Chương 5. Đừng gõ cửa, đợi đã!

Chương 5. Đừng gõ cửa, đợi đã!

Price:

Read more

Tôi mở hội bản thân tôi – Osho

Thượng đế không ở đâu, Cuộc sống ở đây bây giờ

Chương 5. Đừng gõ cửa, đợi đã!



Powered by RedCircle


Giải thoát

Maneesha, Hubert Benoit đã viết một cuốn sách rất uyên thâm về Thiền, Học thuyết tối thượng, nhưng nó chỉ là hiểu biết trí tuệ. Mặc dầu ông ấy đã tới Nhật Bản, và ông ấy đã sống trong các Thiền viện và quan sát các thiền nhân, và ông ấy nghĩ rằng ông ấy đã biết câu chuyện bên trong - điều đó là sai.

Chỉ ở trong Thiền viện không có nghĩa bạn đã trở thành người bên trong. Bạn vẫn là khán giả - bạn quan sát người khác thiền. Bạn không thiền, và chừng nào bạn không thiền nhất định có các câu hỏi như vậy nảy sinh trong bạn.

Cho nên Hubert Benoit đã viết một cuốn sách hay cho các nhà trí thức. Ông ấy là người khổng lồ, và tôi nghĩ không có bất kì cuốn sách nào khác từ bất kì triết gia hay nhà tư tưởng phương Tây nào mà truyền đạt được cái gì đó về Thiền theo cách tốt hơn  cuốn Học thuyết tối thượng của Hubert Benoit.

Nhưng dầu vậy nó vẫn là trí tuệ, được đáng bóng kĩ hơn, được tinh luyện hơn. Luận cứ của ông ấy là hay, nhưng không dựa trên kinh nghiệm; chúng không có tính tồn tại. Đó là lí do tại sao ông ấy có thể nói rằng ngay cả những người trong satori của họ vẫn nghĩ họ hiện hữu. Nhưng nếu họ nghĩ họ hiện hữu, thế thì đó là Thượng đế nhân tính riêng của họ - lần nữa nó khẳng định. Họ đã phủ nhận Thượng đế, nhưng bây giờ bản thân họ trở thành Thượng đế. Nhưng đây là quan điểm của người bên ngoài. Ông ấy không biết satori là gì.

Trong satori, hay trong samadhi - satori là từ Nhật bản dành cho samadhi - người ta không hiện hữu. Cho nên ai có đó để nghĩ về bản thân người ta rằng người ta là Thượng đế? Phật Gautam dùng từ anatta. Trong tiếng Pali, chính là ngôn ngữ Phật đã dùng, atta nghĩa là cái ngã, và anatta nghĩa là vô ngã. Trong samadhi, trong satori, bạn đi tới điểm mà bạn đột nhiên nhớ ra bạn không hiện hữu - chỉ là không gian thuần khiết, đập rộn ràng cùng sự sống, nhảy múa cùng niềm vui, nhưng bạn không còn nữa. Bạn bị tan tiến hệt như băng tan và trở thành đại dương.

Ông ấy quan tâm vì ông ấy không biết kinh nghiệm thực về satori. Ông ấy nói, "Họ phải nhận ra..." Không có vấn đề về nhận ra. Không có người nào để nhận ra, và không có vấn đề về phải. Trong từ vựng của Thiền không có phải.

Tôi đã đọc một cuốn sách được một tác giả Mĩ nổi tiếng viết, Napoleon Hill, Bạn phải thảnh thơi. Bây giờ nếu có phải, làm sao bạn có thể thảnh thơi?

Bây giờ Hubert Benoit nói, "Họ phải nhận ra." Không có người để nhận ra. Ông ấy đang nói về ai? "Họ phải nhận ra bản thân họ, họ phải giải thoát bản thân họ." Từ ai? Không có người nào. Đây là giải thoát: khi bạn không hiện hữu. Nó không phải là vấn đề giải thoát bản thân bạn, vì nếu bạn giải thoát bản thân bạn, bạn sẽ có đó.

Nhưng đó là vấn đề với mọi người trí thức. Họ không thể nhìn ra ngoài lời, ra ngoài logic và ngôn ngữ. "Bạn phải nhận ra," và "Họ phải giải thoát" - nhưng giải thoát sao? Không có người mà không được giải thoát, cũng không có người đang ép buộc họ vẫn còn không được giải thoát. Chỉ có việc giải thoát!

Thiền nhân đi tới thấy rằng người đó được giải thoát khỏi bản thân người đó. Người đó không còn nữa - đó là giải thoát của người đó. Nhưng nhìn từ bên ngoài, ngay cả một người có tâm trí văn hoá và tinh luyện thế, Hubert Benoit, bỏ lỡ vấn đề hoàn toàn.

Một khi bạn ở trong thiền sâu, bạn không hiện hữu - đây là giải thoát, và không có giải thoát khác.

Đối thoại và biện luận

Thiền không là biện luận, đó là điều Martin Buber chắc đã yêu mến, nó là đối thoại, đối thoại trong đó hai người không áp đặt ý tưởng của họ lên người kia, nơi hai người cùng nhau đang cố tìm ra cái gì đó có tính tồn tại. Đó không phải là vấn đề đánh bại người kia hay là thắng lợi. Đối thoại thực là khi hai người đang thảo luận chỉ để tìm ra chân lí. Và chân lí không là độc quyền của ai - không ai là người thắng, không ai bị đánh bại. Chân lí là thắng lợi, và cả hai được buông xuôi theo chân lí. Bạn phải nhớ trong mọi đối thoại này phẩm chất khác biệt này.

Đối thoại kiểu Socrates là biện luận, chúng là logic. Đối thoại Thiền là tuyệt đối bên ngoài logic, bên ngoài tâm trí. Chúng là rất huyền bí, nhưng sâu sắc hơn nhiều so với bất kì đối thoại kiểu Socrates nào. Ngay cả việc hiểu về đối thoại của Martin Buber vẫn không là hiểu biết tối thượng, vì ông ấy tiếp tục đối thoại bằng hai lời này: Ta và Ông. Nhưng trong đối thoại Thiền không có Ta, không có Ông.

Hai Thiền sư, cả hai là trống rỗng, và chơi như trẻ con chơi trên bãi biển - chạy quanh, tìm đá mầu và vỏ sò....Hai Thiền sư là giống như trẻ con - hò reo, la hét, cười ngặt nghẽo, chẳng vì lí do nào cả.

Đối thoại của Thiền có khác biệt với đối thoại kiểu Socrates, hay với ý tưởng của Martin Buber về đối thoại.

Martin Buber không thể bỏ được ý tưởng về Ta và Ông; do đó ông ấy vẫn còn trong tâm trí, đã không thể đi vào cõi bên kia. Và bầu trời Thiền là của cõi bên kia.

Boncho đã viết:

Sơn ca hót.

Bông tuyết mảnh.

Bạn có thấy bất kì kết nối nào không? Bạn có thấy logic nào không?

"Sơn ca hót" - đó là một điều.

"Bông tuyết mảnh" - đó là cái khác hoàn toàn.

Nhưng trong tâm trí thiền không cái gì tách rời. Mọi thứ được nối với nhau. Sơn ca hót và bông tuyết mảnh - cả hai là một phần của một kinh nghiệm, chúng không thể bị tách rời. Chỉ tâm trí tách rời chúng: cái này là thứnày; cái kia là thứ khác. Và làm sao bạn đặt chúng cùng nhau? Nhưng chúng là cùng nhau, và không phải chỉ là hai điều này. Thế rồi tre kêu ken két, và gió thổi qua rặng thông, và mây tới với sét lớn - mọi thứ được kết nối.

Trong hai câu nhỏ này ông ấy đã nói rằng mọi thứ là được kết nối với nhau tới mức người ta không thể tạo ra tách rời.

Sơn ca hót.

Bông tuyết mảnh.

Nhưng Martin Buber đã không thể hiểu được rằng giữa Ta và Ông có thể có thảo luận nhưng không có đối thoại. Đối thoại không cần Ta, không cần Ông.

Khi tôi đọc cuốn sách của ông ấy, Ta và Ông, tôi đã lập tức viết một bức thư cho ông ấy - ông ấy vẫn còn sống - đề nghị ông ấy vui lòng cố hiểu, "Không Ta, Không Ông." Và tôi đã nói, "Điều đó là tuyệt đối cần thiết cho đối thoại. Điều ông đang nói tới không phải là đối thoại, nó chỉ là thảo luận."

Tôi đã nhận được bức thư ngắn từ ông ấy nói, "Tôi sẽ suy nghĩ về nó." Tôi đáp lại ngay, "Suy nghĩ sẽ không giải quyết được nó. Suy nghĩ là rào chắn. Chính suy nghĩ làm cho ông đề nghị rằng có đối thoại giữa Ta và Ông. Tôi đang nói từ trạng thái của vô suy nghĩ. Không Ta, không Ông, thế thì có đối thoại, và đối thoại rất chơi đùa."

Ông ấy đã không trả lời lần nữa, khi thấy tình huống này rằng bất kì cái gì ông ấy sẽ nói sẽ là một phần của suy nghĩ. Ông ấy đã là nhà tư tưởng lớn, không hoài nghi gì, nhưng ngay cả nhà tư tưởng lớn nhất cũng chẳng có gì để nói về chân lí. Chỉ không gian, cái ở bên ngoài ý nghĩ, đem bạn lại gần sự sống và sự tồn tại hơn. Và khi hai người được lắng đọng và thoải mái với sự tồn tại, không có Ta, không có Ông, chỉ việc chơi đùa. Chơi đùa đó có thể được gọi là đối thoại. Duy nhất Thiền sư biết đối thoại là gì.

Xem tiếp Chương 6 - Quay về Mục lục

..............................

0 Đánh giá

Ads Belove Post

Powered by RedCircle