Chương 8. Trở thành và hiện hữu

Chương 8. Trở thành và hiện hữu

Price:

Read more

Thực Hành Vô Ngã by Vô Ngã

Tâm Lí Của Bí Truyền - Osho

Cuộc cách mạng bên trong

Chương 8. Trở thành và hiện hữu

Xin thầy nói cho chúng tôi cái gì đó về căng thẳng và thảnh thơi của bẩy thể.

Nguồn gốc của mọi căng thẳng là việc trở thành. Người ta bao giờ cũng cố là cái gì đó; không ai thoải mái với bản thân mình như người đó vậy. Việc hiện hữu không được chấp nhận, việc hiện hữu bị phủ nhận, và cái gì đó khác được coi như lí tưởng để trở thành. Cho nên căng thẳng cơ bản bao giờ cũng là giữa cái mà bạn đang vậy và cái mà bạn khao khát trở thành.

Bạn ham muốn trở thành cái gì đó. Căng thẳng ngụ ý rằng bạn không hài lòng với cái bạn đang vậy, và bạn khao khát là cái bạn không là vậy. Căng thẳng được tạo ra giữa hai điều này. Điều bạn ham muốn trở thành là không liên quan. Nếu bạn muốn trở nên giầu có, nổi tiếng, quyền lực, hay thậm chí nếu bạn muốn là tự do, được giải thoát, là thiêng liêng, bất tử, cho dù bạn khao khát cứu rỗi, moksha, thế nữa căng thẳng sẽ có đó.

Bất kì cái gì được ham muốn như cái gì đó được hoàn thành trong tương lai, chống lại bạn như bạn đang vậy, tạo ra căng thẳng. Lí tưởng càng không thể được, nhất định càng có nhiều căng thẳng hơn. Cho nên người là người duy vật là bình thường không căng thẳng thế như người là người tôn giáo, vì người tôn giáo khao khát điều không thể được, điều ở xa xôi. Khoảng cách là lớn tới mức chỉ căng thẳng lớn có thể lấp đầy kẽ hở này.

Căng thẳng ngụ ý kẽ hở giữa cái bạn đang vậy và cái bạn muốn là. Nếu kẽ hở này là lớn, căng thẳng sẽ là lớn. Nếu kẽ hở này là nhỏ, căng thẳng sẽ là nhỏ. Và nếu không có kẽ hở chút nào, điều đó ngụ ý bạn được thoả mãn với cái bạn đang vậy. Nói cách khác, bạn không khao khát là bất kì cái gì khác hơn cái bạn đang vậy. Thế thì tâm trí bạn tồn tại trong khoảnh khắc này. Không có gì để là căng thẳng; bạn thoải mái với bản thân bạn. Bạn ở trong Đạo. Với tôi, nếu không có kẽ hở bạn có tính tôn giáo; bạn ở trong pháp.

Kẽ hở có thể có nhiều tầng. Nếu khao khát là về vật lí, căng thẳng sẽ có tính vật lí. Khi bạn tìm một thân thể đặc biệt, một hình dạng đặc biệt - nếu bạn khao khát cái gì đó khác hơn cái bạn đang vậy ở mức độ vật lí - thế thì có căng thẳng trong thân thể vật lí của bạn. Người ta muốn là đẹp hơn. Bây giờ thân thể bạn trở nên căng thẳng. Căng thẳng này bắt đầu ở thể đầu tiên của bạn, thể sinh lí, nhưng nếu nó cứ còn mãi, thường xuyên, nó có thể đi sâu hơn và lan sang các tầng khác của con người bạn.

Nếu bạn khao khát quyền năng tâm linh, thế thì căng thẳng bắt đầu ở mức tâm linh và lan ra. Việc lan ra này cũng giống như khi bạn ném hòn đá vào hồ. Nó rơi ở một điểm đặc biệt, nhưng rung động do nó tạo ra sẽ liên tục lan rộng vào vô hạn. Cho nên căng thẳng có thể bắt đầu từ bất kì một trong bẩy thể của bạn, nhưng cội nguồn nguyên thuỷ bao giờ cũng là cùng một chỗ: kẽ hở giữa một trạng thái đang đó và trạng thái được khao khát.

Nếu bạn có một kiểu tâm trí đặc biệt và bạn muốn thay đổi nó, biến đổi nó - nếu bạn muốn láu lỉnh hơn, thông minh hơn - thế thì căng thẳng được tạo ra. Chỉ nếu chúng ta chấp nhận bản thân mình một cách toàn bộ, không có căng thẳng. Việc chấp nhận toàn bộ này là phép màu, phép màu duy nhất. Tìm ra một người đã chấp nhận bản thân người đó là điều đáng ngạc nhiên duy nhất.

Bản thân sự tồn tại là không căng thẳng. Căng thẳng bao giờ cũng bởi vì những khả năng giả thuyết, vô tồn tại. Trong hiện tại không có căng thẳng; căng thẳng bao giờ cũng hướng tương lai. Nó tới từ tưởng tượng. Bạn có thể tưởng tượng bản thân bạn là cái gì đó khác hơn bạn đang là vậy. Tiềm năng này mà đã được tưởng tượng ra, sẽ tạo ra căng thẳng. Cho nên một người càng có tính tưởng tượng, khả năng là càng nhiều căng thẳng hơn. Thế thì tưởng tượng đã trở thành có tính phá huỷ.

Tưởng tượng cũng có thể trở thành có tính xây dựng, sáng tạo. Nếu toàn thể năng lực tưởng tượng của bạn được hội tụ vào hiện tại, trong khoảnh khắc này, không trong tương lai, thế thì bạn có thể bắt đầu thấy sự tồn tại của bạn như thơ ca. Tưởng tượng của bạn không tạo ra khao khát; nó được dùng trong việc sống. Việc sống này trong hiện tại là ở bên ngoài căng thẳng.

Con vật không căng thẳng, cây không căng thẳng, vì chúng không có năng lực tưởng tượng. Chúng ở bên dưới căng thẳng, không ở bên ngoài nó. Căng thẳng chỉ là tiềm năng; nó đã không trở thành thực tại. Chúng đang tiến hoá. Một khoảnh khắc sẽ tới khi căng thẳng sẽ bùng nổ trong thân chúng và chúng sẽ bắt đầu khao khát tương lai. Điều đó nhất định xảy ra. Tưởng tượng trở thành tích cực.

Điều đầu tiên tưởng tượng trở thành hoạt động là tương lai. Bạn tạo ra hình ảnh và bởi vì không có các thực tại tương ứng, bạn liên tục tạo ra ngày càng nhiều các hình ảnh. Nhưng khi có liên quan tới hiện tại, bạn không thể quan niệm một cách bình thường về tưởng tượng trong quan hệ với thực tại. Làm sao bạn có thể có tính tưởng tượng trong hiện tại? Dường như không có nhu cầu. Điểm này phải được hiểu.

Nếu bạn có thể hiện diện một cách có ý thức trong hiện tại, bạn sẽ không sống trong tưởng tượng. Thế thì tưởng tượng sẽ tự do tạo ra bên trong bản thân hiện tại. Chỉ việc hội tụ đúng là được cần. Nếu tưởng tượng được hội tụ vào cái thực, nó bắt đầu sáng tạo. Việc sáng tạo có thể lấy bất kì hình tướng nào. Nếu bạn là nhà thơ, nó trở thành việc bùng nổ của thơ ca. Thơ ca sẽ không là khao khát tương lai, nhưng là việc diễn đạt của hiện tại. Hay nếu bạn là hoạ sĩ, bùng nổ sẽ là về tranh vẽ. Tranh sẽ không là cái gì đó như bạn đã tưởng tượng nó, mà như bạn đã biết nó và đã sống nó.

Khi bạn không sống trong tưởng tượng, khoảnh khắc hiện tại được trao cho bạn. Bạn có thể diễn đạt nó, hay bạn có thể đi vào im lặng.

Nhưng im lặng, bây giờ, không là im lặng chết được tu tập. Im lặng này nữa là việc diễn đạt của khoảnh khắc hiện tại. Khoảnh khắc này là sâu tới mức bây giờ nó có thể được diễn đạt chỉ qua im lặng. Ngay cả thơ ca cũng không thích hợp; tranh vẽ cũng không thích hợp. Không cách diễn đạt nào là có thể. Im lặng là cách diễn đạt duy nhất. Im lặng này không phải là cái gì đó phủ định mà, thay vì thế, là việc nở hoa khẳng định.

Cái gì đó đã nở hoa bên trong bạn, hoa của im lặng, và qua im lặng này mọi điều bạn đang sống được diễn đạt.

Điểm thứ hai cũng cần được hiểu. Việc diễn đạt này về hiện tại qua tưởng tượng không là tưởng tượng về tương lai cũng không là phản ứng lại với quá khứ. Nó không là việc diễn đạt của bất kì kinh nghiệm nào đã từng được biết. Nó là kinh nghiệm về việc trải nghiệm - như bạn đang sống nó, như nó đang xảy ra trong bạn. Không phải là kinh nghiệm được sống, nhưng là quá trình sống của việc trải nghiệm.

Thế thì kinh nghiệm của bạn và việc trải nghiệm không phải là hai điều. Chúng là một và cùng một. Thế thì không có hoạ sĩ. Bản thân việc trải nghiệm đã trở thành bức tranh; bản thân việc trải nghiệm đã diễn đạt bản thân nó. Bạn không là người sáng tạo. Bạn là tính sáng tạo, năng lượng sống. Bạn không là nhà thơ; bạn là thơ ca. Kinh nghiệm không là về tương lai không là về quá khứ; nó không từ tương lai không từ quá khứ. Bản thân khoảnh khắc này đã trở thành vĩnh hằng, và mọi thứ tới từ nó. Nó là việc nở hoa.

Việc nở hoa này sẽ có bẩy tầng, cũng giống như căng thẳng có bẩy tầng. Nó sẽ tồn tại trong mọi thể. Chẳng hạn, nếu nó xảy ra trên mức sinh lí, bạn sẽ trở thành đẹp theo nghĩa mới hoàn toàn. Cái đẹp này không từ hình tướng mà từ vô hình tướng, không của cái thấy được mà của cái không thấy được. Và nếu bạn có thể cảm thấy khoảnh khắc không căng thẳng này trong thân thể bạn, bạn sẽ biết sự mạnh khoẻ hạnh phúc, cái bạn đã không biết trước đây, mạnh khoẻ hạnh phúc khẳng định.

Chúng ta đã biết các trạng thái của mạnh khoẻ hạnh phúc mà là phủ định: phủ định theo nghĩa rằng khi chúng ta không ốm chúng ta nói chúng ta mạnh khoẻ. Mạnh khoẻ này đơn giản là phủ định bệnh. Nó chẳng có gì khẳng định về nó; nó chỉ là bệnh không có đó. Định nghĩa y tế về mạnh khoẻ là ở chỗ nếu bạn không ốm thế thì bạn là mạnh khoẻ. Nhưng mạnh khoẻ có chiều khẳng định nữa. Nó không chỉ là thiếu vắng ốm bệnh; nó là sự hiện diện của mạnh khoẻ.

Thân thể bạn có thể không căng thẳng chỉ khi bạn đang sống sự tồn tại từ khoảnh khắc sang khoảnh khắc. Nếu bạn đang ăn và khoảnh khắc này đã trở thành vĩnh hằng, thế thì không có quá khứ và không có tương lai. Chính quá trình ăn này là tất cả mọi thứ đang vậy. Bạn không làm cái gì đó; bạn đã trở thành việc làm. Sẽ không có căng thẳng; thân thể bạn sẽ cảm thấy được đáp ứng. Hay nếu bạn đang trong giao cảm dục và dục không chỉ là việc làm giảm nhẹ khỏi căng thẳng dục mà, thay vì thế, là việc diễn đạt khẳng định của yêu - nếu khoảnh khắc này đã trở thành toàn bộ, toàn thể, và bạn ở trong nó hoàn toàn - thế thì bạn sẽ biết mạnh khoẻ khẳng định trong thân thể bạn.

Nếu bạn đang chạy, và việc chạy đã trở thành tính toàn bộ của sự tồn tại của bạn; nếu bạn là cảm giác đang tới với bạn, không phải cái gì đó tách rời khỏi chúng mà là một với chúng; nếu không có tương lai, không mục đích cho việc chạy này, bản thân việc chạy là mục đích - thế thì bạn biết sự mạnh khoẻ khẳng định. Thế thì thân thể bạn là không căng thẳng. Trên mức độ sinh lí, bạn đã biết khoảnh khắc của việc sống không căng thẳng.

Và cùng điều này là đúng với từng thể trong bẩy thể này. Hiểu khoảnh khắc không căng thẳng trong thể thứ nhất là dễ vì chúng ta đã biết hai điều là có thể trong thân thể: bệnh, ốm khẳng định; khoẻ mạnh được định nghĩa theo phủ định, và thiếu vắng của ốm. Ngần này chúng ta đã biết, cho nên chúng ta có thể quan niệm về khả năng thứ ba, khả năng của mạnh khoẻ hạnh phúc khẳng định, sự mạnh khoẻ. Nhưng để hiểu không căng thẳng là gì trong thể thứ hai, thể ê te, có hơi chút khó hơn, vì bạn đã không biết bất kì cái gì về nó. Dầu vậy, những điều nào đó có thể được hiểu.

Mơ về căn bản liên quan tới thể thứ hai, thể ê te. Cho nên bình thường khi chúng ta nói về mơ, điều chúng ta nói là mơ của thể ê te. Nhưng nếu thể vật lí của bạn đã từng sống trong căng thẳng, thế thì nhiều mơ sẽ được nó tạo ra. Chẳng hạn, nếu bạn đã từng đói hay nhịn ăn, thế thì một kiểu mơ đặc biệt được tạo ra. Đây là việc mơ sinh lí. Nó không liên quan tới thể ê te.

Thể ê te có căng thẳng riêng của nó. Chúng ta chỉ biết thể ê te trong mơ, cho nên nếu thể ê te căng thẳng, mơ trở thành ác mộng. Ngay cả trong mơ bây giờ bạn sẽ căng thẳng; căng thẳng sẽ đi theo bạn.

Căng thẳng thứ nhất trong thể ê te có liên quan tới việc đáp ứng cho ham muốn của bạn. Tất cả chúng ta đều đã mơ về yêu. Dục có tính sinh lí; yêu thì không. Yêu chẳng liên quan gì tới thể vật lí, nó liên quan tới thể ê te; nhưng nếu nó không được đáp ứng, thế thì ngay cả thể vật lí của bạn cũng có thể khổ vì nó. Không chỉ thể vật lí của bạn có nhu cầu mà phải được đáp ứng, mà thể ê te của bạn cũng có nhu cầu. Nó có cơn đói riêng của nó; nó cũng cần thức ăn. Yêu là thức ăn đó.

Tất cả chúng ta liên tục mơ về yêu, nhưng chúng ta không bao giờ trong yêu. Mọi người mơ về yêu - nó phải là thế nào, nó phải là với ai - và mọi người bị thất vọng trong nó. Hoặc chúng ta đang mơ về tương lai hoặc, trong thất vọng, về quá khứ; nhưng chúng ta không bao giờ yêu.

Có những căng thẳng khác trong thể ê te nữa, nhưng yêu là căng thẳng có thể dễ hiểu nhất. Nếu bạn có thể yêu trong khoảnh khắc này, thế thì tình huống không căng thẳng được tạo ra trong thể ê te. Nhưng bạn không thể yêu được trong khoảnh khắc này nếu bạn có đòi hỏi, mong đợi, điều kiện cho yêu của bạn, vì đòi hỏi, mong đợi và điều kiện có liên quan tới tương lai.

Hiện tại là ở bên ngoài việc ấn định của chúng ta. Nó là như nó vậy. Nhưng bạn có thể có mong đợi về tương lai: nó phải là thế nào. Yêu nữa đã trở thành "phải"; nó bao giờ cũng là về “phải là” thế nào. Bạn có thể yêu trong hiện tại chỉ nếu yêu của bạn không phải là mong đợi, đòi hòi, chỉ nếu nó là vô điều kiện.

Thêm nữa, nếu bạn đang yêu chỉ với một người và không với ai đó khác, thế thì bạn không bao giờ có thể yêu trong hiện tại. Nếu yêu của bạn là quan hệ và không là trạng thái của tâm trí, bạn không thể yêu trong hiện tại vì điều đó nữa cũng là điều kiện, rất tinh vi. Nếu tôi nói tôi có thể là việc yêu chỉ với bạn, thế thì khi bạn không có đó tôi sẽ không là việc yêu. Trong hai mươi ba giờ tôi sẽ ở trong trạng thái không yêu và chỉ một giờ, khi tôi ở cùng bạn, tôi sẽ là việc yêu. Điều này là không thể được! Bạn không thể ở trong trạng thái yêu một khoảnh khắc và không trong yêu ở khoảnh khắc khác.

Nếu tôi là mạnh khoẻ, tôi là mạnh khoẻ trong hai mươi bốn giờ. Không thể nào là mạnh khoẻ trong một giờ và không mạnh khoẻ trong hai mươi ba giờ khác. Mạnh khoẻ không là quan hệ; nó là trạng thái của hiện hữu.

Yêu không là quan hệ giữa hai người. Nó là trạng thái của tâm trí bên trong bản thân bạn. Nếu bạn đang yêu, bạn yêu mọi người - không chỉ với người, mà còn với mọi vật nữa. Yêu chuyển từ bạn tới các đối thể nữa. Ngay cả khi bạn một mình, khi không ai có đó, bạn vẫn đang yêu. Nó giống như việc thở. Nếu tôi lấy lời thề rằng tôi sẽ thở chỉ khi tôi ở cùng bạn, chỉ chết có thể theo sau. Việc thở không phải là quan hệ; nó không bị buộc vào bất kì quan hệ nào. Và với thể ê te, yêu giống hệt như việc thở. Yêu là hơi thở của thể ê te.

Cho nên hoặc bạn đang yêu, hoặc bạn không đang yêu. Kiểu yêu mà nhân loại đã tạo ra là rất nguy hiểm. Ngay cả bệnh đã không tạo ra nhiều vô nghĩa như cái gọi là yêu này đã tạo ra. Toàn thể nhân loại bị bệnh vì ý niệm sai này về yêu.

Nếu bạn có thể yêu và là việc yêu, bất kể ai, thế thì thể thứ hai của bạn có thể có cảm giác về mạnh khoẻ hạnh phúc, thoải mái khẳng định. Thế thì không có ác mộng. Mơ trở thành thơ ca. Thế thì cái gì đó xảy ra trong thể thứ hai của bạn, và hương thơm của nó không chỉ tràn ngập khắp bạn mà cả người khác nữa. Dù bạn ở bất kì đâu, hương thơm của yêu của bạn đều lan toả. Và tất nhiên nó có đáp ứng riêng của nó, sự vọng lại riêng của nó.

Yêu thực không phải là chức năng của bản ngã. Bản ngã bao giờ cũng đòi hỏi quyền lực, ngay cả khi bạn yêu cũng vậy - vì yêu của bạn là không thực, vì nó chỉ là một phần của bản ngã - nó nhất định bạo hành. Bất kì khi nào chúng ta yêu, nó là bạo hành, một kiểu chiến tranh. Bố và con trai, mẹ và con gái, chồng và vợ - họ không phải là những người yêu; chúng ta đã chuyển đổi họ thành kẻ thù. Họ thường xuyên tranh đấu, và chỉ khi họ không tranh đấu chúng ta mới nói đó là yêu. Định nghĩa này có tính phủ định. Giữa hai trận chiến có kẽ hở, thời kì hoà bình.

Nhưng thực sự, giữa hai cuộc chiến tranh không có khả năng nào của hoà bình. Cái gọi là hoà bình chỉ là việc chuẩn bị cho cuộc chiến sắp tới. Không có hoà bình giữa chồng và vợ, không có yêu. Kẽ hở mà chúng ta gọi là yêu chỉ là việc chuẩn bị cho tranh đấu sắp tới. Chúng ta nghĩ rằng có mạnh khoẻ khi chúng ta ở giữa hai trận ốm, và chúng ta nghĩ rằng có yêu khi chúng ta ở giữa hai lần tranh đấu. Nó không là yêu. Nó chỉ là kẽ hở giữa các cuộc tranh đấu. Bạn không thể liên tục tranh đấu trong hai mươi bốn giờ, cho nên ở điểm nào đó bạn bắt đầu yêu kẻ thù của bạn.

Yêu không bao giờ có thể có như mối quan hệ nhưng chỉ là trạng thái của tâm trí. Nêu yêu tới với bạn như trạng thái của tâm trí, thế thì thể thứ hai của bạn - thể ê te - trở nên thoải mái, không căng thẳng. Nó được thảnh thơi. Có những lí do khác cho căng thẳng trong thể thứ hai, nhưng tôi đang nói về loại căng thẳng mà có thể dễ được hiểu nhất. Vì chúng ta nghĩ chúng ta biết yêu, nó có thể được nói tới.

Thế thứ ba là thể vi diệu. Nó có căng thẳng riêng của nó. Chúng có liên quan không chỉ với kiếp sống này mà còn với các kiếp sống trước. Căng thẳng trong thể thứ ba là vì việc tích luỹ mọi thứ mà bạn đã từng là và mọi thứ bạn đã từng khao khát. Việc khao khát toàn bộ của bạn, hàng nghìn và hàng nghìn kiếp và những khao khát lặp lại của chúng, có trong thể vi diệu. Và bạn bao giờ cũng khao khát! Không thành vấn đề cái gì. Khao khát có đó.

Thể vi diệu là nhà kho chứa toàn bộ các khao khát của bạn, toàn bộ các ham muốn của bạn. Đó là lí do tại sao nó là phần căng thẳng nhất của con người bạn. Khi bạn đi vào trong thiền bạn trở nên nhận biết về những căng thẳng vi diệu, vì thiền bắt đầu từ thể thứ ba. Những người đã bắt đầu nhận biết về những căng thẳng này qua thiền tới tôi và nói, "Từ khi tôi bắt đầu thiền, căng thẳng đã tăng lên." Chúng đã không tăng lên, nhưng bạn đã trở nên nhận biết về chúng bây giờ. Bây giờ bạn biết cái gì đó mà bạn đã không nhận biết trước đây.

Đây là những căng thẳng vi diệu. Vì chúng là bản chất của nhiều kiếp sống thế, chúng không thể được mô tả bởi bất kì lời đặc biệt nào. Không cái gì có thể được nói về chúng mà có thể được hiểu. Chúng chỉ có thể được sống, và được biết.

Bản thân việc ham muốn là căng thẳng. Chúng ta chưa bao giờ không có ham muốn về cái gì đó này khác. Thậm chí có những người ham muốn cả vô ham muốn. Điều đó trở thành ngớ ngẩn toàn bộ. Trong thể thứ ba, thể vi diệu, bạn có thể ham muốn là vô ham muốn. Thực ra, ham muốn là vô ham muốn là một trong những ham muốn mạnh nhất. Nó có thể tạo ra một trong những kẽ hở lớn nhất giữa điều đang vậy và điều bạn muốn vậy.

Cho nên chấp nhận ham muốn của bạn như chúng vậy đi, và biết rằng bạn đã có nhiều ham muốn thế suốt nhiều kiếp thế. Bạn đã ham muốn nhiều thế, và toàn thể sự việc này đã được tích luỹ lại. Cho nên với thể thứ ba - thể vi diệu - chấp nhận ham muốn của bạn như chúng vậy đi. Đừng tranh đấu với chúng; đừng tạo ra ham muốn chống lại các ham muốn. Chỉ chấp nhận chúng. Biết rằng bạn đầy những ham muốn, và là thoải mái với điều đó. Thế thì bạn sẽ trở thành không căng thẳng trong thể vi diệu.

Nếu bạn có thể chấp nhận đám đông vô hạn những ham muốn bên trong bạn mà không tạo ra ham muốn chống lại những ham muốn này; nếu bạn có thể ở trong đám đông các ham muốn - chúng là toàn thể quá khứ được tích luỹ của bạn - và chấp nhận chúng như chúng vậy; nếu việc chấp nhận này trở thành toàn bộ, thế thì, trong một khoảnh khắc, toàn thể đám đông này biến mất. Chúng không còn đó, vì chúng chỉ có thể tồn tại trên bối cảnh của việc ham muốn, việc ham muốn thường xuyên về cái không có đó.

Đối thể của ham muốn không thành vấn đề; nó là không liên quan. Ham muốn thậm chí về vô ham muốn và bối cảnh có đó; toàn thể đám đông sẽ có đó. Nếu bạn chấp nhận ham muốn của bạn, một khoảnh khắc của vô ham muốn được tạo ra. Bạn chấp nhận ham muốn của bạn như nó vậy. Bây giờ không có gì để ham muốn; việc ham muốn không có đó. Bạn chấp nhận mọi thứ như nó vậy, ngay cả ham muốn của bạn. Thế thì ham muốn này bay hơi; không cái gì phải được làm với chúng. Thể vi diệu trở nên thoải mái; nó đi tới trạng thái mạnh khoẻ khẳng định. Chỉ thế thì bạn có thể tiếp tục đi tới thể thứ tư.

Thể thứ tư là thể tâm trí. Cũng như có ham muốn trong thể vi diệu, trong thể tâm trí có các ý nghĩ: các ý nghĩ mâu thuẫn, toàn thể đám đông của chúng, từng ý nghĩ khẳng định bản thân nó như cái toàn thể, từng ý nghĩ sở hữu hạn dường như nó đã là cái toàn thể. Cho nên căng thẳng trong thể thứ tư được tạo ra bởi ý nghĩ. Hiện hữu mà không có ý nghĩ - không ngủ, không vô ý thức, nhưng là ý thức vô ý nghĩ - là mạnh khoẻ, mạnh khoẻ hạnh phúc của thể thứ tư. Nhưng làm sao người ta có thể là có ý thức và vô ý nghĩ?

Mọi khoảnh khắc, những ý nghĩ mới đang được tạo ra. Mọi khoảnh khắc cái gì đó của quá khứ của bạn đang đi vào trong xung đột với cái gì đó của hiện tại của bạn. Bạn đã là người cộng sản và giờ bạn là người Cơ đốc giáo và tin vào cái gì đó khác, nhưng quá khứ vẫn còn đó. Bạn có thể trở thành người Cơ đốc giáo, nhưng bạn không thể vứt hết chủ nghĩa cộng sản của bạn được. Nó vẫn còn trong bạn. Bạn có thể đổi ý nghĩ của bạn, nhưng những ý nghĩ bị bỏ đi bao giờ cũng có đó chờ đợi. Bạn không thể dỡ bỏ được chúng. Chúng đạt tới chiều sâu của bạn; chúng đi vào trong vô thức. Chúng sẽ không biểu lộ bản thân chúng cho bạn vì bạn đã loại bỏ chúng, nhưng chúng sẽ vẫn còn ở đó, chờ đợi cơ hội của chúng. Và cơ hội sẽ tới. Thậm chí trong thời kì hai mươi bốn giờ, sẽ có khoảnh khắc mà bạn sẽ lại là người cộng sản và thế rồi bạn sẽ lại là người Cơ đốc giáo. Điều này sẽ tiếp diễn mãi, đi tới đi lui, và hiệu quả toàn bộ sẽ là rối ren. Cho nên với thể tâm trí, căng thẳng ngụ ý rối ren - những ý nghĩ mâu thuẫn, những kinh nghiệm mâu thuẫn, những mong đợi mâu thuẫn - và kết quả tối thượng nảy sinh trong tâm trí rối ren. Và tâm trí rối ren sẽ chỉ trở thành rối ren hơn nếu nó cố đi ra ngoài rối ren, vì từ trạng thái rối ren, không thể đạt tới không rối ren.

Bạn bị rối. Việc tìm kiếm tâm linh sẽ tạo ra chiều mới cho rối của bạn. Mọi rối khác của bạn vẫn có đó, và giờ rối mới đã được thêm vào. Bạn gặp guru này, thế rồi guru kia, thế rồi guru tiếp, và từng guru mang tới rối mới cho bạn. Rối cũ sẽ có đó, và rối mới sẽ được thêm vào. Bạn sẽ trở thành nhà thương điên. Đây là điều xảy ra trong thể thứ tư, thể tâm trí. Ở đó, rối ren là căng thẳng.

Làm sao người ta có thể dừng bị rối? Bạn có thể dừng bị rối chỉ nếu bạn không phủ nhận một ý nghĩ đặc biệt khi thiên về ý nghĩ khác, nếu bạn không phủ nhận bất kì cái gì - nếu bạn không phủ nhận chủ nghĩa cộng sản để thiên về tính tôn giáo, nếu bạn không phủ nhận Thượng đế để thiên về triết lí của chủ nghĩa vô thần. Nếu bạn chấp nhận mọi thứ mà bạn nghĩ, không có chọn lựa được thực hiện và căng thẳng biến mất. Nếu bạn liên tục chọn, bạn liên tục bổ sung thêm cho căng thẳng của bạn.

Nhận biết phải là vô chọn lựa. Bạn phải nhận biết về quá trình ý nghĩ toàn bộ của bạn, rối ren toàn bộ. Khoảnh khắc bạn trở nên nhận biết về nó, bạn sẽ biết rằng nó toàn là rối ren. Không cái gì để được chọn; toàn thể ngôi nhà phải bị loại đi.

Một khi bạn biết nó chỉ là sự rối ren, ngôi nhà có thể bị loại bỏ bất kì lúc nào; không có khó khăn trong việc loại bỏ nó.

Cho nên bắt đầu nhận biết về toàn bộ tâm trí của bạn đi. Không chọn lựa; là vô chọn lựa. Không nói, "Tôi là người vô thần," hay, "Tôi là người hữu thần." Không nói, "Tôi là người Ki tô giáo," hay, "Tôi là người Hindu." Không chọn. Chỉ nhận biết rằng lúc thì bạn là người vô thần và lúc thì là người hữu thần, lúc thì bạn là người Ki tô giáo và lúc thì bạn là người cộng sản, lúc thì là thánh nhân và lúc thì là tội nhân. Lúc thì ý thức hệ này hấp dẫn bạn và lúc thì ý thức hệ khác, nhưng tất cả những điều này là mốt nhất thời.

Là nhận biết toàn bộ về điều đó đi. Chính khoảnh khắc bạn trở nên nhận biết về toàn bộ quá trình của tâm trí của bạn là khoảnh khắc của không đồng nhất. Thế thì bạn không bị đồng nhất với tâm trí của bạn. Lần đầu tiên bạn biết bản thân bạn là tâm thức chứ không là tâm trí. Bản thân tâm trí là đối thể với bạn. Cũng như bạn nhận biết về người khác, cũng như bạn nhận biết về đồ đạc trong nhà bạn, bạn trở nên nhận biết về tâm trí của bạn, quá trình tâm trí. Bây giờ bạn là nhận biết này - không bị đồng nhất với tâm trí.

Khó khăn với thể thứ tư, thể tâm trí, là ở chỗ chúng ta bị đồng nhất với tâm trí của chúng ta. Nếu thân thể bạn trở nên ốm và ai đó nói bạn ốm, bạn không cảm thấy bị xúc phạm; nhưng nếu tâm trí bạn trở nên ốm và ai đó nói, "Tâm trí bạn ốm rồi; bạn dường như sẽ điên," thế thì bạn bị xúc phạm. Tại sao?

Khi ai đó nói, "Thân thể bạn dường như ốm," bạn cảm thấy rằng người đó đã thông cảm với bạn. Nhưng nếu ai đó nói cái gì đó về ốm tâm trí - điều có liên quan tới tâm trí của bạn, bạn dường như bị trật bánh xe; bạn bị thần kinh - thế thì bạn bị xúc phạm vì có sự đồng nhất sâu với tâm trí hơn là với thân thể.

Bạn có thể cảm thấy bản thân bạn là tách rời khỏi thân thể. Bạn có thể nói, "Đây là tay tôi." Nhưng bạn không thể nói, "Đây là tâm trí của tôi," vì bạn nghĩ: "Tâm trí của mình nghĩa là mình." Nếu tôi muốn mổ thân thể bạn, bạn sẽ cho phép tôi, nhưng bạn sẽ không cho phép tôi mổ tâm trí của bạn. Bạn sẽ nói, "Không, điều này là quá thể! Tự do của tôi sẽ bị mất!" Tâm trí bị đồng nhất sâu hơn nhiều. Nó là chúng ta. Chúng ta không biết bất kì cái gì bên ngoài nó, cho nên chúng ta bị đồng nhất với nó.

Chúng ta biết cái gì đó bên ngoài thân thể: tâm trí. Đó là lí do tại sao khả năng không bị đồng nhất với thân thể tồn tại. Nhưng chúng ta không biết bất kì cái gì bên ngoài tâm trí. Chỉ nếu bạn trở nên nhận biết về các ý nghĩ bạn mới có thể đi tới biết rằng tâm trí không là gì ngoài quá trình, việc tích luỹ: cái máy, nhà kho, máy tính của các kinh nghiệm quá khứ của bạn, việc học quá khứ của bạn, tri thức quá khứ của bạn. Nó không phải là bạn; bạn có thể hiện hữu mà không có nó. Tâm trí có thể được điều khiển. Nó có thể được thay đổi; nó có thể được vứt khỏi bạn.

Và bây giờ, những khả năng mới có đó. Một ngày nào đó ngay cả tâm trí của bạn sẽ có khả năng được cấy vào ai đó khác. Cũng như tim có thể được cấy, sớm hay muộn kí ức sẽ có khả năng được cấy. Thế thì một người sắp chết sẽ không chết hoàn toàn. Ít nhất kí ức của người đó có thể được cứu và được cấy vào đứa trẻ mới. Đứa trẻ sẽ thu nhận toàn thể kí ức của người này. Đứa trẻ sẽ nói về những kinh nghiệm mà nó đã không trải qua nhưng nó sẽ nói, "Tôi đã biết." Bất kì cái gì người chết đã biết, đứa trẻ sẽ biết, vì toàn thể tâm trí của người chết đã được trao cho nó.

Điều này dường như nguy hiểm, và có thể là chúng ta sẽ không cho phép điều đó xảy ra vì sự đồng nhất riêng của chúng ta sẽ bị mất. Chúng ta là tâm trí của chúng ta! Nhưng với tôi, khả năng này có nhiều tiềm năng. Một nhân loại mới có thể được sinh ra từ nó. Chúng ta có thể nhận biết về tâm trí vì tâm trí không phải là chúng ta; nó không là "tôi." Tâm trí của tôi là một phần của thân thể của tôi cũng như thận của tôi là một phần vậy. Cũng như tôi có thể được cho thận mới và tôi sẽ vẫn là cùng người, không cái gì bị thay đổi, cho nên tôi nữa có thể tiếp tục sống với tâm trí được cấy mà không cái gì thay đổi. Tôi có thể liên tục là cái ngã cũ tôi đã là, nhưng với tâm trí mới được thêm vào cho tôi. Tâm trí cũng là cái máy. Nhưng vì sự đồng nhất của chúng ta với nó, căng thẳng được tạo ra.

Cho nên với thể thứ tư, nhận biết là khoẻ và vô nhận biết là bệnh; nhận biết là không căng thẳng và vô nhận biết là căng thẳng. Vì các ý nghĩ, vì sự đồng nhất của bạn với chúng, bạn liên tục sống trong ý nghĩ của bạn và rào chắn được tạo ra giữa bạn và hiện hữu có tính tồn tại của bạn.

Có đoá hoa trong tầm với của bạn, nhưng bạn sẽ không bao giờ đi tới biết nó vì bạn đang nghĩ về nó. Đoá hoa này sẽ chết, và bạn sẽ liên tục nghĩ về nó. Suy nghĩ đã tạo ra bộ phim giữa bạn và sự tồn tại - trong suốt, nhưng không trong suốt thế; chỉ là ảo vọng về trong suốt.

Chẳng hạn, bạn đang nghe tôi. Nhưng có thể rằng bạn không thực sự nghe. Nếu bạn đang nghĩ về điều tôi đang nói, bạn đã dừng việc nghe. Thế thì bạn đã đi lên trước hay đi ra sau; bạn không cùng tôi. Hoặc nó là quá khứ bạn sẽ lặp lại trong tâm trí bạn hoặc nó sẽ là tương lai được phóng chiếu qua quá khứ, nhưng nó sẽ không là điều tôi đang nói.

Thậm chí có thể là bạn có thể lặp lại đúng nguyên văn điều tôi đã nói. Cái máy của bạn đang ghi âm lại nó. Nó có thể lặp lại điều tôi đã nói, tái tạo lại nó. Thế rồi bạn sẽ tuyên bố, "Nếu tôi mà không nghe thầy, làm sao tôi có thể tái tạo lại nó được?" Nhưng băng ghi âm không nghe tôi. Tâm trí của bạn có thể liên tục làm việc hệt như cái máy. Bạn có thể hiện diện, hay bạn có thể không hiện diện. Bạn không được cần tới. Bạn có thể liên tục nghĩ và vẫn đang nghe. Tâm trí - thể thứ tư, thể tâm trí - đã trở thành rào chắn.

Giữa bạn và cái đang đó, có rào chắn. Khoảnh khắc bạn đi tới chạm, bạn chuyển ra xa khỏi kinh nghiệm này. Khoảnh khắc bạn đi tới nhìn, bạn chuyển ra xa. Tôi cầm tay bạn trong tay tôi. Đây là điều mang tính tồn tại. Nhưng có thể là bạn không có đó. Thế thì bạn đã bỏ lỡ. Bạn đã biết rồi - bạn đã chạm và đã trải nghiệm - nhưng bạn đã ở trong ý nghĩ của bạn.

Cho nên tại thể thứ tư người ta phải nhận biết về quá trình ý nghĩ của người ta, được lấy như một toàn thể. Không chọn lựa, không quyết định, không phán xét; chỉ nhận biết về nó. Nếu bạn trở nên nhận biết, bạn trở nên không bị đồng nhất. Và không đồng nhất với cái máy của tâm trí là không căng thẳng.

Thể thứ năm là thể tâm linh. Khi có liên quan tới thể tâm linh, dốt nát về bản thân người ta là căng thẳng duy nhất. Mọi lúc bạn hiện hữu, bạn biết hoàn toàn rõ rằng bạn không biết bản thân bạn. Bạn sẽ đi qua cuộc sống, bạn sẽ làm cái này và cái nọ, bạn sẽ đạt tới cái này và cái nọ, nhưng cảm giác về dốt nát với cái ngã sẽ liên tục ở cùng bạn. Nó sẽ ẩn nấp sau bạn; nó sẽ là bạn đồng hành thường xuyên, không thành vấn đề dù bạn cố quên nó nhiều đến đâu, dù bạn cố thoát khỏi nó nhiều đến đâu. Bạn không thể thoát khỏi dốt nát của bạn. Bạn biết rằng bạn không biết. Đây là bệnh ở mức thứ năm.

Những người ở đền Delphi, người đã viết lên ngôi đền này, Biết bản thân ông, đã đề cập tới thể thứ năm. Họ đã làm việc trên nó. Socrates liên tục lặp lại: Biết bản thân ông. Ông ấy đã đề cập tới thể thứ năm. Với thể thứ năm, atma gyana, tri thức về cái ngã, là tri thức duy nhất.

Mahavira đã nói, "Bằng việc biết bản thân người ta, người ta biết tất cả." Nó không phải vậy đâu. Người ta không thể biết tất cả bằng việc biết bản thân người ta. Nhưng phản đề là đúng. Bằng việc không biết bản thân người ta, người ta không thể biết được bất kì cái gì. Cho nên để làm cân bằng điều này, Mahavira đã nói, "Bằng việc biết bản thân ông, ông sẽ biết tất cả." Cho dù tôi biết mọi thứ, nếu tôi không biết bản thân tôi, hữu dụng gì? Làm sao tôi có thể biết được cái cơ bản, cái nền móng, cái tối thượng, nếu tôi thậm chí đã không biết tới bản thân tôi? Điều đó là không thể được.

Cho nên với thể thứ năm, căng thẳng là giữa việc biết và dốt nát. Nhưng nhớ, tôi đang nói việc biết và dốt nát; tôi không nói tri thức và dốt nát. Tri thức có thể được thu thập từ kinh sách; việc biết không thể được thu thập từ bất kì chỗ nào. Có nhiều người thế đang vận hành dưới ảo tưởng này, việc hiểu lầm này giữa tri thức và việc biết. Việc biết bao giờ cũng là của bạn. Tôi không thể truyền được việc biết của tôi cho bạn; tôi chỉ có thể truyền tri thức của tôi. Kinh sách trao đổi qua tri thức, không qua việc biết. Nó có thể nói bạn là thiêng liêng, bạn là atman, bạn là cái Ngã, nhưng đây không phải là việc biết.

Nếu bạn bám vào tri thức này, căng thẳng lớn sẽ có đó. Dốt nát sẽ có đó cùng với tri thức và thông tin giả, được thu nhận - tri thức vay mượn. Bạn sẽ là dốt nát, nhưng bạn sẽ cảm thấy rằng bạn biết. Thế thì có nhiều căng thẳng. Tốt hơn cả là cứ là người dốt nát và biết hoàn toàn rõ rằng "Mình là người dốt nát." Thế thì căng thẳng có đó, nhưng nó không lớn thế. Nếu bạn không lừa bản thân bạn bằng tri thức thu nhận từ người khác, thế thì bạn có thể tìm và kiếm bên trong bản thân bạn, và việc biết là có thể.

Vì bạn hiện hữu, ngần này là chắc chắn: rằng dù bạn là bất kì cái gì, bạn hiện hữu. Điều này không thể bị phủ nhận. Việc khác: bạn là ai đó, người biết. Có thể là bạn biết người khác, có thể là bạn biết chỉ các ảo vọng, có thể là điều bạn biết là không đúng, nhưng bạn biết. Cho nên hai điều có thể được coi là đương nhiên: sự tồn tại của bạn và tâm thức của bạn.

Nhưng điều thứ ba đang thiếu. Nhân cách bản chất của con người có thể được quan niệm qua ba chiều: sự tồn tại, tâm thức, và phúc lạc - sat-chit-anand. Chúng ta biết rằng chúng ta là bản thân sự tồn tại; chúng ta biết rằng chúng ta là ai đó, người biết - bản thân tâm thức. Duy nhất phúc lạc bị thiếu. Nhưng nếu bạn tìm bên trong bản thân bạn, bạn sẽ biết cái thứ ba nữa. Nó có đó. Phúc lạc, cực lạc của sự tồn tại của người ta có đó. Và khi bạn biết điều đó, bạn sẽ biết bản thân bạn hoàn toàn: sự tồn tại của bạn, tâm thức của bạn, phúc lạc của bạn.

Bạn không thể biết được bản thân bạn hoàn toàn chừng nào phúc lạc chưa được biết tới, vì người không phúc lạc sẽ liên tục trốn khỏi bản thân người đó. Toàn thể cuộc sống của chúng ta là việc trốn chạy khỏi bản thân chúng ta. Người khác là có ý nghĩa với chúng ta vì họ giúp chúng ta trốn thoát. Đó là lí do tại sao tất cả chúng ta đều hướng theo người khác. Cho dù người ta trở nên có tính tôn giáo, người đó tạo ra Thượng đế như người khác. Người đó lại trở thành hướng theo người khác; cùng ảo tưởng được lặp lại.

Cho nên ở giai đoạn thứ năm, người ta phải ở trong việc tìm kiếm bản thân người ta từ bên trong. Điều này không phải là việc tìm, nhưng là "ở trong việc tìm."

Chỉ tới thể thứ năm bạn mới được cần. Bên ngoài thể thứ năm, mọi thứ trở thành dễ dàng và tự phát.

Thể thứ sáu là càn khôn. Căng thẳng là giữa bạn - những cảm giác của bạn về tính cá nhân, về giới hạn - và càn khôn vô hạn. Ngay cả ở giai đoạn thứ năm bạn sẽ được hiện thân trong thể tâm linh của bạn. Bạn sẽ là một người. "Người" đó sẽ là căng thẳng cho thể thứ sáu. Cho nên để đạt tới sự tồn tại không căng thẳng với càn khôn, để là một với càn khôn, bạn phải dừng là cá nhân.

Jesus nói, "Bấy kì ai đánh mất bản thân mình sẽ tìm thấy bản thân mình." Phát biểu này đề cập tới thể thứ sáu. Mãi cho tới thể thứ năm điều đó không thể được hiểu, vì nó là phản toán học hoàn toàn. Nhưng từ thể thứ sáu, đây là toán học duy nhất, khả năng hợp lí duy nhất: làm mất bản thân người ta.

Chúng ta đã từng đề cao bản thân chúng ta, kết tinh bản thân chúng ta. Mãi cho tới thể thứ năm việc kết tinh, tính ích kỉ, tính cá nhân có thể được mang. Nhưng nếu ai đó nhấn mạnh vào việc là cá nhân, người đó vẫn còn với thể thứ năm. Nhiều hệ thống tâm linh thế dừng lại với thể thứ năm. Mọi người nói rằng hồn có tính cá nhân riêng của nó, và tính cá nhân sẽ vẫn còn ngay cả trong trạng thái được giải thoát - rằng bạn sẽ là một cá nhân, được hiện thân trong tính ích kỉ của bạn - bất kì hệ thống nào nói điều này, đều dừng lại với thể thứ năm. Trong hệ thống như vậy, sẽ không có quan niệm về Thượng đế. Nó không được cần.

Khái niệm về Thượng đế chỉ tới với thể thứ sáu. "Thượng đế" ngụ ý tính cá nhân càn khôn, hay, chắc tốt hơn thì nên nói, vô cá nhân càn khôn. Không phải là “tôi” ở trong sự tồn tại; chính cái toàn bộ bên trong tôi đã làm thành khả năng cho tôi tồn tại. Tôi chỉ là một điểm, một móc nối trong vô hạn móc nối của sự tồn tại. Nếu mặt trời không mọc ngày mai, tôi sẽ không hiện hữu. Tôi sẽ đi ra khỏi sự tồn tại; ngọn lửa sẽ tắt ngóm. Tôi ở đây vì mặt trời tồn tại. Nó ở xa xăm thế, nhưng dầu vậy nó được móc nối với tôi. Nếu trái đất chết, như nhiều hành tinh thế đã chết, thế thì tôi không thể sống được vì sự sống của tôi là một với sự sống của trái đất. Mọi thứ tồn tại là trong một chuỗi của sự tồn tại. Không phải là chúng ta là những hòn đảo. Chúng ta là đại dương.

Tại thể thứ sáu, việc cảm về tính cá nhân là căng thẳng duy nhất đối lại việc cảm đại dương - việc cảm vô giới hạn, việc cảm mà vô thuỷ và vô chung, việc cảm không về tôi mà về chúng ta. Và cái "chúng ta" bao hàm mọi thứ. Không chỉ người, không chỉ sinh linh hữu cơ, mà mọi thứ tồn tại. "Chúng ta" ngụ ý bản thân sự tồn tại.

Cho nên "tôi" sẽ là căng thẳng tại thể thứ sáu. Làm sao bạn có thể làm mất cái "tôi" làm sao bạn có thể làm mất bản ngã của bạn? Bạn sẽ không có khả năng hiểu ngay bây giờ, nhưng nếu bạn đạt tới thể thứ năm, điều đó sẽ trở thành dễ dàng. Nó giống như đứa trẻ bị gắn bó với đồ chơi và không thể quan niệm được làm sao nó có thể vứt đồ chơi đi. Nhưng khoảnh khắc thời thơ ấu qua đi, đồ chơi bị vứt đi. Nó không bao giờ quay lại với đồ chơi đó. Mãi cho tới thể thứ năm bản ngã là rất có ý nghĩa, nhưng bên ngoài thể thứ năm nó trở thành chỉ giống như đồ chơi mà đứa trẻ đã từng chơi. Bạn chỉ vứt nó đi; không có khó khăn.

Khó khăn duy nhất sẽ là nếu bạn đã đạt tới thể thứ năm như quá trình dần dần và không như chứng ngộ bất thần. Thế thì, vứt cái “tôi” hoàn toàn ở thể thứ sáu trở thành khó. Cho nên bên ngoài thể thứ năm, mọi quá trình là bất thần trở thành giúp ích. Trước thể thứ năm, các quá trình dần dần dường như là dễ hơn; nhưng bên ngoài thể thứ năm, chúng trở thành cản trở.

Cho nên ở thể thứ sáu, căng thẳng là giữa tính cá nhân và tâm thức đại dương. Giọt nước phải mất bản thân nó để trở thành đại dương. Điều đó không thực là mất bản thân nó, nhưng từ quan điểm của giọt nước, điều đó dường như là vậy. Ngược lại, khoảnh khắc giọt nước bị mất đi, đại dương đã được thu lấy. Không thực là giọt nước đã làm mất bản thân nó. Nó đã trở thành đại dương bây giờ.

Thể thứ bẩy là thể niết bàn. Căng thẳng trong thể thứ bẩy là giữa tồn tại và vô tồn tại. Trong thể thứ sáu, người tìm kiếm đã làm mất bản thân mình, nhưng không mất sự tồn tại. Người đó hiện hữu - không như một cá nhân, nhưng như hiện hữu càn khôn. Sự tồn tại có đó. Có các triết lí và hệ thống dừng lại với thể thứ sáu. Chúng dừng lại với Thượng đế hay với moksha: giải thoát. Thể thứ bẩy ngụ ý mất ngay cả sự tồn tại vào trong vô tồn tại. Nó không làm mất bản thân nó. Nó chỉ là việc mất. Sự tồn tại trở thành vô tồn tại. Thế thì bạn đi tới cội nguồn nguyên thuỷ từ đó mọi sự tồn tại tới và nó đi vào trong đó. Sự tồn tại tới từ nó; vô tồn tại đi trở lại nó.

Bản thân sự tồn tại chỉ là một pha. Nó phải quay lại. Như ngày tới và đêm theo sau, như đêm đi và ngày theo sau, cho nên sự tồn tại tới và vô tồn tại theo sau; vô tồn tại tới và sự tồn tại theo sau. Nếu người ta định biết một cách toàn bộ, thế thì người đó phải không trốn khỏi vô tồn tại. Nếu người đó định biết toàn bộ vòng tròn, người đó phải trở thành vô tồn tại.

Ngay cả càn khôn cũng không phải là toàn bộ, vì vô tồn tại ở bên ngoài nó. Cho nên ngay cả Thượng đế cũng là không toàn bộ. Thượng đế chỉ là một phần của Brahma; Thượng đế không phải là bản thân Brahman. Brahman ngụ ý mọi sáng và tối được tổ hợp lại, sống và chết được tổ hợp lại, sự tồn tại và vô tồn tại được tổ hợp lại. Thượng đế không là chết; Thượng đế chỉ là sống. Thượng đế không phải là vô tồn tại; Thượng đế chỉ là sự tồn tại. Thượng đế không là tối; Thượng đế chỉ là sáng. Ngài chỉ là một phần của hiện hữu toàn bộ, không là toàn bộ.

Biết cái toàn bộ là trở thành hư không. Duy nhất hư không có thể biết tính toàn thể. Tính toàn thể là hư không, và hư không là tính toàn thể duy nhất - cho thể thứ bẩy.

Cho nên đây là những căng thẳng trong bẩy thể, bắt đầu với sinh lí. Nếu bạn hiểu căng thẳng sinh lí của bạn, việc làm giảm nhẹ nó và mạnh khoẻ hạnh phúc của nó, thế thì bạn có thể rất dễ dàng tiến sang cả bẩy thể. Việc nhận ra sự thoải mái trong thể thứ nhất trở thành bàn đạp cho thể thứ hai. Và nếu bạn nhận ra cái gì đó trong thể thứ hai - nếu bạn cảm thấy khoảnh khắc ê te không căng thẳng - thế thì việc bước tới thể thứ ba được lấy.

Trong từng thể, nếu bạn bắt đầu với sự mạnh khoẻ hạnh phúc, cánh cửa cho thể tiếp tự động mở ra. Nhưng nếu bạn bị thất bại trong thể thứ nhất điều đó trở thành rất khó, thậm chí không thể được, để mở các cánh cửa thêm nữa.

Cho nên bắt đầu với thể thứ nhất và đừng nghĩ về sáu thể kia chút nào. Sống trong thể vật lí hoàn toàn đi, và bạn sẽ đột nhiên biết rằng cánh cửa mới đã mở ra. Thế rồi tiếp tục đi xa hơn. Nhưng đừng bao giờ nghĩ về các thể khác nếu không điều đó sẽ quấy rối và sẽ tạo ra căng thẳng.

Cho nên bất kì cái gì tôi đã nói - quên cụ nó đi!

Xem Chương 9Quay về Mục Lục

..............................

0 Đánh giá

Ads Belove Post