Chương 2. Chỉ một hiện hữu

Chương 2. Chỉ một hiện hữu

Price:

Read more

Osho - Thiền: Con đường nghịch lý (Tập 3)
Chương 2. Chỉ một hiện hữu


Câu hỏi thứ nhất:
Có phải tôn giáo thật sự đơn giản đến tôi cũng có thể thấu hiểu được?
Vâng, Sheela... thậm chí cả bạn. Nhưng khi tôi nói rằng tôn giáo đơn giản, tôi không có ý cho là nó dễ dàng. Ý của tôi là nó không phức tạp. Sự sống vốn không phức tạp. Vạn vật vũ trụ cũng không lắm rắc rối. Mọi phức tạp có bởi đều do tâm. Tư tưởng là sự phức tạp. Làm sao Vô niệm phức tạp được? Khi tấm gương hoàn toàn trong suốt và trống rỗng, còn phức tạp nào nữa có thể hiện diện nơi đó? Tôn giáo rất đơn giản, không có nghĩa là dễ dàng nhưng có nghĩa rằng không phức tạp. Triết lý rất phức tạp, cực kỳ phức tạp. Tôn giáo bắt nguồn qua trái tim đơn thuần, không do nỗ lực tâm, không qua tính cách triết lý. Thật ra, triết gia thấy nó vô cùng khó, gần như là không thể sùng đạo. Bạn càng có tri thức, lại càng khó khăn hơn, nhưng sự khó này bắt đầu qua bạn. Bạn có một cái tâm thật khó khăn, nên tâm phản chiếu thực tại. Bạn tự gánh lấy bệnh tật. Cây xanh, loài chim chóc, mặt trời và vầng trăng... vạn vật vô thường hoàn toàn đơn thuần. Nếu bạn đơn thuần, hốt nhiên sẽ có sự tương ngộ. Tánh đơn thuần sẽ tương ngộ với tánh đơn thuần. Sự phức tạp không thể tương hội với đơn giản được. Phức tạp chỉ có thể tương hội với phức tạp. Nếu bạn đơn giản, bỗng nhiên mọi sự sẽ trở nên đơn giản. Cánh cửa huyền diệu sẽ mở rộng sẵn sàng cho mọi chúng sinh. Bạn hỏi, Có phải tôn giáo thật sự đơn giản đến tôi cũng có thể thấu hiểu được?
Sự "thấu hiểu" này không đúng. Tôn giáo không thể hiểu... Vì vậy,tôn giáo chỉ có thể sống nhưng không phải để hiểu. Bạn đã tự mình mang tâm phức tạp. Nếu bạn nỗ lực hiểu, chính sự nỗ lực để hiểu này sẽ càng làm cho nó trở nên khó hiểu hơn.
Một con rết bò trên đất... với một trăm cái chân... Có con thỏ nhỏ đang ẩn nấp trong bụi cây, thấy vậy liền hỏi, "Chú ơi, tôi không hiểu làm thế nào mà chú có thể bận rộn được với một trăm cái chân như vậy? Chân nào là chân trước, chân nào chân thứ hai, chân nào là chân thứ ba, và tiếp tục như vậy? Chú không thấy mệt mỏi hay sao? Tôi muốn hiểu rõ. Chú có thể cho tôi biết không?" Con rết chưa bao giờ cảm thấy rắc rối cả. Nó luôn bò với một trăm cái chân như vậy. Thật ra, nó không bao giờ nhìn xuống chân mình, không bao giờ đếm chân của nó. Khi nó bắt đầu cố gắng hiểu, nó biến thành tê liệt, lăn ngã và vấp váp. Nó khóc lóc với chú thỏ, "Đồ vô minh! Ngươi đã làm cho ta mất đi bản tánh thuần khiết của ta rồi. Hiện thời, ta không thể nào bò cho đúng được nữa!"
Tâm trí đã bước vào. Đi thì đơn giản, nhưng phải làm gì? Trong thực tế, bạn không cần làm gì cả. Thượng Đế đã làm giùm bạn rồi. Hiểu biết có nghĩa là nỗ lực hành động. Phải thở như thế nào? Hãy quên con rết đi! Bạn phải thở làm sao, và phải làm gì? Thật là một tiến trình quá phức tạp để hít hơi vào, phân tích không khí theo nguyên tố của nó, chọn lọc không khí và loại bỏ chất carbon-dioxide ra, chỉ để lại chất ô xy là được vào khí quản, và sau đó thì thải ra tất cả những rác rưởi từ nguồn huyết mạch... Bạn phải làm gì để có thể thành toàn công việc nặng nề như vậy kể cả trong lúc ngủ? Thượng Đế đã thành toàn tất cả rồi. Làm sao chuyển đổi bánh mì thành máu? Bạn đã thành toàn công việc này thật hoàn hảo. Tới bây giờ, bạn vẫn làm được. Tôi không biết ngày mai ra sao. Làm sao bạn có thể thành toàn những việc vô cùng huyền diệu như vậy? Bạn đã từng nghe qua về những phép lạ của Chúa Giê Su. Ngài biến đá thành bánh mì... Không vấn đề. Bạn biến bánh mì thành máu từng ngày qua. Biến đá thành bánh mì thật sự không khó. Biến bánh mì chết thành lượng máu sinh động khó hơn nhiều, một phép lạ thậm thâm vi diệu. Khi bạn nhai nuốt, bạn không nhớ vì Thượng Đế thành toàn giùm bạn rồi. Khi tôi bảo, "Thượng Đế thành toàn", ý tôi là không ai lo lắng về hoạt động của thân... Nếu bạn sử dụng từ ngữ "thấu hiểu" thì sẽ có chút phức tạp. Bạn có thể sống và tín ngưỡng, nhưng xin bạn kết thúc tìm hiểu.
Thiền nhân có cách diễn đạt thật đặc biệt về một chủ đề như vậy. Họ bảo, "Một con bò mầu vàng chui qua cửa sổ. Đầu, sừng và bốn chân cũng chui qua, nhưng tại sao không cái đuôi lại không thể chua qua được?" Cái đuôi bị vướng lại... Thật lạ lùng. Nguyên cả thân con bò đều chui qua, nhưng cái đuôi thì bị mắc cứng, không thể chui qua. Thiền bảo bạn phiền não cũng bởi cái đuôi này. Cái đuôi vẫn bị dính cứng đàng sau này có ý nghĩa gì?
Trong cõi tục, đuôi bò cần chui qua cửa sổ
Vẫn bị dính lại, ngoại từ chúng ta kéo nó thật mãnh liệt...
Đuôi bò là điều chúng ta không biết vẫn cố công để hiểu. Đuôi bò là cố gắng hiểu những gì không thể hiểu. Đuôi bò là sự nỗ lực khai hóa những bí mật kỳ diệu của sự sống. Ý của bạn là gì với từ ngữ "thấu hiểu"? Bạn muốn khai hóa sự huyền nhiệm của sự sống? Bạn muốn biến sự sống này thành một sự kiện trong suốt, một Tam Đoạn Luận hay chăng? Nó không phải là Tam Đoạn Luận, mà là một bản nhạc, nên bạn không thể giảm nó xuống thành Tam Đoạn Luận. Vạn vật vũ trụ không phải là vấn đề toán học, cũng không phải là câu đố, mà là Công án Thiền. Không có câu giải đáp trong sự sống, và sự sống là sự huyền nhiệm, không thể nào giải đáp được. Sự sống bất khả tư nghì. Khi bạn cố gắng hiểu nó, cái đuôi mọc dài ra, rồi bạn bị mắc cứng. Đây là tri thức... cái đuôi nhỏ. Bạn vượt qua Thượng Đế rất dễ dàng, nhưng cái đuôi vẫn bị dính đàng sau. Sừng, đầu, chân, mọi thứ có thể vượt qua Thượng Đế rất dễ dàng, nhưng cái đuôi trong bạn, ve vẫy trong đầu, vẫn mắc cứng ở đàng sau, không cho phép bạn chui qua. Vì lý do đó, tại sao người tri thức cảm thấy khó ngộ nhập Đạo, trong khi người với trái tim thì ngộ nhập Đạo thật dễ dàng.
Đây là sở cầu của vạn vật, và phần thể của nó... Tri thức... muốn tìm hiểu. Sự sống có thể biết được qua sự sống, nhưng không thể được biết qua thành phần. Sự đồng nhất có thể biết qua sự đồng nhất. Tri thức là phần tử cực vi tế, nhưng giả vờ là kẻ độc tài. Tri thức rất độc tài. Nó bảo, "Tôi muốn biết tất cả trước. Thượng Đế có mặt chỉ khi tôi cho phép. Tình thương chỉ có thể khi tôi cho phép." Nếu có một gì huyền bí, tri thức sẽ nói, "Không, không phải vậy." Tốt hơn là nên nói như vầy, "Không phải", hơn là chấp nhận sự huyền diệu, đánh mất tự chủ, và áp chế sự độc tài của bạn trên sự sống. Tri thức là bản ngã... Đây là cái đuôi, vô cùng vi tế, đang bị mắc cứng. Sheela, đừng mọc cái đuôi. Nếu bạn có lan can để vịn, sẽ khó cho bạn ngộ nhập Đạo. Cho đến bây giờ, tôi vẫn chưa thấy cái đuôi của Sheela, ngoại trừ cô giấu kín ở đâu đó. Tri thức có thể giải đáp mọi vấn đề, ngoại trừ một vấn đề. Tri thức có câu trả lời cho mọi sự, ngoại trừ Thượng Đế, ngoại trừ sự sống, ngoại trừ vạn vật vũ trụ. Tri thức, trước vũ trụ vô lượng vô biên, bỗng nhiên như rơi vào đẳng cấp thấp nhất, hoàn toàn vô năng, hoàn toàn bất lực trước Thượng Đế. Cho nên, nếu bạn không hiểu, không là vấn đề lớn. Bạn sẽ hiểu. Nếu bạn muốn hiểu, bạn sẽ mất cơ hội. Hãy cho phép tôi lập lại: Nếu bạn không hiểu, bạn sẽ hiểu... Rất đơn giản. Nếu bạn muốn hiểu, thì nó sẽ biến thành phức tạp, và bạn mất cơ hội...

Câu hỏi thứ hai:
"Tôi đang dò dẫm trong bóng tối, Bạch Ngài
Osho, ngài có thể giải thoát tôi không?"
Tôi không thấy bóng tối ở đâu hết. Chỉ khi nào mắt bạn nhắm lại, bóng tối mới bao phủ, do vọng mà ra. Mặt trời đang chiếu soi cùng khắp thiên hạ. Đây là một buổi trưa tròn đầy, nhưng bạn đã khép kín đôi mắt, vì vậy mới chỉ thấy có bóng tối. Không ai ép bạn mở mắt, bạn phải tự mở lấy. tôi không thể mở mắt giùm bạn. Nếu bạn muốn nhảy mũi, hãy tự nhảy mũi. Tôi không thể nhảy mũi giùm bạn. Có nhiều điều bạn phải tự làm lấy, một trong những điều căn bản nhất của cuộc đời. Đây là một điều tốt nếu bạn tự mình thực hành. Nếu không, dù bạn có tự do, bạn vẫn là kẻ nô lệ. Nếu tôi giúp mang bạn ra ngoài bóng tối, hay là dù ai đi nữa, ánh sáng sẽ không còn là ánh sáng, và bạn bị giam cầm trong nguồn ánh sáng đó. Bạn đã không giải thoát dựa trên sự hài hoà của bạn. Bạn phải đơm hoa theo nhịp điệu sống của bạn.
Có những đứa trẻ ép đóa hoa phải nở. Nụ hoa có thể nở, nhưng nếu vậy thì không phải là hoa. Thậm chí, sau khi nở rồi, hoa không còn là hoa nữa. Có gì bị đánh mất. Một kinh nghiệm trọng đại bị đánh mất. Linh hồn bị đánh mất. Cánh hoa có linh hồn khi nó chớm nở tự nhiên. Như vậy, nó có sự sống. Khi bạn cưỡng ép, bạn huỷ diệt nó. Tất cả mọi kinh nghiệm mỹ lệ trong sự sống chỉ có thể xảy ra tự nhiên, không thể nào cưỡng chế được.
Có một giai thoại tuyệt diệu về Thiền sư Triệu Châu (Triệu Châu). Có một ngày, Triệu Châu bị ngã trên tuyết. Ngài gọi lớn, "Hãy giúp ta đứng lên! Hãy đỡ ta đứng lên!" Một đệ tử của ngài chạy đến nằm xuống bên cạnh ngài. Triệu Châu cười ha hả nói, "Đúng rồi. Hoàn toàn đúng quá! Ta cũng sẽ hành động như ngươi vậy."
Triệu Châu ngã xuống tuyết, ngài hét lớn, "Hãy đỡ ta lên! Hãy đỡ ta lên!" Không cần đỡ ngài lên! Nếu bạn ngã xuống, bạn có thể tự đứng lên. Vẫn năng lượng đã làm bạn ngã xuống cũng có thể giúp bạn đứng lên. Một người không thể tự mình đứng lên, thì không thể tự mình ngã xuống được. Vẫn năng lượng đó đưa bạn lạc hướng thì nó cũng có thể mang bạn về nhà. Một con người không thể về nhà nếu không thể bị lạc hướng, bởi phải cần cả hai nguồn năng lượng. Vẫn nguồn năng lượng đó biến bạn thành người tội lỗi, cũng có thể biến bạn thành thánh nhân. Thực tế, trở thành tội phạm thì phức tạp, gian nan và khó khăn hơn là thành thánh nhân. Tín ngưỡng không phải là việc gian nan, vẫn cùng nguồn năng lượng! Bạn có thể nhắm mắt và đầu tư cũng bao nhiêu năng lượng đó vào việc nhắm mắt thì cũng cùng nguồn năng lượng đó sẽ giúp mắt này mở ra.
Người môn đồ này là một đệ tử chân chính. Ông hiểu Triệu Châu rất rõ. Ông biết Triệu Châu đang tạo bối cảnh. Ngài cố ý ngã xuống. Có lẽ, ngài giả vờ ngã xuống khi vị đệ tử này đi ngang qua, và ngài đã la lớn lên, "Hãy đỡ ta lên! Hãy đỡ ta lên!" Người đệ tử này liền nằm ngay xuống cạnh ngài. Ông không đỡ ngài lên. Ông đang làm gì lạ vậy? Ông chỉ cảm thông, "Con có thể làm gì? Được rồi. Con là đệ tử của ngài, con sẽ nằm xuống bên cạnh ngài."
Minh sư cảm thông với bạn. Ngài luôn từ bi. Ngài không thể nắm tay bạn... Minh sư chân chính không bao giờ hành động như vậy... Nếu ngài nắm tay bạn là giúp bạn lệ thuộc vào ngài. Cưỡng chế bạn ra ngoài tức là vẫn giữ bạn bên trong. Khi minh sư rời tay bạn, bạn sẽ quay về thế giới, quay về tâm trí của bạn. Nó vẫn chưa tỉnh thức, và vẫn còn bám víu bên trong bạn... Minh sư giúp đỡ mà không giúp đỡ. Hãy nhớ kỹ. Sự giúp đỡ của ngài gián tiếp, và không bao giờ giúp đỡ bạn ngay, mà giúp đỡ bạn qua những phương tiện vô cùng vi tế. Ngài bao phủ bạn qua làn hương của gió, không là cơn gió vũ bão mà qua luồng linh quang vô hình. Ngài giúp đỡ bạn, nhưng không đối kháng bạn. Ngài giúp bạn ở mức độ bạn có thể vượt qua, không quá một bước, không thúc đẩy bạn bằng bạo lực, bởi bạo động sẽ chỉ gây tổn thất, và chân tánh của bạn không thể phát triển theo giai điệu hòa hợp. Dù tôi cho bạn Chân lý, bạn sẽ ném nó đi, bởi bạn không ý thức nó. Tôi có thể cưỡng chế bạn tỉnh thức, nhưng bạn sẽ rơi vào vọng khi tôi vắng bóng. Bạn sẽ nguyền rủa tôi, sẽ giận tôi, bởi bạn thích tận hưởng những vọng tưởng này, những giấc mộng thật ngọt ngào, nhưng lại có người đến đánh thức bạn dậy.
Đôi lúc bạn quán chính bạn. Bạn phải đón xe lửa sớm... bốn, năm giờ sáng... bạn nhờ người khác đánh thức bạn dậy. Khi anh ta đánh thức bạn dậy, Bạn nổi sân hận lên! Bạn không thích thức dậy. Bạn cảm giác như anh là kẻ thù của bạn. Tôi có nghe kể về Immanuel Kant, một triết gia người Đức, rằng ông nghiện thời giờ rất nặng. Ông di động như mũi kim đồng hồ vậy, lúc nào cũng đúng giờ... không bao giờ hoang phí một giây phút nào. Sáng sớm, năm giờ, ông dạy học vào thời khắc đó suốt đời ông. Ông có một phục dịch, mỗi sáng thường đánh thức ông dậy, có lúc còn đánh ông nữa. Ông cho người phục dịch này quá nhiều quyền lực. Ông còn nói với ông ta, "Thậm chí, nếu ông muốn đánh tôi, cứ đánh tôi! Hãy cho tôi một trận đòn như ý, nhưng ông nhất định phải đánh thức tôi dậy! Đừng nghe tôi biện luận với ông vào sáng sớm, dù rằng tôi sẽ nhăn nhó ông, sẽ đe dọa đuổi ông, nhưng đừng lo lắng. Bất cứ những gì tôi nói, chỉ lắng nghe thôi, nhưng ông nhất định phải đánh thức tôi dậy."
Ông quá lệ thuộc vào người phục dịch này, và người này trở thành chủ nhân và ông trở thành kẻ phục dịch. Thỉnh thoảng, người phục dịch này phải đi xa. Ông tìm nhiều người phục dịch khác nhau, nhưng không ai hợp ý ông. Ai dám đánh đập chủ nhân vào năm giờ sáng? Dù ông có nói, "Hãy đánh tôi!" Người làm vẫn sợ hãi, cho nên người phục dịch cũ lại phải quay về làm việc cho ông.
Đã xảy ra như thế nào? Có lẽ bạn sẽ tận hưởng một giấc mơ ấm áp tốt đẹp, và thoải mái trong mền. Bạn đã quyết định trước khi bạn thức dậy, nhưng bây giờ thì... bạn muốn cuộn mình lại và ngủ tiếp... Hãy cố gắng hiểu tại sao bạn nhắm mắt lại, thay vì yêu cầu tôi giúp chúng mở ra. Hãy cố gắng hiểu tại sao bạn nhắm mắt và bạn đang chìm đắm mơ tưởng. Bạn mơ tưởng đủ chưa? Có mơ quá độ không? Bạn đã mơ hằng vô lượng kiếp, chưa thành toàn được gì qua những huyễn mộng đó. Bạn vẫn trống vắng, vẫn tiếp tục nhồi nhét trong bạn với huyễn mộng cuồng điên, với tham ái mới, với tham vọng mới. Có thể bạn đang mơ Giác ngộ nên bạn mới hỏi tôi câu hỏi này. Bạn đã hoang tưởng nhiều. Bây giờ, lại thêm một giấc mơ mới dấy khởi trong bạn... Bạn muốn thành Phật, đắc quả Giác ngộ. Cũng là giấc mơ! Nếu bạn thật sự xả bỏ vọng, ai sẽ giúp bạn ngủ? Hãy mở mắt! Khi bạn ý thức rằng bạn càng mơ nhiều, mắt càng mở rộng! Không cần phải mở mắt, bởi không có ai nhắm mắt. Hãy nhìn cú đấm của tôi: Nếu tôi co tay thành một cú đấm, tôi phải co mười ngón tay lại, thật chặt. Khi tôi không còn cô chặt ngón tay, nó sẽ mở ra tự nhiên. Co lại là thiếu tự nhiên. Để có thể co các ngón tay, bạn phải dùng nhiều năng lượng. Khi duỗi ngón tay ra, bạn không cần năng lượng.
Có một điều hết sức lạ lùng: Đau khổ cần nhiều năng lượng hơn hạnh phúc. Để hạnh phúc, bạn không cần năng lượng. Hạnh phúc miễn phí, không tốn chi phí. Đau khổ phải trả giá. Nếu muốn đau khổ, bạn phải cần nhiều năng lượng. Cú đấm thiếu tự nhiên. Bàn tay mở là bàn tay tự nhiên. Một đôi tay nên mở rộng, nếu không, bạn sẽ mệt mỏi... Suốt ngày, nếu tay bạn mở ra, đến cuối ngày, bạn sẽ mệt đến lả người. Bạn sẽ nói, "Suốt ngày, tôi đã co tay lại. Bây giờ, tôi thật là mệt." Hãy thử nắm chặt tay suốt ngày thử xem, bạn sẽ vô cùng mệt mỏi. Tay luôn mở ra là hiện tượng tự nhiên. Trái tim mở cũng là hiện tượng tự nhiên. Chân tánh cởi mở là tự nhiên. Bản thể khép kín là thiếu tự nhiên, rất giả tạo. Bạn phải dồn hết năng lượng vào nó. Tôi đã quan sát qua hàng nghìn người rồi. Họ cố gắng dồn hết năng lượng vào sự đau khổ. Sống trong địa ngục là một cuộc đầu tư lớn, không dễ. Bạn phải cần có can đảm thì bạn mới có thể sống được trong địa ngục. Từ ngữ "sắt thép" bắt nguồn từ "kim cương" Bạn phải cứng rắn như kim cương, thì bạn mới sống nổi trong địa ngục. Nếu không, mọi người ai cũng sẽ cố gắng cản đường bạn. Nếu bạn hạnh phúc, thoải mái, bạn đang sống trên Thiên Đàng.
Bạn nói, "Con đang dò dẫm trong bóng tối." Hãy buông xả! Giây phút bạn buông xả rồi, đôi mắt bạn sẽ mở rộng, như nụ hoa sắp chớm nở tròn đầy như đóa hoa. Đôi tay không còn nắm chặt sẽ mở rộng, và trở thành đôi tay rộng mở. Sự có mặt của tôi không phải là để cưỡng chế một ai. Tôi có mặt tại đây để bạn biết rõ kinh nghiệm gì đang xảy ra. Tôi có thể chia sẻ với bạn tiến trình của nó, nhưng không thể tu hành giùm bạn, hiểu không? Nó sẽ xãy ra. Đừng hy vọng ở những lời chỉ dẫn sai lầm. Tôi không hứa hẹn bạn gì cả. Tôi chỉ hứa với bạn rằng: Bất cứ kinh nghiệm gì xảy ra với tôi, tôi sẽ giúp nó xảy ra với bạn, bạn chỉ cần theo sau.
Đức Phật đã dạy... Đức Phật đã chỉ con đường, nhưng bạn phải tự mình du hành, trên con đường pháp này...

Câu hỏi thứ ba:
Sau khi giác ngộ rồi, sao vẫn phải thiền?
Ai nói với bạn là sau khi giác ngộ rồi cần phải hành thiền? Vẫn hành thiền, nhưng không cần thiết. Nó đã trở thành sự tự nhiên rồi. Trước khi giác ngộ, điều này cần thiết, nhưng sau khi giác ngộ, nó chỉ là sự hô hấp. Nó đã có mặt nơi đó rồi. Nó là sự tự nhiên. Nó là sự tự sinh tự phát. Ý nghĩa của giác ngộ chính xác là vậy. Thiền trở thành tự nhiên. Bạn quán, không phải là có lúc bạn phải tĩnh tọa, không phải là bạn phải thiền vài giờ mỗi ngày. Toàn bộ thời gian của bạn là thiền. Bạn di động trong thiền. Bạn đi trong thiền. Bạn ngồi trong thiền. Bạn ăn trong thiền. Bạn yêu trong thiền. Bạn làm việc thương mại trong thiền. Toàn bộ cuộc đời của bạn bao bọc bởi một nguồn năng lượng mới. Thiền không cần thiết. Thiền là sự tự nhiên. Parinirvana mới gởi cho tôi một giai thoại nhỏ... liên quan đến câu hỏi này. Có một người ngồi trong một chiếc máy bay nhỏ.
Mỗi bình minh lên, lúc sáu giờ sáng, ông ra lệnh mặt trời lên và xuống. Sau một thời gian, mặt trời hiểu ý ông nên bắt đầu từ đó, ông chỉ yên lặng thưởng thức. Không ai cần phải học hỏi. Thậm chí, không cần ra lệnh, mặt trời vẫn mọc mỗi sáng bình minh. Nếu bạn sống tịch lặng, thậm chí, bạn không cần cả thiền, trước khi chứng ngộ cũng không cần. Nếu bạn sống lành mạnh, một cuộc đời đầy tình thương, không lo lắng quá khứ, và không vọng tưởng tương lai... Nếu bạn sống trong mỗi phút giây thực tại của sự sống khi nó đến, thậm chí, trước khi chứng ngộ, thiền cũng không cần thiết. Bạn không cần phải giữ đúng nội qui. Mỗi khi mặt trời mọc, bạn không cần phải ra lệnh nó. Người này ra lệnh mặt trời phải mọc mỗi ngày vào sáu giờ sáng, và lặn vào mỗi hoàng hôn vào sáu giờ chiều. Vài ngày sau, ông suy nghĩ, "Mặt trời đã học bài học của nó", nên ông chỉ ngồi thinh lặng, thưởng thức mặt trời mọc và lặn! Người này rất vui vì mặt trời đã học được bài học của nó. Việc làm của ông đã xong.
Thiền là vậy. Sự sống là sự tiếp diễn không ngừng hướng về thiền, không cần nỗ lực phụ. Nỗ lực phụ cần bởi cuộc đời của bạn thiếu sự uyển chuyển, bởi bạn được dạy là không nên sống với những ý tưởng phi lý như vậy. Vì tư tưởng sai lầm nên đã gieo nên nhiều trở ngại cho bạn. Sự sống không là một dòng chảy. Bạn không còn là một dòng sông, mà là một mặt hồ dơ bẫn, ao tù nước đọng, khép kín, nên phải cần có thiền. Thiền phải cần bởi bạn sốngthiếu tự nhiên. Nếu bạn sống đời sống tự nhiên... và qua sự "tự nhiên", ý tôi là: hãy sống mỗi khoảnh khắc như vậy. Khi nổi giận, hãy nổi giận và chấp nhận nó. Đừng tạo nên lý tưởng nổi giận. Khi cơn giận qua rồi, đừng ân hận. Không có gì để phải ân hận cả. Nó là vậy! Khi yêu, hãy yêu, đừng suy nghĩ yêu phải là gì. Đừng cố vấn nơi các sổ tay tình yêu. Hãy cho phép tình yêu trôi chảy tự nhiên.
Tôi có nghe một câu chuyện về một dũng sĩ tại Nhật, một kiếm sĩ tài danh, một Samurai. Có một đêm, ông trở về sau một ngày chiến đấu tại võ trường. Khi ông chuẩn bị ngã lưng xuống giường, ông thấy một con chuột. Con chuột đang nhìn ông một cách chăm chú! Người kiếm sĩ dùng gươm chém con chuột, nhưng không hiểu sao ông không thể nào chém trúng nó. Ông là một đại kiếm sĩ lừng danh, nhưng ông không thể nào chém trúng con chuột nhỏ bé như vậy. Kiếm ông rốt cuộc cũng bị gẫy, nhưng ông không thể nào giết con chuột được. Ông đâm ra sợ hãi. "Con chuột này thật quái dị. Nó không phải là con chuột tầm thường!" Ông bắt đầu toát mồ hôi... Ông chưa hề toát mồ hôi bao giờ. Ông là một chiến binh suốt cả cuộc đời, nhưng bây giờ ông lại bị đại bại dưới con chuột nhỏ này.
Ông chạy ra ngoài, hỏi vợ. Vợ ông đáp, "Phu quân điên quá! Chàng không cần phải giết con chuột. Chàng có nghe qua ai chém con chuột bằng thanh gươm bao giờ chưa? Chàng chỉ cần mang con mèo vào là đủ rồi." Cuối cùng, con mèo được mang vào. Không phải là một con mèo tầm thường mà là một con mèo đại chiến sĩ. Nó được huấn luyện biết chuột vô cùng thiện nghệ. Nó là một trong những con mèo nổi tiếng về kỹ thuật bắt chuột. Nó biểu diễn hết mọi tài nghệ của nó, nhưng con chuột thật là phi phàm. Nó chụp vào mắt của con mèo! Con mèo trốn mất. Nó chưa bao giờ thấy con chuột nào lại có thể tấn công con mèo như vậy. Nó run rẩy, kinh hoàng như chủ nhân của nó. Người kiếm sĩ này buồn rầu ngẫm nghĩ, "Thật là hết nói rồi!" Cuối cùng, con mèo của hoàng đế được mang đến. Nó là một con mèo tài giỏi, danh tiếng vang lừng cùng khắp quốc gia. Dĩ nhiên rồi, vì nó là mèo của hoàng đế. Con mèo hoàng tộc này cũng bị đại bại. Nó đã vào phòng, trổ hết tài nghệ của mình, nhưng con chuột thật là lanh lợi. Cuối cùng, con mèo của vì vua phải khuyên nhủ bậc kiếm sĩ này, "Ngài phải sử dụng một con mèo bình thường rồi." Người chiến binh hỏi, "Một con mèo bình thường thì có thể làm được gì?" Con mèo hoàng tộc trả lời, "Ngài phải thử thôi. Tôi biết con mèo này. Nó bình thường lắm, không biết gì hết. Tối ngày chỉ biết ngủ, nhưng có một điều về con mèo này là loài mèo cũng đều nghe tiếng tăm của nó. Cả quốc gia loài mèo, con mèo nào cũng biết là con mèo đó vô cùng thần bí là nó không biết gì về chuột cả. Nó không biết gì về nghệ thuật, phương tiện, triết lý của sự bắt chuột vì nó chưa bao giờ được thụ huấn tại bất cứ học viện hay đại học nào hết. Nó là một con mèo tầm thường và rất bình dân, nhưng con mèo cũng sợ nó hết! Khi nó ngủ, không có một con mèo nào dám vào nhà. Sự có mặt của nó cũng quá đủ. Nó chỉ biết lăn ra ngủ. Không ai biết nó giết chuột bằng cách nào. Có một hôm tôi đã đến con mèo này hỏi, "phương pháp bắt chuột của ngài là gì?" Nó chỉ nhìn tôi rồi lại lăn ra ngủ tiếp. Tôi đập nó dậy và hỏi, "Kỹ thuật của ngài là gì?" Nó đáp, "Không biết. Tôi chỉ là một con mèo. Như vậy đủ rồi. Bổn phận của mèo là phải bắt chuột. Phải cần có kỹ thuật nữa hả? Ngài nói gì lạ vậy?"
Con mèo này được mang đến. Người chiến binh không mấy hy vọng lắm vì con mèo này có vẽ cù bơ cù bất, tầm thường quá. Con mèo đi vào, không một chút khó khăn, nó chụp con chuột và mang ra. Mấy con mèo khác bao quanh nó và hỏi nó, "Kỹ thuật của ngài là gì vậy?" Con mèo đáp, "Tôi không biết kỹ thuật gì cả. Mèo thì phải bắt chuột, phải vậy không?"
Ý tôi là như vậy khi tôi nói đến thiên tính. Thiền đến tự nhiên nếu bạn tự tại. Thiền là thiên tính trong bạn, không phải nghệ thuật, kỹ xão, hay phương pháp. Bạn không cần phải học thiền ở bất cứ học viện nào. Bạn chỉ cần một chút hư hỏng. Có quá nhiều chuột nhát bạn nên bạn đâm ra sợ chuột. Không những bạn sợ, bạn còn phải học cách bắt chuột. Vì vậy, bạn trở nên thiện nghệ và thêm nông cạn. Đó là phiền não. Kiến thức là mối phiền não của bạn. Kabir không bao giờ thiền... Ông luôn bận rộn với bao công việc của ông và ông đắc ngộ. Chuyện gì xảy ra? Một con người bẩm sinh, làm việc hết mức với trái tim của mình, hoàn toàn chú tâm vào việc làm của ông, và ông đắc ngộ.
Hãy nhớ, bạn phải học thiền bởi bạn đã học quá nhiều điều sai lầm. Để loại bỏ sự sai lầm này, bạn sẽ phải học. Nếu bạn bị đạp gai, bạn cần một cây gai khác để lấy nó ra. Cây gai kia cũng giống cây gai trước, nhưng sẽ giúp bạn khươi cây gai kia ra. Thiền giống cây gai vậy, bởi bạn quá giả tạo và sự giả tạo này đã ăn sâu trong chân tánh của bạn rồi, Thiền sẽ giúp thanh tẩy sự ô nhiễm này. Thiền là dược thảo. Thuốc và thiền cùng một gốc, đều là dược thảo. Khi có ai bệnh, chúng ta cho thuốc. Bạn có nghĩ rằng thuốc men giúp con người khoẻ hơn? Như vậy, bạn đã lầm. Y dược giúp chữa trị bệnh tật, nhưng không có thuốc men nào phát minh để giúp bạn khỏe hơn. Sức khoẻ vượt trên y dược, và vượt trên thiền . Y dược điều trị bệnh. Khi bệnh tật hết rồi, khi gai được lấy ra, sức khoẻ lại đầy đủ. Để loại bỏ mọi sự giả tạm, phải cần sự giả tạm khác. Bạn không thể loại bỏ sự giả tạm bằng sự chân thực. Không thể nào. Làm sao bạn có thể loại bỏ mọi giả tạm qua sự chân thực? Thiền cũng giả tạm như những sự hư giả khác của bạn. Tất cả thế giới này đều là sự giả tạm! Nhất định là chúng giúp bạn được, giúp bạn vượt trên mọi giả tạm của bạn. Ngày bạn vượt trên mọi giả tạm của bạn, bạn sẽ ý thức được rằng, "Thiền không cần nữa khi ta đã đắc ngộ." Nó trở thành một sự cần thiết bởi xã hội, bởi mọi điều kiện hóa, bởi bạn đánh mất thiên tính, và Đạo của bạn.
Như vậy, không có vấn đề của "Sau khi giác ngộ, tại sao phải cần có thiền?" Thiền nhân sẽ quên Thiền, bởi ông biết rằng không có giây phút nào là vô thiền nào cả. Ông sống trong Thiền. Sự sống của ông là Thiền. Có lúc bạn sẽ thấy một vị Phật tĩnh tọa với đôi mắt khép kín. Có lúc bạn sẽ thấy Meera vẫn thờ phụng Krishna. Vì vậy, câu hỏi phát sanh qua tâm. "Vị Phật này đang thiền?"
Nghe kể rằng Chúa Giê Su thường hay với các môn đồ rằng, "Các con hãy đợi nơi đây. Ta sẽ lên núi thiền." Ý của Chúa Giê Su là gì khi ngài nói ngài lên núi thiền? Ngài không cần thiền, vậy ngài muốn lên núi làm gì? Ngài chỉ muốn xa lánh đám đông. Thiền chỉ là cái cớ. Ngài chỉ muốn biệt lập. Mệt mỏi... mệt mỏi bởi kẻ thù, bởi thân hữu, bởi những kẻ chống đối ngài và cũng mệt mỏi bởi những đệ tử của ngài. Giống như một bác sĩ làm việc suốt ngày trong bệnh viện, điều trị bệnh nhân, một ngàn lẻ một căn bệnh, ngài chỉ muốn trở về nhà nghỉ ngơi. Chỉ có vậy. Chúa Giê Su và Đức Phật luôn phải làm việc với những người có bệnh, nên các ngài cũng phải cần nghỉ ngơi. Đức Phật thiền để làm gì? Thỉnh thoảng ngài lộng lẫy tĩnh tọa một mình dưới cây Bồ đề, chỉ muốn tận hưởng giây phút thanh tịnh, sự tuyệt mỹ của sự thanh tịnh, và mọi nguồn hỷ lạc của sự thanh tịnh... Ngài chỉ muốn giũ bỏ tất cả mọi hệ lụy của chúng sinh. Sau đó, ngài lại đầy sức sống, năng lượng của ngài tràn trề, và ngài lại sẵn sàng... đi vào cõi thế giúp đỡ chúng sinh.
Ngày xưa, tại Trung quốc, Thiền sư Obaku (10), bậc chứng đắc cao tột nhất, vẫn hết lòng thờ phụng Đức Phật. Sinh lòng nghi ngờ, có một đệ tử vấn, "Sư phụ đang cầu xin Đức Phật hay là ngài đang muốn hỏi Đức Phật những vấn đề liên quan đến Chân lý?" Thiền sư đáp, "Ta không có gì phải cầu xin Đức Phật hoặc muốn vấn Chân lý với ngài cả." Người đệ tử lại hỏi tiếp, "Vậy tại sao ngài lại thờ phụng Đức Phật?" Thiền sư trả lời, "Ta chỉ đơn thuần thờ phụng ngài thôi."
Thật là một lời phát biểu lạ lùng. Ngài đáp, "Ta chỉ đơn thuần thờ phụng." Đây là một sự biết ơn chân thành, không liên hệ đến thiền, đến cầu nguyện. Sự có mặt của ngài không phải là để cầu xin điều gì. Ngài đã có tất cả. Khi ngài đã có tất cả, ngài thật sự hết lòng tri ân... một mối ân huệ mà bạn không thể trả được bằng bất kỳ giá nào cả. Bạn có thể chăm sóc cha bạn lúc ông về già. Bạn đền đáp công ơn dưỡng dục cha mẹ sau khi cha mẹ nuôi dưỡng bạn nên người. Bạn có thể tôn kính cha mẹ già, báo hiếu họ để đền đáp công ơn nuôi dưỡng, nhưng bạn có thể báo đáp gì cho một minh sư? Tất cả của cải vật chất thế gian mà bạn biết đều nằm trong thế giới này... nhưng ngài ban tặng bạn một kinh nghiệm thuộc về thế giới bên kia. Bạn không sở hữu của cải vật chất thế gian của thế giới bên kia. Bạn sẽ đền đáp được gì cho một minh sư? Hoàn toàn bất lực, bạn không thể diễn đạt lòng biết ơn bằng cách nào khác nữa.
Obaku nói đúng, ngài dạy, "Ta chỉ đơn thuần thờ phụng. Ta không có gì để cầu xin Đức Phật. Ngài đã cho ta rồi, nhưng làm sao ta có thể quên ân huệ của ngài?" Cảm giác của tôi là Obaku, dù Đức Phật ở phương nào, ngài vẫn hết lòng thờ phụng. Đây là một tấm lòng biết ơn vô tận.
Một đệ tử nữa của Đức Phật, Manjushri (11), sau khi ngài đắc ngộ rồi, Đức Phật bảo ông, "Bây giờ con có thể rời xa ta. Thanh tịnh đã là sự sống trong con. Hãy đi đi, và truyền pháp của ta." Manjushri phải đi với dòng lệ tuôn tràn trên mắt. Có người hỏi, "Tại sao ngài khóc? Ngài đã giác ngộ rồi mà?, Tại sao ngài còn vướng mắc vào Đức Phật?" Ông trả lời, "Ta đâu có vướng mắc với Đức Phật? Tôi chỉ gần ngài và chỉ cúi chào ngài mỗi khi ngài đi ngang qua... Tôi đã đi ngang qua ngài hàng nghìn lần mỗi ngày, và mỗi lần đi ngang qua ngài, tôi đều cúi lậy. Tôi không thể lạy thầy của tôi được nữa rồi, bởi tôi phải đi xa."
Họ kể cho Đức Phật nghe rằng Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát đã khóc. Đức Phật gọi ông vào dạy, "Con có thể lạy ta bất cứ nơi nào phải không? " Nghe nói, Đức Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát, hơn hai mươi năm còn lại trong quãng đời ông, mỗi ngày, bất cứ lúc nào, sáng, trưa, chiều, tối, mỗi khi ông có thời gian, ông lại hướng về nơi Đức Phật, và quỳ lậy. Đệ tử của ông hỏi, "Sư phụ đã là Phật rồi mà tại sao ngài vẫn còn lậy Đức Phật?" Ông đáp, "Ta phải lậy Minh sư của ta . Sự lậy ngài đã trở thành thiên tính của ta rồi. Chỉ đơn thuần tri ân, không với lý do gì. Có nhiều việc chúng ta làm mà không cần lý do gì hết. Không phải điều gì cũng cần có lý do. Thật khó mà không tri ân minh sư của bạn dù bạn đã giác ngộ.
Một tu sĩ hỏi Bách Trượng, một thiền sư khác, "Vấn đề gì quan trọng nhất trong thế gian này?" Bách Trượng đáp, "Ta tự thiền tọa. Vấn đề quan trọng nhất trong thế gian này là ta tự ta thiền." Đây là thiền, nguyện cầu, thờ phụng! Gọi nó bằng bất cứ danh tự gì bạn muốn, nhưng đây là vấn đề duy nhất sau khi bạn đã giác ngộ...

Câu hỏi thứ năm:
Tại sao một tôn giáo không thể hiểu được pháp thực tại của tôn giáo khác? Tại sao có quá nhiều đối lập và hiểu lầm?
Có sự hiểu lầm giữa tín đồ Hồi giáo, tín đồ Ấn giáo, Kỳ Na Giáo và Công giáo, nhưng họ không phải là người sùng đạo. Đây là các tôn giáo giả hiệu. Họ cho rằng họ sùng đạo nhưng họ không sùng đạo. Làm sao lại có sự hiểu lầm khi tôn giáo bắt nguồn qua trái tim bạn? Tôn giáo giải phóng bạn khỏi tất cả mọi quan điểm. Làm sao lại có thể có sự hiểu lầm? Bạn chỉ hiểu lầm khi bạn đầy khái niệm. Khi mọi khái niệm xả bỏ thì tâm rỗng không, thì khó thể hiểu lầm hoặc đối lập nhau. Nếu có một vị Phật đang thiền, bên cạnh ngài là Chúa Giê Su thì không thể có sự biện luận. Không thể nào. Làm sao mà hai sự thanh tịnh này có thể tranh biện? Nếu bạn thiền bên cạnh một vị Phật, thì có thể có tranh biện, Nếu Đức Phật thiền bên cạnh Chúa Giê Su, họ sẽ không tranh luận. Họ không có lời đề nghị, không có lời phát biểu. Họ sẽ nhìn mắt của nhau và họ thấy sự hằng hữu... hai cái gương trực diện nhau, chiếu rội ánh minh quang, hàng nghìn tia ánh sáng, nhưng sẽ không có gì biểu thị. Người tín ngưỡng, không có sự hiểu lầm, đã đạt trí huệ rồi. Nếu họ không hiểu, thì đó là bí mật của họ. Chúng ta khác ngôn ngữ. Islam khác ngôn ngữ. Công giáo khác ngôn ngữ, hiểu lầm nhất định xảy ra. Mọi ẩn dụ đều khác nhau. Biểu tượng cũng khác. Thí dụ, không có Phật tử nào dùng từ "Thượng Đế". Tín đồ Công giáo thì dùng từ "Thượng Đế", trọng điểm tôn giáo của họ. Nhất định phải có hiểu lầm. Công giáo cho Phật Giáo là Vô thần. Phật Giáo cho Công giáo là Thượng Đế nhân cách hóa... tưởng tượng Thượng Đế qua hình ảnh loài người, một sự phóng chiếu. Vấn đề này xảy mỗi ngày trong đời sống. Dù bạn có đồng một ngôn ngữ, vẫn bị hiểu lầm. Ngôn ngữ không phải là phương tiện truyền bá. Hãy nghe một vài giai thoại như sau.
Vụ ly dị đầu tiên tại Calcutta có một chút khôi hài. Luật sư bị cáo gọi thân chủ lên hỏi, "Theo tôi hiểu thì sau khi suốt cả ngày làm việc tại sở, trở về nhà, thay vì thấy vợ chờ bạn, bạn lại thấy có người đàn ông trong tủ áo phải không?" "Đúng vậy." "Đó là nguyên nhân đau khổ của ngài phải không?" "Dĩ nhiên rồi." Bị cáo trả lời với âm thanh buồn khổ, "Bởi người đàn ông đó, mà tôi không đủ chỗ để treo quần áo lên."
Ai cũng có sự hiểu biết riêng. Mỗi người hiểu mỗi khác. Mọi ngôn ngữ đều rất cá nhân.
Có một người chồng mang về nhà một con khỉ, với hai con thỏ. Ông nhốt chúng trong chuồng, ở phòng riêng của hai vợ chồng. Người vợ thắc mắc hỏi, "Chúng sẽ ăn cái gì?" Người chồng đáp, "Chúng ta ăn gì thì chúng ăn nấy." Người vợ lại hỏi, "Chúng ngủ ở đâu?". Người chồng trả lời, "Dưới chân giường." Người vợ phản đối, "Còn mùi hôi thì sao?" Chồng đáp, "Chúng sẽ quen mùi như anh đã quen mùi của em thôi."
Nếu bạn chịu khó chú ý, bạn sẽ thấy rằng sự hiểu lầm có mặt cùng khắp. Từ sáng đến tối, bạn sẽ thấy được một ngàn lẻ một sự hiểu lầm, dù đồng ngôn ngữ, trong đời sống thường nhật, bởi ngôn ngữ của họ có tính cách cá nhân.
Một phụ nữ nông dân lên xe bus với chín người con của bà, từ chối trả tiền vé xe. "Có ba đứa là bẩy tuổi." Bà nói, "Còn ba đứa thì năm tuổi, và còn lại ba thì hai tuổi." Người tài xế nhìn bà ngạc nhiên, "Bà sinh ba đứa con mỗi một lần à?" "Không có. Có khi chúng tôi không sinh được đứa nào cả."
Ngôn ngữ diễn đạt nhưng không diễn đạt. Sẽ diễn đạt ra sao với thực tại bên kia... cảnh giới bất khả tư nghì. Còn người thinh lặng thì sao? Người hay nói không thể diễn đạt. Với chúng sinh vô minh, phải cần bản đồ chỉ đường, phải viết cho họ hiểu, phải vẻ hình ảnh, phải có sự chỉ dẫn rõ ràng. Mỗi tôn giáo, như Hồi giáo, Ấn giáo và Công giáo đều có đường lối khác nhau. Thí dụ, nếu có năm người được gởi vào rừng để diễn tả khu rừng. Khi họ trở lại, bạn có nghĩ là họ sẽ diễn tả chung một hình ảnh, hay tả cảnh giống nhau không? Mỗi họa sĩ sẽ mang về mỗi họa phẩm khác nhau, và thi sĩ sẽ mang về những vần thơ khác nhau. Nhà sinh vật sẽ mang về thứ khác, hóa học gia sẽ mang về thứ khác, và người chặt củi sẽ mang về thứ khác. Họ đều trở về từ khu rừng. Họ đồng đến cùng một chỗ, nhưng họ đồng tả cảnh khác nhau.
Đức Phật, Mohammed, Chúa Giê Su đồng chung sự thanh tịnh, cùng chung nguồn minh quang, nhưng khi họ giảng pháp thì khác nhau. Đức Phật giảng pháp theo cách của ngài... Ngài là một thái tử, con trai của một hoàng đế thì tất nhiên cách giảng pháp của ngài phải khác. Chúa Giê Su giảng pháp theo cách của ngài... Con trai người thợ mộc có cách giảng pháp khác. Họ hoàn toàn khác nhau. Bởi người con trai thợ mộc phải dùng ngôn ngữ của người thợ mộc. Vì vậy, ngôn ngữ của Chúa Giê Su rất bình dân nhưng có tác động mạnh. Ngôn ngữ của Đức Phật thì vô cùng trừu tượng. Chỉ có vài người đủ khả năng hiểu ngài vì cách dùng từ của ngài rất văn hoá, rất trí thức, và vô cùng phức tạp. Chúa Giê Su vì không được đi học, chỉ quen với loại người bình dân, sử dụng ngôn ngữ bình dân, nhưng ngôn ngữ của ngài rất đẹp, rất mãnh liệt. Ngôn ngữ càng cầu kỳ thì càng cách xa đời sống. Nó chỉ có thể hiểu bởi những đại học giả. Lời pháp của Chúa Giê Su ai cũng có thể hiểu, dù người lao động, nông dân, và ngư phủ. Do đó, Chúa Giê Su hấp dẫn nhiều kẻ cùng khổ khắp thế giới. Các đại phú gia không có hứng thú với Công giáo. Người giầu thì có sự cầu kỳ của họ. Đối với một số người, Đức Phật là một bậc giác ngộ tuyệt vời. Như bạn thấy, phép lạ thường xảy ra! Tại Đông phương, đất của người nghèo, ai cũng trở thành tín đồ Công giáo. Tại Tây phương, thịnh vượng hơn thì họ trở thành Phật tử. Pháp của Đức Phật thịnh hành hơn lời pháp của Chúa Giê Su tại Hoa Kỳ. Không sớm thì muộn, Hoa Kỳ sẽ thuộc về Đức Phật, không phải Chúa Giê Su. Bây giờ, vì đa số tri thức hơn nên lời pháp của Đức Phật hấp dẫn họ hơn.
Tại Ấn, Đạo Phật lâm cảnh diệt vong! Ấn Độ mất đi nguồn thiêng liêng ưu tú này. Nên vì vậy, Ấn Độ trở nên đói khổ nghèo nàn. Khi Đức Phật còn tại thế, hơn hai nghìn năm trước, Ấn Độ là một quốc gia trong những quốc gia phồn thịnh, phong phú nhất trên thế giới. Quốc gia này rất văn hóa, và sáng lập được nhiều viện đại học hoặc Hàn Lâm Viện nổi tiếng, và con dân thời đó, trao đổi triết lý lẫn nhau là chuyện rất bình thường. Nghe kể rằng, khi Shanka đến một thị trấn để hội thảo với Mandana Mishra (12) đã hỏi những cô gái đang xách nước tại giếng ở một đầu làng, "Làm sao tôi biết được nhà của Mandan Misha tại đâu?" Một triết gia mà ông sẽ đến gặp để tranh luận. Các cô gái bên giếng nước đã cười. Họ bảo, "Ngài đừng lo, hãy đến nơi nào mà có mấy con két tụng Áo Nghĩa Thư, thì ngài sẽ biết được nhà của Manda Misha ở đâu."
Đây là câu chuyện thật, kể cả két cũng phải tụng Áo Nghĩa Thư. Cách nói của người gác cũng rất cầu kỳ đến nỗi Shankaracharyara phải bối rối và sợ hãi. Vợ của Mandan Mishra, Barti, là người chủ trì cuộc biện luận giữa hai người. Vợ của Manda có trí tuệ vô cùng siêu việt, nên bà đã chủ trì cuộc biện luận này cho cả hai. Bây giờ thì thế giới đã thay đổi nhiều. Ngày xưa, Phật Giáo phát triển mạnh mẽ khắp mọi nơi. Bây giờ, Phật Giáo có chiều hướng xuống thấp tại Ấn. Phật Giáo không thể bám rễ sâu tại mảnh đất của Ấn Độ. Công giáo hấp dẫn dân tộc Ấn hơn bởi Chúa Giê Su dùng ngôn ngữ của người bình dân.
Bạn có quan sát thế giới này không? Không có quốc gia nào lại nhiều mầu mỡ tâm linh như Ấn Độ. Nhiều tôn giáo lớn phát sanh từ đất Ấn, kể cả Phật Giáo, Kỳ Na Giáo, và Ấn Độ giáo... nhưng họ lại không sáng tạo chủ nghĩa cộng sản vì tâm thức của họ thuộc về bầu trời. Tại Hoa Kỳ, Công giáo mất lợi thế. Khi bạn phát tài, bạn sẽ bị lôi cuốn bởi những tác phẩm lớn, và hấp thụ được nhiều tư tưởng lớn. Các bản nhạc bất hủ hấp dẫn bạn. Thế giới của bạn sẽ luôn có những dạ hội với những điệu luân vũ hào hứng và điệu nghệ, và bạn có thể thưởng thức những họa phẩm lẫn nghệ thuật xuất chúng, cho nên tự nhiên rằng, pháp của Đức Phật lôi cuốn bạn hơn bởi nguồn thiền.
Ai cũng trao đổi qua ngôn ngữ của riêng họ. Chỉ có họ hiểu được ngôn ngữ của họ. Mỗi tôn giáo đều được diễn đạt qua mỗi ngôn ngữ khác nhau trên bình diện tâm linh khác nhau. Họ cùng tôn xưng Thượng Đế. Lời pháp như nhau, nhưng những xướng ngôn viên thì diễn đạt không giống nhau. Khi người nghe bắt được tư tưởng của Đức Phật, Chúa Giê Su, Mahavira, họ không thấy được sự tương đồng qua lời pháp của các ngài. Vì cách diễn đạt ngôn ngữ khác nhau cho nên các chúng sinh không thể phân biệt được sự đồng nhất của Đạo. Vì lý do đó, nên có nhiều sự hiểu lầm. Sẽ thiếu trí tuệ nếu sự hiểu biết không qua sự tu hành của bạn. Nếu bạn thiền, nếu bạn thanh tịnh, nếu bạn Vô niệm, mọi sự hiểu lầm sẽ chấm dứt. Bỗng nhiên, bạn sẽ ý thức rằng chúng sinh đồng nhất thể. Chỉ có một hiện hữu... trong hàng triệu hình tướng khác nhau.

Câu hỏi thứ sáu:
Vợ của tôi làm cho tôi quá mệt mỏi. Ngài có lời khuyên giải gì cho tôi không?
Ai là người mệt mỏi? Bạn tưởng chỉ có mình bạn sao? Bạn cho là vợ bạn không biết mệt mỏi hay sao? Những người vợ cũng chán những bậc ông chồng của họ như chồng của họ chán họ vậy. Dù bạn có thay vợ đổi chồng, cũng không có gì mới cả. Bạn sẽ chán người vợ mới như chán người vợ cũ vậy. Lúc mới cưới, bạn sẽ được một vài ngày hào hứng, đầy cảm giác mạnh với người hôn phối mới này, lãng mạn như trong truyện tiểu thuyết. Nhưng cái mới sẽ trở thành cái cũ. Thông thường, cái mới nào cũng sẽ cũ đi, và có một ngày, bạn sẽ chán nó.
Có ba loại chán chường: Một, bạn chán vợ nhưng bạn không chán phụ nữ. Hai là, bạn chán cảnh nhiều vợ nên bạn chán tất cả những người phụ nữ, nhưng bạn lại không chán cái tâm trí bạn hay chạy theo sau cái mới. Ba, bạn chán cái mới dễ trở thành cũ, và bạn chán tâm trí. Khi bạn chán tâm trí của bạn, thì đó là một khám phá vĩ đại. Nếu không, bạn đã thay đổi dễ dàng rồi. Tại sao lại chán vợ? Hãy chán người khác. Nếu phiền não mà thay đổi được thì sẽ lợi lạc cho bạn biết bao nhiêu, nhưng sau đó, bạn sẽ chịu đựng nổi đau khổ khác, nhưng ít ra, nó mới hơn. Vài ngày sau, bạn hy vọng một chút nữa vì bạn tư duy, "Mọi sự rồi cũng sẽ tốt đẹp." Tuần trăng mật thứ hai này sẽ kết thúc nhanh hơn tuần trăng mật đầu tiên, bởi bạn hiểu biết hơn. Nếu tuần trăng mật đầu tiên có ba tuần, thì tuần trăng mật thứ hai chỉ có hai tuần, và tuần trăng mật thứ ba chỉ còn lại một tuần, và cứ tiếp tục như vậy.
Hãy cố gắng quán tâm bạn. Tâm luôn vọng cái mới, bởi nó không thể mãn nguyện. Cái mới sẽ biến thành cái cũ, nên bất kỳ làm điều gì, bạn cũng sẽ bất mãn. Tại sao bạn không chán tâm mình trước? Vấn đề này xảy đến rất nhiều lần nhưng chúng ta không quán nó. Trong lịch sử nhân loại, con người bắt buộc phải sống với chồng, với vợ. Họ đã từng chán cảnh đa phu, đa thê. Đức Phật chán phụ nữ vì là hoàng tử nên ngài có nhiều phụ nữ sẵn sàng chờ đợi ngài... họ đều là những mỹ nhân tuyệt sắc và ngài chán tất cả phụ nữ.
Lý do tại sao ngày nay, ở Hoa Kỳ, ai cũng dễ dàng thay vợ đổi chồng như họ chạy theo thời trang vậy, như lúc bạn thay kiểu xe mới mỗi năm hay mỗi sáu tháng sau đó, bạn sẽ thay vợ đổi chồng. Bạn có biết việc gì sẽ xảy ra sau đó hay không? Ai cũng chán giới nữ, ai cũng chán giới nam, và họ đồng tính luyến ái. Kết cuộc của họ ra sao? Khi đàn ông chán phụ nữ thì có hai vấn đề. Nếu họ thay đổi đúng đắn, họ sẽ chán tâm trí, và họ hướng về thiền hay tôn giáo. Nếu họ thay đổi theo chiều hướng sai lầm, họ sẽ chán phụ nữ, có hứng thú với giới nam hơn và... họ sẽ đồng tính luyến ái. Chứng đồng tính luyến ái phát triển vô cùng mạnh mẽ tại Tây phương. Có ngày, bạn sẽ chán chứng đồng tính luyến ái này. Cuối cùng, bạn sẽ thèm khát loài vật, có người đã hành động như vậy... và sau đó? Sau đó chỉ có một điều duy nhất cần làm là họ phát minh máy móc và giao hoan với máy móc. Vấn đề này đã xảy ra. Họ đã chế tạo nhiều phụ nữ bằng ny lông tại Hoa Kỳ, và họ đã vui vẻ với cô gái ny lông này. Khi bạn vui vẻ với cô gái ny lông, thân thể cô giống người thật, nhưng cách cô thì rất máy móc. Bạn phải nhấn nút đàng hoàng. Mọi cảm tính sẽ thay đổi theo chiều hướng bất bình thường, từ sai lầm này đến sai lầm khác, không đưa bạn đến đâu. Kết cục tối hậu bi thảm đang xảy ra. Có nhiều người tự sát trong thời hiện đại này hơn bất cứ lúc nào. Bạn sẽ ngạc nhiên. Số người tự sát ở Tây phương nhiều hơn ở Đông phương. Xứ sở Đông phương nghèo nàn hơn, đau khổ hơn, vì vậy, nếu họ có tự hủy thì nghe có vẻ hợp lý hơn, nhưng họ lại không tự sát. Số người tự sát lại xảy ra tại Tây phương, đất nước phồn thịnh, giầu có và đầy đủ, bởi cuộc sống quá dư thừa, nên con người chán nản với tất cả! Khi sống trong sự thiếu thốn, bạn hy vọng. Khi quá dư thừa, sẽ không còn hy vọng nữa. Nếu bạn có chiếc xe tốt nhất, tàu du lịch đắt tiền nhất, những cô gái xinh đẹp nhất, người thanh niên tuấn tú nhất, vài biệt thự sang trọng nhất... tọa lạc trên đồi và tọa lạc bên bờ biển, và bạn sẽ làm gì đây? Bạn sẽ buồn chán với sự sống hiện tại vì quá đầy đủ và bạn sẽ tự sát vì cuộc đời trở nên quá vô nghĩa!
Xã hội đang nghiêng về chiều hướng sai lầm. Với hoàn cảnh như vậy, bạn có thể chuyển hướng trên con đường ngay chính. Nếu bạn đi đúng đường, bạn sẽ trở thành thiền nhân. Nếu bạn đi sai, bạn sa vào con đường tự sát. Thiền và tự sát đều phát sanh từ một hoàn cảnh. Thiền là quán tâm. Mọi sự đều do tâm đối cảnh, tại sao bạn không xả nó? Tại sao không bắt đầu ngay gốc rễ ? Tại sao phải tiếp tục mang nặng cái nhân này? Hãy xả bỏ cái nhân này! Hãy cắt bỏ gốc rễ! Thiền là vậy, nhưng tôi không biết bạn có thật sự muốn diệt tận gốc rễ vô minh hay không, hay là bạn chỉ muốn thay vợ. Nếu bạn muốn thay vợ, tôi có một ý kiến nhỏ. Tôi có nghe về một công ty được gọi là "Homebreakers Limited" Tôi có đọc quảng cáo công ty này, tôi đọc cho bạn nghe.
Thân chào bạn.
Dịch vụ này được sáng lập với hy vọng là sẽ cung ứng hạnh phúc đến cho tất cả những nhà thương gia nào quá mệt mỏi mà không sợ bị phí tổn một chi phí nào. Bạn chỉ đơn giản gởi lá thư này đến năm cô bạn gái. Sau đó, bạn gởi vợ bạn đến người đứng đầu sổ. Khi tên bạn đến được đầu sổ thì bạn sẽ nhận được 15,186 tên phụ nữ, trong số đó sẽ có những cô gái tuyệt sắc. Hãy tin và đừng chấm dứt sợi dây Thiên Linh Chuỗi này. Có một người vì làm đứt dây Thiên Linh Chuỗi này và vợ ông ta đã trở về lại với ông.
Nếu bạn thật sự muốn thay đổi cuộc đời với một cuộc sống hạnh phúc, náo nhiệt và tân kỳ hơn , không còn tiêu cực nữa thì sự thay vợ này của bạn sẽ không giúp ích gì cho bạn. Cô vợ mới khác của bạn rồi cũng sẽ như vậy. Họ đã đến với bạn qua nhiều hình thức khác nhau... nhưng thực tế họ vẫn giống nhau! Với viễn tượng của bạn, họ có vẻ khác, nhưng khi bạn đụng chạm thực tế rồi, sự khác nhau sẽ giảm dần. Bạn càng gần họ, sự dị biệt càng mất đi. Ngày mà cô gái hoàn toàn thuộc quyền sở hữu của bạn, bạn sẽ than phiền, "Cuối cùng, cô ấy cũng như vợ của tôi hay như bao nhiêu phụ nữ khác." Bạn đã hành động như vậy hằng vô lượng kiếp rồi. Chúng tôi gọi vòng quay lẩn quẩn này là bánh xe luân hồi. Bạn biết rõ điều này, nhưng bạn hiểu theo cách khác. Bạn muốn có chiếc xe và chiếc xe đó đang nằm trong ga ra của bạn. Ngày mới mang về, bạn thích thú với chiếc xe mới này, nhưng rồi nó củ đi. Bạn chán, bạn tìm chiếc xe mới khác, nhưng bạn không bao giờ có thể thấy được cáo tâm trí luôn gây rắc rối cho bạn... Tâm trí là nguyên nhân của mọi khổ đau. Tâm trí không bao giờ hài lòng với điều đang có. Đây là nguyên nhân của mọi bất mãn. Tâm trí luôn đòi hỏi những điều không thể được. Hãy quan sát tâm trí phi lý này, nó luôn chạy đuổi điều không thực, và luôn không hài lòng với điều có thực. Làm sao bạn có thể hạnh phúc với một tâm trí như vậy? Khi tâm bạn như vậy, bạn sẽ không thể hạnh phúc. Khổ đau theo tâm trí như hình với bóng. Thay vì để tâm chạy theo vọng, bạn hãy quán sát mọi hiện tượng của nó. Nếu bạn thật sự muốn thay đổi, hãy xả tâm trí này. Với sự xả bỏ tâm trí, mỗi giây phút trong cuộc đời bạn sẽ là giây phút hỷ lạc, và bạn sẽ được toại nguyện.
Thật khó để bạn tin, nhưng xin cho phép tôi nói lên vấn đề này. Hãy để nó lắng đọng qua tâm. Nếu bạn xả tâm, bạn sẽ ngạc nhiên. Bạn sẽ yêu vợ bạn nhiều hơn. Với tâm trí đã được buông bỏ, người chứng nhân trở thành tình thương. Không còn là vấn đề của vợ, của chồng mà bạn chỉ đơn thuần yêu vợ. Bạn sẽ đơn thuần là dòng chảy của tình thương. Cô không còn là vợ của bạn, chắc chắn như vậy; và sẽ không còn ai là chồng của bạn. Đây là một điều xấu xí, và không thể xảy ra trong một thế giới hoàn hảo. Với một tâm thức hoàn hảo hơn, phiền não sẽ chấm dứt. Biến một cô gái thành hôn thê của bạn là một điều xấu xa, và thiếu đạo đức! Bạn đang giam cầm họ. Ít ra, theo định nghĩa tâm linh. Thái độ này đã giới hạn quyền làm người của cô, giới nam cũng vậy. Đừng cho cô là vợ của bạn: Cô không thuộc về bạn. Vợ chỉ là chức năng! Từ ngữ "Vợ" không nói lên được chân tánh hoàn hảo của cô. Cô hơn từ "vợ" đó. Chân tánh của cô không mất đi sau khi trở thành vợ bạn. Cô là một họa sĩ, là một ca sĩ, và là một diễn viên! Tại sao lại cho cô là vợ bạn? Vợ chỉ đơn thuần là một chức năng.
Bạn cũng không phải là chồng. Bạn còn hơn thế nữa. "Chồng" chỉ là một chức năng, một từ ngữ xấu xa đặt ra cho bạn. Bạn là chồng (Husband) từ gốc của từ người trông nom (Husbandry). Thưở xưa, con người ở thời đại đó cho rằng đàn ông là nông dân và phụ nữ là cánh đồng. Thật bất nhã. Bạn không phải nông dân. Cô không phải là cánh đồng. Nếu vậy, nông dân sẽ là sở hữu chủ và cánh đồng là tài sản. Bạn có thể mua bán tài sản. Họ đã hành động như vậy qua bao thế hệ... Phụ nữ chỉ là là một thứ tài sản. Họ không phải một thứ tài sản. Nếu bạn biến nàng thành một loại tài sản của bạn, nàng sẽ trả thù. Nếu bạn biến nàng thành một loại tài sản, nàng sẽ biến bạn thành nô lệ chăn gà, không còn là chồng nữa. Nàng sẽ hành động như vậy. Người bạn cho là anh hùng chỉ anh hùng bề ngoài. Khi họ về nhà rồi, họ chỉ là một thứ chuột nhắt.
Có người bảo Mulla Narasruddin, "Tại sao anh lại sợ vợ như vậy" cũng chỉ vì anh phải rời bàn tiệc sớm. Không phải là sớm lắm vì đã nửa đêm rồi, nhưng ai cũng ở lại nhảy nhót, uống rượu và vui chơi, nhưng anh lại muốn về sớm. Có người bảo, "Tại sao anh lại rời tiệc sớm như vậy? Tại sao anh lại sợ vợ như vậy? Anh là đàn ông hay chỉ là thứ chuột nhắt?" Mulla Narasruddin đáp, "Tôi là một người đàn ông... Vợ tôi rất sợ chuột."
Chuyện sẽ xảy ra như vậy. Họ sẽ trả đũa bạn một cách vô cùng tài tình. Dĩ nhiên, phụ nữ sẽ không trả đũa trực tiếp, mà họ sẽ trả đũa một cách... gián tiếp, rất vi tế. Họ sẽ xưng tán bạn là minh sư... Swami... Họ đụng chân bạn, và bạn sẽ hiểu rõ rằng ai mới thật sự là minh sư. Đây là mối tương giao rất tệ hại. Nếu bạn chán thì đó là sự tự nhiên. Hãy vượt trên nó, nhưng tôi không khuyên bạn phải bỏ vợ. Hãy buông bỏ ý tưởng rằng cô là vợ bạn! Hãy là bạn đường của nhau... Như vậy đã quá đủ rồi! Hãy tham thiền! Hãy buông bỏ tâm trí, bạn sẽ thấy cuộc đời là một dòng chảy...

Câu hỏi thứ bảy:
Con và anh rễ của con rất là thưởng thức buổi giảng thoại của ngài trong ngày hôm nay. Con thì tận hưởng buổi pháp thoại bằng tất cả tâm trí của mình, còn anh rễ của con nói rằng anh tận hưởng pháp thoại như một quan sát viên. Con có cảm giác rằng anh rất vô minh và con có trí tuệ hơn. Xin ngài soi sáng cho con.
Ai cũng tự cho mình là trí tuệ hơn là một kẻ vô minh. Tôi không biết anh rễ của bạn suy nghĩ gì. Điều này thì chỉ có bạn biết. Có thể, anh ta cũng cho rằng bạn vô minh. Như vậy, cả hai đồng hội đồng thuyền. Cột chèo nào cũng giống như vậy. Đừng bao giờ cho người khác là ngu xuẫn. Điều này cho thấy trí tuệ ra sao khi bạn bảo người khác ngu xuẫn còn bạn thì trí tuệ hơn. Không ai như vậy cả. Có nhiều hình thức trí tuệ, nhưng không có ai là người ngu cả. Chỉ là trí não của họ làm việc khác hơn bạn.
Có người rất giỏi toán học. Cái người thiện nghệ thơ phú. Người giỏi toán học thì cho là người giỏi thơ phú là ngu xuẩn. Theo sự suy nghĩ của họ thì có lẽ họ đúng, bởi thi sĩ không có năng khiếu toán. Thi sĩ thì lại cho nhà toán học gia là ngu xuẫn, bởi nhà toán học không thể sáng tác được đến một vần thơ, như vậy thì đâu có xứng đáng được cho là thông minh, khi họ chỉ biết suốt ngày tính toán và tính toán? Hãy sáng tạo! Hãy biểu lộ trí tuệ! Mỗi người có một tri thức khác nhau. Tôi chưa bao giờ gặp qua người ngu xuẫn nào. Hãy tìm hiểu và khai thác trí thông minh đặc biệt này của anh. Có lúc, người ngu dốt cũng có sự thông minh riêng.Khi tôi còn là một sinh viên đại học, có một người sống ngoài viện đại học và ai cũng cho ông là một con người rất ngu dốt. Ông ta ngu đến nỗi nếu bạn cho ông mười rupee và một anna, ông sẽ nhận một anna và từ chối mười rupee. Tôi làm quen với ông, chỉ muốn tìm hiểu ông, bởi tôi muốn biết ông có sự thông minh không. Khi tôi đã thân với ông vài tháng sau đó, tôi đã hỏi, "Tại sao ông không thể lấy mười rupee mà người ta đã cho ông? Ông thà chọn một anna và từ chối mười rupee?" Ông đáp, "Có thể ông cũng cho rằng tôi là người ngu si? Nếu tôi nhận mười rupee, họ sẽ không bao giờ cho tôi nữa! Đây là mối giao dịch của tôi. Họ bố thí tôi và họ thích thú tận hưởng hỷ lạc này, cho nên tôi chỉ nhận một anna mà thôi."
Tôi hiểu ra. Thì ra ông là người rất thông minh. Ông đã đùa với với tất cả mọi người trong viện đại học, kể cả các giáo sư. Người thông minh xuất chúng luôn có chuyện để đùa, "Ông ta thật là ngu!" Mỗi một chúng sinh đều có trí tuệ riêng của chính họ. Đừng bao giờ cho rằng người khác là ngu còn chỉ có bạn thì thông minh trí tuệ hơn... Nếu thật sự có một Thượng Đế, làm sao ngài có thể sáng tạo kẻ ngu được? Nếu bạn thật sự có hứng thú với ngôn ngữ loại này, thì hãy tự nhủ rằng bạn cũng là người ngu... Thái độ này sẽ cho thấy rằng bạn khá thông thái đó...

Câu hỏi cuối cùng:
Tại sao ngài lại cho là chính trị và tôn giáo là hoàn toàn đối nghịch nhau?
Thật sự là như vậy. Không phải đó là khái niệm của tôi. Thực tánh của chúng là vậy. Chính trị là trò chơi của bản ngã, và tôn giáo là sự buông bỏ tự ngã. Chính trị gia không thể tín ngưỡng và đạo nhân không thể thành chính khách, nhất định là vậy và cũng đã được phân loại như vậy. Chính trị gia muốn thêm quyền lực... để tăng cường bản ngã của họ, để cho thế giới biết rằng "Ta là người có địa vị." Người sùng đạo xả ly tất cả. Họ là người có địa vị. Tại sao họ phải cần chứng minh với mình? Họ biết! Chính trị gia thích vờ vĩnh. Người sùng đạo cũng biết! Họ đã ngộ ngập tự tánh. Họ được xem là vua trong các vì vua... minh sư của các minh sư. Ý họ là gì? Bạn không thể giúp họ lớn lao hơn những gì mà họ sắn có từ nội tại.
Nếu bạn muốn bầu Đức Phật thành nguyên thủ quốc gia của Ấn Độ cũng chẳng ích lợi gì. Vấn đề này không giúp ngài tăng trưởng hơn, sẽ không giúp được ngài gì cả. Đức Phật sẽ không còn là một vị Phật. Ngài biến thành con người tầm thường. Người tỉnh thức ý thức được kho tàng sẵn có bên trong, nên ngài không tham muốn quyền hành, hay kể cả danh vọng địa vị, hoặc chỉ của cải vật chất thế gian. Tất cả đều là trò chơi của chính trị. Sự sống nghiêng về hai chiều hướng. Tôn giáo và Chính trị. Một là bạn thiên tôn giáo, hai là bạn thiên chính trị. Nếu bạn không phải người sùng đạo, nhất định bạn phải là chính trị gia. Dù bạn không thật sự sống trong môi trường chính trị, nhưng bạn là chính trị gia. Chính trị có thể được diễn tả bằng nhiều hình thức khác nhau. Có lẽ, bạn là một chính trị gia đối với vợ, luôn khống chế cô. Có lẽ, bạn là chính trị gia đối với con cái. Bạn là nhà độc tài và chúng phải tuân phục bạn. Có lẽ, bạn là chính trị gia trong công ty, bạn là chủ nhân ông và người làm việc ai cũng là nô lệ của bạn. Bạn muốn xả ly thế giới với ý tưởng rằng bạn sẽ trở thành một đạo sư toàn triệt nhất trong các đạo sư... và bạn sẽ là đạo sư Vô thượng nhất. Cuối cùng, bạn vẫn là một nhà chính trị. Nếu bạn xả ly thế gian, nếu bạn trần trụi đi đôi trên đường phố với ý rằng, "Không có bậc thánh nào có thể cạnh tranh với ta vì ta tối thượng nhất!" Bạn là một nhà chính trị. Có lẽ là một chính trị lõa thể, và sùng đạo. Nếu bạn được xưng tán như vậy, thì bạn là một nhà chính trị!
Nikita Khruschev tìm đến thợ may với bó vãi dệt đắt tiền vốn được thợ dệt đặc biệt dệt riêng cho ông. Ông nhờ thợ may may giùm ba bộ vest. Sau khi đo áo cho vị Nga Hoàng đường bệ, sặc mùi rượu Vodka, người thợ may thưa với Nga Hoàng là số vải không đủ may ba bộ vest cho ngài. Khruschev nhăn nhó không muốn may vest ở tiệm may này nữa. Ông ta mang đống vải đến Belgrade, và ông nhờ một thợ may người Yugoslav (người Nam-tư) đo cho ông. Thợ may cho ông biết là ông ta có thể may cho ông một bộ vest với thêm một chiếc áo nữa. Khrushchev, thắc mắc, hỏi tại sao người thợ may Nga kia không thể cắt vải may vest được. "Vì ở Mạc Tư Khoa, ngài là người to lớn nhất. "Thợ may Belgrade đáp, "Nhưng ở Belgrade, không ai quan tâm đến ngài."
Tổng thống của bạn là người nắm quyền lực. Thủ tướng của bạn được tôn trọng khi họ nắm quyền lực. Nếu họ thiếu quyền lực, hiện tượng gì xảy ra? Sẽ có nhiều chó quẫy đuôi sủa... Vẫn loại chó đó, vẫn loại người đó có thể tìm thấy khắp mọi nơi. Vẫn loại chó đó quẫy đuôi chung quanh India (Ấn độ) hiện đang sủa cô. Chó nào cũng giống nhau, chỉ khác một chút là thay vì quẫy đuôi, chúng sủa. Bây giờ, chúng đang quẫy đuôi tại Morajii. Nhưng hãy đề phòng, Morajii, vẫn loại chó đó, không sớm thì muộn, sẽ sủa bạn, mãi là như vậy. Màn kịch sẽ tiếp tục. Cuộn băng ghi âm của Richard Nixon đã tiết lộ rất nhiều vấn đề về loại người chính trị. Đây là cuộc trao đổi được tường trình với Bob Halderman. "Bob, tôi biết là có ngày tôi phải ra đi, " Vị cựu tổng thống bảo người tùy viên." Tôi hy vọng anh sẽ tìm được một mảnh đất tốt để chôn tôi." Hai tuần sau, Bob Halderman trở lại thưa, "Thưa tổng thống, tôi đã tìm ra một mảnh đất rất đẹp, tọa lạc trên một ngọn đồi cao nhìn xuống một ngọn suối nước chảy róc rách. Mỗi sáng bình minh, ánh nắng sẽ chiếu rọi cả ngài." "Tốt lắm", Nixon đáp, "Bao nhiêu vậy?" "Bốn ngàn đô la." "Cái gì? Bốn ngàn đô la!" Nixon kêu lên, "Tôi chỉ cần sống ở đó ba ngày thôi mà?"
Nhà chính trị nào cũng vậy, khi còn nắm quyền lực, thường tự cho mình là Thượng Đế. Nixon bảo, "Tôi chỉ nằm đó có ba ngày! Ba ngày, bốn ngàn đô la?" Quyền lực cho bạn cảm giác bạn vĩ đại. nhưng sự cảm giác này chỉ đến với người thiếu sự vĩ đại. Nếu bạn thật sự vĩ đại, ý tôi là nếu bạn ngộ nhập tự tánh, bạn không cần phải bổ túc gì thêm. Bạn đã thật sự sống, không phải do bạn thiếu sự vĩ đại hay chúng sinh khác thiếu vĩ đại. Khi bạn ý thức chân tánh bạn lớn lao này, toàn bộ sự sống biến thành lớn lao... thậm chí, chú chó cũng thiêng liêng.
Tương truyền Đức Phật có dạy, "Khi ta đạt được đạo Vô thượng, vạn hữu đều đạt đạo Vô thượng." Đây là viễn tượng của bậc Toàn Giác. Bậc Toàn giác thật sự mới có thể nhận thức rằng vạn vật quanh ngài tất cả đều thiêng liêng. Đối với ngài, vạn hữu tức là đạo Vô thượng.
Có hai điều Tối thượng: Một là chính trị... bạn tối cao, và bạn gieo cảm giác thấp kém nơi kẻ khác. Đây là loại xấu xí nhất, bệnh hoạn nhất, loạn thần kinh nhất. Có loại tối cao khác: Bạn tối cao, toàn bộ sự sống đều tối cao. Với bạn, tất cả đều linh thiêng. Vì lý do đó, tôn giáo và chính trị không bao giờ gặp nhau. Không thể nào...

Ads Belove Post