Chương 5. Việc trọng đại

Chương 5. Việc trọng đại

Price:

Read more

Thiền - Sét Kim cương - Osho
Bài nói về Thiền
Chương 5. Việc trọng đại


Osho kính yêu,
Động Sơn hỏi một sư, "Hoàn cảnh khổ nhất trên thế gian là gì?"
"Địa ngục là khổ nhất," sư trả lời.
"Không," Động Sơn nói."Điều khổ nhất là mặc áo choàng này mà không hiểu việc trọng đại."
Thế rồi, nói với các sư đang tụ hội, Động Sơn nói: Thầy quá cố, Ngũ Tổ, một hôm tắm táp, thắp hương, ngồi thẳng và nói với đệ tử: "Thân thể của thực tại là im lặng hoàn hảo, trong khi cho dáng vẻ đi và đến. Hàng nghìn hiền nhân đều từ cùng một cội nguồn; vô số nhận biết là cái một tối thượng. Ta giờ là việc nổ bong bóng - hữu dụng gì mà buồn? Đừng làm rắc rối tâm ông; cứ duy trì nhận biết đầy đủ. Nếu ông theo lệnh này, ông thực sự đền đáp lòng tốt của ta. Nếu ông ương bướng đi ngược lại điều ta nói, ông không là đệ tử của ta."
Vào lúc đó một sư hỏi Ngũ Tổ, "Thầy đi đâu?" và Ngũ Tổ nói, "Không đâu cả."
Sư nói, "Sao tôi không thấy?"
Ngũ Tổ đáp, "Nó không thấy được cho mắt."
Kể lại sự vụ này cho sư của mình, Động Sơn bình luận, "Ngũ Tổ là người lão luyện."
Maneesha, có lẽ Thiền là con đường duy nhất đã dẫn hàng nghìn người tới thực tại tối thượng. Và theo một cách nào đó, nó là đơn giản thế. Đã có những cách thức gian nan, đã có những hệ thống niềm tin tự hành hạ mình. Có những tôn giáo mà không là gì ngoài đạo đức, điều rất nhất thời, không có quan hệ gì với các giá trị tối thượng của sự tồn tại.
Thiền không phải là đạo đức. Nó không bao giờ nói về đúng và sai. Nó không bao giờ nói về thánh nhân và tội nhân. Nó kính trọng thực tại tới mức không cái gì trong toàn thể lịch sử có thể được so sánh với sự kính trọng này. Nó không chỉ là kính trọng con người, mà kính trọng cả những con dế này, những con chim cúc cu này, những con quạ này. Bất kì chỗ nào có cuộc sống, kinh nghiệm Thiền là ở chỗ nó là cùng cuộc sống đó. Không có phân loại; không ai là thấp hơn hay cao hơn, mà chỉ có các hình tướng khác nhau của sự dư thừa của sự tồn tại. Nó nở hoa trong nhiều hình tướng, trong nhiều màu sắc; nó nhảy múa theo nhiều cách và trong nhiều hình tướng, nhưng ẩn bên trong đó là cùng nguyên lí vĩnh hằng.
Thiền không thuộc vào phân loại tôn giáo bình thường, vì nó không có thượng đế học, không có Thượng đế, không có những câu hỏi vô nghĩa gây rắc rối cho mọi người trong nhiều thế kỉ. Nó đã thu toàn bộ tính tôn giáo vào một điểm bên trong bạn. Những giai thoại này tăng cường đi tăng cường lại cùng một điểm. Nhớ lấy, điều tối thượng là ở bên trong bạn nhưng nó không ở bên trong tâm trí bạn. Nó ở bên ngoài tâm trí nhưng bên trong bạn.
Tâm trí là một góc nhỏ trong bạn, cái máy nhỏ. Nó là hữu dụng, nếu bạn hiểu cách thức làm việc của nó; nhưng ngoài ra nó là nguy hiểm, vì nó có xu hướng chiếm quyền sở hữu bạn, trở thành người chủ, và dẫn bạn vào những con đường của quyền, tiền và danh. Bạn bị lạc trong rừng rậm các ham muốn, khao khát; bạn sống khát và bạn chết khát, trong khi cội nguồn của mọi sự hoàn thành là ở bên trong bạn.
Thiền cắt bỏ mọi cái vô nghĩa. Nó là vàng hai tư ca ra, không tạp chất. Điều đó làm cho nó thành rất đơn giản và cũng rất khó. Nó khó, bởi vì cái đơn giản là điều khó hiểu nhất trên thế giới. Nó đơn giản vì nó không yêu cầu bạn làm bất kì cái gì. Chỉ ngồi im lặng, lắng đọng bên trong bản thân bạn, và bạn đã đạt tới chỗ là nhà bạn và bao giờ cũng là nhà bạn. Nó là chính bản thể của bạn.
Nhớ lấy, dù giai thoại này là bất kì cái gì, nguyên lí cơ bản bao giờ cũng như nhau.
Động Sơn hỏi một sư, "Hoàn cảnh khổ nhất trên thế gian là gì?"
Tất nhiên, sư này không thể hiểu được câu hỏi này.
Ông ấy nói, "Địa ngục là khổ nhất." Đó là câu trả lời thượng đế học. Nhưng Thiền không phải là thượng đế học, không có mối quan tâm về địa ngục hay cõi trời. Điều thầy Động Sơn đang hỏi là cái gì đó khác. " Hoàn cảnh khổ nhất trên thế gian là gì?" - bị giới hạn, bị rào lại, bị cầm tù, bị xiềng xích; mất tự do của bạn, niềm vui của bạn, phúc lạc của bạn; đánh mất bản thân bạn trong những điều tầm thường và quên đi điều thiêng liêng.
"Không," Động Sơn nói. Địa ngục không phải là vấn đề. "Điều khổ nhất là mặc áo choàng này mà không hiểu việc trọng đại"- áo choàng của người tìm kiếm, của sannyasin - "không hiểu việc trọng đại." Rất dễ thay đổi quần áo, nhưng vấn đề là về việc biến đổi tâm thức của bạn và điều đó trong Thiền được gọi là ‘việc trọng đại'.
Đổi quần áo là rất bình thường, bất kì ai cũng có thể làm được điều đó. Nhưng biến đổi tâm thức của bạn, tống ra mọi bóng tối khỏi thế giới bên trong của bạn và làm cho nó toả sáng với điều tối thượng, với cái tuyệt đối... Thời gian dừng lại, tâm trí trở thành chỉ là cái bóng; bạn không còn là bạn, bạn đã trở thành vũ trụ. Chừng nào điều này chưa xảy ra, bạn còn trong khổ.
Thế rồi, nói với các sư đang tụ hội, Động Sơn nói: “Thầy quá cố, Ngũ Tổ, một hôm tắm táp, thắp hương, ngồi thẳng và nói với đệ tử: "Thân thể của thực tại là im lặng hoàn hảo, trong khi cho dáng vẻ đi và đến. Hàng nghìn hiền nhân đều từ cùng một cội nguồn; vô số nhận biết là cái một tối thượng. Ta giờ là việc nổ bong bóng - hữu dụng gì mà buồn?
Ông ấy sắp chết, ông ấy sắp rời bỏ thân thể mà ông ấy đã dùng cho tới lúc đó. Đây là thông điệp cuối cùng của ông ấy cho các đệ tử, "Đừng trở nên buồn khi ta không còn nữa, không hữu dụng gì mà buồn Đừng làm rắc rối tâm ông; cứ duy trì nhận biết đầy đủ. Nếu ông theo lệnh này, ông thực sự đền đáp lòng tốt của ta. Nếu ông ương bướng đi ngược lại điều ta nói, ông không là đệ tử của ta."
Vào lúc đó một sư hỏi Ngũ Tổ, "Thầy đi đâu?" và Ngũ Tổ nói, "Không đâu cả."
Khoảnh khắc bạn bỏ lại thân thể, có hai khả năng: hoặc tâm thức của bạn đi vào trong bụng mẹ khác và lại trở nên bị cầm tù, hoặc nếu bạn nhận biết đầy đủ, bạn không đi vào trong bụng mẹ khác, bạn đơn giản đi vào trong cái bao la vũ trụ. Bạn trở thành một với đại dương của thực tại. Đó là lí do tại sao Ngũ Tổ đã nói, "Không đâu cả. Ta sẽ không đi đâu cả. Ta sẽ đơn giản biến mất, như giọt sương biến mất trong đại dương trong ánh mặt trời buổi sáng." Nó không để lại địa chỉ, nó không để lại dấu chân. Nó chỉ im lặng trượt vào trong đại dương, không làm bất kì cái gì ồn ào, và thế thì toàn thể đại dương vẫn là như vậy.
Hàng triệu chư phật đã biến mất trong cùng đại dương, nhưng khi có liên quan tới việc đi, bạn không đi bất kì đâu. Bạn sẽ vẫn ở đây, không có thân thể, trong tự do tuyệt đối - không bị giam hãm, không giới hạn, toàn thể bầu trời là của bạn.
Sư nói, "Sao tôi không thấy?"
Ngũ Tổ đáp, "Nó không thấy được cho mắt."
Khoảnh khắc tâm thức rời bỏ thân thể, bạn không thể thấy được nó, nó là không thấy được cho mắt. Nhưng nếu bạn là đệ tử đích thực - nếu tâm bạn không bị đóng mà mở hoàn toàn - bạn sẽ cảm thấy năng lượng vô cùng bùng nổ trong vũ trụ.
Ở gần thây khi thầy chết là một kinh nghiệm lớn, vì bạn biết rằng trong cái chết của thầy, bạn đã chạm tới cái vĩnh hằng. Bạn biết rằng không ai chết cả, rằng chết không bao giờ xảy ra và sẽ không bao giờ xảy ra. Chết là quan điểm dốt nát. Nhận biết lan toả khắp sự tồn tại.
Sư nói, "Sao tôi không thấy?"
Ngũ Tổ đáp, "Nó không thấy được cho mắt."
Bạn không bao giờ hỏi, "Tại sao tôi không thể thấy được từ mũi?" Mũi có giới hạn đặc thù là nó chỉ có thể ngửi. Mắt không thể ngửi được; chúng có giới hạn của chúng, rằng chúng chỉ có thể nhìn. Mắt không thể nghe được; âm nhạc hay nhất là vô dụng chừng nào bạn chưa có tai để nghe.
Mọi giác quan của bạn đều hữu hạn, bị giới hạn, và bạn không có giác quan nào mà có thể trải nghiệm tâm thức, chừng nào bạn chưa có đủ ý thức. Thế thì chắc chắn, bạn sẽ thấy sự bùng nổ, ánh sáng, cái đẹp vô cùng của sen vô hình mở hoa của nó ra. Nhưng với điều đó các giác quan bình thường của bạn sẽ không giúp ích. Chỉ nhận biết sẽ có tác dụng, cái không phải là mắt bạn, cái không phải là tai bạn, mà là một chiều hướng khác toàn bộ - là nhận biết, bên trong. Nhận biết đó chắc chắn nhận ra cái gì đang xảy ra nếu ai đó sắp chết.
Không ai chết. Năng lượng có tên ‘linh hồn’ có thể đi vào thân thể khác - và nó đi vào trong thân thể khác nếu ham muốn của nó vẫn còn chưa được hoàn thành, nếu nó cần kiếp sống khác để đạt tới trưởng thành. Nếu có tham, thèm khát, giận - bất kì cái gì đòi hỏi một thân thể để diễn đạt nó - nó sẽ đi vào bụng mẹ nào đó.
Nhưng nếu tất cả đều được hoàn thành, nếu mãn nguyện của bạn là tuyệt đối, không có vấn đề đi vào trong bụng mẹ khác. Bạn đơn giản đi vào bản thân vũ trụ.
Kể lại sự vụ này cho sư của mình, Động Sơn bình luận, "Ngũ Tổ là người lão luyện."
‘Người lão luyện’ nghĩa là một siddha, người đã đạt tới. Bây giờ, không có đâu mà đi; bạn đã tìm ra nó, cái mà người khác đang đi tìm. Từ ‘lão luyện’ không phải là việc dịch tốt. Trong tiếng Anh, không có từ nào ứng với ‘siddha’ cũng như không có từ nào ứng với ‘phật’. Cả hai cách nói về cùng một điều. ‘Phật’ nghĩa là trở nên tuyệt đối nhận biết, và ‘siddha’ nghĩa là trở nên tuyệt đối mãn nguyện. Chúng xảy ra đồng thời. Từ ‘lão luyện’ là rất bình thường, nó không mang chiều cao và chiều sâu của từ ‘siddha’.
Nhưng khó mà dịch từ ngôn ngữ này sang ngôn ngữ khác, và đặc biệt đối với những kinh nghiệm mà không dễ đưa vào lời. Bây giờ, không người nào ở phương Tây đã bao giờ dùng cụm từ ‘Người thức tỉnh’; không dành cho Pythagoras, không dành cho Anagoras, không dành cho Socrates, không dành cho Aristotle. Chiều hướng đó đơn giản không được mở tới.
Aristotle là nhà trí thức hợp lí lớn, và Socrates có logic sắc bén mà người ta có thể quan niệm được, nhưng khi có liên quan tới nhận biết, họ ở xa xôi như bất kì người nào khác. Họ không phải là chư phật, và họ không phải là các siddhas. Họ không mãn nguyện tuyệt đối, cũng không thức tỉnh tuyệt đối. Họ vẫn vận hành trong tâm trí.
Phương Tây đã không bao giờ đi ra ngoài tâm trí. Nó vẫn còn ở bên trong tâm trí và cơ chế của tâm trí. Nó không bao giờ thu lấy dũng cảm để lấy một bước đi vào cái không biết. Đây là khác biệt cơ bản giữa cách tiếp cận của phương Đông và phương Tây. Phương Tây liên tục cố gắng cải tiến tâm trí, làm mịn, tạo hình, giáo dục nó. Còn phương Đông đang làm chính điều ngược lại - vứt bỏ tâm trí, tìm mọi cách có thể để bỏ nó để cho cõi bên kia có thể mở ra, để cho bạn có thể giang đôi cánh bay.
Động Sơn nói rằng Ngũ Tổ là người lão luyện có nghĩa là ông ấy đã đi tới biết rằng ông ấy hiện hữu. Bây giờ, thân thể không được cần nữa.
Nhất Hưu đã viết:
Tâm trí chúng ta -
vô chung,
vô thuỷ,
dù nó được sinh ra, dù nó chết đi -
bản chất là trống rỗng!
Nhớ lấy, từ ‘tâm trí’ không phải là việc dịch đúng. Nó phải là ‘tâm thức'.
Tâm thức chúng ta -
vô chung,
vô thuỷ,
dù nó được sinh ra, dù nó chết đi -
bản chất là trống rỗng!
Nó còn lại; nó tới và đi, nhưng nó không bao giờ tích luỹ bất kì đồ đồng nát nào. Nó vẫn còn hoàn toàn trống rỗng và thuần khiết và hồn nhiên. Người dịch tiếng Anh cho bài thơ này đã bịa ra cách mà không thích hợp. Với tâm trí bình thường của chúng ta, họ dùng tâm trí với chữ ‘t’ thường. Tâm trí với chữ ‘t’ hoa, họ dùng cho tâm thức, nhận biết, chứng ngộ. Nhưng điều đó rất nguy hiểm vì mọi người đã quen đọc từ ‘tâm trí’ thậm chí sẽ không bận tâm nhìn xem tại sao chữ ‘t’ này được viết hoa và chữ ‘t’ kia được viết thường. Với họ, tâm trí là tâm trí.
Tôi không hỗ trợ cho loại dịch này.
Tâm thức chúng ta -
vô chung và
vô thuỷ... và nhớ lấy, nó là tâm thức của chúng ta, không phải của tôi, không phải của bạn. Chúng ta là một, ở đâu đó bên dưới, và tìm thấy sự thống nhất đó là hân hoan lớn lao nhất. Không có gì cực lạc hơn là tìm thấy điểm mà mọi thứ trong sự tồn tại có rễ của nó, chính cội nguồn.
Maneesha đã hỏi:
Osho kính yêu,
Chúng ta có cần chứng ngộ - "việc trọng đại" - vì mục đích chứng ngộ không?
Liệu có đủ không nếu yêu thầy và muốn nhiều hơn bất kì cái gì để “đền đáp lòng tốt của thầy"?
Maneesha, bạn không thể yêu chứng ngộ được, bạn không thể ghét chứng ngộ được. Đây không phải là những cách thức có thể của việc tiếp cận tới chứng ngộ. Bạn có thể được chứng ngộ hay không, không có vấn đề về yêu chứng ngộ hay không yêu chứng ngộ. Và yêu thầy là không đủ vì điều đó có thể trở thành việc an ủi: rằng bạn ở cùng thầy, bạn yêu thầy, còn cần cái gì khác nữa? Yêu thầy chỉ có một nghĩa - rằng bạn mở tới điểm thầy có thể đánh, và chém phăng, như chiếc kiếm, mọi rào chắn chứng ngộ của bạn.
Bạn sẽ không cho phép bất kì người nào tới quá gần mà không có tin cậy. Ở cùng thầy đơn giản có nghĩa là không phòng thủ; nếu thầy chặt đầu bạn, bạn sẽ vẫn biết ơn. Và thầy phải chặt nhiều thứ hơn so với đầu bạn. Thầy phải chặt mọi hoạt động tâm trí của bạn, thầy phải chặt mọi tình cảm trái tim bạn. Chừng nào ý nghĩ và tình cảm còn chưa biến mất, bạn không thể tuyệt đối im lặng.
Nếu bạn yêu thầy, việc đó không phải là kết thúc; nó chỉ là bắt đầu của quá trình. Bản thân thầy là phương cách. Về phần riêng của bạn, điều đó sẽ là rất khó khăn. Nhưng nếu bạn tin cậy ai đó - và bạn có thể cảm thấy rằng người đó đã tới - bạn có thể mở trái tim bạn, không có sợ.
Thầy là yêu thuần khiết, không hướng tới bất kì ai nói riêng. Bạn có thể mở với thầy, phơi bày bản thân bạn, không ẩn nấp đằng sau ý nghĩ, lí thuyết, triết lí hay tôn giáo. Chỉ mở và phơi bày bản thân bạn với mọi vết thương của bạn, với mọi chỗ tối của bạn, với mọi khổ của bạn, với mọi giận và ghen của bạn. Bạn có thể mở bản thân bạn mà không sợ gì, vì thầy không bao giờ phán xét. Thầy không có phán xét, thầy đơn giản yêu. Và từ yêu của thầy, thầy chặt đi mọi rào chắn và để bạn một mình như ngọn lửa. Không có gì mà bạn phải làm - chỉ ngọn lửa nhảy múa của bạn là đủ sự biết ơn.
Trong chứng ngộ của bạn, thầy đã lại trở nên chứng ngộ. Khi từng đệ tử trở nên được chứng ngộ, thầy trở nên được chứng ngộ lặp đi lặp lại; và với niềm vui vô cùng của người làm vườn khi từng cây của mình bắt đầu nở hoa. Quan sát mắt người đó - mọi mầu sắc đó, mọi hoa đó đang nhảy múa trong gió, trong mưa, trong ánh mặt trời - và người đó đã chờ đợi bao lâu! Các bạn là khu vườn của tôi. Tôi sẽ đợi cho tới khi các bạn thu lấy dũng cảm, và dũng cảm này có nghĩa là biến mất vào trong đấy, đánh mất bản thân bạn trong buông bỏ hoàn toàn.
Chứng ngộ không ở đâu đó khác. Nó đang ẩn đằng sau hạt mầm của bạn, bên trong bạn. Bạn chỉ phải tin cậy.
Nếu bạn tin cậy vào bản thân bạn, thầy không được cần. Nhưng bởi vì xã hội đã tạo ra bạn theo cách mà bạn không thể tin cậy được vào bản thân bạn, bạn bao giờ cũng bị phân chia - làm nó hay không làm nó, hiện hữu hay không hiện hữu - tâm trí bạn liên tục do dự. Bạn cần ai đó kiên định. Điều đó gần giống như giải phẫu; bạn không thể làm giải phẫu cho bản thân bạn được, nó sẽ rất khó, gần như không thể được.
Bạn sẽ cần ai đó khác và bạn sẽ phải tin cậy bởi vì người đó mở trái tim bạn hay mở não bạn và ai biết người đó là loại người nào. Nhưng bình thường bạn tin cậy vào nhà giải phẫu cho dù bạn không biết ông ấy. Chức năng của thầy là sâu sắc hơn nhiều. Nó cần yêu và tin cậy rất có ý thức về phía đệ tử vì thầy sẽ xé toang mọi nhân cách của bạn và làm tan tành mọi thói quen tâm trí bạn để đem ra ngọn lửa ẩn kín với mọi sự huy hoàng của nó. Bạn không phải yêu nó. Bạn sẽ hân hoan, bạn sẽ nhảy múa, bạn sẽ hát, bạn sẽ chia sẻ, bây giờ bạn sẽ yêu mọi thứ bao quanh bạn.
Maneesha, ngay cả biết ơn cũng không cần; nó tới theo cách riêng của nó. Với chứng ngộ của bạn, biết ơn của bạn tới theo cách riêng của nó. Phương Tây tuyệt đối vô nhận biết về tại sao ở phương Đông các đệ tử chạm chân thầy.
Một hôm một người tới và muốn chạm chân Phật Gautam và Phật nói, "Đợi đã. Chưa phải là thời điểm."
Người này nói, "Thầy ngụ ý gì, chưa phải thời điểm?"
Phật nói, "Tay ông còn trống rỗng. Cứ đợi chút ít cho tới khi ta có thể thấy rằng tay ông đầy biết ơn. Nhưng chưa cái gì đã xảy ra trong ông mà đem lại biết ơn theo cách riêng của nó. Khi nó xảy ra - không có nỗ lực nào - đầu ông sẽ muốn chạm chân thầy của ông." Thầy đã từng làm việc mà không có phần thưởng nào. Bạn không thể trả tiền cho thầy, bạn không thể làm được bất kì cái gì đáp lại mọi điều đã xảy ra cho bạn qua thầy. Biết ơn là nhận biết rất bất lực: "Nhiều nhất, tôi có thể chạm chân thầy."
Khi Sariputta, một trong những đệ tử lớn của Phật Gautam, trở nên chứng ngộ, ông ấy thậm chí không chạm chân Phật. Ông ấy đơn giản chạm bụi gần chân Phật.
Phật nói, "Ông làm gì vậy?"
Ông ấy nói, "Chạm chân thầy dường như là quá nhiều. Chạm bụi dưới chân thầy là đủ." Sariputta nói điều này cho dù ông ấy đã chứng ngộ, nhưng ông ấy cũng hiểu rằng không cái gì có thể được làm để đền đáp lại. Không có cách nào để đền đáp nó. Mọi điều chúng ta có thể làm là biểu lộ sự biết ơn của chúng ta.
Maneesha đã hỏi một câu hỏi khác:
Osho kính yêu,
Phải chăng chúng tôi không nên hướng sự chú ý tới ông Shankaracharya ở Puri rằng mọi mưa này chẳng liên quan gì tới đàn bà tự tử, như ông ấy muốn họ làm vậy, mà vì thầy chuyên dành những bài nói này cho mây?
Dụ dỗ của ông ấy tới chết và việc thầy rót tình yêu lên mây này - chẳng phải là khác biệt giữa thái độ của ông ấy và hiểu biết của thầy khi nói tất cả nó sao?
Maneesha, điều không may là trong nhiều thế kỉ mọi tôn giáo đã nghĩ dưới dạng hiến tế; giết đàn ông, đàn bà, con vật, với hi vọng rằng theo cách này thượng đế sẽ được hài lòng. Nó là thái độ ngu xuẩn thế. Thượng đế là kẻ ăn thịt người mà ngài sung sướng khi bạn hiến tế sao? Và mọi thứ đã bị hiến tế; ngay cả người Hindus, người đã từng tranh đấu liên tục rằng chính phủ phải thôi mổ thịt bò, đã từng hiến tế bò trong nhiều thế kỉ trước cho các nam thần và nữ thần của họ.
Những nam thần và nữ thần đó không ăn thịt. Một khi bị hiến tế thịt đó trở thành linh thiêng, và thế thì người Brahmins người làm hiến tế nó, ăn nó. Không cái gì nói về bò, VEDAS của người Hindu nhắc tới naramedh yagnas trong đó con người bị hiến tế - người trẻ, đẹp - và thế rồi bị ăn.
Đây là ý tưởng nguyên thuỷ thế, rằng Thượng đế sẽ hạnh phúc với việc bạn hiến tế cuộc sống - cuộc sống là bản thân Thượng đế. Bạn đang phá huỷ cuộc sống cho các thần hư cấu nào đó, người sẽ bị hiến tế bản thân họ. Thay vì hiến tế những người đáng thương đó... Không có lí do chút nào tại sao mây phải tới, nhưng người nguyên thuỷ Hindu nói trong kinh sách của họ rằng thần mây là Indra và ngài thích hiến tế. Co nên khi bạn hiến tế, Indra phái mây tới cùng mưa.
Điều không may là ngay cả trong thế kỉ này ý tưởng ngu xuẩn cổ vẫn còn tiếp tục. Và nó đã không có tác dụng cho dù một lần. Không ai bận tâm rằng có bằng chứng là các thần không bận tâm về hiến tế của bạn, họ không bận tâm về lời cầu nguyện của bạn. Thực ra, họ không bận tâm vì họ không có. Không có người nào trên trời để trả lời lời cầu nguyện của bạn, hiến tế của bạn.
Người thực sự thiêng liêng ở bên trong bạn, và chừng nào bạn chưa tìm thấy nó ở đó, bạn sẽ không thấy nó trong bất kì cái gì khác. Tôi có thể thấy mây là thiêng liêng, tôi có thể thấy hoa hồng là thiêng liêng - tình huynh đệ vũ trụ của sinh linh thiêng liêng. Tôi có thể thấy các bạn như chư phật, nhưng các bạn có thể không chấp nhận, các bạn có thể nói: "Không, không phải bây giờ, tôi phải về nhà. Xin đợi đã, con gái tôi sắp lấy chồng. Con trai tôi sắp tốt nghiệp và mở cửa hàng. Thêm vài ngày nữa đi, để tôi vẫn còn dốt nát. Tôi sẽ trở thành phật khi tất cả các mối quan tâm được kết thúc."
Nhưng các mối quan tâm đó không bao giờ được kết thúc. Bạn có quan niệm về thời gian mà bạn sẽ không có mối quan tâm nào không? Khi chết tới, bạn có nói với chết, "Đợi đã, ít nhất tôi phải đóng cửa hàng lại," hay "Đợi đã, tôi đã mời khách." Chết tới mà không bận tâm về những dính líu của bạn, và cuộc sống tiếp diễn, không bị quấy rối. Chút ít khuấy động, chút ít bụi và bánh xe lớn của chiếc xe cuộc sống lại đi tiếp. Nếu bạn có thể sẵn lòng chết khi chết tới, tôi đang mang phật tính tới cho bạn.
Không có vấn đề gì. Bạn có thể là phật và vẫn quay về nhà. Ý tưởng này đã được làm sâu sắc trong nhiều thế kỉ rằng nếu bạn trở thành phật, thế thì cái gì sẽ xảy ra cho vợ và con bạn? Không cái gì sẽ xảy ra cho bất kì ai, bất kì cái gì. Bạn sẽ chỉ đáng yêu hơn, từ bi hơn. Bây giờ bạn sẽ giúp con bạn trưởng thành theo cách mới, không ước định chúng. Bạn sẽ giúp chúng vẫn còn tự do, để cho chúng cũng có thể tìm thấy cùng phật tính.
Người đàn bà bạn đã yêu... phật tính không có nghĩa là bạn phải bỏ việc yêu cô ấy. Thực ra, trước đây bạn chưa bao giờ yêu. Nó chỉ làng nhàng, hờ hững. Sau phật tính, yêu của bạn sẽ thực sự tràn ngập, và không chỉ với vợ bạn; bất kì người nào tới gần bạn sẽ đột nhiên cảm thấy được tình yêu trút xuống. Ước định nguyên thuỷ cũ đang ngăn cản bạn. Bằng không, không có nhu cầu chờ đợi cho dù một khoảnh khắc.
Dẫu sao đi chăng nữa, trước khi bạn trở thành phật... vì sau đó bạn có thể không cười. Chư phật không được giả định là cười. Họ đơn giản ngồi trong tư thế hoa sen với mắt nhắm, không mỉm cười; ngay cả tiếng cười cũng là quá nhiều. Cho nên trước khi bạn trở thành phật, có vài tiếng cười đi.
Sardar Gurudayal Singh, cười trước chuyện cười. Bạn đang trốn ở đâu?
Một trưa yên tĩnh trong rừng sâu, Doobeedoo, con ếch rất điển trai, đang chuẩn bị việc nhảy chút ít quanh ao. Nó cảm thấy khá thoải mái về mọi sự hôm nay, và hơi ‘bất thường,' cho nên nó mặc bộ đồ bơi Yves Saint-Laurent sặc sỡ trắng mới.
Nó đi ra và đón nhận buổi sáng đẹp. Mặt trời chiếu nhẹ nhàng xuyên qua những cây thông cao. Doobeedoo hít hơi thở dài lấy không khí trong lành và mỉm cười. Thế rồi tràn đầy cuộc sống, nó nói với con hươu đi ngang qua, "Ta là Trời!"
Nó nhảy một chốc, và khi nó bắt gặp gia đình chuồn chuồn, nó phồng ngực lên và nói, "Ta là Trời!"
Đi xa thêm chút nữa, nó tới con vịt Doreen. Nó trợn mắt nhìn vịt và theo một giọng tâm linh nói, "Ta là Trời!"
Doreen nhìn con ếch và nói, "Cái gì?"
Doobee lại nói, "Ta là Trời!"
"Tôi đã quan sát anh," Doreen nói, "và anh đã từng nói điều đó với mọi người quanh ao. Anh có nghiêm chỉnh không, hay đó chỉ là bộ đồ bơi Yves Saint-Laurent sặc sỡ đó?"
"Ta là Trời!" Doobee lại nói.
"Thôi đủ xuẩn rồi," vịt nói. "vứt nó đi, anh là đồ xuẩn ngốc!"
Tới lúc này, Doobee kéo tụt quần bơi xuống và thò máy của nó ra.
Doreen sửng sốt nhìn và nói to, "Ôi trời!"
Một nhóm các nhà du hành nam và nữ đáp xuống sao Hoả và gặp một nhóm thân thiện người sao Hoả. Họ tán chuyện một chốc, và chẳng mấy chốc chủ để nói chuyện chuyển sang sinh sản. Một đôi người sao Hoả đồng ý trình diễn cách điều đó được làm trên sao Hoả, và các nhà du hành thú vị quan sát.
Người sao Hoả chạm các xúc tu một chốc, và gần như ngay lập tức một cái bướu mọc lên ở phía trước người nữ. Nó lớn lên trong một phút và thế rồi mở ra như đoá hoa, và một bé người sao Hoả nhảy ra.
Thế rồi người sao Hoả muốn được xem trình diễn cách điều đó được thực hiện trên trái đất. Thế là hai nhà du hành tình nguyện, nằm ra trên sàn và làm tình. Khi người trái đất đã kết thúc, ông sếp người sao Hoả nói,
"Rất bất thường, và tôi phải nói, rất thú vị. Nhưng em bé đâu? Hay trình diễn bị thất bại?"
"Chúng tôi chưa biết được," nhà du hành đáp. "Nếu nó thành công, thế thì em bé sẽ tới trong chín tháng."
"Chín tháng sao?" người sao Hoả kêu lên. "Thật ngạc nhiên! Nhưng nếu đứa trẻ không được sinh ra trong chín tháng, tại sao các ông lại vội vàng thế ở đó ở lúc cuối?"
Solomon Einstein sở hữu một công ti chế tạo đinh có tên là "Đinh của Einstein." Kinh doanh rất tốt cho nên anh ta quyết định đi nghỉ đông ở Miami. Anh ta để con trai mình, Matzo, quản lí doanh nghiệp trong khi anh ta đi vắng.
Một sáng nắng, Solly đang đọc tờ báo Miami Tribune vào bữa sáng thì anh ta bắt gặp một quảng cáo mầu toàn trang với bức hình Jesus bị đóng đinh trên cây chữ thập. Dưới nó có viết, "Họ đã dùng Đinh của Einstein!"
Solly lập tức nhảy lên điện thoại và gọi Matzo.
"Mày ngốc thế!" Solomon la lên. "Đừng bao giờ nói điều như thế lần nữa!"
Matzo đảm bảo với Solly rằng anh ta hiểu và đừng lo nghĩ, anh ta sẽ làm tốt hơn lần sau.
Hai ngày sau, Solly đang nằm trên ban công của phòng khách sạn hạng sang, đọc báo. Anh ta lật trang, la lên và nuốt chửng điếu xì gà. Trên trang báo đầy mầu sắc, Jesus đang nằm trong một đống bể nát bên dưới cây chữ thập, và bên dưới được viết, "Họ phải đã dùng đinh của Einstein!"
Bây giờ, Nivedano, đánh trống đi.
(Tiếng trống)
(Nói lắp bắp)
Nivedano...
(Tiếng trống)
Im lặng, nhắm mắt lại.
Cảm thấy tuyệt đối đông cứng, không chuyển động.
Thu bản thân bạn vào bên trong.
Ngày càng sâu hơn,
và nhà bắt đầu tới gần hơn.
Im lặng này là phúc lành thế.
Trong im lặng này, các bạn tất cả là chư phật.
Đó là vấn đề khác nếu bạn lại quên nó.
Nhớ lấy nó, nhớ lấy nó.
Điều này không liên quan gì
với công việc cuộc sống của bạn là gì;
nó là ánh sáng bên trong
mà có thể vẫn còn liên tục
suốt hai mươi bốn giờ,
như dòng chảy ngầm.
Nó sẽ thay đổi toàn thể cuộc sống của bạn,
phong cách của nó, hình mẫu của nó, cách tiếp cận của nó.
Ngoại trừ điều này,
Không có cách nào cho biến hoá.
Ngoại trừ điều này,
Không có cách nào cho vĩnh hằng.
Trong khoảnh khắc này,
bạn ở ngoài sống và ở ngoài chết.
Để làm cho nó sâu hơn, Nivedano...
(Tiếng trống)
Thảnh thơi, buông bỏ. Gần như chết.
Điều này sẽ giúp bạn
đi thậm chí sâu hơn vào trong bản thân bạn.
Nó là cuộc hành hương vĩnh hằng.
Im lặng này,
khoảnh khắc đẹp vô cùng này,
đã thôi xảy ra trên thế giới
vì mọi người đã quên
cách đi vào trong.
Họ có thể lên tới mặt trăng,
nhưng họ không thể đạt tới bản thân họ.
Hân hoan rằng bạn là người may mắn
người đang đi
ngày càng sâu hơn.
Thanh thản này,
phúc lạc này
là chính bản tính của bạn.
Đây là điều làm người ta thành phật.
Nivedano...
(Tiếng trống)
Gọi mọi chư phật quay lại.
Ngồi xuống trong vài giây
trong biết ơn sâu sắc với sự tồn tại lớn lao này.
Được chứ, Maneesha?
Vâng, Osho.
Chúng ta có thể mở hội mọi chư phật chứ?
Vâng, Osho.


0 Đánh giá

Ads Belove Post