Chương 2. Đợi, chỉ đợi

Chương 2. Đợi, chỉ đợi

Price:

Read more

Mặt trời mọc buổi tối – Osho

Bài nói về Thiền

Chương 2. Đợi, chỉ đợi



Powered by RedCircle


Câu hỏi thứ nhất:

Sỏi rơi vào nước gợn sóng tới bờ xa.

Tia lửa gió thổi bùng bắt đầu đám cháy rừng.

Sự hiện diện của thầy lan toả nhận biết tới những góc xa của thế gian.

Osho ơi, công việc của thầy là gì?

Kabir, nó không phải là công việc chút nào. Chính ý tưởng về công việc là không liên quan với tôi. Nó không phải là công việc vì không có ý định đằng sau nó. Tôi không ở đây để áp đặt bất kì cái gì lên bất kì người nào. Tôi không ở đây để cải đạo bạn sang bất kì ý thức hệ nào hay theo cách sống nào đó. Tôi không dạy triết lí sự sống, tôi không dạy bất kì cái gì chút nào - tôi không là thầy giáo. Tôi đơn giản chia sẻ bất kì cái gì đã xảy ra với tôi.

Đừng bao giờ nghĩ dưới dạng công việc. Hoa nở không phải là công việc, nó là niềm vui vô cùng, nó là chơi đùa. Nghĩ dưới dạng chơi đùa đi. Công việc là nghiêm chỉnh, nặng nề; chơi đùa là không nghiêm chỉnh. Toàn thể sự tồn tại này có thể được nhìn qua hai từ này: làm hay chơi.

Quan niệm phương Tây về Thượng đế là quan niệm về người làm, do đó họ gọi Thượng đế là 'Đấng sáng tạo'. Ở phương Đông quan niệm về Thượng đế không phải là về người làm mà về người chơi. Chúng ta gọi sự tồn tại của ngài không phải là 'sáng tạo' của ngài mà là leela, việc chơi của ngài - cách ai đó hát bài ca mà không có bất kì động cơ nào đằng sau nó, vì niềm vui vô cùng của nó, không vì kết quả nào cần xem xét; không quá khứ đằng sau nó, không tương lai phía trước nó.

Những con chim này đang hót... điều đó không là công việc, chúng chỉ reo hò rằng chúng đang sống động. Chúng đơn giản đang nói 'Chúng tôi ở đây!' với mặt trời và với bầu trời và với mây; chúng đang ca tụng. Đó là sự thổ  lộ. Thượng đế là việc thổ lộ bản thân ngài trong sự tồn tại.

Vì khái niệm phương Tây về Thượng đế là khái niệm người làm, toàn thể tôn giáo trở thành rất nghiêm chỉnh. Tôn giáo phương Đông mang tính mở hội hơn: nó là vui.

Tôi ở đây để chia sẻ với bạn niềm vui của tôi. Điều đó giống như chim hót buổi sáng, hay sao lấp lánh trong đêm, hay hoa nở mùa xuân - nó giống như điều đó; không công việc nào được bao gồm. Bạn thậm chí không cần cảm thấy biết ơn tôi, vì tôi không làm bất kì cái gì cho bạn. Tôi chỉ ở đây, bạn ở kia, cái gì đó đang xảy ra. Không người nào làm, nó chỉ là việc xảy ra thuần khiết.

Hàng triệu thứ đang xảy ra khắp xung quanh; nếu bạn nhìn vào chúng như việc xảy ra, niềm vui lớn sẽ nảy sinh trong bạn. Bạn sẽ bắt đầu nhảy múa cùng sự tồn tại, và mọi sợ sẽ biến mất. Nếu bạn nghĩ về nó như công việc, sợ nhất định còn lại ở đó: bạn sẽ sợ bạn có thể bỏ lỡ. Nếu nó là công việc thế thì bạn phải chăm chỉ làm nó, thế thì bạn phải làm nó với bất kì chi phí nào. Thế thì phương pháp, kĩ thuật, cần trở nên được  ngụ ý trong nó, và bạn lại đang trong hành trình tâm trí. Bản ngã muốn đó là công việc lớn, vì bản ngã có thể sống còn chỉ nếu đó là công việc; trong chơi đùa, bản ngã đơn giản bay hơi.

Do đó nhấn mạnh lặp đi lặp lại của tôi là: không bao giờ dùng từ 'công việc' trong quan hệ với tôi, để nó là chơi đùa thuần tuý. Tôi đang tận hưởng bản  thân tôi, xin bạn cũng tận hưởng bản thân bạn đang ở đây. Và nếu điều này trở thành có thể rằng bạn cũng đang tận hưởng, sẽ có đồng cảm lớn. Hai niềm vui này sẽ gặp gỡ, và từ niềm vui đó là tính sáng tạo lớn, từ niềm vui đó là thế giới mới, cái nhìn mới, được sinh ra. Nhưng điều đó không phải là mục đích, điều đó chỉ là sản phẩm phụ. Bạn thậm chí không phải nghĩ về nó, nó xảy ra theo cách riêng của nó. Nhớ từ 'sản phẩm phụ'. Nó không phải là hậu quả mà chỉ là sản phẩm phụ - chỉ 'ở bên cạnh'. Nó xảy ra, nó chắc chắn xảy ra; thực ra, nó không bao giờ xảy ra theo bất kì cách nào khác.

Bất kì khi nào các năng lượng gặp gỡ trong niềm vui, có biến đổi.

Đây là Phật trường hay trường của vui vẻ, satchitanand. Rót năng lượng của bạn vào niềm vui đi, nhưng quên về việc thu được bất kì cái gì từ nó. Bỏ động cơ lợi nhuận và bạn sẽ lợi lộc nhiều. Bạn càng quên về kiếm được, lợi lộc càng nhiều; bạn càng nghĩ nhiều về lợi lộc, càng ít... Và nếu bạn trở nên quá bị ám ảnh về kiếm được, bạn sẽ vẫn còn trống rỗng và bạn sẽ vẫn còn trong khổ.

Đia ngục là tham. Cõi trời là không tham. Địa ngục là công việc có động cơ. Cõi trời là niềm vui vô cùng, chơi đùa.

Hát cùng tôi, múa cùng tôi, im lặng cùng tôi. Tận hưởng khoảnh khắc này - không quá khứ, không tương lai. Chỉ khoảnh khắc này... và có phúc lành lớn.

Công việc, hay hành động, là một phần của ý định, nó là một phần của ý định. Ý định là vật lộn: bạn ở trong xung đột với sự tồn tại. Bạn muốn làm  cái gì đó; một cách tự nhiên bạn căng thẳng, một cách tự nhiên bạn sợ liệu bạn sẽ làm nó hay không. Và trong một trăm  cơ hội, chín mươi chín cơ hội là ở chỗ bạn sẽ không làm nó, vì bất kì khi nào bạn ở trong trạng thái ý định, bạn rơi ra ngoài cái toàn thể. Thế thì bạn đang nuôi dưỡng mục đích riêng tư, thế thì bạn không là một phần của càn khôn; bạn đang cố làm cái gì đó theo cách riêng của  bạn. Trong vật lộn đó, trong xung đột đó, bạn sẽ là người thua. Bạn không thể thắng chống lại cái toàn thể.

Dường như một con sóng nhỏ đang cố có cách riêng của nó ngược lại toàn thể đại dương. Con sóng đã bị thần kinh hoàn toàn. Nó tồn tại cùng đại dương, trong đại dương, như đại dương; nó không tách rời, không có phân chia - nó không thể có ý chí riêng của nó. Nếu mọi con sóng đang đi sang đông, nó không thể đi sang tây. Dù con sóng này là sóng triều và lớn thế nào, nó không thể đi ngược lại cái toàn thể. Nó là không tách rời, cho nên làm sao nó có thể đi ngược lại cái toàn thể? Nó là một phần của điệu vũ lớn, phần hữu cơ. Nếu cái toàn thể đi sang đông, nó đi sang đông; nếu cái toàn thể đi sang tây, nó đi sang tây.

Có ý định sẽ tạo ra công việc trong sự sống, và thế thì bạn bị thất vọng lặp đi lặp lại. Chỉ thỉnh thoảng bạn sẽ thành công, và điều đó nữa sẽ không là thành công của bạn. Chỉ thỉnh thoảng... sẽ chỉ là ngẫu nhiên rằng bạn cũng sẽ đi sang đông khi cái toàn thể đi sang đông. Nếu trùng hợp ngẫu nhiên rằng bạn gặp cái toàn thể, bạn đi sang đông và bạn thành công. Nhưng bao giờ cũng là cái toàn thể thành công, không bao giờ là bộ phận thành công. Và đó là chỗ mọi người bị mắc: mọi người muốn thành công như bản thân người đó; thành công phải là dấu ấn của bản ngã của người đó; nó phải có chữ kí của người đó. Người đó quan tâm tới chữ kí của mình nhiều hơn bản thân thành công.

Chơi là trạng thái của không ý định. Chơi không phải là làm mà là hiện hữu. Công việc là suy nghĩ tính toán, tinh ranh, khôn lỏi, logic - bạn đang cố vồ lấy cái gì đó từ sự tồn tại, bạn đang cố lừa. Và nhớ, trong chính nỗ lực lừa đó bạn sẽ bị lừa. Bạn đang tự tử. Chơi đùa là hồn nhiên, nó là không tính toán. Nó là không lo nghĩa về tương lai, về kết quả; nó là không quan tâm chút nào. Toàn thể mối quan tâm của nó ảnh hưởng tới khoảnh khắc này; nó là ở đây bây giờ. 'Cái đang xảy ra ở đây là đang xảy ra. Tôi không làm nó.'

Nhắc nhở bản thân bạn điều đó lặp đi lặp lại. Điều đó sẽ giúp bạn hiểu tôi - không chỉ hiểu tôi mà có quan hệ với tôi, đồng cảm với tôi. Điều đó sẽ giúp mang bạn mỗi lúc một gần tôi hơn, điều đó sẽ làm cho bạn mở với tôi. Bạn có thể ở đây vì công việc nào đó mà bạn đã quyết định làm lên bản thân bạn, nhưng đó là phần của bản ngã của bạn. Tôi không làm bất kì cái gì ở đây, tôi chỉ hiện hữu ở đây.

Chia sẻ năng lượng, chia sẻ im lặng, chia sẻ tỏ ngộ này, chứng ngộ này. Nó đang tràn ngập, không vì bất kì lí do nào cả, chỉ vì lí do đơn giản rằng toàn thể sự tồn tại là sự tồn tại tràn ngập. Mọi thứ quá nhiều ở đây. Sự tồn tại không nghèo, sự tồn tại không keo kiệt. Nơi một đoá hoa được cần, cả triệu đoá hoa nở. Nơi một ngôi sao sẽ có tác dụng, cả triệu ngôi sao tồn tại. Sự tồn tại này giầu tới mức nó tràn ngập. Và bất kì khi nào bạn trở thành một phần của sự tồn tại này, khi bạn biến mất, bạn cũng bắt đầu tràn ngập.

Đó là điều tôi đã nói hôm qua cho bạn về Huyền Giác: rằng R.H. Blyth là sai nếu ông ấy nói rằng Huyền Giác chẳng có gì mấy để nói và dầu vậy ông ấy liên tục nói. Ông ta đã hiểu lầm toàn thể sự việc. Nhược điểm cơ bản của cách tiếp cận phương Tây tới sự sống... và không phải là ông ta chống lại Huyền Giác, ông ta yêu ông ấy; ông ta đã dịch lời của Huyền Giác với thận trọng lớn, với tình yêu lớn, nhưng dầu vậy luận cứ có đó. Và vấn đề không phải là nhiều hay ít - 'Tại sao Huyền Giác liên tục nói khi ông ấy chẳng có gì thêm để nói?' - nó thậm chí không phải là vấn đề nhiều hay ít. Huyền Giác chẳng có gì để nói, nhưng ông ấy có thể làm được gì? Thượng đế liên tục tràn ngập, Thượng đế liên tục hát bài ca, ông ấy không thể ngăn cản được điều đó. Duy nhất phản đối này có thể được đưa ra để chống lại ông ấy: rằng tại sao ông ấy không ngăn cản điều đó? Nhưng làm sao ông ấy có thể  ngăn cản được nó? Ông ấy không còn nữa, ông ấy đã trở nên bị tan biến trong cái toàn thể.

Đó là điều chứng ngộ là gì: tan biến, biến mất trong cái toàn thể, bỏ ý định riêng tư của bạn và trở thành một phần của ý định càn khôn. Đó là điều đã xảy ra cho tôi. Bây giờ, điều đó là có thể cho bạn nữa để nắm tay cùng tôi. Tôi là nhân chứng cho điều đó, như mọi Phật bao giờ cũng đã chỉ là nhân chứng. Ở cùng tôi bạn có thể được nhắc nhở về tiềm năng của bạn, có vậy thôi. Rơi và trong yêu với tôi, bạn sẽ bắt đầu thấy bạn đã hoàn tác cuộc đời của bạn thế nào. Bạn đã nghĩ bạn đã làm những điều lớn lao, và trong chính việc làm đó bạn đã hoàn tác lại tất cả. Ở cùng tôi, sáng suốt này, đột phá này, tỏ ngộ này, sẽ nảy sinh một ngày nào đó: rằng bạn đã từng quấy rối không cần thiết làm sao! Trong chính việc hiểu đó, bạn không còn quấy rối, và mọi thứ là đẹp - và từ chính lúc bắt đầu. Bạn đơn giản dừng tạo ra rắc rối cho bản thân bạn; và khi bạn dừng tạo ra rắc rối cho bản thân bạn, niềm vui tuôn chảy.

Niềm vui phải không được tạo ra, nó đã là hoàn cảnh rồi. Bạn chỉ phải ở trong im lặng, tâm trạng thiền để cho bạn có thể thấy cái đang hiện hữu đó. Ở cùng tôi là nếm trải chút ít, tương ứng với năng lực của bạn, hương vị của thiền. Nhưng nó không là công việc chút nào.

Câu hỏi thứ hai:

Nhiều lần tôi cảm thấy như tôi có thể chỉ ngồi im lặng và đợi tới vĩnh hằng - và những lần khác như nức nở với cái vô tích sự của việc ngồi bên ngoài cổng tôi thậm chí không thấy được - bị đông cứng giữa hành động và không hành động. Người ta có bỏ lỡ bởi hỏi xin không? Nôn nóng có phải là thiếu tin cậy không?

Người ta bỏ lỡ chỉ bởi việc hỏi xin. Hỏi xin ngụ ý rằng ý định vẫn còn đó: bạn muốn có mọi thứ theo cách riêng của bạn, bạn vẫn quyết định cách mọi thứ phải vậy. Thế thì, một cách tự nhiên, nếu mọi sự không như vậy, nôn nóng nảy sinh; và nếu các hỏi xin không được đáp ứng... thất vọng, giận dữ, rồ dại. Và nếu nó diễn ra mãi, sớm hay muộn bạn mất quan tâm. Bạn bắt đầu nghĩ 'Điều này là  không thể được. Mọi bài nói này về chứng ngộ, niết bàn là không thể được.' Bạn bắt đầu tìm cách trốn thoát khỏi nó; cách quay lại trong thế giới, vào trong điều tầm thường vô nghĩa, điều trần tục, xoàng xĩnh; vào việc bị bận rộn - ít nhất người ta bị bận rộn, người ta không có thời gian để nghĩ rằng mọi thứ là vô tích sự. Ngồi và đợi, lặp đi lặp lại ý tưởng nảy sinh 'Mình đang làm gì ở đây?' Cánh cửa còn chưa mở - không chỉ điều đó, nhưng bạn không biết liệu cửa có tồn tại hay không. Cửa có đó ngay trước bạn, nhưng vì cách thức hỏi xin của tâm trí bạn, bạn không thể thấy được nó. Cách thức hỏi xin của tâm trí giữ  bạn mù. Cửa mở chỉ cho những người đang trong cách thức không hỏi xin. Hỏi  xin ngụ ý áp đặt ý định của bạn lên sự tồn tại.

Và sự tồn tại không sẵn lòng cho điều đó. Và điều tốt là nó không sẵn lòng cho điều đó; bằng không, hệt như bạn bị thần kinh, cái toàn thể chắc cũng bị thần kinh. Nhiều ý định thế áp đặt bản thân chúng lên sự tồn tại, và nếu sự tồn tại mà nhường cho ham muốn của từng và mọi người... Nghĩ xem điều gì sẽ xảy ra: cái toàn thể chắc sẽ bắt đầu rời ra thành các bộ phận. Sẽ có nhiều hỏi xin lên nó mà mâu thuẫn tới mức những hỏi xin đó chắc sẽ dẫn nó tới điên. Nếu Thượng đế vẫn còn lành mạnh, lí do duy nhất là ở chỗ chẳng nhu cầu của bất kì ai đã bao giờ được đáp ứng; chẳng nhu cầu nào của bất kì ai đã bao giờ được nghe.

Lời cầu nguyện đạt tới ngài chỉ khi chúng không là hỏi xin. Nếu cho dù một hỏi xin ẩn kín đâu đó, chính hỏi xin đó làm cho lời cầu nguyện thành nặng tới mức nó không thể rời khỏi thế gian. Khi không có hỏi xin thế thì nó là vô trọng lượng, thế thì nó có thể vươn lên; thế thì lực hấp dẫn không có tác dụng lên nó, thế thì nó có thể đi tới chỗ cao nhất, tới cốt lõi sâu nhất của sự tồn tại.

Duy nhất những lời cầu nguyện đó được nghe mà không là gì ngoài sự hân hoan, 'alleluia', chẳng ví lí do đặc biệt nào. Duy nhất những lời cầu nguyện đó được nghe mà không là gì ngoài lời cám ơn.

Và, nhớ điều đó, tâm trí bị vướng mắc trong suy nghĩ không bao giờ đi tới điểm việc cám ơn có thể xảy ra. Suy nghĩ trở thành rào chắn, cản trở việc cám ơn. Hoặc bạn có thể suy nghĩ hoặc bạn có thể cám ơn, nhưng bạn không thể là cả hai cùng nhau. Cám ơn nảy sinh từ vô suy nghĩ, và tâm trí hỏi xin không thể đảm đương được là vô suy nghĩ. Người ta phải nghĩ, người ta phải thi hành... Người có hỏi xin mà phải được hoàn thành - người đó theo đuổi nó, người đó săn đuổi nó, người đó đưa mọi thứ vào lâm nguy.

Thượng đế là tuyệt đối điếc với những lời cầu nguyện có hỏi xin, nhưng Thượng đế là tuyệt đối mở với những lời cầu nguyện không có hỏi xin.

Krishna Gopa, bạn hỏi: Nhiều lần tôi cảm thấy như tôi có thể chỉ ngồi im lặng và chờ đợi tới vĩnh hằng - và những lần khác như nức nở với cái vô tích sự của việc ngồi bên ngoài cổng tôi thậm chí không thấy được - bị đông cứng giữa hành động và không hành động.

Đó là những khoảnh khắc tốt đấy, khi bạn bị đông cứng giữa hành động và không hành động. Vẫn còn bị đông cứng đi. Không làm bất kì cái gì, chỉ vẫn còn trong khoảnh khắc đó. Bạn đang trên bờ của việc sinh mới. Nếu bạn có thể đợi, sự sống mới sẽ nảy sinh - điều Đạo nhân gọi là vi vô vi, hành động mà vô hành động. Và điều đó chỉ xảy ra khi bạn bị đông cứng giữa hành động và không hành động, nếu bạn chọn, bạn bỏ lỡ việc  sinh đó. Nếu bạn có thể vẫn còn bị đông cứng, đừng chọn - vậy thì sao? Vẫn còn trong khoảnh khắc đó. Điều đó là gian nan cho tâm trí vì tâm trí bắt đầu cảm thấy ngột ngạt, tâm trí nói 'Làm cái gì đó đi, cái gì đó phải được làm. Bất kì cái gì cũng được, nhưng làm cái gì đó. Không vẫn bị đông cứng ở đây, mình sẽ chết.' Bạn không chết, tâm trí sắp chết. Bản ngã nói 'Làm cái gì đó đi - ít nhất thì thiền, tụng tên Thượng đế, cầu nguyện. Làm cái gì đó.' Và nếu bạn làm cái gì đó, bạn đã đi vào trong hành động lần nữa.

Đây là những khoảnh khắc hiếm hoi đấy, Gopa, khi không có hành động và không có không hành động, và bạn bị đông cứng. Không phải là bạn lờ phờ, cho nên không có không hành động; bạn có năng lượng, nhưng năng lượng này không đi bất kì đâu vì không mục đích nào còn lại. Năng lượng này đơn giản ở đó như kho chứa dâng lên mỗi lúc một cao hơn, trở nên mỗi lúc một lớn hơn. Bạn sẵn sàng cho bùng nổ vào trong cái gì đó, vào cái gì đó tuyệt đối mới, cái mà bạn thậm chí không thể mơ được. Bạn ở trên bờ vực của cách sống mới: hành động trong vô hành động. Thế thì hoạt động mới bắt đầu trong đó bạn không là người hành động, trong đó bạn chỉ là phương tiện, lối chuyển.

Nhưng tôi biết những khoảnh khắc đó là khó, tôi đã trải qua những khoảnh khắc đó cũng như bạn đang trải qua. Duy nhất một điều tôi có thể nói để giúp bạn: rằng chúng đi qua. Nhưng kiên nhẫn lớn là điều phải có. Đừng nôn nóng, nôn nóng tới từ tâm trí. Tâm trí bắt đầu nói 'Làm cái gì đó đi! Trở nên bận rộn với cái gì đó đi!' vì tâm trí không thể tồn tại mà không bận rộn, tâm trí là bận rộn. Khi không có bận rộn không có tâm trí; đột nhiên bạn im lặng, đột nhiên bạn đi tới nhận biết quan trọng nhất. Đó là điều Phật tử gọi là 'bản tính Phật'. Không cái gì để làm, không cái gì để nghĩ; bạn hiện hữu, nhưng con người bạn chỉ là việc soi gương thuần khiết, việc quan sát, việc đợi. Và không đợi cái gì đó nói riêng vì bạn không biết cổng ở đâu, bạn không biết cái gì sắp xảy ra. Cho nên đó không phải là vấn đề đợi cái gì đó; nếu bạn đợi cái gì đó, bạn đợi Godot.

Việc đợi phải là thuần khiết. Tận hưởng việc  đợi vì bản thân nó, vì riêng nó thôi. Bạn không thấy cái đẹp của chỉ đợi sao - thuần khiết của nó, phúc lành của nó, hồn nhiên của nó - chỉ đợi, thậm chí không có năng lực trả lời để làm gì? Thấy vấn đề của nó: đợi thuần khiết, không biết cái gì sắp xảy ra. Nếu bạn biết cái gì sắp xảy ra, cái đó sẽ được cung cấp bởi quá khứ của bạn, nó sẽ là sự liên tục với quá khứ; nó sẽ không là mới. Có thể được sửa đổi, nhưng nó sẽ lại là cùng điều, nó sẽ là việc lặp lại. Làm sao bạn có thể biết cái gì sắp xảy ra? Bạn đã không biết nó trước đây cho nên làm sao bạn thậm chí có thể tưởng tượng được nó?

Thấy rằng không có cách nào tưởng tượng tương lai, không có cách nào tưởng tượng cái không biết, cái biết dừng lại, mọi ý tưởng trong tâm trí biến mất - ý tưởng về Thượng đế, ý tưởng về samadhi, chứng ngộ. Mọi thứ biến mất; trong việc biến mất đó là chứng ngộ. Đừng bao giờ nghĩ dù một khoảnh khắc rằng ý tưởng chứng ngộ của bạn sẽ được hoàn thành. Làm sao bạn có thể có bất kì ý tưởng nào về chứng ngộ được? Và bất kì ý tưởng nào bạn có sẽ là sai.

Khi chứng ngộ xảy ra bạn sẽ ngạc nhiên. Bạn đã đọc mọi kinh sách, và điều đó đã không được nhắc tới ở bất kì chỗ nào. Nó không thể được nhắc tới. Bạn sẽ ngạc nhiên. Bạn đã từng nghe tôi hết năm nọ tới năm kia, và tôi chưa bao giờ nhắc tới nó. Tôi đang cố, nhưng điều đó không thể được làm theo chính bản tính của hoàn cảnh này. Tôi đang cố làm nó theo cả nghìn lẻ một cách, nhưng chúng chỉ là những chỉ dẫn... Nhưng khi bạn tới thực tại của nó, khi nó bùng nổ trong bạn, thế  thì bạn sẽ biết rằng không Phật nào đã bao giờ có khả năng nói nó. Và thế thì bạn sẽ biết rằng không người nào đã bao giờ sẽ nói nó. Nó vẫn còn không được thốt ra.

Và điều tốt là nó vẫn còn không được thốt ra; bằng không nó chắc sẽ không bao giờ là hiện tượng mới cho bất kì người nào. Hàng triệu chư phật đã xảy ra và họ đã nói về nó và đã nói về nó; bạn đã biết về nó - và thế rồi nó xảy ra. Nó có thể chỉ là cái gì đó đã biết, thế thì nó sẽ không là đột phá, nó sẽ không là gián đoạn, nó không thể là mới hoàn toàn và triệt để.

Nó là hoàn toàn mới và hoàn toàn triệt để.

Cho nên việc đợi phải là không có ý tưởng về cái gì. Người đợi thực không thể trả lời câu hỏi về người đó đang đợi cái gì; người đó chỉ có thể nhún vai, người đó có thể nói 'Tôi không biết.' Nhưng một điều là chắc chắn: việc đợi đó là đẹp vô hạn, việc đợi là vui vô hạn. Khi toàn thể rối loạn biến mất và nó toàn là im lặng, nó có cái đẹp của riêng nó.

Bạn hỏi tôi: Người ta có bỏ lỡ bởi hỏi xin không? Chắc chắn, tuyệt đối. Hỏi xin phải bị bỏ đi.

Nôn nóng có là thiếu tin cậy không?

Có, chắc chắn, tuyệt đối. Nôn nóng đơn giản ngụ ý bạn không thể tin cậy vào sự tồn tại, bạn phải làm cái gì đó. Bạn không thể chỉ ngồi đó và tin cậy rằng nó sẽ xảy ra khi bạn chín muồi; rằng khi xuân tới, cỏ sẽ mọc lên theo cách riêng của nó. Bạn không thể tin cậy được; ban phải kéo cỏ lên từ đất. Bạn không thể đợi như nhà nông đã  gieo hạt trong đất và chúng đã biến mất, và giờ người đó không biết gì thêm chúng ở đâu, liệu chúng có mọc thành cây không, liệu chúng có bao giờ chín không.

Nghĩ về người nông dân. Người đó đã  mất hạt mầm mà người đó có. Người đó đợi, người đó im lặng đợi; người đó tin cậy, người đó tin cậy tự nhiên. 'Mây sẽ sớm tới, sẽ sớm có mầu xanh lớn khắp xung quanh và hạt mầm sẽ bắt đầu đâm chồi. Chúng sẽ trở thành sống động, chúng sẽ đi ra từ giấc ngủ của chúng, chúng sẽ lại thích thấy mặt trời và mưa - điều đó sẽ xảy ra.' Người đó tin cậy, nó chỉ là tin cậy.

Thiền nhân là nông dân. Và, tất nhiên, người đó phải tin cậy vào bản tính tối thượng của sự tồn tại. Đợi đi. Việc đợi giống như hạt mầm, việc đợi là hạt mầm, hạt mầm của chứng ngộ. Nếu bạn có thể đợi trong thời gian của nó - và bạn không thể quyết định được thời gian - trong mùa vụ của nó, và bạn không biết trong mùa vụ nào... Vì điều đó là khác nó khác từ cá nhân tới cá nhân.

Mahavir đã trở nên chứng ngộ vào một đêm tuyệt đối tối khi không có trăng; Phật đã trở nên chứng ngộ vào đêm trăng tròn. Có lần một người Jaina tới tôi và anh ta hỏi 'Tại sao có khác biệt này? Có cái gì đó trong nó không? Tại sao Mahavir đã trở nên chứng ngộ vào đêm tối không trăng? Tại sao Phật đã trở nên chứng ngộ vào đêm trăng tròn? Chúng là các đối lập cực. Điều đó không chỉ là ngẫu nhiên; Phật và Mahavir là các đối lập cực - người đương đại, nhưng đối lập cực. Mahavir là người vật lộn, người đi sâu như có thể trong ý định, bởi ý định. Ông ấy đã buông xuôi chỉ tại khoảnh khắc cuối cùng. Toàn thể cuộc hành trình của ông ấy là vật lộn, do đó ông ấy được gọi là Mahavir; từ này ngụ ý 'chiến binh vĩ đại'. Ông ấy là chiến binh: con đường của ông ấy là con đường của sankalpa, con đường của vật lộn, ý chí, chiến tranh. Ông ấy liên tục hoàn thiện ý chí của ông ấy, ông ấy liên tục làm phức tạp ý chí của ông ấy, làm cho nó tinh tế hơn, thuần khiết hơn. Ông ấy phải buông xuôi điều đó - chung cuộc người ta phải buông xuôi điều đó - nhưng ông ấy buôn xuôi nó chỉ ở khoảnh khắc cuối cùng khi ông ấy đã làm mọi điều ông ấy có thể làm. Phật là người khác toàn bộ: người tới qua buông bỏ, người tới qua thảnh thơi, người tới không tranh đấu nhưng chịu nhường.

Họ là những người khác toàn bộ; họ sẽ có mùa vụ chín khác nhau, mùa vụ nở hoa khác nhau, thời gian khác nhau. Và không ai có thể nói trước được; điều đó là không thể dự đoán được khi mùa vụ của bạn sẽ tới, khi nó sẽ là mùa xuân cho bạn. Người ta phải đợi và người ta phải tin cậy. Nôn nóng là thiếu tin cậy.

Gopa, bạn có bản ngã tinh vi nấp đâu đó trong vô thức của bạn. Bạn phải trở nên nhận biết về nó - rằng bản ngã tạo ra vấn đề, rằng bản ngã nổi lên bề mặt lặp đi lặp lại và bạn bắt đầu hỏi xin và bạn trở nên nôn nóng. Và điều đó không phải là bản tính thực của bạn. Nếu như nó là bản tính thực của bạn tôi chắc đã bảo bạn trở thành chiến binh. Bản tính thực của bạn, phẩm chất bản chất của bạn, không phải là của chiến binh mà là của người yêu.

Nhưng mọi người thích điều đó: bị phân chia, chia chẻ. Một phần của tâm trí bạn muốn tranh đấu, nhưng phần chính muốn thảnh thơi. Đó là lí do tại sao xảy ra chuyện nhiều lúc, bạn nói, tôi cảm thấy như tôi có thể chỉ ngồi im lặng và đợi tới vĩnh hằng... Đó là bản tính thực của bạn - lắng nghe nó, đi mỗi lúc một nhiều vào trong điều đó - đó là không gian thực của bạn, đó là nơi vương quốc của bạn hiện hữu. Bạn phải thăm dò miền này ngày càng nhiều hơn, bạn phải đi vào trong nó. Và khi bạn bắt đầu đi vào trong nó và bạn bắt đầu tận hưởng nó và bạn bắt đầu cảm thấy rằng bạn có thể đợi tới vĩnh hằng, phần kia trở nên lo nghĩ. Nó là kẻ xâm nhập, người lạ trong con người bạn; nó không phải là con người thực của bạn. Cái đó bắt đầu xâm nhập, can thiệp; nó tới và tạo ra vấn đề cho bạn.

... và những lần khác như nức nở với cái vô tích sự của việc ngồi bên ngoài cổng tôi thậm chí không thấy được - bị đông cứng giữa hành động và không hành động.

Tránh phần kia ra. Khi tôi nói tránh nó ra, tôi  không nói đè nén nó. Nếu bạn đè nén nó, nó sẽ trở nên mỗi lúc mạnh hơn. Bằng việc né tránh nó tôi ngụ ý bỏ qua nó, bỏ nó, không nuôi dưỡng nó thêm nữa, không chăm lo về nó. Nếu nó tới, để ý tới nó nhưng không bị tham gia vào trong nó. Giữ bản thân bạn tách rời. Chỉ biết rằng nó là kẻ xâm nhập.

Tôi đã nhìn sâu vào trong mắt  bạn, Gopa, sâu trong con người bạn. Đây là việc đọc của tôi về bạn: rằng bạn sẽ tới qua yêu chứ không qua hỏi xin, rằng bạn sẽ tới qua thảnh thơi chứ không qua quyết chí, rằng bạn sẽ tới qua chờ đợi chứ không qua tranh đấu. Cho nên bạn phải nuôi dưỡng cái mà thực sự là bản tính của bạn và bạn phải dừng nuôi dưỡng cái không phải là bản tính thực của bạn.

Và làm sao quyết định được được cái gì là bản tính thực của bạn? Bất kì khi nào bạn đang đi vào trong bản tính thực của bạn, bạn sẽ cảm thấy hạnh phúc, bạn sẽ cảm thấy phúc lạc. Đó là tiêu chí, bao giờ cũng nhớ điều đó. Cho nên bất kì cái gì cho bạn vui vẻ, chân thành, bình thản, trầm tĩnh - bất kì cái gì làm cho bạn được định tâm hơn - là bản tính thực của bạn. Cái đó phải được nuôi dưỡng càng nhiều hơn, chăm nom về nó phải được làm càng nhiều hơn; bạn phải rót năng lượng của bạn vào trong nó. Và bất kì khi nào bạn cảm thấy buồn, chán, giận, bất an, cái đó không phải là bản tính thực của bạn. Bạn phải dần dần tách bản thân bạn ra khỏi điều này. Giữ bản thân bạn xa cách - cũng như khi vị khách không mời tới nhà bạn. Nó là khách không mời. Và nếu bạn liên tục nuôi dưỡng cả hai, bạn sẽ lâm vào một loại chia chẻ ngày càng nhiều hơn; đó là cách mọi người trở nên tinh thần phân liệt.

Học đợi, đợi thuần khiết.

Martin Heidegger đã nói rằng việc đợi thuần khiết là tính mở, chỉ tính mở - không theo một hướng đặc biệt, không hướng tới đối thể đặc biệt, không vì cái gì đó đặc biệt; chỉ việc mở - mở với mọi phía, với toàn thể sự tồn tại - việc mở đa chiều. Không đối thể nào được tìm một cách có ý thức, bạn không ham muốn bất kì cái gì; bạn chỉ đợi, mở, cho cái không biết xảy ra, cho cái không thể định nghĩa được xảy ra. Đó là Thượng đế: cái không thể định nghĩa được, cái không biết và cái không thể biết. Và chìa khoá bí mật để mời nó chỉ là ở trong trạng thái mở, đợi với trái tim đập rộn ràng, một cách chắc chắn, đợi với tình yêu lớn, nhưng không biết vì cái gì; đợi với thơ ca lớn trong con người bạn, đợi với bài ca, nhưng không biết vì ai, vì cái gì.

Đây là tính chất sannyas, tính chất sannyas của tôi.

Đây là không gian tôi muốn tất cả các bạn vào.

Tính mở là việc thiếu vắng của cảm nhận và suy nghĩ một cảnh quan. Suy nghĩ bao giờ cũng là một chiều, nó đi theo một hướng; nó là tập trung. Đợi là thiền, không tập trung. Và nếu bạn đã đọc trong các sách và đã nghe cái gọi là những người tôn giáo nói đi nói lại rằng 'thiền là tập trung' bạn phải giải ước định cho bản thân bạn về điều đó; điều đó là hoàn toàn vô nghĩa. Tập trung là suy nghĩ; nó là đi một cách hệ thống vào ý nghĩ nào đó, theo một chiều nào đó; nó là  được chỉ hướng, nó là hướng theo địa chỉ. Tập trung chỉ có thể dẫn bạn hướng tới cái đã biết - theo cách hệ thống hơn tất nhiên, theo cách khoa học hơn tất nhiên - nhưng chỉ tới cái đã biết. Nó là từ cái đã biết tới cái đã biết, nó không bao giờ là cách mạng, nó không bao giờ là bước nhảy lượng tử. Nó là từ kết luận này tới kết luận khác, nó là việc hoàn thiện của cùng một thứ, nó là liên tục.

Thiền là vô chiều hay đa chiều; nó tuôn tràn theo mọi hướng. Nó không hướng tới bất kì đối thể nào, do đó không có hỏi xin, không có ham muốn. Và làm sao có thể có suy nghĩ? Hiện hữu có đó, chắc  chắn, hiện diện có đó; bạn có đó, bạn có đó rất nhiều, nhưng chỉ như bầu trời không mây, gương không bụi - rung động, sống động, sinh động, mở, đợi cái không biết. Bạn không thể có bất kì ý tưởng nào về nó. Đó là lí do tại sao tôi nói nếu bạn là người Ki tô giáo bạn sẽ lỡ, vì thế thì bạn có ý tưởng về Thượng đế. Nếu bạn là người Hindu, bạn sẽ lỡ - thế thì bạn đã kết luận Thượng đế là thế nào. Nếu bạn là người hữu thần hay vô thần bạn sẽ lỡ, vì bạn đã quyết định mà không trải nghiệm.

Chỉ đợi mà không đi vào bất kì học thuyết nào, bất kì giáo phái nào, bất kì kinh sách nào. Chỉ đợi mà không ý nghĩ. Và để nó xảy ra! Hiển nhiên, tin cậy lớn sẽ được cần, và đó là chức năng của việc ở cùng Thầy: thấm đẫm tin cậy. Bạn đang làm gì ở đây khi ngồi cùng tôi? Thấm đẫm tin cậy, học cách là mở. Đôi khi bạn có thể ngạc nhiên tại sao tôi liên tục nói mọi ngày. Đây chỉ là phương cách để giúp bạn trở nên cảm nhận hơn: khi bạn đang lắng nghe tôi, bạn trở nên cảm nhận hơn. Việc lắng nghe phải là một loại tính cảm nhận. Lắng nghe, bạn trở nên mở, bạn trở thành toàn là tai.

Bạn có quan sát  một điều không? Mắt là nam, tai là nữ, đó là lí do tại sao mắt có thể gây khó chịu. Bạn đã bao giờ nghe nói về tai của bất kì ai gây khó chịu cho bạn chưa? Chúng không thể gây khó chịu được. Mắt có thể cưỡng hiếp; chúng là nam, hung hăng, bạo hành. Một người có thể nhìn vào bạn theo cách mà người đó cưỡng hiếp bạn, theo cách mà người đó đã vượt quá giới hạn. Mắt có thể được dùng như kiếm; chúng không chỉ cảm nhận, chúng có tính phóng ra, chúng phóng chiếu. Tai không thể phóng chiếu, chúng đơn giản nhận, chỉ là mở.

Việc nói với bạn mọi ngày là thông điệp. Thông điệp không trong nội dung bài nói của tôi, thông điệp là trong tình huống mà nó tạo ra. Thông điệp là: trở thành tai, trở thành nữ, trở thành mở. Tai chỉ mở, và bạn thậm chí không thể đóng được chúng - tự nhiên đã không cung cấp điều đó. Mắt có thể mở hay nhắm. Ngay cả khi bạn đang ngủ tai vẫn còn mở - không có cách khác, tự nhiên đã không cung cấp điều đó - chúng là mở thuần tuý. Bạn có thể đã nghe đi nghe lại trong kinh sách Do Thái, kinh sách Ki tô giáo, kinh sách Mô ha mét giáo, trong Vedas, rằng Thượng đế đã 'được nghe'. Mohammed đã được nghe Koran; ông ấy đã không thể thấy điều đó đã xảy ra từ đâu, ai đã nói nó. Và các nhà tiên tri ở Israel cổ đại đã từng nghe - họ không thể thấy, nhưng họ có thể nghe. Nếu bạn hỏi nhà phân tâm ông ấy sẽ nói rằng những người này chỉ là thần kinh, điên; họ đã phát điên. Nhưng điều đó là biểu tượng, và những người đi theo đã bỏ lỡ nghĩa của nó và những người đối kháng đang bỏ lỡ nghĩa của nó. Thông điệp là duy nhất điều này: rằng Thượng đế đã đi vào bạn qua phần nữ tính của bạn, tai.

Câu hỏi này là hợp lí: nếu không cái gì có thể được nói về chân lí, thế thì tại sao nói chuyện? Không cái gì có thể được nói về chân lí, điều đó là đúng; dầu vậy, chư phật đã từng nói mãi cho nên phải có cái gì đó khác trong nó. Cái gì đó khác đó là thế này: chỉ ngồi cạnh tôi trong một giờ rưỡi, dần dần thay đổi triệt để xảy ra trong bạn. Và bạn có thể thấy sự dịch chuyển này. Nếu bạn trở nên nhận biết thêm chút ít bạn sẽ thấy sự dịch chuyển của tâm thức bạn từ mắt hướng tới tai: từ đàn ông bạn trở thành đàn bà. Đột nhiên, khoảnh khắc bạn bắt đầu lắng nghe tôi, bạn không còn là nam. Và chỉ những người dịch chuyển như vậy mới lắng nghe.

Với một giờ rưỡi vẫn còn liên tục cùng tôi trong cách thức lắng nghe - mở, tiếp nhận, không can nhiễu, không phóng chiếu - việc chuyển lớn đang xảy ra. Chúng chỉ là phương cách, những lời này: bạn trở nên mở, và năng lượng của tôi bắt đầu chảy trong bạn. Thấm đẫm nó đi, tiêu hoá nó đi - hương vị của nó là tin cậy - và tin cậy sẽ nảy sinh ngày càng nhiều. Loại đợi này là chữa lành, làm yên lòng, làm mạnh lên.

Martin Heidegger tới rất gần cách tiếp cận Thiền. Có lần ông ấy được hỏi 'Thế thì tôi định làm gì trong thế giới?' Ai đó đã hỏi ông ấy - ông ấy đã nói về đợi và đợi và đợi, và một cách tự nhiên câu hỏi này nảy sinh 'Thế thì tôi định làm gì?' Ông ấy nói 'Chúng ta không định làm gì ngoài đợi.' Nhưng đó là điều vĩ đại nhất người ta có thể làm. Đợi là nghệ thuật vĩ đại nhất - không nghề nào cao hơn điều đó. Nó cần dũng cảm lớn, tin  cậy, nhận biết lớn, tình yêu lớn; nó cần nhiều thứ, chỉ thế thì bạn có thể đợi.

Nhìn vào tôi đi, cảm tôi đi, và học cách đợi. Và một ngày nào đó, khi việc đợi đã đi tới tối đa của nó, điều đó sẽ xảy ra. Đó là cách nó bao giờ cũng xảy ra.

Câu hỏi thứ ba:

Tôi không hiểu tại sao lại khó duy trì thức tỉnh trong bài giảng và bài giảng ghi băng. Vậy mà dường như nó không tạo ra khác biệt dù tôi thức hay ngủ, sau đó, trong cả hai trường hợp, tôi không thể nhớ được thầy đã nói cái gì. Vậy mà tôi cảm thấy xúc động sâu sắc bên trong. Thầy có thể giải thích được không?

Kalika, đây là cách lắng nghe tôi. Bạn đã tìm ra chìa khoá. Vấn đề không phải là nghe điều tôi đang nói - nó thực sự không liên quan; không có nhu cầu nhớ nó nữa. Thực ra, nhớ nó sẽ là nguy hiểm; nó sẽ trở thành tri thức, nó sẽ là kí ức của bạn, nó sẽ tôn cao bản ngã của bạn. Điều đó là hoàn toàn đúng, thực ra điều đó bao giờ cũng phải như vậy: bạn không cần nhớ nó, để nó tuột ra khỏi kí ức. Lắng nghe nó một cách toàn bộ có thể được, nhưng không cố nhớ nó chút nào. Bạn không chuẩn bị cho bất kì sát hạch nào, bạn đang chuẩn bị cho việc bùng nổ. Và việc bùng nổ sẽ không xảy ra trong kí ức của bạn, nó sẽ xảy ra trong tim bạn. Và tim biết, nó bao giờ cũng có cách biết riêng của nó.

Cho nên cho dù bạn rơi vào ngủ, tim vẫn liên tục thấm đẫm. Đó là lí do tại sao bạn nói: Vậy mà tôi cảm thấy xúc động sâu sắc bên trong. Vâng, đó là cách nó vậy. Toàn thể sự việc là ở chỗ bạn mở với tôi. Nếu, trong việc mở đó, bạn bắt đầu rơi vào giấc ngủ, không cái gì phải lo nghĩ - chỉ tâm trí đang rơi vào ngủ. Vì tâm trí không được dùng đó là lí do tại sao tâm trí nói 'Vậy phỏng có ích gì? Để mình ngủ.' Tâm trí chỉ biết hai điều: hoặc nghĩ hoặc ngủ. Khi bạn không có bất kì cái gì để nghĩ, bạn bắt đầu nghĩ tới đi ngủ; khi bạn đã ngủ đủ, bạn bắt đầu nghĩ lại. Tâm trí liên tục chuyển trong bánh xe này: nghĩ, ngủ, nghĩ, ngủ.

Cái gì đó khác đang xảy ra ở đây, và bạn không quen với điểm thứ ba: rằng bạn có thể ở trong trạng thái mà không có ngủ và không có ý nghĩ nữa. Đây là cái gì đó mới, tâm trí không quen chút nào với nó; cho nên khi bạn bắt đầu lắng nghe tôi, tâm trí nói 'Mình không được cần, cho nên để mình đi ngủ. Tại sao phí thời gian?' Tâm trí rơi vào ngủ. Đừng lo nghĩ, vì ngủ của tâm trí có thể là thức của tim; và thức của tâm trí có thể là ngủ của tim.

Làm sao phán xét liệu đó chỉ là ngủ hay thức của tim? Phán xét là đơn giản, vì bạn nói: Vậy mà tôi cảm thấy xúc động sâu sắc bên trong, do vậy tim là thức. Và tôi không muốn quan hệ với tâm  trí bạn chút nào, tôi muốn quan hệ với tim bạn. Cho nên đôi khi nếu bạn cảm thấy thích rơi vào ngủ, rơi vào ngủ đi. Nhưng chỉ nhớ nếu về sau bạn cảm thấy xúc động sâu sắc, điều đó là được; bằng không nó chỉ là ngủ, thế thì tốt hơn cả là giữ thức.

Nhưng với Kalika điều đó đang xảy ra. Cho nên với bạn, Kalika, tôi cho phép điều đó. Đừng tranh đấu, vì bạn phải đang tranh đấu - một cách tự nhiên, người ta nghĩ 'Phỏng có ích gì mà ngồi đây và rơi vào ngủ?' Người ta thậm chí bắt đầu cảm thấy mặc cảm: 'Mình đang ngủ - mình phải bỏ lỡ. Và đây là chỗ để ngủ sao?' Và nếu bạn vật lộn bạn sẽ bỏ lỡ nhiều hơn vì bạn sẽ bị tham gia vào trong vật lộn với tâm trí. Tâm trí muốn đi ngủ, và bạn muốn giữ nó thức. Có vài người - tôi liên tục nhìn thấy họ - họ rơi vào ngủ và họ giật mình và họ ngáp và họ duỗi người, và bằng cách nào đó họ mang bản thân họ trở lại vì 'Điều này dường như không đúng.' Nhưng theo cách đó bạn có thể giữ cho bản thân bạn thức bằng cách nào đó, nhưng bạn sẽ bỏ lỡ tôi vì toàn thể năng lượng của bạn sẽ tham gia vào trong điều đó.

Tôi cho phép vài người ngủ; tiêu chí là: nếu về sau bạn cảm thấy xúc động sâu sắc, điều đó nghĩa là tim vẫn đang uống. Và điều đã là tốt là tâm trí rơi vào ngủ: rối loạn không có đó, thế thì tâm trí không tạo ra bất kì loại cản trở nào - lối chuyển đã tuyệt đối mở.

Đây không chỉ là bài nói. Những người bỏ lỡ những bài nói này không chỉ bỏ lỡ bài nói, họ đang bỏ lỡ tôi. Có vài người mà, khi họ đã nghe tôi nhiều, bắt đầu nghĩ 'Bây giờ chúng tôi biết điều Osho sẽ nói.' Họ thôi đến, họ  nghĩ 'Chúng tôi đã biết rồi. Và thế rồi còn băng và còn sách, cho nên phỏng có ích gì?' Ngay cả trong đạo tràng cũng có vài người ngu, người không tới bài nói - tôi nhận biết về họ, tôi phải nhận biết về họ vì tôi yêu họ - và thế rồi, dần dần, dần dần, họ bắt đầu cảm thấy ngắt kết nối từ tôi. Veena là một người. Quãng một năm trước cô ấy đã hỏi tôi - và bất kì khi nào bạn hỏi tôi những điều như vậy, bạn hỏi với mạo hiểm riêng của bạn - cô ấy đã hỏi tôi 'Bởi vì tôi đã nghe thầy trong nhiều năm thế và tôi nghĩ tôi biết điều thầy sẽ nói, tôi có thể thôi tới bài giảng được không?' Tôi nói 'Hoàn toàn đúng.' Bây giờ cô ấy viết đi viết lại rằng cô ấy cảm thấy bị ngắt khỏi tôi, bị ngắt khỏi tâm xã nữa.

Vì đây không chỉ là bài nói, đây là bữa sáng tâm linh của bạn, đây là chất nuôi dưỡng của bạn - nó sẽ giữ cho bạn tích tắc trong hai mươi bốn giờ. Nó giữ bạn được kết nối với tôi, nó giữ bạn có quan hệ với tôi. Bạn tới mọi ngày và tham gia vào sự hiện hữu của tôi; bạn được nuôi dưỡng, được làm mạnh. Đây là hiện tượng tinh tế. Trên bề mặt tôi đang nói và bạn đang nghe; sâu bên dưới cái gì đó khác, có tầm quan trọng và ý nghĩa lớn hơn, đang xảy ra. Tôi đang làm tình với bạn, bạn đang làm tình với tôi. Đó đích xác là điều đang xảy ra: nó là một loại cực thích.

Cho nên nhớ, nếu những ý tưởng lớn tới với tâm  trí bạn tới mức giờ bạn biết rồi... Và, thực ra, tôi không có nhiều thứ để nói, tôi có cùng một thứ để nói đi nói lại mãi. Thực ra, lắng nghe tôi mọi ngày bạn phải hoàn toàn điên!

Nếu bạn có bất kì ý thức nào bạn sẽ dừng lại! Vấn đề là gì? Bạn đã nghe rồi, bạn đã biết nó rồi.

Nhưng nó không chỉ là việc nghe - nó không bao giờ là vậy. Bất kì khi nào vị Phật bước đi trên trái đất, ở cùng với ông ấy có hai bình diện khác nhau. Một bình diện là bề mặt: bạn ở cùng với ông ấy, bạn đang ngồi cùng ông ấy, bạn đang nói cùng ông ấy, lắng nghe ông ấy, phục vụ ông ấy. Bình diện kia là mức độ thực nơi hai trung tâm gặp gỡ. Nhưng những trung tâm đó chỉ có thể gặp gỡ nếu bề mặt là được phép, bằng không nó trở thành rất khó. Gặp gỡ bề mặt là không đủ, nhưng bề mặt cung cấp cách thức, cách tiếp cận, cho các trung tâm gặp gỡ.

Cho nên, Kalika, điều đó là hoàn toàn được, bạn có thể rơi vào ngủ. Chỉ nhớ một điều: rằng nếu sau bài nói bạn cảm thấy được mạnh thêm, cảm động,  xúc động, vui sướng, nó đã là tốt; bạn đã tham gia cùng tôi. Và điều này nên là tiêu chí cho mọi người khác. Chỉ nếu về  sau bạn không cảm động - nó đã chỉ là ngủ và bạn mơ và ngủ, và về sau bạn đang cảm thấy khổ vì bạn bỏ lỡ bài nói và bạn bắt đầu cảm thấy mặc cảm và đã không có phúc lành trong nó - thế thì bạn phải học cách giữ thức. Và khi tôi nói bạn phải học cách giữ thức tôi không ngụ ý ngáp và duỗi người, tôi ngụ ý rằng phải có cái gì đó sai trong ngủ của bạn. Bạn phải học cách ngủ tốt hơn. Có thể bạn không ngủ đủ trong đêm, có thể số giờ là không đủ, có thể bạn đang mơ quá nhiều, có thể bạn không mơ đủ. Cái gì đó là sai với giấc ngủ của bạn... thế thì bạn có thể tới tôi. Cái gì đó có thể được làm về giấc ngủ của bạn: nó có thể được biến đổi, nó có thể được làm sâu hơn, nó có thể được làm lành mạnh hơn, và thế thì trong bài nói buổi sáng bạn sẽ không cảm thấy buồn ngủ.

Nhưng đây không phải là điều tôi đang nói cho Kalika hay cho Sheela. Họ đang tận hưởng hoàn toàn tốt, cho nên họ có thể tiếp tục tận hưởng. Thực ra, nếu Kalika giữa việc thức cô ấy có thể không được lợi nhiều thế; tâm trí cô ấy sẽ tạo ra xáo trộn. Tâm trí giống như trẻ con: nếu khách đến nhà và bạn bảo con giữ yên tĩnh, đó sẽ là ngày chúng ầm ĩ nhất và nghịch ngợm tinh quái nhất - chúng sẽ hấp dẫn sự chú ý theo mọi cách. Và đó là điều xảy ra khi bạn tới nghe tôi: bạn muốn tâm trí im lặng, bạn nói với tâm trí 'Yên tĩnh đi, thế rồi trong hai mươi ba giờ, cả ngày, mình có thể liên tục nghĩ bất kì cái gì mình muốn. Nhưng trong một giờ, làm ơn yên tĩnh đi.' Và tâm trí rất trẻ con; nếu bạn nói như vậy thế thì tâm trí sẽ trả thù - nó sẽ tạo ra nhiều rắc rối hơn bao giờ, nó sẽ tinh quái. Tốt hơn cả là để nó đi ngủ.

Chỉ về  sau bạn phải thấy liệu có duyên dáng nào đã nảy sinh trong bạn không; nếu bạn đang cảm thấy biết ơn, thế thì nó đã là hoàn toàn tốt - bạn trở nên được kết nối với tôi, việc tuôn chảy đã xảy ra.

Câu hỏi cuối cùng

Nó là vậy. Tôi biết. Nhưng tôi không biết.

Parinirvana, bạn đang tới rất gần. Việc biết đó là một loại của không biết, việc biết đó là một loại của dốt nát.

Socrates tương truyền đã nói rằng 'Khi tôi còn trẻ  tôi đã biết rằng tôi đã biết. Khi tôi trở nên trưởng thành hơn tôi bắt đầu cảm thấy rằng tôi không biết mấy - rất ít. Khi tôi trở nên ngày càng trưởng thành và tỉnh táo hơn tôi đi tới biết rằng tôi chẳng biết gì.' Ngày ông ấy tuyên bố rằng 'Tôi chỉ biết mỗi một điều: rằng tôi chẳng biết gì' nhà tiên tri ở đền Delphi đã tuyên bố ông ấy là người trí huệ vĩ đại nhất.

Mọi người rất phân vân vì ông ấy đã nói 'Tôi chỉ biết một điều: rằng tôi chẳng biết gì' và nhà tiên tri ở Delphi đã nói rằng 'Ông ấy là người trí huệ nhất trên thế giới bây giờ.' Họ đi tới Socrates và họ nói cho ông ấy về điều nhà tiên tri đã nói. Socrates nói 'Ta không thể bình luận về điều đó. Mọi điều ta có thể nói lại là điều này, rằng ta chỉ biết một điều thôi: rằng ta chẳng biết gì. Bây giờ không phải việc của ta về nhà tiên tri đã nói gì - các ông đi và hỏi nhà tiên tri.'

Và họ quay lại ngôi đền và họ hỏi, và nhà tiên trí nói 'Đó là lí do tại sao ông ấy đã được công bố là người trí huệ nhất thế giới, vì bây giờ ông ấy biết rằng ông ấy không biết gì.'

Biết rằng 'Tôi không biết' là việc nhận ra vĩ đại. Chuyện xảy ra trong đời của Ramakrishna...

Ông ấy là một người giản dị, rất giản dị, bình thường một cách phi thường, đẹp mênh mông trong sự giản dị của ông ấy. Ông ấy không như cái gọi là mahatma của bạn - Mahatma Gandhi, vân vân và vân vân - ông ấy đã thực sự là hiền nhân. Hương thơm của ông ấy lan toả khắp vùng Bengal, mọi người bắt đầu tới xem tu sĩ điên này của vùng Dakshineshwar và họ thấy cái gì đó đẹp mênh mông xảy ra ở đó. Và các tu sĩ và các học giả và các bác học đã tụ tập lại; đã có một giáo đoàn lớn. Họ đã tụ tập để công bố ông ấy là hoá thân mới của Thượng đế. Mọi nhà tư tưởng lớn, học giả, và các tu sĩ truyền thống của Bengal - tất cả đã tụ tập lại, và tất cả họ đều nhất trí đồng ý rằng ông ấy đã là hoá thân của Thượng đế. Khi họ công bố điều này, ông ấy chỉ ngồi ở giữa họ, cười và nhai trầu. Ông ấy đã thực sự là người rất giản dị. Và khi họ nói 'Chúng tôi đã quyết định công bố rằng ông là hoá thân mới của Thượng đế' ông ấy nói 'Nếu các ông nói, thế thì nó phải vậy - nhưng tôi không biết.' Và ông ấy tiếp tục nhai trầu.

'Nếu các ông nói, nó phải là vậy - nhưng tôi không biết.' Bạn thấy cái hay của điều đó không? Chân lí là đẹp thế và đơn giản thế, khiêm tốn thế, không giả vờ.

Bạn nói, Parinirvana: Nó là vậy. Tôi biết. Nhưng tôi không biết.

Nếu như bạn đã dừng ở Tôi biết, thế thì tôi chắc đã không sung sướng với bạn. Đó là một loại bệnh khi người ta dừng lại ở tri thức, đó là bệnh lớn. Vì bạn cũng đã nói: Nhưng tôi không biết, nó là hay.

Bao giờ cũng nhớ, không biết là việc biết lớn lao nhất, và dốt nát là phúc lạc. Hiền nhân lại trở thành dốt nát như đứa trẻ; ông ấy dỡ bỏ mọi điều sự sống áp đặt người ta phải học, ông ấy xoá tất cả nó, ông ấy chùi sạch toàn thể băng ghi âm - ông ấy trở thành sạch bách tri thức. Và tại  chính khoảnh khắc đó khi ông ấy hoàn toàn sạch bách tri thức, tri thức xảy ra; tri thức đó được biết là mahapragya, trí huệ vĩ đại.

Xem tiếp Chương 3 - Quay về Mục lục

..............................

0 Đánh giá

Ads Belove Post

Powered by RedCircle