, vì nếu bạn tỉnh táo, bạn biết rằng mọi ham muốn là khổ. Và khi bạn đã tìm mọi ngóc ngách của việc ham muốn, đột nhiên bạn dừng lại. Trong việc dừng đó là việc xảy ra, và nó bao giờ cũng có đó. Việc xảy ra đó bao giờ cũng chờ đợi bạn, chỉ đợi để gặp bạn trong hiện tại. Nhưng bạn không bao giờ ở trong hiện tại, bạn bao giờ cũng mơ. Thực tại nâng đỡ bạn. Bạn đang sống động vì cái thực; bạn tồn tại vì cái thực. Nhưng bạn liên tục đi vào cái không thực. Cái không thực là rất thôi miên.

Tôi đã nghe một chuyện cười Do Thái. Hai người bạn cũ gặp gỡ sau nhiều, nhiều năm. Thế rồi một người bạn nói với người kia, "Tôi đã không gặp ông suốt hai mươi nhăm năm. Con trai ông thế nào, cậu con trai Harry của ông?"

Người kia nói, "Có một con trai; nó là nhà thơ lớn. Trên khắp đất này mọi người đều nghe tiếng nói của nó, bài ca của nó được mọi người hát, và những người biết thơ ca đều nói rằng sớm hay muộn nó sẽ trở thành người được giải thưởng Nobel."

Người bạn kia nói, "Tuyệt vời! Và nói cho tôi về cậu con trai thứ hai của ông, Benny. Nó thế nào?"

Người bạn này nói, "Tôi hạnh phúc thế về đứa con trai thứ hai của tôi. Nó là nhà lãnh đạo, nhà lãnh đạo chính trị lớn. Hàng nghìn hàng nghìn người theo nó, và tôi chắc rằng sớm hay muộn nó sẽ là thủ tướng của mảnh đất này."

Thế rồi người bạn này nói, "Ôi chao! Ông may mắn thế! Thế đứa con trai thứ ba của ông Izzie thì sao?"

Người bố trở nên rất buồn và nói, "Izzie à? Nó vẫn là Izzie. Nó là thợ may. Nhưng tôi bảo ông rằng nếu mà không có Izzie chúng tôi chắc tất cả đã chết đói."

Nhưng người bố này buồn vì Izzie chỉ là thợ may. Và nhà thơ và chính khách lớn, nhà lãnh đạo lớn - họ là mơ. Izzie là thực tại - thợ may. "Nhưng nếu không có Izzie, chúng tôi chắc tất cả đã chết đói," ông ấy nói.

Bạn không thể tồn tại nếu như nó không phải là khoảnh khắc này. Cái đó là thực. Nhưng bạn không bao giờ hạnh phúc về điều đó. Bạn hạnh phúc trong mơ của bạn về tương lai, về người được giải thưởng Nobel, về là thủ tướng. Ngay bây giờ, "Izzie chỉ là thợ may." Thực tại của bạn là chỗ bạn được tiếp đất; mơ của bạn không phải là mảnh đất của bạn. Chúng là giả. Chấp nhận thực tại của bạn trong khoảnh khắc hiện tại đi. Đương đầu với nó, đối diện với nó dù nó là bất kì cái, và không cho phép tâm trí đi vào trong tương lai. Tương lai là ham muốn. Nếu bạn có thể ở đây và bây giờ, bạn là phật. Nếu bạn không thể ở đây và bây giờ, thế thì mọi thứ chỉ là chất liệu mơ.

Và bạn sẽ phải quay lại vì mơ không thể dẫn bạn tới bất kì chỗ nào. Chúng chỉ có thể dẫn bạn tới hi vọng và thất vọng, nhưng không cái gì thực xảy ra qua chúng. Nhưng nhớ quan điểm của tôi rằng bạn không thể bắt chước được. Bạn sẽ phải trải qua khổ. Khổ là con đường. Nó thanh lọc bạn, nó làm cho bạn tỉnh táo, nó làm cho bạn nhận biết. Bạn càng nhận biết, bạn càng ít bị chất đầy ham muốn. Nếu bạn nhận biết hoàn hảo, vô ham muốn xảy ra, và thiền ngụ ý không gì khác hơn là nhận biết hoàn hảo.

Câu hỏi thứ hai:

"Xin thầy giải thích làm sao có thể có chuyện người ta có thể được biến đổi về mặt tâm linh bằng việc là toàn bộ trong hành động mà đó là từ giận, hận và bạo hành."

Vâng, bạn có thể được biến đổi toàn bộ qua giận, qua hận, qua bạo hành. Và không có cách khác - vì bạn tồn tại trong bạo hành, trong giận, trong tham, trong đam mê. Từ đâu mà bạn tồn tại, chỉ từ đó con đường bắt đầu. Tôi sẽ không bảo bạn tạo ra vô tham chống lại tham của bạn; tôi sẽ bảo bạn là tham một cách toàn bộ, nhưng với tâm trí tỉnh táo đầy đủ - là bạo hành, là giận, nhưng là toàn bộ để cho bạn khổ một cách toàn bộ, để cho bạn có thể cảm thấy toàn thể chất độc của nó. Bạn phải trải qua ngọn lửa này. Không người nào khác có thể trải qua hộ hạn; không người uỷ quyền nào là có thể. Bạn sẽ phải trải qua nó, và bạn bao giờ cũng nghĩ rằng người nào đó khác sẽ làm điều đó.

Người Ki tô giáo liên tục nghĩ rằng qua Jesus có cứu rỗi. Điều đó vẫn chưa xảy ra. Thế giới vẫn còn như cũ. Hai nghìn năm đã trôi qua từ khi Jesus bị đóng đinh, nhưng chúng ta liên tục hi vọng rằng ai đó khác sẽ khổ và chúng ta sẽ đạt tới phúc lạc. Không! Mọi người đều phải mang cây chữ thập của riêng mình. Jesus đã bị đóng đinh; ông ấy đã đạt tới mục đích. Bạn không thể đạt tới được. Bản thân bạn sẽ phải trải qua việc đóng đinh đó. Và đây là việc đóng đinh - rằng giận có đó, đam mê có đó, bạo hành có đó, tham có đó, ghen có đó.

Bạn đang làm gì với chúng? Xã hội dạy tạo ra phản cực. Tham có đó, cho nên đè nén nó và tạo ra tâm trí không tham. Giận có đó, cho nên đè nén nó. Không giận. Đẩy năng lượng này ra sau và mỉm cười. Cái gì xảy ra? Giận liên tục được tích tụ bên trong, và bạn liên tục trở nên ngày càng giận hơn, vì năng lượng ngày càng được tích tụ bên trong với giận - bị đè nén. Nó trở thành cái kho dự trữ vô thức, và chống lại giận này bạn liên tục mỉm cười. Nụ cười đó trở thành giả, vì trong khi giận đang đập bên trong làm sao bạn có thể mỉm cười được? Bạn có thể mỉm cười, nhưng thế thì nó sẽ chỉ là thứ giả.

Cho nên bạn bị chia làm đôi - cười giả và giận thực. Cười giả trở thành nhân cách của bạn và giận thực vẫn còn là hồn bạn. Bạn bị chia ra chống lại bản thân bạn, và tranh đấu thường xuyên sẽ có đó. Và bạn không thể hạnh phúc với cười giả. Không người nào khác bị lừa. Bạn không thể hạnh phúc với giận thực ẩn đằng sau bao giờ cũng cố bước ra. Cười giả là giận thực - đây là tình huống. Mọi cái là tốt đều là giả và mọi cái là xấu là thực. Cái thực bạn mang bên trong và cái giả bạn trưng ra ngoài. Đây là tinh thần phân liệt, và mọi người đều đã trở nên bị tinh thần phân liệt, bị phân chia - không chỉ bị phân chia, mà còn thường xuyên tranh đấu bên trong bản thân người đó. Toàn thể cuộc sống và năng lượng bị phí hoài và tiêu tán trong tranh đấu này. Và tranh đấu là ngu xuẩn, nhưng điều này đang xảy ra.

Điều tôi đang gợi ý là, không tạo ra bất kì cái giả quanh bạn. Cái giả sẽ không bao giờ dẫn bạn tới cái thực; cái giả sẽ dẫn bạn tới nhiều cái giả hơn. Đừng làm cái giả, và cho phép cái thực diễn đạt toàn bộ. Khi tôi nói điều này bạn có thể trở nên hoảng sợ, vì bạo hành có đó và bạn có thể muốn giết ai đó. Vậy tôi có ngụ ý đi và giết không? Không! Suy ngẫm về điều đó đi. Đóng cửa phòng lại và cho phép bạo hành của bạn. Bạn có thể diễn đạt nó trên chiếc gối, trên bức ảnh, trên bất kì cái gì. Không cần đi và giết ai đó, vì điều đó sẽ không giúp ích. Điều đó sẽ tạo ra nhiều vấn đề hơn và cả chuỗi vấn đề.

Trên chiếc gối, viết ra tên của kẻ thù của bạn hay tên người bạn của bạn - và nhớ, chúng ta giận bạn nhiều hơn giận thù. Cứ để bức ảnh của vợ bạn hay chồng bạn trên gối, và mang bạo hành của bạn ra. Đánh gối, giết gối, và làm bất kì cái gì bạn cảm thấy. Và đừng cảm thấy rằng bạn đang làm điều ngu xuẩn. Đây là điều bạn muốn làm với đối thể thực, và điều đó sẽ là ngu xuẩn hơn. Đừng nghĩ rằng điều này là đần độn. Đây là cách bạn hiện hữu: bạn đần độn, và bạn không thể thay đổi chỉ bằng kìm nén nó. Nhìn vào cái đần độn này: thấy rằng đây là cách bạn hiện hữu. Cho phép bản thân bạn diễn đạt đầy đủ; diễn nó ra. Và nếu bạn có thể là thực, bạn sẽ nhận ra lần đầu tiên giận nào, bạo hành nào bị ẩn kín bên trong bạn. Bạn là núi lửa, và điều này có thể bùng nổ từ bạn vào bất kì khoảnh khắc nào.

Trong bất kì tình huống nào, núi lửa này có thể bùng nổ. Nó bùng nổ mọi ngày. Ai đó giết ai đó, và chỉ một ngày trước đó anh ta đã bình thường như bạn vậy. Không người nào đã bao giờ hoài nghi rằng người đó sẽ là kẻ sát nhân. Không người nào nghi ngờ về bạn, và bạn có nhiều ý nghĩ giết người trong tâm trí. Bạn đã nghĩ, bạn đã lập kế hoạch cho điều đó nhiều lần. Ý tưởng giết ai đó khác hay bản thân bạn đã tới với bạn. Nó đã xảy ra cho bạn nếu bạn không tuyệt đối ngu ngốc. Các nhà tâm lí nói rằng người thông minh nhất nghĩ tới tự tử ít nhất mười lần trong đời mình - ít nhất mười lần! - và mười nghìn lần bạn nghĩ tới giết ai đó. Bạn không bao giờ làm điều đó, đấy là chuyện khác. Nhưng bạn có thể làm điều đó; khả năng này bao giờ cũng có đó.

Làm cho giận của bạn thành hành động toàn bộ trong thiền, và thế rồi xem điều xảy ra. Bạn sẽ cảm thấy nó đang tới từ toàn thân bạn. Nếu bạn cho phép nó, thế thì mọi tế bào của thân thể bạn sẽ ở trong nó. Mọi lỗ chân lông, mọi thớ thịt của thân thể sẽ trở nên bạo hành. Toàn thân bạn sẽ ở trong tình huống điên. Nó sẽ phát điên, nhưng cho phép nó, và không kìm lại. Đi cùng dòng sông, và sau khi cơn lốc qua rồi, lần đầu tiên bạn sẽ cảm thấy một trung tâm sâu bên trong bạn. Bình thản tinh tế sẽ xảy ra. Khi giận đã qua, sẽ không có hối hận vì bạn đã không làm nó cho bất kì người nào. Sẽ không có mặc cảm. Bạn sẽ được nhẹ gánh. Khi giận này được tống ra và im lặng tới, im lặng đó là thực - không bị áp đặt.

Bạn có thể ngồi xuống như phật trong padmasana, trong tư thế yoga. Bạn có thể ép buộc bản thân bạn, nhưng con khỉ bên trong bạn liên tục nhảy. Bây giờ chỉ thân thể là tĩnh tại. Tâm trí còn điên hơn nó đã là vậy trước đây. Bất kì khi nào bạn ngồi để thiền, bạn cảm thấy điều đang xảy ra. Bạn không bao giờ ầm ĩ bên trong khi bạn không thiền, cho nên tại sao nhiều ồn ào thế xảy ra bất kì khi nào bạn thiền? Tại sao tâm trí đi lang thang thế? Tại sao nhiều ý nghĩ thế tới trong đám mây? Chính bởi vì thân thể bạn tĩnh tại, và qua tĩnh tại này của thân thể này bạn có thể cảm thấy tính khỉ của tâm trí nhiều hơn. Tương phản có đó.

Nhưng im lặng bị ép buộc là vô dụng. Hoặc bạn sẽ không thành công trong nó hoặc nếu bạn sẽ thành công bạn sẽ chuyển vào ngủ. Im lặng bị ép buộc, nếu thành công, trở thành ngủ. Nó là tốt khi có liên quan tới ngủ; bằng không nó là vô dụng. Im lặng thực bao giờ cũng xảy ra chỉ khi năng lượng bị dồn nén nào đó được xả ra toàn bộ. Rối loạn hiện hữu vì năng lượng bị dồn nén đó. Năng lượng bị ép buộc đó đã cố bùng nổ, đó là vấn đề, đó là rối loạn bên trong. Khi nó được xả ra, bạn được nhẹ gánh.

Thế thì mọi thớ thịt trong con người bạn được thảnh thơi. Trong thảnh thơi đó bạn có thể nói rằng bạn ở trong trạng thái vô giận. Nó không chống lại giận; nó đơn giản thiếu vắng giận. Nhớ, cái thực bao giờ cũng là sự thiếu vắng, không phải cái đối lập - không là cái đối lập! Nó bao giờ cũng là thiếu vắng - thiếu vắng tham, thiếu vắng dục, thiếu vắng ghen - nhưng trong thiếu vắng đó, thực tại của bạn nở hoa vì bệnh đã mất. Bây giờ khoẻ mạnh bên trong của bạn có thể nở hoa. Và một khi nó bắt đầu nở hoa bạn sẽ không tích tụ giận. Bạn tích tụ giận chỉ bởi vì bạn đang bỏ lỡ bản thân bạn.

Thực sự, bạn không giận bất kì người nào khác, bạn giận bên trong bản thân bạn. Nhưng bạn liên tục phóng chiếu giận đó lên người khác; bằng không bạn sẽ phát điên, cho nên bạn tìm cớ. Thực sự, bạn giận vì bạn đang bỏ lỡ bản thân bạn, bạn đang bỏ lỡ vận mệnh của bạn. Cái mà là có thể cho bạn lại không xảy ra, và đó là lí do tại sao bạn giận. Không cái gì đang xảy ra cho bạn, và thời gian cứ trôi đi. Chết đang tới gần hơn, và bạn vẫn còn không được hoàn thành như bao giờ, và dường như không có khả năng nào để được hoàn thành. Vì điều này, vì bạn không nhận ra tiềm năng của bạn, vì bạn đã không trở thành cái mà bạn có thể trở thành, bạn giận, bạo hành. Và thế rồi bạn liên tục tìm cớ.

Bạn ném giận của bạn lên cái này, lên cái kia. Thực sự, vấn đề không phải là giận, và nếu bạn làm nó thành vấn đề về giận, chẩn đoán của bạn là sai. Vấn đề là việc tự nhận ra. Tại sao người ta bạo hành? Tại sao người ta có tính phá huỷ? Vì người đó đang giận bản thân người đó, giận chính con người của người đó - vì người đó hiện hữu. Và thế rồi người đó cảm thấy chống lại toàn thế giới.

Vị phật im lặng, không bạo hành, không phải bởi vì ông ấy đã thực hành nó, mà vì bây giờ ông ấy đã nhận ra bản thân ông ấy. Bây giờ hoa đã tới việc nở hoa toàn bộ của nó, cho nên không cái gì có đó để xả ra. Ông ấy được hoàn thành. Lòng biết ơn đơn giản với sự tồn tại còn lại. Bây giờ không có phàn nàn; không cái gì sai. Khi bạn thực sự nở hoa, mọi thứ là ổn; mọi thứ là tốt. Vì điều này Phật không thể thấy các vấn đề. Mọi thứ đều là tốt! Đó là lí do tại sao Phật không phải là nhà cách mạng. Là nhà cách mạng, bạn phải có khả năng thấy khổ, bạn phải có khả năng cảm thấy toàn thể đống lộn xộn xung quanh, địa ngục. Là nhà cách mạng, bạn phải có cảm giác rằng mọi thứ là sai. Chỉ thế thì bạn mới là nhà cách mạng. Phật đã ở đây trên mảnh đất này, Mahavira đã ở đây trên mảnh đất này, nhưng họ không là những nhà cách mạng. Tại sao? Câu hỏi này nảy sinh: tại sao?

Khi người ta thoải mái với bản thân mình, mọi sự là tốt. Người đó không thể có tính phá huỷ, người đó chỉ có thể có tính sáng tạo. Cách mạng của người đó chỉ có thể là cách mạng sáng tạo, và bạn không thể thấy được bất kì cái gì sáng tạo. Khi ai đó phá huỷ cái gì đó, chỉ thế thì nó mới trở thành cái mới; chỉ thế thì bạn mới có thể thấy nó.

Một Lenin được nhìn nhận như nhà cách mạng, không như vị phật. Trên khắp thế giới bây giờ có những nhà cách mạng, và họ liên tục phát triển. Và lí do? Chính bởi vì ngày càng ít người nhận ra tiềm năng của họ. Họ là bạo hành và họ muốn phá huỷ - vì nếu không có nghĩa trong cuộc đời họ, làm sao họ có thể cảm thấy rằng có thể có nghĩa trong cuộc sống của người khác? Một Mahavira thậm chí còn nhận biết để không giết một con sâu, thậm chí không giết một con muỗi, vì ông ấy đã nhận ra bản thân ông ấy. Bây giờ ông ấy biết cái gì là có thể ngay cả với muỗi. Muỗi không chỉ là muỗi; đây là một khả năng. Khả năng vô hạn có đó: muỗi này có thể trở thành điều thiêng liêng. Ông ấy không thể phá huỷ nó, điều đó là không thể được. Ông ấy chỉ có thể giúp. Ông ấy chỉ quan tâm tới cách giúp đỡ để cho tiềm năng trở thành thực tại.

Bạn chỉ là hạt mầm. Số mệnh lớn lao được ẩn kín, nhưng không cái gì đang được nhận ra. Tiềm năng bị phí hoài; hạt mầm vẫn còn là hạt mầm. Bạn cảm thấy giận. Thế hệ hiện đại là giận nhiều hơn các thế hệ già vì có nhiều nhận biết hơn về khả năng và ít sự hoàn thành hơn. Bây giờ thế hệ mới biết cái gì là có thể nhiều hơn thế hệ già hơn. Thế hệ này sống động với sự kiện rằng nhiều điều là có thể. Nhưng không cái gì xảy ra và không cái gì đang trở thành thực tại, cho nên có nhiều thất vọng hơn. Nếu bạn không thể có tính sáng tạo, ít nhất bạn có thể có tính phá huỷ; bạn cảm thấy sức mạnh của bạn trong việc có tính phá huỷ. Giận, bạo hành, là các lực phá huỷ. Chúng có đó vì tính sáng tạo không có đó.

Đừng đi ngược lại chúng. Thay vì thế, giúp chúng được xả ra. Đừng kìm nén chúng; cho phép chúng được bay hơi khỏi bạn. Thế thì cái bạn nghĩ là đối lập giờ thiếu vắng. Khi chúng đã bay hơi, bạn sẽ đột nhiên nhận ra rằng im lặng có đó, rằng yêu có đó, từ bi có đó. Chúng không cần được trau dồi. Chúng giống hệt dòng nước ẩn trong đá. Bạn bỏ đá ra và dòng nước bắt đầu chảy. Dòng nước không chống lại đá, không phải là cái đối lập của đá. Chỉ việc thiếu vắng đá, và lối mở xảy ra và dòng nước bắt đầu chảy.

Yêu ở trong bạn giống như dòng nước, giận trong bạn giống như đá. Bỏ đá ra đi. Nhưng bạn liên tục ép buộc nó ở bên trong, bên trong nhiều hơn. Thế thì bạn đang ép buộc dòng nước cũng đi vào bên trong nhiều hơn. Ném tảng đá này đi. Không có nhu cầu đánh ai đó bằng giận. Bạn muốn đánh ai đó vì bạn không biết cách ném giận đi mà không đánh bất kì người nào. Đó là điều tôi đang dạy: ném nó đi mà không đánh bất kì người nào. Không cần đánh bất kì người nào. Và nếu bạn có thể ném đi tảng đá này mà không đánh bất kì người nào, mọi người sẽ được lợi từ điều đó. Bạn có thể không ném nó lên đầu người khác, nhưng nó bao giờ cũng có đó và người khác cảm thấy nó.

Khi bạn giận, dù bạn đè nén nó thế nào, giận của bạn vẫn bị cảm thấy. Bạn rung động nó; quanh bạn nỗi buồn tinh tế xảy ra. Mọi người trở nên tỉnh táo rằng bệnh nào đó đã đi vào. Mọi người đều muốn rời khỏi bạn; bạn trở thành đáng ghét. Chính thái độ của bạn cho mùi khẳm của bạn.

Bạn có thể không nhận biết, nhưng các nhà sinh hoá nói rằng khi người nào đó đang trong yêu hay trong giận hay trong dục, các mùi khác nhau được toát ra từ thân thể - thực tại đấy, không biểu dụ đâu. Khi bạn đang trong giận, mùi khẳm được toát ra từ thân thể bạn. Khi bạn đang trong yêu, phẩm chất là khác. Trong đam mê dục, mùi khác được toát ra.

Con vật bị hấp dẫn bởi mùi - vì khi con cái sẵn sàng, một mùi tinh tế được toả ra từ tuyến dục của nó và con đực bị hấp dẫn. Không có mùi đó con cái không sẵn sàng. Đó là lí do tại sao bạn thấy chó hay ngửi: chúng có thể ngửi mùi dục. Nếu bạn có ý dục, bạn cũng toát ra mùi tinh tế. Nếu bạn giận, thế nữa cũng có - vì các hoá chất khác nhau được tiết vào trong hệ thống máu. Không ai có thể chú ý một cách có ý thức, nhưng với vô thức mọi người đều chú ý tới nó. Bạn là gánh nặng - kinh tởm, huỷ hoại. Ném chất độc này ra khỏi hệ thống của bạn đi.

Cho nên nhớ điều này: xả ra trong chân không là tốt. Và trời là đủ lớn, nó sẽ không trả lại cái đó cho bạn đâu. Nó sẽ đơn giản hấp thu cái đó, và bạn sẽ được làm nhẹ đi. Cho nên làm bất kì cái gì một cách có tính thiền và toàn bộ, ngay cả giận, ngay cả bạo hành, ngay cả dục. Dễ dàng quan niệm về cách là giận một mình, nhưng bạn cũng có thể tạo ra ham mê miệt mài dục một mình có tính thiền. Và bạn sẽ có phẩm chất khác sau đó.

Trong khi một mình tất cả, đóng cửa phòng bạn lại và đi và chuyển vào dường như là trong hành động dục. Cho phép toàn thân bạn chuyển động. Nhảy và la hét; làm bất kì cái gì bạn cảm thấy thích làm. Làm nó một cách toàn bộ. Quên mọi thứ - những cấm đoán xã hội, vân vân. Đi vào trong hành động dục một mình có tính thiền, nhưng đem toàn bộ dâm dục của bạn vào nó.

Với người khác, xã hội bao giờ cũng hiện diện vì người khác hiện diện. Và khó mà ở trong yêu sâu sắc tới mức bạn có thể cảm thấy dường như người kia không hiện diện. Chỉ trong yêu rất sâu, trong thân thiết rất sâu, mới có thể hiện hữu cùng người yêu hay người được yêu của bạn dường như anh ấy không có hay cô ấy không có.

Đây là điều thân thiết ngụ ý: nếu bạn hiện hữu dường như một mình với người yêu hay người được yêu của bạn hay chồng hay vợ bạn trong phòng mà không sợ người kia, thế thì bạn có thể đi vào trong hành động dục một cách toàn bộ; bằng không người kia bao giờ cũng là sự hiện diện ức chế. Người kia đang nhìn bạn: "Cô ấy sẽ nghĩ gì? Ý nghĩ sẽ là gì? Mình đang làm gì vậy? Hành động như con vật?"

Một quí bà đã ở đây mới mấy ngày trước. Bà ấy tới để phàn nàn về chồng bà ấy. Bà ấy nói, "Tôi không thể chịu được điều đó. Bất kì khi nào ông ta yêu tôi, ông ta bắt đầu hành động như con vật."

Khi người kia hiện diện, người kia đang nhìn bạn: "Anh đang làm gì vậy?" Và bạn đã được dạy rằng có những điều nào đó mà bạn có thể làm và những điều nào đó bạn không được làm. Điều đó cấm đoán; bạn không thể hành động một cách toàn bộ.

Nếu yêu thực sự có đó, thế thì bạn có thể hành động dường như bạn một mình. Và khi hai thân thể trở thành một, chúng có cùng một nhịp điệu. Thế thì cái hai bị mất đi, và dục có thể được xả ra toàn bộ. Và nó không giống như trong giận; giận bao giờ cũng xấu, nhưng dục không phải bao giờ cũng xấu. Đôi khi nó là điều đẹp nhất có thể có - nhưng chỉ đôi khi. Khi việc gặp gỡ là hoàn hảo, khi hai trở thành một nhịp điệu, khi hơi thở của họ đã trở thành một và prana của họ, năng lượng, chảy trong vòng tròn, khi hai đã biến mất hoàn toàn và hai thân thể đã trở thành một toàn thể, khi âm và dương, nam và nữ, không còn đó, thế thì dục là điều đẹp nhất có thể có. Nhưng điều đó không phải bao giờ cũng là hoàn cảnh.

Nếu nó là không thể được, bạn có thể mang hành động dục của bạn tới cực đỉnh của điên và khùng khi một mình, trong tâm trạng thiền. Đóng cửa phòng lại, thiền trong nó, và cho phép thân thể bạn chuyển động dường như bạn không kiểm soát nó. Mất mọi kiểm soát!

Vợ chồng có thể rất giúp ích, và đặc biệt trong mật tông: vợ bạn, chồng bạn hay bạn của bạn có thể rất giúp ích nếu cả hai bạn đang thực nghiệm sâu. Thế thì cho phép từng người là không kiểm soát toàn bộ. Quên văn minh đi dường như nó không bao giờ tồn tại; quay lại vào Vườn Eden. Vứt quả táo đó đi - quả của cây tri thức. Là Adam và Eve trong Vườn Eden trước khi họ bị đuổi ra. Quay lại! Chỉ giống như con vật hồn nhiên, và hành động từ tính dục của bạn trong tính toàn bộ của nó. Bạn sẽ không bao giờ là như cũ nữa.

Hai điều sẽ xảy ra. Dâm dục sẽ biến mất. Dục có thể còn lại, nhưng dâm dục sẽ biến mất hoàn toàn. Và khi không có dâm dục, dục là thiêng liêng. Khi khao khát trên não không có đó, khi bạn không nghĩ về nó, khi nó đã trở thành sự tham gia đơn giản - hành động toàn bộ, chuyển động của toàn thể con người bạn, không chỉ của tâm trí - nó là thiêng liêng. Dâm dục sẽ biến mất trước hết, và thế rồi dục cũng có thể biến mất, vì một khi bạn biết cốt lõi sâu hơn của nó, bạn có thể đạt tới cốt lõi đó mà không có dục.

Nhưng bạn đã không biết cốt lõi sâu hơn đó, cho nên làm sao bạn có thể đạt tới nó được? Thoáng nhìn đầu tiên tới qua dục toàn bộ. Một khi được biết tới, con đường này có thể được đi theo những cách khác nữa. Cũng như nhìn hoa, bạn có thể trong cùng cực lạc mà bạn đã ở trong khi bạn gặp bạn tình của bạn trong cực đỉnh. Chỉ nhìn sao, bạn có thể đi vào trong nó.

Một khi bạn biết con đường này, bạn biết nó ở bên trong bạn. Bạn tình chỉ giúp cho bạn biết nó, và bạn giúp cho bạn tình của bạn biết nó. Nó ở bên trong bạn! Người kia chỉ là việc khơi gợi. Người kia chỉ là thách thức để giúp bạn biết cái gì đó mà bao giờ cũng ở bên trong bạn.

Và đây là điều đang xảy ra giữa thầy và đệ tử. Thầy chỉ có thể trở thành thách thức cho bạn để chỉ ra cái bao giờ cũng đã được ẩn bên trong bạn. Thầy không cho bạn bất kì cái gì. Thầy không thể cho được; không có gì để cho. Và mọi thứ có thể được cho là vô giá trị vì nó chỉ là một thứ.

Cái mà không thể được cho nhưng là cái chỉ có thể được khơi gợi ra là xứng đáng. Thầy chỉ khơi gợi bạn. Thầy thách thức bạn để giúp bạn đi tới điểm bạn có thể nhận ra cái gì đó đã có đó rồi. Một khi bạn biết nó, không có nhu cầu về thầy.

Dục có thể biến mất, nhưng đầu tiên dâm dục biến mất. Thế rồi dục trở thành hành động hồn nhiên, thuần khiết; thế rồi dục cũng biến mất. Thế thì có brahmacharya, vô dục. Nó không đối lập với dục; nó chỉ là việc thiếu vắng dục. Và nhớ khác biệt này. Điều này không có trong nhận biết của bạn.

Các tôn giáo cổ liên tục kết án giận và dục dường như cả hai điều này là như nhau hay dường như cả hai điều này thuộc vào cùng một phân loại. Chúng không vậy đâu! Giận có tính phá huỷ; dục có tính sáng tạo. Mọi tôn giáo cổ liên tục kết án chúng theo cách tương tự, dường như giận và dục, tham và dục, ghen và dục là tương tự. Chúng không phải vậyt! Ghen có tính phá huỷ - bao giờ cũng vậy! Nó không bao giờ có tính sáng tạo; không cái gì có thể đi ra từ nó. Giận bao giờ cũng có tính phá huỷ, nhưng không như vậy với dục! Dục là cội nguồn của tính sáng tạo. Điều thiêng liêng đã dùng nó cho sự sáng tạo. Dâm dục chỉ giống như ghen, giận và tham: nó bao giờ cũng có tính phá huỷ. Dục thì không - nhưng chúng ta không biết dục thuần khiết, chúng ta chỉ biết dâm dục.

Người đang xem tranh khiêu dâm hay người đi xem phim, phim gợi dục, không tìm kiếm dục; người đó tìm kiếm dâm dục. Có những người tôi biết không thể làm tình với vợ họ trừ phi đầu tiên họ xem qua những tạp chí hay sách hay ảnh dâm ô nào đó. Khi họ thấy những ảnh này, thế thì họ bị kích động. Vợ thực không là gì với họ. Bức ảnh, phim khoả thân, là kích động nhiều hơn với họ. Kích động đó không phải từ trong lòng; kích động đó là trong tâm trí, trong đầu.

Dục được chuyển lên đầu là dâm dục; suy nghĩ về nó là dâm dục. Sống nó là chuyện khác, và nếu bạn có thể sống nó bạn có thể đi ra ngoài nó. Bất kì cái gì được sống một cách toàn bộ đều dẫn bạn đi ra ngoài. Cho nên đừng sợ bất kì cái gì. Sống nó đi! Nếu bạn nghĩ nó có tính tiêu cực với người khác, đi vào nó một mình, không làm nó với người khác. Nếu bạn nghĩ nó có tính sáng tạo, thế thì tìm ra bạn tình, tìm ra người bạn. Trở thành một đôi, đôi mật tông, và đi vào trong nó một cách toàn bộ. Nếu bạn vẫn cảm thấy rằng sự hiện diện của người khác đang ức chế, thế thì bạn có thể làm nó một mình.

Câu hỏi cuối cùng:

"Người chứng ngộ có bao giờ mơ không? Thầy có thể kể cho chúng tôi cái gì đó về phẩm chất và bản chất của giấc ngủ của người chứng ngộ không?"

Không, người chứng ngộ không thể mơ được. Và nếu bạn thích mơ lắm, đừng bao giờ trở nên chứng ngộ. Cẩn thận! Việc mơ là một phần của ngủ. Điều đầu tiên là ở chỗ để cho việc mơ xảy ra bạn phải đi vào ngủ. Với mơ thường bạn phải đi vào ngủ. Trong ngủ bạn trở nên vô thức. Khi bạn vô thức, mơ có thể xảy ra. Chúng chỉ xảy ra trong vô thức của bạn.

Người chứng ngộ có ý thức ngay cả trong khi ngủ. Người đó không thể trở thành vô thức được. Cho dù bạn cho người đó thuốc mê - thuốc gây mê hay cái gì đó như thế - chỉ ngoại vi của người đó đi vào ngủ. Người đó vẫn còn ý thức; ý thức của người đó không thể bị quấy rối.

Krishna nói trong Gita rằng trong khi mọi người đang ngủ người yogi thức. Không phải là người yogis sẽ không ngủ trong đêm; họ cũng ngủ chứ, nhưng giấc ngủ của họ có phẩm chất khác. Chỉ thân thể họ ngủ, và thế thì giấc ngủ của họ là đẹp. Nó là việc nghỉ ngơi.

Giấc ngủ của bạn không phải là nghỉ ngơi. Nó thậm chí có thể là sự ráng sức, và đến sáng bạn có thể cảm thấy bị kiệt sức hơn bạn đã từng cảm thấy lúc tối. Giấc ngủ cả đêm, và đến sáng bạn cảm thấy kiệt sức hơn - cái gì đang xảy ra? Bạn là phép màu!

Cả đêm đã là rối loạn bên trong. Thân thể bạn đã không nghỉ vì tâm trí hoạt động mạnh thế. Và hoạt động của tâm trí nhất định là sự ráng sức của thân thể, vì không có thân thể tâm trí không thể hành động được. Hoạt động của tâm trí nghĩa là hoạt động song song của thân thể, cho nên cả đêm thân thể bạn chuyển động và hoạt động. Đó là lí do tại sao đến sáng bạn cảm thấy kiệt sức hơn.

Với một số người trở nên được chứng ngộ ngụ ý gì? Nó ngụ ý một điều: bây giờ người đó hoàn toàn có ý thức. Bất kì cái gì diễn ra trong tâm trí người đó, người đó đều nhận biết. Và khoảnh khắc bạn nhận biết, những điều nào đó hoàn toàn dừng lại. Chỉ qua nhận biết chúng dừng lại. Nó cũng giống như căn phòng này tối và bạn mang chiếc nến vào: tối sẽ biến mất. Mọi thứ sẽ không biến mất. Những tủ sách này sẽ có đó, và nếu chúng ta ngồi đây chúng ta sẽ ở đây. Bằng việc mang chiếc nến vào chỉ tối biến mất.

Khi ai đó trở nên chứng ngộ, bây giờ người đó có ánh sáng bên trong. Ánh sáng bên trong đó là nhận biết. Qua nhận biết đó giấc ngủ biến mất - không cái gì khác. Nhưng vì ngủ biến mất, phẩm chất của mọi thứ thay đổi. Bây giờ bất kì cái gì người đó định làm đều sẽ trong tỉnh táo hoàn hảo của người đó, và cái cần vô thức như điều kiện tiên quyết bây giờ trở thành không thể được.

Người đó không thể giận được - không phải bởi vì nó là một quyết định không giận; người đó không thể giận được. Giận có thể tồn tại chỉ khi bạn vô ý thức. Bây giờ vô ý thức không có đó, cho nên cơ sở không có đó và giận là không thể được. Người đó không thể ghét: ghét tồn tại chỉ khi bạn vô ý thức. Người đó trở thành yêu - không vì bất kì quyết định nào về phần người đó. Khi ánh sáng có đó, khi ý thức có đó, yêu tuôn chảy; nó là tự nhiên. Việc mơ trở thành không thể được vì mơ cần vô ý thức trước hết, và người đó không vô ý thức.

Đệ tử của Phật, Ananda, nói với ông ấy, sau khi ngủ và sống trong cùng phòng, ở cùng chỗ với Phật, "Điều này là phép màu; điều này là rất lạ. Thầy không bao giờ chuyển động trong giấc ngủ." Phật bao giờ cũng giữ nguyên một tư thế cả đêm. Cách ông ấy ngủ lúc bắt đầu, cái đó sẽ là cách ông ấy ra khỏi giấc ngủ, và tay ông ấy sẽ vẫn còn ở đích xác chỗ nó đã được để.

Bạn có thể đã thấy ảnh Phật đang nằm ngủ. Tư thế của ông ấy có tên là "tư thế nằm." Ông ấy sẽ vẫn còn trong cùng tư thế này cả đêm. Ananda đã theo dõi ông ấy trong nhiều năm. Bất kì khi nào Ananda nhìn Phật ngủ, ông ấy đều ở cùng một tư thế cả đêm. Cho nên Ananda hỏi, "Thầy nói cho tôi đi, thầy làm gì cả đêm? Thầy vẫn còn ở trong một tư thế."

Phật tương truyền đã nói, "Duy nhất một lần ta chuyển động trong giấc ngủ, nhưng thế thì ta đã không là phật. Ngay trước đó, chỉ vài ngày trước khi chứng ngộ xảy ra, ta đã chuyển động trong giấc ngủ. Nhưng thế rồi đột nhiên ta trở nên nhận biết và ta tự hỏi, 'Tại sao mình chuyển động?' ta đã chuyển động một cách vô ý thức mà không biết gì về phần ta. Nhưng sau chứng ngộ không có nhu cầu. Nếu ta muốn ta có thể chuyển động, nhưng không có nhu cầu. Và thân thể thảnh thơi thế..."

Ý thức xuyên thấu ngay cả trong giấc ngủ. Nhưng bạn có thể có tư thế cố định cả đêm và bạn vẫn không chứng ngộ. Bạn có thể thực hành điều đó; nó không khó. Bạn có thể ép buộc bản thân bạn; thế thì trong vòng vài ngày bạn sẽ có khả năng làm điều này. Nhưng đó không phải là vấn đề. Nếu bạn nhìn Jesus chuyển động, đừng nghĩ, "Sao ông ấy chuyển động?" Điều đó là tuỳ. Nếu Jesus chuyển động trong giấc ngủ, ông ấy có ý thức. Nếu ông ấy muốn chuyển động, ông ấy chuyển động.

Với tôi, điều đó xảy ra hoàn toàn đảo ngược. Trước khi đi tới nhận biết tôi bao giờ cũng ngủ theo một tư thế cả đêm. Tôi không nhớ đã bao giờ chuyển động. Nhưng từ đó trở đi tôi đã chuyển động cả đêm. Thậm chí năm phút là đủ cho tôi trong một tư thế. Tôi phải chuyển đi chuyển lại mãi. Tôi nhận biết tới mức thực sự đó không phải là ngủ chút nào. Cho nên điều đó là tuỳ. Nhưng bạn không bao giờ có thể suy diễn bất kì cái gì từ bên ngoài. Bao giờ cũng vậy, điều này là có thể duy nhất từ bên trong.

Với người chứng ngộ, nhận biết sẽ vẫn còn đó ngay cả trong ngủ, và thế thì mơ là không thể được. Chúng đòi hỏi vô ý thức - đó là một điều - và chúng cần kinh nghiệm treo: đó là điều thứ hai. Và với người chứng ngộ không có kinh nghiệm treo - không có kinh nghiệm không hoàn thành. Mọi thứ đều hoàn thành. Người đó đã ăn thức ăn; bây giờ người đó không nghĩ về ăn. Khi người đó cảm thấy đói người đó sẽ ăn lại, nhưng trong khi đó không có ý nghĩ về ăn.

Người đó đã tắm; bây giờ người đó không nghĩ về tắm ngày mai. Khi thời gian tới, nếu người đó sống động, người đó sẽ tắm. Nếu tình huống cho phép điều đó sẽ xảy ra, nhưng không có suy nghĩ. Hành động có đó, nhưng không có bất kì suy nghĩ nào về chúng.

Bạn đang làm gì? Bạn thường xuyên diễn tập - thường xuyên diễn tập cho ngày mai dường như bạn là diễn viên và bạn đang biểu diễn cho ai đó. Tại sao bạn diễn tập? Khi thời gian tới, bạn sẽ có đó.

Người chứng ngộ sống trong khoảnh khắc, trong hành động, người đó sống toàn bộ tới mức hành động được hoàn thành. Nếu cái gì đó không được hoàn thành, thế thì nó sẽ được hoàn thành trong mơ. Mơ là việc hoàn thành. Nó xảy ra vì tâm trí không thể cho phép bất kì cái gì không hoàn thành. Nếu cái gì đó không được hoàn thành, bên trong sẽ có không thoải mái. Tâm trí tự hỏi làm sao hoàn thành nó. Thế thì trong mơ bạn hoàn thành nó, và bạn thoải mái. Ngay cả nếu nó được hoàn thành trong mơ, với tâm trí, đó là việc thảnh thơi.

Bạn đang mơ cái gì? Bạn chỉ hoàn thành những hành động không hoàn thành mà bạn đã không thể hoàn thành trong ngày. Trong ngày bạn có thể đã muốn hôn người đàn bà, và bạn đã không thể hôn được. Bây giờ bạn sẽ hôn cô ấy trong mơ, và tâm trí bạn sẽ cảm thấy được thảnh thơi; căng thẳng được xả ra.

Việc mơ của bạn không là gì ngoài sự không hoàn thành của bạn, và người chứng ngộ là hoàn thành. Bất kì cái gì người đó làm, người đó làm nó một cách toàn thể, toàn bộ tới mức không cái gì còn bị treo lại. Không có nhu cầu về bất kì việc mơ nào. Mơ trong đêm sẽ dừng lại và suy nghĩ trong ngày sẽ dừng lại.

Không phải là người đó sẽ trở nên không có khả năng nghĩ. Người đó có thể nghĩ nếu người đó cần. Nếu bạn hỏi người đó một câu hỏi, người đó sẽ nghĩ ngay lập tức, nhưng không diễn tập nào được cần. Đầu tiên bạn nghĩ và thế rồi bạn đáp lại, nhưng việc đáp của người đó là suy nghĩ của người đó. Người đó nghĩ và đáp. Nói thế cũng chưa đúng, vì thực tại không có kẽ hở. Nó là đồng thời. Người đó nghĩ ngay, nhưng không có diễn tập, không có suy nghĩ, không có mơ. Người đó sống cuộc sống. Với suy nghĩ và mơ bạn bỏ lỡ cuộc sống.

Xem tiếp Chương 47 - Quay về Mục lục Tập 3 - Quay về Mục lục Toàn tập

0 Đánh giá

Ads Belove Post

Powered by RedCircle