Chương 5. Chữ kí trên nước

Chương 5. Chữ kí trên nước

Price:

Read more

Sống Thiền - Osho
Bài nói về Thiền
Chương 5. Chữ kí trên nước

Osho kính yêu
Obaku phát biểu với hội chúng và nói, "Các ông tất cả đều là những người cùng có chung ngũ cốc để ủ bia. Nếu các ông liên tục học Thiền như thế, các ông sẽ không bao giờ kết thúc nó. Các ông có biết rằng trong mọi vùng của triều Đường không có thầy giáo về thiền không?"
Thế rồi một sư tiến lên và nói, "Nhưng chắc chắn có những người dạy cho các đệ tử và chỉ huy hội chúng. Về điều đó thì sao?"
Obaku nói, "Ta không nói rằng không có Thiền, nhưng nói rằng không có thầy giáo về Thiền."
Setcho nói:
Cách dạy uy nghi của ông ấy;
Nhưng ông ấy làm cho nó thành không công trạng gì.
Ngồi một cách oai vệ trên toàn thể vùng,
Ông ấy phân biệt rồng với rắn.
Hoàng đế Đại Chu có lần đương đầu với ông ấy
Và ba lần ngã vào trong nanh vuốt của ông ấy.
Osho ơi,
Obaku nói không có thầy giáo về Thiền. Do đó điều đó với tôi dường như là không thể có đệ tử được. Vậy thầy là ai và chúng tôi là ai?
Và câu hỏi thứ hai:
Obaku dường như nói rằng người ta không thể biết được Thiền bằng việc kinh nghiệm một hạt ngũ cốc ủ bia. Nhưng tôi đã nghe thầy nói, "Nếm một giọt của đại dương, và bạn biết toàn thể đại dương."
Xin thầy bình luận?
Maneesha, Thiền là chính nguyên lí của sự tồn tại. Dù có bất kì ai dạy nó hay không, dù có bất kì ai học nó hay không, nó vẫn có đó. Thiền là chính nhịp tim đập của sự tồn tại. Nó không phụ thuộc vào bất kì việc dạy nào, không phụ thuộc vào bất kì thầy nào, không phụ thuộc vào đệ tử. Thầy tới và đi, đệ tử tới và biến mất; Thiền còn lại. Như nó vậy. Nó bao giờ cũng như nó vậy.
Tôi đã làm xong bình luận của tôi.
Bây giờ tôi sẽ lấy giai thoại này:
Obaku phát biểu với hội chúng và nói, "Các ông tất cả đều là những người cùng có chung ngũ cốc để ủ bia. Nếu các ông liên tục học Thiền như thế, các ông sẽ không bao giờ kết thúc nó. Các ông có biết rằng trong mọi vùng của triều Đường không có thầy giáo về thiền không?"
Thế rồi một sư tiến lên và nói, "Nhưng chắc chắn có những người dạy cho các đệ tử và chỉ huy hội chúng. Về điều đó thì sao?"
Obaku nói, "Ta không nói rằng không có Thiền, nhưng nói rằng không có thầy giáo về Thiền."
Tôi hi vọng mọi sự là rất đơn giản...
Nếu không có nhà thờ Cơ đốc giáo, không giáo hoàng, sẽ không có Ki tô giáo, vì Ki tô giáo chẳng liên quan gì tới điều tinh tuý của sự tồn tại. Nếu không có shankaracharya và không có sư Hindu, sự tồn tại sẽ vẫn còn hệt như nó vậy. Hiện hữu hay không hiện hữu của họ không ảnh hưởng tới sự tồn tại. Chắc chắn các học thuyết của họ sẽ biến mất, giáo đoàn của họ sẽ không được tổ chức thêm gì nữa. Thầy giáo của họ và thầy của họ và đệ tử của họ sẽ không có đó. Và nếu những người này nghĩ Hindu giáo là phụ thuộc vào những kinh sách này, những shankaracharyas, thế thì chắc chắn sẽ không có Hindu giáo nữa.
Ngoại trừ Thiền, không tôn giáo nào đã từng rõ ràng một cách mãnh liệt như vậy về tình trạng tồn tại riêng của nó. Các tôn giáo khác chỉ nhận biết về thượng đế học của họ, kinh sách của họ, thầy giáo của họ, thầy của họ, đệ tử của họ. Họ tất cả đều rất hời hợt - chỉ là sóng trên đại dương. Nhưng Thiền chưa bao giờ bị đồng nhất với sóng cho dù một khoảnh khắc. Nó liên tục nhấn mạnh, "Ta là đại dương. Sóng tới và đi; đại dương còn lại. Nhiều con sóng nữa sẽ tới và đi; điều đó không ảnh hưởng tới đại dương theo bất kì cách nào."
Obaku là đúng khi ông ấy nói rằng không có Thiền. Có nhiều thầy giáo và nhiều tín đồ, nhưng họ không tạo nên thực tại của Thiền.
Chẳng hạn, một ngày nào đó tôi đã không hiện hữu và một ngày nào đó tôi sẽ lại không hiện hữu. Cùng điều đó là đúng về từng người trong các bạn. Nhưng điều tinh tuý của sự tồn tại không biết tới thay đổi; nó còn lại. Và điều tinh tuý đó của sự tồn tại được gọi là Thiền. Nó không phải là tôn giáo thường như Hindu giáo, Ki tô giáo, Mô ha mét giáo, Phật giáo, Jaina giáo, Do Thái giáo - tôi bao hàm ngay cả Phật giáo - vì Thiền là điều tinh tuý; mọi thứ khác chỉ là phụ thêm. Thiền là kinh nghiệm; mọi thứ khác chỉ là trang trí.
Obaku là đúng: cho dù có Thiền sư và có tín đồ Thiền, vậy mà không có Thiền theo nghĩa rằng những giáo huấn này tất cả đều là thừa không cần thiết và những thầy giáo này chỉ là những người thông thái. Họ biết về Thiền, nhưng họ đã không sống nó, họ chỉ học về nó thôi. Và khi bản thân thầy giáo không có Thiền như phẩm chất của bản thể bên trong nhất của họ, làm sao họ có thể dạy cho bất kì ai được? Nhưng điều đó không có nghĩa là không có Thiền.
Thiền là cái tên khác của sự tồn tại - và thế thì bạn sẽ có khả năng hiểu Obaku rất dễ dàng.
Setcho nói:
Cách dạy uy nghi của ông ấy;
Nhưng ông ấy làm cho nó thành không công trạng gì.
Ngồi một cách oai vệ trên toàn thể vùng,
Ông ấy phân biệt rồng với rắn.
Hoàng đế Đại Chu có lần đương đầu với ông ấy
Và ba lần rơi vào trong nanh vuốt của ông ấy.
Setcho đang ca ngợi sáng suốt vô cùng của Obaku, sự sáng tỏ của cách nhìn trong việc phân biệt giữa rắn và rồng, năng lực lớn của ông ấy để là thầy:
Cách dạy uy nghi của ông ấy... Nhưng ông ấy khiêm tốn tới mức ông ấy làm cho nó thành không công trạng gì.
Ngồi một cách oai vệ trên toàn thể vùng... Ông ấy chỉ là người ăn xin khi có liên quan tới thế giới bên ngoài, nhưng bởi vì cái nhìn sâu của ông ấy vào trong chính trung tâm của sự tồn tại mà ông ấy là hoàng đế thực. Ngay cả hoàng đế lớn - Đại Chu có lần đương đầu với ông ấy và ba lần rơi vào trong nanh vuốt của ông ấy.
Chúng ta không biết những nanh vuốt này là gì. Chúng không được ghi lại nhưng chúng phải là cùng phẩm chất. Chẳng hạn, khi ai đó nói, "Không có Thiền, mặc dầu có thầy giáo Thiền và đệ tử Thiền," đồng thời người đó ngụ ý rằng những đệ tử này và những thầy giáo này đều không làm ra khác biệt - Thiền mới làm khác biệt.
Thiền đúng hơn chính là tính hiện hữu. Nó ở trong hoa và nó ở trong núi và nó ở trong mây. Nó ở trong bầu trời mở và nó ở trong ánh sáng vô cùng của mặt trời và nó cũng ở trong bóng tối của đêm.
Nó hiện hữu! Mọi thứ khác là chú thích.
Thầy là đích thực khi thầy biết nó như bản thể riêng của mình; thầy là không đích thức khi ông ấy không biết nó như bản thể riêng của mình mặc dầu ông ấy biết tất cả kinh sách linh thiêng. Ông ấy có thể là học sĩ có học và bởi vì việc học của mình mà ông ấy có thể tìm ra đệ tử, nhưng tất cả đều đang ngồi trong con thuyền sai.
Bạn hỏi tôi, "Obaku nói không có thầy giáo về Thiền. Do đó điều đó với tôi dường như là không thể có đệ tử được. Vậy thầy là ai và chúng tôi là ai?"
Phát biểu của Obaku không liên quan tới hội chúng này. Ít nhất nó không liên quan tới tôi. Ông ấy chỉ nói về vùng đất của ông ấy, hàng thế kỉ trước đây: đất của triều Đường, một tỉnh nhỏ của Trung Quốc. Ông ấy không nói về cái vĩnh hẳng - ông ấy không thể nói về tôi hay bạn!
Tôi biết Thiền - không từ bất kì kinh sách nào. Tôi không thuộc vào truyền thống Thiền; tôi thuộc vào những đám mây này. Tôi thuộc vào sự tồn tại theo ý chí riêng của tôi. Tôi đã tìm ra Thiền - không qua kinh sách. Đó là lí do tại sao tôi có thể nói, ngay cả ở Nhật Bản chỉ có các thầy giáo và tín đồ, không có Thiền. Tôi gần như là người lạ với truyền thống này; nhưng tôi đã tìm ra Thiền theo ý chí riêng của tôi. Nó là khám phá của tôi, nó không phải là kế thừa từ truyền thống, kế thừa từ Mahakashyapa, Bồ đề đạt ma, Obaku. Tôi không có cái gì từ những người này - tôi không nợ cái gì với bất kì ai.
Nếu như Obaku mà ở đây, thế thì Thiền sư Niskriya chắc sẽ véo mũi ông ấy. Xem như đại diện cho ông ấy, Thầy Niskriya, véo mũi của Maneesha đi.
(Niskriya lấy chiếc lông công đã từng được gắn trên máy quay của anh ấy, và ngoáy mũi của Maneesha.)
Đúng... Tốt!
Maneesha, câu hỏi thứ hai của bạn là:
"Osho ơi, Obaku dường như nói rằng người ta không thể biết được Thiền bằng việc kinh nghiệm một hạt ngũ cốc ủ bia. Nhưng tôi đã nghe thầy nói, "Nếm một giọt của đại dương, và bạn biết toàn thể đại dương. Xin thầy bình luận?"
Về phát biểu của tôi, tôi bênh vực nó, dù có Obaku hay không Obaku. Tôi nhắc lại lần nữa: Nếu bạn đã nếm một giọt bạn đã nếm toàn thể đại dương. Bây giờ bạn biết vị mặn của nó. Nếu bạn đã nếm một khoảnh khắc của im lặng, bạn đã nếm phúc lạc của nó, phúc lành của nó. Tôi không quan tâm điều Obaku nói. Khi có liên quan tới phát biểu này ông ấy là sai.
Tôi đồng ý với phát biểu thứ nhất của ông ấy một cách vô điều kiện. Theo cùng cách, tôi bất đồng với phát biểu thứ hai của ông ấy, cũng vô điều kiện luôn - không có khả năng nào cho thoả hiệp. Và bạn có thể thấy lập trường của tôi là rõ ràng tới mức Obaku không nhất thiết phải trở thành trò cười. Ông ấy đã làm hoàn toàn tốt, nhưng ông ấy đã đi hơi xa quá một chút. Ông ấy quên mất rằng sẽ có những người với sáng suốt lớn hơn và sáng tỏ sâu hơn sẽ tới, người sẽ kết án phát biểu thứ hai của ông ấy.
Tôi không phải là người đi theo bất kì ai; tôi không là đệ tử của bất kì ai. Tôi đã nếm trải sự tồn tại và tôi đã tuyên bố rằng tôi đã biết nó. Bất kì cái gì đi ngược lại kinh nghiệm của tôi đều sai.
"Phật nhật diện, phật nguyệt diện" của Basho
Osho kính yêu
Thầy lớn Basho bị ốm nặng. Tu sĩ trưởng của ngôi đền tới bày tỏ sự kính trọng.
Ông ấy hỏi, "Thầy cảm thấy thế nào trong những ngày này?"
Thầy nói, "Phật nhật diện, phật nguyệt diện."
Setcho nói:
Phật nhật diện! Phật nguyệt diện!
Được so sánh với chúng,
Ba quốc trưởng, năm hoàng đế tổ tiên mờ nhạt làm sao!
Trong hai mươi năm ta đã có cuộc vật lộn dữ dội,
Đi xuống hang rồng vì các ông.
Gian khó thách thức việc mô tả.
Ông lau sạch mắt sư, không làm ánh sáng từ nó.
Osho ơi,
Thầy hiếm khi nói về bất kì gian khó nào thầy có thể kinh qua cho chúng tôi, và tôi biết rằng một số người trong chúng tôi có xu hướng nghĩ thầy ở ngoài đau đớn hay không thoải mái vì thầy có năng lực chứng kiến mọi thứ. Một số người đã diễn đạt ý tưởng rằng ốm bệnh của thầy chỉ là phương cách cho chúng tôi. Thầy có thể bình luận được không?
Và câu hỏi thứ hai:
Tôi đã nghe thầy nói, "Chính thân này là Phật," và tôi cũng nghe thầy nhắc nhở chúng tôi rằng chúng tôi không là thân thể.
Xin thầy nói về những phát biểu dường như đối lập này?
Maneesha, mây đã kéo tới rồi...
Phát biểu của Basho, "Phật nhật diện, phật nguyệt diện" có vẻ giống như câu đố. Nó không phải vậy. Nó đơn giản nói rằng Phật là Phật dù ông ấy được đối diện với mặt trời hay đối diện mặt trăng; Phật là Phật dù ông ấy ngồi, đứng, đi hay nằm. Trong thế giới của Thiền, phật đơn giản nghĩa là chính tự nhiên của bạn. Cho nên dù trời bắt đầu mưa hay không, bạn sẽ vẫn như cũ, hay mây đưa tới sấm sét - bạn sẽ vẫn như cũ. Trong ốm bệnh tâm thức của bạn không trở nên ốm; trong tuổi già tâm thức bạn không trở nên già; trong chết bạn không chết. Phật tính của bạn, tự nhiên của bạn, điều tinh tuý của bạn là bất tử. Đây là bình luận của tôi.
Thầy lớn Basho bị ốm nặng. Tu sĩ trưởng của ngôi đền tới bày tỏ sự kính trọng.
Ông ấy hỏi, "Thầy cảm thấy thế nào trong những ngày này?"
Chỉ một câu hỏi hình thức. Nhưng bạn không hỏi câu hỏi hình thức cho một người như Basho, vì người như Basho sẽ đáp lại cái gì đó mà bạn chưa bao giờ mong đợi. Thầy nói, "Phật nhật diện, phật nguyệt diện", để đáp lại câu hỏi của tu sĩ này, Thầy cảm thấy thế nào trong những ngày này?" khi thầy ốm.
Basho đang nói, "Dù ta ốm hay khoẻ, sống hay chết, chẳng tạo ra khác biệt gì cho điều tinh tuý của ta. Cho nên đừng hỏi câu hỏi ngu xuẩn thế." Và Basho chắc chắn là một trong những người quí giá nhất đã được sinh ra trên trái đất.
Setcho nói:
Phật nhật diện! Phật nguyệt diện!
Được so sánh với chúng,
Ba quốc trưởng, năm hoàng đế tổ tiên mờ nhạt làm sao!
Trong hai mươi năm ta đã có cuộc vật lộn dữ dội,
Đi xuống hang rồng vì các ông.
Gian khó thách thức việc mô tả.
Ông lau sạch mắt sư, đừng làm ánh sáng từ nó.
Setcho đã cải tiến thêm chút ít rồi, nhưng anh giáo làng vẫn là anh giáo làng thôi. Thực sự rất không có khả năng nào cho anh giáo làng trở nên được chứng ngộ - ít nhất tôi chưa bao giờ nghe nói về bất kì sự cố nào như vậy khi mà một anh giáo làng đã trở thành vị phật.
Setcho đang cố gắng và bởi vì anh ta chỉ là một anh giáo làng, thông thái, anh ta sẽ có cuộc vật lộn lớn trong việc tìm ra chân lí. Chân lí đã được tìm ra rồi, bạn chỉ không nhìn vào nó thôi. Không có đau, không có vật lộn khi có liên quan tới việc biết bản thể bạn. Nhưng đau và vật lộn bước vào khi bạn biết quá nhiều về bản thể bạn, chân lí của bạn, chứng ngộ của bạn. Tất cả những tri thức đó trở thành cao như núi, và thế thì bạn phải vật lộn với tri thức riêng của bạn.
Chính khó khăn lớn nhất là biết và trở thành hồn nhiên. Tri thức của bạn ngăn cản bạn khỏi trở thành hồn nhiên. Có vật lộn và có đau đớn và có phiền não, nhưng nó không liên quan gì tới chân lí cả; nó có cái gì đó liên quan với tính thông thái của bạn.
Đầu tiên anh ta chỉ giống như con vẹt khi anh ta lặp lại:
Phật nhật diện! Phật nguyệt diện!
Không cần lặp lại nó, Basho đã nói nó rồi.
Trong hai mươi năm ta đã có cuộc vật lộn dữ dội... Tôi tuyệt đối chắc chắn rằng anh ta phải đã vật lộn vất vả. Nhưng vật lộn đó không trong việc tìm ra chân lí, vật lộn đó là để thoát ra khỏi tri thức của bạn. Vật lộn đó là với tâm trí, không với bản thể.
Một khi bạn đã xoá đi mọi tri thức của bạn và bạn đã trở thành chỉ là không việc biết, Thiền là trong tay trống rỗng của bạn. Nó bao giờ cũng có đó rồi, nhưng bởi vì tri thức mắt bạn không có khả năng thấy được nó. Cuộc vật lộn là với tất cả những lí thuyết đó, các thượng đế học, triết học, cái đang che mắt bạn như bụi; do đó, tôi không nghĩ rằng anh ta đưa ra phát biểu sai, nhưng anh ta hiểu sai lí do cho cuộc vật lộn của anh ta. Vật lộn đã từng có đó - gần như là người ta đi xuống hang rồng và thế rồi việc đi ra là gần như không thể được. Tri thức là con rồng lớn hơn nhiều.
Setcho là đúng rằng anh ta đã tranh đấu trong hai mươi năm, nhưng anh ta không đúng rằng anh ta đã đi ra. Anh ta vẫn phải tranh đấu thêm chút nữa. Anh ta trên đường đúng, nhưng cho dù đường đúng thì vẫn không là mục đích.
Và bạn hỏi, Maneesha:
Thầy hiếm khi nói về bất kì gian khó nào thầy có thể kinh qua cho chúng tôi, và tôi biết rằng một số người trong chúng tôi có xu hướng nghĩ thầy ở ngoài đau đớn hay không thoải mái vì thầy có năng lực chứng kiến mọi thứ. Một số người đã diễn đạt ý tưởng rằng ốm bệnh của thầy chỉ là phương cách cho chúng tôi. Thầy có thể bình luận được không?
Chỉ là chuyện nhảm nhí, Maneesha, chuyện nhảm nhí tươi...!
Tôi đã không vật lộn chút nào. Tôi đã không khổ trong việc tìm ra chân lí. Vâng, tôi đã khổ nhiều trong việc truyền nó cho bạn. Tôi đã lấy đi mọi đau có thể để làm cho bạn nhận biết về thực tại của bạn. Theo một cách nào đó bạn là đúng rằng ốm bệnh của tôi hay gian khó của tôi là vì bạn, không vì tôi.
Sự tồn tại đã là từ bi mênh mông, khi có liên quan tới tôi. Tôi thậm chí đã không lấy một bước đi tìm nó. Lí do là ở chỗ tôi chưa bao giờ lâm vào móng vuốt của tính thông thái; tôi chưa bao giờ trở thành học giả có học, mặc dầu khó mà có một người nào đã đọc nhiều như tôi đã đọc. Nhưng việc đọc của tôi không thể làm ô nhiễm tâm thức tôi được, chúng không thể làm biến chất tâm thức tôi; chúng chỉ giống như chữ kí lên nước.
Tôi đã đọc mọi kinh sách, nhưng tôi đã không cho phép bất kì cái gì được tích luỹ và rót đầy cái trống rỗng bên trong của tôi. Cái trống rỗng đó là tuyệt đối thuần khiết và khi tôi nói, tôi nói từ cái trống rỗng riêng của tôi, từ thuần khiết riêng của tôi, từ hồn nhiên riêng của tôi. Thỉnh thoảng nó trùng lặp, đó là vấn đề khác, nhưng nó trùng lặp chỉ khi cái gì đó sánh đúng với kinh nghiệm của tôi. Thế thì tôi có thể nói với Bồ đề đạt ma, "Tôi đồng ý - trống rỗng, không linh thiêng, không việc biết."
Nhưng khi tôi thấy một khác biệt nhỏ, không thành vấn đề với ai - chẳng hạn với Joshu, người được coi là một trong những thầy lớn nhất trong truyền thống Thiền, tôi không thể đồng ý được, mặc dầu điều ông ấy nói không phải là sai tuyệt đối. Ông ấy nói, "Con đường là không khó." Nhưng ngay cả khác biệt ngần này thôi là đủ và tôi có thể thấy rằng ông ấy đã bỏ lỡ vấn đề. Không có cách nào; do đó câu hỏi về việc là khó hay dễ không nảy sinh. Bạn đã ở đó nơi bạn muốn ở.
Maneesha, tôi đã khổ bởi vì tôi yêu bạn.
Chân lí đã rất dễ với tôi.
Yêu đã rất khó.
Chân lí đã có mà không có vật lộn nào.
Không có cái gì để vật lộn với - chỉ trống rỗng thuần khiết.
Nhưng truyền cái trống rỗng đó cho bạn đã là cuộc vật lộn lớn. Trong ba mươi nhăm năm tôi đã từng liên tục vật lộn theo cách này và cách nọ để tiếp cận tới bạn - bằng cách nào đó đánh thức bạn.
Vâng, trong việc đó tôi đã khổ nhiều, và tôi sẽ khổ nhiều chừng nào bạn còn chưa quyết định không trốn tránh mà phơi bày bản thân bạn, không vẫn còn là hạt mầm mà bắt đầu trưởng thành. Tôi đã khổ bởi vì tôi phải nói nhiều điều chống lại truyền thống, tôn giáo, quốc gia. Tôi đã làm ra nhiều kẻ thù thế trên thế giới tới mức bạn có thể gọi tôi là thành công lớn, thành công lớn trong việc làm ra kẻ thù mặc dầu tôi đã muốn là người bạn. Nhưng toàn thể việc truyền trao chân lí này tạo ra kẻ thù một cách dễ dàng và rất hãn hữu mới tạo ra bạn bè.
Nhưng tôi đã tận hưởng cuộc vật lộn này và sẽ tiếp tục tận hưởng, dù bất kì đau nào, bất kì phiền não nào nó đem lại - có lẽ một người như tôi được mang số mệnh để bị đóng đinh. Và đó là điều các chính khách trên toàn thế giới và những người đứng đầu tôn giáo của toàn thế giới đang cố làm, nhưng họ không muốn máu tôi dính trên tay họ. Họ đang cố theo mọi cách có thể để làm cho tôi im lặng.
Tổng chưởng lí Mĩ, sau khi quấy nhiễu và hành hạ và đầu độc tôi đã nói trong một cuộc họp báo, "Mọi điều chúng tôi muốn là ở chỗ Osho phải không được thấy ở bất kì đâu, không được nghe bởi bất kì ai; không phương tiện thông tin nào được tường trình về ông ta." Đó là tương đương với đóng đinh hiện đại và phức tạp. Nhưng họ đã không có khả năng để thành công và họ sẽ không thành công được bởi vì không ai đã bao giờ yêu các bạn nhiều như tôi yêu các bạn. Jesus yêu "cha" ông ấy - bạn chỉ là tội nhân với ông ấy. Phật Gautam sợ ngay cả dùng từ 'yêu', bởi vì điều đó nhắc nhở ông ấy về sự tù túng, về xiềng xích được tạo ra nhân danh yêu.
Tôi là người đầu tiên theo nhiều nghĩa. Tôi yêu các bạn nhiều tới mức tôi chắc chắn không chính phủ nào, không nước nào, không quân đội nào, thậm chí cho dù họ liên thủ cùng nhau... Bây giờ hai mươi bốn nước đã kết liên cùng nhau trong việc không cho phép tôi đi vào đất của họ - nhưng tôi có những người yêu trong đất của họ.
Ngay cả đất nước riêng của tôi cũng đã tạo ra mọi loại cản trở, rằng tôi phải không được làm cho quần chúng nghe theo. Họ không cho phép tôi di chuyển từ nhà tôi, và họ đang cố ngăn cản mọi người từ khắp thế giới tới đây. Nhưng chân lí không yếu và yêu còn mạnh hơn mọi vũ khí hạt nhân.
Điều đó có thể tạo ra đau đớn và trục trặc thể chất cho tôi, nhưng không ai có thể đặt khoá vào miệng tôi được. Họ có thể đăt xiềng xích vào tay tôi - họ đã làm rồi; họ có thể đặt xiềng xích vào chân tôi - họ đã làm rồi. Tôi đang sống trong một tình huống mà gần như có thể được gọi là bị bắt ở nhà - nhưng tôi tin cậy vào yêu, rằng nó sẽ chiến thắng.
Cho dù họ giết tôi, tiếng nói của tôi sẽ vẫn được nghe trên khắp thế giới chừng nào mà còn có một con người sống.
Maneesha, câu hỏi thứ hai của bạn là:
Tôi đã nghe thầy nói, "Chính thân này là phật," và tôi cũng nghe thầy nhắc nhở chúng tôi rằng chúng tôi không là thân thể.
Xin thầy nói về những phát biểu dường như đối lập này?
Chúng chắc chắn chỉ là dường như đối lập thôi. Khi tôi nói, "Chính thân này là Phật," và "Chính đất này là thiên đường," nghĩa của tôi là, "Đừng nhìn đi bất kì chỗ nào khác! Đừng nhìn ra kia - nhìn đây, nhìn vào trong."
Và để làm cho việc nhìn vào trong là có thể, thỉnh thoảng tôi phải nói rằng chúng ta không là thân thể. Điều thứ nhất là để đem bạn tới đây. "Thân này là Phật," chỉ là để đem bạn tới đây, và một khi bạn ở đây rồi thì điều thứ hai là, "Nhìn vào trong; bạn không là thân thể mà là cái gì đó mà thân thể chứa - cái trống rỗng, hư không." Không có mâu thuẫn; chúng là hai bước của một quá trình.
Bây giờ vài khoảnh khắc được dành cho tiếng cười. Tối nay các bạn quá nghiêm chỉnh...
Người đàn bà sung sướng khoe chiếc áo choàng lông chồn với bạn mình. "Chồng chị thực tốt đi mua cho chị cái áo choàng đẹp thế," người bạn nói.
"Anh ấy phải mua chứ," người đàn bà đáp. "Chị bắt được anh ta hôn cô hầu."
"Khủng khiếp làm sao!" người bạn kêu lên. "Chị đuổi luôn cô ta đi chứ?"
"Chưa đâu," người đàn bà đáp, "chị vẫn cần chiếc mũ mới."
Một nữ thanh niên vào ngân hàng và đề nghị nhân viên ngân hàng đổi tờ một trăm đô la. Cô ta đưa tờ bạc nhưng người nhân viên ngân hàng nhìn lại tờ bạc và nói, "Tôi rất tiếc thưa cô, nhưng tờ một trăm đô la này là giả."
"Ôi, trời!" người đàn bà kêu lên, "tôi bị cưỡng hiếp rồi."
Một hôm Giles Winterbottom, nông dân, đưa con trai nhỏ của mình, Jasper, ra chợ.
Winterbottom đi xem bò cái và vuốt ve chúng, kéo vú chúng và nói chung là mớn trớn chúng. "Sao bố làm thế?" Jasper hỏi.
"Này, con thấy đấy, con trai," Winterbottom nói, "nếu con muốn mua một con bò cái, đó là cách tốt nhất để xem liệu nó có mạnh khoẻ không."
Vài ngày sau, Winterbottom đi ra đồng thì Jasper chạy tới và nói, "Bố ơi, có người bán dạo trong nhà bếp, và con nghĩ ông ấy muốn mua mẹ!"
Bà bà mẹ Do Thái già gặp nhau trong bữa tiệc ở New York.
"Không có ai như con trai tôi," người thứ nhất nói. "Mỗi mùa đông nó lại mua cho tôi một chiếc áo choàng lông mới."
"Thế chưa là gì nhé," người thứ hai hể hả. "Con trai tôi đem tôi tới đại lí lữ hành tốt nhất trong thành phố mọi năm và thu xếp kì nghỉ hè theo chọn lựa của tôi."
"Đó toàn là chuyện rác rưởi!" người thứ ba cười. "Con trai tôi đi tới nhà tâm thần đắt nhất thế giới và nó toàn nói về tôi!"
Bây giờ hai phút của tuyệt đối im lặng.
Nhắm mắt lại, thu năng lượng của bạn vào trong.
Bây giờ thảnh thơi.
Bây giờ, quay lại.
Được chứ Maneesha?

Vâng, thưa Osho.
..............................

0 Đánh giá

Ads Belove Post