Đường Xưa Mây Trắng – Thiền Sư Thích Nhất Hạnh

Đường Xưa Mây Trắng – Thiền Sư Thích Nhất Hạnh

Price:

Read more

Thực Hành Vô Ngã by Vô Ngã

Sách Thiền Sư Thích Nhất Hạnh

Đọc và download hàng trăm quyển sách của Thầy tại đây.

Đường Xưa Mây Trắng

Giới Thiệu Và Mục Lục









Playlist Gia Đình Chánh Niệm


Giới Thiệu

Đường Xưa Mây Trắng là tác phẩm của Thiền sư Thích Nhất Hạnh. Cuốn sách kể về cuộc đời Đức Phật, mà ai đọc vào cũng cảm nhận được điều hay lẽ phải. Giáo lý nhà Phật được tác giả phân tích dễ hiểu, dễ nắm bắt.

Thầy Thích Nhất Hạnh (tên khai sinh Nguyễn Xuân Bảo, sinh năm 1926, tại Huế), là Thiền sư nổi tiếng người Việt Nam. Ông hiện là nhà sư có ảnh hưởng lớn đến Phật giáo trên toàn thế giới. Không những là nhà tu hành, Thích Nhất Hạnh còn hiện diện là một nhà văn, nhà thơ, nhà khảo cứu. Đến nay, ông đã viết được hơn 100 cuốn sách.

Hầu như tác phẩm nào của ông cũng gây được sự chú ý không chỉ ở những người theo Phật giáo, mà ở nhiều độc giả, ở mọi lứa tuổi, ngành nghề, tôn giáo khác. Tác phẩm Đường Xưa Mây Trắng của Thầy Thích Nhất Hạnh có thể được coi như là một cuốn tiểu thuyết về cuộc đời Đức Phật, mà trong sách, tác giả gọi là Bụt. Bụt là phiên âm từ âm Buddha trong tiếng Phạn.

Cuộc đời Đức Phật được kể qua con mắt của chú bé chăn trâu Svasti, sau xuất gia, trở thành một vị đệ tử của Phật. Svasti từng cúng dường cỏ bồ đề cho Đức Phật suốt 49 ngày trước khi thành đạo. Đây có thể là góc nhìn khác lạ của tác giả so với nhiều người kể về Đức Phật.

Qua đôi mắt đứa trẻ, mọi sự vật, sự việc sẽ được kể chân thật, hồn nhiên, không có gì phải giấu diếm. Đức Phật hiện diện lên trước hết, không phải là một thần linh, mà là một con người giản dị, có cuộc sống và mơ ước như bao người. Mơ ước của Đức Phật là làm lợi cho muôn loài.

Tác phẩm được chia làm 81 chương, trong mỗi chương là những cảnh xưa, người xưa được hiện diện lên sống động. Giáo lý nhà Phật được nói dễ hiểu, gọn gàng. Những tập tục của người xuất gia xưa, hay cách quán thiền cũng được tác giả lồng ghép vào khéo léo.

Câu chuyện diễn ra tự nhiên, không có một gượng ép nào. Tác giả cho thấy sức tưởng tượng thiên tài của mình, người đọc có thể tưởng rằng, tác giả phải là người sống bên cạnh Đức Phật mới có thể viết tỉ mỉ, lý thú như vậy, nếu như không đọc tên người viết.

Tâm sự về cuốn sách này, Thiền sư Thích Nhất Hạnh từng viết: “Tôi còn nhớ là tôi đã viết Đường Xưa Mây Trắng ở trong cái quán của Xóm Thượng. Hồi đó chưa có lò sưởi trung ương, trong phòng chỉ có một cái lò sưởi đốt củi thôi và trời rất lạnh. Tay phải tôi viết còn tay trái thì đưa ra hơ trên lò sưởi. Tôi đã viết những chương của Đường Xưa Mây Trắng với rất nhiều hạnh phúc.

Thỉnh thoảng tôi đứng dậy pha trà để uống. Mỗi ngày viết mấy giờ cũng như được ngồi uống trà với đức Thế Tôn. Và tôi biết trước người đọc sẽ rất có hạnh phúc vì khi viết mình cũng đang có rất nhiều hạnh phúc. Viết Đường Xưa Mây Trắng không phải là một lao động mệt nhọc mà là cả một niềm vui lớn. Đó là một quá trình khám phá. Có những đoạn tôi cho là khó viết, như đoạn Bụt độ cho ba anh em ông Ca Diếp.

Tài liệu thường nói là Bụt độ ba anh em đó nhờ thần thông của Ngài, nhưng khi viết thì tôi đã không để cho Bụt dùng thần thông mà cứ để Bụt sử dụng từ bi và trí tuệ của Ngài để độ ba ông ấy. Bụt có rất nhiều trí tuệ, rất nhiều từ bi, tại sao Bụt không dùng mà lại phải dùng thần thông?

 




Và tôi có một niềm tin rất vững chắc là mình sẽ viết được chương đó. Chương này là một trong những chương khó nhất của Đường Xưa Mây Trắng nhưng cuối cùng tôi đã thành công. Chương khó thứ hai là chương nói về cuộc trở về của Bụt để thăm gia đình. Ngài đã thành Phật rồi, Ngài đã thành bậc toàn giác rồi, nhưng về thăm gia đình thì Ngài vẫn còn là một đứa con của cha, của mẹ, vẫn là một người anh của các em.

Viết như thế nào để Bụt vẫn còn giữ lại được tính người của Ngài. Cũng nhờ niềm tin đó mà tôi thành công. Quý vị đọc lại, sẽ thấy Bụt về thăm nhà rất tự nhiên. Cách Ngài nắm tay vua cha đi từ ngoài vào, cách Ngài đối xử với em gái, cách Ngài đối xử với Yasodhara và Rahula, rất tự nhiên. Tôi có cảm tưởng là có chư Tổ gia hộ nên tôi mới viết như vậy được. Trong Đường Xưa Mây Trắng, chúng ta khám phá ra Bụt là một con người chứ không phải là một vị thần linh”.

Đường Xưa Mây Trắng được biết đến là cuốn sách đã bán được nhiều triệu bản, được dịch ra hơn 20 tiếng trên thế giới. Sau khi đọc được cuốn sách này, nhà tỉ phú Ấn Độ Bhupendra Kuman Modi đã quyết định tài trợ 120 triệu USD để các nhà sản xuất dựa theo Đường Xưa Mây Trắng dựng thành phim.

Qua cuốn sách, thầy Thích Nhất Hạnh đã vẽ lại phần nào khung cảnh xưa: “Trong bóng me im mát vị khất sĩ Svastika đang thực tập phép quán niệm hơi thở. Chú ngồi trong tư thế hoa sen. Từ hơn một tiếng đồng hồ, chú đã ngồi thực tập như thế một cách chăm chú. Đó đây trong tu viện Trúc Lâm, hàng trăm vị khất sĩ cũng đang ngồi thực tập thiền quán, hoặc trong bóng tre, hoặc trong những chiếc am lá nhỏ dựng rải rác khắp nơi trong tu viện, xen lẫn giữa những bụi tre xanh tươi và khỏe mạnh.”

Đọc cuốn sách này, chúng ta học được nhiều điều hay của Đức Phật, đó là cách nói chuyện, cách hành động, cách lý giải cuộc sống. Và đặc biệt, là cách quán thiền, cách tĩnh tâm trước những biến động của đời người.

Mục Lục

Chương 1. Đi để mà đi

Chương 2. Nghệ thuật chăn trâu

Chương 3. Mớ cỏ Kusa

Chương 4. Chim thiên nga trúng tên

Chương 5. Bát sữa cứu mạng

Chương 6. Bóng mát cây hồng táo

Chương 7. Giải thưởng voi trắng

Chương 8. Chuỗi ngọc

Chương 9. Con đường tâm linh và con đường xã hội

Chương 10. Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài

Chương 11. Tiếng sáo canh khuya

Chương 12. Con Ngựa Kanthaka

Chương 13. Đạo tràng đầu tiên

Chương 14. Vượt Sông Hằng

Chương 15.Khổ hạnh lâm

Chương 16. Thì ra Lệnh Bà giả ngủ

Chương 17. Chiếc lá Pippala

Chương 18. Sao mai đã mọc

Chương 19. Trái quýt của chánh niệm

Chương 20. Nai ngọc

Chương 21. Hồ sen

Chương 22. Chuyển Pháp Luân Kinh

Chương 23. Những giọt nước cam lồ

Chương 24. Hãy đi như những con người tự do

Chương 25. Đỉnh cao của nghệ thuật

Chương 26. Nước cũng đi lên như lửa

Chương 27. Vạn pháp đang bốc cháy

Chương 28. Rừng kè

Chương 29. Muôn vật từ duyên sinh lại từ duyên mà diệt

Chương 30. Venuvana

Chương 31. Sang xuân ta sẽ trở về

Chương 32. Ngón tay chỉ mặt trăng

Chương 33. Cái đẹp không tàn hại

Chương 34. Mùa xuân đoàn tụ

Chương 35. Ra nhìn tia nắng sớm

Chương 36. Bông sen duyên kiếp

Chương 37. Một niềm tin mới

Chương 38. Ôi! Hạnh phúc!

Chương 39. Ba lần thức dậy trời vẫn chưa sáng

Chương 40. Bao nhiêu tấc đất bấy nhiêu tấc vàng




Chương 41. Thương - Mầm mống của đau khổ

Chương 42. Không hiểu biết thì không thể thương yêu

Chương 43. Máu ai cũng đỏ, nước mắt ai cũng mặn

Chương 44. Tứ đại tan rã rồi tứ đại lại kết hợp

Chương 45. Cánh cửa phương tiện

Chương 46. Nắm lá Simapa

Chương 47. Cứ theo chánh pháp mà hành trì

Chương 48. Rơm phủ lên bùn

Chương 49. Con hãy học hạnh của đất

Chương 50. Một vóc cám rang

Chương 51. Kho tàng của cái thấy

Chương 52. Phước điền y

Chương 53. An trú trong hiện tại

Chương 54. Thanh thản trước cuộc thịnh suy

Chương 55. Ánh mai vừa tỏ rạng

Chương 56. Trùng sinh ân nặng

Chương 57. Chiếc bè đưa người

Chương 58. Con gái đắt giá hơn con trai

Chương 59. Nhảy cao mấy cũng rơi lại vào trong lưới

Chương 60. Ngày nào đầu tóc cũng ướt

Chương 61. Tiếng gầm của sư tử lớn

Chương 62. Đừng Vội Tin Cũng Đừng Vội Bài Bác

Chương 63. Đường về biển cả

Chương 64. Vòng sinh tử không có bắt đầu

Chương 65. Không “có” cũng không “không”

Chương 66. Bốn núi bao quanh

Chương 67. Nước biển chỉ có vị mặn

Chương 68. Ba cánh cửa nhiệm mầu

Chương 69. Chim cút và chim ưng

Chương 70. Bụt từ đâu tới và sẽ đi về đâu?

Chương 71. Nghệ thuật lên dây đàn

Chương 72. Chống đối im lặng

Chương 73. Những vắt cơm dấu trong mái tóc

Chương 74. Tiếng rú của con voi chúa

Chương 75. Những giọt nước mắt sung sướng của Sudatta

Chương 76. Hoa trái của ngày hôm nay

Chương 77. Sinh tử là hoa đốm giữa hư không

Chương 78. Hai ngàn chiếc áo vàng trên Núi Thứu

Chương 79. Nấm chiên đàn

Chương 80. Hãy tinh tiến lên để đạt giải thoát!

Chương 81. Đường xưa mây trắng

Lời tác giả

Bảng đối chiếu

Hết



0 Đánh giá

Ads Belove Post