Chương 4. Bao giờ cũng ở đây và bây giờ

Chương 4. Bao giờ cũng ở đây và bây giờ

Price:

Read more

Sống Thiền - Osho
Bài nói về Thiền
Chương 4. Bao giờ cũng ở đây và bây giờ

Osho kính yêu
Khi Basho ở ngoài đi dạo cùng Hyakujo ông ấy thấy một con vịt trời bay qua.
Basho nói, "Nó là cái gì?"
Hyakujo nói, "Vịt trời đấy."
Basho nói, "Nó ở đâu?"
Hyakujo nói, "Nó đã bay mất rồi.."
Basho cuối cùng véo mũi Hyakujo một cái thật đau. Hyakujo kêu lên đau đớn.
Basho nói, "Đó, làm sao nó có thể bay mất được?"
Setcho nói:
Vịt trời! Cái gì, thế nào và ở đâu?
Basho đã thấy, đã nói, và đã vét cạn nghĩa của mây núi và biển ánh trăng.
Nhưng Jo không hiểu - "Đã bay mất rồi."
Bay mất sao? Không, nó được mang lại rồi! Nói! Nói!
Osho ơi,
Basho tương truyền đã là Thiền sư đầu tiên dùng đánh, véo, quát và đẩy để đem đệ tử về hiện tại. Nhưng các phương pháp như vậy để cho bản thân họ mở ra việc lạm dụng và đơn giản trở thành một truyền thống.
Thầy dường như phát minh ra phương pháp khác mọi ngày cho chúng tôi khôn hơn.
Thầy ít nhất bao giờ cũng đi trước chúng tôi một bước!
Thầy nói gì?
Maneesha, trước khi Thiền sư Niskriya chăm nom cho bạn, tôi muốn trả lời giai thoại hay này... Basho có sự kính trọng vô cùng trong tim tôi. Ông ấy không chỉ là một nhà huyền môn, một thầy, ông ấy cũng là nhà thơ, hoạ sĩ, nhà điêu khắc; ông ấy là hiện tượng sáng tạo. Không ai có thể so sánh được với ông ấy khi có liên quan tới nhân cách đa chiều của ông ấy.
Bồ đề đạt ma là đỉnh vĩ đại nhất nhưng ông ấy là một chiều. Basho không phải là đỉnh vĩ đại đó nhưng ông ấy có phẩm chất vĩ đại khác đó là tính đa chiều của ông ấy. Cũng như Bồ đề đạt ma là duy nhất thì Basho cũng vậy. Phát biểu của ông ấy phải được lắng nghe rất chăm chú cẩn thận. Ông ấy nói như Basho đang phải nói - ông ấy là chính bản chất của Thiền.
Nếu Bồ đề đạt ma là người sáng lập thế thì Basho là đoá hoa. Ông ấy có hương thơm mà chỉ hoa mới có thể có. Hương thơm đó được biểu lộ trong thơ của ông ấy, trong phát biểu nhỏ bé của ông ấy, trong mọi cử chỉ của ông ấy. Ngay cả trong bài nói thường của mình với mọi người ông ấy cũng không thể khác hơn Basho.
Giai thoại nhỏ này chắc đã bị quên đi mất nếu Basho mà không có đó. Không có gì mới trong nó nhưng Basho cho nó nghĩa mới. Không có gì triết lí hay huyền môn trong nó, nhưng Basho làm nó thành điều huyền bí. Bạn sẽ phải nhận biết rất im lặng để xem thầy vĩ đại là gì...
Bồ đề đạt ma rất thô. Ông ấy ngửi đất khi mây mưa đầu tiên tới - và mùi thơm của đất. Basho tinh tế hơn nhiều, có lẽ là Thiền sư tinh tế nhất mãi cho tới giờ. Tinh tế của ông ấy là trong tính không gian thiền, có văn hoá. Từ tính không gian đó nhiều hoa đã nở trên thế giới. Không thành vấn đề bất kì chỗ nào ông ấy ở và bất kì cái gì đang diễn ra, Basho sẽ làm cho nó thành trạng thái Thiền của sự việc. Tính duy nhất đó sẽ không được tìm thấy lần nữa.
Nghĩ về Hyakujo này và con vịt trời mà xem...
Khi Basho ở ngoài đi dạo cùng Hyakujo ông ấy thấy một con vịt trời bay qua.
Basho nói, "Nó là cái gì?"
Chắc chắn câu hỏi này không phải về vịt trời, vì Basho không mù. Hyakujo ở xa đằng sau trong trưởng thành tâm linh; ông ấy còn chưa là thầy. Thậm chí chưa là đệ tử hoàn hảo. Ông ấy có cái gì đó phức tạp về trí tuệ, nhưng dầu vậy ông ấy đã bỏ lỡ nó. Ông ấy đã bỏ lỡ nó bởi vì ông ấy phải đã nghĩ rằng Basho chưa thấy rằng đó là con vịt trời.
Basho không hỏi về vịt trời chút nào. Ông ấy không hỏi về hình dạng mà về điều bản chất.
Nó là cái gì? Ông ấy không hỏi về quá khứ hay hiện tại mà cái siêu việt lên trên thời gian.
Hyakujo nói, "Vịt trời đấy."
Hoàn toàn sự kiện, hoàn toàn đúng - nhưng không trong con mắt của người như Basho.
Basho nói, "Nó ở đâu?" Ông ấy cho Hyakujo cơ hội khác và ông này lại bỏ lỡ nó.
Hyakujo nói, "Nó đã bay mất rồi.."
Basho cuối cùng véo mũi Hyakujo một cái thật đau. Hyakujo kêu lên đau đớn.
Basho nói, "Đó, làm sao nó có thể bay mất được?"
Nhiều điều thế được ngụ ý trong đối thoại nhỏ này. Thứ nhất, thời gian như chúng ta quan niệm và thời gian trong con mắt của người đã thức tỉnh, là không như nhau.
Với chúng ta thời gian trôi qua.
Với người đã thức tỉnh bạn trôi qua.
Thời gian bao giờ cũng là hiện tại. Nó không bao giờ đi bất kì đâu cả.
Nó bao giờ cũng bây giờ và ở đây.
Bạn đã bao giờ gặp quá khứ chưa? Vâng, bạn đã tưởng tượng, đã mơ về nó. Nhưng việc mơ của bạn về quá khứ không phải là quá khứ; tưởng tượng của bạn không phải là thực tại. Tương lai ở đâu? - ngoại trừ trong ham muốn của bạn và trong khao khát của bạn và trong đam mê của bạn, tương lai ở đâu? Và những khao khát và ham muốn này và tham lam và tham vọng này là một phần của tâm trí bạn. Chúng không phải là một phần của thời gian.
Với người có ham muốn đã biến mất, người có tham lam không còn đó, bạn có cho rằng thậm chí sẽ có hơi chút cái bóng của ngày mai không? Với ham muốn và khao khát đi mất, tương lai chết, và với kí ức và tưởng tưởng và mơ rơi rụng đi, quá khứ biến mất. Thế thì cái gì còn lại trong tay bạn? Bạn thậm chí không thể gọi nó là hiện tại được, vì hiện tại là có thể chỉ nếu có cái gì đó quá khứ và cái gì đó tương lai. Trong hoàn cảnh đó hiện tại là ở giữa, nhưng nếu tương lai biến mất và quá khứ chết, hiện tại không thể sống được. Hiện tại cũng là một phần của tâm trí bạn.
Tâm trí bạn là thời gian.
Và khi thời gian dừng lại, tâm trí bạn dừng lại.
Thế thì bạn đơn giản hiện hữu.
Bạn phải hiểu bối cảnh này, chỉ thế thì bạn sẽ có khả năng thấy được sáng suốt vô cùng của Basho trong mọi thứ, việc biến đổi những kinh nghiệm nhỏ thành chân lí siêu hình vĩ đại.
Khi ông ấy thấy vịt trời bay Basho nói, "Nó là cái gì?"
Ông ấy không hỏi về vịt trời, ông ấy đang hỏi về nó - và nó bao gồm toàn thể sự tồn tại. Nhưng hiển nhiên bất kì ai không hiểu ngôn ngữ duy nhất này và không biết gì ở bên ngoài ngôn ngữ, sẽ đồng ý với Hyakujo.
"Hyakujo nói, "Vịt trời đấy." Nhưng ông ấy đã không hiểu rằng Basho sẽ không hỏi về vịt trời - tự bản thân ông ấy có thể thấy nó. Ông ấy đang hỏi về nó, cái tên khác của sự tồn tại. "Nó là cái gì?" Vịt trời chỉ là cái cớ để nêu ra câu hỏi này: Sự tồn tại là gì? Sự tồn tại không phải là vịt trời, mặc dầu vịt trời là một phần của sự tồn tại - nhưng sự tồn tại là lớn hơn nhiều.
Cái nó của Basho chứa cái toàn bộ; con vịt đáng thương này thậm chí không phải là một giọt sương trong đại dương. Nhưng ông ấy cho Hyakujo cơ hội khác để hiểu rằng câu hỏi của ông ấy không trực tiếp về vịt trời.
Basho nói, "Nó ở đâu?"
Hyakujo liên tục phạm cùng sai lầm. Đó là tự nhiên của tâm trí; nó liên tục phạm cùng sai lầm lặp đi lặp lại.
Hyakujo nói, "Nó đã bay mất rồi.."
Từ đơn giản 'nó' trong con mắt của Basho chứa toàn thể sự tồn tại; do đó nó không thể bay mất được. Nó sẽ đi đâu? Nó chứa tất cả, nhưng Hyakujo đáng thương vẫn quan tâm tới con vịt trời. Ông ta không thể hiểu được rằng một thầy lớn như Basho không thể hỏi câu hỏi ngu xuẩn thế và nếu ông ấy hỏi, thế thì phải có nhiều hơn là ngôn ngữ chứa đựng. Ông ta nói, "Nó đã bay mất rồi " - ông ta vẫn quan tâm tới con vịt trời. Một cách tự nhiên Basho có thể thấy rằng Hyakujo sẽ không hiểu được một cách dễ dàng.
Basho cuối cùng véo mũi Hyakujo một cái thật đau. Hyakujo kêu lên đau đớn.
Basho nói, "Đó, làm sao nó có thể bay mất được?"
Sự tồn tại không thể đi bất kì chỗ nào được.
Nó bao giờ cũng ở đây.
Làm sao nó có thể bay mất và bay đi đâu?
Nó là mọi nơi.
Cái nó nhỏ bé đó chứa cái toàn thể.
Và Basho là thầy quá khứ vì sự việc bắt đầu với ông ấy là ông ấy khởi đầu việc đánh các đệ tử, đệ tử của ông ấy, tát đệ tử, véo mũi họ.
Lời đã thất bại... phải làm gì? Đệ tử này phải được đem về ý thức của anh ta! Basho cho cú véo đau vào mũi Hyakujo. Hyakujo kêu lên đau đớn. Thay vì thông cảm hay từ bi Basho nói, "Đó."
Đau đem bạn về đây. Đau có phẩm chất nào đó, cùng phẩm chất như vui thú; chúng đem bạn về đây. Và với cú véo đau vào mũi và Basho hỏi, "Đó, khi mũi đau làm sao nó có thể bay mất được?"
Setcho bình luận - bình luận của anh ta đang trở nên khá hơn mọi ngày...
Vịt trời! Cái gì, thế nào và ở đâu?
Trong sự tồn tại mọi thứ đều là hình dáng bên ngoài: hôm nay ai đó sống và ngày mai người đó mất rồi. Người đó là ai? Người đó đã ở đâu và người đó đã đi đâu? Hoa đã nhảy múa trong gió ngay bây giờ không còn đó nữa - mọi cánh hoa đã héo rồi. Đoá hoa đó đã tới từ đâu? Nó đã mất đi từ đâu tới đâu? Nó là gì? Chắc chắn nó không chỉ là cánh hoa. Nó là một cách diễn đạt nào đó của sự tồn tại. Nó là thực; nó không phải là mơ.
Nó bắt nguồn từ không đâu cả.
Nó còn lại trong không chỗ nào.
Nó đã đi mất vào trong không chỗ nào.
Không chỗ nào...
Tôi lại gợi ý bạn chia từ nowhere-không chỗ nào ra làm đôi: làm cho nó thành now-here ở đây bây giờ - chỉ một dấu gạch ngang nhỏ. Đó là nghĩa của nowhere không chỗ nào. Now-here ở đây bây giờ - gắn lại nó trở thành nowhere, nhưng nhìn sâu, bây giờ và ở đây là các thực tại. Có lẽ bạn không thể thấy được nó bây giờ. Nó đã đi vào trong điều tinh tuý riêng của nó.
Lần nữa xuân sẽ tới và lần nữa hoa sẽ tới.
Nó đã tới đi tới lại và ra đi lặp đi lặp lại vào trong ngôi nhà vô hình của nó - điều tinh tuý.
Vịt trời! Cái gì, thế nào và ở đâu?
Basho đã thấy, đã nói, và đã vét cạn nghĩa của mây núi và biển ánh trăng.
Nhưng Jo không hiểu - "Đã bay mất rồi."
Setcho đang dùng tên hàng ngày của Hyakujo, Jo. Jo không hiểu. Anh ta nhìn nhưng anh ta chỉ thấy hình dạng. Anh ta không thấy cái vô dạng; bằng không trong con vịt trời này bạn sẽ thấy cùng điều tinh tuý như bạn sẽ thấy trong bản thân bạn.
Toàn thể sự tồn tại bao gồm một linh hồn với hàng triệu hình dạng - nhưng nội dung của mọi dạng đều là như nhau.
"Đã bay mất rồi." Bay mất sao?
Không, nó được mang lại rồi!
Bằng việc véo đau vào mũi của Hyakujo con vịt trời được đem lại. Setcho ngụ ý rằng ngay cả bây giờ anh ta vẫn không thể hiểu được không cái gì đi đâu cả, mọi thứ vẫn còn lại đây - như cái đau. Thế thì con vịt trời này được đem lại.
Nói! Nói! Setcho có phong cách lặp lại lời bình của mình với "nói." Ông ấy bình luận ngay trước các đệ tử. Ông ấy đang hỏi họ, "Nói, các ông có hiểu nó không? Con vịt trời này có quay lại không? Nói!" Thực ra nó chưa bao giờ đi bất kì đâu, nó đã từng trong điều tinh tuý của nó từ vĩnh hằng và tới vĩnh hằng. Lần đầu tiên Setcho đã làm cái gì đó hay, đã thêm cái gì đó vào phát biểu của Basho.
Và Maneesha hỏi tôi:
"Osho ơi, Basho tương truyền đã là Thiền sư đầu tiên dùng đánh, véo, quát và đẩy để đem đệ tử về hiện tại. Nhưng các phương pháp như vậy để cho bản thân họ mở ra việc lạm dụng và đơn giản trở thành một truyền thống.
Thực đấy! Số mệnh đó đã rơi lên truyền thống Thiền nữa; nhiều thứ của nó đã trở thành chết. Mặc dầu thầy hỏi, "Nó là gì?" khi vịt trời bay qua - vẫn biết toàn thể câu chuyện này, dầu vậy mũi vẫn bị véo - nhưng bây giờ nó là vô nghĩa. Bạn là đúng rằng các phương pháp như vậy lại cho bản thân chúng mở ra việc lạm dụng và đơn giản trở thành một truyền thống và khoảnh khắc bất kì cái gì trở thành truyền thống, nó mất nghĩa.
Dễ dàng thế để hiểu sự tồn tại chỉ bằng việc véo mũi ai đó, hay quát lên, hay đánh sao...? Những loại phương lược này có thể có tác dụng chỉ một lần. Basho rất có tính phát minh - ông ấy chưa bao giờ lặp lại cùng phương lược lần nữa. Nhưng cho dù bạn có tính phát minh, bạn có thể làm được bao nhiêu thứ từ bên ngoài? Có giới hạn.
Maneesha, bạn hỏi, "Thầy dường như phát minh ra phương pháp khác mọi ngày cho chúng tôi khôn hơn. Thầy ít nhất bao giờ cũng đi trước chúng tôi một bước. Thầy nói gì?"
Không việc biết!
Tôi không phát minh. Tôi chưa bao giờ biết cái gì sẽ là lời tiếp của tôi. Tôi cho phép sự tồn tại tiếp quản tôi hoàn toàn. Do đó tôi đã từng nói trong ba mươi nhăm năm nhưng tôi chưa bao giờ cảm thấy rằng tôi đã lặp lại bất kì cái gì. Mọi ngày mọi thứ đều tươi tắn; mọi lúc nó đều có chiều hướng mới, nghĩa mới, ý nghĩa mới; mọi lúc một mùi vị mới, một hương thơm mới.
Tôi không phát minh, tôi để cho vũ trụ phát minh nó. Điều đó không phải là phẩm chất rất lớn lao; nó là lười biếng cực kì. Tôi sẽ không véo mũi bất kì ai - không phải bởi vì có mũi mà không cần bị véo, nhưng chỉ bởi vì tôi quá lười. Tôi lười tới mức nhà sinh lí, bác sĩ điều trị của tôi, Amrito luyện tập cho tôi. Anh ấy cầm tay tôi và anh ấy nói với tôi, "Đừng làm gì cả" - và anh ấy luyện tập tay tôi... Tôi nói, "Được."
Bây giờ anh ấy đã nhập khẩu các máy móc mà sẽ luyện tập cho tôi. Tôi sẽ tận hưởng việc nhìn chân riêng của tôi được luyện tập bởi máy. Lần đầu tiên một phật ở trong tình huống như vậy!
... Nhưng khi có liên quan tới những cú đánh và hét vô hình, chúng xảy ra theo cách riêng của chúng. Tôi có thể chỉ nhìn vào bạn, hay bạn có thể gọi Thầy Niskriya - và anh ấy đẹp thế. Anh ấy vận hành đích xác cách thức này... Ngay cả Basho cũng đã cảm thấy xấu hổ! Khi tôi bảo anh ấy đánh đau Maneesha anh ấy đã hôn đầu cô ấy. Không cú đánh nào có thể đi sâu hơn cái hôn. Và khi tôi nói đánh bất kì ai với cây thiền trượng của mình, anh ấy đánh lên đầu mình... Ngay cả Basho chắc cũng đã ngạc nhiên.
Tôi có cách làm việc riêng của tôi, nhưng vì lười tôi không thể quá vật lí được. Tôi có thể yêu bạn, tôi có thể làm cho bạn cười, tôi có thể làm cho bạn khóc, tôi có thể làm cho bạn đợi. Điều đó nữa là không được phát minh, không được xem xét trước; nó chỉ xảy ra.
Ngay bây giờ một con ruồi đang bay dưới áo choàng của tôi - và tôi sẽ không làm gì cả. Nó đã tự lâm vào rắc rối - sao tôi phải làm gì?
Maneesha, tôi thậm chí không đi một bước lên trước bạn đâu, tôi đang cùng với bạn vai sát vai đấy. Nhưng tôi đã tìm ra những cách thức có ý thức, phức tạp để làm việc trên mọi người hơn là bản thân Basho. Tôi yêu ông ấy; ông ấy là người đi trước của tôi - nhưng ông ấy phải học nhiều nếu ông ấy quay lại.
Không cần đánh vào đầu ai đó, bởi vì hiểu biết của tôi là ở chỗ đầu của kẻ ngốc sẽ thậm chí còn cứng hơn. Kẻ ngốc không phải là con lừa - mà bạn đánh một gậy vào đầu lừa và bạn có thể thu được sự chú ý của con lừa. Người thường sống trong vô ý thức sâu tới mức cú đánh của bạn sẽ bị hiểu lầm.
Hyakujo có thể không hiểu, nhưng ít nhất anh ta hiểu rằng anh ta đang bỏ lỡ cái gì đó. Nhưng hôm nay, bạn véo mũi ai đó và bạn sẽ nhận được cú đánh đau hơn vào mũi bạn - và người này sẽ nói, "Tôi tới đây để biết về Thượng đế, không phải để cho mũi tôi bị véo... và tôi phải làm gì với con vịt trời? Đây là loại vô nghĩa gì thế...?"
Với người có giáo dục đương đại, Thiền sẽ dường như là huyền bí hơn bất kì cái gì. Thỉnh thoảng thậm chí không huyền bí mà thuần tuý vô nghĩa, ngớ ngẩn. Thời đó là là một khí hậu khác, một loại người khác - bầu không khí khác trong đó Thiền đã là có nghĩa. Ngày nay Basho chắc đã bị vào đồn cảnh sát: "Sao ông đánh vào mũi của Hyakujo đáng thương? Ông là loại thầy gì vậy?"
Nhưng tôi đánh bạn theo cách riêng của tôi - rất hợp pháp, có thể chế, không di chuyển - tôi đã tinh tế lên nhiều trên Basho.
Tôi đã kể một câu chuyện cho bạn... Một hoàng đế của Nhật Bản rất quan tâm tới kiếm thuật. Mọi năm ông ta thường treo giải thưởng lớn cho người thắng. Một năm chuyện xảy ra là ba kiếm thủ được chọn từ các khu vực khác nhau của đất nước. Họ tất cả đều là các thầy và họ không có ý tưởng việc kiểm tra nào đợi họ phía trước. Hàng nghìn kiếm thủ đã hiện diện chỉ để quan sát, vì đây là cơ hội lớn để xem một kiếm thủ có thể làm được gì.
Nhà vua nói, "Sẵn sàng đi," rồi mở cái hộp nhỏ - và một con ruồi bay ra khỏi hộp. Kiếm thủ thứ nhất chém con ruồi trong không trung thành hai phần. Mọi người vỗ tay rào rào... con ruồi nhỏ thế, và nó đang bay!
Con ruồi thứ hai được thả ra và kiếm thủ thứ hai chém con ruồi thành ba mảnh trong không trung. Mọi người lại vỗ tay rào rào, và mọi người chờ đợi điều xảy ra cho con ruồi thứ ba. Bây giờ ông ta có thể làm cái gì được nữa? Con ruồi, nhỏ thế, đang bay... và ông ta chém nó thành ba phần trong không trung. Thậm chí không có đủ không gian để làm bốn nhát chém; hai đã là quá nhiều! Con ruồi thứ ba được mở ra và chiến binh thứ ba nhoáng lưỡi kiếm lên, nhưng con ruồi bay mất. Thế là mọi người bắt đầu cười, rằng điều này là ngu xuẩn, ông ta thậm chí không thể giết được con ruồi. Ngay cả hoàng đế cũng không thể tin được tại sao ông ta đã được chọn ở tỉnh như một thầy lớn.
Kiếm thủ này nói, "Thôi cười đi! Các ông không hiểu. Con ruồi này sẽ không bao giờ sinh con được nữa."
Nhát chém gọn thế. Con ruồi không sinh sản.
Bây giờ vài tiếng cười nữa trước khi chúng ta đi vào trong hai phút im lặng. Những tiếng cười này đơn giản là việc chuẩn bị - do đó tôi gọi chúng là lời nguyện...
Một sáng tại bàn ăn sáng, bé Ernie nói với mẹ nó, "Mẹ ơi, hôm qua khi mẹ đi làm, bố đưa cô giúp việc lên tầng vào phòng ngủ và..." Mẹ nó ngắt lời nó và nói, "Ernie, đêm nay vào lúc ăn tối mẹ muốn con kể toàn thể câu chuyện này khi bố con ở đây."
Thế là đêm đó tại bữa tối mẹ nó nói, "Bây giờ, Ernie, con yêu, mẹ muốn con nhắc lại điều con đã nói với mẹ sáng nay."
"Thế này," Ernie nói, "khi mẹ đi làm, bố đưa cô giúp việc lên phòng ngủ và làm cùng điều mẹ và bác đưa sữa đã làm tuần trước."
Gloria đến sớm trong buổi hẹn khám với bác sĩ nhãn khoa, cho nên cô ấy đi vào cửa hàng giầy để thử một số đôi giầy mới.
Khi người bán hàng gập mình xuống để đo chân cô ta, Gloria, vốn rất cận thị, thấy cái đầu hói của anh ta, và tưởng đó là đầu gối trần của mình lộ ra. Một cách nhanh chóng, cô ấy kéo váy xuống che nó.
Ngay lập tức, có tiếng kêu ú ớ nghẹt cổ. "Cứt!" người bán hàng kêu lên, "Lại có điện rồi!"
Ông nông dân Hayseed nuôi con bò đực tốt nhất trong vùng lân cận và làm ra tiền bằng việc cho thuê dịch vụ của nó.
Một hôm, ông nông dân Hayseed và con anh ta, Ned, để con trâu lại cho cậu Sam trẻ, cho anh ta chỉ dẫn tính mười đô la cho mọi con bò cái tới thăm nó. Sam đang ngồi trong sân trại thì một người hàng xóm giận dữ lái xe tới và đòi gặp ông nông dân Hayseed. "Ông ấy đi ra ngoài rồi ạ, thưa ngài," Sam nói, "và Ned cũng vậy, nhưng tôi có thể giúp được ông."
"Không, anh không thể giúp được đâu," người hàng xóm cắn cảu, "cậu Ned kia đã đi và làm cho con gái tôi chửa!"
"Ông đúng rồi, thưa ông, ông phải gặp ông nông dân Hayseed thôi," Sam nói, "Tôi không biết ông ấy tính tiền thế nào cho Ned."
Bây giờ hai phút tuyệt đối im lặng.
Chỉ tan chảy vào trong im lặng này.
Nhắm mắt lại... không chuyển động.
Để toàn thể năng lượng của bạn tụ tập bên trong bản thân bạn.
Bây giờ buông bỏ...
Được rồi, quay lại đi.
Được chứ, Maneesha?

Vâng, thưa Osho.
..............................

0 Đánh giá

Ads Belove Post