Chương 2. Các đỉnh bên ngoài các đỉnh vô tận

Chương 2. Các đỉnh bên ngoài các đỉnh vô tận

Price:

Read more

Tương Lai Vàng (Tập 1) - Osho

Chương 2. Các đỉnh bên ngoài các đỉnh vô tận



Câu hỏi 1

Osho kính yêu,

Khi thầy nói rằng nếu chúng tôi không đạt tới tâm thức toàn bộ trong kiếp này, chúng tôi sẽ phải bắt đầu từ chính lúc bắt đầu lần nữa, và trải qua toàn thể tiến hoá của nhân loại một lần nữa, tôi rất xúc động. Liệu có thể là chúng tôi sẽ mất toàn bộ vài thoáng nhìn này về ánh sáng, cái đẹp, và tâm thức mà chúng tôi đã có được qua việc là sanyassin không?

Antar Ashiko, đó là câu hỏi rất phức tạp. Bất kì cái gì bạn đạt tới trong kiếp này sẽ vẫn còn với bạn, nhưng nó phải là thành tựu, không chỉ là thoáng nhìn. Và có khác biệt lớn giữa thành tựu và thoáng nhìn. Bạn có thể thấy các đỉnh Himalaya từ xa nghìn dặm - đó là thoáng nhìn; nhưng đạt tới những đỉnh đó sẽ là thành tựu.

Thoáng nhìn giúp bạn đi ra ngoài, hướng tới thành tựu; nhưng chừng nào cái gì đó còn chưa trở thành kinh nghiệm được kết tinh trong cuộc đời bạn, nó sẽ bị mất đi - bạn sẽ phải bắt đầu từ chính lúc ban đầu.

Sẽ có chút ít khác biệt, và điều mà sẽ là điều trong vô thức của bạn, cái bóng của kiếp sống quá khứ của bạn, tiếng vọng xa xăm - dường như bạn đã thấy cái gì đó - sẽ còn lại. Và khi bạn lại có được thoáng nhìn đó bạn có thể cảm thấy rằng điều này không mới, mình đã biết nó trước đây. Nhưng ngoài ra, chỉ những thành tựu đã kết tinh mới đi cùng bạn, một cách liên tục, vào trong kiếp khác... một cách có chủ ý, không chỉ như cái bóng tối, tiếng vọng xa xăm trong vô thức, mà biết một cách có ý thức rằng những đỉnh Himalaya này tồn tại, và bạn đã từng ở trên những đỉnh đó. Sẽ không có hoài nghi về điều đó, không vẩn vơ về nó, không câu hỏi về nó.

Bạn đang hỏi, "Liệu có thể là chúng tôi sẽ mất toàn bộ vài thoáng nhìn này về ánh sáng, cái đẹp, và tâm thức mà chúng tôi đã có được qua việc là sanyassin không?" Những thoáng nhìn như thế mà bạn có được trong nhiều kiếp sống trước đây nữa, và bạn đã đánh mất chúng. Chúng chưa bao giờ trở thành một phần của bản thể bạn; chúng vẫn còn chỉ là những kí ức đẹp. Nhưng kí ức không phải là thành tựu. Dường như là bạn đã thấy cái gì đó trong mơ - có lẽ nó có thể đúng, có lẽ nó có thể không đúng.

Cho nên nếu bạn cảm thấy rằng có cái gì đó xảy ra bây giờ, làm mọi nỗ lực để nó không chỉ vẫn còn là thoáng nhìn mà trở thành kinh nghiệm thực tại, trở thành một phần của bản thể bạn. Chỉ thế thì nó mới có thể đi cùng bạn vào trong kiếp khác.

Có thể đem mọi kinh nghiệm của bạn đi cùng bạn vào kiếp khác, và không bao giờ bắt đầu từ tay trắng nhưng bao giờ cũng bắt đầu ở chỗ bạn đã bỏ đi trong kiếp quá khứ. Nhưng phải rõ ràng rằng chỉ một thoáng nhìn là rất mong manh, chỉ một thoáng nhìn là rất nông cạn. Dù cái chạm có thể là thế nào trong khoảnh khắc này, thậm chí ngày mai bạn có thể bắt đầu hoài nghi liệu nó có thực xảy ra hay bạn đã tưởng tượng ra nó. Và kiếp sống sau kiếp này là cuộc hành trình xa xăm.

Những thoáng nhìn đơn giản là các khuyến khích để đi tới việc kết tinh. Làm cho nó thành kinh nghiệm sâu tới mức nó trở thành một phần của bạn, và không có cách nào để quên nó hay làm mất nó. Đừng vẫn còn được thoả mãn với những thoáng nhìn. Tận hưởng chúng, nhưng dùng chúng chỉ như chỉ báo hướng tới những điều lớn lao hơn để xảy ra.

Nhìn thấy cái gì đó ở xa xôi là một điều, và trở thành cái đó là điều khác toàn bộ. Thoáng nhìn về yêu chỉ giống như làn gió thoảng qua trong vài giây; thoáng nhìn về im lặng chỉ giống như hương thơm của hoa hồng mà bạn cảm thấy trong một khoảnh khắc, và bây giờ bạn không biết nó đã đi đâu.

Khi tôi nói, "Kết tinh kinh nghiệm của bạn," tôi ngụ ý có những thoáng nhìn đẹp là không đủ. Nó là tốt, nhưng không đủ tốt. Bạn phải trở thành hương thơm của bản thân hoa hồng; thoáng nhìn chỉ là mũi tên hướng tới tính có thể này - nó đã làm xong việc của nó, nhưng bạn vẫn còn đó. Trong kiếp sống quá khứ nữa, nhiều lần bạn đã bắt gặp nhiều kinh nghiệm đẹp và đúng bây giờ bạn thậm chí không biết rằng đã có các kiếp sống quá khứ.

Chỉ thỉnh thoảng bạn gặp ai đó, và bạn có cảm giác rất kì lạ, gần như huyền bí, dường như bạn đã gặp người này trước đây - và chắc chắn không trong kiếp sống này. Bạn tới một chỗ, và đột nhiên bạn giật mình, dường như bạn đã tới chỗ này trước đây rồi - mặc dầu chắc chắn không trong kiếp này. Mọi thứ dường như đã được biết, nhưng đã ngủ trong vô thức của bạn.

Cuộc sống có một cơ chế là bất kì khi nào một người chết, chừng nào người đó còn chưa chứng ngộ, người đó đều trở nên gần như vô ý thức; người đó đi vào trong cơn mê trước khi chết, cái chết thực xảy ra. Cho nên người đó chẳng biết gì về cái chết, và người đó vẫn còn trong trạng thái mê mãi cho tới khi người đó được sinh ra lần nữa. Tất cả chín tháng đó trong bụng mẹ là trạng thái của cơn mê; đứa trẻ ngủ say hai mươi tư giờ một ngày trong chín tháng.

Hiếm khi xảy ra là ai đó chết đi một cách có ý thức. Nó chỉ xảy ra cho những thiền nhân lớn, người biết rõ con đường mà cái chết sẽ tới vì trong thiền của họ, họ đã đi qua con đường này lặp đi lặp lại - nó là cùng con đường đó. Khi họ đi sâu vào trong thiền, thân thể bị bỏ lại xa xôi, tâm trí bị bỏ lại xa xôi, tim bị bỏ lại xa xôi; chỉ im lặng đẹp - đầy tỉnh táo và ý thức - còn lại.

Cùng điều đó xảy ra khi bạn chết. Nếu bạn đã từng thiền, thế thì chết không phải là kinh nghiệm mới. Bạn sẽ ngạc nhiên rằng trong thiền của bạn, bạn đã từng chết mọi ngày, và bạn đã từng quay lại cuộc sống mọi ngày. Người như vậy chết đi rất có ý thức, cho nên người đó biết chết là gì - và người như vậy vẫn còn có ý thức trong bụng mẹ. Người đó cũng được sinh ra có ý thức. Từ chính khoảnh khắc đầu tiên của mình trên trái đất, người đó biết mọi điều đã trôi qua trước trong kiếp quá khứ, và người đó nhớ nó.

Tôi đã bắt gặp nhiều đứa trẻ... Và điều này xảy ra phần lớn đặc thù ở Ấn Độ, bởi vì bên ngoài Ấn Độ - nơi Ki tô giáo chiếm ưu thế hay Mô ha mét giáo chiếm ưu thế - họ đã ước định tâm trí rằng chỉ có một kiếp sống. Họ không biết gì về thiền. Họ đã thay thế thiền bằng lời cầu nguyện, và lời cầu nguyện đang cầu tới một thượng đé hư cấu; nó rất trẻ con.

Thiền không cần thượng đế nào - bạn là đủ. Bạn là thực tại, và bạn thăm dò thực tại của bạn tới cốt lõi sâu nhất.

Ở Ấn Độ mọi tôn giáo đều đồng ý về một điểm; họ khác nhau trong triết lí, họ khác nhau trên mọi thứ khác, nhưng trên một điều họ tất cả đều đồng ý - rằng sống là liên tục; chết tới hàng triệu lần. Chết chỉ là đổi thân thể, đổi nhà, và quá trình này tiếp diễn - chừng nào bạn chưa trở nên chứng ngộ toàn bộ. Thế thì không cần đi vào bụng mẹ khác, bởi vì sống chỉ là trường học, việc huấn luyện; bạn đã hoàn thành nó. Chứng ngộ của bạn là tột bực của giáo dục của bạn về sự tồn tại. Bây giờ bạn không cần đi vào trong thân thể khác. Bạn có thể đi vào trong bụng mẹ của bản thân vũ trụ - bạn được chuẩn bị cho nó.

Cho nên bất kì khi nào bạn có những thoáng nhìn, đừng được thoả mãn với chúng. Những thoáng nhìn của bạn nên tạo ra sự không hài lòng lớn trong bạn, không phải là hài lòng. Chúng nên tạo ra niềm khao khát rằng cái được thấy nơi xa xăm đó bạn muốn đi tới gần hơn, và gần hơn, và gần hơn. Bạn không muốn chỉ nhìn nó, cho dù từ chỗ rất gần, bạn muốn trở thành nó.

Bạn có thể trở thành việc yêu, bạn có thể trở thành im lặng, bạn có thể trở thành vui vẻ, bạn có thể trở thành tất cả những kinh nghiệm này: cái đẹp, ánh sáng, tâm thức. Đây không phải là những điều bạn không thể trở thành được; chúng là tiềm năng của bạn. Cho nên lấy mọi thoáng nhìn hướng tới mục đích tối thượng của nó. Đó là điều tôi gọi là kết tinh.

Một khi nó được kết tinh, một khi bạn đã biết tới bản thân bạn là việc yêu, bản thân bạn là ánh sáng, bản thân bạn là tâm thức, thế thì không có vấn đề về quên nó. Thế thì những kinh nghiệm này sẽ đi cùng bạn. Và trong kiếp sống tương lai của bạn, bạn sẽ trưởng thành hơn nữa lên trước, từ tâm thức tới siêu tâm thức; bạn sẽ đi ra ngoài những kinh nghiệm này. Nhưng nếu bạn vẫn còn được thoả mãn với những thoáng nhìn của bạn, có mọi nguy cơ chúng sẽ bị xoá sạch. Chết là cú sốc và cuộc giải phẫu và cơn mê tới mức khi bạn thức dậy, bạn sẽ quên tất cả những thoáng nhìn đó.

"Ai đó lấy mất chiếc xe đạp của tôi rồi," một linh mục phàn nàn với người bạn mục sư của mình.

"Đem Mười lời răn vào buổi giảng đạo ngày mai của cha đi, và ngay khi cha nhắc tới, 'Người sẽ không ăn cắp,' nhìn quanh khắp giáo đoàn; cha sẽ thấy kẻ phạm tội. Mời anh ta tiến lên trước. Bảo anh ta rằng đây là cách xưng tội, và đây là cách để được tha thứ của Chúa," ông mục sư nói một cách tin tưởng.

Ngày hôm sau linh mục này tới thăm mục sư và sung sướng báo cáo rằng ông ấy đã tìm ra chiếc xe đạp. "Vâng", ông ấy tiếp tục, "khi tôi đọc tới 'Ngươi sẽ không phạm tội ngoại tình' tôi chợt nhớ ra chỗ tôi đã để nó."

Câu hỏi 2

Osho kính yêu,

Có thể là tôi bao giờ cũng biến đổi cảm giác và kinh nghiệm của tôi thành lời và hình ảnh chỉ để gạt bỏ chúng sao? Có thể là tôi tới chân thầy với niềm khao khát vô cùng, và khi tôi được rót đầy với năng lượng, tôi được tràn ngập với nhu cầu tuyệt đối này của chia sẻ - chỉ để gạt bỏ nó sao? Có thể là thôi thúc này về chia sẻ chỉ là ảo tưởng của tôi, hay chỉ là cách thức của tôi để trốn chạy sao? Ai đó bảo tôi rằng tôi nên hào phóng hơn với bản thân tôi. Tôi có thể làm gì nếu tôi không biết cách khác nào để hào phóng với bản thân tôi hơn là việc chia sẻ? Có phải là lúc để tôi học cách khác không? Xin thầy giúp tôi với hướng dẫn của thầy.

Sarjano, điều bạn đang kinh nghiệm và điều bạn đang làm là hoàn toàn đúng. Chia sẻ kinh nghiệm của bạn, năng lượng của bạn, tình yêu của bạn, phúc lạc của bạn, không phải là trốn khỏi chúng, không là cách gạt bỏ chúng. Ngược lại, bạn càng chia sẻ, bạn sẽ càng có nhiều.

Nó không phải kinh tế thường. Trong kinh tế thường bạn chia sẻ và bạn mất; trong kinh tế tâm linh bạn chia sẻ và bạn được nhiều hơn. Trong kinh tế thường bạn phải là kẻ keo kiệt, chỉ thế thì bạn mới có thể trở nên giầu... tích luỹ, không bao giờ chia sẻ. Trong kinh tế tâm linh, nếu bạn là kẻ keo kiệt, bất kì cái gì bạn có sẽ bị mất. Nó có thể sống chỉ nếu bạn chia sẻ; nó là kinh nghiệm đang sống. Bằng việc chia sẻ nó liên tục là chuyển động năng động.

Tôi đã nghe nói về một thanh niên vừa mới nhận được thưởng xổ số lớn, và anh ta hài lòng vô cùng. Anh ta dừng xe lại vì một người ăn xin đứng đó. Người này thường đứng ở đó mọi ngày, nhưng anh ta chưa bao giờ dừng xe. Nhưng hôm nay thì khác. Anh ta cho người ăn xin tờ bạc một trăm ru pi. Người ăn xin cười to.

Người này nói, "Tôi không hiểu. Sao anh cười?"

Người này nói, "Điều đó làm tôi nhớ... có lần tôi đã có chiếc xe hơi riêng của mình và tôi thường là người hào phóng như ông vậy. Tôi cười bởi vì chẳng mấy chốc ông sẽ đứng bên cạnh tôi thôi. Đừng hào phóng thế! Học cái gì đó từ kinh nghiệm của tôi đi."

Trong kinh tế thường, khoảnh khắc bạn cho đi cái gì đó, chừng ấy là bị ít đi rồi. Nhưng bạn có cảm thấy rằng bằng việc cho tình yêu, bạn có ít tình yêu đi không? Hay bằng việc chia sẻ niềm vui của bạn, bạn cảm thấy niềm vui của bạn ít đi chút ít không?

Nếu bạn đã quan sát, bạn sẽ ngạc nhiên: bằng chia sẻ, vui của bạn nhiều hơn một chút; bằng việc yêu, cội nguồn yêu của bạn tuôn chảy nhiều hơn - bạn đằm thắm hơn. Bằng việc nhảy múa... chỉ để chia sẻ bản thân bạn với bạn bè của bạn, bạn sẽ không thấy bản thân mình mất đi cái gì đó, nhưng thu được cái gì đó.

Sarjano, đừng nghe những người khác. Họ chỉ biết về kinh tế thường. Họ không biết gì về kinh tế cao hơn, nơi cho là chia sẻ và nơi không cho là rất có tính phá huỷ.

Bạn càng cho nhiều, bạn sẽ càng có nhiều, bạn càng cho ít, bạn sẽ càng có ít. Và nếu bạn không cho chút nào, bạn sẽ không có cái gì chút nào.

Nhưng những người đang gợi ý cho bạn rằng điều này là không đúng đang tạo ra vấn đề trong tâm trí bạn về liệu bạn đang làm đúng hay sai. Bạn đang làm tuyệt đối đúng. Làm nó với tính toàn bộ hơn, không ngần ngại gì, và không giữ lại bất kì cái gì. Đừng nghe người khác. Nghe theo kinh nghiệm riêng của bạn đi; quan sát kinh nghiệm riêng của bạn - khi bạn cho, bạn có mất cái gì đó hay bạn thu được cái gì đó? Điều đó nên là điều có tính quyết định, không phải là lời khuyên của mọi người. Lời khuyên của người khác là nguy hiểm...

Khi nhà Eisenbergs chuyển tới Rome, bé Hymie về nhà từ trường, nước mắt đầm đìa. Nó giải thích cho mẹ nó rằng các xơ bao giờ cũng hỏi những câu hỏi Cơ đốc giáo và làm sao nó, một cậu bé Do Thái xinh xắn, được coi là biết câu trả lời?

Tim của bà Eisenberg dậy lên với niềm thông cảm mẫu tử. "Hymie," bà ta nói, "mẹ sẽ thêu câu trả lời vào bên trong túi áo của con, và con chỉ nhìn xuống và đọc chúng lần sau khi các xơ đó gọi con đứng dậy."

"Cám ơn mẹ," Hymie nói, và nó đã không nháy mắt khi xơ Michele hỏi nó ai là người đồng trinh nổi tiếng nhất thế giới. "Mary," nó trả lời.

"Rất tốt," xơ nói. "Và ai là chồng bà ấy?"

"Joseph," cậu bé trả lời.

"Ta thấy con đã học bài. Bây giờ, con có thể nói cho ta tên con của họ được không?"

"Chắc chắn rồi," Hymie nói, "Calvin Klein."

Câu hỏi 3

Osho kính yêu,

Với tôi, biến thể tuyệt vời của thiền động của thầy mà thầy cho chúng tôi tập vào cuối mọi bài nói buổi tối là một trong những kinh nghiệm đầy năng lượng nhất mà tôi đã từng có. Mọi người yêu của thầy đều toả sáng, mọi thứ đều rung động. Tôi cảm thấy chúng tôi đang phát ra sóng năng lượng như ăng ten radio khổng lồ. Sự phát sáng thậm chí phải là thấy được từ không gian bên ngoài. Osho ơi, nếu chúng tôi không thức tỉnh lần này, thế thì cái gì? Hay thầy thậm chí để báo thức to hơn trong ống tay áo của thầy?

Premda, gần như không thể được với bạn là không thức tỉnh lần này. Tôi đang làm mọi điều để đánh thức bạn. Tôi có nước lạnh như băng được chuẩn bị; tôi đang chuẩn bị người để kéo bạn ra khỏi giường và cho bạn cú đánh mạnh.

Nhưng dẫu sao đi chăng nữa, bạn phải thức dậy, bởi vì với tôi đây là lần cuối cùng. Tôi sẽ không ở đây lần nữa, cho nên tôi phải làm mọi thứ mà tôi có thể làm. Và nếu bạn bỏ lỡ, điều đó sẽ thực sự là không may mắn, bởi vì người ta không bao giờ biết khi nào bạn sẽ bắt gặp một người yêu bạn nhiều tới mức người đó có thể nghiêm khắc thế và ác thế khi đánh vào đầu bạn, không bận tâm điều gì xảy ra cho sọ của bạn - nhưng bằng cách nào đó bạn phải thức dậy và mở mắt ra.

Các thầy trong quá khứ đã làm những điều quái lạ để đánh thức đệ tử. Một Thiền sư, Fui Hai, có một tu viện lớn. Nó có hai chái, phải và trái, và ở giữa là chiếc lều tranh của ông ấy. Ông ấy có một con mèo đẹp, và mọi sư trong tu viện đều yêu nó. Có gần một nghìn sư, năm trăm ở chái này, năm trăm ở chái kia. Và tất cả họ vẫn thường đánh nhau, đặc biệt khi thầy không ở nhà. Vấn đề là con mèo - ai nên giữ nó?

Những người ở chái bên phải nói, "Nó thuộc về chúng tôi, chúng tôi già hơn các anh." Điều đó là đúng; chái bên phải được làm trước và chái bên trái được thêm vào sau. Nhưng người ở chái bên trái nói, "Đúng là chái của các ông được làm đầu tiên, nhưng thế rồi đã có mèo đâu. Mèo tới khi chái bên trái được làm xong. Chúng tôi sở hữu nó."

Đó là tranh chấp thường xuyên, và con mèo bị mang từ chái này sang chái kia, và thầy phát chán với toàn thể sự việc - phàn nàn mọi ngày.

Một hôm thầy cho họp mọi sư lại, ngoại trừ một sư không có mặt; ông ấy đi ra thành thị để mua vài thứ cho tu viện.

Thầy nói, "Hôm nay ta quyết định việc cãi cọ thường xuyên này giữa hai chái." Ông ấy lấy ra con dao và nói, "Hoặc các ông nói rằng con mèo này thuộc và một chái, thế thì mạng của nó có thể được cứu; bằng không ta sẽ chặt nó ra làm đôi và cho mỗi chái một nửa con mèo. Dường như không có cách khác, nó phải được chia ra."

Tất cả họ đều yêu mến con mèo, tất cả họ đều muốn nó thuộc vào chái của họ... tất cả họ đều im lặng.

Thầy nói, "Nếu ai đó có thể làm cái gì đó chỉ ra hiểu biết của mình và việc thiền sâu của mình, dù người đó thuộc vào bất kì chái nào, người đó sẽ là người chủ con mèo và chái đó sẽ có con mèo. Bước ra đi! Các ông có thể cứu mạng con mèo; bằng không con mèo đi đời."

Nhưng mọi người biết rằng bạn không thể lừa thầy được. Thầy có cách nhìn sáng tỏ tới mức bạn không thể giả vờ rằng bạn là thiền nhân lớn được; cho nên không ai bước ra cả. Thầy chặt con mèo ra làm đôi và cho mỗi chái một nửa. Mọi người đều buồn - bởi vì bạn có thể làm gì với nửa con mèo? Và thầy cũng buồn rằng trong cả nghìn sư không một người nào có thể làm cái gì đó để cứu con mèo.

Vào chính lúc đó, khi thầy ngồi buồn bã và cả tu viện buồn, người đã không ở tu viện quay lại từ trong thành. Anh ta nghe toàn thể câu chuyện về điều đã xảy ra. Đã có máu chảy, con mèo đã chết, và cả hai chái có một nửa con mèo.

Họ nói, "Chúng tôi chưa bao giờ trông đợi rằng thầy của chúng ta sẽ độc ác thế, khắc nghiệt thế; thầy là người đáng yêu và từ bi thế. Nhưng chúng tôi không thể trách thầy được; thầy đã cho chúng tôi cơ hội."

Nhưng người này tới trước thầy và tát thẳng cánh vào mặt thầy một cái tát mạnh.

Thầy cười và nói, "Nếu như ông đã ở đây, con mèo đáng thương chắc đã được cứu rồi. Ông chỉ ra tính thiền của ông. Không có việc thiền của ông, ông không thể đánh thầy ông được; đánh thầy ông phải biết rằng thân thể không phải là ông, cho nên thân thể thầy cũng không phải là thầy. Ông không đánh thầy mà chỉ đánh thân thể, và đó là điều ta đã làm. Ta đã chặt chỉ thân thể, không phải con mèo. Con mèo vẫn sống, phải được sinh ra ở đâu đó khác. Nhưng ông đã về hơi chậm một chút."

Có câu chuyện khác về Lin Chi, một Thiền sư Nhật Bản. Ông ấy có một đệ tử mà ông ấy đã cho công án Thiền truyền thống để thiền - "Thiền về tiếng vỗ tay của một bàn tay." Bây giờ điều đó là ngớ ngẩn. Một bàn tay không thể vỗ được, và một bàn tay không thể tạo ra âm thanh nào được. Không có vỗ tay không có khả năng năng nào của bất kì âm thanh nào. "Thiền về nó và khi ông đã tìm tiếng vỗ tay của một bàn tay, tới đây và báo lại."

Sư trẻ đi ra vườn, ngồi dưới gốc cây, cố theo nhiều cách để nghĩ về tiếng vỗ tay của một bàn tay có thể là gì. Đột nhiên, anh ta nghe thấy tiếng chim cúc cu trong bụi tre và anh ta nói, "Nó phải là cái này rồi!" Anh ta chạy xô về và nói với thầy, "Tôi đã tìm thấy nó. Nó là tiếng con chim cúc cu trong bụi tre."

Thầy tát cho anh một cái rõ mạnh vào mặt và nói, "Đừng có ngu xuẩn; lần sau thông minh hơn một chút đi. Đi và thiền lại đi!"

Mọi ngày anh ta đều tới, và dần dần việc đó trở thành tình huống thế; lúc thì anh ta tới... gió thoảng qua rặng thông tạo ra âm thanh, có lẽ nó là cái đó chăng... Hay lúc thì nước chảy tạo ra âm thanh, có lẽ nó là cái đó chăng... Hay lúc thì chớp loé trong mây. Dần dần, dần dần việc đó trở thành điều thường lệ. Thầy thậm chí không hỏi; khi anh ta vào thầy sẽ tát anh ta và bảo anh ta, "Quay về và thiền đi."

Nhưng sư này nói, "Tôi thậm chí còn chưa nói cho thầy..."

Thầy nói, "Ta biết nó sẽ là gì rồi. Anh về đi. Thiền nữa vào!"

Anh ta nói với nhiều sư khác, "Điều này dường như là quá thể. Ban đầu thầy ít nhất còn nghe câu trả lời của tôi, bây giờ thầy giả định luôn là câu trả lời sẽ là sai!"

Nhưng một hôm anh ta không tới. Hai ngày trôi qua, và rồi bẩy ngày trôi qua... Thầy đi tới cây anh ta vẫn thường ngồi và thiền, và sư này đang ngồi đó, im lặng hoàn toàn.

Thầy anh ta lay anh ta và bảo anh ta, "Vậy là ít nhất ông đã nghe thấy nó rồi. Đây là tiếng vỗ tay của một bàn tay, im lặng này... Nhưng sao ông không tới báo cho ta?"

Anh ta nói, "Tôi quên mất mọi thứ rồi; im lặng này dịu ngọt thế, phúc lạc thế. Tôi biết ơn thầy là thầy không bao giờ nghe câu trả lời của tôi, và thầy cứ cho tôi những cú đánh đau. Từ bi của thầy ở bên ngoài hiểu thấu của người thường."

Cho nên Premda, đừng bận tâm và đừng quan tâm về người khác. Bạn phải thức dậy. Và thức dậy là điều đơn giản thế - chính là cách bạn thức dậy buổi sáng. Bạn đã bao giờ quan sát chưa... bạn có tập thể dục nào đó, luyện bài tập nào đó, tụng niệm nào đó không? Bạn đơn giản thức dậy! Đêm qua rồi và bạn mở mắt ra và nhảy ra khỏi giường.

Thức tỉnh tâm linh không khác với điều đó. Một khi bạn hiểu rằng bạn là giấc ngủ về mặt tâm linh... và đó là vấn đề. Mọi người không nghĩ họ là giấc ngủ về tâm linh, đó là lí do tại sao họ cứ ngủ mãi. Một khi bạn hiểu bạn là giấc ngủ về tâm linh, thế thì thức là chuyện rất đơn giản.

Điều khó nhất là chấp nhận rằng sâu trong bản thể bạn có giấc ngủ, vô ý thức. Bất kì loại thiền nào đang được thực hiện ở đây cũng chỉ để lay bạn, để đem bạn tới điểm mà ý thức ngủ không thể ngủ được thêm nữa; nó phải thức dậy. Nó chỉ là vấn đề hiểu ra đơn giản: Bạn có thể thức dậy ngay bây giờ! Im lặng này là đủ.

Brigitte nằm trên giường vào đêm đầu tiên trong tuần trăng mật của họ trong khi Pat ngồi mặc quần áo đầy đủ trên ghế bành trong phòng ngủ. "Sao anh không lên giường?" Brigitte hỏi anh ta.

"Mẹ anh bảo anh rằng đây sẽ là đêm kích động nhất trong đời anh," Pat nói, "và anh không muốn bỏ lỡ bất kì cái gì của nó bằng việc đi ngủ!"

Rất dễ hiểu lầm.

Cũng rất dễ hiểu ra.

Mọi thứ tuỳ thuộc bạn thôi.

Bạn có sẵn sàng thức dậy không? Thế thì không cái gì có thể ngăn cản được bạn, và không kĩ thuật nào được cần cả. Nhưng nếu bạn không sẵn sàng thức dậy, thế thì không kĩ thuật nào có thể giúp bạn được. Bạn phải nhìn cuộc sống của bạn như cuộc sống của người mộng du người vừa đi vừa ngủ, làm mọi thứ trong giấc ngủ... đánh nhau, nói cùng những thứ mà người đó đã nói trước đây và bao giờ cũng mang tới giận dữ, cáu kỉnh, vào người khác.

Vấn đề là quan sát cuộc sống của bạn. Nó có phải là cuộc sống của người thức tỉnh không? Một người thức tỉnh có thể cư xử theo cách thế giới đang cư xử không?

Bạn đã giận, bạn đã hối tiếc về điều đó cả nghìn lần, và nó vẫn không trở nên rõ ràng cho bạn rằng bạn sẽ lại giận nữa và bạn sẽ lại hối tiếc nữa. Điều bạn đang làm, không thể nói rằng bạn đang làm nó một cách thức tỉnh đầy đủ được. Cả đời bạn giống như robot; bạn chỉ trải qua các hành động máy móc. Bạn khổ, và bạn quyết định thay đổi, nhưng khi thời gian để thay đổi tới, bạn quên mất nó hoàn toàn.

Tôi đã nghe nói về một sư Ki tô giáo thường cho buổi giảng đạo ở các chỗ khác nhau, và buổi giảng cơ sở của ông ấy dựa trên giáo huấn của Jesus về Bài giảng trên núi. Ông ấy sẽ nói đi nói lại rằng nếu ai đó tát vào má này của bạn, chìa má kia ra cho người đó nữa.

Một người đã từng nghe điều này nhiều lần thế, anh ta phát chán. Một hôm anh ta đứng dậy khi sư này nói điều này, và tiến lên trước và tát đốp vào má sư. Giận dữ toé ra trong đôi mắt của sư Ki tô giáo, nhưng nhìn vào đám đông - và nhớ điều mìn đã nói với họ bao nhiêu năm qua - ông ta chìa má kia ra, hi vọng rằng kẻ ngốc này sẽ không đánh nó. Nhưng người kia cũng là cá nhân duy nhất - anh ta tát một cú thậm chí còn mạnh hơn!

Vào khoảnh khắc đó, hỗn độn bùng ra; sư Ki tô giáo nhảy phắt lên người này và bắt đầu đánh đấm túi bụi. Người này nói, "Ông làm gì thế? Điều đó là ngược lại giáo lí của ông! Tôi đã nghe các bài giảng của ông."

Sư nói, "Quên mọi chuyện bài giảng của ta đi. Jesus chỉ nói 'Chìa má kia ra.' Không có má thứ ba đâu. Bây giờ ta tự do, và ta sẽ chỉ cho ông thấy..."

Nhưng người này nói, "Chìa má kia ra nghĩa là ông phải không được báo thù chứ."

Sư nói, "Quên mọi chuyện vô nghĩa đi! Chìa má kia ra đơn giản nghĩa là chìa má kia, và không có má thứ ba. Ông đã làm cho ta hoàn toàn tự do, và bây giờ ta sẽ dạy cho ông bài học thực!"

Và ông ta đã từng thuyết giảng cả đời mình... nhưng có lẽ đó cũng là việc nói trong giấc ngủ của ông ta, chưa bao giờ xuyên thấu vào nghĩa của những lời ông ta nói và điều ông ta làm.

Gurdjieff nhớ bố ông ấy. Bố ông ấy chết khi Gurdjieff mới chín tuổi, và phải là người rất duy nhất. Ông ấy gọi Gurdjieff tới gần mình và nói với cậu bé, "Bố sắp chết, và bố không có gì làm đồ thừa kế cho con. Bố bỏ lại con trong nghèo nàn và côi cút. Chỉ một lời khuyên bố muốn cho con - đó là lời khuyên mà bố của bố đã trao cho bố. Bố đã thấy rằng lời khuyên đó đã chứng tỏ cho bố là thứ giầu có nhất mà bất kì người bố nào có thể cho con trai của mình. Con còn trẻ thế; có lẽ con có thể không có khả năng hiểu được nó. Cứ nhớ nó đi; rồi chẳng mấy chốc con sẽ có khả năng hiểu nó nữa, và dù con có hiểu nó hay không, bắt đầu cư xử tương ứng. Nghe rất chăm chú và rồi nhắc lại cho bố điều bố nói."

Đó là lời khuyên đơn giản. Lời khuyên là "Nếu ai đó xúc phạm con, làm bẽ mặt con, làm tổn thương con, con không phản ứng lại ngay lập tức. Con phải nói với người đó, "Ông sẽ phải đợi hai mươi bốn giờ, và thế rồi tôi sẽ tới trả lời ông. Đây là cái gì đó thiêng liêng với tôi; tôi đã hứa với người bố sắp chết của tôi." Cho nên đợi hai mươi bốn giờ và thế rồi mới đi tới người đó. Trong hai mươi bốn giờ đó con sẽ thấy rằng người đó là phải, hay con có thể thấy rằng người đó không phải, nhưng điều tuyệt đối ngu xuẩn là lâm vào cãi cọ. Hai mươi bốn giờ đó sẽ cho con cơ hội để mà tỉnh táo hơn. Mọi người phản ứng ngay lập tức - không có đủ thời gian để nhận biết. Họ phản ứng chỉ như máy. Cho nên nếu con thấy rằng người đó là đúng, đi và cám ơn người đó. Nếu con thấy người đó là sai, chẳng cần đi, hay nếu con muốn đi, con có thể đi và nói 'Ông dường như hiểu lầm.'"

Và Gurdjieff thường nói, về sau trong đời ông ấy, "Lời khuyên đơn giản đó của người bố sắp chết của tôi đã làm biến đổi toàn thể cuộc đời tôi vì nó đã cho tôi nhận biết nào đó, thức tỉnh nào đó. Tôi không thể làm được bất kì cái gì ngay lập tức, tức thời. Tôi phải đợi hai mươi bốn giờ. Và bạn không thể vẫn còn giận trong hai mươi bốn giờ được."

Người thức tỉnh cư xử theo cách khác toàn bộ với toàn thể nhân loại, những người ngủ say.

Một trong những người bạn của tôi, anh ta là đồng nghiệp trong cùng đại học nơi tôi đã là thầy giáo, nói với tôi "Tôi đã từng cố bỏ hút thuốc, trong gần hai mươi năm."

Tôi nói, "Đó là thời gian quá dài để bỏ thuốc lá; cứ cho tôi một điếu thuốc lá và tôi có thể bỏ nó ngay bây giờ."

Anh ta nói, "Đừng có làm tôi thành trò cười. Tôi đã làm việc vất vả để bỏ nó, và lúc thì được vài giờ, hay lúc thì được vài ngày, tôi xoay xở không hút thuốc. Nhưng cuối cùng tôi phải bỏ cuộc. Và bây giờ tôi thậm chí đã bỏ cả tranh đấu; nó là vô nghĩa - hai mươi năm tranh đấu."

Tôi nói, "Anh không hiểu các luật đơn giản của cuộc sống. Anh là người ngủ say, và trong giấc ngủ anh không thể ra quyết định gì được, không thể quyết tâm nào được. Gợi ý của tôi là anh làm một điều thôi: anh hút mà có ý thức nhiều hơn."

Anh ta nói, "Cái gì - hút à? Tôi muốn bỏ nó cơ mà."

Tôi nói, "Nghe điều tôi nói đã, anh hút thuốc có ý thức nhiều hơn. Lấy bao thuốc ra từ túi rất chậm rãi và có ý thức. Lôi một điếu ra rất chậm - chẳng vội gì. Nhìn vào điếu thuốc từ mọi phía, để nó lên mồm, đợi đấy. Không vội gì. Làm chuyển động rất chậm rãi, cũng như phim được chiếu chậm vậy.

Anh ta nói, "Điều đó sẽ có tác dụng gì?"

Tôi nói, "Điều đó chúng ta sẽ thấy về sau... thế rồi lấy bật lửa ra, nhìn vào nó."

Anh ta nói, "Anh làm tôi như thằng ngu không bằng - điều đó sẽ có tác dụng gì?"

Tôi nói, "Anh cứ làm thế... Hai mươi năm rồi anh đã làm nó theo cách của anh; hai mươi ngày anh làm nó theo cách của tôi. Nhìn vào bật lửa, thế rồi châm điếu thuốc, thế rồi hút chậm rãi nhất có thể được. Và có tính quan sát rằng khói đi vào, thế rồi khói đi ra. Đó là cách thiền cổ nhất, vipassana. Phật Gautam có thể không bao giờ đã nghĩ rằng nó sẽ được dùng với thuốc lá và bật lửa thuốc lá - nhưng tôi phải xoay xở cho anh ta.

Anh ta sẽ không làm Vipassana, nhưng điều này... Anh ta nói, "Được, tôi sẽ thử nó, hai mươi ngày cũng chả mấy."

Nhưng ngày thứ hai anh ta tới tôi và nói, "Điều này thực là lạ. Làm mọi thứ chậm thế làm cho tôi tỉnh táo thế; hút thuốc, và quan sát khói đi vào và khói đi ra làm cho tôi thành im lặng tới mức trong hai ngày tôi đã hút gần năm mươi phần trăm ít hơn.

Tôi nói, "Cứ đợi hai mươi ngày đi."

Anh ta nói, "Tôi không nghĩ nó sẽ kéo dài hai mươi ngày đâu; nhiều nhất là năm ngày và nó sẽ bị kết thúc."

Tôi nói, "Đừng vội vàng kết thúc nó, vì nếu bất kì cái gì vẫn còn bám víu nó sẽ ép buộc anh lần nữa. Cho nên đi rất chậm thôi; không vội gì, và không hại gì. Không thành vấn đề - nhiều nhất anh có thể chết sớm hơn hai năm. Nhưng đằng nào đi chăng nữa, anh sẽ làm gì trong hai năm đó - cứ hút... thêm nữa! Cho nên đằng nào cũng chẳng hại gì; thế giới quá đông dân rồi, và nếu mọi người biến mất sớm hơn chút ít, tạo ra không gian cho người khác, điều đó là rất từ bi về phần họ."

Anh ta nói, "Anh là anh bạn kì lạ." Và sau ngày thứ tư anh ta bảo tôi, "Bây giờ, khi tay tôi đưa tới bao thuốc, đột nhiên có việc dừng lại - từ đâu, tôi chẳng biết. Tôi đã không hút thuốc cả một ngày bởi vì mỗi lần tôi định lấy thuốc lá ra, tôi không thể lấy được bao thuốc ra. Bí mật gì của nó vậy?"

Tôi nói, "Chẳng có bí mật gì cả; anh chỉ mới học hút thuốc một cách có ý thức, có nhận biết. Và không ai có thể hút thuốc với nhận biết được, bởi vì hút thuốc không phải là tội lỗi - hút thuốc đơn giản là ngu xuẩn. Nếu anh tỉnh táo và thức tỉnh, anh không thể ngu thế được. Có không khí trong lành sẵn có; anh có thể đi và thở tốt, hơi thở sâu, không khí tươi mát, thoảng hương hoa. Anh phải là kẻ ngốc nếu anh phải trả tiền để làm cho việc thở của anh thành bẩn thỉu, bẩn với nicotine, gây hại cho phổi của anh, gây hại cho đời anh; và chẳng có gì trong nó cả."

Premda, mọi người thực sự ngủ say; chính điều ngạc nhiên là họ không ngáy với mắt mở.

Vua Arthur, trong cuộc viễn chinh săn rồng hai năm, ra lệnh cho Merlin Thông Thái làm một cái thắt lưng trinh tiết để đeo khi ông ta đi xa. Merlin tới với một kiểu mẫu rất không chính thống - kiểu mẫu có lỗ hổng mở lớn trong khu vực thông thường là được củng cố mạnh mẽ nhất.

"Điều đó là ngớ ngẩn," Arthur nói. "Thắt lưng này không hoạt động."

"Có chứ, nó hoạt động đấy," Merlin nói. Lấy ra chiếc đũa ảo thuật nhỏ, ông ta luồn nó qua lối mở - lập tức một lưỡi dao như máy xén sập xuống và chặt chiếc đũa thành hai.

"Khéo thật!" Arthur kêu lên.

Sau khi trang bị cho Guinevere bằng chiếc thắt lưng, ông ta đi giết rồng, tâm trí ông ta an bình.

Hai năm sau, khi Arthur quay về, hành động chính thức đầu tiên của ông ta là tập hợp tất cả các Hiệp sĩ của phái Bàn Tròn tới và phái họ tới lương y triều đình để giám định đặc biệt. Vẻ nghiêm nghị của ông ấy trở nên trầm trọng khi ông ấy biết rằng mọi thành viên của Bàn Tròn đều bị cắt, khía, hay xước sẹo - tất cả chỉ trừ một người. Ngài Lancelot không bị mắc cái gì.

Arthur lập tức gọi ông ấy tới, và mỉm cười với hiệp sĩ tốt nhất của mình. "Ngài Lancelot," ông ta tuyên bố, "ông là người duy nhất trong các hiệp sĩ của ta đã không tấn công sự trinh tiết của vợ ta khi ta đi giết rồng. Ông đã nâng danh dự của Bàn Tròn lên và ta tự hào về ông. Ông sẽ được thưởng. Ông có thể có bất kì cái gì trong vương quốc mà ông muốn, ông sẽ có, nhưng đặt tên cho nó đi. Nói ra ước muốn của ông đi ngài Lancelot."

Nhưng ngài Lancelot mất tiếng...

Được chứ, Maneesha?

Vâng, thưa Osho.

Xem tiếp Chương 3 - Quay về Mục lục Tập 1

..............................

0 Đánh giá

Ads Belove Post

Powered by RedCircle