Chương 22. Thời cho gia đình qua rồi

Chương 22. Thời cho gia đình qua rồi

Price:

Read more

Tương Lai Vàng (Tập 2) - Osho

Chương 22. Thời cho gia đình qua rồi



Câu hỏi 1

Osho kính yêu,

Ý tưởng của thầy về một tâm xã mẫu là gì?

Maneesha, nhân loại đang ở ngã tư đường. Nó không thể sống theo cách nó đã từng sống mãi cho tới giờ. Điều đó đơn giản đã trở thành không thể được. Điều đó đã là việc mơ về một tương lai tốt hơn mãi sau bạn mới có thể quan niệm được, nhưng cuộc sống đã bị suy đồi thay vì trở nên tốt hơn. Nó đã đi tới điểm mà chúng ta đang đối diện hoặc là tự tử, tự tử toàn cầu, hoặc biến đổi toàn bộ tâm thức con người và phong cách sống của nó.

Ý tưởng của tôi về một tâm xã mẫu ngụ ý toàn thể cuộc sống con người từ mọi khía cạnh có thể.

Thứ nhất, gia đình không thể vẫn còn là đơn vị cơ sở của xã hội. Nó là căn nguyên của hàng triệu bệnh tật; nó là hòn gạch cơ sở trên đó các quốc gia được tạo nên, giống nòi được tạo nên, các tổ chức tôn giáo được tạo nên. Gia đình đã phá huỷ phúc lạc của đàn ông và đàn bà của toàn thể nhân loại. Cấu trúc cơ bản của nó là của tính sở hữu - chồng sở hữu vợ và họ cả hai sở hữu con cái - và khoảnh khắc bạn sở hữu một con người, bạn đã lấy đi chân giá trị của người đó, tự do của người đó, chính nhân tính của người đó. Bạn đã lấy đi mọi điều là đẹp và bạn đã cho người đó chỉ gông cùm, có lẽ làm bằng vàng... những cái lồng đẹp thay vào đôi cánh của người đó. Những cái lồng vàng đó không thể cho người đó bầu trời và tự do của bầu trời.

Cho nên điều thứ nhất là: một tâm xã mẫu sẽ không có gia đình. Ngụ ý là rõ ràng rằng nó sẽ không có hôn nhân.

Yêu, lần đầu tiên, nên được cho sự kính trọng mà chính là quyền của nó trong nhiều thế kỉ. Yêu nên là luật duy nhất giữa hai con người nếu họ quyết định sống cùng nhau; chỉ niềm vui nên là lực kết dính của họ. Khoảnh khắc yêu biến mất... Và nhớ lấy, giống như mọi thứ thực, yêu cũng thay đổi. Chỉ những cái không thực, những thứ đồ nhựa, mới còn vĩnh viễn. Hôn nhân là vĩnh viễn, nhưng nó thu được sự vĩnh viễn bằng cách giết chết yêu.

Chính trên nấm mồ của yêu mà hôn nhân làm ngôi nhà của nó. Một cách tự nhiên, nó đem tới chỉ đau khổ, đau đớn, cảnh nô lệ - và việc phá huỷ toàn bộ tính tâm linh của con người.

Tâm xã mẫu sẽ là việc giao cảm, việc tụ tập của các tâm linh tự do. Trẻ con nên thuộc về tâm xã, không thuộc về bố mẹ. Bố mẹ đã làm đủ điều hại. Họ không thể được phép thêm nữa để làm biến chất con cái họ, mặc dầu ý định của họ tất cả là tốt. Nhưng làm gì với ý định tốt của họ? Kết quả là toàn xấu.

Bố mẹ dạy con cái họ có tính cạnh tranh, và cạnh tranh đem tới ghen tị. Họ dạy con cái họ trở thành ai đó trên thế giới, để lại tên tuổi đằng sau bản thân chúng. Điều đó làm cho cuộc sống thành cuộc vật lộn, không phải là hân hoan mà là tranh đấu liên tục - có tính phá huỷ tới mức nó lấy đi mọi niềm vui của bạn, mọi tinh hoa của bạn, mọi đoá hoa của bạn. Nó để lại đằng sau chỉ những bộ xương tranh đấu về quyền lực, về tiền, về địa vị. Cuộc sống trở thành chiến trường.

Toàn thể trách nhiệm thuộc về bố mẹ. Họ đã sống như con người tham vọng; họ đã phá huỷ bản thân họ. Bây giờ họ tiếp tục cho con cái họ di sản kế thừa của họ - những ham muốn không được hoàn thành của họ, những tham vọng không đầy đủ của họ. Theo cách này bệnh truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Tâm xã là tuyên bố về cuộc sống không tham vọng với cơ hội bình đẳng cho tất cả. Nhưng nhớ khác biệt giữa tôi và Karl Marx. Tôi không thiên về áp đặt bình đẳng lên mọi người, bởi vì đó là nhiệm vụ không thể được về tâm lí, và bất kì khi nào bạn làm cái gì đó ngược lại tự nhiên, nó trở thành có tính phá huỷ và độc hại.

Không có hai người nào là bình đẳng. Nhưng tôi có thể bị hiểu lầm rất dễ dàng, cho nên cố hiểu quan điểm của tôi rất rõ ràng: tôi không thiên về bình đẳng, nhưng tôi không thiên về bất bình đẳng nữa! Tôi thiên về việc tạo ra cơ hội bình đẳng cho mọi người là bản thân họ. Nói cách khác, theo cách nhìn của tôi, từng cá nhân là duy nhất. Vấn đề bình đẳng hay bất bình đẳng không nảy sinh, bởi vì hai cá nhân không là như nhau. Họ không thể được so sánh.

Tâm xã thực, chủ nghĩa cộng sản thực, sẽ tạo ra cơ hội bình đẳng cho trưởng thành, nhưng chấp nhận tính duy nhất của từng cá nhân.

Phải không có tài sản riêng. Mọi thứ nên thuộc về tâm xã. Nên có tự do tuyệt đối về diễn đạt bằng lời hay trong tính sáng tạo.

Từng cá nhân nên được kính trọng như người đó vậy, không tương ứng với bất kì lí tưởng nào. Nhu cầu cơ bản của người đó nên được đáp ứng bởi tâm xã, và khi tâm xã trở nên giầu có hơn, mọi cá nhân nên được cung cấp nhiều tiện nghi hơn, nhiều xa hoa hơn - bởi vì tôi không chống lại xa hoa hay thuận tiện. Tôi không phải là kẻ bạo hành, và tôi không muốn mọi người bị hành hạ theo bất kì cái tên đẹp nào. Nhân danh tôn giáo, hay nhân danh chủ nghĩa xã hội, không ai phải bị hi sinh. Không loại tự hành hạ nào nên được hỗ trợ.

Con người ở đây để hân hoan, để sống cuộc sống đẹp đẽ, an bình, thuận tiện nhất có thể được.

Tôi ủng hộ tất cả cho giầu có, nhưng giầu có sẽ là của tâm xã. Khi tâm xã trở nên giầu hơn, mọi cá nhân sẽ trở nên giầu hơn. Tôi chống lại nghèo; tôi không phải là người tôn thờ nghèo. Tôi không thấy cái gì tâm linh trong việc là nghèo - nó là ngu xuẩn cực kì. Nghèo không là tâm linh, ốm không là tâm linh, đói không là tâm linh. Tâm xã nên sống theo cách nó trở thành ngày càng giầu hơn, rằng nó không tạo ra quá nhiều trẻ con, rằng nó không tạo ra quá đông người. Tạo ra quá đông người nhất định tạo ra kẻ ăn xin, nhất định tạo ra trẻ mồ côi, và một khi có trẻ mồ côi sẽ có Mẹ Teresas.

Tôi không muốn bất kì Mẹ Teresa nào trên thế giới. Tôi cũng không tin vào đức hạnh của việc phục vụ người nghèo, bởi vì tôi không muốn bất kì ai là nghèo trên thế giới. Và điều đó ở trong tay chúng ta: chúng ta có mọi kĩ thuật khoa học để sinh sản tương ứng với nhu cầu của chúng ta - hay không sinh sản. Sinh sản ra trẻ con tốt nhất có thể... không cần sinh sản ra trẻ mù, trẻ què, trẻ đần... điều đó nên là một thứ của quá khứ! Bây giờ khoa học đặt tuyệt đối trong tay chúng ta việc chọn con cái chúng ta nên thế nào. Chúng ta chỉ phải bỏ quan niệm cũ của chúng ta.

Quan niệm cũ của chúng ta là: con tôi phải là máu của tôi. Điều đó cực kì vô nghĩa. Khác biệt gì giữa máu tôi và máu bạn? Thông minh mới nên chọn hạt mầm đúng cho con cái - nó tới từ đâu, điều đó không thành vấn đề.

Trong tâm xã nên có ngân hàng tinh trùng trong bệnh viện, cũng như có ngân hàng máu. Một đôi có thể tới và hỏi bác sĩ về loại con nào được cần - một nhà toán học? một Mohammed Ali Vĩ đại? một Jesus Christ? - bởi vì bây giờ có thể đọc toàn thể lịch sử của mọi đứa trẻ thậm chí trước khi nó được thụ thai. Mọi tế bào sống sẽ trở thành cuộc sống của đứa trẻ mới có toàn thể chương trình. Nó sẽ sống bao lâu, liệu nó sẽ mạnh khoẻ hay ốm yếu, thông minh hay không thông minh, một nhạc sĩ, một vũ công, một nhà khoa học... bạn có thể chọn!

Chúng ta phải bỏ các ý tưởng cũ, ngu xuẩn. Khi có liên quan tới làm tình, bạn có thể làm tình với người đàn bà bạn thích. Nhưng khi có liên quan tới con cái, người đàn bà của bạn có thể cung cấp bụng mẹ và bạn có thể tìm hạt mầm tốt nhất từ bệnh viện. Và nó sẽ là vô danh, cho nên bạn không cần lo nghĩ rằng ai đó trên phố sẽ nói, "Xin chào, anh là bố đứa trẻ của tôi." Không ai có thể nói điều đó được; không ai sẽ bao giờ biết.

Chung cuộc, trẻ con nên thuộc về tâm xã như một toàn thể. Bố và mẹ nên lui lại, trong chỗ của họ, nên là "chú" và "cô". Nên có nhiều chú và nhiều cô... có lẽ người mẹ nên là cô chính và người bố nên là chú chính, nhưng không nhiều hơn điều đó.

Mọi người nên được phép là bản thân mình. Ngay bây giờ mọi người bị buộc phải tương ứng theo ý tưởng của người khác. Điều đó gây ra khổ và đau đớn lớn, và lấy đi mọi niềm vui và hân hoan khỏi cuộc sống. Mọi người nên là bản thân mình và đóng góp cho cuộc sống tương ứng theo cách của người đó - bằng việc tạo ra âm nhạc, hay bằng việc tạo ra bức tranh, hay bằng việc viết thơ ca, hay bằng việc tạo ra quả tốt hơn, cây trồng tốt hơn, làm đường tốt hơn.

Mọi người nên được phép có tiềm năng riêng của mình được hoàn thành. Một tâm xã mẫu sẽ cho chân giá trị cho từng cá nhân. Tôi đã nói sáng nay rằng Gorbachev có thể mời chúng ta làm một tâm xã mẫu ở Liên Xô.

Điều này là vậy khi có liên quan tới trưởng thành của con người. Một điều cho trưởng thành bên trong là ở chỗ mọi người, bất kể người đó là đàn ông hay đàn bà, nên được phép chọn một phương pháp thiền phù hợp với người đó, để cho người đó có thể không chỉ kinh nghiêm niềm vui của cuộc sống, mà người đó còn có thể kinh nghiệm niềm vui của tâm linh của người đó.

Chủ nghĩa cộng sản bỏ lỡ một điều duy nhất: tính tâm linh. Tâm xã mẫu nên là việc tụ tập tâm linh của những người tìm kiếm, của những người yêu, của bạn bè, của những người sáng tạo trong mọi chiều của cuộc sống. Họ có thể tạo ra thiên đường ở đây trên trái đất.

Thời đại cho gia đình qua rồi, và thời đại cho thành phố qua rồi, và thời đại cho quốc gia qua rồi. Thế giới nên là một, bao gồm các tâm xã nhỏ. Thế thì không cần quân đội bởi vì không có ai để bạn đánh nhau. Không cần vũ khí, đặc biệt nguyên tử và hạt nhân, bởi vì bạn không quan tâm tới tự tử toàn cầu.

Toàn thể năng lượng đang được rót vào trong việc tạo ra ngày càng nhiều các vũ khí huỷ diệt có thể được đổi vào tính sáng tạo, và toàn thể trái đất có thể sống giầu có, xa hoa, như không hoàng đế nào đã từng sống! Và nếu chúng ta không chọn điều này, thế thì chúng ta không có thông minh chút nào. Cho dù một chút ít thông minh là đủ chỉ ra rằng một biến đổi toàn bộ của xã hội, của xã hội cũ chết và mục nát, đã trở thành cần thiết tuyệt đối cho sống còn; bằng không, nếu chúng ta tiếp tục cách chúng ta đang vậy, chúng ta có thể đếm năm tháng trên mười ngón tay.

Chỗ kết thúc là không rất xa xôi đâu, nhưng chỗ kết thúc có thể trở thành việc bắt đầu lớn lao nếu chúng ta hiểu. Chúng ta có thể tránh nó!

Nó là ở trong tay riêng của chúng ta, bởi vì chỗ kết thúc không tới bởi thảm hoạ tự nhiên, nó được gây ra bởi ngu xuẩn của chúng ta!

Một tâm xã mẫu sẽ tạo ra thông minh nhiều nhất có thể được và sẽ cho phép mọi người trưởng thành về thông minh, tìm và kiếm chân lí của họ. Đó là cách người ta trở nên thông minh hơn, bằng việc tìm và kiếm. Thông minh được mài sắc như lưỡi kiếm.

Con người đã sống trong không thông minh bởi vì mọi tôn giáo của thế giới đã nhấn mạnh chỉ vào một điều: niềm tin - và niềm tin là chất độc cho thông minh. Họ đã nhấn mạnh chỉ vào một điều: đức tin - và đức tin chống lại mọi trưởng thành.

Con người mới tôi quan niệm, sẽ không có hệ thống niềm tin nào và sẽ không có đức tin nào. Người đó sẽ là người tìm kiếm, người truy tìm, người truy vấn. Cuộc sống của người đó sẽ là cuộc sống của khám phá vô cùng - khám phá trong thế giới bên ngoài và khám phá trong thế giới bên trong nữa.

Tôi muốn mọi con người đều là một người khám phá: một Galileo, một Copernicus, một Columbus, trong thế giới bên ngoài và một Phật Gautam, một Zarathustra, một Trang Tử trong thế giới bên trong.

Toàn thể nỗ lực của tôi được tập trung vào một điều: tạo ra con người mới như Zorba Phật.

Trong tâm xã mẫu mọi người sẽ có phẩm chất của Zorba và phẩm chất của Phật; cực kì quan tâm tới thế giới bên ngoài, và theo cùng cách, trong tình yêu với việc tìm kiếm bên trong. Ngày bạn là cả hai cùng nhau bạn đã trở thành con người mới, và con người mới sẽ là cứu tinh của nhân loại.

Nếu con người mới không được sinh ra sẽ không có hi vọng nào cho nhân loại.

Câu hỏi 2

Osho kính yêu,

Tôi cảm thấy như là khách trên thế gian, dường như tôi không thực sự thuộc về ở đây chút nào. Trong việc tụ tập hay của thầy, tôi cảm thấy rằng tôi cũng là khách, ở đây chỉ bởi ân huệ của thầy hay bởi dịp may lớn. Tôi chẳng có gì thực sự để cho, ngoại trừ bản thân tôi. Điều này có là đủ không?

Vimal, điều này còn nhiều hơn đủ. Tính sẵn sàng cho bản thân mình là cuộc phiêu lưu vĩ đại nhất của cuộc sống. Và không chỉ bạn không có gì khác để cho đâu, tất cả chúng ta đều tới trần trụi trong thế giới này. Chúng ta không mang cái gì vào thế giới. Mọi điều chúng ta thực sự có là cái ta riêng của chúng ta - mọi thứ khác thuộc vào thế giới, không phải là của chúng ta. Cho tiền hay cho bất kì cái gì khác thực sự là né tránh cho bản thân bạn.

Những người cho người nghèo tiền, làm bệnh viện và trường học và đại học - và ba hoa về nó - đều không nhận biết về sự kiện rằng tất cả mọi thứ họ cho chỉ là mẽ ngoài. Họ đang che giấu tính trần trụi của họ. Họ đang che giấu sự kiện là họ không đủ dũng cảm để cho bản thân họ - bởi vì đó là điều duy nhất đáng cho; đó là điều duy nhất thuộc vào bạn. Mọi cái gọi là người cho đều cho những thứ không thuộc vào họ. Nó gần giống như ai đó cho bạn trăng tròn, ai đó cho bạn mặt trời mọc bằng việc nói, "Anh có thể có nó, nó là của anh."

Tôi đã nghe nói về hai người say. Họ đang nằm dưới cây trong đêm trăng tròn. Nhìn vào trăng, một cách rất thơ ca, trong tâm trạng rất lãng mạn, một người say nói với người kia, "Tớ muốn mua trăng này."

Người kia nói, "Điều đó là không thể được. Quên chuyện đó đi! Quên hoàn toàn nó đi!"

Người thứ nhất nói, "Nhưng tại sao anh nổi giận thế?"

Người thứ hai nói, "Sao tôi không giận cho được? - Tôi không muốn bán nó!"

Chừng nào bạn chưa cho bản thân bạn, bạn không cho đâu! Bạn đơn giản nấp đằng sau cái gọi là việc cho của bạn, cái nghèo của bạn và cái bất lực của bạn.

Vimal, không cái gì sai. Chính việc nhận ra rằng bạn có thể cho chỉ bản thân bạn là việc nhận ra lớn lao, cực kì đẹp và có tính tâm linh cố hữu.

Bạn nói, "Tôi cảm thấy như là khách trên thế gian." Bạn nghĩ bất kì ai khác cũng có thể cảm thấy là người chủ trên thế gian sao? Mọi người đều là khách ngoại trừ hồn ma của Anando. Chỉ họ mới là người chủ; bằng không mọi người đều là khách. Nhưng không có gì phải lo nghĩ về điều đó. Biết ơn sự tồn tại rằng nó đã mời bạn làm khách đi.

Bạn nói, "Dường như tôi không thực sự thuộc vào ở đây chút nào." Không ai thuộc vào ở đây. Mọi người tới một ngày nào đó, và mọi người đi mất một ngày nào đó. Đây là nhà trọ lớn. Chỉ ở lại một đêm và đến sáng cuộc hành trình lại bắt đầu. Ai sẽ ở lại đây? Hàng triệu người đã từng ở đây trước bạn - thậm chí không tên nào của họ có thể được ghi nhớ, họ toàn là khách - và hàng triệu người sẽ ở đây sau khi chúng ta đã qua đời.

Chỉ đừng làm cho hành tinh này giống như phòng chờ trong ga xe lửa, đặc biệt là ga xe lửa Ấn Độ. Tôi đã từng du hành trong nhiều năm, ở trong hàng nghìn phòng chờ và thấy các cảnh kì lạ. Mọi người ném vỏ chuối lên sàn, nhổ lá "trầu" lên sàn, cho dù tôi đã hỏi họ, "Ông làm gì thế này!" Họ trả lời tôi, nói, "Đây chỉ là phòng chờ thôi. Nó không phải là nhà của ai cả. Và ai chăm nom? Chỉ mười phút nữa và chuyến tầu của tôi sẽ tới!" Đúng là tầu của bạn đang tới, nhưng tầu của bạn sẽ đem tới vài hành khách những người sẽ ở lại trong phòng chờ này với vỏ chuối của bạn!

Bạn là khách. Để lại trái đất này đẹp hơn một chút, nhân bản hơn một chút, đáng yêu hơn một chút, thơm hương hơn một chút đi, vì những người khách không biết đó, người sẽ tới sau bạn.

Một chuyện cổ Sufi: Vua của Bhagdad thường đi quanh thành phố trên con ngựa đẹp của ông ta, chỉ để xem mọi sự diễn ra thế nào - tất nhiên cải trang, không như nhà vua - để cho ông ấy có thể thấy thực tại như nó vậy. Nếu ông ấy đi như vua, thế thì ông ấy có thể thấy mọi thứ là đẹp và ông ấy sẽ không được cho xem mặt thật - ông ấy sẽ phải nhìn chỉ các mặt nạ.

Mọi ngày ông ấy đều thấy một người đàn ông, một người rất già, phải hơn trăm tuổi, làm việc trong vườn, trồng những cây nhỏ, nhưng những cây nhỏ đó không phải là hoa theo mùa. Nếu chúng là hoa theo mùa sẽ không có vấn đề chút nào. Đó là những cây tuyết tùng Lebanon, mọc cao ba chục mét, sáu chục mét chiều cao, gần như chạm các vì sao và chúng mất hàng trăm năm để mọc tới chiều cao đó. Chúng sống một nghìn năm, hai nghìn năm, ba nghìn năm và chúng là một số trong những cây đẹp nhất.

Nhà vua phân vân vì cụ già này, người đã một trăm tuổi, thậm chí không thể hi vọng thấy được mùa xuân tới. Tay cụ run run; cụ mảnh mai thế, bất kì khoảnh khắc nào cái chết có thể đem cụ đi. Và tại sao cụ trồng những cây tuyết tùng này? Cụ sẽ không bao giờ có khả năng thấy chúng mọc lên, thấy chúng tới tuổi, thấy cái đẹp của chúng khi chúng bắt đầu chạm vào các vì sao.

Cuối cùng nhà vua không thể nào cưỡng lại được cám dỗ. Một hôm ông ấy dừng ngựa và đi tới cụ già và nói, "Tôi không nên can thiệp vào công việc của cụ, nhưng tôi không thể cưỡng lại được cám dỗ."

Cụ già nói, "Không có gì mà lo nghĩ, con ta. Ông có thể hỏi bất kì cái gì ông muốn."

Nhà vua nói, "Câu hỏi của tôi là, cụ sẽ không bao giờ có khả năng thấy những cây này đến tuổi; cụ sẽ đi lâu từ trước điều đó..."

Cụ già nói, "Điều đó đúng."

Nhà vua nói, "Cụ biết điều đó là đúng và dầu vậy cụ vẫn làm điều đó sao?"

Cụ già nói, "Nếu tổ tiên ta không trồng những hạt mầm này - cứ nhìn sang bên kia khu vườn của ta những cây tuyết tùng Lebanon cao kia - ta chắc không bao giờ thấy chúng. Nếu tổ tiên ta hào phóng thế với con cái, với những người còn chưa được quen biết, người sẽ tới, người sẽ là khách thăm, người sẽ là khách... Dầu vậy họ đã làm việc cần mẫn và họ đã tạo ra những cây hoành tráng đó. Nhìn những cây đó ta thu lấy dũng cảm và làm việc cần cù, vì chắc chắn ta sẽ không có khả năng thấy sự trưởng thành đẹp nhưng ai đó sẽ thấy. Con của con ta, hay có lẽ thậm chí con của chúng, sẽ có khả năng thấy khi cây tới niềm vinh quanh đầy đủ của chúng. Điều đó là đủ rằng ta không phản bội tổ tiên ta. Nếu họ có thể tin cậy vào tương lai, vào vị khách không biết, ta cũng có thể tin cậy được chứ."

Chúng ta tất cả đều là khách, nhưng đừng dùng hành tinh đẹp này như nhà khách ga xe lửa. Nó không phải là phòng chờ. Nó là nhà của chúng ta cho thời gian hiện tại và nó sẽ vẫn là nhà cho ai đó khác. Đừng keo kiệt thế khi nói, "Tôi sẽ qua thôi - sau mười lăm phút nữa tầu của tôi sẽ tới, cho nên ai chăm nom nếu tôi bỏ lại phòng chờ bẩn?"

Không ai thuộc vào ở đây, Vimal. Nhưng với khoảnh khắc này chúng ta ở đây, và trong khoảnh khắc này chúng ta phải ở đây một cách toàn bộ, mãnh liệt, và chúng ta phải làm cho khoảnh khắc này đẹp nhất có thể được. Chúng ta phải sống cuộc sống của mình như điệu vũ, để cho khi chúng ta ra đi, bất kì ai tới sau chúng ta sẽ thấy rằng những người đã từng ở đây không phải là người thường; họ đã để lại hoa và hương thơm; họ đã để lại tiếng vọng của bài ca của họ và điệu vũ của họ; họ đã để lại dấu chân của họ trong vàng ròng hai mươi bốn ca ra.

Không phải là không may rằng chúng ta là khách. Nó là cơ hội lớn: hành tinh này, sự tồn tại, đã từng hào phóng, tốt bụng, yêu mến, chấp nhận tới mức nó đã đón chào bạn ở đây.

Để lại dấu hiệu của bạn đi. Bạn có thể qua đi, nhưng tiếng cười của bạn có thể vẫn còn. Bạn có thể qua đi, nhưng điệu vũ của bạn có thể vẫn còn lại sau. Bạn có thể qua đi, nhưng cách bạn đã sống sẽ liên tục tạo ra rung động riêng của nó; những người của tương lai sẽ được nhắc nhở, với lòng biết ơn, rằng họ là những người kế thừa của một hành tinh vĩ đại và của giống nòi vĩ đại con người.

Tại đám tang của một trong những người giầu nhất trong thị trấn, một người lạ được thấy khóc to hơn bất kì người khóc thuê nào. Một trong những người trong thị trấn tiến tới anh ta: "Ông có phải là họ hàng của người quá cố không, người giầu nhất thị trấn chúng tôi?"

"Không."

"Thế tại sao ông khóc, và khóc to thế?"

"Đó là lí do tại sao!"

Vimal, như bạn vậy là hoàn toàn tốt. Trong việc tụ tập này không ai là chủ - tất cả đều là khách giả vờ là chủ với nhau. Nó là việc giả vờ hay. Không ai là chủ; mọi người đều là khách, nhưng làm sao có thể có khách được nếu không có ai là chủ cho người đó? Đây là sự kiện kì lạ về việc tụ tập này; toàn thể việc tụ tập là chủ, nhưng khi có liên quan tới cá nhân, người đó chỉ là khách. Cho nên bạn là cả hai - là khách như một cá nhân và là chủ như một phần của việc tụ tập.

Một người Mĩ đánh cuộc với một người Anh rằng bất kì ai trong họ kể được câu chuyện không thể tin được nhất, sẽ thắng.

"Anh bắt đầu đi," người Anh nói.

"Được," người Mĩ nói, "một hôm một quí ông Mĩ..."

"Đủ rồi! Ông thắng!" người Anh nói.

Một "quí ông Mĩ" - bạn đã kể câu chuyện kì lạ nhất.

Bạn không có gì để cho ngoại trừ bản thân bạn. Điều đó là quá đủ. Không cái gì khác được hỏi. Thậm chí điều này không được hỏi về bạn. Nó bắt nguồn từ yêu riêng của bạn. Nếu bạn cho tâm xã bản thân bạn, chính việc cho này sẽ là phần thưởng lớn.

Câu hỏi 3

Osho kính yêu,

Với thầy, tôi thường được nhớ tới thủ tướng Đức đầu tiên sau chiến tranh, Adenauer. Khi bị những người đối lập vạch trần về những phát biểu khác nhau ông ấy đã cho về một chủ đề, ông ấy mỉm cười và nói, "Nghe đây, có nhiều hơn một chân lí. Bản thân tôi biết ít nhất bốn: cái đơn giản, cái thuần khiết, cái rõ ràng và toàn thể chân lí." Tôi tự hỏi thầy biết bao nhiêu?

Anand Sadhu, thủ tướng Đức Adenauer, là tuyệt đối sai. Chỉ có một chân lí. Điều ông ấy kể ra là bốn, là bốn khía cạnh của nó. Ông ấy nói có bốn chân lí: cái đơn giản, cái thuần khiết, cái rõ ràng và chân lí toàn thể. Điều đầu tiên cần nhớ là ở chỗ chân lí bao giờ cũng là toàn thể, cũng như vòng tròn bao giờ cũng là toàn thể. Bạn không thể có nửa vòng tròn. Khoảnh khắc nó là một nửa, nó chỉ là một cung, nó không là vòng tròn. Chính từ vòng tròn nghĩa là toàn thể. Nếu bạn nói nó chỉ là chân lí tương đối, thế thì nó không phải là chân lí bởi vì nó phụ thuộc, và chân lí không bao giờ phụ thuộc vào bất kì cái gì.

Một đôi yêu nhau muốn cưới nhau ngay lập tức, nhưng bà mẹ kiên quyết và độc đoán của cô gái phản đối hôn nhân.

"Em không thể giúp gì được điều đó," cô gái quẫn trí nói với anh bạn trai. "Mẹ nghĩ anh như đàn bà."

Suy nghĩ một chốc, anh ta đáp, "Em biết đấy, so với mẹ, có thể anh như đàn bà."

Đây là chân lí tương đối, nhưng chân lí tương đối không phải là chân lí. Chỉ cái tuyệt đối và cái toàn thể mới là chân lí - và nó nhất định là rõ ràng. Chỉ dối trá là rất phức tạp. Chúng phải vậy; bằng không mọi người sẽ có khả năng tìm ra rằng bạn đang nói dối.

Bạn phải nói dối theo cách phức tạp thế, dùng cách nói pháp lí, logic, triết lí, luật pháp, khoa học, và che giấu dối trá đằng sau nhiều lời thế. Bạn không thể có dối trá rõ ràng được bởi vì nó sẽ bị bắt ngay lập tức.

Chỉ chân lí là rõ ràng. Và chân lí bao giờ cũng thuần khiết. Bạn có thể quan niệm được chân lí không thuần khiết không? Mọi dối trá đều không thuần khiết. Không có dối trá thuần khiết và không có chân lí không thuần khiết. Và chân lí bao giờ cũng đơn giản, nó là chính linh hồn của tính đơn giản.

Cho nên tôi nhắc lại rằng Adenauer là tuyệt đối sai. Chỉ có một chân lí. Có hàng triệu dối trá, nhưng chân lí không thể nhiều hơn một. Thậm chí không thể quan niệm được rằng có hai chân lí. Bốn là từ câu hỏi này.

Có một người có chim cực kì lớn và nói lắp rất tệ. Mọi lần anh ta gặp đàn bà anh ta lại nói lắp tệ tới mức anh ta chung cuộc phải đi tới bác sĩ điều trị. Sau khi khám bác sĩ nói, "Được, tôi có thể thấy vấn đề của anh là gì: trọng lượng chim anh lớn tới mức nó kéo dây thanh quản của anh ra và làm cho anh nói lắp. Tôi e là tôi phải cắt đi ba mươi xăng ti mét để chữa cho anh."

Anh chàng đáng thương thất vọng tới mức anh ta đồng ý trải qua giải phẫu ngay lập tức. Việc mổ đã thành công toàn bộ và anh ta bắt đầu gặp mọi đàn bà, tất cả đều thấy anh ta rất có duyên. Tuy nhiên, một khi ở trên giường, họ đều thất vọng với công cụ bị giảm thiểu của anh ta.

Cuối cùng anh ta quay lại bác sĩ và nói, "Bác sĩ trông đấy, ông đã tuyệt đối đúng. Ông đã chữa bệnh nói lắp của tôi, nhưng tôi cần một số phần chim của tôi được lắp lại."

Sau một lúc im lăng bác sĩ nói, "E hèm, è..., rất tiếc, nhưng điều đó là không thể được, không thể được!"

Có một số điều là không thể được. Bây giờ dây thanh quản của anh ta bị kéo xuống! Chỉ có một chân lí.

Thủ tướng Đức là một chính khách và ông ấy thậm chí nói dối về chân lí. Tôi tự hỏi... những người ông ấy nói dối phải đã là người Đức; bằng không ai đó phải nêu ra câu hỏi: "Ông đang nói điều vô nghĩa gì vậy?"

Chân lí thuần khiết, chân lí rõ ràng, chân lí đơn giản, chân lí toàn thể... chỉ có một chân lí thôi. Đó là lí do tại sao những người biết chân lí thấy rất khó diễn đạt nó, bởi vì nó đơn giản thế, thuần khiết thế, rõ ràng thế, hiển nhiên thế; họ phải tạo ra các phương cách lớn chỉ để cho họ có thể truyền đạt chân lí đơn giản.

Nếu chân lí đơn giản được truyền đạt một cách trực tiếp, không ai sẽ lắng nghe; không ai sẽ hiểu nó nữa. Cũng như hai cộng với hai chỉ là bốn, không năm, không sáu. Chân lí cũng vậy. Đơn giản, thuần khiết, rõ ràng, toàn thể - đây là tất cả các khía cạnh. Chúng không làm thành bốn chân lí; chúng đơn giản mô tả cùng chân lí từ bốn góc khác nhau.

Được chứ, Maneesha?

Vâng, thưa Osho.

Xem tiếp Chương 23 - Quay về Mục lục Tập 2

..............................

0 Đánh giá

Ads Belove Post

Powered by RedCircle