Chương 7. Vào đi!

Chương 7. Vào đi!

Price:

Read more

TÌM TRÂU - Osho

Nói về mười bức tranh trâu 'Thập mục ngưu đồ' của Thiền

Chương 7. Vào đi!


Câu hỏi thứ nhất:

Osho kính yêu,

Trong một số năm tôi đã từng giữ một cuốn nhật kí để ghi lại các ý tưởng của tôi, các ý nghĩ, tình cảm, khoảng trống. Về sau, tuy thế, tôi mở cuốn sổ ra và chỉ nhìn vào trang giấy trắng hay vẽ những bức tranh nhỏ. Nhiều thứ dường như xảy ra vậy mà chẳng cái gì dường như xảy ra. Các từ dường như không tới theo cách chúng vẫn được dùng...

Người ta nên hạnh phúc, người ta nên cảm thấy được phúc lành, nếu thay vì lời, im lặng bắt đầu tới với bạn. Đây là những kẽ hở, những khoảng hở. Cho nên đừng lo lắng về lời không tới theo cách chúng vẫn thường tới. Cái gì đó khác cực kì có giá trị đang tới với bạn. Bạn chưa nhận ra nó. Khoảng trống thuần khiết đang tới với bạn. Không gian trống rỗng đang tới với bạn. Tính không đang tới với bạn, và chỉ từ tính không này mà Thượng đế xuất hiện. Chỉ từ tính không này mà chân lí được đương đầu.

Quên lời đi. Cứ đợi đấy! Nhìn vào trang giấy trống - trang trống có nhiều thứ trong nó hơn bất kì trang được viết nào đã bao giờ có thể có.

Có một cuốn sách Sufi, Sách của các sách. Nó hoàn toàn trống rỗng. Không cái gì được viết trong nó. Nếu bạn mua nó, bạn sẽ cảm thấy bị lừa. Nhưng cuốn sách đó thực sự là sách của các sách. Nếu bạn đọc nó, bạn sẽ đọc điều tối thượng trong nó. Nó có tính chỉ dẫn. Nó đơn giản là một cử chỉ: trở thành trống rỗng như cuốn sách này.

Cho nên khi trang giấy trống ở trước bạn, đừng vẽ ngay cả các bức tranh, bởi vì điều đó sẽ giữ bạn bận rộn và bạn sẽ bỏ lỡ tính không vĩ đại đang tới gần hơn với bạn. Tâm trí hoảng sợ, và trong sợ hãi tâm trí bắt đầu làm bất kì cái gì để giữ cho bản thân nó được bận rộn.

Làm việc đó thành thiền đi. Để tờ giấy trống trước bạn và quan sát, và trở thành trống rỗng như tờ giấy. Để hai cái trống rỗng gặp gỡ, và trong đối đầu đó bạn sẽ mất hút và cái gì đó của cõi bên kia sẽ xuyên thấu vào bạn. Bạn sẽ không bao giờ là như cũ nữa, vì bạn sẽ nếm trải cái gì đó có tính bất tử. Bạn sẽ nếm trải cái gì đó của cái vô hình dạng, của cái không biết, của cái không diễn đạt được, của cái lẩn tránh vĩnh hằng.

Tâm trí liên tục tăng trưởng lời. Những lời đó làm bạn bận rộn. Chúng rót đầy bạn và chúng không để không gian nào cho cái gì đó khác đi vào trong bạn. Lời chắn đường bạn. Luồng chảy của bạn, vậy thì, không còn tự phát, không tự nhiên. Thế thì có quá nhiều tảng đá quanh bạn. Lời tồn tại như những tảng đá quanh bạn.

Nếu điều đó đang xảy ra, thế thì nhiều điều xảy ra: đá có đó không còn đó, và cái bây giờ đang vào hài hoà với điều thiêng liêng. Chỉ tính không mới có thể trong hài hoà với điều thiêng liêng. Cho nên thậm chí xin đừng vẽ tranh, bởi vì đó lại là thủ đoạn của tâm trí. Tâm trí không có khả năng đem lời vào; cái gì đó khác sẽ làm - vẽ tranh sẽ làm. Cứ nhìn vào trang giấy trống trơn. Thậm chí sẽ là tốt hơn nếu ngồi đối diện với tường và nhìn vào tường trống.

Đó là điều Bồ đề đạt ma đã làm trong chín năm. Ông ấy đã trở nên chứng ngộ chỉ bằng việc đối diện với tường. Đó là mật chú và thiền của ông ấy. Đó là mọi điều ông ấy đã làm. Nó không phải là việc làm chút nào. Ông ấy đã không làm gì cả; ông ấy đơn giản ngồi đối diện với tường. Nghĩ mà xem! - trong chín năm, nếu bạn ngồi đối diện với tường, bạn sẽ trở thành trống trơn như tường. Dần dần ý nghĩ sẽ không tới, chúng sẽ không săn đuổi bạn. Dần dần chúng sẽ tìm người chủ khác nào đó. Bạn quá dửng dưng hướng tới chúng.

Bỏ trống là cực kì có giá trị, nhưng chúng ta đã được huấn luyện để bao giờ cũng đầy lời. Cho nên khi điều này bắt đầu xảy ra, người ta trở nên hơi sợ. Bạn bắt đầu cảm thấy dường như chẳng cái gì xảy ra. Vâng, theo nghĩa khác toàn bộ, không cái gì xảy ra, vì không cái gì là việc xảy ra vĩ đại nhất có đó. Dùng cơ hội vĩ đại này đã tới với bạn đi. Nó là điều thiền tất cả là gì: là trống rỗng.

Nhưng ở phương Tây - và với tâm trí hiện đại dù nó ở đâu, ở phương Tây hay phương Đông - bằng cách nào đó một liên kết sâu sắc đã được ước định rằng trống rỗng là cái gì đó tiêu cực. Không chỉ có thế, mà kết án cũng có đó trong việc là trống rỗng. Mọi người nghĩ rằng là trống rỗng là trở thành xưởng thợ cho quỉ. Nó không phải vậy. Là đầy lời mới là xưởng thợ dành cho quỉ. Là trống rỗng là trở thành xưởng thợ dành cho Thượng đế - bởi vì Thượng đế có thể vận hành chỉ khi bạn không có.

Khi bạn vắng mặt nhiều tới mức bạn không là sự can nhiễu theo bất kì cách nào, tới mức bạn không bước vào giữa Thượng đế và bạn, tới mức bạn không phải là việc quấy nhiễu theo bất kì cách nào, bạn là im lặng thế dường như bạn không hiện hữu - ngay lập tức Thượng đế bắt đầu vận hành trong bạn. Khoảnh khắc bạn dừng vận hành, Thượng đế bắt đầu vận hành.

Cho nên đừng sợ. Yêu không gian trống rỗng này đi. Nó không phải là phủ định. Nó là điều khẳng định nhất trên thế giới, điều khẳng định tuyệt đối nhất trên thế giới - vì từ tính không mọi thứ nảy sinh, và trong tính không mọi thứ biến mất lần nữa. Toàn thể vũ trụ này nảy sinh ra từ tính không và biến mất vào trong tính không lần nữa. Tính không là cội nguồn và hạt mầm, cái bắt đầu và cái kết thúc, alpha và omega.

Nhớ điều này, để cho bất kì khi nào bạn tới gần với tính không, cảm thấy hạnh phúc và nhảy múa và mở hội để cho nó có thể trở nên ngày càng sẵn có hơn cho bạn. Bạn càng đón chào nó, nó sẽ càng tới với bạn nhiều hơn. Đón chào nó đi, cảm thấy vui mừng đi - bạn đã được ân huệ đấy.

Câu hỏi thứ hai:

Osho kính yêu,

Trong gần như mọi bài giảng tôi đều có xu hướng đi vào giấc ngủ.

Khi điều đó xảy ra, tôi thức dậy với cú giật mình, hay đúng hơn trong một cú choáng, chạy suốt thân thể tôi. Đây có phải là roi không?

Chưa đâu! Chỉ mới là cái bóng của roi thôi. Nhưng dầu vậy nó vẫn là cái gì đó: cái bóng của roi. Nếu bạn là con người của hiểu biết, roi sẽ không được cần tới; cái bóng của nó sẽ có tác dụng. Nếu bạn không phải là con người của hiểu biết, thế thì sớm hay muộn bản thân chiếc roi sẽ được cần tới.

Phật đã nói rằng có một kiểu người mà với người đó chỉ cái bóng của roi là đủ. Cũng giống ngựa rất, rất thông minh: chỉ cái bóng của roi là đủ. Thế rồi có kiểu thứ hai: việc nhìn vào roi được cần tới, cái bóng sẽ không có tác dụng - tâm trí bình thường. Thế rồi có kiểu thứ ba, thấp hơn, với họ ngay cả việc nhìn vào roi cũng không có tác dụng - chừng nào bạn chưa dùng roi... Và có kiểu thứ tư nữa, kiểu thấp nhất; thấp hơn cái đó là không ai cả. Cho dù đánh nó bằng roi, quất roi lên nó, cũng sẽ không giúp ích gì. Bốn kiểu này là bốn giai đoạn của ngủ.

Điều tự nhiên là rơi vào giấc ngủ trong khi nghe tôi. Đó là cách thức của tâm trí để né tránh tôi. Cái gì đó đang xảy ra ở đây mà sẽ phá huỷ tâm trí bạn. Toàn thể nỗ lực là làm sao phá đi tâm trí bạn để cho bạn có thể trở thành mới lần nữa, để cho bạn có thể được tái sinh; làm sao giúp bạn chết đi để cho việc phục sinh trở thành có thể. Chỉ từ cái chết của bạn mà cuộc sống mới bắt lửa, cuộc sống mới tới với bạn.

Tâm trí cảm thấy điều đó! Nghe tôi nói là nguy hiểm. Tâm trí tạo ra nhiều loại cớ để vắng mặt. Thỉnh thoảng nó liên tục nghĩ, lắng nghe chỉ ở ngoại vi. Thỉnh thoảng nó liên tục tranh cãi - liệu điều tôi đang nói là đúng hay sai, đồng ý với bạn hay không đồng ý với bạn. Thế nữa người ta cũng lỡ. Hay, nếu bạn ở lại đủ lâu với tôi, việc tranh cãi sẽ dừng lại; thế thì dần dần tâm trí sẽ bắt đầu rơi vào giấc ngủ. Đó là thủ đoạn cuối cùng; thế thì không cần lắng nghe!

Nhưng một điều là tốt: rằng bạn đã trở nên nhận biết bạn rơi vào giấc ngủ. Có nhiều người rơi vào giấc ngủ và không biết. Và cú sốc tới với bạn là tốt. Dùng nó đi! Nếu bạn dùng nó, dần dần giấc ngủ sẽ biến mất. Giấc ngủ là thủ đoạn để tạo ra rào chắn giữa bạn và tôi. Nếu logic không làm việc, giấc ngủ làm việc.

Và bất kì cái gì tôi đang nói cho bạn theo một cách nào đó là cùng một chân lí lặp đi lặp lại. Cho nên tâm trí có thể nói với bạn: Cần gì lắng nghe? Mình có thể nghỉ ngơi chút ít. Tâm trí có thể nói: Những điều này đã được nói đi nói lại nhiều lần trước rồi. Nhưng tôi đang nói những điều này lặp đi lặp lại cho bạn vì bạn vẫn chưa nghe thấy.

Ai đó hỏi Phật, "Sao thầy cứ lặp đi lặp lại mãi cùng một điều thế?"

Ông ấy nói, "Vì các ông thôi!"

Nếu bạn nghe tôi thế thì không có vấn đề trong lặp lại, nhưng bạn không nghe tôi ngay cả khi tôi lặp lại chúng cả nghìn lẻ một lần.

Tâm trí có thể tạo ra ý tưởng rằng bạn có thể ngủ, bạn có thể nghỉ. Tâm trí thậm chí có thể nói với bạn rằng điều này rất có tính thiền, rằng bạn rơi vào giấc ngủ và mọi sự trở thành im lặng. Ngủ không sai, nhưng có thời gian để ngủ. Nếu bạn ngủ ở đây thế thì một điều là chắc chắn: khi bạn ngủ bạn không ngủ.

Có thời gian để ngủ và có thời gian để thức. Và có thời gian để làm việc, và có thời gian để lười và không làm việc. Cuộc sống của bạn nên đi trong trật tự, trong trật tự bên trong. Ngủ trong đêm thật sâu nhất có thể để đến sáng bạn có thể trở thành thức nhiều nhất có thể được. Nếu bạn đã ngủ tốt trong đêm, bạn sẽ thức dậy vào buổi sáng. Nếu bạn đã không ngủ ngon, thế thì bạn sẽ cảm thấy buồn ngủ. Đến sáng cảm thấy buồn ngủ là tệ, vì điều đó đơn giản chỉ ra năng lượng của bạn không vận hành đúng, rằng năng lượng của bạn không vận hành theo cách lành mạnh.

Nghĩ lại về đêm của bạn và giấc ngủ của bạn trong đêm - nó phải bị quấy rối bởi mơ. Quấy rối nào đó phải có đó để cho đến sáng bạn không tươi tỉnh; đến sáng bạn cảm thấy mệt mỏi. Hoặc giấc ngủ của bạn không đầy đủ trong đêm, hoặc bạn có thể ngủ quá nhiều. Điều đó nữa cũng là nguy hiểm. Sáu, bẩy giờ ngủ là đủ rồi. Nếu bạn ngủ hơn thế, thế thì giấc ngủ không mang lại lợi; ngược lạc, nó bắt đầu làm cho bạn thành lười.

Chức năng của ngủ là làm cho bạn tỉnh táo, mạnh mẽ, sống động. Nhưng nếu bạn ngủ nhiều hơn được cần, thế thì nó cũng giống như bạn ăn quá nhiều; thế thì thức ăn trở thành chất độc. Có một lượng nào đó được cần cho thân thể; nhiều hơn điều đó trở thành tải trọng lên thân thể. Thế thì nó có tính phá huỷ, nó không cho cuộc sống. Có một lượng ngủ nào đó được cần tới. Nhiều hơn điều đó, thế thì bạn cảm thấy lười nhác, thế thì bánh xe đi theo hướng sai.

Mọi người đều phải tìm lượng ngủ và thức ăn đúng cho bản thân mình. Điều đó nên là cơ sở cho bất kì người tìm kiếm nào, bởi vì nhiều thứ sẽ phụ thuộc vào nó. Cho nên hoặc bạn không ngủ đủ hoặc bạn ngủ quá nhiều. Do đó, buổi sáng bạn cảm thấy lười hay buồn ngủ. Và trong khi bạn đang nghe tôi, giữ tỉnh táo, giữ bản thân bạn nhận biết nhiều nhất có thể được đi - bởi vì ngay cả trong nhận biết đó, nếu bạn bỏ lỡ điều tôi nói, chẳng cái gì bị bỏ lỡ, bởi vì ít nhất sự nhận biết sẽ được thực hành. Và về căn bản nhận biết là mục đích.

Và đây chính là quyết định: nếu bạn muốn nhận biết, tỉnh táo, bạn có thể vậy. Người ta chỉ phải nói với thân thể và tâm trí, một cách dứt khoát: tôi muốn nhận biết và tỉnh táo.

Bắt đầu là người chủ của cái ta riêng của bạn đi. Cho thân thể nghỉ ngơi, nhưng không trở thành nô lệ. Lắng nghe nhu cầu của thân thể, nhưng vẫn còn có khả năng, vẫn còn trong kiểm soát, vẫn còn là người chủ. Bằng không thân thể đã lờ phờ trong nó, và tâm trí có phẩm chất lặp lại, máy móc trong nó. Thế thì nó có thể chỉ là một thói quen hàng ngày. Bạn tới nghe tôi, bạn ngồi, và thân thể và tâm trí bắt đầu chuyển tới giấc ngủ. Phá vỡ điều đó đi! Bước ra khỏi nó.

Câu hỏi thứ ba:

Osho kính yêu,

Với tôi thiền đẹp nhất là ngồi trong góc và quan sát trẻ con chơi đùa quanh đạo tràng. Nhưng tôi trong rắc rối: đây tất cả có phải là thiền không?

Quan sát là thiền. Điều bạn quan sát là không liên quan. Bạn có thể quan sát cây, bạn có thể quan sát sông, bạn có thể quan sát mây, bạn có thể quan sát trẻ con đang chơi quanh. Quan sát là thiền. Điều bạn quan sát không phải là vấn đề; đối thể không phải là vấn đề. Phẩm chất của việc quan sát, phẩm chất của việc nhận biết và tỉnh táo - đó là điều thiền là gì.

Cho nên hoàn toàn tốt! Trẻ con là đẹp - năng lượng thuần khiết nhảy múa xung quanh, năng lượng thuần khiết chạy quanh. Vui mừng trong điều đó và quan sát nó điều đó đi. Tôi không thấy tại sao bạn cảm thấy bản thân bạn trong rắc rối. Tâm trí cứ tạo ra rắc rối. Bất kì cái gì bạn làm, tâm trí liên tục tạo ra rắc rối.

Bây giờ tâm trí nói: Đây tất cả có phải là thiền không?

Nhớ một điều: thiền nghĩa là nhận biết. Bất kì cái gì bạn làm với nhận biết đều là thiền. Hành động không phải là vấn đề, nhưng phẩm chất bạn mang vào hành động mới là vấn đề. Bước đi có thể là thiền nếu bạn bước đi một cách tỉnh táo. Ngồi có thể là thiền nếu bạn ngồi một cách tỉnh táo. Lắng nghe chim có thể là thiền nếu bạn lắng nghe với nhận biết. Chỉ lắng nghe tiếng ồn bên trong của tâm trí bạn cũng có thể là thiền nếu bạn vẫn còn tỉnh táo và quan sát. Toàn thể vấn đề là: người ta phải không đi vào trong giấc ngủ. Thế thì bất kì cái gì bạn làm cũng là thiền - và đừng lo nghĩ về nó!

Tâm trí thường xuyên tạo ra lo âu nào đó. Nhiều lần mọi người tới tôi. Họ nói họ cảm thấy rất thoải mái, rất cao - nhưng điều này có là thực không? Bây giờ tâm trí đang tạo ra rắc rối mới: Điều này có là thực không? Tâm trí chưa bao giờ hỏi điều này trước đây. Khi bạn đau đầu, bạn có hỏi: Điều này có là thực không? Bạn tin cậy vào khổ quá nhiều. Đau đầu là thực một cách cần thiết, nhưng nếu bạn đi lên cao và bạn cảm thấy đỉnh phúc lạc, tâm trí bắt đầu tạo ra lo âu tinh vi: Điều này có là thực không? Bạn có thể trong ảo tưởng, ảo giác, tưởng tượng. Bạn có thể thấy giấc mơ. Hay nếu bạn không thể tìm được cái gì, thế thì: Osho phải đã thôi miên bạn. Bạn phải đang trong thôi miên.

Bạn không thể tin được rằng bạn có thể phúc lạc, rằng bạn có thể hạnh phúc. Bởi vì xu hướng này của tâm trí, tâm trí níu bám lấy khổ. Tâm trí bao giờ cũng tìm và kiếm địa ngục, bởi vì nó có thể tồn tại chỉ trong khổ; trong phúc lạc nó biến mất. Chỉ trong khổ nó mới có cuộc sống đập rộn ràng; chỉ trong khổ công việc của nó mới trôi chảy. Bất kì khi nào bạn hạnh phúc nó đều không được cần tới; khi bạn phúc lạc, ai cần tâm trí? - bạn đã đi ra ngoài nó. Tâm trí cảm thấy bị bỏ lại đằng sau, bị bỏ quên, nó bắt đầu chì chiết bạn. Nó nói: Mình đi đâu đây? Mình bị thôi miên sao? Mình đang thấy ảo tưởng gì vậy? Đây toàn là mơ!

Bởi vì xu hướng này, hàng triệu người đã đi tới điểm thiền lúc này lúc khác trong đời họ nhưng họ bỏ lỡ cánh cửa. Cánh cửa tới nhưng họ không thể tin được vào nó. Thiền là hiện tượng tự nhiên như yêu. Nó xảy ra cho mọi người! Nó là một phần của bản thể bạn, nhưng bạn không thể tin được vào nó. Cho dù nó xảy ra, bạn bằng cách nào đó bỏ sót nó. Hay cho dù bạn cảm thấy rằng cái gì đó đang xảy ra, bạn không thể nói với người khác là cái gì đó đang xảy ra vì bạn sợ người khác sẽ nghĩ rằng bạn đã phát điên. Tâm trí riêng của bạn liên tục nói rằng điều này là không thể có được; điều này là quá tốt không đúng được. Cho nên bạn quên nó.

Lại nhớ: trong thời thơ ấy, hay về sau khi bạn là thanh niên, phải đã có vài khoảnh khắc. Không thể có chuyện những khoảnh khắc đó không có đó; chúng đã ở đó rồi trong đời mọi người. Chỉ cố nhớ lại và bạn sẽ nhớ đã từng có những khoảnh khắc khi cái gì đó mở ra, nhưng bạn đã đóng nó lại, sợ.

Thỉnh thoảng, ngồi trong đêm im lặng, nhìn lên các vì sao - và cái gì đó sẽ xảy ra và bạn co lại; sợ sệt, kính cẩn, bạn bắt đầu làm cái gì đó khác. Điều đó quá tốt không thể đúng được. Bạn đã bỏ lỡ một cơ hội. Thỉnh thoảng, trong yêu sâu sắc, chỉ ngồi bên cạnh người yêu, cái gì đó bắt đầu xảy ra; bạn đi vào trong chiều hướng không biết nào đó. Bạn trở nên sợ, bạn kéo bản thân bạn lùi lại đất.

Thỉnh thoảng, chẳng vì lí do nào, chỉ bơi trong sông, hay chạy quanh mặt trời nóng, hay chỉ thảnh thơi trên bãi biển và lắng nghe tiếng sóng ì ầm của đại dương, cái gì đó bắt đầu xảy ra bên trong bạn, thay đổi giả kim thuật bên trong nào đó, dường như thân thể bạn đang tạo ra LSD. Cái gì đó bên trong... và bạn đi vào trong chiều không biết toàn bộ - dường như bạn có cánh và bạn có thể bay. Bạn trở nên sợ, bạn bắt đầu bám lấy đất.

Điều đó đã xảy ra nhiều lần khi mọi người tới để được khai tâm vào tính chất sannyas. Thỉnh thoảng, nếu tôi thấy người rất cảm nhận, rất nhạy cảm, và tôi chạm vào đầu họ, ngay lập tức họ trở nên sợ. Chỉ mới vài ngày trước con gái của Ashok Kumar, một trong những diễn viên phim rất nổi tiếng, đã nhận tính chất sannyas. Khoảnh khắc tôi chạm vào đầu cô ấy, cô ấy bắt đầu khóc, "Dừng lại, Osho! Dừng lại! Dừng lại!" Và toàn thân cô ấy rung lên. Cô ấy bắt đầu bám vào đất. Một cánh cửa rất, rất đóng. Cái gì đó cực kì có giá trị có thể đã xảy ra, nhưng cô ấy trở nên sợ.

Nhiều lần trong đời mỗi người, những khoảnh khắc đó tới; nhưng những khoảnh khắc đó không năng nổ, chúng không thể ép buộc cái gì chống lại bạn. Nếu bạn sẵn sàng bạn có thể chuyển, trôi giạt trong chúng, trượt vào trong chúng, nổi cùng chúng, tới đầu xa nhất của sự tồn tại. Nếu bạn sợ bạn bám lấy bờ của bạn, và bạn bỏ lỡ con thuyền. Con thuyền không thể đợi bạn được.

Cho nên đừng bị quấy rối bởi tâm trí. Quan sát trẻ con chơi quanh là thiền hay - vì quan sát là thiền. Nhưng nhớ, đừng nghĩ về nó. Nếu trẻ con nhảy múa, chạy quanh, chơi đùa, la hét, nhảy nhót, lắc lư, đừng bắt đầu nghĩ - chỉ quan sát. Quan sát mà không có ý nghĩ nào. Nhận biết, nhưng không nghĩ. Vẫn còn tỉnh táo - chỉ nhìn, cái nhìn thuần khiết, sáng tỏ, nhưng không bắt đầu nghĩ về nó; bằng không bạn đã đi xa rồi. Quan sát trẻ nhỏ, bạn có thể nhớ về đứa con riêng của bạn ở nhà. Thế thì bạn đã bỏ lỡ, thế thì bạn không quan sát những đứa trẻ này. Kí ức nào đó đang nổi trong tâm trí bạn. Một bộ phim bắt đầu chiếu; thế thì bạn đang trong mơ ngày. Đơn giản quan sát thôi!

Câu hỏi thứ tư:

Osho kính yêu,

Việc tìm kiếm tối thượng có tính cá nhân, nhưng thầy có thể giải thích phần toàn vẹn của người yêu trong mật tông và việc tìm kiến cái ta bên trong của chúng tôi không?

Một điều rất phức tạp, rắc rối phải được hiểu:

Nếu bạn không trong yêu, bạn cô đơn.

Nếu bạn đang trong yêu, thực sự trong yêu, bạn trở thành một mình.

Cô đơn là buồn; một mình là không buồn. Cô đơn là cảm thấy không đầy đủ. Bạn cần ai đó và người được cần không sẵn có. Cô đơn là tối tăm, không ánh sáng trong nó. Ngôi nhà tối, chờ đợi và chờ đợi ai đó tới và nhóm lên ánh sáng.

Một mình không phải là cô đơn. Một mình có nghĩa là cảm thấy rằng bạn là đầy đủ. Không ai được cần, bạn là đủ. Và điều này xảy ra trong yêu. Những người yêu trở thành một mình - qua yêu bạn chạm tới tính đầy đủ bên trong của bạn. Yêu làm bạn đầy đủ. Những người yêu chia sẻ lẫn nhau, nhưng đó không phải là nhu cầu của họ, đó là năng lượng tuôn tràn của họ.

Hai người đã cảm thấy cô đơn có thể làm ra một bản hợp đồng, có thể tới cùng nhau. Họ không phải là người yêu, nhớ lấy. Họ vẫn còn cô đơn. Bây giờ, bởi vì sự hiện diện của người khác, họ không cảm thấy cô đơn - có vậy thôi. Họ bằng cách nào đó lừa bản thân họ. Yêu của họ không là gì ngoài việc lừa dối bản thân người ta: tôi không cô đơn - ai đó khác có đó. Bởi vì hai người cô đơn đang gặp gỡ, sự cô đơn của họ về căn bản được gấp đôi lên, hay thậm chí gấp nhiều lần lên. Đó là điều thường xảy ra.

Bạn cảm thấy cô đơn khi bạn một mình, và khi bạn ở trong quan hệ bạn cảm thấy khổ. Đây là quan sát mọi ngày. Khi mọi người cô đơn họ cảm thấy cô đơn, và họ ở trong việc tìm sâu sắc ai đó để được có quan hệ. Khi họ có quan hệ với ai đó, thế thì khổ bắt đầu; thế thì họ cảm thấy tốt hơn cả là được cô đơn - thế này là quá nhiều. Điều gì xảy ra?

Hai người cô đơn gặp gỡ - điều đó nghĩa là hai người u sầu, buồn bã, khổ sở gặp gỡ. Khổ được nhân lên. Làm sao hai cái xấu có thể trở thành đẹp được? Làm sao hai sự cô đơn có thể lại cùng nhau trở thành đầy đủ, toàn bộ được? Không thể được. Họ khai thác lẫn nhau, họ bằng cách nào đó cố lừa dối bản thân họ qua người kia. Nhưng lừa dối đó không đi xa được. Đến lúc tuần trăng mật kết thúc, hôn nhân cũng bị kết thúc. Nó rất tạm thời. Nó chỉ là ảo tưởng.

Yêu thực không phải là việc tìm tòi để đi ngược với cô đơn. Yêu thực là biến đổi tính cô đơn thành tính một mình. Giúp lẫn nhau - nếu bạn yêu người này, bạn giúp người đó là một mình. Bạn không rót đầy người đó. Bạn không cố làm đầy người đó bằng cách nào đó bởi sự hiện diện của bạn. Bạn giúp người đó là một mình, được tràn đầy từ bản thể riêng của người đó tới mức bạn sẽ không được cần tới.

Khi người đó là tự do toàn bộ, thế thì từ tự do đó chia sẻ là có thể. Thế thì người đó cho nhiều, nhưng không như một nhu cầu; người đó cho nhiều, nhưng không như việc mặc cả. Người đó cho nhiều bởi vì người đó có nhiều. Người đó cho bởi vì người đó tận hưởng việc cho.

Những người yêu đều một mình, và người yêu thực không bao giờ phá huỷ tính một mình của bạn. Người đó bao giờ cũng kính trọng một cách toàn bộ về tính một mình của người khác. Điều đó là thiêng liêng. Người đó sẽ không can thiệp vào trong nó, người đó sẽ không phá hỏng không gian đó.

Nhưng bình thường, những người yêu, cái gọi là những người yêu, rất sợ người kia và tính một mình, độc lập của người kia; họ sợ lắm - vì họ nghĩ nếu người kia độc lập thế thì họ sẽ không được cần tới, thế thì họ sẽ bị bỏ ra ngoài. Cho nên đàn bà cứ cố... rằng chồng phải vẫn còn phụ thuộc, bao giờ cũng được cần, để cho cô ấy có thể vẫn còn có giá trị. Và chồng liên tục cố theo đủ mọi cách để cho người đàn bà bao giờ cũng vẫn còn được cần, để cho anh ta vẫn còn có giá trị. Đây là mặc cả và có xung đột, vật lộn liên tục. Vật lộn ở chỗ mọi người cần tự do của mình.

Yêu cho phép tự do; không chỉ cho phép, mà làm mạnh thêm tự do. Và bất kì cái gì phá huỷ tự do đều không là yêu. Nó phải là cái gì đó khác. Yêu và tự do đi cùng nhau, chúng là hai cánh của cùng một con chim. Bất kì khi nào bạn thấy rằng yêu của bạn sẽ đi ngược lại tự do của bạn, thế thì bạn đang làm cái gì đó khác nhân danh yêu.

Để điều này là tiêu chí của bạn: tự do là tiêu chí; yêu cho bạn tự do, làm bạn tự do, giải thoát bạn. Và một khi bạn là bản thân bạn toàn bộ, bạn cảm thấy biết ơn người đã giúp bạn. Sự biết ơn đó gần như tính tôn giáo. Bạn cảm thấy trong người kia cái gì đó thiêng liêng. Anh ấy đã làm cho bạn tự do, hay cô ấy đã làm cho bạn tự do, và yêu đã không trở thành việc sở hữu.

Khi yêu suy đồi nó trở thành sở hữu, ghen tuông, vật lộn vì quyền lực, chính trị, chi phối, thao túng - cả nghìn lẻ một thứ, toàn xấu xí. Khi yêu soải cánh bay cao, tới bầu trời thuần khiết, nó là tự do, tự do toàn bộ. Nó là moksha - nó là tự do tuyệt đối.

Bây giờ câu hỏi này: "Việc tìm tối thượng có tính cá nhân, nhưng thầy có thể giải thích phần toàn vẹn của người được yêu trong Mật tông và việc tìm cái ta bên trong của chúng tôi không?"

Mật tông là yêu thuần khiết. Mật tông là phương pháp luận của việc làm thuần khiết yêu khỏi mọi chất độc của nó. Nếu bạn trong yêu, yêu tôi đang nói tới, chính yêu của bạn sẽ giúp người khác được hoà nhập. Chính yêu của bạn sẽ trở thành lực kết dính cho người kia. Trong yêu của bạn người kia sẽ đi tới cùng nhau, vì yêu của bạn sẽ cho tự do; và dưới cái bóng của yêu của bạn, dưới sự bảo vệ của yêu của bạn, người kia sẽ bắt đầu trưởng thành.

Mọi trưởng thành đều cần yêu - nhưng yêu vô điều kiện. Nếu yêu có điều kiện thế thì trưởng thành không thể là toàn bộ, bởi vì những điều kiện đó sẽ tới trên đường. Yêu vô điều kiện đi. Đừng đòi hỏi bất kì cái gì trả lại. Nhiều thứ tới theo cách riêng của nó - đó là chuyện khác. Đừng là kẻ ăn xin. Trong yêu là hoàng đế đi. Cứ cho nó và xem điều xảy ra... nó quay lại cả nghìn lần. Nhưng người ta phải học nó. Bằng không người ta vẫn còn là kẻ keo kiệt; người ta cho một chút xíu và đợi nhiều thứ quay lại, và việc chờ đợi của bạn, mong đợi của bạn, phá huỷ toàn thể cái đẹp của nó.

Khi bạn chờ đợi và mong đợi, người khác cảm thấy rằng bạn đang thao túng. Người đó có thể nói điều đó hay không, nhưng người đó cảm thấy bạn đang thao túng. Và bất kì khi nào bạn cảm thấy thao túng, người ta muốn nổi dậy chống lại điều đó - bởi vì nó chống lại nhu cầu bên trong của linh hồn, bởi vì bất kì đòi hỏi nào từ bên ngoài đều làm tan rã bạn. Bất kì đòi hỏi nào từ bên ngoài đều chia rẽ bạn. Bất kì đòi hỏi nào từ bên ngoài đều là tội lỗi chống lại bạn, bởi vì tự do của bạn bị ô nhiễm. Thế thì bạn không còn thiêng liêng nữa. Bạn không còn là mục đích nữa - bạn bị dùng như phương tiện. Và hành động vô đạo đức lớn nhất trên thế giới là dùng ai đó như phương tiện.

Từng người đều là mục đích lên bản thân mình. Yêu đối xử với bạn như một mục đích lên bản thân bạn. Bạn không bị kéo lê vào trong các mong đợi. Mật tông là dạng cao nhất của yêu. Mật tông là khoa học, yoga của yêu.

Cho nên vài điều cần được nhớ. Một: yêu, nhưng không như nhu cầu - mà như việc chia sẻ. Yêu, nhưng không mong đợi - mà cho. Yêu, nhưng nhớ yêu của bạn phải không trở thành tù túng cho người khác. Yêu, nhưng rất chăm nom; bạn đang đi trên mảnh đất thiêng. Bạn đang đi vào ngôi đền cao nhất, thuần khiết nhất và linh thiêng nhất. Tỉnh táo vào! Vứt mọi cái không thuần khiết ở bên ngoài ngôi đền. Khi bạn yêu một người, yêu người đó dường như người đó là thượng đế, không ít hơn điều đó. Đừng bao giờ yêu người đàn bà như người đàn bà và đừng bao giờ yêu người đàn ông như người đàn ông, vì nếu bạn yêu người đàn ông như người đàn ông, yêu của bạn sẽ rất, rất bình thường. Yêu của bạn sẽ không nhiều hơn thèm khát. Nếu bạn yêu người đàn bà như người đàn bà, yêu của bạn sẽ không soải cánh bay lên rất cao. Yêu người đàn bà như nữ thượng đế, thế thì yêu trở thành tôn thờ.

Trong Mật tông, người sẽ làm tình với người đàn bà phải tôn thờ cô ấy trong nhiều tháng như nữ thượng đế. Người đó phải quán tưởng trong người đàn bà này nữ thượng đế mẹ. Khi việc quán tưởng đã trở thành toàn bộ, khi không thèm khát nào nảy sinh, khi nhìn người đàn bà ngồi trần truồng trước mình, người đó đơn giản cảm thấy xúc động với năng lượng thiêng liêng, không thèm khát nảy sinh, chính hình dạng của người đàn bà trở thành thiêng liêng, và mọi ý nghĩ dừng lại và chỉ sự tôn kính được cảm thấy - thế thì người đó được phép làm tình.

Điều đó có vẻ hơi ngớ ngẩn và ngược đời. Khi không có nhu cầu làm tình, thế thì người đó được phép làm tình. Khi người đàn bà đã trở thành nữ thượng đế, thế thì người đó được phép làm tình - bởi vì bây giờ yêu có thể soải cánh bay cao, yêu có thể trở thành cực đỉnh, cao trào. Bây giờ nó sẽ không thuộc vào đất, nó sẽ không thuộc vào thế giới này; nó sẽ không là của hai thân thể, nó sẽ là của hai bản thể. Nó sẽ là việc gặp gỡ của hai sự tồn tại. Hai linh hồn sẽ gặp gỡ, hội nhập và quyện lẫn, và cả hai sẽ đi ra từ nó cực kì một mình.

Tính một mình nghĩa là sự thuần khiết. Tính một mình nghĩa là bạn chỉ là bản thân bạn và không ai khác. Tính một mình nghĩa là bạn là vàng ròng; chỉ vàng ròng và không gì khác... chỉ bạn. Yêu làm cho bạn thành một mình. Tính cô đơn sẽ biến mất, nhưng tính một mình sẽ nảy sinh.

Tính cô đơn là trạng thái khi bạn ốm với bản thân bạn, chán với bản thân bạn, mệt mỏi với bản thân bạn, và bạn muốn đi đâu đó và quên bản thân bạn trong ai đó khác. Tính một mình là khi bạn được xúc động chỉ bởi bản thể bạn. Bạn phúc lạc chỉ bởi việc là bản thân bạn. Bạn không cần đi bất kì đâu. Nhu cầu đã biến mất. Bạn là đủ lên bản thân bạn. Nhưng bây giờ, một điều mới nảy sinh trong bản thể bạn. Bạn có nhiều tới mức bạn không thể chứa được nó. Bạn phải chia sẻ, bạn phải cho. Và bất kì ai chấp nhận món quà của bạn, bạn sẽ cảm thấy biết ơn hướng tới người đó rằng người đó đã chấp nhận. Người đó có thể bác bỏ nó chứ.

Những người yêu cảm thấy biết ơn là tình yêu của họ đã được chấp nhận. Họ cảm thấy cám ơn, bởi vì họ đầy năng lượng thế và họ cần ai đó để rót năng lượng đó vào. Khi đoá hoa nở ra và toả hương thơm của nó theo gió, nó cảm thấy biết ơn gió - hương thơm đang tăng lên ngày càng nặng trên nó. Điều đó trở thành gần như gánh nặng. Dường như người đàn bà mang thai và chín tháng đã trôi qua và đứa trẻ không được sinh ra, đang làm chậm lại. Bây giờ cô ấy nặng nề nhiều thế; cô ấy muốn chia sẻ đứa trẻ với thế giới. Đó là nghĩa của việc sinh.

Mãi cho tới giờ cô ấy đã mang đứa trẻ trong bản thân cô ấy. Nó không là của ai khác ngoài của riêng cô ấy. Nhưng bây giờ nó là quá nhiều; cô ấy không thể chứa được nó. Nó phải được chia sẻ; đứa con phải được chia sẻ với thế giới. Người mẹ phải bỏ tính keo kiệt của mình. Một khi đứa trẻ ra khỏi bụng mẹ, nó không còn chỉ là của người mẹ; dần dần nó sẽ đi xa, xa xăm. Nó sẽ trở thành một phần của thế giới lớn. Cùng điều xảy ra khi đám mây trĩu nước mưa sẵn sàng trút nước xuống, và khi nó trút xuống, mưa, mây cảm thấy được nhẹ gánh và hạnh phúc và biết ơn đất khát vì nó đã chấp nhận.

Có hai kiểu yêu. Một: yêu khi bạn cảm thấy cô đơn - như một nhu cầu, bạn đi tới người khác. Thế rồi có yêu khi không cảm thấy cô đơn, mà một mình. Trong trường hợp thứ nhất bạn đi để được cái gì đó; trong trường hợp thứ hai bạn đi để cho cái gì đó. Người cho là hoàng đế.

Nhớ lấy, Mật tông không phải là yêu thường. Nó không liên quan gì tới thèm khát. Nó là biến đổi lớn lao nhất của thèm khát thành yêu. Việc tìm kiếm tối thượng có tính cá nhân - nhưng yêu làm bạn thành cá nhân. Nếu nó không làm bạn thành cá nhân, nếu nó cố làm bạn thành nô lệ, thế thì nó không phải là yêu - nó là ghét giả vờ là yêu. Giả vờ là yêu, nó là hận thù ẩn kín chỉ xoay xở bằng cách nào đó; xoay xở bằng cách nào đó và giả vờ rằng nó là yêu.

Yêu thuộc kiểu này giết chết, phá huỷ tính cá nhân. Nó làm cho bạn không được là một cá nhân. Nó kéo bạn xuống. Bạn không được tôn lên, bạn không trở thành duyên dáng. Bạn bị kéo xuống bùn. Và mọi người bắt đầu cảm thấy rằng người đó đang lắng đọng với cái gì đó bẩn thỉu. Yêu phải cho bạn tự do - không bao giờ lắng đọng vì cái kém hơn. Yêu phải làm cho bạn thành mây trắng, tự do hoàn toàn, kẻ lang thang trên bầu trời tự do, không rễ bám vào bất kì chỗ nào. Yêu không phải là gắn bó; thèm khát là gắn bó.

Thiền và yêu là hai cách để đạt tới tính cá nhân đó mà tôi đang nói tới. Cả hai là có quan hệ với nhau rất, rất sâu sắc. Thực ra chúng là hai mặt của cùng một đồng tiền: yêu và thiền.

Nếu bạn thiền, sớm hay muộn bạn sẽ đi tới yêu. Nếu bạn thiền sâu, sớm hay muộn bạn sẽ bắt đầu cảm thấy yêu vô cùng nảy sinh trong bạn mà bạn chưa hề biết trước đây - một phẩm chất mới cho bản thể bạn, một lối mở cửa mới. Bạn đã trở thành ngọn lửa mới và bạn muốn chia sẻ bây giờ.

Nếu bạn yêu sâu sắc, dần dần bạn sẽ trở nên nhận biết rằng yêu của bạn đang trở nên ngày một có tính thiền hơn. Một phẩm chất tinh tế của im lặng đi vào trong bạn. Ý nghĩ biến mất, kẽ hở xuất hiện - im lặng. Bạn chạm tới chiều sâu riêng của bạn.

Yêu làm bạn có tính thiền nếu nó ở trên đường đúng.

Thiền làm bạn thành đáng yêu nếu nó ở trên đường đúng.

Và chỉ có hai kiểu người trên thế giới, về căn bản: những người sẽ tìm thấy thiền của họ qua yêu, và những người sẽ tìm thấy yêu của họ qua thiền.

Với những người sẽ tìm thấy thiền của họ qua yêu, đó là Mật tông; đó là khoa học của họ. Với những người sẽ tìm thấy yêu qua thiền của họ, với họ đó là Yoga; đó là khoa học của họ.

Mật tông và Yoga, đây là hai con đường duy nhất - về căn bản, rất nền tảng. Nhưng cả hai có thể đi sai nếu bạn không hiểu rõ. Và tiêu chí là - lắng nghe đi - nếu bạn thiền và nó không trở thành yêu, biết rõ rằng bạn đã đi sai ở đâu đó. Và bạn sẽ thấy chín mươi chín người yogi trong số một trăm người đã đi sai. Họ càng đi vào trong thiền nhiều hơn, họ càng trở nên chống đối yêu hơn. Thực ra họ sợ yêu. Họ bắt đầu nghĩ về yêu như việc làm sao lãng. Thế thì thiền của họ không phải là thiền thực. Một cách thiền mà từ đó yêu không nảy sinh thì không là thiền chút nào. Nó là trốn chạy, không phải là trưởng thành. Dường như hạt mầm đã trở nên sợ việc trở thành cây và việc nở thành hoa, và đã trở nên sợ việc toả ra hương thơm của nó theo gió - hạt mầm đã trở thành kẻ keo kiệt.

Bạn sẽ thấy kiểu người yogi này trên khắp Ấn Độ. Thiền của họ đã không đi tới nở hoa. Thiền của họ bị táo bón ở đâu đó trên đường. Họ bị mắc kẹt. Bạn sẽ không tìm thấy duyên dáng trên mặt họ, và bạn sẽ không thấy thông minh trong mắt họ. Bạn sẽ thấy quanh họ bầu khí hậu nào đó của đờ đẫn và ngu xuẩn. Bạn sẽ không thấy họ tỉnh táo, nhận biết, sống động. Chết nào đó... bởi vì nếu bạn sống động bạn phải trở nên đáng yêu. Né tránh yêu họ né tránh sống.

Và những người này bao giờ cũng sẽ trốn lên Himalayas, bất kì chỗ nào họ có thể còn lại mà không có người khác. Tính một mình của họ sẽ không phải là tính một mình, nó sẽ là tính cô đơn - bạn có thể đọc điều đó trên mặt họ. Họ không hạnh phúc với việc ở một mình. Trên mặt họ bạn sẽ thấy kiểu thống khổ nào đó - điều là ngu xuẩn! - dường như họ đã từng hi sinh. Bản ngã bạn sẽ được thấy ở đó; khiêm tốn, không thấy - bởi vì bất kì khi nào khiêm tốn tới, yêu tới. Nếu bản ngã trở thành quá mạnh, thế thì yêu có thể bị phá huỷ hoàn toàn. Bản ngã là cái đối lập của yêu.

Yoga ở trong tay của những người sai. Và cùng điều đó xảy ra với Mật tông. Nhân danh Mật tông, mọi người bắt đầu đáp ứng cho thèm khát và dục của họ và những suy đồi của họ. Nó chưa bao giờ trở nên có tính thiền. Nó trở thành việc hợp lí hoá tinh vi cho thèm khát, dục và đam mê. Nó trở thành thủ đoạn; bạn có thể lẩn trốn đằng sau nó. Với mọi loại suy đồi, Mật tông trở thành chiếc chăn để ẩn nấp đằng sau.

Cho nên nhớ điều này. Con người rất tinh ranh. Con người đã phá huỷ Yoga, con người đã phá huỷ Mật tông. Vẫn còn tỉnh táo đi! Cả hai là tốt, cả hai là phúc lành vô cùng, nhưng tiêu chí để nhớ là nếu bạn đang làm một cách đúng đắn, người khác sẽ theo như cái bóng. Nếu người khác không theo, thế thì bạn sai ở đâu đó.

Đi trở lại đi, bắt đầu lại đi. Đi vào trong tâm trí bạn, phân tích tâm trí bạn. Ở đâu đó bạn đã giở thủ đoạn với bản thân bạn. Và điều đó không khó - bởi vì bạn có thể lừa người khác, nhưng bạn không thể lừa được bản thân bạn. Điều đó là không thể được. Nếu bạn đi vào bên trong và quan sát, bạn sẽ đi tới biết nơi bạn đã từng lừa dối. Không ai có thể lừa dối được bản thân người đó; điều đó là không thể được. Làm sao bạn có thể lừa bản thân bạn được?

Câu hỏi thứ năm:

Osho kính yêu, người ta có thể dựa vào 'tiếng nói bên trong' của mình đến mức độ nào?

Điều thứ nhất: tiếng nói bên trong không phải là tiếng nói, nó là im lặng. Nó không nói gì cả. Nó chỉ ra cái gì đó, nhưng nó không nói gì cả. Nó làm cử chỉ hướng tới cái gì đó, nhưng nó không nói gì cả. Tiếng nói bên trong không phải là tiếng nói. Nếu bạn vẫn nghe thấy tiếng nói nào đó, nó không phải là bên trong. 'Tiếng nói bên trong' là một cách dùng từ sai, nó không phải là từ đúng. Chỉ im lặng mới là bên trong. Mọi tiếng nói đều từ bên ngoài.

Chẳng hạn: bạn định ăn cắp cái gì đó và bạn nói 'tiếng nói bên trong' nói: Đừng ăn cắp! - đây là tội lỗi! Đây không phải là tiếng nói bên trong - chỉ là ước định của bạn: bạn đã được dạy không ăn cắp. Đây là xã hội đang nói qua bạn. Nó dường như là từ bên trong, nhưng nó không phải vậy. Nếu bạn đã từng được nuôi lớn theo cách khác nào đó và bạn không được dạy rằng ăn cắp là xấu, hay bạn được dạy rằng ăn cắp là tốt, thế thì tiếng nói bên trong này chắc đã không có đó - và bạn biết điều đó.

Nếu bạn đã từng được nuôi lớn trong một gia đình ăn chay, thế thì khoảnh khắc bạn thấy thức ăn không chay, tiếng nói bên trong nào đó nói: Không ăn nó - nó là tội lỗi! Nhưng nếu bạn đã được nuôi lớn trong gia đình không ăn chay, thế thì không có vấn đề gì. Bạn đơn giản không thể tin được làm sao tiếng nói bên trong nói cho người khác: Không ăn nó! Điều đó tuỳ thuộc vào điều bạn đã được dạy.

Đây không phải là tiếng nói bên trong, đây chỉ là lương tâm xã hội của bạn. Xã hội phải tạo ra thu xếp bên trong trong bạn bởi vì thu xếp bên ngoài là không đủ. Cảnh sát có đó nhưng điều đó là không đủ - cảnh sát có thể bị lừa. Toà án có đó nhưng điều đó là không đủ, vì bạn có thể láu lỉnh hơn toà án. Thu xếp bên ngoài là không đủ; thu xếp bên trong nào đó được cần.

Cho nên xã hội dạy bạn rằng ăn cắp là xấu; điều này là tốt, điều kia là xấu. Nó liên tục dạy lặp đi lặp lại điều đó; nó đi vào trong bản thể bạn, nó trở thành một phần của thế giới bên trong của bạn. Cho nên khi bạn đi ăn cắp, đột nhiên ai đó bên trong nói: Không! Và bạn nghĩ tiếng nói bên trong hay Thượng đế đã nói. Không, chẳng có gì thuộc loại đó cả. Đây chỉ là xã hội nói trong bạn.

Thế thì tiếng nói bên trong là gì? Bạn sẽ không ăn cắp, và đột nhiên bạn trở nên im lặng và bạn không thể ăn cắp được. Đột nhiên bạn bị đông cứng. Một kẽ hở xuất hiện. Năng lượng của bạn dừng lại. Không phải là ai đó nói: Không ăn cắp! Không tiếng nói nào có đó - chỉ im lặng bên trong. Nhưng bạn đang trong nắm giữ của im lặng bên trong.

Chuyện xảy ra: Một sư Phật giáo lớn, nhà huyền môn, Nagarjuna, đi qua một làng. Hoàng đế của nước đó là một tín đồ của Nagarjuna, và ông ấy đã tặng cho sư một bình bát ăn xin bằng vàng có nạm kim cương quanh nó. Nó rất đắt, và Nagarjuna là một fakir trần trụi. Khi ông ấy đi qua, một kẻ trộm không thể tin được vào điều đó: một người trần trụi có một thứ có giá trị mênh mông thế! Thế là kẻ trộm đi theo ông ấy.

Nagarjuna ở bên ngoài thành phố trong một tu viện điêu tàn. Thậm chí không có cửa, cho nên kẻ trộm mừng lắm. Nó nói, "Bây giờ ông ta sẽ nghỉ ngơi, hay ít nhất trong đêm ông ta sẽ nghỉ, đi ngủ. Mình có thể lấy nó, không có rắc rối gì." Thế là trộm ta ẩn đằng sau bức tường.

Nagarjuna nhìn quanh và ông ấy nói, "Tốt hơn cả là anh vào đi và cầm lấy bình bát này để cho ta có thể ngủ thoải mái. Đằng nào anh cũng sẽ lấy nó, cho nên tại sao không cho nó đi? Ta nghĩ tốt hơn cả là đem nó cho anh. Ta không thích làm anh thành kẻ trộm - đây là món quà!"

Người này bước vào nhưng anh ta không thể tin được điều đó. Và mặc cho bản thân mình anh ta chạm chân Nagarjuna. Nagarjuna nói, "Bây giờ anh có thể đi, bởi vì ta chẳng có gì khác. Anh cứ thoải mái và để ta thoải mái."

Nhưng kẻ trộm nói, "Chỉ một điều thôi: tôi cũng muốn được không bị gắn bó với đồ vật như ông vậy. Ông đã làm cho tôi cảm thấy rất tội nghiệp. Có cách nào một ngày nào đó tôi cũng đạt tới đỉnh tâm thức như vậy không?"

Nagarjuna nói, "Có chứ, có cách đấy."

Kẻ trộm nói, "Nhưng một điều để tôi nói trước: đừng bảo tôi thôi ăn cắp. Bởi vì bất kì khi nào tôi đi - và tôi đã tới các nhà huyền môn và các thánh nhân và tôi là một kẻ trộm nổi tiếng quanh đây, cho nên họ tất cả đều biết - họ lập tức nói, 'Trước hết anh thôi ăn trộm đi,' và điều đó tôi không thể làm được. Tôi đã thử nhưng điều đó tôi không thể làm được, cho nên xin đừng làm điều đó thành điều kiện. Bất kì cái gì khác ông nói tôi sẽ làm."

Nagarjuna nói, "Thế thì anh chắc vẫn chưa gặp được nhà huyền môn hay thánh nhân đâu. Anh phải đã gặp các cựu trộm cắp rồi; bằng không, sao người ta phải bận tâm về việc là kẻ trộm? Cứ là kẻ trộm đi! - đó là công việc của anh, đó không phải là lo nghĩ của ta. Chỉ một điều ta muốn bảo anh, và điều đó là: Đi đi, làm bất kì cái gì anh cảm thấy cần làm, nhưng nhận biết, tỉnh táo. Đừng làm bất kì cái gì một cách vô ý thức, máy móc, như robot."

Kẻ trộm nói, "Điều này hoàn toàn được. Tôi sẽ thử nó."

Nagarjuna nói, "Ta sẽ đợi mười lăm ngày trong tu viện này; anh có thể tới và báo cáo."

Vào ngày thứ mười kẻ trộm chạy tới, vã mồ hôi, và anh ta nói, "Ông là thằng cha thủ đoạn quá xá! Trong mười ngày liên tục tôi đã cố gắng. Khi tôi đi - và đây đã là cái gì đó như phép màu: chưa bao giờ trong đời tôi mà tôi lại không thành công thế - tôi vào nhà, tôi mở rương, và thế rồi tôi nhớ tới ông và tôi quan sát, và khi tôi trở nên nhận biết, tôi trở nên im lặng tới mức tôi không thể chuyển động được. Tay tôi không di chuyển được! Khi tôi vô ý thức tay tôi chuyển động - nhưng thế rồi tôi đã hứa với ông. Tôi trở nên có ý thức lần nữa - tôi không thể lấy vật đó đi cùng tôi. Tôi phải bỏ nó lại. Trong mười ngày liên tục! Cho nên xin ông nói cho tôi cái gì đó khác."

Nagarjuna nói, "Đó là điều duy nhất đấy. Bây giờ điều đó là tuỳ anh chọn thôi: anh có thể bỏ nhận biết và vẫn còn là kẻ trộm, hay anh có thể có nhận biết và để kẻ trộm bị bỏ đi. Điều đó dành cho anh chọn lựa. Ta không nói rằng anh phải thôi ăn trộm. Anh cứ đi ăn trộm; nếu anh có thể làm nó với nhận biết, thế thì ta không lo nghĩ."

Kẻ trộm nói, "Điều đó là không thể được; tôi đã thử trong mười ngày rồi. Nếu tôi nhận biết, thế thì tôi không thể ăn trộm được. Nếu tôi ăn trộm, thế thì tôi không nhận biết." Và kẻ trộm nói, "Thực sự, ông đã có được tôi - và tôi không thể bỏ nhận biết này bây giờ, tôi đã nếm trải nó. Chẳng cái gì xứng đáng với nó bây giờ, chẳng cái gì có giá trị hơn bây giờ."

Nagarjuna nói, "Thế thì đừng bận tâm tới ta thêm nữa. Đi và dạy cùng điều đó cho những kẻ trộm khác!"

Tiếng nói bên trong không phải là tiếng nói, nó là hiện tượng năng lượng. Bạn bị nắm giữ trong nhận biết, trong im lặng. Và trong im lặng đó, bất kì cái gì bạn làm đều đúng; bất kì cái gì không đúng bạn không thể làm được.

Cho nên tôi không bảo bạn không làm cái này, và làm cái kia. Tôi đơn giản bảo bạn điều Nagarjuna đã bảo cho kẻ trộm: Chỉ nhận biết!

Nếu bạn không nhận biết, thế thì bạn sẽ phải chọn. Nếu bạn không nhận biết, thế thì bao giờ cũng có chọn lựa các phương án - làm cái này hay làm cái kia - và người ta bao giờ cũng bị phân vân. Nếu nhận biết có đó, không có phương án. Nhận biết là vô chọn lựa. Nó đơn giản cho phép bạn làm điều là đúng; nó không cho phép bạn làm điều không đúng. Không có vấn đề về chọn lựa của bạn. Cho nên đừng hỏi người ta có thể dựa vào tiếng nói bên trong của người ta đến độ nào.

Điều thứ nhất: tiếng nói bên trong không phải là tiếng nói - nó là im lặng. Điều thứ hai: bạn cần không lo nghĩ về việc dựa trên "đến độ nào." Chỉ vẫn còn trong không gian im lặng bên trong đó, im lặng toàn bộ. Đức hạnh là sản phẩm phụ, nó không phải là kỉ luật. Nó đi theo nhận biết như cái bóng, hậu quả.

Câu hỏi thứ sáu:

Osho kính yêu,

Tôi nhận biết về nhu cầu của tôi để chấp thuận và chấp nhận từ người khác.

Tôi không muốn bị nhu cầu này lái đi. Làm sao giải quyết điều đó?

Người ta phải thấy cái ngu xuẩn của nó. Vấn đề không phải là giải quyết nó. Người ta phải thấy cái nực cười của nó, thế thì nó rơi đi. Nó không được giải quyết. Bệnh không được giải quyết; chúng rơi rụng đi. Chỉ cố thấy ra cái ngu xuẩn của nó.

Tôi sẽ kể cho bạn vài giai thoại.

Một người đàn bà, mới tới sống trong nhà dưỡng lão rộng rãi, gặp một bà mà bà ta biết đã sống trong lều ở mép điền trang của bà ấy.

"Chào mừng bà tới cộng đồng nhỏ bé của chúng tôi," người cư ngụ ở lều đón chào.

Cư dân mới, đứng thẳng lên một cách kiêu kì, đáp lại, "Xin đừng nói tới tôi. Tôi chưa bao giờ nói với người kém cỏi."

"Ồ," người cư ngụ ở lều đáp lại một cách dịu dàng, "và bà đã bao giờ gặp người đó ở đâu trong thế gian này?"

Mọi người đều là kẻ bản ngã. Khó thấy rằng bạn ở trong cùng con thuyền. Bạn có thể thấy mọi người khác trong cùng con thuyền. Cứ nhìn điều đó đi - rằng mọi người trong dốt nát sâu vẫn còn là kẻ bản ngã, liên tục nghĩ dưới dạng bản ngã. Không ai có đó trong thế gian để đáp ứng cho bản ngã của bạn; mọi người đều cố đáp ứng cho bản ngã riêng của mình. Ai có thời gian để đáp ứng cho bản ngã của bạn? Và nếu đôi khi ai đó đáp ứng cho bản ngã của bạn, người đó phải đang đáp ứng nó như phương tiện để đáp ứngcho bản ngã riêng của người đó.

Về căn bản, mọi người đều quan tâm tới bản thân mình. Như bạn quan tâm tới bản thân bạn, người khác quan tâm tới bản thân họ. Chỉ trở nên nhận biết về điều này.

Mọi người đang cố cạnh tranh; và trong cạnh tranh này, và trong cuộc đua đầy tham vọng, bản ngã này, người ta đang phá huỷ mọi điều là đẹp. Người ta đang phá huỷ cuộc sống đẹp mà có thể đã nở hoa và trở thành cực đỉnh của sự tồn tại - như Phật, như Jesus, như Krishna. Nhưng mọi người đều đang hỏi người khác, đang ăn xin: Chấp thuận tôi đi! Nói cái gì đó mà cho tôi cảm giác tốt lành về bản thân tôi. Do đó, tâng bốc mới có tác dụng. Do đó, bất kì ai cũng có thể lừa dối bạn chỉ bằng việc tâng bốc bạn.

Và mọi người liên tục làm mọi thứ mà họ chưa bao giờ muốn làm, nhưng họ liên tục làm những điều đó bởi vì đó là cách duy nhất họ có thể có được sự chấp thuận của người khác. Mọi người đều bị sao lãng khỏi số phận của mình bởi vì người khác đang nhìn, và họ có ý tưởng cố định về làm sao chấp thuận bạn.

Chuyện xảy ra trong một thị trấn:

Cô dâu mới đã trở về thị trấn nhỏ sau cuộc hôn nhân bỏ trốn. "Tôi cho là việc trốn theo trai của tôi là điều kì diệu của chín ngày quanh đây," cô ta bình luận với một mình anh cảnh sát của làng.

"Điều đó chắc đã là," anh ta đáp, "duy nhất chuyện con chó nhà Smiths phát điên vào cùng đêm."

Mọi người liên tục phí thời gian và cuộc sống và năng lượng của họ. Không cần đâu! Thực ra, như bạn vậy, bạn là hoàn hảo. Không cái gì được thêm vào cho bạn. Thượng đế chưa bao giờ tạo ra bất kì ai bất toàn. Làm sao ngài có thể tạo ra được người nào bất toàn?

Bạn đã nghe những người tôn giáo thuyết giảng cho bạn: Thượng đế tạo ra thế giới này. Và họ liên tục dạy bạn: Bạn được Thượng đế tạo ra theo hình ảnh riêng của ngài. Và dầu vậy họ liên tục thuyết giảng cho bạn: Trở nên hoàn hảo đi!

Điều này đơn giản là ngớ ngẩn. Thượng đế đã tạo ra bạn theo hình ảnh riêng của ngài, và dầu vậy bạn cần hoàn hảo sao? Thế thì Thượng đế phải là bất toàn rồi. Làm sao, từ Thượng đế, sự bất toàn có thể tới được? Sự sáng tạo mang chữ kí của ngài. Bạn cũng liên tục mang chữ kí của ngài. Vứt việc ăn xin này đi!

Ai đó đang hỏi xin tiền, ai đó đang hỏi xin bánh mì, ai đó đang hỏi xin chấp thuận. Mọi người đều là kẻ ăn xin. Đừng hỏi. Trong việc hỏi bạn sẽ bỏ lỡ nhiều điều đã sẵn có cho bạn. Nhìn thay vì hỏi đi. Nhìn vào bên trong bản thân bạn, và hoàng đế của các hoàng đế có đó. Bắt đầu tận hưởng nó, bắt đầu sống nó đi!

Chuyện xảy ra:

Một vận động viên đại học nổi tiếng trở về từ cuộc thi đấu Olympics với ngực đầy huân chương thì anh ta ngã bệnh.

Tại bệnh viện bác sĩ lấy nhiệt độ, lắc đầu hoài nghi, và nói, "Nhiệt độ của anh lên tới bốn mốt."

"Ồ, thế à?" vận động viên trả lời một cách yếu ớt. Thế rồi, đột nhiên quan tâm, anh ta hỏi, "Này, bác sĩ, kỉ lục thế giới là bao nhiêu?"

Vứt mọi thứ vô nghĩa này đi! Bạn đã được chấp thuận rồi, bằng không bạn không thể ở đây được đâu. Thượng đế đã chấp nhận bạn, cho việc sinh ra bạn. Nếu van Gogh vẽ, bất kì bức tranh nào ông ấy tạo ra đều đã được chấp thuận rồi - bằng không ông ấy chắc đã không tạo ra nó ngay chỗ đầu tiên. Nếu Picasso vẽ cái gì đó, trong chính việc vẽ này, bức tranh được chấp nhận. Hoạ sĩ đã đưa trái tim mình vào trong nó. Cứ đi sâu hơn vào trong bản thể riêng của bạn - Thượng đế đã để mọi kho báu mà bạn cần ở đó. Ngài đã chấp thuận bạn, chấp nhận bạn. Ngài hạnh phúc rằng bạn hiện hữu!

Nhưng bạn không nhìn ở đó. Bạn đang hỏi từ người khác như kẻ ăn xin: Chấp thuận tôi đi! - và họ cũng là kẻ ăn xin hệt như bạn. Kẻ ăn xin hỏi kẻ ăn xin. Cho dù họ chấp thuận bạn một chút, họ sẽ đợi cho bạn chấp thuận họ. Điều đó sẽ là việc mặc cả. Và nghĩ về điều đó mà xem: họ chẳng có gì để cho bạn khi bản thân họ đang ăn xin; và bạn có thể cho họ cái gì khi bản thân bạn đang ăn xin? Chỉ chút ít tỉnh táo và người ta vứt đi mọi việc ăn xin. Và với điều đó, tham vọng rơi rụng đi, bản ngã rơi rụng đi. Người ta bắt đầu sống.

Nhảy múa đi, trong khi bạn đang sống động. Thở một cách phúc lạc trong khi bạn đang sống động. Hát trong khi bạn đang sống động. Yêu, thiền, trong khi bạn đang sống động. Và một khi bạn thay đổi, bạn dịch chuyển tâm thức của bạn, hội tụ của bạn vào tâm thức, từ bên ngoài sang bên trong, bạn cảm thấy cực kì hạnh phúc và phúc lạc. Chỉ cảm thấy "tôi tồn tại" là phúc lạc tới mức không cái gì khác được cần. "Tôi tồn tại!" - mọi điệu vũ, mọi bài ca, mọi phúc lành, đều được bao hàm trong nó. "Tôi tồn tại!" - Thượng đế được bao hàm trong điều đó.

Đừng làm cho Thượng đế của bạn thành kẻ ăn xin. Là một Thượng đế đi! Nhận ra tính thượng đế của bạn và thế thì không có gì để đạt tới cả. Người ta phải đơn giản bắt đầu, người ta phải bắt đầu sống. Sống như một thượng đế: đó là thông điệp của tôi cho bạn. Tôi không nói: Trở thành một thượng đế. Tôi nói: Bạn hiện hữu! Bắt đầu sống đi! Bạn hiện hữu - nhận ra điều đó đi! Bạn hiện hữu - nhớ nó đi! Bạn hiện hữu - chỉ trở nên lưu tâm tới nó.

Không có gì để được đạt tới. Cuộc sống không phải là một thành tựu, nó là món quà. Nó đã từng được trao, bạn đang chờ đợi về cái gì? Cánh cửa mở đấy, và chủ nhà đã mời bạn rồi. Vào đi!

Đủ cho hôm nay.

Xem tiếp Chương 8 - Quay về Mục lục


0 Đánh giá

Ads Belove Post

Powered by RedCircle