Chương 14. Đừng từ bỏ sự tồn tại

Chương 14. Đừng từ bỏ sự tồn tại

Price:

Read more

Bước trong Thiền, Ngồi trong Thiền - Osho

Chương 14. Đừng từ bỏ sự tồn tại


Câu hỏi thứ nhất

Osho ơi, chẳng phải là cần ham muốn, khao khát và tìm chân lí và tránh cái không thực, để tìm chân lí và từ bỏ cái giả đó sao?

Divyananda,

Không có cách nào tìm kiếm chân lí vì chân lí không ở xa xôi. Chân lí không "ở kia" đâu đó để cho bạn phải đi tới nó, để cho bạn phải đạt tới nó; chân lí không để được tìm kiếm vì chân lí là chính hiện hữu của người tìm kiếm. Làm sao bạn có thể tìm được người tìm kiếm? Làm sao bạn có thể biết được người biết? Điều đó là không thể được. Bạn không thể đương đầu với bản thân bạn được. Bạn là chân lí.

Do đó mọi việc tìm kiếm là vô tích sự, nhưng người ta học chỉ qua việc tìm kiếm. Người ta học sự kiện cực kì quan trọng này, rằng mọi việc tìm kiếm là vô dụng, chỉ qua việc tìm kiếm; không có cách khác để biết nó. Bạn tìm và bạn thất bại, bạn tìm lại và bạn thất bại; dần dần điều trở thành rõ ràng cho bạn là bản thân việc tìm kiếm là nguyên nhân của việc bỏ lỡ nó. Thế thì việc tìm kiếm rơi rụng đi theo cách riêng của nó. Và khi không còn khao khát, không ham muốn, khi bạn hoàn toàn im lặng, khi chính tâm trí của người đạt tới đã biết mất, bạn ngạc nhiên rằng điều bạn đã từng tìm kiếm suốt bao giờ cũng ở cùng bạn.

Yoka nói:

Không cần tìm chân lí hay tránh ảo vọng.

Tại sao? - vì tìm nó là bắt đầu theo hướng sai và tránh ảo vọng là ngu xuẩn vì ảo vọng ngụ ý cái không hiện hữu. Làm sao bạn có thể tránh được cái mà không hiện hữu và làm sao bạn có thể tìm cái đang hiện hữu? Cái đang hiện hữu là hiện hữu, và cái không hiện hữu là không hiện hữu.

Yoka cũng nói:

Chúng ta biết rằng cả hai được chứa trong trống rỗng, rằng chúng không có hình dạnh và không giới hạn. Không hình dạng không là trống rỗng không là không trống rỗng. Nó là thực tại thực của Phật.

Người ta phải đơn giản trở thành trống rỗng tuyệt đối. Và khi tôi nói "trống rỗng tuyệt đối" tôi ngụ ý người ta phải không chỉ là trống rỗng, "trống rỗng tuyệt đối" ngụ ý trống rỗng mọi thứ và cũng trống rỗng cả tính trống rỗng. Bằng không tâm trí tinh ranh thế nó bây giờ có thể bám lấy ý tưởng mới về tính trống rỗng.

Một đệ tử của Yoka tới đi tới lại ông ấy mãi, đem các trải nghiệm của mình mà đã xảy ra trong thiền sâu của anh ta, và Yoka đánh anh ta. Bất kì cái gì anh ta nói anh ta sẽ bị đánh, bất kể điều anh ta nói. Anh ta đã đem tới những trải nghiệm đẹp đẽ: việc dâng lên của kundalini, trải nghiệm lớn về ánh sáng, hương thơm bên trong ngạt ngào, tiếng vỗ tay của một bàn tay - bất kì cái gì anh ta đã nghe nói rằng mọi người đã đạt tới qua thiền, anh ta đều mang tới - nhưng anh ta bị đánh đi đánh lại mãi.

Một hôm anh ta tới với sự tin cậy tuyệt đối: "Giờ Thầy sẽ chấp nhận kinh nghiệm của mình, thừa nhận nó - thời gian đã tới," vì hôm đó anh ta định nói, "Tôi đã đạt tới trống rỗng." Đó là điều tối thượng. Còn có thể có cái gì hơn nữa? Cái gì có thể có bên ngoài trống rỗng? Anh ta rất hạnh phúc rằng lần đầu tiên anh ta chắc sẽ không bị đánh - nhưng thậm chí trước khi anh ta nói, Thầy đánh anh ta.

Anh ta nói, "Điều này là quá thể! Tôi thậm chí đã không thốt ra một lời!"

Yoka nói, "Không thành vấn đề điều ông nói, không thành vấn đề liệu ông nói nó hay không - ta biết. Ta biết khoảnh khắc ông vào phòng này rằng ông lại ở đây với ý tưởng ngu xuẩn nào đó."

Anh ta nói, "Nhưng thưa thầy, thầy đáng phải nghe đã chứ. Đây không phải là ý tưởng ngu xuẩn đâu, đây là kinh nghiệm của mọi chư Phật!"

Thế là Yoka nói,"Vâng, vậy ông nói. Dường như ông đang khao khát cú đánh khác!"

Và đệ tử nói, "Thưa thầy, tôi đã trải nghiệm trống rỗng!"

Yoka cười, đánh anh ta và nói, "Vứt nó đi! Nó toàn là vô nghĩa!"

Đệ tử nói, "Làm sao tôi có thể vứt trống rỗng được? Tôi có thể vứt mọi thứ khác!" Đó là lần đầu tiên anh ta cãi Thầy; hiển nhiên, luận cứ của anh ta dường là logic. Bạn có thể vứt trải nghiệm về ánh sáng vì bạn là người trải nghiệm. Bạn có thể vứt trải nghiệm về năng lượng - bạn là người trải nghiệm. Bất kì trải nghiệm nào đều có thể bị vứt đi, nhưng làm sao bạn có thể vứt trải nghiệm về trống rỗng? Không có gì để vứt!

Đệ tử nói, "Làm sao tôi có thể vứt trống rỗng được?"

Thế rồi Thầy đáng anh ta thật đau và nói, "Thế thì mang nó ra - nhưng làm cái gì đó. Hoặc vứt nó đi hoặc mang nó ra."

Và đệ tử nói, "Thầy yêu cầu tôi cái gì vậy? Tôi không thể mang được nó ra vì nó chỉ là trống rỗng, và tôi không thể vứt được nó nữa."

Thầy nói, "Giờ ông đang bám vào ý tưởng về trống rỗng. Đây không phải là trống rỗng - đây không phải là trống rỗng thực. Giờ ông đầy ý tưởng về trống rỗng. Lúc thì nó đã là ánh sáng, lúc thì nó đã là năng lượng, lúc thì nó là hương thơm, giờ nó là trống rỗng. Nó là hư không nhưng cái nhãn thay đổi. Và chừng nào ông còn chưa vứt cái này nữa ông sẽ không thực sự là trống rỗng. Người trống rỗng thực sự không là trống rỗng không là phi trống rỗng. Không có cái gì để trải nghiệm, thậm chí không có trống rỗng. Và trong trạng thái im lặng đó khi không có gì để trải nghiệm - không đối thể, không nội dung, nhưng chỉ có tâm thức, chỉ người quan sát và không cái gì để quan sát chỉ người thấy và không cái gì để thấy - người ta đạt tới chân lí."

Yoka nói:

Linh hồn chúng ta giống như chiếc gương trong do vậy nó phản xạ vũ trụ một cách hài hoà, tâm linh của chúng ta và vũ trụ là một.

Một khi bạn là trống rỗng hoàn toàn bạn là chiếc gương. Bạn không chỉ nhận biết về chân lí bên trong của bạn, bạn trở nên nhận biết về chân lí của toàn thể sự tồn tại. Và chúng không phải là hai; chúng là hai mặt của cùng một hiện tượng, hai mặt của cùng một đồng tiền - cái bên ngoài và cái bên trong.

Mọi loại rắc rối nảy sinh nếu chúng ta bỏ sự tồn tại để thu được trống rỗng; điều đó nữa là ốm yếu.

Lắng nghe những lời cực kì có ý nghĩa này của Yoka. Yoka là một trong những Thiền sư lớn. Ông ấy nói:

Mọi loại rắc rối nảy sinh nếu chúng ta bỏ sự tồn tại để thu được trống rỗng; điều đó nữa là ốm yếu. Nó giống như ném bản thân người ta vào trong lửa để trốn chết đuối.

Không bỏ sự tồn tại. Không bỏ sự tồn tại bình thường này trong nỗ lực có được chân lí ảo vọng nào đó, có khao khát ảo vọng nào đó về Thượng đế. Bỏ điều đó cho người ngu đi. Người thông minh đơn giản sống từ khoảnh khắc sang khoảnh khắc mà không có ham muốn tìm kiếm bất kì cái gì, không mong đợi tìm thấy bất kì cái gì. Người đó đơn giản sống từ khoảnh khắc sang khoảnh khắc, một cách vui vẻ. Cuộc sống của người đó rất bình thường; người đó không có ham muốn là phi thường. Người đó không có ham muốn là vị Phật, do đó người đó là vị Phật. Người đó không có ham muốn là phi thường, do đó người đó là phi thường. Vì mọi người bình thường có ham muốn là phi thường; chỉ người phi thường không có ham muốn đó.

Nếu chúng ta cố hiểu thấu chân lí hay nếu chúng ta ao ước thoát khỏi sai lầm và ảo vọng, chúng ta thực hành phân biệt, thái độ nhân tạo và sai lầm.

Một khi bạn nói, "Cái này là chân lí và cái kia là phi chân lí," bạn đã bắt đầu phân biệt - và phân biệt là bệnh của tâm trí. Đó là chức năng của tâm trí: phân biệt. "Cái này là đúng, cái kia là sai. Cái này là thật, cái kia là giả. Cái này là trần tục, cái kia là tâm linh. Cái này là vật chất, cái kia là tôn giáo." Một khi bạn bắt đầu phân biệt, không có chấm dứt cho nó và bạn đang trong nắm giữ của tâm trí. Bỏ phân biệt và bạn ở ngoài nắm giữ của tâm trí. Ở ngoài nắm giữ của tâm trí là được tự do, là biết tự do là gì.

Phần lớn mọi người quên kho báu tâm linh, họ phải trông cậy vào suy nghĩ nhị nguyên và bỏ bản tính thực của tâm linh. Đi qua rào chắn của Thiền bằng việc ngồi thiền, chúng ta phải kết thúc với lí trí, tri thức, ảo vọng. Thế thì chúng ta sẽ đạt tới trí huệ tối thượng và đi vào trong lâu đài của niết bàn.

Niết bàn không phải là chỗ nào đó khác; nó là không gian bên trong của bạn. Chỉ cần thoát ra khỏi nắm giữ của tâm trí. Tâm trí của bạn giống như con bạch tuộc: nếu bằng cách nào đó bạn được tự do khỏi một chân bạch tuộc, còn có các chân khác. Có những chân thô và có những chân tinh, và với thời gian bạn bắt đầu được tự do với các chân khác, bạn lại bị vướng vào trong các chân khác. Điều đó diễn ra mãi trong vòng tròn.

Người thoát ra khỏi thế giới, lời nói của người đó là gì? Ở phương Đông trong hàng nghìn năm mọi người đã từng từ bỏ thế giới vì họ nói nó là ảo vọng. Nếu bạn hiểu thực sự rằng nó là ảo vọng, thế thì cái gì có đó mà từ bỏ?

Những kẻ ngu này thậm chí tới tôi và họ hỏi, "Thầy đang dạy mọi người loại tính chất sannyas gì vậy? Tính chất sannyas ngụ ý từ bỏ. Họ đáng phải từ bỏ thế giới chứ, nhưng họ sống trong thế giới. Họ không chỉ sống trong thế giới, họ sống sâu sắc và toàn bộ trong thế giới hơn những người trần tục khác! Đây là loại tính chất sannyas gì vậy?" Họ nghĩ tôi đang dạy một loại tính chất sannyas sai.

Tôi đang dạy tính chất sannyas tối thượng, không phải là một loại sai nhưng lần đầu tiên là một loại đúng. Loại sai đã lan tràn trong một thời gian lâu rồi, trong nhiều thế kỉ. Thấy cái ngu xuẩn của toàn thể việc này đi: bạn gọi cái gì đó là ảo vọng và thế rồi bạn trốn thoát khỏi nó. Nếu nó là ảo vọng không có nhu cầu trốn thoát. Điều đó phải là đơn giản thế! Nếu nó là thực thế thì tại sao trốn thoát? Nếu nó là thực thế thì làm sao bạn có thể trốn thoát?

Không ai từ bỏ mơ của họ. Hay bạn từ bỏ chúng mọi sáng khi bạn thức dậy - "Tôi từ bỏ mọi mơ của tôi. Tôi từ bỏ mọi kho báu tôi có trong mơ của tôi. Tôi từ bỏ vương quốc mơ của tôi"? Bạn không thể từ bỏ được chúng, bằng không mọi người chắc sẽ cười bạn - bạn đã phát điên! Mơ là mơ.

Và cái gọi là những người tâm linh này đã từng nói với thế giới rằng thế giới là mơ - từ bỏ nó đi. Trơ tráo làm sao - gọi nó là mơ và trong cùng hơi thở lại nói, "Từ bỏ nó đi"! Hoặc nó không là mơ hoặc nó là mơ - phải chắc nó là gì đã. Và bạn không thể từ bỏ được nó nữa. Nếu nó là mơ phỏng có ích gì mà từ bỏ; nếu nó là thực tại, làm sao bạn có thể từ bỏ được thực tại? - vì thực tại là đồng nghĩa với Thượng đế.

Do đó tôi dạy: Hân hoan đi! Không có nhu cầu từ bỏ bất kì cái gì - không có cái gì để bị từ bỏ. Hân hoan đi, và hân hoan một cách toàn bộ hơn! Hân hoan theo cách đa chiều. Múa, hát, phúc lạc. Để tiếng cười là cuộc sống của bạn, để yêu là cuộc sống của bạn. Đó là cách thực duy nhất để biết cái đang đó.

Câu hỏi thứ hai

Osho ơi,

Nhiều phần tâm trí Thiên chúa giáo của tôi đã bị căng thẳng với vật lộn về quyền lực, chấp thuận, yêu, dục. Thiền khuấy lên thất vọng. 'Chỉ nhìn' là gì?

Prem Nisang,

Tâm trí, bất kì loại tâm trí nào - Thiên chúa giáo hay cộng sản, Do Thái hay Jaina - là cùng một thứ. Tâm trí là bệnh, và mọi tâm trí tạo ra nhà tù quanh bạn. Có các loại nhà tù khác nhau; kiến trúc của chúng là khác, chúng được làm từ chất liệu khác nhau. Cái được làm bằng đá, cái được làm bằng gạch, cái được làm bằng gỗ, vân vân và vân vân, nhưng điều đó không thành vấn đề - vật liệu không quan trọng - bạn bị cầm tù. Tâm trí Thiên chúa giáo có các quan niệm khác, tâm trí Hindu được bắt rễ trong một ý thức hệ khác, nhưng mọi tâm trí cần ý thức hệ. Ngay cả những người vô thần sống trong tù mặc dầu người đó không tin vào Thượng đế. Người đó nghĩ người đó là người không tin - người đó không phải vậy. Sự không tin của người đó là niềm tin của người đó. Người đó không tin một cách cuồng tín, theo cùng cách cuồng tín mà những người tin đã tin, đôi khi thậm chí còn cuồng tín hơn vì những người tin vào Thượng đế chỉ thỉnh thoảng nhớ tới Thượng đế, có thể vào chủ nhật - đó là tôn giáo chủ nhật - nhưng người vô thần liên tục tranh cãi chống lại Thượng đế; người đó liên tục nhớ tới Thượng đế.

Có một chuyện rất hay trong kinh sách Ấn Độ:

Khi Narda, một người sùng kính, người sùng kính lớn, sắp chết Thượng đế xuất hiện cho ông ấy. Những điều như vậy thường xảy ra trong quá khứ; chúng không xảy ra thêm nữa. Và Thượng đế hỏi ông ấy muốn gì, nếu ông ấy có bất kì ham muốn nào được hoàn thành trong kiếp sau.

Ông ấy nói, "Vâng, tôi muốn được sinh là người vô thần."

Ngay cả Thượng đế cũng phân vân. Nhớ lấy, những điều như vật thường xảy ra trong quá khứ; bây giờ chúng không còn xảy ra nữa. Thượng đế nói, 'Cái gì? Ông muốn là người vô thần sao? Một người sùng kính lớn thế, một người tin thế, một người tôn giáo thế, người đã từng ca tụng và ca tụng tên ta?"

Narda nói, "Vâng, vì mặc dầu tôi là người sùng kính, tôi liên tục quên ngài, nhưng tôi đã thấy những người vô thần không bao giờ quên ngài. Đó là lí do tại sao tôi muốn là người vô thần lần sau: để cho tôi có thể liên tục nhớ tới ngài. Tôi không muốn quên ngài cho dù một khoảnh khắc. Bây giờ ngài chỉ là một trong những mục trong tâm trí tôi, nhưng với người vô thần ngài dường như là toàn thể trái tim của người đó - mặc dầu người đó phủ nhận ngài, người đó nhớ tới ngài. Cho nên cứ cho tôi một ân huệ đi: rằng tôi sẽ được sinh ra là người vô thần để cho tôi có thể liên tục nói về ngài."

Câu chuyện này là hay. Nó nói theo cách rất biểu tượng rằng người vô thần và người hữu thần không trong những con thuyền khác nhau.

Người cộng sản liên tục tranh cãi chống lại Thượng đế. Bây giờ người đó không có công chuyện gì với Thượng đế, chẳng có gì làm với Thượng đế. Làm sao Karl Marx quan tâm tới Thượng đế được? Thượng đế không đi vào khi có liên quan tới kinh tế, ngài không phải là lí thuyết kinh tế hay bất kì cái gì. Nhưng Marx bị ám ảnh, liên tục bị ám ảnh: lặp đi lặp lại ông ấy đi tới phủ nhận Thượng đế, dường như Thượng đế đã ám ông ấy.

Đây toàn là những người cuồng tín; người tin, người không tin, người Hindu, người Mô ha mét giáo, người Ki tô giáo - toàn người cuồng tín. Và người cuồng tín không bao giờ nhìn vào sự kiện, đó là lí do tại sao người đó là người cuồng tín. Tín điều của người cuồng tín là: 'Chúng ta là đúng và không bị sao lãng bởi sự kiện - dù sự kiện nói bất kì cái gì chúng nhất định là sai." Tín điều của người cuồng tín là: "Chúng ta đã kết luận cái gì là đúng rồi; giờ sự kiện phải khớp với tín điều của chúng ta, không có chuyện ngược lại."

Và mọi cái gọi là các ý thức hệ này đã tạo ra những người rất què quặt, Nisang. Tất nhiên tâm trí Thiên chúa giáo là một trong những tâm trí què quặt và tê liệt nhất trên thế giới, vì nó có tính đè nén - và bất kì khi nào bạn đè nén cái gì đó bạn trở thành xấu. Bất kì cái gì bị đè nén vẫn còn đó. Nó không chỉ vẫn còn đó, nó trở nên ngày càng mạnh hơn mọi ngày; nó tích luỹ năng lượng. Nếu bạn diễn đạt nó, nó bay hơi.

Chẳng hạn, một người nổi giận theo cách bình thường, cũng như mọi người khác giận - nếu bạn xúc phạm người đó, người đó nổi giận - không phải là người nguy hiểm vì người đó sẽ không bao giờ tích luỹ nhiều giận tới mức người đó có thể chứng tỏ là nguy hiểm. Nhưng người liên tục đè nén giận của mình là đang ngồi trên núi lửa; bất kì ngày nào núi lửa có thể bùng phát - hoặc người đó sẽ tự tử hoặc giết người - ít hơn thế sẽ không có tác dụng.

Chính vì các tôn giáo đè nén mà nhiều tài liệu khiêu dâm thế tồn tại trên thế giới. Sách báo khiêu dâm tồn tại vì các tu sĩ, không phải vì các tạp chí Playboys. Thực ra, Playboys chỉ là sản phẩm phụ của các tu sĩ. Nhiều khiêu dâm thế tồn tại đơn giản vì nhiều dục thế đã bị đè nén; nó muốn tìm đường nào đó, lối ra nào đó. Và một khi bạn đèn nén dục nó bắt đầu tìm ra các cách thức suy đồi. Nó có thể trở thành thủ đoạn chính trị - nó là dâm dục, không gì khác, bị đè nến về tính dục.

Đó là lí do tại sao trong mọi quân đội trên thế giới, dục bị đè nén. Và lính Mĩ đã từng liên tục trong khó khăn bởi lẽ đơn giản rằng chính lần đầu tiên mà bất kì quân đội nào đã được cho phép lối ra dục nào đó. Lính Mĩ không thể thắng được; thất bại của họ là chắc chắn. Dù họ làm bất kì cái gì, dù họ đi bất kì đâu, họ sẽ bị thất bại bởi lẽ đơn giản rằng lính Mĩ là hiện tượng mới trên thế giới - họ không có tính đè nén dục. Họ không thể thắng được người Nga - họ thậm chí không thể thắng được người Việt Nam. Người Việt Nam nghèo nàn đã đánh bại một trong những cường quốc lớn nhất bởi lẽ đơn giản rằng nếu dục bị đè nén thế thì con người rất nguy hiểm, thực sự nguy hiểm - người đó đang sôi lên bên trong. Người đó muốn đánh mạnh, người đó muốn là bạo hành.

Và người được thoả mãn về tình dục không thực sự quan tâm tới việc giết hại. Thực ra, mọi cuộc điều tra của quân đội Mĩ chỉ ra rằng ít nhất ba mươi phần trăm lính không dùng vũ khí của họ trong chiến tranh; ba mươi phần trăm là số phần trăm lớn. Và nếu ba mươi phần trăm lính không dùng vũ khí của họ chút nào, họ đơn giản đi tới mặt trận mọi ngày và quay lại mà không giết người nào, làm sao họ sẽ thắng? Họ không quan tâm tới việc giết người, không có ham muốn giết người.

Việc giết người nảy sinh chỉ nếu dục bị đè nén rất nhiều. Chính một sự kiện kì lạ là bất kì khi nào một xã hội sung túc, giầu có, tự do về dục, nó bị phá huỷ bởi các xã hội đèn nén, lạc hậu, nghèo nàn. Đó là số mệnh của văn minh Hi Lạp, đó đã là số mệnh của văn minh La Mã, đó đã là số mệnh của văn minh Hindu, và điều đó sẽ là số mệnh của văn minh Mĩ. Chính điều rất kì lạ là một xã hội càng tiến hoá hơn, nó càng mong manh hơn để bị phá huỷ bởi những xã hội kém tiến hoá hơn, vì xã hội kém tiến hoá là đè nén nhiều hơn - họ là ngu hơn, họ ngốc hơn; họ vẫn liên tục nghe theo các tu sĩ.

Bây giờ người kiểu Ayatollah Khomeini không thể có bất kì ảnh hưởng nào lên các nước tiến bộ, văn hoá, nhưng họ đã có cường quốc thực mạnh ở Iran. Người Hồi gián của Iran là những người mạnh mẽ nhất ở đó. Và Ayatollah chỉ là người điên! Nhưng người điên đó đã trở thành quyền lực. Bây giờ ông ấy đang làm đủ mọi điều. Mọi người đang bị giết; mọi người liên tục bị giết, bị tàn sát, nhân danh công bằng Hồi giáo - dường như công bằng cũng có thể có tính Hồi giáo, tính Ki tô giáo và tính Hindu.

Mới vài ngày trước đây Pakistan đã quyết định rằng đàn bà sẽ không thể tham gia vào bất kì môn thể thao nào cùng đàn ông vì điều đó chống lại Hồi giáo. Đàn bà phải được che kín hoàn toàn. Bây giờ bạn không thể chơi khúc côn cầu nếu bạn bị che kín hoàn toàn trong mạng đen che mặt chỉ với hai cái lỗ cho hai con mắt nhìn ra. Một loại khúc côn cầu rất kì lạ sẽ phải được tiến hoá! Và thế rồi họ chạy, và với việc chạy, thân thể họ đung đưa và vú họ nhảy lên; điều đó chống lại Hồi giáo! Cho nên ở Pakistan họ không thể thực hành được bất kì cái gì thêm nữa - đây là thế kỉ hai mươi đấy! - họ chỉ có thể chơi với đấu thủ đàn bà và khán giả cũng chỉ có thể là đàn bà. Và cho dù họ phải dùng quần áo che kín thân - họ phải dùng quần áo Punjab, chalwah và kurta, để cho toàn thân họ được che đậy. Họ không thể chơi tennis mà mặc quần ngắn vì chân họ sẽ phơi ra và điều đó là chống lại Hồi giáo.

Đây là những người ngu, nhưng những người ngu này là những người nguy hiểm. Họ có thể đánh bại bất kì người nào vì họ sẽ đè nén bản năng dục, nhiều năng lượng thế sẽ bị đèn nén tới mức nó sẽ sẵn sàng bùng nổ. Bất kì cái cớ nào sẽ là đủ. Đây là những người chịu trách nhiệm mọi cưỡng hiếp trên thế giới.

Đây là kinh nghiệm của các sannyasin nữ của tôi ở Ấn Độ. Họ yêu tôi nhiều thế, đó là lí do tại sao họ ở đây và khổ nhiều thế. Việc ở đây, đó thực sự là sự hi sinh vì bất kì chỗ nào họ đi họ sẽ bị quan sát bởi cái gọi là những người Hindu tôn giáo, có văn hoá với đôi mắt tham lam thế, dường như những người này chỉ ở đó để xé họ ra thành từng mảnh. Và bất kì khi nào họ có bất kì cơ hội nào họ đánh những người đàn bà đó, họ xô đẩy, họ làm mọi thứ xấu xa mà họ có thể làm. Đàn bà đã từng bị quấy nhiễu, bị cưỡng hiếp. Và đây là những người Hindu lớn, những người tôn giáo lớn, những người tâm linh lớn của thế giới! Nhưng điều đó là tự nhiên; tôi không thấy bất kì mâu thuẫn nào. Đây là đè nén - bất kì cơ hội nào nó nó trồi lên bề mặt.

Hai xơ đang bước đi từ nữ tu viện xuống thị trấn để mua bán gì đó. Để tiết kiệm thời gian họ quyết định lấy lối tắt qua khu rừng hoang vắng, mờ tối. Trong khi họ ở trong rừng, cả hai sơ bị cưỡng hiếp.

"Ồ không! Làm sao chúng ta sẽ giải thích được cho Mẹ tối cao rằng cả hai bị hiếp hai lần?"

"Đợi một chút đi," sơ kia vặn lại, "chúng ta chỉ bị hiếp một lần thôi!"

"Vâng, tôi biết, nhưng chúng ta sẽ quay lại theo đường đó, đúng không?"

Có những kẻ cưỡng hiếp và có những đàn bà chờ đợi những kẻ cưỡng hiếp này.

Nisang, bạn hỏi tôi: Nhiều phần tâm trí Thiên chúa giáo của tôi đã bị căng thẳng...

Điều đó không thể khác được. Bạn sẽ phải bỏ nó, rễ và mọi thứ. Bạn không thể giữ được bất kì cái gì của nó. Đừng cố giữ bất kì cái gì của nó vì nó bị ô uế tất cả rồi.

Bạn nói: nó bị căng thẳng với vật lộn về quyền lực...

Nó nhất định là như vậy rồi. Nếu dục bị đè nén nó bắt đầu chuyển vào các chiều khác. Nó trở thành thèm khát lớn về quyền. Nếu dục bị đè nén bạn bắt đầu yêu cầu về chấp thuận; đó là cái thay thế nghèo nàn cho yêu, cho ca ngợi. Và bởi vì bạn đang ở đây bạn trở nên nhận biết rằng có nhu cầu lớn về yêu, nhưng bạn sợ - tâm trí Thiên chúa giáo của bạn chống lại yêu. Tâm trí Thiên chúa giáo nói, "Chỉ yêu Thượng đế." Bây giờ làm sao bạn có thể yêu Thượng đế? Điều đó là cực kì vô nghĩa. Bạn phải yêu con người; đó là cách duy nhất để yêu Thượng đế. Yêu vô điều kiện, yêu không có bất kì đòi hỏi nào. Nhưng bạn phải yêu mọi người bao quanh bạn – đây là những hình dạng sẵn có của Thượng đế; bạn không thể yêu cái vô hình dạng được. "Yêu Thượng đế," họ nói, "và tránh con người." Bây giờ họ dạy các xơ, "Yêu Christ"; các xơ được gọi là "cô dâu của Christ." Vô nghĩa làm sao! Người đàn ông đáng thương này đã không bao giờ lấy vợ và bây giờ nhiều xơ thế lấy người đàn ông đáng thương này! Cô dâu của Christ! Và thế thì tất nhiên họ bắt đầu tưởng tượng, phóng chiếu, và thế rồi tâm trí họ bắt đầu giở thủ đoạn lên họ.

Nếu bạn nhìn vào trong lịch sử các tu viện và nữ tu viện thời Trung cổ bạn sẽ ngạc nhiên. Hàng nghìn trường hợp được ghi chép rằng các xơ bị quỉ và đệ tử của quỉ hiếp; không chỉ điều đó, các sơ thậm chí thường trở nên mang thai giả. Tưởng tượng làm sao! Khi người đàn bà tưởng tượng, cô ấy có thể tưởng tượng ra những thứ thực kì lạ. Đàn ông không có năng lực tưởng tượng đó, nhưng đàn bà có thể thực sự tưởng tượng mọi thứ. Đàn bà đã thú nhận trước toà án. Và những toà án đó làm gì? Những toà án này bao gồm các giám mục, tổng giám mục, giáo hoàng. Những toà án này đã truy hỏi về các chi tiết; thực ra họ thích thú hết mức về những chi tiết quỉ làm tình với các xơ thế nào. Nếu bạn đi vào chi tiết bạn sẽ thấy chúng nhiều tính khiêu dâm, nhiều tính tục tĩu hơn bất kì cái gì đã từng được viết ra. Và họ phải thú nhận và họ đã thú nhận những điều kì lạ: rằng quỉ tới ban đêm và làm tình với họ, và họ tuyệt đối không có khả năng, không có năng lực... họ không thể làm được bất kì cái gì khác. Họ có thể làm gì khi quỉ tới và nắm quyền sở hữu họ?

Đủ mọi loại suy đồi dục đã nảy sinh ra từ các tu viện. Dục chắc sẽ không trở nên suy đồi nếu như không có các tu viện và nữ tu viện. Và toàn thế giới bị chi phối bởi loại đè nén nào đó này khác.

Nisang, bạn phải bỏ toàn thể tâm trí này.

Bạn nói: Thiền khuấy động thất vọng.

Nó sẽ khuấy động thất vọng đấy. Điều đó chẳng liên quan gì tới thiền; thiền đơn giản mang thực tại của bạn ra cho bạn và việc đương đầu đó gây thất vọng. Nhìn thấy cái xấu xí của tâm trí riêng của bạn, bạn cảm thấy thất vọng. Nhưng đừng lo nghĩ. Thiền mang ra mọi thứ bị đè nén trong bạn; bạn sẽ phải đi qua nó. Nếu bạn biết cái gì có đó, nó có thể bị bỏ đi; nếu bạn không biết, làm sao bạn có thể bỏ được nó? Trước khi cái gì đó có thể bị bỏ đi nó phải được biết tới, được hiểu rõ. Thực ra, hiểu nó một cách hoàn hảo là cách duy nhất để bỏ nó.

Và ngày bạn bỏ tâm trí của bạn hoàn toàn bạn được tự do với các tu sĩ. Tu sĩ là những người tinh ranh nhất trên thế giới và cũng là ngu nhất, vì chỉ người ngu là tinh ranh. Người thông minh không bao giờ tinh ranh; họ không cần tinh ranh - thông minh là đủ. Khi bạn không thông minh bạn phải tinh ranh như cái thay thế; bạn phải học cách thức của tinh ranh.

Nhưng nhớ, mọi tu sĩ này - Thiên chúa giáo hay Tin lành, Hindu giáo hay Mô ha mét giáo - mọi ayatollahs này và mọi mullas này và mọi bác học này là những người ngu nhưng họ đã chi phối nhân loại và họ đã thu toàn thể nhân loại thành đám đông ngu xuẩn lớn. Thoát ra khỏi nó đi!

Thiền nhất định khuấy động mọi điều này, điều đã từng được làm cho bạn trong nhiều thế kỉ, nhưng điều đó không thể bị né tránh. Nếu bạn muốn né tránh nó, bạn sẽ vẫn còn là người cũ. Bạn sẽ phải đi qua nỗi đau này của việc nhìn thấy mọi thứ xấu xí này đang có trong bạn. Nhưng tốt hơn cả là nhìn và đi qua nó để đạt tới cốt lõi bên trong nhất của bạn để cho bạn có thể tìm ra thông minh cố hữu riêng của bạn, để cho bạn có thể tìm thấy tâm thức bị mất riêng của bạn.

Một khi được tự do khỏi các tu sĩ bạn tự do khỏi sự ngu xuẩn. Thế thì bạn không là người Thiên chúa giáo không là người Ki tô giáo không là người Hindu không là người Mô ha mét giáo; thế thì bạn đơn giản là con người, và thế thì cái đẹp lớn nảy sinh trong bạn.

Một linh mục Thiên chúa giáo đi vào cửa hàng thú cưng để mua vẹt. Ông ấy được chỉ cho một con đặc biệt hay mà ông ấy thích ngoại hình của nó, nhưng ông ấy phân vân bởi hai cái dây buộc vào chân của nó.

'Chúng để làm gì vậy?" ông ta hỏi chủ tiệm vật nuôi.

"À thế này, thưa cha," lời đáp vọng tới, "đó là đặc trưng rất bất thường của con vẹt đặc biệt này. Cha thấy đấy, nó là con vẹt có huấn luyện, thưa cha - thường là ở trong rạp xiếc. Nếu cha kéo cái dây bên chân trái nó nói 'Xin chào!'còn nếu cha kéo dây bên chân phải nó nói 'Tạm biệt!' "

"Vậy điều gì xảy ra nếu tôi kéo cả hai dây đồng thời?"

"Tôi ngã khỏi chỗ đậu chứ còn gì nữa, ông ngu vừa vừa chứ!" con vẹt kêu the thé.

Ngay cả vẹt còn thông minh hơn nhiều so với tu sĩ, so với chính khách, so với những người đã từng chi phối bạn.

Nisang, loại bỏ họ đi.

Thiền là quá trình gạt bỏ toàn thể quá khứ, gạt bỏ mọi bệnh, gạt bỏ mọi mủ đã tụ trong bạn. Điều đó là đau đớn, nhưng nó lau sạch, và không có cách khác để lau sạch bạn.

Câu hỏi thứ ba

Osho ơi,

Tôi biết rằng thầy đã không quan tâm tới một quí bà người Anh. Sao vậy?

Vivek,

Vâng tôi cũng nhận biết rằng tôi đã không quan tâm tới một người và tôi nghĩ mọi người khác cũng nhận biết về điều đó. Người đó là Sagar "Riêng". Nhưng tôi đã phải không quan tâm tới anh ta - anh ta quá riêng! Anh ta là một phân loại trong bản thân anh ta; anh ta không thể được đặt vào với người khác. Hơn nữa, anh ta thực sự là một quí ông.

Somendra tôi có thể tuỳ thuộc vào các quí bà - anh ấy là một hiện tượng năng lượng, kiểu Thánh thần linh thiêng! Bây giờ không ai biết Thánh thần linh thiêng là ai, nam hay nữ; bạn có thể đặt ông ấy ở đây hay ở kia. Cho nên Somendra có thể được đặt vào bất kì chỗ nào. Nhưng Sagar thực đúng là một quí ông người Anh, đó là lí do tại sao tôi bỏ anh ấy ra. Và, hơn nữa, tôi nghĩ không có nhu cầu nói cho bạn tên anh ấy - đằng nào thì mọi người cũng biết. Thứ hai: cho dù tôi quan tâm tới anh ấy, anh ấy chắc đã bỏ lỡ chuyện cười!

Mulla Nasruddin bị đưa ra toà. Anh ta bị buộc tội kể chuyện cười cho vợ anh ta. Khi cô ấy nghe chuyện cười này, báo cáo của cảnh sát nói, cô ấy bùng ra trong tiếng cười và cười nhiều tới mức cô ấy chết.

"Tôi không tin," quan toà nói, người này là người Anh chính cống. "Kể chuyện cười xem sao!"

Mulla cố từ chối, nhưng người Anh khăng khăng "Kể chuyện cười đó đi! Tôi ra lệnh cho anh!"

Thế là Mulla kể chuyện cười này và mọi người bùng phát cười, và từng người một tất cả đều chết khi đang cười - trừ mỗi người Anh này, ông ấy chết một tuần sau!

Câu hỏi thứ tư

Osho ơi,

Tôi tin rằng thầy là một trong những người vĩ đại nhất đã từng sống. Tôi có đúng không?

Gitananda,

Bạn tuyệt đối sai - không có người vĩ đại. Nếu bạn có một anh hùng, nhìn lại đi: bạn đã giảm thiểu bản thân bạn theo cách nào đó.

Điều này là chân lí! Điều này là nó! Không có nghĩa ẩn.

Tôi chỉ là người bình thường - như bạn vậy, như mọi người khác vậy. Khác biệt không phải ở chỗ tôi vĩ đại và bạn không vĩ đại, khác biệt là ở chỗ tôi thức và bạn ngủ. Nhưng điều đó không làm cho bạn thành nhỏ, điều đó không làm cho tôi thành lớn. Không ai là vĩ đại. Toàn thể cái vô nghĩa này phải bị bỏ đi.

Đừng bắt đầu nhìn tôi như anh hùng. Tôi vẫn đang sống đây! Bạn có thể làm bất kì cái gì bạn muốn làm khi tôi chết vì thế thì tôi không thể ngăn cản bạn được, nhưng ngay bây giờ tôi sẽ không cho phép những điều như vậy!

Câu hỏi thứ năm

Osho ơi,

Phật Gautam và Jesus Christ có bất kì ý tưởng nào rằng thầy sẽ ở đây một ngày nào đó trên thế gian không?

Yogesh,

Tôi ngờ là như vậy! Phật Gautam thường nói rằng sau hai mươi nhăm thế kỉ sẽ nảy sinh một người thức tỉnh, người đó sẽ có tên là Maitreya; Maitreya nghĩa là người bạn. Bây giờ trong hai mươi nhăm thế kỉ người ta đã từng nghĩ rằng đây sẽ là tên của người thức tỉnh, nhưng diễn giải riêng của tôi là ở chỗ Phật không nói về cái tên này, ông ấy nói về phẩm chất của người này. Ông ấy nói rằng người đó sẽ là Thầy đầu tiên mà sẽ là người bạn, người sẽ không giả vờ là Thầy, người sẽ đơn giản nói, "Tôi là bạn của bạn."

Và đó là điều tôi đang nói với bạn: Tôi là người bạn của bạn. Do đó tôi nói tôi ngờ ông ấy có thể đã có ý tưởng nào đó.

Nhưng Jesus chắc chắn đã có ý tưởng rất rõ ràng về tôi, vì có một câu chuyện cổ đại... Bạn có thể đã không nghe thấy nó vì nó đã được thì thào từ Thầy sang đệ tử trong sự riêng tư rất sâu, và nó đã được giữ riêng tư mãi cho tới nay. Lần đầu tiên tôi kể cho các bạn!

Đó là bữa ăn tối cuối cùng và Jesus đã nói cho các đệ tử của ông ấy: "Ông, Peter, sẽ là người sáng lập ra nhà thờ của ta. Ông, Andrew, sẽ lan toả phúc âm của ta cho bốn phương trời. Ông, John, sẽ đi và chữa cho người ốm và nuôi dưỡng người nghèo. Ông, Thomas, sẽ viết sách phúc âm cho Bhagwan Shree Rajneesh để nói về hai nghìn năm kể từ giờ. Và ông, Judas, sẽ trả hoá đơn, vì không ai khác có tiền!"

Câu hỏi thứ sáu

Osho-a kính yêu-a,

Tôi tìm tòi-a điều đó-a thật nhiều-a.

Điều đó thật-a phiêu diêu-a.

Thầy-a có thể giáng-a cái gì đó-a thêm nữa-a cho chúng tôi không?

Thầy là khả năng nhận thức-a!

Muốn-a cám ơn thầy thật nhiều-a!

T.B.-A: Thầy thấy-a, tôi là-a người Mĩ gốc Ý -

đống rối tinh-a thực sự!

Prem Patipada,

Tôi biết, vì mới hôm nọ ai đó đã nói về bạn.

Một swami nói với một swami khác, "Anh bạn, cô ấy là cô gái bùng nổ cao!"

"Cô gái bùng nổ cao sao?"

"Vâng, nguy hiểm khi bị bỏ!"

Người Italy cộng với người Mĩ - đó là tổ hợp nguy hiểm nhất.

"Đấy không phải là việc la hét của con gái ông đâu," người Italy nói với người bố của người đàn bà đang kích dục khi ông ấy đi xuống phòng khách với một khẩu súng ngắn đã lên đạn. "Đấy là tôi đấy!"

Bạn hiểu điều đó không? Để tôi nhắc lại nó: "Đấy không phải là việc la hét của con gái ông đâu," người Italy nói với người bố của người đàn bà đang kích dục khi ông ấy đi xuống phòng khách với một khẩu súng ngắn đã lên đạn, "Đấy là tôi đấy!"

Một người Anh ngồi xuống bên cạnh một cô gái Italy tóc vàng hoe xinh đẹp trong quán rượu. Sau vài chầu rượu cô ấy nói với người Anh, "Anh yêu, em yêu anh."

"Anh cũng yêu em," anh ta đáp lại một cách miễn cưỡng và hơi chút bối rối.

"Em yêu anh ba lần," cô gái Italy nói.

Một tuần trước lễ cưới cô gái trẻ Italy tới bên mẹ đẫm nước mắt. "Con sợ lấy chồng thế," cô ấy nói. "Con sợ con sẽ không có khả năng làm hài lòng người tình của con."

Mẹ cô ta, muốn làm cho sự thử thách của cô gái được dễ dàng, đánh bạo giải thích cho cô ấy bí mật của cuộc sống hôn nhân. Hơi ngần ngại bà ấy bắt đầu giải thích cho cô gái điều cô ấy phải trải qua.

"Ồ, điều đó không làm bận tâm con đâu, mẹ," cô con gái nói. "Con chắc chắn có thể giao cấu được, nhưng con không thể nấu ăn được!"

Roberto và người vợ với bộ ngực quá phì nộn của anh ta đang ngồi trong khán đài chờ đợi trận đá bóng bắt đầu. Một người bạn bước qua, nói, "Chào Roberto," véo ngực vợ anh ta, và bước đi.

Vài phút sau một anh chàng khác bước qua, nói, "Chào, Roberto," vuốt ve ngực người vợ, và bước đi. Chuỗi sự kiện kì lạ này diễn ra một lúc.

Cuối cùng một người ngồi cạnh Roberto lên tiếng: "Nghe đây anh bạn, không phải việc của tôi, nhưng nó chẳng phải là hơi kì lạ sao? Ít nhất mười hai anh chàng đã đi qua, nói lời chào anh, và thế rồi vồ lấy ngực vợ anh. Chuyện gì vậy?"

Roberto nhìn anh ta và la lên, "Tôi có-a thể làm được gì-a? Nếu-a tôi bỏ-a cô ấy-a ở nhà, cô ấy-a ngủ với-a mọi người-a!"

Người đứng góc phố: "Em có muốn chút ít hành động không, cưng?"

Cô gái Italy: "Làm sao anh dám nói với một cô gái lạ điều đó? Cô gái lạ sống ở 22 phố Mulberry, điện thoại, Algonquin 55857."

Patipada, điều đó sẽ làm, hay bạn muốn cái gì thêm-a?

Điều đó là tốt. Tôi hạnh phúc rằng bạn đang tận hưởng cả hai thế giới cùng nhau, người Italy và người Mĩ, bạn được ân huệ gấp đôi.

Patipada thực sự là người đàn bà đẹp, rất dũng cảm; cô ấy muốn, và cũng biết cách, sống một cách nguy hiểm. Và họ bao giờ cũng là cái thích của tôi - những người muốn, và sẵn sàng, sống một cách hiểm nguy. Patipada gần như là một cô gái điên rồ, nhưng nếu người đàn bà là đàn bà thực, cô ấy sẽ có chút ít điên rồ! Nếu cô ấy không điên rồ chút ít cô ấy sẽ lạnh lẽo, cô ấy sẽ nửa chết.

Đó là lí do tại sao tôi đang đùa nhiều thế về quí bà Anh - họ là nửa chết. Đàn bà Italy sống động thế! Trong nhiều thế kỉ Italy đã may mắn theo một cách nào đó. Từ thời Đế quốc La Mã, Italy là nước duy nhất không bao giờ rất đè nén. Người La Mã không bao giờ là người tâm linh rởm; không bao giờ dù trong một thời kì mà họ trở thành cái gọi là người linh thiêng. Họ là những người rất trần tục và điều đó vẫn còn trong dòng máu Italy ngay cả bây giờ. Ngay cả nhà thờ Thiên chúa giáo đã không có khả năng làm biến chất họ rất nhiều, mặc dầu Vatican ở đó. Nhưng người Italy là không thể bị làm biến chất - họ làm biến chất Giáo hoàng!

Tôi thích phẩm chất trần tục đó, mùi đất đó, điều làm cho mọi người sống động.

Tôi đã chọn vài người Italy làm người trung gian của tôi. Bây giờ nhiều đàn bà xấu, đàn bà ngực lép, liên tục viết thư cho tôi. Giờ điều đó đã đạt tới tỉ lệ dịch bệnh: "Osho ơi, dường như chúng tôi không bao giờ có thể là người trung gian của thầy - chúng tôi xấu và ngực lép!"

Đừng lo nghĩ. Bạn sẽ có phần thưởng của bạn trong thế giới kia. Bạn không thể có cả hai thế giới được. Là người trung gian, đàn bà ít nhất phải có vẻ giống đàn bà!

Ngày tôi bắt đầu chọn đàn bà ngực lép, thế thì tại sao không chọn đàn ông? Cái gì sai với họ? Chỉ chút ít khác biệt - khác biệt chút xíu về ngực. Cho nên xin dừng viết những bức thư như vậy cho tôi. Tôi có thể được chứng ngộ nhưng tôi không chứng ngộ thế - tôi vẫn có ý thức thẩm mĩ nào đó! Khi tôi chọn đàn bà tôi chọn đàn bà! Ít nhất cô ấy phải giống đàn bà! Và tôi phải gặp những người trung gian đó mọi ngày... Và tôi được kết thúc với mọi nghiệp của tôi cho nên tôi không sẵn sàng chịu đựng thêm nữa - thế là đủ rồi! Tôi đã chịu đựng nhiều trong các kiếp sống quá khứ - tôi đã chịu đựng nhiều đàn bà ngực lép rồi.

Nhưng bạn nên hạnh phúc rằng tôi sẽ cố theo mọi cách mà bạn trở nên chứng ngộ trong kiếp này để cho bạn không cần tới lần nữa và hành hạ mọi người. Tôi sẽ phái bạn tới bờ xa hơn - để các thánh nhân chịu khổ đi! Cho nên theo cách đó bạn là may mắn. Người trung gian của tôi có thể phải quay lại - người chứng ngộ nào đó khác có thể cần họ - nhưng bạn, yên tâm được đảm bảo đi, đây là kiếp sống cuối cùng của bạn. Tôi sẽ kết thúc bạn! Cho nên bạn hạnh phúc với điều đó đi. Và bạn sẽ được thưởng vô cùng trong thế giới kia.

Đó là lí do tại sao Jesus liên tục nói... Nhìn vào những điều Phúc lớn của ông ấy mà xem. Ông ấy không bao giờ nói, "Được phúc lành là người giầu," ông ấy nói, "Được phúc lành là người nghèo." Tại sao? - vì người nghèo cần an ủi. Ông ấy không bao giờ nói, "Được phúc lành là người thành công," ông ấy đã nói, "Được phúc lành là người nhu mì." Những người nhu mì đó, người nghèo, họ cần an ủi nào đó - họ sẽ kế thừa vương quốc của Thượng đế.

Và tôi nói với bạn: Được phúc lành là những người ngực lép vì ngực lép của họ là vương quốc của Thượng đế... nhưng xin bạn, trừ một mình trái đất ra!

Câu hỏi thứ bẩy

Osho ơi, đầu thai là gì?

Sangeet,

Tôi sẽ kể cho bạn một câu chuyện nhỏ mà sẽ giải thích thái độ của tôi với việc đầu thai.

Surmano giải thích cho giáo sĩ về lí thuyết đầu thai: "Chúng ta nói thế này, thưa giáo sĩ, rằng ông chết ngày mai. Một đoá hoa nở trên mộ của ông sau vài ngày. Một con bò tới và ăn đoá hoa. Sáng hôm sau con bò ị ra một bãi lớn. Tôi đi dạo, thấy cứt và nói, "A, giáo sĩ linh thiêng, ông đã không thay đổi chút nào!' "

Câu hỏi thứ tám

Osho ơi, vài chuyện cười Do Thái hay thì sao? Tôi thích cười vào bản thân tôi!

Anand Sudharka,

Hai doanh nhân Do Thái đang thư giãn ở Harlem một buổi trưa thì người này nói với người kia, "Chúng ta quên khoá an toàn."

"Thành vấn đề gì?" đối tác của anh ta hỏi. "Chúng ta đang ở đây, cả hai mà?"

Một nhóm bạn Do Thái thảo luận được sinh ra là tốt hơn hay không.

"Tất nhiên là tốt hơn rồi," một người trong họ nói, "nhưng bao nhiêu người trong chúng ta có may mắn như vậy?"

Điều đó hơi chút tinh tế. Sẽ mất bẩy ngày cho bạn.

Hai người Do Thái đang bước đi trong trại tập trung. Một trong họ hỏi, "Này, Moshe, anh có biết bây giờ mấy giờ không?"

"Sao vậy?" người thứ hai trả lời. "Anh phải đi đâu đó sao?"

Một người Scotland, một người Anh và một người Do Thái đi tới một chỗ đắt đỏ để ăn, đâu đó ở London.

Người Scotland được nghe thấy nói ở cuối buổi tối, "Điều đó được, anh chàng, tôi sẽ trả cho tối nay."

Ngày hôm sau tiêu đề báo chí viết: "Người Do Thái có tài nói tiếng bụng được thấy chết bên ngoài nhà hàng."

Và chuyện cuối:

Một người đi xe lửa đang đọc tiểu thuyết; ngồi bên cạnh anh ta là một thanh nữ.

"Này, anh Do Thái!" người đàn bà nói. 'Mấy giờ rồi?"

Người đàn ông bị sốc, nhưng giả đò bình thản và không trả lời.

Một phút sau cô ấy lại hỏi, "Này, người Do Thái! Mấy giờ rồi?"

Không câu trả lời. Thế là cô ấy hỏi thêm năm lần nữa.

Cuối cùng người đàn ông phát bực và nói, "Đồng hồ của tôi ở trong túi của tôi. Cô cứ nhìn và xem mấy giờ rồi."

"Làm sao tôi có thể nhìn vào bên trong túi ông được?" cô ấy hỏi.

"Làm sao cô khám phá ra rằng tôi là người Do Thái?" anh ta đáp.

Câu hỏi thứ chín

Osho ơi,

Tôi đã ở đây ở phương Đông trong tám năm tới giờ và tôi cứ rơi ngày càng nhiều vào lười biếng. Sao vậy?

Anand Premda,

Chẳng có gì để lo nghĩ về điều đó đâu - bạn chỉ bị mắc bệnh địa phương thôi!

Và câu hỏi cuối cùng

Osho ơi,

Tại sao tôi sợ hỏi câu hỏi thực của tôi?

Avinash,

Mọi người đều sợ hỏi câu hỏi thực. Đó là lí do tại sao mọi người hỏi câu hỏi siêu hình, câu hỏi triết lí - câu hỏi về Thượng đế, sự sáng tạo, kiếp sau, đầu thai - vì những câu hỏi này không liên quan với bạn theo bất kì cách nào; bạn vẫn còn bên ngoài.

Hỏi câu hỏi thực là nguy hiểm vì khi bạn hỏi câu hỏi thực bạn phải đương đầu trực tiếp với tôi và bạn phải đối diện với hậu quả. Tôi không phải là con người có thể dự đoán được; người ta không bao giờ biết điều gì tôi sẽ nói. Người ta không bao giờ biết liệu tôi sẽ đánh hay vỗ bạn; bạn không bao giờ có thể chắc chắn được. Và thế rồi hỏi câu hỏi thực cần dũng cảm để mở tim bạn, để phơi ra vết thương của bạn, để phơi ra nó đau ở đâu. Không ai muốn phơi ra vết thương của họ, không ai muốn phơi ra nước mắt của họ - và mọi người đầy nước mắt và đầy vết thương, và mọi người giả vờ rằng mình hạnh phúc.

Bạn hỏi bất kì ai, "Anh thế nào?" và anh ta nói, "Tuyệt vời! Hoàn toàn ổn!" và không ai ổn và không ai trong trạng thái tuyệt vời. Nhưng mọi người phải giữ thể diện.

Bây giờ hỏi tôi một câu hỏi trước ba nghìn người ngụ ý phơi ra bản thân bạn. Đó là đứng trần trụi, trần trụi về tâm linh. Dễ đứng trần trụi về vật lí - điều đó chẳng là gì mấy, người ta có thể bỏ quần áo rất dễ dàng - nhưng đứng trần trụi về tâm linh cần cực kì dũng cảm. Người ta phải là người không biết sợ gì vì điều đó giống như bỏ làn da của bạn, phơi ra bộ xương của bạn, nó giống như phơi ra mọi xấu xí của bạn; và không ai muốn bị phơi ra.

Tất cả chúng ta đều che đậy các bộ mặt của mình bằng mặt nạ - mặt nạ đẹp. Mặt nguyên bản không bao giờ được phơi ra cho bất kì người nào, bản thân bạn đã quên mất mặt nguyên bản của bạn là gì. Thực ra, khi bạn tìm câu hỏi thực, đầu tiên bạn sẽ bắt gặp những câu hỏi không thực, cả nghìn lẻ một câu hỏi không thực. Chừng nào bạn chưa rất kiên nhẫn và liên tục đào bới và liên tục vứt bỏ những câu câu không thực... Khi tâm trí nói, "Hỏi ai đã tạo ra thế giới," nếu bạn là người tìm kiếm thực bạn sẽ nói, "Vô nghĩa làm sao! Có thành vấn đề gì? Bất kì người nào sẽ làm. Toàn thể vấn đề là ở chỗ thế giới có đó. X đã tạo ra nó, Y đã tạo ra nó, Z đã tạo ra nó, thành vấn đề gì? Và dù bất kì ai đã tạo ra nó hay đã không tạo ra nó, điều đó nữa là không quan trọng. Câu hỏi này là vô nghĩa và nó sẽ không ảnh hưởng tới cuộc sống của tôi. Nếu Thượng đế đã tạo ra nó thì sao nào? Hay nếu, như các Phật tử và người Jainas nói, không ai đã tạo ra nó, thì sao nào? Người Jaina và Phật tử sống theo cùng cách như người Hindu và người Mô ha mét giáo và người Ki tô giáo, theo cùng cách ngu xuẩn; điều đó không khác biệt gì cho các kiếp sống của họ."

Bất kì câu hỏi nào là không thực đều không tạo ra khác biệt gì cho cuộc đời bạn, nhưng dễ hỏi những câu hỏi như vậy. Ngay chỗ đầu tiên nó bầy ra sự thông thái của bạn, rằng bạn là học trò lớn về siêu hình, triết học, tôn giáo; nó chỉ ra rằng bạn biết các kinh sách.

Mọi người liên tục viết cho tôi, "Krishna đã nói điều này trong Gita - ông ấy ngụ ý cái gì?" Bất kì cái gì ông ấy ngụ ý đều sẽ không ảnh hưởng tới cuộc sống của bạn. Và có cả nghìn bình chú sẵn có; nếu chúng không tạo ra khác biệt gì - và cả nghìn bình chú là vô dụng - thế thì phát biểu của tôi sẽ là cùng điều: nó sẽ không ảnh hưởng tới cuộc đời bạn.

Một lần tôi đã cho bài nói về Mahavira, teerthankara của người Jaina, và một học giả Jaina, một học giả rất nổi tiếng có cuốn sách tôi đã đọc và có sự uyên bác tôi bao giờ cũng đánh giá cao, đã đứng dậy. Tôi đã không nhận biết rằng đây là người đã viết nhiều sách thế, người mà tôi bao giờ cũng đánh giá cao. Và ông ấy hỏi, "Tôi chỉ có một câu hỏi. Phật và Mahavira cả hai là những người đương đại. Ai già hơn về tuổi tác? - vì trong gần năm mươi năm tôi đã từng làm việc về điều đó, nhưng không quyết định nào có tính kết luận đã được đạt tới. Có những lí do để hỗ trợ rằng Phật già hơn và có những lí do để hỗ trợ rằng Mahavira già hơn."

Tôi đã nhìn người này trong vài khoảnh khắc. Đã có tuyệt đối im lặng. Học giả này bắt đầu cảm thấy hơi bối rối - tại sao tôi đã nhìn ông ta theo cách như vậy? "Mình đã hỏi cái gì đó sai sao?" Và thế rồi ông ấy nói, "Sao ông nhìn tôi theo cách kì lạ thế? Tôi đã hỏi cái gì đó sai sao?" Tôi nói, "Không chỉ sai - ông đã phí hoài cả đời ông! Năm mươi năm đấy! Nó thành vấn đề gì nào? Nếu Phật già hơn, vậy thì sao? Nếu Mahavira già hơn, vậy thì sao? Điều đó không ảnh hưởng tới triết học của họ, điều đó không ảnh hưởng tới cách tiếp cận cuộc sống của họ. Điều đó sẽ không ảnh hưởng tới cả ông nữa. Tại sao ông đã phí hoài năm mươi năm của ông? Ông dường như chỉ là kẻ ngu phải gió!"

Ai đó, người đang chủ toạ, thúc khuỷu tay vào tôi và nói, "Ông không biết ông ấy là ai à? Ông ấy là một học giả Jaina rất nổi tiếng đấy!" Và ông này nói cho tôi cái tên ông ấy.

Tôi nói, "Thế thì tôi sẽ đánh ông ta thậm chí còn đau hơn, vì tôi bao giờ cũng ca ngợi sách của ông ta, nhưng người này là ngu xuẩn! Làm sao ông ta xoay xở viết ra được những cuốn sách hay thế? Ông ta chắc phải vận hành như cái máy tính sinh học, vì nhìn ông ta, thấy ông ta, nghe câu hỏi của ông ta... và ông ta nói năm mươi năm và ông ta gần như ba hoa rằng ông ta đã cống hiến nhiều thời gian thế cho câu hỏi lớn lao thế." Ông ta đã phơi bày ra sự uyên bác của ông ta.

Dễ hỏi những câu hỏi siêu hình, triết lí; nó phơi ra tri thức của bạn, nó phơi ra bản ngã của bạn, lòng tự hào của bạn. Nhưng khi bạn hỏi câu hỏi thực nó có thể làm tổn thương, nó có thể phơi bày bạn ra, nó có thể chỉ ra dốt nát của bạn. Nó nhất định phơi ra dốt nát của bạn - không chỉ dốt nát của bạn, nó nhất định phơi ra cái không lành mạnh của bạn, nhất định phơi ra tinh thần phân liệt của bạn, nó nhất định phơi ra chứng thần kinh của bạn.

Đó là lí do tại sao, Avinash. Và bạn là người Ấn Độ, và người Ấn Độ là siêu bản ngã. Họ chẳng có gì khác để ba hoa. Tiền họ không có, quyền họ không có, công nghệ họ không có, khoa học họ không có; họ chẳng có cái gì khác. Họ chỉ có một thứ: thái độ bản ngã về "thánh thiện hơn ngươi." Cho nên người Ấn Độ rất sợ hỏi câu hỏi thực; họ không bao giờ hỏi câu hỏi thực. Tôi không bao giờ bắt gặp người Ấn Độ nào hỏi câu hỏi thực - họ sẽ không bao giờ phơi bày bản thân họ. Cho dù họ sắp mất trí họ sẽ cố che đậy nó lại theo cách đẹp đẽ nào đó.

Mới hôm nọ tôi đã nhận được một bức thư nói rằng một người đàn bà đã hơi chút nổi điên. Nhưng người đã viết, họ đã viết không phải là cô ấy phát điên hay nổi điên, họ đã viết: "Cô ấy cư xử như Ramakrishna, như Meera, cho nên, Osho ơi, chỉ thầy có thể giúp."

Vài ngày trước họ đã gọi điện. Thông điệp đã được trao cho họ: "Đem cô ấy tới nhà tâm thần ở đó." Bây giờ một bức thứ rất giận dữ đã tới: "Khi nào thầy ở đây, tại sao chúng tôi phải đem cô ấy tới nhà tâm thần? Cô ấy không điên, cô ấy trong trạng thái rất cao! Và đi tới nhà tâm thần có thể là nguy hiểm vì ông ta sẽ cho cô ấy điều trị sốc điện hay thuốc an thần. Ông ta có thể đem cô ấy xuống đất, đưa cô ấy trở lại bình thường - và cô ấy đang bay rất cao. Chỉ thầy có thể hiểu điều đó."

Bây giờ người đàn bà đó đơn giản điên - tôi biết người đàn bà đó. Mới vài ngày trước cô ấy đã ở đây và khi cô ấy ở đây, tôi đã cảm thấy rằng người đàn bà này có thể phát điên bất kì lúc nào. Nhưng ở Ấn Độ nếu bạn phát điên bạn trở thành nhà huyền bí, không điên. Chính điều ngược lại là ở phương Tây: nếu bạn trở thành nhà huyền bí họ đưa bạn vào bệnh viện tâm thần ngay lập tức! Người Ấn Độ không thích ý tưởng rằng cô ấy điên.

Không ai thích đem vấn đề thực của mình ra. Không người Ấn Độ nào sẽ nói về mơ tưởng dục của mình. Người đó sẽ tới và hỏi, "Làm sao đạt tới vô dục, brahmacharya?" Bây giờ thực sự người đó đang khổ từ dâm dục, nhưng người đó sẽ không nói về điều đó. Và thế rồi mọi người trở nên sợ rằng người khác sẽ cười. Và đó là điều xảy ra trong thế giới bình thường.

Đây không phải là chỗ bình thường đâu, Avinash. Không ai sẽ cười bạn. Mọi người sẽ có mọi từ bi với bạn nếu vấn đề của bạn là thực; thực ra họ sẽ từ bi hơn hướng tới bạn nếu vấn đề của bạn là thực. Nhưng mọi người đang che giấu các vấn đề thực của họ. Và điều đó là đúng khi có liên quan tới thế giới bên ngoài: nếu bạn nói cho thế giới bên ngoài vấn đề thực của bạn, mọi người sẽ bắt đầu cười bạn. Họ sẽ không cảm thấy từ bi, họ sẽ làm bạn thành trò cười. Nhưng không thế ở đây. Ở đây chúng ta có nhiều thứ thế để cười vào. Tôi cho bạn nhiều cơ hội để cười tới mức không ai có bất kì tiếng cười nào còn lại cho vấn đề thực của bạn. Đó là lí do tại sao tôi liên tục kể nhiều chuyện cười thế: để cho khi vấn đề thực phát sinh mọi người có thể có từ bi với bạn. Nhưng trong thế giới bên ngoài điều đó xảy ra như vậy - nhưng đây là một loại chỗ rất đặc biệt.

Một người bước vào văn phòng của bác sĩ mà mặc chiếc váy. Ngạc nhiên, bác sĩ hỏi, "Sao anh mặc váy?"

"À, ông đã thấy ra vấn đề ngay rồi," bệnh nhân nói. "Tôi có một hòn lớn và tôi không thể mặc quần được."

"Thôi được," bác sĩ nói, "để tôi khám nó."

"Không, bác sĩ, ông sẽ cười tôi!"

"Cho tôi xem," bác sĩ nói.

"Tôi biết ông sẽ cười."

"Không, tôi không cười đâu."

"Hứa không?"

"Hứa!"

Thế là người này tốc váy lên, phơi chân trái ra. Ông vác sĩ, thấy hòn quá cỡ treo xuống tới đầu gối người này, quên mất bản thân mình và rống lên cười.

"Ông là đồ chó đẻ!" bệnh nhân la lên. 'Ông đã hứa ông không cười! Giờ tôi sẽ không cho ông xem hòn lớn!

Xem tiếp Chương 15 - Quay về Mục lục

..............................

0 Đánh giá

Ads Belove Post

Powered by RedCircle