Chương 6. Tình yêu tuyệt đối trong tự do tuyệt đối

Chương 6. Tình yêu tuyệt đối trong tự do tuyệt đối

Price:

Read more

Bước trong Thiền, Ngồi trong Thiền - Osho

Chương 6. Tình yêu tuyệt đối trong tự do tuyệt đối


Cái ngã giả và cái ngã thực

Osho ơi, tại sao tôi muốn thức dậy khi, như thầy nói, việc thức tỉnh chỉ xảy ra khi tôi không hiện hữu? Điều này dường như rất ngược đời.

Deva Satyarthi,

Bản ngã không phải là cái ngã thực của bạn; bản ngã là thực thể giả, tuỳ tiện. Chính bản ngã là giấc ngủ của bạn, cái bao quanh bạn như bóng tối, như mây. Ẩn đằng sau bóng tối này là cái ngã thực của bạn, con người thực của bạn, cái muốn thức dậy, cái muốn thoát ra khỏi mọi khói này, cái muốn thoát ra khỏi nhà tù của bản ngã.

Thực sự không có điều ngược đời, nó chỉ dường như vậy thôi. Nó dường như ngược đời. Câu hỏi của bạn dường như có liên quan... nhưng bạn có hai cái ngã. Một cái ngã là cái ngã thực: cái ngã mà bạn được sinh ra cùng nó, cái ngã mà đã có ngay cả trước việc sinh của bạn, cái ngã mà sẽ có đó ngay cả khi chết đã xảy ra, cái ngã mà đang chạy ngầm bên dưới như dòng chảy ngầm. Và cái ngã kia được tạo ra bởi bạn, bởi gia đình của bạn, bởi nhà thờ, bởi xã hội, bởi nhà nước, bởi đám đông.

Cái ngã giả này là kẻ giả vờ: nó giả vờ là cái ngã thực. Và cái ngã thực muốn thoát ra khỏi cái ngã không thực bao quanh nó. Chính đau khổ thường xuyên thuộc vào cái ngã thực vì cái thực bị ngột ngạt bởi cái không thực; cái thực cảm thấy bị cầm tù trong xà lim tối. Cái ngã thực là bao la và đã trở nên bị giới hạn trong một không gian rất nhỏ. Nó què quặt và tê liệt.

Cho nên khi tôi nói thức tỉnh xảy ra chỉ khi bạn không hiện hữu, tôi ngụ ý khi bản ngã giả của bạn không còn nữa. Và đó là cái "tôi" duy nhất bạn nhận biết ngay bây giờ - đó là cái "tôi" bạn bị đồng nhất với. Do đó tôi nói bất kì cái gì bạn biết về bản thân bạn sẽ không có đó khi việc thức tỉnh xảy ra. Điều đó không ngụ ý bạn sẽ không hiện hữu ở đó. Bạn sẽ hiện hữu ở đó, nhưng cái "bạn" đó sẽ là mới mẻ, hoàn toàn gián đoạn với cái "bạn" này mà bạn đang sống ngay bây giờ, tới mức tốt hơn cả là không nhắc tới nó chút nào.

Do đó Phật im lặng về nó. Không chỉ có thế... nếu bạn khăng khăng, ông ấy gọi cái ngã thực của bạn là anatta, vô ngã, bởi lẽ đơn giản rằng gọi nó cũng là cái ngã có thể gây lẫn lộn. Cái giả được biết như cái ngã; nếu cái thực cũng được gọi là cái ngã, bạn có thể bị lẫn lộn. Bạn đã bị lẫn lộn quá nhiều rồi! Phật gọi nó là vô ngã.

Nhưng đừng mất can đảm. Đừng lo nghĩ, đừng sợ rằng bạn sẽ chết hoàn toàn. Như bạn vậy, bạn sẽ không có đó, nhưng bạn sẽ có đó như bạn phải vậy. Con người tự nhiên, tự phát của bạn sẽ có đó.

Và Phật cũng đúng khi gọi nó là vô ngã vì khi cái ngã thực có đó bạn không có bất kì ý tưởng nào về "tôi." Cái "tôi" cũng là ý nghĩ. Cái ngã thực không có ý tưởng nào về "tôi"; cái ngã thực là một với cái ngã vũ trụ. Nó không tách rời khỏi sự tồn tại, nó không phải là hòn đảo. Cái ngã không thực là tách rời, cái ngã không thực tạo ra phân tách, do đó, cái ngã không thực tạo ra khổ. Là tách rời khỏi cái toàn thể là thành khổ. Là một với cái toàn thể là phúc lạc.

Và điều ngược đời này là rõ ràng duy nhất; không có điều ngược đời nào khác trong thực tại.

Một sáng chủ nhật tại giáo xứ St. Mary's, Little Wakefield, tấm biển công bố chủ đề của buổi giảng lễ hôm đó có viết: "Và xin tha thứ cho sự vi phạm của chúng tôi." Vài mét đằng xa, bị mắc kẹt trong đám cỏ, là tấm biển khác có viết: "Vi phạm sẽ bị truy tố."

Cũng giống điều đó: không có mâu thuẫn thực, nhưng nó dường như có đó. Một mặt, tấm biển viết: "Và xin tha thứ cho sự vi phạm của chúng tôi," và trên tấm biển khác viết: "Vi phạm sẽ bị truy tố." Nhưng chúng không đề cập tới cùng đối thể; nghĩa của chúng là khác toàn bộ.

Khi tôi nói bạn sẽ không có đó, tôi đang nói về cái ngã nhân tạo - cái không là bạn nhưng là cái bạn đã đi tới tin rằng bạn là nó. Cái ngã thực của bạn sẽ có đó - cái là bạn nhưng cũng là cái bạn đã quên hoàn toàn.

Yêu và tự do

Osho ơi, tại sao tôi có thể chấp nhận gần như mọi thứ một cách nhẹ nhàng ngoại trừ chồng tôi, Pravasi? Tại sao tôi tranh đấu với anh ấy thế? Tại sao tôi bao giờ cũng cố thay đổi anh ấy?

Deva Nirdosh,

Đó là câu chuyện cổ đại nhất. Nó chẳng liên quan gì tới bạn hay Pravasi nói riêng. Thể chế hôn nhân là thể chế xấu - thực ra là xấu nhất. Mọi thể chế xấu khác đều dựa trên thể chế hôn nhân.

Ngày hôn nhân biến mất khỏi thế giới, các nhà nước sẽ biến mất, vì tất cả chúng đều cần gia đình làm cơ sở. Nhà thờ sẽ biến mất, tôn giáo sẽ biến mất. Toàn thể quá khứ được bắt rễ trong gia đình, và gia đình được bắt rễ trong phát minh về hôn nhân.

Hôn nhân là xấu vì nó phá huỷ tự do của hai người. Tự do là giá trị tối thượng với tôi. Bất kì cái gì phá huỷ tự do đều chống lại bản tính con người. Và khi tự do của bạn bị phá huỷ bạn giận dữ, bạn trong thịnh nộ. Và bạn sẽ ném mọi thịnh nộ của bạn lên ai? Vợ tìm thấy chồng, chồng tìm thấy vợ. Họ bị đóng lại, sẵn có cho nhau, và bị buộc lại với nhau theo cách mà việc thoát ra là không dễ dàng. Xã hội đã làm cho việc thoát ra thành khó khăn theo mọi cách hay gần như là không thể được.

Hôn nhân có lối vào nhưng không có lối ra. Hay, cho dù lối ra đã trở thành có thể ở vài nước, nó không thực sự được kính trọng; nó bị kết án, sự kết án tinh vi. Hôn nhân được ca ngợi. Các tu sĩ liên tục nói, "Hôn nhân được làm trong cõi trời," và họ liên tục nói, "Đây là cái gì đó linh thiêng." Toàn thể thể chế phụ thuộc vào tính linh thiêng của hôn nhân. Nhưng nó không linh thiêng, nó thực sự rất xấu. Nó đã phá huỷ toàn thể nhân loại.

Và bạn không thể trả thù tu sĩ được vì ông ta không trực tiếp ở đó; ông ta vận hành theo cách rất gián tiếp. Bạn không thể trả thù chính khách; ông ta rất ngoại giao. Mọi điều bạn có thể tìm ra là người kia - vợ, chồng - động chạm được, hiện diện vật lí, cho nên giận của bạn bắt đầu trút lên người kia.

Chồng và vợ liên tục cãi cọ, tranh đấu, dường như họ là kẻ thù. Rất hiếm khi tìm ra một đôi thân thiện. Họ biểu lộ sự thân thiện khi họ có người khác ở cùng; khi khách tới nhà, ngay lập tức họ bắt đầu mỉm cười. Họ đeo mặt nạ trước con họ, họ né tránh va chạm. Họ không tranh đấu trên phố, nhưng họ tranh đấu hai mươi bốn giờ một ngày. Tranh đấu của họ lấy nhiều hình dạng thế; nó là đa chiều. Nó làm tiêu tán năng lượng của họ. Và thế rồi họ phải sống cùng nhau, cho nên bằng cách nào đó họ phải tô điểm cho nó.

Dục chỉ trở thành phương pháp để làm cho mọi thứ xuôn sẻ, để tô điểm cho nó. Đầu tiên tranh đấu, thế rồi, vì bạn phải sống với người kia, dùng dục để biểu lộ yêu và âu yếm với người kia để cho với thời gian hiện tại có hoà bình. Nhưng hoà bình đó không kéo dài lâu; nó chỉ là chiến tranh lạnh, không phải hoà bình. Lần nữa chiến tranh sẽ bùng phát. Buổi sáng, lại cùng câu chuyện này sẽ được lặp lại.

Chừng nào chúng ta chưa trở nên nhận biết rằng cái gì đó rất ngu xuẩn đã được đề nghị nhân danh hôn nhân, Nirdosh, điều này sẽ tiếp tục.

Các sannyasin của tôi, ít nhất nên trở nên nhận biết: chồng bạn đã không làm bất kì cái gì sai với bạn, mà vợ bạn cũng đã không làm bất kì cái gì sai với bạn. Nếu bất kì cái gì là sai nó là chính sự lệ thuộc, chính việc cảm thấy lệ thuộc, cái đó là sai. Bỏ lệ thuộc đó đi. Cho nhau nhiều tự do hơn đi. Kính trọng tự do hơn bất kì cái gì khác vì tự do có giá trị cao nhất - thậm chí cao hơn yêu. Nếu yêu của bạn mang tới tự do, nó là tốt. Nếu yêu của bạn không mang tới tự do, nó là không tốt - nó thậm chí không phải là yêu.

Yêu của bạn mang tới ghen tuông, sở hữu; nó không bao giờ mang tới tự do. Nó phá huỷ mọi khả năng của tự do. Và nó đã bắt đầu từ chính lúc bắt đầu....

Quên điều giáo sĩ của bạn đã bảo bạn đi! Ông ta biết gì về tình cảm lãng mạn? Đây là cách nó thực sự đã xảy ra!

"Adam, bé cưng," Eve nói khi cô ta tặng cho anh ta một bó hoa lưu ly cô ấy vừa hái trong Vườn Eden, "anh có yêu em tuyệt đối và thực sự không?"

"Hẳn thế rồi," Adam nói. "Còn ai khác nữa?"

Nirdosh, câu chuyện của bạn vậy đã bắt đầu rồi!

Tôi đã nghe nói rằng mọi ngày khi Adam quay về sau cuộc phiêu lưu ban ngày của anh ta, trong đêm Eve sẽ đếm xương sườn của anh ta!

Nó là một câu chuyện rất cổ đại. Ngay chính lúc bắt đầu, cái gì đó đã đi sai.

Bạn có thể biết, bạn có thể không biết: Eve đã không phải là người đàn bà đầu tiên. Thượng đế đầu tiên đã tạo ra Adam và Lilith. Và đêm đầu tiên, đêm trăng mật - trăng mật đầu tiên - và cãi nhau đã bắt đầu vì chỉ có một cái giường. Và vào những ngày đó giường đôi đã không sẵn có! Đây là câu chuyện về lúc bắt đầu: chỉ có mỗi một chiếc giường một. Cho nên ai sẽ ngủ trên giường và ai sẽ ngủ trên sàn?

Tất nhiên, Adam nhiều phần là kẻ nam tính gia trưởng như bất kì người nào! Anh ta lực lưỡng, khoẻ mạnh hơn, cho nên anh ta sở hữu chiếc giường. Nhưng Lilith không sẵn lòng. Cô ấy nói, "Chúng ta là bình đẳng, chúng ta được làm ra bình đẳng." Cô ấy là người sáng lập của Phong trào phụ nữ tự do, người sáng lập thực!

Họ đánh nhau nhiều thế. Tôi không biết liệu quần áo có bị ném vào nhau hay không, nhưng chúng chắc phải đã bị ném nếu có quần áo! Tới nửa đêm họ gõ cửa nhà Thượng đế và Lilith nói, "Điều này không thể tiếp diễn được. Hoặc tôi phải được chấp nhận là bình đẳng hoặc tôi được kết thúc với người đàn ông này."

Cho nên hôn nhân đã không được hoàn thành.

Và Thượng đế, bản thân ngài là đàn ông, tất nhiên thiên vị cho Adam. Cho nên ngài làm Lilith biến mất và ngài đã tạo ra Eve, bằng việc lấy một chiếc xương sườn từ thân thể Adam để chắc rằng Eve bao giờ cũng sẽ là phụ, chỉ là một phần của thân thể Adam, không nhiều hơn điều đó, để cho cô ấy không thể đòi bình đẳng được. Cô ấy sẽ phải ngủ trên sàn!

Bây giờ đây là loại ngu xuẩn gì vậy? Chỉ mỗi chiếc giường đôi được cần! Asheesh của chúng ta có thể làm ra nó - nó đơn giản thế! Nhưng Thượng đế đã rất keo kiệt.

Nirdosh, bạn đơn giản lặp lại câu chuyện cổ, hình mẫu cổ. Thoát ra khỏi hình mẫu cổ này đi! Là một sannyasin đi, điều đó phải là điều đầu tiên.

Không có nhu cầu chấp nhận chồng bạn Pravasi một cách nghiêm chỉnh. Tại sao phải là người đàn ông đáng thương đó? Anh ấy đã làm gì với bạn? Nếu bạn có thể chấp nhận mọi thứ khác một cách nhẹ nhàng, thế thì tại sao chấp nhận chồng bạn một cách nghiêm chỉnh?

Nghiêm chỉnh là bệnh. Và khi bạn chấp nhận ai đó một cách nghiêm chỉnh, sớm hay muộn bạn sẽ trả thù, vì bạn không thể vẫn còn nghiêm chỉnh lâu được. Người ta muốn hạnh phúc và chấp nhận mọi thứ trong vui đùa.

Nhưng một mình bạn không phải là lỗi. Pravasi cũng phải chắc rằng anh ấy đang bị chấp nhận một cách nghiêm chỉnh. Mọi chồng đều làm điều đó trong hàng nghìn năm: anh ta phải được chấp nhận một cách nghiêm chỉnh - anh không phải là người thường, anh ta là chồng bạn!

Ở Ấn Độ, chồng đã dạy đàn bà rằng "Chồng em là Thượng đế của em." Đích thân chồng dạy vợ đấy! Và họ đã ép buộc người đàn bà đáng thương chấp nhận họ là Thượng đế của vợ. Nhưng vợ trả thù - họ nhất định trả thù. Họ không thể chấp nhận được điều đó. Không người nào có thể chấp nhận việc mất nhân phẩm như vậy.

Nhưng cách thức của đàn bà là tinh vi hơn. Cách thức của đàn ông là thô: anh ta áp đặt quyền bề trên của mình bằng việc đánh vợ. Và vợ áp đặt quyền bề trên của cô ấy bằng việc hành hạ anh ta theo đủ mọi cách tinh vi - theo những cách tinh vi mà anh ta thậm chí không thể tự phòng thủ cho mình được.

Khi ai đó đang tranh đấu với bạn, tấn công bạn theo cách thô thiển, có khả năng phòng thủ bản thân bạn. Bạn có thể học karate - Satchidananda có thể giúp bạn - bạn có thể cho anh ta vài cú đá đau. Mọi đàn bà đều nên học karate vì thế là đủ rồi! Để cho khi chồng bạn cố dùng vũ lực với bạn, "Coi tôi nghiêm chỉnh vào," bạn có thể cho anh ta vài cú đá karate đau! Và bạn nên học tiếng hét karate để cho tất cả hàng xóm biết cái gì đang xảy ra!

Cuộc sống phải là nhẹ nhàng. Vợ phải không được coi là nghiêm chỉnh mà chồng cũng phải không được coi là nghiêm chỉnh. Nghiêm chỉnh không phải là thứ hay. Giữa hai người, nghiêm chỉnh tạo ra bức tường; nó phá huỷ sự thân mật. Nhưng nếu bạn bị bắt phải theo sự chi phối lẫn nhau, một cách tự nhiên bạn phải nghiêm chỉnh. Bạn không thể chi phối một cách vui đùa được. Nếu bạn trở nên vui đùa và coi mọi sự là vui đùa, bạn không thể có tính chi phối được, bạn không thể có bất kì trò bản ngã nào. Bản ngã vận hành chỉ trong bầu khí hậu nghiêm chỉnh.

"Cưng ơi," anh chồng hỏi, "đích xác thôi miên là gì?"

"Thôi miên," vợ anh ta đáp, "là làm cho một người rơi vào quyền lực của anh và thế rồi làm cho người đó làm bất kì cái gì anh muốn người đó làm."

Anh chồng khịt mũi, "Cái đó không phải là thôi miên - cái đó là hôn nhân!

Các ông chồng đang cố ép buộc các bà vợ chỉ là cái bóng của họ. Và các bà vợ đang cố ép buộc ông chồng chỉ là cái bóng của họ. Toàn thể ý tưởng này là vô nhân đạo, phi tôn giáo, không lành mạnh, thần kinh!

Nếu bạn thực sự muốn mở hội cuộc sống, đừng làm những đòi hỏi như thế lên cuộc sống. Coi mọi sự là không nghiêm chỉnh đi. Nhớ xem đã bao lâu từ khi bạn cười với chồng bạn, đã bao lâu từ khi bạn nhảy nhót với chồng bạn một cách thân mật - không trong sắp đặt chính thức, không ở hôn nhân nào đó, hay trong cuộc họp của những người hội Rotarians hay hội Lions - không trong sắp đặt chính thức, mà chỉ từ niềm vui vô cùng. Đã bao lâu kể từ khi các bạn ngồi im lặng cùng nhau nghe nhạc, không tranh cãi, không nói, không chì chiết, không làm mọi thứ vô nghĩa mà vẫn diễn ra nhân danh hôn nhân?

Bức tường được tạo ra giữa vợ và chồng. Xã hội duy trì bức tường, và bạn ngu xuẩn tới mức bạn liên tục giúp xã hội phá huỷ mối quan hệ của bạn, phá huỷ cái đẹp của mối quan hệ của bạn.

Bước dọc đường M.G., một anh chàng độ trung tuần nói với vợ mình, "Này, em có thấy cô gái xinh kia đang mỉm cười với anh không?"

"Điều đó chẳng là gì cả," cô vợ nói, "lần thứ nhất em nhìn anh, em đã cười to rồi!"

Một người Pháp một hôm về nhà sớm và thấy anh bạn thân nhất của mình đang trên giường với vợ mình.

Lắc đầu không tin tưởng, anh ta nói, "Anh biết tôi phải làm, Pierre - nhưng anh làm!"

Ông Schmendrick về nhà sớm hơn được mong đợi và thấy vợ mình đang trên giường với một người lạ.

'Hai người làm gì vậy?" ông ấy gầm lên.

"Xem tôi ngụ ý cái gì?" cô vợ nói với người yêu. "người ngu! "

Nhà Bravermans làm hôn lễ cho cô con gái cuối cùng của họ và quyết định bán nhà và chuyển vào sống trong căn hộ có sẵn đồ đạc.

Ông Braverman chỉ cho vợ mình xem căn hộ ông ấy đã thuê.

"Tôi không thích nó," bà Braverman nói.

"Sao không?" ông Braverman hỏi.

"Không có rèm trong phòng tắm. Mỗi lần tôi tắm hàng xóm sẽ có khả năng thấy tôi trần truồng!"

"Đừng lo," chồng bà ấy nói, "khi hàng xóm thấy bà trần truồng, họ sẽ mua rèm!"

"A, vâng, vợ cuối của tôi là người đàn bà xuất sắc nhất," ông già hoà nhã người Anh nói với một trong những bạn chí thân của ông ấy trên ghế dài công viên ở London. "Một người đàn bà rất tôn giáo," ông ấy tiếp tục. "Không bao giờ bỏ lỡ một ngày ở nhà thờ còn ở nhà đó là những lời cầu nguyện và hát thánh ca từ sáng tới đêm."

"Bà ấy đi tới chết thế nào?" người bạn hỏi.

"Tôi siết cổ bà ấy."

Nirdosh, bạn nói: Tại sao tôi bao giờ cũng cố thay đổi anh ấy?

Dừng lại đi! Bằng không, nếu anh ấy siết cổ bạn, sẽ khó cứu được bạn. Mọi vợ đều liên tục cố thay đổi chồng; đó là chiến lược tinh vi để chi phối. Nó là việc kết án: "Anh sai và anh phải được đưa về đúng." Và các ông chồng không thể tự bảo vệ họ được vì họ làm đôi điều mà bản thân họ nghĩ là xấu, cho nên họ không thể bảo vệ bản thân họ.

Chẳng hạn, họ hút thuốc và bản thân họ nói rằng điều đó là sai, cho nên vợ liên tục chì chiết, "Ngừng hút đi!" Thực ra, cô ấy càng chì chiết, anh chồng càng phải hút thuốc vì anh ta trở nên càng bực dọc hơn. Và khi anh ta bực dọc, không có lối thoát nào khác hơn là hút thuốc. Nếu anh ta không hút thuốc, anh ta sẽ siết cổ vợ! Cho nên anh ta siết cổ điếu thuốc, hay anh ta bắt đầu nhai kẹo cao su; bằng không anh ta sẽ nhai vợ! Anh ta phải làm cái gì đó chỉ để giữ cho bản thân anh ta bị dính líu để cho khoảnh khắc giận dữ này trôi qua.

Và vợ có một điểm tốt ở đó: cô ấy chỉ làm vì cái tốt cho bạn - cho sức khoẻ của bạn, cho bạn sống cuộc sống dài lâu. Và chồng muốn chết sớm nhất có thể được! Với người đàn bà này... sống cuộc sống dài lâu! Anh ta liên tục hút thuốc nhiều hơn trong hi vọng rằng việc hút thuốc thực sự giết chết!

Anh ta uống rượu và bạn chống lại việc đó - và anh ta chống lại bản thân anh ta vì toàn thể bầu không khí là ở chỗ anh ta đã được bảo nó là sai và anh ta đã chấp nhận ý tưởng này. Cho nên anh ta không thể nói rằng anh ta là đúng - anh ta không có can đảm để nói rằng anh ta là đúng. Anh ta phải chấp nhận rằng vợ là đúng. Và vợ không hút thuốc, họ không uống rượu, họ không đánh bạc, họ không làm bất kì cái gì sai. Họ thánh thiện thế!

Đó là một điều tốt về việc là thánh thiện: bạn có thể hành hạ mọi người! Thực ra, nếu bạn không thể hành hạ mọi người bạn sẽ không là thánh nhân chút nào - toàn thể niềm vui bị mất!

Vợ là rất linh thiêng và rất tôn giáo bởi lẽ đơn giản rằng họ có thể hành hạ chồng, họ có thể hành hạ con cái, họ có thể hành hạ mọi người. Họ là linh thiêng thế! So sánh với họ, mọi người là tội nhân.

Chồng về nhà lảo đảo, run rẩy. Anh ta biết rằng anh ta đang làm những điều sai. Và chẳng có gì sai trong việc hút thuốc! Chẳng có gì sai nếu bạn thỉnh thoảng uống rượu; điều đó tuyệt đối con người. Bạn đã bao giờ thấy bất kì con vật nào hút thuốc không? Điều đó làm cho bạn thành khác biệt! Bằng không, cái gì là khác biệt về bạn? Bạn có thấy bất kì con vật nào uống rượu, đi quán rượu, mang chai bia không? Điều đó làm cho bạn thành con người đấy! Chẳng có gì sai trong nó.

Mới hôm nọ tôi nhận được một bức thư. Một người đàn bà từ đạo tràng của Vinoba Bhave đã tới xem đạo tràng của chúng ta.... Cô ấy không thể thấy được bất kì cái gì khác. Cô ấy viết rằng cô ấy không có thời gian tới và nghe bài nói, không có thời gian tham gia vào thiền, nhưng cô ấy có đủ thời gian để đi tới Kim cương Xanh và tới các khách sạn khác để xem các sannyasin đang ăn cái gì. Cô ấy viết: "Tôi đã thấy rằng các sannyasin không phải toàn là người ăn chay và họ cũng uống rượu. Và, Osho ơi, thầy nên dừng họ khỏi làm điều này vì nếu họ có tính tôn giáo, nếu họ là các thiền nhân, làm sao họ có thể là người ăn mặn được và làm sao họ có thể uống rượu được?"

Tôi chẳng thấy rằng có vấn đề gì cả. Jesus thường uống rượu, và ông ấy có tính tôn giáo - tôn giáo như Phật - thực ra, chút ít có tính tôn giáo nhiều hơn, vì Phật phải đã hơi chút sợ rằng nếu ông ấy say, tính tôn giáo của ông ấy có thể bị mất. Jesus phải đã tuyệt đối chắc chắn về tính tôn giáo của ông ấy: rằng chút ít uống rượu đây đó không tạo ra mấy khác biệt. Và, khi có liên quan tới rượu, nó tuyệt đối là chay - chẳng cái gì sai trong nó!

Nhưng người đàn bà này đã để ý tới những điều này. Ngay chỗ đầu tiên, đàn bà; chỗ thứ hai, tới từ đạo tràng kiểu Gandhi... cho nên, nghi ngờ kép! Đó đã là mọi điều cô ấy có thể tìm thấy.

Mohammed không phải là người ăn chay, mà Ramakrishna cũng không là người ăn chay. Và tôi không nghĩ rằng Krishna là người ăn chay hay Rama là người ăn chay hay những người thấy của Upanishads là người ăn chay hay các rishis của Vedas là người ăn chay. Họ không là người ăn chay, và dầu vậy họ đã đạt tới điều tối thượng. Cho nên chỉ cái bạn ăn và cái bạn uống không thể tạo ra mấy khác biệt.

Và tôi không bảo bạn ăn thịt. Tôi đơn giản bảo bạn rằng nếu có thể thì không ăn thịt là sạch sẽ hơn. Nhưng chẳng có tính tâm linh gì về điều đó. Không ăn thịt có tính thẩm mĩ, không ăn thịt có tính thơ ca, nhưng nó chẳng có cái gì có tính tôn giáo cả. Và tôi không bảo bạn trở thành người say, nhưng tôi không thể nói rằng nó là phi tâm linh; thỉnh thoảng, có chút ít cực lạc từ uống rượu chút ít là hoàn toàn được và có tính người.

Toàn thể cách tiếp cận của tôi là ở tính người. Tôi không muốn bạn trở thành người buồn và linh thiêng nghiêm chỉnh. Chúng ta mệt mỏi về mọi thánh nhân này!

Xin bạn, Nirdosh, đừng cố thay đổi anh ấy. Yêu ngụ ý chấp nhận, chấp nhận người kia như người đó vậy. Đây là những cách thức của ghét.... Cố thay đổi ai đó không phải là yêu. Và đừng cố thay đổi anh ấy. Anh ấy đã không làm bất kì cái gì sai trong việc có được hôn nhân với bạn! Đừng làm cho anh ấy khổ quá nhiều. Anh ấy đã không làm bất kì cái gì sai, cho nên tại sao trừng phạt anh ấy nhiều thế? Cho anh ấy tự do đi. Và trong khi cho tự do bạn sẽ tìm ra tự do của bạn nữa, vì chúng ta có thể có được tự do chỉ nếu chúng ta cho tự do.

Và khi hai người cho nhau tự do, chỉ thế thì yêu mới có thể phát triển. Trong tự do tuyệt đối, yêu tuyệt đối phát triển. Và khi yêu và tự do là cùng nhau, cái đẹp của chúng là mênh mông.

Các sannyasin của tôi phải sống tự do, yêu, thiền, phúc lạc. Bỏ mọi hình mẫu sai này về việc tạo ra khổ cho nhau đi.

Còn tiếp

Xem tiếp Chương 7 - Quay về Mục lục

..............................

0 Đánh giá

Ads Belove Post